Điều khoản 1: Hãy đánh cược

Chương 2: Đàm phán

Chương 2: Đàm phán

Mantinus nhìn Gravion một thoáng rồi cầm bản hợp đồng lên. Hắn ngả lưng ra ghế, bắt đầu đọc trong sự hồi hộp của cậu hoàng tử trẻ. 

Từng giây im lặng trôi qua. Cả căn phòng dường như chỉ còn lại tiếng tim đập mạnh của hoàng tử và những cận vệ của cậu. Thi thoảng lại có một tiếng lật giấy sắc lạnh chen vào, làm bầu không khí ngột ngạt không tả được.

Nội dung hợp đồng rất rõ ràng. Mantinus sẽ giúp hoàng tử Gravion dọn sạch những hầm ngục mà cậu chỉ định, tất nhiên là cân nhắc hậu quả. Bên cạnh đó, hắn còn phải bảo vệ phe cánh của cậu khỏi những thế lực không phải con người, giúp đỡ trong việc đào tạo ra những thế hệ pháp sư mới,... 

Đổi lại, Gravion sẽ cung cấp cho Mantinus một viên ma lực nguyên thủy dạng tinh thể mỗi tuần. Đồng thời cậu cũng sẽ đối đãi với hắn như một vị khách quý tại vương quốc. Ngoài ra thì hợp đồng còn có vài điều khoản căn bản khác.

Sau khi đọc xong, Mantinus đặt bản hợp đồng xuống. Hai cọng râu dài trên đầu hắn cọ nhẹ vào nhau. Rồi hắn nói, bằng giọng trầm khô ráp:

"Khá ổn, nhưng có vài chỗ vẫn cần bàn thêm. Vậy còn ma lực nguyên thủy?"

"Ngài đợi một chút. Vì nó rất quý giá nên tôi đã tự mình giữ."

Gravion đưa tay ra sau lưng tìm. Chỉ là, cậu lục lọi mãi mà không thấy gì. Những ý nghĩ lo âu chạy vội trong đầu cậu:

Chiếc túi đựng tinh thể ma lực nguyên thủy, nó đâu mất rồi? Rõ ràng mình đã dùng ma pháp phòng hộ lên bản thân và buột chặt cái túi vào người rồi mà. 

Rồi cái khoảnh khắc cậu bị con Cerberus quật tan lớp phòng hộ rồi ngã lăn ra đất hiện về. Cậu lúng túng, rồi cố lấy lại bình tĩnh mà nói:

"Mong ngài thông cảm, tôi đã đem theo một viên nhưng lại... không may làm rơi nó."

Hoàng tử cúi mặt tỏ ý xin lỗi. Cục diện này không ổn tí nào. Nếu có lông mày thì Mantinus hẳn sẽ nhíu mày khá căng. Nhưng hắn cũng không nổi điên, chỉ đáp:

"Ta sẽ cho qua lần này."

Gravion nghe vậy thì tươi tỉnh trở lại.

"Cảm ơn ngài. Thế..."

"Nhưng trước khi bàn thêm về bản hợp đồng này thì ta có ba câu hỏi dành cho ngươi."

Đây rồi, bước "làm khó" để chiếm thế thượng phong thường thấy của những kẻ quyền lực. - Gravion nghĩ.

"Ngài cứ hỏi. Tôi sẽ trả lời mọi thứ trong khả năng."

"Thứ nhất, ngươi lấy ma lực nguyên thủy dạng tinh thể ở đâu? Đến cả ta cũng chỉ có thể hấp thụ nó trực tiếp từ những pháp trận cổ đại cực kỳ phức tạp, thì có hợp lý không nếu một con người như ngươi có thể làm được hơn cả thế?"

"Ờm... Thưa ngài, tôi không rõ pháp trận cổ đại ngài đang nói đến là gì..."

Chợt, sát khí tỏa ra, đôi mắt bọ của Mantinus như xuyên thủng chàng hoàng tử. Đôi mắt ấy, chúng khiến cậu ngộp thở. Rất may cho Gravion, trước khi cậu chết chìm trong áp lực thì Lin đã kịp đưa tay lên vai Mantinus và nói nhẹ:

"Ngài bình tĩnh lại đã."

"Ta đang rất bình tĩnh đây. Chỉ là thật vô lý khi một tên huênh hoang lại dám tới đây đàm phán về thứ mà hắn còn chẳng biết rõ."

Từng câu từng chữ đó như đóng thẳng một chiếc đinh vào ngực Gravion. Chẳng rõ từ lúc nào mà mồ hôi đã đổ như tắm khắp người cậu. Cậu tưởng như sắp ngộp thở. Nhưng cậu phản kháng lại nỗi sợ. Cậu biết rằng từ đây, mọi chuyện phụ thuộc hoàn toàn vào khả năng thuyết phục của cậu. Cậu siết tay, nhắm mắt lại, chuẩn bị tinh thần bằng một thở sâu và một ý nghĩ ngắn:

Những kiến thức về  đàm phán đã được học, phải dùng chúng thôi, với tất cả khả năng mình có.

Rồi cậu mặt đối mặt, mắt đối mắt với Mantinus, cố giữ giọng thật vững:

"Kiến thức của tôi có thể thiếu, nhưng sự trung thực thì không. Tôi tuyệt đối không hề có ý lừa dối ngài. Chẳng có lý do gì mà tôi phải làm thế cả. Chỉ cần ngài tin tưởng cho tôi thời gian, tôi sẽ trở về và quay lại với tinh thể ma lực nguyên thủy hàng thật giá thật."

"Thả ngươi về nguyên vẹn? Sau một đống rắc rối ngươi đã gây ra? Ta chẳng rõ phải dựa vào cái gì để tin ngươi nữa. Một xấp giấy và vài lời nói chẳng có tí xác thực nào?"

"Tôi hiểu. Vậy nên để tăng độ tin cậy, tôi xin phép tiết lộ thêm một chút thông tin về nguồn gốc cách thức tôi tìm ra ma lực nguyên thủy. Hẳn một ma vật thượng cổ như ngài sẽ có thể nhận ra và xác thực chi tiết nào đó."

"Hửm?"

Gravion bắt đầu kể, giọng cậu trầm xuống:

"Chuyện là, tôi đã biết được cách tạo ra ma vật nguyên thủy và sức mạnh của nó thông qua một cuốn sách cổ. Và cuốn sách không hề đề cập tới những thứ cao siêu như pháp trận cổ đại hay mấy thứ giống vậy."

"Sách? Ngươi đang muốn nói gì vậy?"

"Tôi có được cuốn sách đó từ vài người bạn thân thiết. Họ gọi nó là Glaukopis, di sản của thần. Tôi thì lại thấy nó giống một câu chuyện cổ tích dành cho trẻ con. Thế giới trong đó rất yên bình, được sáng tạo và trị vì bởi những vị thần nhân ái. Nhưng tôi cảm nhận được, cứ như là... có thứ gì đó đã bị lãng quên."

Gravion ngừng một nhịp lấy hơi rồi tiếp:

"Xin lỗi, tôi lan man quá rồi. Chỉ là tôi đã đọc được ở đó về ma lực nguyên thủy, về những mật mã gợi ý cách tạo ra thứ ma lực đó. Tôi đã thử, và tình cờ là nó thực sự thành công. Tiếc là tôi không đủ khả năng làm chủ nguồn sức mạnh ấy."

Thấy Mantinus nãy giờ vẫn đang chăm chú lắng nghe, Gravion biết mình đã nói trúng điểm nào đó. Giọng điệu cậu chuyển dần từ nhẹ nhàng sang quyết liệt:

"Tôi... chỉ biết nói vậy, và không thể tiết lộ gì hơn được. Nhưng, tôi lấy mạng mình ra thề, rằng những gì tôi nói đều là thật!"

Cậu cúi đầu thành khẩn.

"Xin ngài hãy cho tôi một cơ hội! Chỉ cần ngài cho tôi thêm thời gian, tôi..."

"Ta tin ngươi." - Mantinus điềm tĩnh cắt ngang.

"Hả? Thật... thật vậy sao thưa ngài?"

"Ừm. Tuy chưa đọc, nhưng qua cái tên Glaukopis, ta nghĩ mình có biết một chút về sự tồn tại của cuốn sách đó. Và cả kẻ đã viết ra nó. Dù ta chẳng thể đoán được bằng cách nào mà nó lại đến tay ngươi, nhưng tác giả cuốn sách, chỉ có thể là kẻ đó..."

Vừa nói, Mantinus vừa hướng mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. 

Bằng một phép màu tình cờ, hay có thể gọi là duyên số, mà Gravion đã thành công thoát nạn. Cậu dần quen với thứ áp lực khủng khiếp từ Mantinus. Tâm trí đang bỏng rát của chàng hoàng tử trẻ đã dịu đi phần nào. Chặng đường này coi như Gravion đã đi được gần hết, nhưng cậu cũng không quên rằng trận chiến vẫn chưa kết thúc.

Giờ chỉ cần giữ vững giá trị và quyền lợi bản thân là coi như thành công.

Với ý nghĩ đó, Gravion quyết tâm không nhận phần thiệt trong bàn đàm phán này. Để tiếp tục cuộc trò chuyện bằng một ấn tượng tốt hơn, cậu lần nữa thành tâm nói:

"Cảm ơn ngài, vì đã bỏ qua cho những sai sót của tôi hai lần." 

"Không có gì. Vậy giờ cuốn sách đó đang ở đâu?" 

"Tôi đốt rồi, thưa ngài. Tôi không muốn có thêm người biết về nó. Và dù có thể làm ngài phật ý, nhưng tôi xin không tiết lộ gì thêm nữa."

"Ngươi có ích kỷ quá không vậy?"

"Để đạt được mục đích thì ích kỷ chút cũng đáng thưa ngài."

Mantinus trầm ngâm nhìn Gravion một thoáng rồi tiếp:

"Giờ là câu hỏi thứ hai, tại sao ngươi lại nghĩ rằng ta sẽ hối hận nếu giết ngươi? Ngươi không biết ta có thể moi mọi thông tin đáng giá từ cái đầu của người à?"

Tôi biết chứ, nhưng để có được vương vị, tôi buộc phải đánh cược.

Chàng hoàng tử trẻ đáp, bằng một câu trả lời không cứng rắn, không nhu nhược:

"Thành thật xin lỗi vì câu nói ấy làm ngài không vui. Nhưng quả thật tôi đã có đề phòng chuyện bị giết rồi moi thông tin. Nếu tôi chết thì ngài sẽ chỉ tốn thời gian chứ không được gì cả."

Mantinus nghiêng nhẹ đầu. 

"Ngươi đang thách thức ta đấy à?"

"Tôi không hề có ý chống lại ngài và thực lòng rất rất mong được hợp tác. Nhưng nếu ngài vẫn muốn moi thông tin từ tôi, thì ngài có thể thử."

Chưa đầy một giây. Chẳng ai kịp nhìn rõ được gì. Họ chỉ thấy Mantinus đang nắm đầu hoàng tử Gravion, xách cậu lên bằng tay trái. Người hắn chồm tới trước, chân trái đạp lên bàn, tay phải cầm một khối ma lực hắc ám. Hắn găm ánh nhìn vô cảm vào mắt cậu. Mồ hôi cậu ứa ra trên trán, tim đập dồn dập, hơi thở gấp gáp.

"Điện hạ!" 

Những cận thần của cậu vừa thốt lên thì liền bị những sợi xích đen phóng ra từ những vòng tròn ma pháp trói chặt. Chúng siết lấy cổ, eo, miệng và tay chân họ. Chẳng ai được hé thêm nửa lời. Không gian bỗng chốc như bị ép chặt bởi sức mạnh của Mantinus. Tiếng kim loại leng keng cứ vang, lạnh cả căn phòng. 

Thế nhưng hoàng tử lại chẳng có vẻ gì là sợ hãi, hoặc ít nhất là cậu tỏ ra như vậy. Sau một thoáng lặng im, cậu cố gượng cười và hỏi:

"Tôi đâu có lừa ngài. Đúng chứ?"

Mantinus chẳng nói gì. Hắn vẫn đang thử soi vào tâm trí cậu. Nhưng hình như có thứ gì đó đang cản đường hắn. Thứ có thể cản đường hắn ư? Thật sự có thứ gì làm được việc đó sao?

Đúng lúc này thì cửa phòng bật mở. Một hầu nữ nhỏ con tiến vào. Cô bé vừa đong đưa hai bím tóc đỏ thẫm, vừa ngân nga những giai điệu nhí nhảnh, tinh nghịch. Thấy cô bé, Mantinus thả hoàng tử xuống ghế. Đồng thời hắn cũng thu lại những sợi hắc xích đang trói buộc nhóm cận vệ con người. 

Nhỏ hầu nữ đến gần bàn họp và đặt lên đó hai tách trà nóng hổi. Nhỏ cũng đưa Lin một tách. Lin gật nhẹ cảm ơn. Xong nhỏ hầu quay qua Mantinus và nói:

"Xin lỗi chủ nhân, tối qua em ăn hơi nhiều nên ngủ quên." 

Rồi nhỏ nở một nụ cười hồn nhiên trên gương mặt tròn non nớt của mình. Mantinus  ngồi xuống, nhấm nháp một hớp trà trước khi nhẹ giọng quở trách:

"Đợi khách ngồi mòn ghế rồi ngươi mới mang trà lên thì còn ý nghĩa gì chứ."

"Thì em xin lỗi mò." - Nhỏ hầu nữ nũng nịu.

"Lui xuống đi."

Nhỏ dạ vâng một tiếng rõ to trước khi rời đi ngay sau đó. Mantinus sau khi hớp thêm ngụm trà nữa thì quay trở lại với cuộc đàm phán.

"Đặt cả tá pháp trận tự động kích nổ vào đầu mình. Ngươi phải liều tới mức nào chứ. Chỉ cần ma lực của ta tiến sâu vào não ngươi thêm một giây nữa thôi là có pháo hoa xem rồi đấy."

Gravion nhìn thẳng vào Mantinus. Áp lực lên cậu đã giảm đi đôi chút nhưng tim thì vẫn đập nhanh, từng nhịp thở vẫn còn hơi vội.

"Tôi tin ngài sẽ dừng lại kịp lúc."

"Đúng là một tên điên. Quả thực ta không thể giải quyết hết đống pháp trận đó trong chưa đầy một giây. Hẳn ngươi cũng đã đề phòng ma pháp tâm trí nhỉ?"

"Vâng. Nếu tôi chết hoặc mất hoàn toàn quyền làm chủ cơ thể, những pháp trận tự kích nổ cũng sẽ khiến tôi mất xác. Ngài sẽ không thiệt hại gì, nhưng cũng chỉ tốn thời gian vô ích."

"Chuẩn bị tốt đấy. Ta có lời khen."

"Không dám." 

Mantinus cầm tách lên, hớp thêm một ngụm. Điệu bộ hắn lúc này không còn quá nghiêm nữa mà đã thoải mái hơn nhiều. Đặt tách trà xuống, hắn tiếp tục cuộc đàm phán:

"Ta cũng muốn không làm khó ngươi thêm nữa. Kế đến là câu hỏi cuối cùng, ai sẽ thay ta quản lý lãnh thổ trong thời gian thực hiện hợp đồng?"

"Quả thật tôi đã không đề cập chuyện này trong hợp đồng. Do tôi nghĩ ngài có thể giao phó lãnh địa lại cho một thuộc hạ thân tín trong thời gian ngắn, rồi thi thoảng trở về. Quanh vùng này cũng không có kẻ địch mạnh."

"Vụ an ninh thì chẳng có gì đáng lo. Nhưng còn việc bàn giấy, chúng quá nhiều, và ta không thể giao phó hết cho lũ cấp dưới vô năng được."

À, đối với một xã hội có cơ cấu tương tự loài người thì chuyện này cũng dễ hiểu. - Gravion nghĩ.

Cậu đưa tay xoa cằm, suy tính một thoáng rồi đưa ra giải pháp:

"Vậy sau khi chúng ta đến được thành phố gần nhất, tôi sẽ cử ngay một nhóm nhân sự có chuyên môn đến đây để thay ngài giải quyết một phần công việc. Chỉ cần ngài hướng dẫn một chút là họ sẽ có thể làm khá tốt. Như thế ổn không thưa ngài?"

"Được. Tới lúc đó ta sẽ để lại việc tiếp nhận và huấn luyện chúng cho Conera vậy."

"Ngài cứ tùy ý giải quyết, tôi tin ngài sẽ không bạc đãi họ, hoặc ít nhất là tôi hi vọng vậy. Thế ngài có còn câu hỏi nào nữa không?"

"Không, vậy là đủ rồi. Bây giờ ta sẽ đi vào những điểm ta nghĩ là cần được điều chỉnh trong hợp đồng. Mà chờ một chút, để ta đọc sơ lại lần nữa đã. Nãy giờ nhiều chuyện quá."

Nói rồi tên trùm cầm lên bản hợp đồng, lướt nhanh qua từng trang một. Căn phòng lại lần nữa vắng tiếng bàn luận. Nhưng khác với lần trước, Gravion giờ đã có thể thở phào.

Chàng hoàng tử trẻ cảm thấy thật nhẹ nhõm khi biết những giây phút khó khăn nhất đã qua. Mắt cậu rực sáng, ánh sáng của hy vọng. Cậu nâng tách trà dành cho mình lên, thổi nhẹ rồi hớp một ngụm vừa phải, trước khi t

"Trà ngon."

Hai bên cứ thế cùng nhau bàn bạc thêm về các điều khoản của hợp đồng trong khoảng nửa giờ sau đó. Nhờ vào màn thể hiện tương đối ổn vừa rồi nên Gravion đã tránh được việc bị làm khó, hay cũng có thể nói Mantinus đã khá rộng lượng. Khi hai bên đã đạt được tiếng nói chung, tên trùm hầm ngục đặt bút xuống và ký vào nó, cái bản hợp đồng định mệnh ấy. 

Một nguồn ma lực có hình thù không rõ ràng bay ra khỏi hợp đồng, chui vào cơ thể Gravion và Mantinus. Với chàng hoàng tử, nguồn ma lực đó ám lấy tim cậu, đảm bảo rằng nếu vi phạm hợp đồng, cậu sẽ phải trả một cái giá không hề rẻ. Còn với Mantinus thì ma lực lại bị hắn hấp thụ hoàn toàn. 

Gravion không để tâm, vì cậu biết rõ rằng sẽ chẳng thể trói buộc được con quái vật kia bằng lẽ thường. Nhưng như vậy không có nghĩa bản hợp đồng chỉ là mớ giấy vụn. Nó là vật thể hiện sự chuẩn bị kỹ lưỡng, tính minh bạch, rõ ràng, chi tiết cũng như chữ tín của cậu. Sức nặng của cậu thì khác, nó nằm ở những lợi ích mà cậu có thể mang đến. 

Cậu nhận thức được những gì mình đang sở hữu. Và cậu sẽ tận dụng chúng thật tốt để giành lấy chiến thắng sau cùng.

Gravion và Mantinus đứng dậy. Cả hai bắt tay nhau với sự niềm nở hiện rõ trên gương mặt chàng hoàng tử. Còn tên bọ ngựa kia thì vẫn như thường lệ, không thể xác định được cảm xúc của hắn bằng biểu cảm. Nhưng ít nhất thì hắn không tỏa áp lực nhiều như lúc đầu nữa.

"Giờ thì ngươi đợi ở đây một lát. Conera sẽ tới để sắp xếp cho các ngươi. Ăn uống ngủ nghỉ cho kỹ vào, rồi chúng ta sẽ khởi hành vào sáng mai. Địa điểm tập trung là tại sân vườn của ta." - Mantinus nói.

"Vâng. Một lần nữa cảm ơn ngài rất nhiều vì đã đồng ý hợp tác."

"Không có gì. À mà còn một chuyện nữa, tại sao các ngươi lại chọn hầm ngục của ta, liệu có phải ngẫu nhiên không?"

Gravion ngập ngừng giây lát rồi nói:

"Vì lý do cá nhân, tôi xin phép không trả lời câu hỏi này. Ngài cũng đã hứa sẽ không làm khó tôi thêm mà, nhỉ?"

"... Thôi được. Sáng mai gặp lại."

Nói rồi Mantinus cùng Lin rời khỏi phòng, chừa lại cho những vị khách không gian để hành xử tự nhiên trước khi Conera đến. 

Hai ma vật bọn họ rảo bước qua dãy hành lang dài. Mantinus vừa đi vừa để hai tay ra sau. Lin thì vẫn một tay cầm sổ ghi chú trước ngực, dáng thanh lịch. Và rồi ánh sáng bên ngoài tắt phụt. Tất cả đá phát quang đã đồng loạt ngừng hoạt động, nhường lại công việc chiếu sáng cho những ngọn đèn dầu trên bức tường cổ kính. Vậy là đã kết thúc một ngày. 

Dưới ánh đèn vàng mờ mịt, sắc đen của cặp đôi thư ký và ông trùm cứ như thâu tóm không gian bằng một thứ quyền uy tuyệt đối.

"Ngài không dùng bữa tối ạ?" - Lin hỏi.

"Thôi, ta mệt rồi. Nếu ngươi đói thì cứ đi. Ta về phòng trước."

"Vậy tôi sẽ đem bữa tối lên cho ngài."

"Tùy ngươi, nhưng đừng lấy ớt chuông, và cả cà chua nữa."

"Tôi sẽ lấy."

Mantinus ngập ngừng định nói gì đó nhưng rồi thôi. Hắn chỉ thở dài. 

Lin nhìn vị chủ nhân của mình. Cô không khỏi chú ý đến tâm trạng hôm nay của hắn. Có gì đó khiến hắn hứng thú hơn là một giao dịch bình thường đối với hoàng tử.

"Ý định thật sự của ngài là gì vậy?" - Cô hỏi.

"Hả?"

"Tôi phần nào hiểu lý do ngài chấm chước cho những sai lầm của cậu hoàng tử đó, nhưng không rõ vì sao ngài lại dễ dàng từ bỏ Glaukopis. Là bởi ngài chỉ muốn ma lực nguyên thủy, hay còn gì lớn lao hơn?"

"Cái này... Mà sao tự nhiên bữa nay ngươi hỏi nhiều vậy?"

"Vì đây là chuyện hệ trọng thưa ngài. Xin hãy nói rõ để tôi có thể hỗ trợ ngài tốt hơn." 

Mantinus nhún vai.

"Ai biết. Nhưng dù ta có muốn thì cũng không thể lỗ mãng vậy được. Thôi thì cứ xem đây như một chuyến du lịch trải nghiệm cũng không phải ý tồi."

Rồi hắn nhìn sâu vào khoảng hư vô trước mặt, trong khi nói nhỏ bằng một sự nôn nao âm ỉ:

"Nhưng có một điều ta chắc chắn, rằng cái ngày đó sẽ chẳng còn xa nữa đâu, cái ngày mà những vị thần tốt bụng của thế giới cổ tích bị hạ bệ. Phải, sẽ chẳng xa đâu..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!