Tập 01 - Gia đình

Chương 06: Nhà của chúng ta

Chương 06: Nhà của chúng ta

Cơn mưa kia đến nhưng không chịu rời đi. Kể từ ngày mà ta bắt gặp Yukiko đến bây giờ đã được ba ngày. Ở ngoài kia, những hạt nước từ trên trời rơi xuống đó vẫn tiếp tục như cách dòng suối chảy không có điểm ngừng. Phải chăng thì có lúc nó to, có lúc nó nhỏ mà thôi.

"Mưa cuối mùa có khác." Haga ở trước mặt ta lên tiếng. "Tôi phải đan cho cô một cái áo thật ấm thôi."

Đôi tay đỏ ửng của cô ấy tiếp tục se những sợi lông từ động vật mà bản thân đã săn lại, dường như đang định đan cho ta một cái áo. Nhìn những sợi lông mượt mà như vậy, chẳng hiểu sao khiến ta có chút nhớ đến lũ thỏ sừng. Mà khi nhớ đến thỏ sừng, tâm trí ta bắt buộc phải nhớ lại nụ cười Yukiko.

... Ta không thích cô ta lắm.

"Sao xị cái mặt ra vậy?" Một giọng nói trầm vang lên ở phía xa. "Không được ra ngoài nhiều nên chán hả?"

Đó là ông Maior. Ông ấy vẫn đang ngồi đẽo gọt gì đó trên bàn như bao ngày khác.

Chán hả? Ừm, ta cũng bắt đầu thấy chán rồi. Mọi thứ cứ lặp lại liên tục trong căn nhà này. Mỗi ngày sẽ có một vài điều mới, nhưng sang ngày hôm sau sẽ lại trở thành một điều đã cũ. Những điều mới như việc Haga ngồi trên bàn ăn và đan quần áo này cũng chỉ vừa đủ để ta không ngừng suy nghĩ thôi.

Đấy là trước khi ông Maior nói điều tiếp theo.

"Ta làm xong khớp chân cho nhóc này. Thử xem không?"

"Xong rồi?"

Thật bất ngờ, ta không nghĩ là nó lại xong sớm như vậy. Chắc là vì những ngày mưa này khiến ông Maior không có việc gì phải ra ngoài nên ông ấy làm nhanh hơn lần trước.

"Tuyệt quá!" Haga vỗ tay vui cười. "Vậy là Sielu sắp đi được rồi nhỉ?"

Cô ấy nhìn vào ta với đôi mắt to tròn và đôi tai dựng thẳng đứng, rõ ràng là đang cực kỳ vui vẻ. Ta cũng vậy, đây là một tin tốt nếu xét về những ngày đầy biến động gần đây.

Ta vươn tay ra, bám lấy bàn tay to lớn của ông Maior đang vươn tới. Lần nữa, ta được đặt ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế duy nhất trên cái bàn này. Trước mặt ta đây là những khớp chân cứng cáp của chính ta. Và ta nhận ra một điều, chúng đã được nhuộm sẵn màu da. Có vẻ như ta không cần phải dơ chân lên khi lắp khớp vào nữa rồi.

"May là lúc trước phần gỗ từ rễ cây vẫn ổn." Ông Maior lấy cái gắp bằng hai que củi mà lấy một cái khớp lên. "Ta cũng nhuộm sẵn cho nhóc rồi. Lắp xong thì chỉ việc đợi cho nhựa cây khô là có thể đi được."

"Ừm." Ta khẽ gật đầu.

Ta đưa tay xuống, vén chiếc váy đang mặc lên để ông Maior có thể thuận tiện hơn. Ông ấy không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi như thường lệ tra nhựa cây vào khớp ta mà lắp chúng vào.

Cái cảm giác nhột đó không ở lại quá lâu trên đôi chân. Khi lớp nhựa đã khô đi, ta có cảm nhận được cái lạ lạ ở dưới lòng bàn chân. Nhưng có một điều vẫn lấn cấn khiến ta không muốn làm vậy.

"Sao thế?" Ông Maior gặng hỏi. "Thử đi đi xem nào?"

"Ta cũng muốn lắm... mà không được."

Chẳng biết vì sao. Ta đã mong đợi để đôi chân mình có thể đặt xuống và bước đi, giờ đây thì ta lại không muốn.

Là do ta cảm giác có điều gì đó không ổn sắp đến như cách cơn mưa kia đổ xuống? Hay là do đôi chân cần thêm điều gì nữa để có thể hoạt động? Hoặc cũng có thể, là chính bản thân ta vẫn chưa muốn phải đứng dậy.

"Nào," Ông Maior đưa tay về phía ta. "để ta đưa nhóc xuống."

Ta lại trèo lên lòng bàn tay ông, trong lòng vẫn không khỏi nghi vấn về lý do bản thân không thể "hiếu động" như lúc có tay. Thế nhưng có gì khác lạ. Sao ông Maior lại không đưa ta về chiếc xe lăn mà lại đưa ta ra một khoảng trống khác vậy?

"Nào. Đi đi." Ông Maior chợt lên tiếng.

Không để ta kịp giải đáp thắc mắc của mình, ông Maior đã hất nhẹ tay ra khiến ta trượt xuống sàn nhà, để đôi chân ta tiếp đất đầu tiên. Cái này thì cũng quá đột ngột rồi.

Ngay lúc chạm đất, ta cảm nhận được bản thân đang đứng thẳng một cách rõ ràng. Cơ mà chỉ rất nhanh sau đó, cả hai chân ta đã run rẩy và mềm hẳn ra, tưởng chừng như ta sắp mất đi trọng tâm của chính mình.

Không được. Ta không muốn ngã đâu.

Ta đặt từng chân lên tiến về phía trước, cố gắng dang rộng chân ra để cả cơ thể không mất thăng bằng. Tuy vậy, giải pháp đó nó không tồn tại được lâu. Cứ mỗi một lần bước đi như thế, thời gian mà ta có thể tiếp tục giữ vững lại rút ngắn dần. Ta cứ thế lao thẳng vào phía trước, hai tay quơ loạn xạ để tìm một thứ gì đó bám lấy.

"...!"

Vào cái thời khắc cuối cùng khi nội lực ở đầu gối biến mất, ta cắm thẳng về phía trước theo hướng đi xuống. Ta nhắm mắt, thầm chắc chắn rằng cú ngã này có thể sẽ đau và khó chịu lắm.

Nhưng không, ta đã lầm.

"...?"

Ta cảm nhận được một hơi ấm lan tỏa ở bên gò má cùng với sự đàn hồi êm ái. Từ từ mở mắt ra, ta nhận thấy bản thân đang được ôm lấy bởi một vòng tay ấm áp. Ta hơi nghếch lên, thấy được nụ cười dịu dàng của Haga.

"Cô đã làm tốt rồi." Cô ấy vỗ về vào lưng ta. "Lần đầu tập đi ai mà chẳng phải loạng choạng một tí chứ?"

Vậy ra đây là phản ứng bình thường. Quả là khác biệt. Nhờ cái hất tay của ông Maior và cái ôm của Haga, giờ đây ta mới nhận ra bản thân vừa bước đi. Dù có hơi loạng choạng một chút như Haga nói, nhưng ta vẫn thấy vui vẻ đôi phần.

"Nè, thử đứng thẳng dậy xem nào." Rồi Haga đặt tay lên vai ta. "Tôi sẽ đỡ giúp cô."

"Ừm..."

Ta lần nữa tìm lại nội lực ở đôi chân này, cố gắng đứng thẳng dậy trước cái nhìn đầy mong chờ của Haga. Ta vịn vào hai tay đang giữ lấy vai ta của haga, nhờ đó mà bàn chân được giải tỏa phần nào áp lực đã có thể đứng thẳng lại. Ít nhất, nó không còn run như ban đầu.

"Tốt tốt." Haga gật đầu vài cái. "Cứ đứng thế này tí nữa cho quen dần nhé."

Ta nhìn thẳng vào Haga trước mặt. Giờ ta đã nhận ra, chiều cao của ta với cô ấy có một chút khác biệt nhẹ. Ta là người thấp hơn. Thậm chí nếu tính cả hai cái tai đang ngoe nguẩy qua lại kia thì cô ấy trông còn cao lớn hơn nữa.

"Đấy, đi được mà."

Ông Maior ở phía trên buông lời, trong giọng hình như có chút trêu đùa ta thì phải. Mong là ta hiểu nhầm.

Lườm ông ấy một chút thế thôi, ta bắt đầu quay đầu mà đánh giá lại tầm nhìn mới này của bản thân. Nó không phải kiểu nhìn từ trên xuống như khi được ông Maior đỡ lấy, cũng không phải kiểu rướn cổ lên để trông thấy mọi thứ xung quanh. Ta chỉ cần nhẹ nhàng xoay đầu, khung cảnh phía trước đã gần như bao trọn vào trong tầm mắt. Với ta, đây là một tầm nhìn lý tưởng.

"Được rồi, giờ ta luyện đi nhé."

Dứt lời, Haga bỏ vai ta ra và nắm lấy bàn tay ta. Cô ấy dìu chúng lên, lùi dần về sau và khẽ đánh đầu ra hiệu cho ta. Lúc này, hai chân ta mới cảm nhận được gần như toàn bộ trọng lượng của cơ thể đè lên. Cảm giác như các khớp căng cứng hẳn, trở nên nặng nề hơn mỗi khi muốn dịch chuyển dù chỉ một tí.

Nhưng Haga vẫn đang lùi về sau khiến cả người ta cong dần về phía cô theo sự giãn ra của cẳng tay. Vì không muốn ngã và vì không muốn phải bỏ tay Haga ra, ta đã thử bước chân phải của mình lên trước.

Trong một khắc, chân trái của ta như lún hẳn xuống, chỉ khi cái chân phải đặt lại lên nền nhà mới được thả lỏng hơn. Ta cẩn thận, chú ý quan sát từng khớp ngón chân của mình, để tránh chúng bị quặp vào nếu ta đặt chân xuống sai cách.

Mỗi bước rất nặng nề và tiếng cộp cộp của nó vang lại khiến ta thấy hơi lạ lẫm. Nhưng dần dần, bàn chân ta trở nên thoải mái hơn khi ta đã đếm được qua bước thứ mười.

"Phải, cứ thế thôi." Haga vẫn tiếp tục buông lời động viên ta.

Ta chăm chú tập luyện như vậy một hồi rất lâu, cũng đã nhận ra được vài điều mới lạ. Như việc ta có thể xoay lòng bàn chân để hướng mình đi ra chỗ khác, bước dài hơn để có thể tiến xa hơn. À, và cả việc ngón chân út rất dễ va vào cạnh ghế hoặc cạnh bàn. Riêng cái này thì ta không hiểu được, chỉ biết là nên để ý không thì sẽ khá là đau. Thật sự khá đau.

Nhưng mà, sau khi tập như thế thì giờ ta có thể bước đi bình thường được rồi. Đôi lúc ta còn thử chạy nữa. Tuy ban đầu khó khăn hơn việc cử động tay, nhưng khi quen dần rồi thì ta thấy còn dễ kiểm soát lực hơn nhiều.

"Ừm... Sielu này." Haga ngồi trên đống rêu xanh mà nhướng mày hỏi ta. "Tôi biết cô khá là vui vì đi được rồi. Nhưng cái này... có cần thiết không?"

"Cần thiết chứ." Ta nói thẳng với cô ấy. "Ta phải kiểm tra xem khớp của bản thân có thể vặn xoắn đến mức nào."

Ta đang đưa cả hai chân mình sang ngang, tạo thành một đường thẳng dọc theo sàn nhà. Cũng nhân tiện đó, ta vươn hết cỡ tay của mình, chạm đến được phần ngón chân. Trong khi đấy, ta cố để giữ cho cái lưng mình thẳng lên và quay hết cỡ khớp cổ ra để nhìn về phía Haga.

Dù ta có nói vậy, Haga vẫn khó hiểu nghiêng đầu hỏi lại ta:

"Biết vậy là thế nhưng..."

Tính ra, ta cũng chưa thấy Haga làm cái kiểu này bao giờ. Chắc là ông Maior đã không cho cô ấy làm vậy. Ồ, cũng có thể là do bản chất của ta và cô ấy có chút khác biệt.

"Thôi thì cô vui là được." Haga mỉm cười nói.

Thật là ta đang khá vui. Cả cơ thể giờ đã có cảm nhận được từng ngóc ngách trong các khớp rồi. Giờ thì ta có thể phụ giúp Haga nhiều thứ, cũng có thể tự mình đi tìm hiểu về thế giới xung quanh.

Khi đấy, bỗng giọng ông Maior vang lên từ bên trong căn bếp.

"Này, hai đứa. Ta mang cái này..." Ông ấy dừng lại khi thấy ta, rất nhanh cũng lắc đầu mà đi tiếp. "Này, một chút nấm thuốc và nhựa cây cho Sielu. Thêm cả đồ ăn và đá lửa nữa."

Ông ấy đặt hai cái giỏ xuống chúng ta. Ta hơi rướn lên, nhìn vào bên trong thì thấy nó chất đống rất nhiều thứ chứ không chỉ những cái mà ông ấy nói. Quay sang Haga, ta thấy cô ấy đã ngừng cười được một lúc mà im lặng nhìn vào hai giỏ đồ đạc đó.

"Khi trời tạnh thì..." Ông Maior ngừng lại một lúc rồi mới nói tiếp. "Hai đứa nên đi sớm. Trước khi tuyết rơi."

Điều này vừa rõ ràng cũng vừa vội vàng. Ban đầu ta với Haga đến đây để có thể giúp ta có thể cử động lại, và giờ thì chuyện đó đã xong rồi. Điều khiến ta cảm thấy sai sai là việc ông Maior có vẻ hơi đột ngột quá. Nhưng lúc ta nhớ về cuộc chạm trán với Yukiko khi trước, ta nghĩ là bản thân có thể hiểu cho quyết định bất ngờ này của ông.

"... Chắc để vài hôm nữa bọn cháu sẽ đi. Cháu cũng phải gói ghém đồ đạc và đan nốt cái áo này." Haga chấp nhận điều này khá nhanh. "Với lại... để Sielu có thể đi lại một cách bình thường nữa."

Ta có thể đi lại bình thường rồi mà. Bây giờ thậm chí ta có cảm giác bản thân có thể bê được một vài vật nhẹ, thậm chí cùng Haga săn thú rừng cũng được nữa.

Đó là sự thật hiển nhiên mà ta có thể nói ra, nhưng ta quyết định bản thân sẽ giữ chuyện này lại, giống như lúc trước. Ta có một cảm giác bây giờ không nên biểu lộ sự thật đó. Vì vậy, ta thu chân lại đặt gối xuống, bò đến bên Haga với sự trợ lực của hai tay.

Cô ấy liếc nhìn sang ta, mãi mới thấy nở một nụ cười thoáng qua nhưng chẳng vui tươi chút nào. Ta không biết làm gì cả, chỉ có thể ngồi cạnh và nhìn thẳng vào đôi mắt có hơi chếch xuống của cô thôi.

"Vậy cũng được." Ông Maior thở dài mà nói. "Nhớ là dọn dẹp sạch sẽ đấy. Tốt nhất đừng để lại dấu vết nào."

Ông ấy nói vậy rồi lại đi vào trong căn bếp, nhưng kỳ lạ là lại chẳng có tiếng động vào vang lên từ trong đấy. Còn Haga, cô ấy nhìn theo bóng lưng ông Maior một lúc rồi lại quay sang ta mà nhẹ nhàng nói:

"Để tôi làm cho một cái dép nhé? Trong nhà bếp của ông Maior chắc vẫn còn tí cỏ khô. Để cô đi giày bằng da bây giờ thì chắc khó chịu lắm."

Cô ấy nhìn ta, đôi tay đang cầm cây kim đá được mài nhọn kia dừng lơ lửng trên không trung, dường như đang đợi một câu trả lời.

"Ừm." Ta gật nhẹ đầu.

Haga cũng thế, hơi nghiêng đầu xuống mà đáp lại ta rồi quay về tiếp tục với áo bằng lông thú trên đùi. Còn ta thì ngồi cạnh cô, đôi chân khẽ đung đưa qua lại yên lặng quan sát đôi tay cô ấy đưa từng mũi kim.

Sau ngày hôm đó, không ai nói thêm gì về vấn đề đó nữa, dường như đã chấp nhận việc đó như lẽ dĩ nhiên thường tình. Ta hiểu được rằng, cả hai người họ chỉ đang đợi ta có thể chạy nhảy bình thường là sẽ quay trở lại vấn đề này. Vì đã hiểu được ý định của ông Maior nên vào tối mấy hôm sau, ta đã cho Haga thấy đôi chân này có thể linh động như thế nào.

Thế là rất nhanh, buổi sáng ngày mai đã tới. Ta cảm nhận được những tia nắng chói chang kia rọi vào mắt, nhưng lại chẳng mang theo chút hơi ấm quen thuộc nào. Dưới chân, những lùm cỏ xanh và dài đó cứ chọc xuyên qua chiếc dép khiến ta thấy hơi nhột nhột ở các kẽ ngón. Ta cũng nghĩ là cũng vì chúng và những vũng nước còn lại từ cơn mưa kia mới cho khu rừng này một cái mùi hương lạ lẫm và mát mẻ.

Ta khẽ rung người, cạ tay vào trong chiếc áo lông mình đang mặc. Nó khá rộng, nhưng cũng tương đối ấm. Nhìn qua ảnh phản chiếu của mình dưới những vũng nước kia, ta thấy mình như một con chim đen mập mạp vậy.

"Đầy đủ chưa?" Ông Maior đứng trước cửa nhà cất lời hỏi.

"Rồi ạ." Haga đeo một chiếc giỏ lên trên vai. "Cháu nghĩ là đủ rồi."

Thấy vậy, ta cũng tiến lại gần và đeo chiếc giỏ khác lên. Nó tương đối khá khó khăn, chủ yếu là do cái áo lông kia. Nhưng mà, không cần Haga hay ông Maior giúp thì ta cũng đeo được cái quai của nó lên vai rồi. Đúng là hơi nặng.

"Thế đi đường cẩn thận nhé." Ông Maior nhìn sang ta rồi tiếp. "Cả nhóc nữa. Hai đứa lựa mà chăm sóc cho nhau."

Ta khẽ gật đầu lại với ông.

"Vậy bọn cháu đi đây. Ông nhớ giữ gìn sức khỏe."

Haga hơi cúi người xuống về phía ông Maior. Khi đã nhận được lời chào tạm biệt của ông, cô ấy bắt đầu đi trước để tiện thể dẫn và mở đường cho ta. Thấy thế, ta cũng hơi khom người xuống mà nói nhỏ với ông Maior:

"Bọn cháu đi... ạ."

Cũng vậy, ông ấy buông lời chào tạm biệt và ta nhanh chân nối gót Haga. Đôi khi ta có ngoảnh đầu lại và thấy ông Maior vẫn đứng ở đó trông về phía bọn ta. Cái bóng hình cao lớn đó dần hòa mình vào với khu rừng theo từng bước chân sột soạt, cứ thế biến mất khỏi tầm nhìn của ta.

Ta quay đầu và quyết định sẽ không ngoái lại nữa. Hẳn là ông Maior cũng muốn như vậy.

Không mất quá lâu để bọn ta ra được đến bìa rừng và trông thấy được đồng cỏ bạt ngàn trải rộng một thảm xanh tươi trước mặt. Những cơn gió ở đây mạnh mẽ hơn trong rừng, chúng khiến tóc ta cùng những chùm lông trên chiếc áo bay lên và cả đồng cỏ đung đưa theo. Một vài ngọn gió cũng len lỏi được vào đôi dép cỏ đã hơi ướt đi bởi những vũng nước khi nãy, làm đôi chân ta cảm thấy lạnh hơn cảm nhận.

Bọn ta tiếp tục đi thêm một chút nữa. Chẳng mấy chốc đã đến được căn nhà bằng gỗ nằm một mình giữa nơi mênh mông này. Haga dừng chân lại trước những sợi dây leo đã mất đi màu xanh rền vốn có, lẩm bẩm điều gì đó mà ta không nghe thấy được. Cuối cùng, cô ấy lắc nhẹ đầu và chống hai tay bên hông mà cất lời:

"Về nhà rồi." Rồi cô ấy hơi ngoái lại ra chỗ ta. "Nhà của chúng ta."

"Ừm, nhà của chúng ta."

Ta đáp lại cô ấy, và rõ ràng là bên mép miệng có hơi nhoẻn lên do một niềm vui nhỏ trong lòng.

Hai chúng ta đi vào trong và khung cảnh quen thuộc nhưng chẳng hiểu sao lại có chút lạ lẫm đó hiện về trong mắt ta. Bụi cỏ khô vẫn nằm im ở đó, cái bàn đá chông chênh kia vẫn thế, dường như còn tỏa ra chút hơi lạnh khó nhìn thấy. Trên trần nhà kia, những món đồ nho nhỏ để tả lại bầu trời đôi khi đung đưa qua lại do gió lọt qua khe thổi vào.

"Dù đi cũng không lâu lắm mà cảm giác cứ như cả năm trôi qua vậy đó." Haga đặt giỏ đồ xuống cười nói. "Chắc phải dọn dẹp chút rồi."

Hai chữ "dọn dẹp" đó, nghe thôi ta cũng thấy mệt mỏi vì nó chẳng khác gì những lúc Haga từng than mệt cả. Tuy vậy, cô ấy lại xắn tay áo lên, đôi tai ngoe nguẩy không ngừng. Đây rõ ràng là biểu hiện của niềm vui mà.

"À phải rồi." Haga quay sang ta, nụ cười có chút gì đó là lạ. "Vì cô cũng cử động được rồi nên phải góp sức đó nhé. Không thể ăn không ngồi rồi như trước được đâu nha."

Ta hiểu rồi, nụ cười là lạ kia nó đi chung với cái giọng trêu chọc của Haga. Đó là một nụ cười để trêu ta đây mà.

"Được rồi." Ta đặt cái giỏ trên vai xuống và cởi trước áo lông ra. "Ta sẽ làm."

Khi đã trực tiếp làm rồi mới thấy cái "mệt mỏi" mà cô ấy luôn than vãn là như thế nào. Những việc nhỏ bé như dọn dẹp lại đống cỏ khô, lau cái bàn đá, chỉnh lại đồ trang trí treo trên trần nhà,... Từng thứ từng thứ nối tiếp nhau khiến ta cảm thấy không có điểm kết thúc. Thật là mệt mỏi đấy.

Khi chúng ta đã dọn xong thì trời cũng đã tối. Ta quay trở vào trong nhà với chiếc đá lửa sáng rực trên tay. Ta định vứt nó vào chồng đá gần cửa thì Haga bỗng lên tiếng:

"Để ra đây nè Sielu." Cô ấy chỉ lên cái bàn đá. "Đặt ở đây cho nó chiếu sáng luôn."

Ta tiến tới bên cạnh cô ấy, chậm rãi ngồi vào cái ghế mà cô đã chuẩn bị. Viên đá lửa phát ra ánh sáng mập mờ, đụng vào viên đá có thể phản chiếu kia mà thay ánh trăng trên trời rọi rõ những thứ đang bày ra mặt bàn. Đó là những miếng khoai tây cắt lát gọn gàng, đặt bên trên chính lớp vỏ bên ngoài của chúng.

"Tí nữa chắc là nước ấm rồi ha? Có gì cô cứ đi tắm trước nhé. Tôi sẽ dùng đống lửa còn lại để hầm khoai tây với nấm sau."

"Cô không tắm chung với ta sao?"

Nghe thấy ta hỏi vậy, đôi tay đang cầm chiếc dao đá kia cắt vỏ khoai thành một dải dài dừng lại. Cô ấy bỗng mỉm cười, quay sang mà nói đùa với ta:

"Chẳng lẽ cô vẫn muốn tôi tắm cho cô? Không ngờ đó nha."

"Không..." Ta vô thức mà phản đối cô ấy. "Ta tự tắm được."

Cô ấy vẫn đang nhìn ta, vẫn cái kiểu trêu chọc đó. Ta đã cố không nhìn vào mắt cô rồi mà cô vẫn phải dí sát vào ta vậy sao hả Haga?

"Phải vậy mới đúng đó." Haga quay trở lại việc đang dang dở, vẫn không quên nói tiếp với ta. "Cô mà làm biếng như vậy thì tôi cũng khổ lắm."

Haga tập trung gọt khoai tây, đôi khi cũng tự ngân nga vài tiếng lạ lùng và cái đầu sẽ nghiêng qua nghiêng lại một chút. Ta vẫn nghĩ đây là biểu hiện của niềm vui.

"..."

Nhưng thật sự mà nói, khi cái cảm giác lạ lẫm ban đầu và chuỗi hành động dọn dẹp mệt mỏi đó qua đi, ta mới nhận ra mọi thứ ở đây nó đơn giản như thế nào. Căn nhà này, ta đã phân tích đủ nhiều và đủ lâu để không phải bận tâm suy nghĩ đến nó nữa. Cả đồng cỏ bên ngoài và cái lạnh thoang thoảng từ bàn đá này cũng vậy, đã cũ rồi. Thứ duy nhất ta có thể suy nghĩ về bây giờ chỉ có Haga đang ngồi cạnh mà thôi.

Cái kết luận mà ta đã tuyệt đối hóa, chúng chính là thứ mà ta tuyệt đối sẽ tuân theo. Nhưng để có thêm những suy nghĩ về Haga, ta không biết phải làm cách nào để có thể gợi chuyện đó ra.

Ồ, phải rồi. Là tâm sự. Kể từ lần đó, ta với Haga vẫn chưa tâm sự với nhau lần nào. Và nếu đúng như cách ta hiểu về bản chất, việc tâm sự có thể đem lại những suy nghĩ có giá trị sử dụng lại với ta.

Có ở đó một câu hỏi, một kết luận bị bỏ ngỏ mà ta đã để lại. Ta nhìn Haga, thầm lật lại câu hỏi đã bị ta gác lại lúc nào đó. Thế rồi, ta buột miệng:

"Haga, tại sao cô lại không có đuôi?"

Ngay lập tức sau câu hỏi đó của ta, đôi tay Haga đã dừng lại. Không còn tiếng sột soạt của con dao gọt vỏ khoai tây, không còn âm thanh ngân nga vang vẳng. Chỉ có Haga ngồi đó, im lặng nhìn vào khoảng không trước mặt. Ta đựng đưa tay lên hỏi cô ấy, nhưng cô ấy đã di chuyển dao cắt dải vỏ khoai dài đó đi rồi đặt tay xuống bàn. Thế rồi, cô ấy quay sang hỏi ta với giọng trầm hơn bình thường:

"Sao cô lại hỏi thế?"

Ta có thể thấy, cô không cười. Cặp lông mày của cô chùng sống, đôi mắt đó nhìn thẳng vào ta. Đây là lúc ta biết bản thân đã lỡ lời rồi.

"Ta..." Ta đảo mắt sang chỗ khác. "Tò mò thôi."

Không hề sai, việc ta tò mò là một sự thật, chỉ là không hoàn chỉnh thôi. Nhưng có lẽ lần này, lời giải thích đó không khiến nụ cười của Haga quay trở lại.

Cô ấy vẫn đang nhìn ta và lông mày càng chùng xuống hơn nữa. Ta nghĩ là ta đã từng thấy biểu cảm này. Khả năng là nó, cô ấy đang giận, và có lẽ, là giận ta chứ không phải bản thân nữa.

"T-ta xin lỗi."

Miệng ta vô thức mà nói lắp, điều mà ta nghĩ bản thân mình gần như không thể vấp phải. Ta chỉ muốn cô ấy sẽ nhận lấy lời xin lỗi, bỏ qua mọi chuyện và trở lại cười đùa với ta như trước. Nhưng lần này không đơn giản như những lần trước.

"Cô... đã gặp một người trông giống tôi hả?" Haga gặng hỏi lại ta.

Ta không muốn trả lời. Vì thế ta đã lùi dần sang bên còn lại, định sẽ đứng dậy khỏi cái ghế này. Nhưng không, Haga không để ta dễ dàng đi như vậy. Cô ấy chồm hẳn tới, đưa hai tay áp sát vào má ta và áp ta phải quay mặt lại mà đối diện với cô.

"Trả lời tôi đi Sielu." Ánh mắt cô găm thẳng vào ta. "Cô đã gặp ai đó trông giống như tôi đúng không?"

Giọng cô ấy đã cao lên, nhưng không phải theo kiểu vui vẻ. Ta không thể đối diện với cô ấy như này. Nếu đúng như thường ngày, cô ấy sẽ cười và nhận lời xin lỗi cho qua chuyện rồi chúng ta sẽ cùng nhau đi tắm, cùng nhau ăn cơm và cùng nhau đi ngủ. Chứ không phải... như này.

Ta không thích khi cô ấy tự giận bản thân, và giờ ta cũng không thích cô ấy giận chính mình. Nó khó chịu lắm.

"Sự thật là..."

Vậy nên ta đã kể hết. Ta kể từ lúc ta với ông Maior bắt đầu đi với nhau, chi tiết cuộc trò chuyện của cả hai cho đến khi gặp Yukiko và về nhà. Nó cứ như cơn mưa khi đó vậy. Những lời nói đó như những giọt nước ở trên trời kia, rơi xuống từng giọt rồi ào ào cả thành một đợt lớn.

Cứ thế, ta đã kể xong, Haga cũng đã bỏ tay ra khỏi má ta mà cúi mặt xuống, miệng lầm bầm:

"Thảm nào mà ông Maior lại..."

Là cô ấy không nói tiếp hay là do ta không thể nghe thấy cô ấy nói nữa? Ta không biết và ta cũng không thể hỏi cô ấy về điều này được. Thứ duy nhất nảy ra trong tâm trí của ta lúc này lại là một câu nói đã được thốt ra từ trước.

"Ta xin lỗi... Haga, cô giận hả?"

"Ừ." Cô ấy ngẩng mặt lên mà cau mày. "Tôi đang giận cô đấy."

Ta thật sự thấy khó chịu khi suy đoán của bản thân lại đúng. Cô ấy đã tự nhận là bản thân đang giận ta rồi. Không muốn đâu, ta không muốn cô ấy giận ta. Nhưng giờ ta có thể làm gì ngoài việc bấu víu lấy vạt váy của mình chứ? Ta không biết nói thêm gì nữa rồi.

"Cô biết không Sielu?" Haga chợt cất lời. "Tôi không giận cô vì cô tò mò. Tôi giận vì cô đã giấu giếm chuyện này với tôi. Sielu à, tôi chưa từng dạy cô nói dối mà."

 Haga nói đúng, cô ấy chưa từng dạy cho ta điều này mà là chính ta tự quyết định. Có vẻ như lời nói dối dù dùng với một mục đích tốt là làm cô ấy cười, nhưng bản chất là chúng vẫn không tốt. Đến ngày nào đó, lời nói dối đó sẽ lộ ra và khiến mọi chuyện chuyển biến như thế này.

"Ta xin lỗi."

Ta không còn từ nào để nói nữa đâu, kể cả xin lỗi cũng vậy, ta đã nói câu đó ba lần rồi. Nếu Haga còn nói thêm gì nữa, ta thực sự sẽ... ta sẽ nằm hẳn ra sàn luôn. Ta chắc chắn sẽ nằm hẳn ra sàn luôn. Đến lúc đó kể cả Haga có gọi dậy ta cũng không dậy đâu.

"Hầy." Haga bỗng thở dài mà cầm lấy tay ta. "Nói dối thực ra không tốt cũng không xấu, nhưng tôi mong cô không giấu giếm điều đó với tôi. Hiện giờ thì hãy cứ trung thực thôi, nhé?"

Ta ngẩng mặt lên và trông thấy nụ cười ân cần đó lần nữa. Cặp mắt cô ấy đã dịu ra, không còn trông thấy được sự giận dữ khi nãy. Thật tốt, ít nhất thì ta có thể loại bỏ phương án nằm thẳng ra sàn kia rồi.

"Ừm." Ta gật nhẹ đầu. "Ta hiểu rồi."

Lần này, ta cố thử cười lên như hồi trước. Ngạc nhiên là nó dễ dàng hơn dù rõ ràng là ta đang ép buộc bản thân cười. Có lẽ, việc Haga không còn giận ta nữa là một chuyện vui vẻ đến mức như vậy chăng.

Ta thấy Haga bỗng mím chặt môi lại, đôi tai chẳng hiểu vì sao mà lại hạ xuống. Không thể nào, cô ấy vừa cười nhưng rồi lại buồn ngay sao? Cái kiểu cảm xúc phức tạp gì đây?

"Ơ..."

Không để ta kịp hỏi, Haga đã ngả thẳng vào người ta. Hai tay cô ấy vòng qua người mà giữ chặt lấy lưng ta. Hơi thở cùng sự ấm áp của cô, ta cũng cảm nhận được. Đây là cô ấy đang ôm ta.

"Sielu nè." Haga thủ thỉ bên tai. "Sau khi mùa lạnh qua đi thì chúng ta chuyển đến sống ở đồng bằng đi? Ở đó có nhiều loại cá hơn này, có nhiều đồ ăn hơn này, đất đai cũng màu mỡ nữa. Tôi muốn thử trồng thêm nhiều loại cây khác, cho cô thử nhiều món mới... nhé? Cô đi cùng tôi không?"

"Vậy... nhà ở đây thì sao?" Ta hỏi lại cô ấy.

“Nhà là nơi gia đình ở với nhau mà.” Cô ấy nói, tay lại ôm chặt ta hơn nữa. “Chúng ta là gia đình… phải không?”

Ta cảm nhận được những ngón tay đang vuốt ve sau lưng cùng nhịp thở hơi tăng dần của Haga. Cô ấy đang mong đợi một câu trả lời từ ta, hay nói chính xác hơn, là sự đồng thuận của ta.

Ta không hiểu lắm về “gia đình” mà cô ấy nói, nhưng nếu nó là một từ để chỉ mối quan hệ bây giờ của ta với Haga thì đúng, ta với cô ấy là gia đình. Ta sẽ tin là vậy.

Nhận định rõ ràng đó đã khiến đôi tay vẫn đang giơ trên không trung kia của ta tìm được đích đến. Nó cũng vòng qua người Haga, ôm chặt lấy cô ấy. Đây là điều phù hợp nhất bây giờ, cả cho ta và cô ấy.

“Ừm. Ta với Haga là gia đình.” Ta nhỏ nhẹ nói bên đôi tai rũ xuống đó. “Ta với cô ở đâu thì nơi đó… là nhà.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!