Hưm... Sau khi đọc xong thì tui có vài nhận xét sau. Truyện hành văn khá ổn. Nhưng có một số chỗ tui nghĩ tác giả nên xem xét thử, như chỗ này chẳng hạn: [Đôi vai Elias chùng xuống, phiền hà buông một tiếng thở dài. “Tại tôi sao phải chạy? Con mồi ban nãy vẫn đang giữ vật phong ấn kia mà.”]
Nói ra thì truyện cũng có nhiều điểm sáng như tả cũng khá ổn này. Trong truyện, tác giả vừa kể vừa tả khá nhịp nhàng.
Nhưng mà, vẫn có một số cái tui nghĩ tác giả có thể thay đổi để cải thiện. Như ở pha rượt đuổi đầu truyện chẳng hạn, bỗng dưng hai anh trai đang rượt cực hăng mà tác giả chuyển gắt qua vụ có 1 anh bị ma ca rồng cắn ở chân. Tất nhiên, đọc cũng hiểu đấy, nhưng tui vẫn nghĩ tác giả nên làm thêm vài câu hay 1 đoạn để chuyển cảnh mượt hơn. Còn nữa, chưa gì tui đã thấy 2 thanh niên có phần hơi thân thiện quá đà. Kiểu tui mới đọc mà chưa gì mấy anh đã bày đặt "Đừng bỏ tôi mà...", nghe bị kì ấy. Và thực sự đã đóng vai trò kẻ đi săn mà còn tâm lý như này thì ừm... Rồi thanh niên kia cũng lạ, đưa khẩu súng cho người ta. Rồi, sau đó bị quất cho 1 phát vào tường và rén. Nói chung, tui góp ý vậy thôi. Nếu tác giả thấy được thì cải thiện, không thì thôi. Tui đọc đến đây thôi.
Cảm ơn Bican đã ghé nha. Phần trên thì tôi sẽ sửa, đôi lúc đầu óc không minh mẫn để chú ý nên thông cảm.
Về 2 phần dưới, tôi sẽ nhận góp ý đoạn chuyển cảnh, ty. Về việc Mitchell làm như thế hay Bican gọi là "thân thiện" thì cứ nghĩ vậy đi, tất nhiên vì không muốn spoil rồi, tôi xin phép chỉ sửa một chút chứ hong thay đổi cái cốt lõi của nó. Cuối cùng là Elias, thử tưởng tượng mình bị đối thủ quật mạnh vô tường rồi bị thương, tôi không nghĩ có ai lại chai lì mà không bị hoảng sợ ấy vào lúc ấy cả. Con người chứ đâu phải siêu nhân đúng hong nè.
Nhân dịp Valentine, và hoạ nô gửi sketch đúng ngày nên tác muốn khoe tranh còm mứi một chút hị hị 💖. Mừng va lung tung ạ♡( ◡‿◡ ) Toi biet khong ai doc truyen nhung van up 🐧
Dù đã sửa lại nội dung chương, nhưng xem ra vẫn là chưa ưng ý. Chắc là do tác kḥông nghĩ ra được gì, với lại vẫn còn burn out nên có thể chất lượng đi xuống khá nhiều. Mong không làm trải nghiệm đọc của độc giả iu dấu bị tệ đi, nếu có feedback thì tớ sẽ rất vui và sửa lại chỗ đó. Tớ hứa chương 25 sẽ quay về tiến độ như trước, moa moa <3
75 Bình luận
[Đôi vai Elias chùng xuống, phiền hà buông một tiếng thở dài.
“Tại tôi sao phải chạy? Con mồi ban nãy vẫn đang giữ vật phong ấn kia mà.”]
Nói ra thì truyện cũng có nhiều điểm sáng như tả cũng khá ổn này. Trong truyện, tác giả vừa kể vừa tả khá nhịp nhàng.
Nhưng mà, vẫn có một số cái tui nghĩ tác giả có thể thay đổi để cải thiện. Như ở pha rượt đuổi đầu truyện chẳng hạn, bỗng dưng hai anh trai đang rượt cực hăng mà tác giả chuyển gắt qua vụ có 1 anh bị ma ca rồng cắn ở chân. Tất nhiên, đọc cũng hiểu đấy, nhưng tui vẫn nghĩ tác giả nên làm thêm vài câu hay 1 đoạn để chuyển cảnh mượt hơn. Còn nữa, chưa gì tui đã thấy 2 thanh niên có phần hơi thân thiện quá đà. Kiểu tui mới đọc mà chưa gì mấy anh đã bày đặt "Đừng bỏ tôi mà...", nghe bị kì ấy. Và thực sự đã đóng vai trò kẻ đi săn mà còn tâm lý như này thì ừm... Rồi thanh niên kia cũng lạ, đưa khẩu súng cho người ta. Rồi, sau đó bị quất cho 1 phát vào tường và rén. Nói chung, tui góp ý vậy thôi. Nếu tác giả thấy được thì cải thiện, không thì thôi. Tui đọc đến đây thôi.
Về 2 phần dưới, tôi sẽ nhận góp ý đoạn chuyển cảnh, ty. Về việc Mitchell làm như thế hay Bican gọi là "thân thiện" thì cứ nghĩ vậy đi, tất nhiên vì không muốn spoil rồi, tôi xin phép chỉ sửa một chút chứ hong thay đổi cái cốt lõi của nó. Cuối cùng là Elias, thử tưởng tượng mình bị đối thủ quật mạnh vô tường rồi bị thương, tôi không nghĩ có ai lại chai lì mà không bị hoảng sợ ấy vào lúc ấy cả. Con người chứ đâu phải siêu nhân đúng hong nè.
Toi biet khong ai doc truyen nhung van up🐧