"Ta đoán, đây chính là kho vàng trung tâm của vương quốc Baraldor. Chúng ta đang ở sâu dưới lòng đất."
"Kho vàng thì sao chứ?" Irune bực tức đứng bật dậy, cậu đá một đồng tiền vàng văng vào một đống châu báu gần đó, tạo ra một tiếng loảng xoảng chói tai, ngã gục xuống, "Thế tại sao chúng ta lại phải ở đây? Đúng là không nên tin vào bọn quỷ lùn xảo quyệt đó! Lẽ ra cháu nên chém cho tên vua đó một nhát ngay từ đầu!"
Gallas không đáp lại cơn giận của Irune. Ông quỳ xuống, những ngón tay già nua cẩn thận sờ lên mặt sàn đá lạnh lẽo. Ông nhắm mắt lại, dường như đang lắng nghe những dòng chảy ma thuật ẩn sâu bên trong.
"Không đơn giản như vậy đâu, Irune à," ông nói sau một hồi lâu, giọng trầm ngâm suy ngẫm. "Ở đây có ếm một lớp bùa mê và một lớp bùa tránh va chạm rất phức tạp. Bùa mê để đảm bảo chúng ta bất tỉnh đủ lâu, bùa tránh va chạm để chắc chắn chúng ta không bị tan xương nát thịt khi rơi xuống từ độ cao đó. Điều này có nghĩa là... kẻ giật dây không muốn chúng ta chết. Hắn chỉ muốn chúng ta bất tỉnh, bị giam giữ ở đây để câu giờ cho một âm mưu nào đó."
Ông đứng dậy, phủi bụi trên áo choàng. "Ta không biết đã bao nhiêu ngày trôi qua kể từ khi chúng ta rơi xuống đây. Nhưng ta có một cảm giác mạnh mẽ rằng, những người lùn không phải là kẻ chủ mưu."
"Chứ còn ai vào đây nữa?" Irune gắt lên, sự hoang mang và tức giận khiến cậu không thể suy nghĩ thông suốt. "Chính mắt cháu đã thấy! Tên vua béo đó kêu chúng ta lại gần, rồi BÙM!!! Cái sàn biến mất và chúng ta rơi xuống đây! Không phải hắn thì là ai?"
"Hãy nhìn kỹ lại đi, Irune," Gallas điềm tĩnh nói, ông chỉ tay về phía tên cai ngục người lùn đang đứng bất động ngoài song sắt. "Nhìn vào đôi mắt của chúng, của tên vua, của đám quan lại. Vô hồn và máy móc. Chúng di chuyển như những con rối được điều khiển bởi những sợi dây vô hình. Chắc chắn bọn chúng đang bị giật dây bởi một hoặc nhiều người nào đó.”
Irune khựng lại, cậu nhìn chằm chằm vào tên cai ngục. Đúng vậy. Hắn chỉ đứng đó, mắt mở thao láo nhìn vào khoảng không, không chớp, không một biểu cảm. Cậu nhớ lại ánh mắt đờ đẫn của Vua Borin. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cậu.
"Khoan…đã..." Irune lắp bắp. "Cái ánh mắt đó... cái cách điều khiển người khác... Lẽ nào... là hắn?”
"Rất có khả năng," Gallas gật đầu, vẻ mặt ông trở nên vô cùng nghiêm trọng. "Vua Alistair của đế quốc Mondor."
Ngẫm nghĩ một lúc.
"Nhưng... nhưng tại sao chứ?" Irune vò đầu bứt tai. "Nếu hắn đã có thể điều khiển cả vương quốc này, tại sao không cho người lùn… bắt sống chúng ta ngay từ đầu? Tại sao phải bày ra cái trò sập sàn này, rồi bỏ mặc chúng ta dưới đây? Lại còn để nguyên vũ khí và hành lý cho chúng ta nữa chứ. Chẳng có lý gì cả!"
Gallas quay lại nhìn thẳng vào mắt Irune. Đôi mắt của vị pháp sư già mở to, ánh lên một sự nhận thức kinh hoàng.
"Này... Irune," Gallas tiến lại gần, đặt hai tay lên vai cậu. "Chúng ta đã bị lừa. Chúng ta đã rơi vào một cái bẫy được tính toán vô cùng tinh vi và hoàn hảo. Con còn nhớ gã Goblin môi giới thông tin ở quán rượu không? Hắn không phải là người bán thông tin cho chúng ta. Hắn là kẻ được cử đến để xác nhận sự tồn tại và lộ trình của chúng ta. Hắn chính là tai mắt của Alistair."
Sự thật phũ phàng như một nhát búa giáng mạnh vào đầu Irune. Cậu loạng choạng lùi lại, ngồi phịch xuống một đống vàng. Tất cả chỉ là một màn kịch. Họ đã tự chui đầu vào rọ. Cảm giác bất lực và chán nản bao trùm lấy cậu. Cậu nhìn những núi vàng bạc châu báu xung quanh, những thứ mà cả thế giới thèm khát, nhưng trong mắt cậu giờ đây chúng chỉ là những cục kim loại vô tri, lạnh lẽo.
Thời gian chầm chậm trôi qua. Vài chục phút, thậm chí có thể là vài giờ, Irune cũng không rõ nữa. Quá chán nản, cậu ngước mắt nhìn ra ngoài song sắt. Tên lính canh người lùn, có lẽ do bùa chú điều khiển tiêu tốn quá nhiều năng lượng, đã ngủ gục từ lúc nào. Hắn ngồi bệt xuống sàn, đầu gục vào tường, ngáy khò khò. Tờ báo mà lúc nãy hắn còn cầm đi đi lại lại đã rơi xuống ngay cạnh song sắt.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Irune. Trốn tù gì thì trốn, đọc báo giải trí trước đã.
Cậu bò lại gần song sắt, cố gắng luồn những ngón tay thon dài, khéo léo của tộc Elf qua khe hở nhỏ. Xa quá. Cậu cố rướn người thêm một chút nữa. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Những đầu ngón tay của cậu chỉ còn cách mép tờ báo vài milimet. Cố lên nào...
Nó... nó đây rồi!
Cậu dùng hai đầu ngón tay kẹp chặt lấy mép tờ báo, rồi từ từ, cẩn thận kéo nó qua khe cửa.
Irune mừng rỡ mở tờ báo nhăn nheo ra. Dòng chữ lớn trên cùng đập vào mắt cậu: "NHẬT BÁO HOÀNG TRIỀU". Cậu bắt đầu đọc một lượt từ trên xuống dưới.
Và rồi, sắc mặt cậu thay đổi.
Đôi mắt cậu mở to, sự ngạc nhiên nhanh chóng chuyển thành hoài nghi, rồi đến kinh hoàng tột độ. Hơi thở của cậu trở nên dồn dập, lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt. Cậu há hốc mồm, một cảm giác buồn nôn trào lên từ dạ dày. Tờ báo rơi khỏi đôi tay đang run lẩy bẩy của cậu.
"Ông... ông Gallas..." Cậu lắp bắp, giọng lạc đi. "Đọc... đọc cái này đi."
Gallas nhặt tờ báo lên, đôi mày bạc của ông nhíu lại. Ông đọc lướt qua những dòng tít lớn
…
VƯƠNG QUỐC MONDOR GIẢI PHÓNG SHATERIA VÀ XỨ FAEWEN, CHIẾN THẮNG TOÀN DIỆN CỦA KỶ NGUYÊN MỚI
MONDOR. Trong chiến thắng được xem là vang dội nhất kể từ đầu chiến dịch thống nhất, quân đội Mondor đã giải phóng hoàn toàn Shateria và xứ Faewen, kết thúc giai đoạn kháng cự cuối cùng tại miền Bắc và miền Trung lục địa. Lá cờ đen và bạc của Mondor hiện tung bay trên khắp các tòa thành lớn của hai vùng đất từng là trung tâm chống đối.
Theo thông cáo của Hội đồng Chiến sự, Shateria được giải phóng vào lúc 05:42 bình minh, dưới sự chỉ huy trực tiếp của Tướng Arvel, người dẫn đầu cánh quân chủ lực trong trận đột kích cuối cùng. Trong buổi phỏng vấn ngắn với Nhật Báo Hoàng Triều, Tướng Arvel phát biểu:
“Chúng tôi không đến để chinh phục, mà để chấm dứt chiến tranh.
Người dân Shateria và Faewen nay được tự do khỏi những kẻ đã biến họ thành công cụ. Mondor không lấy đi thứ gì, chúng tôi chỉ trả lại cho lục địa sự yên ổn và thống nhất mà nó đáng được có.”
Nguồn tin từ chiến trường xác nhận các lực lượng của Mondor đã kiểm soát hoàn toàn hệ thống thành trì, đảm bảo trật tự và ổn định tại hai vùng trên. Những nhóm tàn quân còn sót lại đang rút lui hỗn loạn về phía Nam.
Trong khi đó, Đức Vua Alistair, tại Vương quốc Baraldor để ký kết liên minh cùng người lùn, đã gửi thư điện khẩn về hoàng đô, chúc mừng toàn quân chiến thắng. Ngài khẳng định liên minh với Baraldor đã thành công trọn vẹn, và đang trên đường trở về Mondor trong ít ngày tới để chủ trì lễ mừng thắng lợi.
Cùng thời điểm, đội quân của Morrin, đồng minh thân cận của Mondor, cũng đang trên đường tiến về thủ đô để chính thức tham dự nghi lễ ký kết hiệp ước hợp tác lâu dài về mặt kinh tế lẫn quân sự.
Tuy nhiên, ở phía Tây Bắc, Romaie vẫn đang chống trả một cách vô vọng, dùng đến những hành động bị xem là vô nhân tính, bao gồm việc đốt phá các làng mạc và rút lui chiến thuật nhằm cản bước quân Mondor. Bộ chỉ huy đã lên án hành động này là “sự giãy chết của một thế lực đã đánh mất lý tưởng”.
Bên cạnh đó, Bộ Nội An Mondor phát đi cảnh báo khẩn, cho biết có một nhóm Elf khả nghi gồm một pháp sư Elf cao tuổi và ba Elf trẻ tuổi đang di chuyển qua nhiều vùng, nghi có liên quan đến hoạt động phá hoại và gây rối trật tự.
“Mọi công dân ở bất kỳ vương quốc nào nếu nhìn thấy, cần ngay lập tức thông báo cho chính quyền hoặc đồn quân sự gần nhất. Hành vi chứa chấp, giúp đỡ hay che giấu nhóm Elf này sẽ bị xem là tội phản nghịch đối với trật tự chung của lục địa.” trích lời Thống giám Lục địa trong buổi họp sáng nay.
Chiến thắng kép tại Shateria và Faewen không chỉ là thắng lợi quân sự, mà còn là khẳng định cho tầm nhìn thống nhất của Đức Vua Alistair. Dưới sự dẫn dắt của ngài, Mondor đã trở thành ngọn cờ duy nhất bảo vệ trật tự, lý trí và ổn định của toàn thế giới.
“Mondor, ánh sáng duy nhất giữa thời loạn lạc, sớm thôi, mọi con đường trên toàn lục địa sẽ dẫn về Mondor.”
Trích lời Tướng Arvel.
Tờ báo rơi xuống từ tay Gallas. Đôi mắt ông, lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu cuộc hành trình, ánh lên một sự đau đớn và phẫn nộ không thể che giấu. Ông nhìn vào Irune, người đang ngồi co ro, hai tay ôm lấy đầu, cơ thể run lên bần bật.
"Faewen..." Irune thì thào, giọng cậu vỡ ra. "Nhà của chúng ta... bị chiếm rồi..."
Không… không... Không… Không phải "bị chiếm". Báo Mondor dùng từ "được giải phóng", không biết tình hình họ như thế nào… "yên bình”.... Những từ ngữ đó còn tàn nhẫn hơn cả gươm đao. Chúng xóa sổ sự tồn tại của quê hương cậu, biến nó thành một chiến lợi phẩm được tô vẽ bằng những lời lẽ hoa mỹ. Cậu nghĩ đến những đứa trẻ Elf, những cụ già, đến con thác nơi cậu và bạn bè vẫn thường vui đùa. Giờ đây, tất cả đã nằm dưới gót giày của Mondor.
Gallas đứng dậy, rồi lại chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Irune. Ông đặt một bàn tay vững chãi lên đôi vai đang run rẩy của cậu bé.
"Nhiệm vụ của chúng ta chưa chấm dứt đâu, Irune à," giọng ông trầm và khàn đi. "Ngược lại, nó chỉ vừa mới thực sự bắt đầu."
Ông siết chặt vai Irune. "Đừng gục ngã. Đừng để sự căm hận làm con mờ mắt. Hãy biến nỗi đau này thành sức mạnh. Chúng ta sẽ đòi lại Faewen. Ta hứa với con."
Những lời an ủi của Gallas, dù không thể xóa đi nỗi đau, nhưng lại nhen nhóm lên trong lòng Irune một ngọn lửa khác. Ngọn lửa của sự căm thù, và của quyết tâm. Quê hương của chúng ta…
"Mọi thắc mắc của chúng ta đã được giải đáp," Gallas nói tiếp, giọng ông đã lấy lại được vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt thì rực lên một trí tuệ sắc bén. "Ta không biết tờ báo này được xuất bản vào thời điểm nào vì chúng ta không biết ngày tháng bây giờ, nhưng ta có thể đoán khá chắc. Đó chính là ngày chúng ta đến Baraldor. Ngay sáng sớm hôm đó, Alistair đã nhận được tin tức chiếm được cả Shateria và Faewen. Hắn không thể chờ đợi. Hắn phải đến Shateria ngay lập tức để lấy về Tyralis thứ hai, trước khi có bất kỳ biến cố nào xảy ra, hắn không muốn bất cứ ai lấy đi cái Tyralis thứ hai của hắn. Việc chờ đợi chúng ta ở đây là quá rủi ro."
Irune nuốt nước bọt, bộ não của cậu bắt đầu hoạt động trở lại, kết nối các sự kiện. "Và... và bây giờ," cậu tiếp lời, "hắn đang ở Mondor, chờ đợi quân đội từ Morrin và có lẽ là cả những tộc quái vật khác nữa, để tập hợp một lực lượng khổng lồ. Có lẽ các vương quốc phía nam khác cũng đã bị điều khiển. Hắn sẽ bao vây, tiêu diệt Salvar và cả chúng ta một lần và mãi mãi."
"Chính xác," Gallas gật đầu. "Hắn không yêu cầu đám người lùn lấy hành lí của ta vì hắn không muốn ai lấy nó ngoài hắn, hắn ếm bùa tránh va chạm bởi vì hắn không muốn làm tổn hại đến chiếc Tyralis thứ ba mà chúng ta đang giữ. Mặc dù hắn biết nó không thể bị phá hủy, nhưng bản chất đa nghi và ám ảnh của hắn vẫn khiến hắn phải hành động một cách cẩn trọng. Hắn cũng đã ếm bùa mê để câu giờ.”
Irune siết chặt nắm tay.
"Hắn... hắn đã tính toán tất cả mọi thứ!"
Gallas bỗng im lặng, ánh mắt ông nheo lại, nhìn lên một góc tường tối tăm của căn hầm. Irune nhìn theo.
Một con quạ đen đang đậu ở đó, đôi mắt đỏ hoe của nó đang nhìn chằm chằm vào họ, không chớp.
Irune rùng mình, nhìn sang góc tường đối diện. Lại một con quạ đen khác.
"Tai mắt," Gallas thì thầm. "Đó là những con quạ do thám. Nếu chúng ta có bất kỳ hành động nào sử dụng ma thuật mạnh, chúng sẽ báo hiệu cho bọn cai ngục ngay lập tức."
Tròng mắt Irune mở to, não cậu quay cuồng. "Vậy... vậy chẳng lẽ chúng ta bị kẹt cứng ở đây sao?"
"Đúng vậy," Gallas nói, giọng đầy ưu tư. "Và chúng ta không biết khi nào quân đội của hắn sẽ tới đây. Chúng ta cũng không biết tình hình của Adan, Jame và Elara ở Salvar ra sao..."
Sự tuyệt vọng lại một lần nữa bao trùm lấy không gian. Bỗng nhiên, giữa sự im lặng đó, Irune mỉm cười. Một nụ cười đầy ranh mãnh và đắc chí.
Gallas ngạc nhiên nhìn cậu.
"Ông biết con có gì không, ông Gallas?" Irune nói, mắt lấp lánh. "Xem này!"
Cậu lôi chiếc cặp của mình ra, bắt đầu móc mọi thứ bên trong ra ngoài. Cậu ta ném đồ ra đằng này đằng khác để tìm thứ gì đó nằm ở dưới đáy sâu nhất. Nào là ổi Elf, áo khoác, vài cuốn sách, truyện, thậm chí cả... quần lót.
"Đây rồi!"
Tay của Irune đang cầm thứ gì đó, nhưng... bàn tay cậu ấy đang trở nên trong suốt.
"Áo choàng tàng hình!" Irune sung sướng hét lên.
"Con..." Gallas kinh ngạc. "Con lấy thứ này từ đâu?"
Nụ cười trên môi Irune chợt tắt. Cậu nhìn vào tấm áo choàng, giọng trầm xuống. "Cha con để lại... trước khi ông ấy mất."
Gallas im lặng một lúc lâu. Ông không hỏi thêm gì nữa, chỉ gật đầu một cách trang trọng. "Tốt lắm, Irune. Rất tốt. Ta đã hiểu ý con rồi.”
Cả hai nhanh chóng chui vào bên trong tấm áo choàng. Nó đủ rộng để che kín cả hai người. Thế giới xung quanh bỗng trở nên mờ ảo khi nhìn qua lớp vải ma thuật. Họ rón rén tiến lại gần cửa song sắt.
"Bẻ Gãy," Gallas thì thầm, ông chạm nhẹ đầu trượng vào thanh song sắt dày cộm. Không một tiếng động lớn, chỉ có một tiếng "rắc" rất nhỏ vang lên, và thanh sắt nứt ra, gãy làm đôi.
Họ lách người ra ngoài. Nhưng tiếng động nhỏ đó cũng đủ để đánh thức tên cai ngục. Hắn mở choàng mắt, nhìn thấy song sắt bị gãy, và định hét lên.
"TRỐN TÙ...!"
Hắn chưa kịp hét hết câu, Gallas đã chĩa cây trượng về phía hắn. Một luồng sáng mờ ảo bay ra, tên người lùn ngay lập tức ngất lịm đi.
“Hắn đã không tính tới trường hợp này, kế hoạch này hoàn hảo tới mấy thì chúng ta vẫn thoát được.” Irune nhe răng cười
Bên ngoài chỉ có một lối đi duy nhất, một hành lang dài và hẹp được tạc vào đá. Phải thôi, một vương quốc chỉ có một kho tiền duy nhất và nó được canh gác cẩn mật. Irune nhanh chóng lục lọi trong túi áo của tên cai ngục, lấy ra một chùm chìa khóa bằng sắt.
Ở cuối hành lang là một cánh cửa khổng lồ, được gia cố bằng hàng chục lớp thép. Irune thử từng chiếc chìa khóa một. Cuối cùng, một chiếc đã vừa. Cậu dùng hết sức vặn ổ khóa.
Cạch!
Cánh cửa nặng nề bật ra.
Và cảnh tượng bên trong khiến cả hai phải chết lặng.
Đó là một cái hang động còn lớn hơn cả kho vàng. Và ở chính giữa là một con rồng. Một con rồng đỏ khổng lồ, to lớn như một ngọn núi nhỏ, đang nằm sõng soài ngủ say, hơi thở của nó tạo ra những luồng gió nóng phả ra phì phò.
Hơi thở của Irune như đông cứng lại trong lồng ngực. Cậu và Gallas chết lặng, nín thở quan sát sinh vật khổng lồ đang say ngủ trước mặt. Đó là một con rồng, nhưng không giống bất kỳ con rồng nào trong những câu chuyện cổ tích hay những bức vẽ cũ kỹ.
Nhìn kỹ hơn, họ mới nhận ra thứ bao bọc lấy cơ thể nó không phải là vảy thông thường. Từ cổ xuống đến tận chóp đuôi, nó được bao bọc bởi những tấm giáp sắt đen kịt, được chế tác một cách tàn bạo để vừa khít với từng đường cong cơ bắp của con quái vật. Những tấm giáp đó dày và nặng trịch, được nối với nhau bằng những chiếc đinh tán to bằng nắm tay và được khắc chằng chịt những ký tự cổ ngữ hắc ám đang phát ra một luồng sáng đỏ mờ ảo. Ở những khớp nối quan trọng như vai, khuỷu chân và cổ, lớp giáp dường như mỏng hơn, để lộ ra những mảng vảy màu đỏ magma và những đường vân óng ánh của Mithril. Nó là một sự kết hợp gớm ghiếc tởm lợm giữa kỹ thuật rèn của người lùn và ma thuật hắc ám.
"Một... một con rồng..." Irune thì thào, giọng cậu lạc đi vì kinh hãi.
"Suỵt...!" Gallas ra hiệu, ông kéo mạnh Irune nép sát vào người mình hơn nữa bên trong tấm áo choàng tàng hình.
Họ bắt đầu di chuyển. Từng bước, từng bước một. Mỗi bước chân đều phải nhẹ như một chiếc lá rơi, mỗi hơi thở đều phải nín lại. Sàn nhà đầy những đồng tiền vàng, và chỉ cần một tiếng "leng keng" nhỏ nhất cũng có thể đánh thức con quái vật. Con rồng khổng lồ vẫn đang thở đều đều, mỗi hơi thở của nó tạo ra một luồng gió nóng mang theo mùi lưu huỳnh và thịt cháy, phả vào mặt họ. Họ có thể cảm nhận được sức nóng hầm hập tỏa ra từ cơ thể nó, một sức nóng của lò luyện ngục.
Cánh cửa thoát hiểm ở phía đối diện của cái hang khổng lồ này chỉ còn cách vài bước chân nữa thôi. Tim Irune đập thình thịch trong lồng ngực. Sắp được rồi.
Nhưng... một điều kỳ lạ. Cánh cửa đó, một cánh cửa bằng đá khổng lồ, không hề có ổ khóa, cũng không có tay nắm. Gallas cẩn thận đưa tay ra, thử đẩy nhẹ. Cánh cửa không hề nhúc nhích. Họ lay hoay một hồi trong im lặng, sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí.
Bỗng nhiên.
Một giọng nói vang lên ngay phía sau lưng họ. Một giọng nói khàn đặc, sâu và trầm như tiếng đá núi nghiền vào nhau, mỗi âm thanh phát ra đều mang theo tiếng khè khè của lửa và khói.
"Chỉ có ta... Hoặc người lùn mới có thể mở được cánh cửa này. Hỡi những sinh vật tộc Elf nhỏ bé."
Irune cảm thấy một luồng hơi nóng rát phả vào gáy. Một cái bóng khổng lồ bao trùm lấy họ. Tấm áo choàng tàng hình, có lẽ do ma thuật hắc ám tỏa ra từ con rồng, bỗng nhiên rớt xuống. Nó trượt khỏi người họ, rơi xuống sàn vàng, để lộ ra hai thân hình Elf nhỏ bé, run rẩy.
Gallas và Irune quay phắt lại, tim như ngừng đập.
Con rồng đã thức giấc. Nó không còn nằm nữa, mà đã nâng cái đầu khổng lồ của mình lên, đôi mắt vàng rực như hai vũng dung nham đang nhìn chằm chằm vào họ. Sự ngái ngủ đã biến mất.
Irune cố gắng nhít nhít lấy cái áo choàng tàng hình rồi nhét vào hành lí mình thật nhanh.
Gallas ngay lập tức giơ cây trượng ra, một tư thế sẵn sàng chiến đấu. Irune cũng run rẩy rút kiếm, dù cậu biết thanh kiếm của mình chẳng khác gì một cây tăm so với con quái vật trước mặt.
"Thật to gan," con rồng nói tiếp, cái đầu của nó từ từ vươn ra khỏi đống vàng, và chỉ đến lúc này, họ mới thực sự cảm nhận được sự vĩ đại của nó. Thân hình nó to hơn cả nhiều ngôi nhà, cái cổ dài và uyển chuyển như một con trăn khổng lồ. Khi nó vươn đầu lên, những chiếc sừng sắc nhọn trên đỉnh đầu nó gần như chạm vào trần hang cao vút. Lớp giáp sắt kêu lên kèn kẹt theo mỗi chuyển động của nó, và những ký tự hắc ám trên đó bỗng rực sáng lên.
"Làm sao... làm sao ngươi có thể nói được?" Gallas kinh ngạc hỏi. Theo những gì ông biết, rồng là loài sinh vật hùng mạnh nhưng chỉ hành động theo bản năng, chúng không hề có ngôn ngữ hay trí tuệ phức tạp.
Con rồng phá lên cười, một tiếng cười ầm ầm làm rung chuyển cả hang động, khiến những đồng tiền vàng xung quanh họ nhảy lên tanh tách. "Thật nực cười... 'Ngài' đã ban cho ta món quà này. Ngay từ khi ta được tái sinh trong hình hài này, ta đã biết nói, biết suy nghĩ như một con người. Đó là một ân huệ, một sự ban phước."
Nó ngừng cười, đôi mắt rực lửa của nó nheo lại, trừng trừng nhìn họ.
"Ta là chiến binh thân cận, là ý chí, là hiện thân cho sự hủy diệt của 'Ngài'."
"Ta giết khi ta muốn. Ta muốn khi ta giết. Mạng sống của các ngươi trong mắt ta không khác gì những con côn trùng."
Nó hít một hơi thật sâu, một làn khói mỏng bốc ra từ hai lỗ mũi.
"Bộ giáp của ta được rèn từ trái tim của một ngọn núi lửa, được tôi luyện bằng máu của những kẻ thù và được yểm bùa bởi chính 'Ngài'. Không một thanh kiếm, không một mũi tên, không một phép thuật nào của các ngươi có thể xuyên thủng được nó."
"Răng của ta là những ngọn giáo bằng kim cương. Chỉ một nhát cắn, trái tim của các ngươi sẽ bị xuyên thủng."
"Móng vuốt của ta là những lưỡi kiếm hắc ám. Một nhát chém, thân thể của các ngươi sẽ bị chẻ làm đôi, tan xương nát thịt."
Nó khẽ giương đôi cánh khổng lồ của mình ra, dù chỉ là một phần nhỏ nhưng cũng đủ để tạo ra một luồng gió mạnh hất văng Irune và Gallas lùi lại vài bước.
"Đôi cánh của ta là một cơn bão tố. Một lần đập cánh, các ngươi sẽ bị thổi bay ra khỏi thế giới này."
"Đôi chân của ta là ngọn núi. Một lần giẫm chân, các ngươi sẽ trở thành một đống bầy nhầy nhụa không thể nhận dạng."
"Đuôi của ta là một sợi xích thép ngàn cân. Một lần vung đuôi, các ngươi sẽ bị đập nát bét vào vách đá bể tung."
"Và họng của ta..." Nó khẽ há miệng, một ngọn lửa địa ngục rực lên từ sâu trong cổ họng nó. "...là ngọn lửa vĩnh hằng. Một lần thổi lửa, các ngươi sẽ bị thiêu cháy thành tro bụi, không một thứ gì có thể chống chọi lại được."
Nó ngừng lại một lúc, thưởng thức sự sợ hãi tột độ trên gương mặt của hai người.
"Ta là Thần Chết, vì không một ai sống sót khi dám chống đối ta."
"Ta là Sự Diệt Vong, vì nơi nào ta đi qua đều biến thành tro bụi."
"Ta là Bóng Tối, vì mọi quái vật khác đều phải quỳ phục dưới chân ta."
Nó ngừng lại một lần nữa, rồi ngẩng cao đầu, gầm lên một tiếng vang động đất trời, một tiếng gầm của sự kiêu hãnh tuyệt đối, của quyền lực vô biên.
"TA LÀ MORWRATH - VUA CỦA LOÀI RỒNG!"
Tiếng gầm đó không chỉ là âm thanh, nó là một lực lượng vật chất, một sóng xung kích vô hình đập mạnh vào người Gallas và Irune, khiến họ phải lảo đảo.
Không thể nào! Đây là một con rồng biến dị sao? Hay là một chủng loài thượng đẳng nào đó?
"Giờ thì," Morwrath gầm gừ, "các ngươi nên chết đi thành một đống tàn tro."
Nó gầm lên thêm một cái nữa. Và rồi, nhanh như một tia chớp, cái đầu khổng lồ của nó lao tới, hàm răng sắc nhọn mở toang, định cạp một phát lấy cả hai người.
"KHIÊN PHA LÊ!" Gallas hét lên, ông đập mạnh cây trượng xuống đất.
Ngay lập tức, một mái vòm trong suốt, lấp lánh như được làm từ pha lê, hiện ra bao bọc lấy cả hai.
RĂNG RẮC!
Hàm răng của Morwrath va mạnh vào tấm khiên, tạo ra một tiếng động chói tai. Tấm khiên rung lên bần bật, những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên bề mặt của nó. Morwrath không dừng lại, nó cứ thế cạp, cạp cạp liên tục vào tấm khiên, đẩy Gallas và Irune lùi dần về phía góc hang.
"Nó quá mạnh!" Irune hét lên, cậu cố gắng dùng hết sức đẩy vào tấm khiên từ bên trong để hỗ trợ.
Gallas nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. "Nó không chỉ mạnh, Irune! Ma thuật hắc ám trên người nó đang ăn mòn tấm khiên của ta!"
Thấy không thể phá vỡ tấm khiên bằng răng, Morwrath gầm lên một tiếng tức tối. Nó lùi lại, rồi vung móng vuốt khổng lồ của mình tới.
XOẸT!
Năm lưỡi kiếm hắc ám chém xuống, ma sát với tấm khiên tạo ra một cơn mưa tia lửa. Tấm khiên vỡ tan tành. Gallas vội vàng kéo Irune né sang một bên. Móng vuốt của con rồng cày xuống nền vàng, tạo ra năm rãnh sâu hoắm, khiến vàng và đá vụn bay tung tóe.
"Dịch Chuyển!" Gallas hô lớn. Cả hai biến mất ngay trước khi chiếc đuôi khổng lồ của Morwrath quật tới, đập mạnh vào vách đá tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất. Họ xuất hiện ở phía bên kia của hang động.
"Nhanh trí lắm, lão già!" Morwrath gầm gừ, nó quay người lại, đôi mắt ánh lên vẻ thích thú của một con mèo đang vờn chuột.
Nó không tấn công ngay, mà bắt đầu bước đi vòng quanh họ, mỗi bước chân của nó làm rung chuyển cả hang động. Gallas và Irune lưng tựa vào nhau, cảnh giác cao độ.
"Xiềng Xích!" Gallas chĩa cây trượng về phía Morwrath. Vô số sợi xích ánh sáng màu xanh bắn ra, quấn chặt lấy tứ chi và mõm của con rồng.
"Ngươi nghĩ mấy món đồ chơi này có thể giữ được ta sao?" Morwrath gầm lên. Nó gồng mình. RẮC!!! RẮC!!! Tất cả những sợi xích ma thuật vỡ vụn như thủy tinh.
Cùng lúc đó, Irune, với sự nhanh nhẹn của tộc Elf, đã lao lên. Cậu chạy trên một đống vàng, nhảy lên một mỏm đá rồi phóng người về phía Morwrath, nhắm vào phần cổ họng, một trong số ít nơi không được che chắn kỹ càng.
"Vô ích thôi, nhóc con!"
Morwrath chỉ cần lắc nhẹ đầu. Một cơn gió mạnh được tạo ra, hất văng Irune bay ngược trở lại, cậu đập mạnh lưng vào một cột đá, ho ra một tiếng đau đớn.
"Irune!" Gallas lo lắng gọi.
Nó cố gắng lại lần nữa, nhưng lại bị thổi văng.
“Tia ma lực!” Gallas hét, đập cây trượng xuống đất.
Hàng chục những tia sáng ma lực bay tới con rồng. Khi chạm vào, tiếng nổ điếc tai lóe lên, khói bay mù mịt.
Rồi, con rồng vung cánh một cái, gió thổi bay đi mất, Irune và Gallas che mặt đi.
Morwrath dường như đã chán trò vờn bắt. "Đã đến lúc kết thúc rồi."
Nó há to miệng ra. Một quả cầu lửa màu cam đỏ, rực rỡ và nóng bỏng như một mặt trời nhỏ, bắt đầu hình thành trong cổ họng nó. Cả hang động sáng bừng lên, nhiệt độ tăng vọt một cách đột ngột. Vàng bạc xung quanh bắt đầu nóng chảy.
"Chạy mau!" Gallas hét lên, ông kéo Irune dậy. Nhưng họ không còn đường lui. Họ đã bị dồn vào một góc tường. Chết chắc rồi.
"Sao hả?" Morwrath gầm gừ, giọng nói của nó đầy vẻ thỏa mãn. "Chống trả dài đăng đẳng, cuối cùng các ngươi cũng sẽ phải chết dưới tay ta!"
Nó ngửa cổ ra sau, rồi thổi ra một luồng lửa khổng lồ, một dòng sông dung nham cuồn cuộn lao về phía họ.
Gallas, trong một phản xạ vô thức cuối cùng, đã giơ chiếc cặp hành lý của mình lên để che chắn, một hành động tuyệt vọng và vô nghĩa.
Bỗng nhiên...
Khi luồng lửa địa ngục sắp chạm tới nơi, một sự kiện kỳ lạ đã xảy ra. Những luồng lửa khi đến gần chiếc cặp bỗng nhiên rẽ sang hai bên, như một dòng sông gặp phải một tảng đá vô hình. Chiếc cặp da nhanh chóng bốc cháy, sức nóng khủng khiếp của ngọn lửa khiến nó tan rã thành tro bụi trong nháy mắt.
Nhưng Gallas và Irune không cảm thấy gì cả.
Từ trong đống tro tàn của chiếc cặp, một vật thể đang trôi nổi lơ lửng.
Dây chuyền Tyralis.
Dây chuyền Tyralis, của Karah. Đang xoắn vào nhau, lơ lửng giữa không trung. Chúng đang ré lên một tiếng kêu rít chói tai, những sợi dây chuyền rung lắc dữ dội. Một vầng hào quang hắc ám màu xanh lá cây quánh đặc tỏa ra từ chúng, tạo thành một lá chắn năng lượng mỏng manh kiên cường, chống lại dòng lửa hủy diệt vĩnh hằng của Morwrath. Tyralis đang tự bảo vệ chính nó.
"Chuyện gì vậy?" Irune hét lên giữa tiếng gầm của lửa. "Nó đang bảo vệ chúng ta sao?"
"Không!" Gallas cũng hét lại, ông cố gắng vươn tay ra để nắm lấy chúng. "Chúng đang tự bảo vệ chính mình! Chúng không muốn bị phá hủy!"
Luồng lửa của Morwrath vẫn tiếp tục duy trì, càng lúc càng mạnh hơn, tập trung toàn bộ vào Tyralis. Tấm khiên màu xanh lá bắt đầu rung động dữ dội. Những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên bề mặt của cái dây chuyền.
"Ông nói chúng không thể bị phá hủy cơ mà?!" Irune hét lên, cậu cũng cố gắng vươn tay ra.
"Có lẽ là... đối với những sức mạnh tầm thường thôi!" Gallas đáp. "Lửa của con rồng này không phải là lửa thường! Nó mang lửa vĩnh hằng từ ma thuật hắc ám của Alistair!"
Những vết nứt ngày càng lớn hơn, tiếng rít ngày càng chói tai. Gallas và Irune cố hết sức giữ chặt lấy chúng, không cho chúng trốn thoát. Dù cho khi chúng vỡ tan, họ cũng sẽ bị thiêu cháy thành tro, nhưng đây là cơ hội duy nhất để tiêu diệt lời nguyền này. "Cố lên! Chỉ một chút nữa thôi!"
Bỗng nhiên.
Luồng lửa đột ngột dừng lại. Morwrath rú lên một tiếng thét điếc tai, một tiếng thét của sự đau đớn tột cùng, lớn hơn rất nhiều so với những tiếng gầm trước đó. Tyralis mất đi áp lực, rơi "cạch" xuống nền vàng, ánh sáng của chúng yếu ớt như sắp tàn.
Con rồng quằn quại trên sàn, móng vuốt của nó cào cấu vào lớp giáp trên đầu.
"Alistair... 'Ngài' đang tức giận... 'Ngài' cảm nhận được..." nó rít lên, giọng đầy sợ hãi.
"Không... không... 'Ngài' đang tức giận vì thần đang cố gắng phá hủy những báu vật của ngài... Thần xin lỗi... Thuộc hạ như thần không dám... Thần chỉ muốn tiêu diệt bọn Elf..."
Nó quằn quại một lúc lâu, rồi từ từ đứng dậy, toàn thân run rẩy.
"...'Ngài' đã tha thứ cho ta... Ta hứa với 'Ngài', thần sẽ chỉ tiêu diệt bọn Elf, sẽ không làm tổn hại đến dây chuyền. Thần sẽ đem chúng trở lại kho vàng..."
Irune, trong lúc còn đang choáng váng, bỗng nhìn thấy một mảnh giáp vỡ nằm cạnh mình. Có lẽ nó đã văng ra trong lúc con rồng quằn quại. Trên mảnh giáp đó, có một dòng chữ được khắc bằng ngôn ngữ của người lùn.
"Morthen - Chiến binh. Vật thí nghiệm thứ 05."
"Tới lúc ta giết các ngươi rồi..." Morwrath gầm gừ, nó lại giơ móng vuốt lên.
"Khoan đã!" Irune đột nhiên hét lên. "Khoan đã... Mor... MORTHEN!"
Móng vuốt của con rồng khựng lại ngay trên không trung, chỉ cách đầu của Irune vài centimet. Toàn bộ thân hình khổng lồ của nó cứng đờ lại.
"Ngươi..." nó gầm gừ, giọng nói không còn sự kiêu ngạo, mà là một sự hoang mang tột độ. "Ngươi vừa gọi ta là gì?"
"Mor... Morthen!" Irune lặp lại, cậu chỉ tay vào mảnh giáp. "Đó là tên trước kia của ngươi, phải không? Ngươi không phải là Morwrath!"
Con rồng từ từ hạ móng vuốt xuống. Sự hung tợn trên gương mặt nó dần tan biến, thay vào đó là một vẻ đau đớn và bối rối. Nó nhìn vào móng vuốt của mình, rồi lại nhìn Irune.
"Morthen... Morthen... MORTHEN!" con rồng lẩm bẩm cái tên đó, rồi nó ngửa cổ lên trời, hét lên một tiếng đầy đau đớn và căm phẫn.
Cuối cùng, nó cũng cất lên tiếng nói, nhưng không còn là giọng của Morwrath nữa, mà là giọng của một người lùn, buồn thiu và tuyệt vọng. "Phải... ta là Morthen... Ta từng là một chiến binh... chiến binh mạnh nhất của Baraldor... Nhưng hắn... tên bạo chúa đó... hắn đã bắt ta... hắn đã dùng ma thuật hắc ám để ép ta kết hợp với một con rồng... Ta còn những điều đang dang dở... những người bạn, gia đình... cuộc sống của ta... và cả vương quốc Baraldor này cần được bảo vệ... Ta... ta đã giết bao nhiêu người rồi...? Không thể nào..."
"Thật vô nhân tính..." Gallas nói, giọng đầy căm phẫn.
Những dòng chữ cổ trên áo giáp sắt sáng lên, phẫn nộ, Alistair đang phẫn nộ với Morthen.
"Tôi hứa với ông," Irune nói, cậu đã đứng ngay trước mặt con rồng khổng lồ, "tôi hứa, chúng tôi sẽ tìm cách cứu ông trở lại bình thường... Morthen."
"Cảm ơn... cậu bé Elf..."
Và rồi, từ đôi mắt rực lửa của con rồng, những giọt nước mắt bắt đầu chảy ra. Những giọt nước mắt nóng hổi như dung nham, rơi xuống sàn vàng kêu xèo xèo. Irune vươn tay ra, nhẹ nhàng xoa xoa lên chiếc mũi khổng lồ của nó.
Bỗng nhiên, có tiếng động. Tiếng ầm ầm của những bước chân. Từ hai hướng khác nhau. Một bên nghe như rất nhiều người đang chạy tới. Một bên còn lại... như một thứ gì đó khổng lồ đang lao đến.
BÙÙÙÙM!!!!
Một mảng tường khổng lồ của hang động bị húc văng, đá vụn bay tung tóe. Một con rồng khác, một con rồng màu trắng toát, cũng được bọc giáp, lao vào. Trên lưng nó, có nhiều người đang ngồi.
"Irune! Gallas! Trời ơi! Sao hai người lại ở đây!"
Irune ngẩng đầu lên. Ở trên đó, Jame, Adan và Elara đang hét lên. Cùng với họ là một vài người mặc giáp khác mà cậu không hề quen biết.
"Zyras! Tấn công nó!" Jame hét lên.
Con rồng trắng gầm lên một tiếng rồi lao vào tấn công Morthen.
"KHÔNG!!" Irune hét lên.
"Cậu có biết bọn tớ đã tìm cậu bao lâu không?" Adan hét xuống. "Chúng tớ không thấy pháo hiệu, nhiệm vụ trên Đồi Gió Hú đã thành công, bọn tớ báo với Gryoden, ông ấy cho chúng ta vài người bạn và một con rồng. Khi tới nơi, bọn tớ bị đám người lùn đó lừa, chúng định bẫy bọn tớ xuống một cái vực sâu, may mà con Zyras bọn tớ đậu bên ngoài phát hiện và bay đến cứu... Sau đó bọn tớ bay xuống khu hầm mỏ để tìm hai người, nhưng chúng... chúng không trả lời gì cả..."
"KHÔNG! KHÔNG PHẢI VẬY! CON RỒNG ĐÓ..." Irune cố gắng giải thích, nhưng lời nói của cậu bị át đi bởi tiếng gầm và tiếng va chạm kinh thiên động địa của hai con rồng. Morthen, vẫn còn đang chìm trong đau đớn và tuyệt vọng, không hề phản kháng, chỉ giơ tay lên đỡ những đòn tấn công của con rồng trắng.
Gallas nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, ông hiểu ra mọi chuyện. Ông nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt Irune và sự hiểu lầm của những người còn lại.
"IM LẶNG HẾT ĐI!" Gallas gầm lên, giọng của ông được khuếch đại bởi ma thuật, át cả tiếng chiến đấu. "MAU NGĂN CON RỒNG ĐÓ LẠI!"
Cả đám khựng lại.
Irune không chờ đợi, cậu chạy về phía Morthen. "CON RỒNG ĐÓ LÀ BẠN CỦA CHÚNG TA!"
Cả đám im phăng phắt.
"Nhưng... nhưng bọn tớ thấy nó định tấn công hai người..." Jame lắp bắp.
"THẤY CÁI GÌ? TỚ BẢO GỌI CON RỒNG CỦA CÁC CẬU DỪNG LẠI NGAY LẬP TỨC!!!!"
Adan và Jame định ra lệnh. Nhưng đã quá muộn.
ẦM!
Cánh cửa đá mà Gallas và Irune không thể mở được lúc đầu bỗng nhiên bật tung. Một đoàn quân người lùn mặc giáp đen, mắt đỏ ngầu, cầm kiếm lao vào. Cùng lúc đó, trận chiến của hai con rồng đã làm cấu trúc của hang động bị suy yếu. Trần hang bắt đầu sụp đổ. Một tảng đá khổng lồ rơi xuống, ngăn cách cả đám với Morthen và Zyras.
"Chạy! Chạy mau lên! Bọn người lùn tới rồi!" Jame hét lên.
Gallas biết họ không thể làm gì được nữa. Ông chạy tới, cõng Irune đang sững sờ lên vai, rồi cùng cả đám và những người lạ mặt chạy về cái lỗ con rồng trắng đã tạo ra lúc nãy.
"KHÔNG!!! MORTHEN!!!"
Tiếng hét tuyệt vọng của Irune vang vọng khắp hang động, rồi bị chôn vùi bởi tiếng đá lở và tiếng gầm của hai con rồng.
0 Bình luận