Đoàn Sứ Giả

Chương 2 - Vô tư

Chương 2 - Vô tư

Cả ba đứa sững sờ, miệng há hốc như những pho tượng đá, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. Sứ giả? Đi đến những vương quốc xa lạ? Nhiệm vụ này quá sức tưởng tượng so với những trò nghịch ngợm thường ngày của chúng. Trong một thoáng, Irune cảm thấy tim mình như ngừng đập. Cậu chỉ muốn nghe lén một câu chuyện, chứ không phải trở thành nhân vật chính trong đó. Adan thì đưa mắt nhìn hai người bạn, nỗi lo sợ hiện rõ trong đầu: thế giới bên ngoài đầy rẫy nguy hiểm mà họ chỉ được nghe qua lời kể, làm sao ba đứa trẻ như họ có thể sống sót? 

Một nụ cười thoáng hiện trên gương mặt nghiêm nghị của vị Tộc trưởng, nhưng đó là sự thấu tỏ pha lẫn chút tinh quái. Ông nhìn thấu được sự hỗn loạn trong tâm trí bọn trẻ. "Faewen là nhà của chúng ta," ông nói, giọng trầm và vang như tiếng chuông. "Nó đã che chở cho tổ tiên của chúng ta hàng ngàn năm. Giờ đây, một cơn bão đang kéo đến, và quê hương cần những người con dũng cảm nhất. Một minh chứng cho lòng trung thành của các con."

Nói rồi, ông lặng lẽ giơ cây gậy phép bằng gỗ tâm của mình lên. Đầu gậy phát sáng, và ông bắt đầu vẽ vào không trung những ký tự cổ ngữ của tộc Elf. Ánh sáng từ những ký tự đó tụ lại, xoắn vào nhau, và rồi một quả cầu màu vàng rực rỡ, ấm áp như ánh mặt trời, hiện ra lơ lửng ngay trước mặt bọn trẻ. Ánh sáng của nó chiếu rọi lên những khuôn mặt đang còn ngơ ngác. Từ trên đỉnh quả cầu, những hạt sáng nhỏ li ti bay ra, tự xếp thành một dòng chữ phát quang:

"Tham gia vào cuộc hành trình ngăn chặn các quốc gia nắm giữ Tyralis."

Dòng chữ như có sức sống riêng, nó tỏa ra một uy quyền cổ xưa, trang nghiêm.

Irune nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Cậu là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh. "Nếu... Nếu bọn cháu phản bội lời thề?"

Ánh mắt Tộc trưởng trở nên sắc lạnh như băng giá. "Thì các con sẽ bị trục xuất khỏi Faewen. Không thể nào mà tìm về cây cổ thụ mẹ, bị xóa xổ khỏi cây gia tộc. Vĩnh viễn.”

Không gian chìm vào im lặng, chỉ còn nghe tiếng gió khẽ xào xạc qua tán lá của cây đại thụ. Adan và Jame nhìn Irune, chờ đợi quyết định của cậu bạn.

Và rồi, sự sợ hãi trên gương mặt Irune tan biến, nhường chỗ cho một nụ cười rạng rỡ, đầy thách thức và hứng khởi. Nguy hiểm ư? Thử thách ư? Đó chẳng phải là điều cậu luôn ao ước hay sao?

"Cháu đồng ý."

Adan và Jame nhìn nhau, rồi cùng gật đầu. 

“Bọn cháu đi thì đi.”,

Cả ba cùng đưa tay chạm vào quả cầu ánh sáng. Ngay khoảnh khắc những đầu ngón tay tiếp xúc, một luồng sáng chói lòa bùng lên, bao trùm lấy chúng. "Khoan đã... Khoan đã, Tộc trưởng! Chúng nó còn quá trẻ!" - Karah vội vã lên tiếng, giọng đầy lo lắng.

Nhưng Jame, lại quay lại nhìn ông, ánh mắt kiên định lạ thường. 

"Tuổi tác không định nghĩa lòng can đảm, thưa chú. Đây là điều chúng cháu muốn."

Khi luồng sáng cuối cùng tan đi, quả cầu phép thuật cũng biến mất vào hư không.

"Được lắm," Tộc trưởng gật đầu, vẻ hài lòng. "Sáng mai, các con sẽ lên đường. Gallas sẽ đợi các con ở cổng làng. Hãy nhớ, nhiệm vụ này là tuyệt mật."

Nói rồi, ông quay lưng, bóng áo choàng khuất dần sau cánh cửa nhà. "Hãy tận hưởng ngày cuối cùng ở quê nhà đi, những sứ giả trẻ tuổi."

Bên trong căn nhà nhỏ của Karah, ông nhìn ba đứa trẻ với ánh nhìn phức tạp. "Các cháu thật sự rất can đảm."

"Giống như chú ngày xưa thôi ạ," Irune đáp.

Karah bật cười, rồi ông đặt lên bàn cuốn sổ da đã cũ sờn. "Karah - Cuộc Hành Trình Xuyên Lục Địa".

"Chú tự viết sách ạ?" Adan tò mò hỏi.

"Một cuốn nhật ký thôi," Karah lật giở vài trang. "Thế giới bên ngoài rộng lớn và khắc nghiệt hơn các cháu tưởng nhiều. Sẽ có những ngày các cháu phải ăn lương khô, ngủ trên đất lạnh. Sẽ có những lúc các cháu cảm thấy cô độc và nhớ nhà đến quay quắt. Điều quan trọng nhất là phải tin tưởng lẫn nhau. Ba các cháu, phải luôn là một thể thống nhất." Ông dừng lại, chỉ vào một đoạn. "Đây, khi chú lần đầu nhìn thấy biển cả ở Shateria, chú đã viết: 'Nó mênh mông đến mức khiến mọi lo toan của ta trở nên nhỏ bé. Nước biển mặn chát, không giống bất kỳ dòng suối nào ở Faewen'. Mỗi trải nghiệm, dù tốt hay xấu, đều là một bài học."

Ông đóng cuốn sổ lại. "Cuốn sổ này mới viết được một nửa. Nửa còn lại vẫn còn trống.”

Nói xong, ông ngả người, gần như đổ sập xuống chiếc giường rơm êm ái, thở ra một hơi dài thỏa mãn. Gánh nặng của chiếc Tyralis và bí mật mà ông mang theo suốt bao năm qua cuối cùng cũng được san sẻ. 

"Aaa... Đúng là không nơi nào bằng quê nhà."

Ba đứa trẻ rời đi, cùng nhau ra con thác quen thuộc ở bìa rừng. Thác nước gầm vang, tung bọt trắng xóa như một dải lụa bạc khổng lồ. Hơi nước mát lạnh phả vào mặt, mang theo hương thơm của cỏ cây và đất ẩm.

"Này các cậu," Jame bỗng lên tiếng. "Khi chúng ta đi rồi, liệu chúng ta có nhớ nơi này không?"

"Chắc chắn là không rồi!" Irune đáp ngay, cắn một miếng ổi Elf giòn tan. "Ở đây chán phèo." Nhưng trong một khoảnh khắc, ánh mắt cậu lại lướt qua những vách đá rêu phong quen thuộc, nơi cậu đã từng trèo lên không biết bao nhiêu lần. Cậu sẽ nhớ chứ.

"Ừm, công nhận," Adan gật gù, nhưng giọng cậu có chút gì đó xa xăm. “Trừ ổi Elf.”

"Người lớn lúc nào cũng nói 'không đâu bằng quê nhà'," Jame trầm ngâm. "Có lẽ họ nói đúng. Nhưng nếu không đi, làm sao chúng ta biết được điều đó là thật?"

"Cậu nói phải!" Irune bừng tỉnh, đập tay lên vai Jame. "Chúng ta đi để khám phá, và để bảo vệ nơi này, để chúng ta còn có nơi để quay về! Tớ đang cực kỳ háo hức chờ đến ngày mai đây! Phải chuẩn bị hành lý thôi!"

"Chắc chắn không thể thiếu ổi Elf!" Adan reo lên, không khí nặng nề tan biến.

"Và cả tấm áo choàng tàng hình nữa!"

Bóng chiều dần buông, nhuộm tím cả một góc trời. Ba chàng trai ngồi đó, nhìn về ngôi làng thân yêu.

Màn đêm buông xuống Faewen, mang theo không khí se lạnh của núi rừng và bầu trời lấp lánh hàng ngàn vì sao. Nhưng sự yên tĩnh đó không chạm tới được "Quán Rễ Cây", nơi ồn ào và náo nhiệt nhất trong làng. Quán rượu này được xây dựng khéo léo bên trong bộ rễ khổng lồ của một cây sồi ngàn năm, những chiếc rễ to bằng thân người uốn lượn tạo thành tường và xà nhà một cách tự nhiên. Ánh sáng ấm áp không đến từ nến hay đuốc, mà từ những cụm rêu phát quang màu hổ phách mọc trên vách, tạo nên một không gian vừa mộc mạc vừa kỳ ảo.

Không khí bên trong đặc quánh mùi bia ổi ngọt thơm, mùi thịt nai nướng xém cạnh và mùi khói gỗ nồng nồng. Trên những bức tường rễ cây, người ta treo đầy những chiến tích săn bắn: một cặp sừng hươu đồ sộ, một chiếc đầu heo rừng với cặp nanh cong vút, một bộ da gấu đen bóng... tất cả đều được xử lý và trưng bày một cách trang trọng. Hàng chục Elf, cả già lẫn trẻ, đang ngồi quây quần bên những chiếc bàn gỗ thô, cụng ly côm cốp, hò hét, kể cho nhau nghe những câu chuyện phiêu lưu trong rừng thẳm, và hát vang những bài ca cổ xưa của dân tộc.

Irune, Adan và Jame len lỏi qua đám đông, tìm một chiếc bàn trống trong góc.

"Cho bọn cháu bốn ly bia ổi!" Irune gọi lớn, giơ bốn ngón tay về phía ông chủ quán râu xồm đang bận rộn sau quầy.

Chẳng mấy chốc, bốn vại bia bằng gỗ sồi được đặt mạnh xuống bàn, bọt bia màu hồng nhạt trào cả ra ngoài, tỏa ra hương thơm ngọt ngào của ổi chín quyện với mùi men nồng đặc trưng. Ly thứ tư, dĩ nhiên, là cho Karah, mặc dù ông ấy không có ở đây.

Irune nâng vại bia của mình lên cao. "Vì cuộc hành trình ngày mai!"

"Vì những vùng đất mới!" Adan hùa theo.

"Vì... chúng ta sẽ trở về," Jame nói khẽ, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định.

Cả ba cụng ly thật mạnh rồi tu một hơi dài sảng khoái. Vị bia mát lạnh, ngọt ngào mà cũng thật cay nồng trôi xuống cổ họng, khiến cả người nóng bừng lên. Irune đặt mạnh vại bia xuống bàn, quệt ngang miệng.

"Tuyên bố," cậu nói với giọng đầy thách thức, "đêm nay, ai ngủ trước thì thua nhé!"

"Chơi thì chơi!" Adan đáp lại, mặt đã hơi ửng đỏ.

Họ uống hết ly này đến ly khác. Những câu chuyện bắt đầu tuôn ra không dứt. Irune thì thao thao bất tuyệt về việc cậu sẽ trở thành một anh hùng vĩ đại ra sao, Adan thì lo lắng về đồ ăn ở những vương quốc khác có ngon bằng ổi Elf không, còn Jame thì chủ yếu im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại mỉm cười.

Sau một lúc, khi đầu óc đã bắt đầu lâng lâng, Jame bỗng im bặt. Cậu quay đầu, ánh mắt xuyên qua ô cửa sổ nhỏ của quán rượu, nhìn ra con đường làng lát sỏi bên ngoài. Tiếng hò hét ồn ào trong quán dường như lùi lại phía sau. Dưới ánh trăng bạc, một cô gái Elf với mái tóc dài óng ả như những sợi tơ trăng đang đi dạo, nụ cười của cô dịu dàng như một đóa hoa.

"Là Lyra..." Jame bất giác thốt lên.

Irune và Adan quay sang nhìn cậu bạn. Adan, người đã ngà ngà say, nghiêng qua nghiêng lại, cố gắng nheo mắt nhìn theo hướng của Jame.

"Tớ..." Jame quay lại, đôi má ửng hồng, một phần vì bia, một phần vì bối rối. Cậu hít một hơi thật sâu, ánh mắt ánh lên một quyết tâm chưa từng có. "Tớ thích cô ấy. Nhất định... nhất định sau khi cuộc hành trình này kết thúc, tớ sẽ trở về và tỏ tình với cô ấy."

Đó là một lời hứa, một lời thề với chính bản thân mình.

Adan nhìn chằm chằm vào Jame một lúc, rồi phá lên cười ha hả, tiếng cười to đến mức mấy bàn bên cạnh cũng phải ngoái lại nhìn. Cậu ta chỉ một ngón tay đang run rẩy về phía Jame.

"Lộ... lộ rồi nhé! Hahahaha! Thì ra cậu chàng Jame trầm lặng của chúng ta cũng biết tương tư!"

Irune cũng không nhịn được mà cười phá lên. Tiếng cười của cả hai vô tư và sảng khoái. Jame dù ngượng nhưng cũng bất giác mỉm cười theo. Khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng về chuyến đi dường như tan biến hết, chỉ còn lại tình bạn thuần khiết của ba đứa trẻ.

Và rồi, giữa lúc tiếng cười còn đang vang vọng, Adan bỗng khựng lại. Nụ cười trên môi cậu đông cứng, mắt từ từ nhắm nghiền, rồi đầu cậu đổ rầm một cái xuống mặt bàn gỗ, phát ra một tiếng "cốp" rõ to. Cậu ta là người xỉu trước.

Irune và Jame ngừng cười, nhìn nhau. Trong quán rượu ồn ào, bên cạnh người bạn đã say ngủ, một sự im lặng thấu hiểu bỗng hình thành giữa hai người. Đêm nay là đêm cuối cùng của sự vô tư. 

Sáng hôm sau, mặt trời chỉ vừa ló dạng. Trước khi đến cổng làng, Irune để cả đống ổi Elf vào trong cặp, thêm cái áo choàng tàng hình.

“Xong.”

Cậu phủ tay sạch sẽ.

Khi cậu đến điểm hẹn, Adan và Jame cũng vừa tới. 

“Nhanh lên!”

Tại cổng làng, Gallas đã đứng đợi, uy nghiêm như một cây cổ. Ông nhìn ba đứa trẻ, nhìn cả những người thân của chúng phía xa, rồi gật đầu thấu hiểu.

"Chào các cậu bé. Ta là Gallas."

"Chào ông ạ, cháu là Irune."

Gallas mỉm cười, cái bắt tay của ông thật ấm áp. Ông trao cho mỗi đứa một thanh kiếm ngắn. "Đây là vũ khí cho các cậu. Nó được rèn từ thép của Elf, nhẹ nhưng bền chắc. Hãy học cách tôn trọng nó, và nó sẽ phục vụ các cậu thật tốt."

Irune rút thử thanh kiếm ra. Lưỡi kiếm sáng loáng, nhẹ bẫng nhưng vô cùng sắc bén. Cậu đeo bao kiếm lên lưng, cảm thấy mình như trưởng thành hơn vài tuổi.

"Vậy, đi thôi," Gallas nói. "Khi đã bước qua cánh cổng này, đừng ngoảnh lại."

“Khoan… khoan đã!”

Từ phía xa, ông Karah lục đục chạy tới, vẫn còn mặc bộ đồ ngủ. Trên tay ông cầm một cuốn sách. Trong có vẻ rất vội vàng.

“Đây là sách, hay cách khác là nhật ký, ta muốn tặng cho các cậu trước khi đi… Yên tâm, ta còn một bản ở nhà ta mới dùng bùa nhân đôi xong…”

Irune nhận lấy. Đôi mắt của chú long lanh.

“Khi chán hãy lấy ra đọc… Tạm biệt… và… Chúc may mắn!”

“Vâng ạ!”

Bốn người leo lên ngựa. Khi họ phi nước đại, rời khỏi ngôi làng trong màn sương sớm. Từ phía xa, Karah đang vẫy tay theo.

Khi bóng hình Faewen đã khuất sau những ngọn đồi, cậu mới lên tiếng hỏi: "Thưa ông Gallas, bây giờ... chúng ta sẽ đi đâu ạ?"

Gallas không ngoảnh lại, giọng ông trầm và rõ ràng, át cả tiếng vó ngựa.

"Vương quốc Morrin. Một vương quốc của loài người nằm ở phía đông. Chúng ta sẽ đến đó trước khi Mondor kịp hành động, để đàm phán thành lập một liên minh."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!