• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol.1

Chương 05 - Bóng Tối Trong Đêm

0 Bình luận - Độ dài: 3,027 từ - Cập nhật:

Chương 5: Bóng Tối Trong Đêm

Sự trỗi dậy của ý thức Lăng Vô Tâm giống như một lớp sương mù băng giá phủ lên mọi ngóc ngách tâm hồn vốn dễ tổn thương của Lăng Mộng Tuyên. Những tiếng thì thầm sợ hãi, những dao động do dự, tất cả đều bị đè nén xuống đáy sâu, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo lạnh lùng và quyết đoán chưa từng có. Mỗi hành động, mỗi suy nghĩ đều trở nên rõ ràng và sắc bén, hướng thẳng đến một mục tiêu duy nhất: trở nên mạnh mẽ. Cửu U Đoạt Linh Thuật vận hành trơn tru hơn bao giờ hết, từng luồng linh khí bị cưỡng đoạt hòa vào kinh mạch, đẩy tu vi không ngừng tăng lên, mang đến một cảm giác quyền lực khiến người ta mê đắm.

Nhưng cứ mỗi lần "đoạt lấy" kết thúc, một sự trống rỗng sâu thẳm và lạnh giá lại ùa về. Nó không giống nỗi sợ hãi hay tội lỗi của Lăng Mộng Tuyên, mà là một sự khát khao vô tận, một cơn đói cồn cào không bao giờ có thể thỏa mãn, tựa như một vực thẳm đen tối luôn réo gọi, thúc giục nàng không ngừng tìm kiếm nhiều hơn nữa, mạnh mẽ hơn nữa.

Mục tiêu tiếp theo được định sẵn: kho linh thạch dành cho đệ tử ngoại môn.

Nơi đó canh giữ tương đối lỏng lẻo, thường chỉ do một hai đệ tử Luyện Khí tầng sáu, bảy trực đêm. Đối với Lăng Vô Tâm lúc này, đó không phải là chướng ngại quá lớn, chỉ là những "bữa ăn nhẹ" dọn sẵn.

Một đêm không trăng, gió lạnh vi vu thổi qua khe núi, mang theo hơi thở của sự tĩnh lặng và nguy hiểm.

Lăng Vô Tâm khoác lên mình bộ quần áo sẫm màu vốn thuộc về một đệ tử khác (đã bị nàng đoạt lấy linh khí và bỏ lại trong một góc khuất), thân hình thon dáng uyển chuyển như hòa làm một với bóng đêm, lặng lẽ di chuyển về phía kho linh thạch. Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, chính xác, không một tiếng động.

"Đừng chỉ cướp linh thạch." Giọng nói của Cửu U vang lên trong đầu, khàn đặc, đầy vẻ tham lam và tàn nhẫn. "Những đệ tử canh gác kia, tu vi cũng không tệ. Đoạt lấy khí huyết và tu vi của bọn chúng, chất lượng còn tốt hơn linh thạch. Đủ để ngươi đột phá Luyện Khí tầng bảy."

Lăng Vô Tâm khẽ nhíu mày. Giết người? Ý niệm đó lướt qua, để lại một vệt lạnh giá. Lăng Mộng Tuyên từng sợ hãi điều này, nhưng giờ đây, nó chỉ là một phương tiện cần thiết. Sự thèm khát sức mạnh và sự lạnh lùng trong lòng nhanh chóng dập tắt mọi dao động tiềm tàng.

"Ừ." Một âm tiết đơn giản, lạnh lùng thoát ra từ cổ họng nàng.

Kho linh thạch là một tòa nhà gỗ đơn sơ. Ánh đèn dầu leo lét bên trong chiếu ra vài vệt sáng mờ nhạt, lờ mờ phác họa bóng hai người đang ngồi dựa vào tường, gật gù buồn ngủ.

Lăng Vô Tâm như một con mèo đen, nhẹ nhàng leo lên mái nhà, lặng lẽ dời một tấm ngói, đôi mắt sắc lạnh như băng nhìn xuống.

Hai đệ tử ngoại môn, khuôn mặt còn non nớt, đang vật vờ trong cơn buồn ngủ, hoàn toàn không biết tử thần đã đến gần.

"Đoạt lấy." Cửu U ra lệnh, giọng điệu không chút cảm xúc.

Không một giây do dự, Lăng Vô Tâm như chim ưng lao xuống! Tay phải nàng như móng vuốt sắc bén, mang theo hàn khí âm lãnh, nhắm thẳng yết hầu của tên đệ tử gần nhất!

Cạch!

Một tiếng vang giòn tan, vang lên trong không gian tĩnh mịch, ngắn ngủi và chói tai.

Tên đệ tử kia thậm chí còn chưa kịp mở mắt, đã ngã vật xuống đất, ánh mắt trợn ngược, đầy ngơ ngác và kinh hoàng, hơi thở tắt lịm.

Tên đệ tử còn lại giật mình tỉnh giấc, mắt mở to, nhìn thấy đồng bạn đã mất mạng và bóng ma đen đang tiến đến gần, há hốc mồm định thét lên.

Nhưng Lăng Vô Tâm đã nhanh hơn một bước. Cửu U Đoạt Linh Thuật toàn lực vận chuyển! Một luồng lực lượng âm lãnh, tà dị bỗng tràn ngập không gian nhỏ hẹp, bao phủ lấy hắn!

Hắn cảm thấy một lực hút kinh khủng! Tu vi, sinh khí, thậm chí cả... linh hồn như đang bị rút ra ngoài với tốc độ không thể tưởng tượng! Da thịt khô quắt nhanh chóng, tóc tai từ đen nhánh biến thành bạc trắng trong nháy mắt! Chỉ vài giây ngắn ngủi, trước mặt Lăng Vô Tâm chỉ còn lại một bộ xương khô được bọc trong một lớp da, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ kinh hoàng không thể tin nổi!

Trong cơ thể Lăng Vô Tâm, một luồng linh lực hỗn tạp, bạo ngược ào ạt dâng trào, mạnh mẽ hơn bất kỳ lần nào trước đây! Bình cảnh Luyện Khí tầng bảy ầm ầm vỡ tan dưới sự công kích của dòng linh lực cuồng bạo này!

Luyện Khí tầng bảy!

Sức mạnh tràn trề khắp cơ thể khiến nàng suýt thốt lên khẽ. Cảm giác nắm giữ sinh mệnh và quyền lực này thật mê hoặc. Nhưng đồng thời, một sự tê dại và lạnh lẽo sâu thẳm hơn cũng lan tỏa trong lòng nàng. Nàng liếc nhìn hai cái xác trên đất, trong lòng không gợn lên một chút sóng nào, tựa như vừa dẫm chết hai con kiến, không đáng để bận tâm.

"Tốt! Rất tốt!" Cửu U vui mừng, giọng nói vang lên đầy vẻ hài lòng, "Cảm nhận được chưa? Đây mới là sức mạnh chân chính! Sự sống của bọn yếu đuối chỉ là chất dinh dưỡng cho kẻ mạnh! Tiếp tục đi! Thu thập linh thạch! Biến tất cả thành của ngươi!"

Lăng Vô Tâm cúi xuống, lục soát trên người hai tên đệ tử, tìm được hơn mười khối linh thạch hạ phẩm và một chiếc chìa khóa thô sơ. Nàng mở khóa kho, ánh sáng lấp lánh phản chiếu vào đôi mắt lạnh lùng - ba thùng gỗ lớn đựng đầy linh thạch hạ phẩm, mặc dù chất lượng thấp, nhưng số lượng rất đáng kể.

Nàng không tham lam. Trí óc lạnh lùng tính toán kỹ càng. Nàng chỉ lấy đi một nửa số linh thạch trong một thùng, cố ý làm ra hiện trường giống như bị trộm cắp vặt, sau đó nhanh chóng dọn dẹp dấu vết, lặng lẽ rời đi, để lại căn phòng gỗ chết chóc và tĩnh lặng.

Đêm khuya, trong túp lều tồi tàn của nô dịch.

Lăng Vô Tâm ngồi xếp bằng trên tấm nệm rơm mục nát, trước mặt là đống linh thạch nhỏ vừa đoạt được, lấp lánh ánh sáng mờ nhạt. Nàng vận chuyển Cửu U Đoạt Linh Thuật, điên cuồng hút lấy linh khí trong linh thạch.

Từng viên linh thạch lần lượt vỡ vụn, biến thành đá vụn vô dụng dưới sự cướp đoạt tham lam. Tu vi của nàng cũng tăng vọt, ổn định vững chắc ở Luyện Khí tầng bảy viên mãn! Tốc độ tu luyện này, nếu nói ra, đủ để kinh động cả Vân Mộng Châu!

Nhưng đột nhiên, một cảm giác buồn nôn dữ dội, trống rỗng và ghê tởm ập đến từ sâu thẳm nội tâm! Nàng cúi người xuống, nôn thốc nôn tháo, nhưng trong bụng trống rỗng, chỉ trào ra toàn nước dãi đắng ngắt.

Hình ảnh hai tên đệ tử kia chết thảm, đặc biệt là ánh mắt kinh hoàng của tên thứ hai, lại hiện lên sống động trong đầu. Lần này, không có tiếng nói hay sự trách móc của Lăng Mộng Tuyên, nhưng chính sự im lặng đó, sự vắng mặt của những cảm xúc như sợ hãi hay hối hận, lại khiến nàng cảm thấy một nỗi trống rỗng và sợ hãi còn đáng sợ hơn. Ta đang trở thành thứ gì?

"Yếu đuối." Cửu U chê bai không chút xúc động, giọng nói như băng giá. "Chết vài con sâu bọ mà cũng như vậy? Trên con đường tu tiên, chuyện giết chóc là bình thường như uống nước. Ngươi không giết người, người sẽ giết ngươi. Cảm giác này, ngươi sớm muộn cũng sẽ quen."

"Ta biết." Lăng Vô Tâm lau khóe miệng, giọng điệu vẫn lạnh lùng, nhưng sâu trong đáy mắt thoáng hiện một vệt mệt mỏi và mâu thuẫn mà chính nàng cũng không nhận ra. "Chỉ là... cơ thể vẫn chưa quen."

"Nhanh chóng quen đi." Cửu U thúc giục, giọng điệu không cho phép chối từ, "Chúng ta còn rất nhiều việc phải làm. Những linh thạch này không đủ. Ta cần nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Ngươi cũng cần nhiều hơn nữa."

Đúng lúc này, ngoài cửa túp lều đột nhiên vang lên tiếng bước chân rất nhẹ, do dự, và một giọng nói nhỏ bé, e dè, như sợ làm phiền: "Mộng Tuyên... Mộng Tuyên tỷ tỷ... ngủ rồi sao?"

Lăng Vô Tâm giật mình. Phản ứng đầu tiên là cảnh giác và sát ý! Nàng nhanh chóng thu dọn đống đá vụn trên đất, đẩy chúng vào góc tối, đồng thời lấy lại vẻ mặt bình thản, lạnh lùng. "Chưa. Có việc gì?" Giọng nàng khàn đặc hơn bình thường.

Cánh cửa gỗ mục nát khẽ hé mở, một khuôn mặt nhỏ gầy, lem luốc bụi đất thò vào. Đôi mắt to đen láy lấm lét nhìn quanh, tràn đầy lo lắng và thận trọng. Đó là Tiểu Hoa, một nô dịch nhỏ tuổi khác, thân hình còi cọc như chưa đủ ăn, thường xuyên bị những nô dịch khác bắt nạt và chiếm đoạt phần ăn. Cô bé là người duy nhất, trong những ngày tháng đen tối nhất của Lăng Mộng Tuyên, đã lén lút chia sẻ cho nàng một nửa củ khoai khô, hoặc kéo nàng ra khỏi góc khi bị đám người kia vây đánh. Đối với Lăng Mộng Tuyên, Tiểu Hoa giống như một ngọn nến leo lét trong đêm đông, yếu ớt nhưng có thực.

"Tỷ tỷ..." Tiểu Hoa bước vào, khép cửa lại, thì thầm, giọng run run, "Nghe nói... nghe nói kho linh thạch ngoại môn xảy ra chuyện rồi! Có người chết! Hai người! Còn bị mất rất nhiều linh thạch!"

Lăng Vô Tâm trong lòng thầm kêu không tốt, nhưng nét mặt vẫn không hề biểu lộ, thậm chí còn cố tỏ ra hơi ngạc nhiên: "Ừm, ta cũng vừa nghe thấy vài tiếng động ồn ào. Chuyện gì vậy?"

"Tỷ tỷ, ngươi... ngươi nhất định phải cẩn thận." Tiểu Hoa bước lại gần, đôi mắt đầy vẻ lo lắng chân thành, bàn tay nhỏ nhắn, thô ráp vì công việc nắm lấy tay Lăng Vô Tâm. "Trưởng quản Lưu nổi giận lắm, nói nhất định phải bắt cho bằng được hung thủ. Ngươi thường hay bị bắt nạt, lại ở gần khu vực đó... ta sợ... sợ họ sẽ không hỏi rõ trắng đen, lại đổ oan cho ngươi, bắt ngươi chết thay..."

Bàn tay nhỏ bé, ấm áp và hơi run rẩy của Tiểu Hoa khiến Lăng Vô Tâm khẽ giật mình. Một luồng cảm giác ấm áp kỳ lạ, xa lạ, chạy dọc sống lưng nàng, như một tia nắng yếu ớt xuyên qua lớp băng dày trong lòng, khiến nó hơi rạn nứt. Sự tiếp xúc đơn giản này dường như đánh thức một thứ gì đó rất sâu, rất mơ hồ trong tiềm thức.

Nàng gần như theo bản năng muốn rút tay lại, hành động mà Lăng Vô Tâm cho là yếu đuối và không cần thiết. Nhưng cuối cùng, nàng lại không làm được. Cảm giác ấm áp đó... thật kỳ lạ.

"Giết cô ta." Giọng nói của Cửu U đột nhiên vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn, phá vỡ khoảnh khắc mong manh đó. "Cô ta đã nghi ngờ ngươi. Để cô ta sống, chỉ thêm phiền phức. Một tia lòng thương hại ngu ngốc có thể khiến ngươi vạn kiếp bất phục."

"Không!" Lăng Vô Tâm lần đầu tiên phản kháng lại Cửu U trong nội tâm, giọng điệu có chút dao động, lẫn lộn giữa sự cảnh giác và một thứ tình cảm mơ hồ khó gọi tên. "Cô ấy... cô ấy không có ác ý. Cô ấy là người tốt." Người tốt? Chính nàng cũng cảm thấy xa lạ với khái niệm này.

"Người tốt?" Cửu U cười nhạo, âm thanh đầy vẻ chế giễu, "Trên đời này làm gì có người tốt chân chính? Chỉ có kẻ ngu ngốc và kẻ giả tạo. Sự quan tâm của cô ta chỉ là để an ủi bản thân, hoặc tệ hơn, là để tìm kiếm sự bảo vệ từ ngươi trong tương lai. Ngươi không giết cô ta, một khi sự tình bại lộ, chính miệng lưỡi và sự sợ hãi của cô ta sẽ là thứ đẩy ngươi vào chỗ chết!"

"Ta nói không là không!" Lăng Vô Tâm gầm lên trong nội tâm, một cỗ phẫn nộ và bất an bùng lên. Có lẽ vì xúc động quá mạnh, ý thức bị trấn áp của Lăng Mộng Tuyên đột nhiên run rẩy kịch liệt, như muốn trỗi dậy từ vực sâu. Một tia sợ hãi, bất an, và thậm chí là... khao khát được bảo vệ thứ ánh sáng nhỏ nhoi này, len lỏi vào tâm can đang dần băng giá hóa của Lăng Vô Tâm. Sự giằng xé nội tâm khiến khí tức trên người nàng trở nên bất ổn.

Tiểu Hoa bị ánh mắt đột nhiên trở nên phức tạp và dao động của nàng dọa đến, vội buông tay ra, lùi lại hai bước: "Tỷ tỷ... ngươi... ngươi không sao chứ? Khí sắc của ngươi không được tốt..."

Lăng Vô Tâm hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sự hỗn loạn trong lòng và sự phản kháng của Cửu U, lắc đầu, cố gắng giữ giọng điệu bình thản: "Ta không sao. Chỉ là hơi mệt. Cảm ơn em đã nói với ta. Ta... ta sẽ cẩn thận."

Tiểu Hoa nhìn nàng chằm chằm, đôi mắt to đầy vẻ nghi hoặc và lo lắng. Dù non nớt, cô bé cũng cảm nhận được sự thay đổi khác thường ở "Mộng Tuyên tỷ tỷ" hôm nay - quá bình tĩnh, quá lạnh lùng, và có chút... đáng sợ. Nhưng cuối cùng, sự lo lắng chân thành đã thắng thế. Cô bé gật đầu: "Ừm... vậy thì tốt rồi. Tỷ tỷ ngủ sớm đi, nghỉ ngơi cho khỏe. Ta... ta về đây."

Nói rồi, cô bé vội vàng quay người rời đi, bước chân vội vã, tựa hồ vừa sợ hãi vừa muốn trốn chạy khỏi không khí ngột ngạt trong túp lều.

Nhìn bóng lưng nhỏ bé, đơn độc của Tiểu Hoa biến mất trong màn đêm dày đặc, Lăng Vô Tâm đứng im lặng rất lâu, như hóa đá.

Trong lòng nàng, hai luồn sóng cảm xúc và lý trí đang giằng xé dữ dội.

Một bên là bản năng của Lăng Vô Tâm: thèm khát sức mạnh, cảnh giác tột độ, muốn tiêu diệt tất cả mối đe dọa tiềm tàng, dù chỉ là một tia nghi ngờ nhỏ nhoi. Cửu U không ngừng thì thầm những lời độc địa, thổi bùng ngọn lửa nghi kỵ và sát ý.

Một bên là ký ức và cảm xúc còn sót lại của Lăng Mộng Tuyên: sự lương thiện bản năng, lòng biết ơn với tia sáng ấm áp hiếm hoi đó, và nỗi sợ hãi sâu sắc trước sự tàn nhẫn mà bản thân đang và sẽ phải gây ra. Ý thức của nàng run rẩy trong bóng tối, cố gắng vùng vẫy.

"Thật là ngu ngốc. Thảm hại." Cửu U lạnh lùng kết luận, giọng đầy vẻ chán ghét, "Hy vọng về sau ngươi sẽ không phải hối hận vì sự nhu nhược nhất thời hôm nay."

Lăng Vô Tâm vẫn im lặng. Nàng không còn tranh cãi với Cửu U nữa. Nàng chỉ cảm thấy một nỗi mệt mỏi sâu thẳm, một sự trống rỗng còn lớn hơn cả cơn đói sức mạnh. Con đường này, càng đi càng tối, càng đi càng cô độc. Mỗi bước chân đều dẫm lên máu và sự dối trá. Liệu cuối cùng, nàng sẽ trở thành thứ quái vật mà chính mình cũng không nhận ra?

Nhưng nàng đã không còn đường lui.

Nàng quay đầu, ánh mắt rơi vào đống linh thạch còn lại trong góc tối, ánh sáng lấp lánh yếu ớt của chúng như những con mắt ma quái đang nhìn chằm chằm. Trong mắt nàng, sự giằng xé dần nhường chỗ cho ánh sáng tham lam và quyết tâm lạnh lùng.

Dù thế nào đi nữa, trước tiên phải trở nên mạnh mẽ hơn.

Chỉ có sức mạnh mới có thể bảo vệ bản thân.

Chỉ có sức mạnh mới có thể... đoạt lại tất cả những gì đã mất.

Chỉ có sức mạnh mới khiến người khác không dám khinh thường, không dám bắt nạt, không dám... đổ oan.

Còn những thứ như ấm áp, thiện lương... đều là xa xỉ phẩm đắt đỏ và nguy hiểm.

Đêm khuya, bóng tối bao trùm vạn vật, cũng bao trùm lấy trái tim đang dần băng giá.

Mà trong bóng tối, những âm mưu đẫm máu vẫn đang tiếp diễn, và những lựa chọn khắc nghiệt vẫn đang chờ đợi phía trước.

Hành trình nghịch thiên đầy máu và nước mắt của Lăng Vô Tâm, mới chỉ vừa bắt đầu. Và tia sáng nhỏ nhoi của Tiểu Hoa, không biết có thể le lói được bao lâu trong đêm đông dài dằng dặc này.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận