• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol.1

Chương 04 - Tiếng Vọng Từ Trong Gương

0 Bình luận - Độ dài: 3,592 từ - Cập nhật:

Chương 4: Tiếng Vọng Từ Trong Gương

Sự kiện một đệ tử ngoại môn bị thương nặng ở núi sau như một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ tĩnh lặng của Lôi Vân Tự, xôn xao vài ngày rồi nhanh chóng lắng xuống. Một kẻ Luyện Khí tầng năm, không thân thế, không hậu trường, không đủ để khiến các trưởng lão bận tâm lâu. Kết luận cuối cùng chỉ là sự bất cẩn của nạn nhân và sự hung hãn ngày càng tăng của yêu thú nơi rừng sâu. Mọi thứ trở lại quỹ đạo cũ, như thể chưa từng có gì xảy ra.

Nhưng trong lòng Lăng Vô Tâm, cơn địa chấn ấy vẫn chưa ngừng run rẩy.

Sau lần "đoạt lấy" đó, một cỗ linh lực dày đặc, nóng rực luân chuyển trong kinh mạch, phá vỡ rào cản khó khăn bấy lâu, đẩy tu vi của nàng chính thức bước vào Luyện Khí tầng sáu. Tốc độ tăng trưởng kinh người này, nếu để lộ ra, đủ khiến cả tông môn chấn động. Nhưng nàng không cảm thấy vui sướng, càng không có chút hưng phấn nào. Trái lại, một cỗ hàn ý từ sâu trong xương tủy phát ra, khiến toàn thân nàng run lên.

Mỗi đêm, khi màn đêm buông xuống, vạn vật tĩnh lặng, hình ảnh đệ tử ngoại môn kia gục trên mặt đất, thở hổn hển yếu ớt lại hiện lên sống động như thực trước mắt. Đôi mắt trắng dã đầy hoảng sợ, kinh hãi và vô minh của hắn như một bóng ma vô hình, quấn lấy nàng, siết chặt lấy cổ họng nàng, khiến nàng nghẹt thở.

"Ta... ta rốt cuộc đã làm gì vậy?" Một giọng nói yếu ớt, run rẩy, đầy vẻ sợ hãi vang lên từ tận đáy lòng. Đó là ý thức của Lăng Mộng Tuyên, yếu đuối và bất lực. "Người đó... người đó chỉ đẩy ta một cái, ta sao có thể... có thể đoạt lấy tu vi của hắn? Đây là ác ma... chỉ có ác ma mới làm chuyện như vậy!"

"Ác ma?" Một giọng nói lạnh lùng, sắc bén và đầy vẻ khinh miệt lập tức cất lên, như một nhát dao cắt ngang sự sợ hãi - ý thức của Lăng Vô Tâm. "Hắn ta khinh rẻ ta, làm nhục ta, thậm chí muốn đẩy ta vào chỗ chết! Một chút tu vi đó, coi như tiền lãi! Ngươi muốn tiếp tục làm cái Lăng Mộng Tuyên yếu đuối, bị người ta chà đạp đến chết mới thôi sao?"

"Nhưng... nhưng như vậy là không đúng..." Giọng nói của Lăng Mộng Tuyên nghẹn ngào, nức nở, "Ngươi biến ta thành một con quỷ! Một con quỷ đói khát, chỉ biết cướp đoạt! Ta không phải là ta nữa rồi!"

"Con quỷ?" Lăng Vô Tâm cười khẩy, âm thanh lạnh như băng, "Nếu không có sức mạnh của 'con quỷ' này, ngươi đã sớm chết chết dưới chân hắn rồi! Ta mới là kẻ đang bảo vệ ngươi! Ta mới là kẻ đang đoạt lại những thứ vốn thuộc về chúng ta! Sức mạnh, địa vị, sự tôn trọng! Tất cả!"

Hai luồng ý thức, hai tiếng nói, như hai dòng nước lạnh và nóng, va chạm, giằng xé, tranh giành quyền kiểm soát trong đầu nàng. Một bên là bản tính lương thiện, nhút nhát, mong manh và đầy rào cản đạo đức của Lăng Mộng Tuyên; một bên là sự lạnh lùng, tàn nhẫn, khát khao quyền lực và báo thù của Lăng Vô Tâm. Chúng không dung hợp, càng không thể hòa làm một, chỉ có thể liên tục xung đột, giày vò ý chí của nàng, khiến đầu nàng đau nhức như muốn nổ tung, cả ngày mệt mỏi, tinh thần bất an.

Một buổi chiều, khi nàng đang cúi mình rửa rau dưới giếng nước lạnh giá, bóng hình tiều tụy, lấm lem của nàng in trên mặt nước gợn sóng lăn tăn. Khuôn mặt gầy gò, đôi mắt thâm quầng, nhưng sâu trong đáy mắt ấy, lại lóe lên một tia sắc bén lạ thường, như ánh thép lạnh lùng.

"Ngươi... rốt cuộc là ai?" Nàng khẽ hỏi, giọng khàn đặc, vừa như hỏi bóng nước, vừa như tự vấn chính mình.

Bóng nước im lặng, chỉ có gợn sóng nhẹ khuếch tán hình ảnh. Nhưng trong thức hải, trận chiến lại một lần nữa bùng nổ.

"Ta là Lăng Vô Tâm! Thiên tài tuyệt thế của Lăng gia! Người sẽ đoạt lại tất cả!"

"Không... ta là Lăng Mộng Tuyên... ta chỉ là một nô dịch, một kẻ vô dụng..."

"Đồ ngu xuẩn! Ngươi định trốn tránh trong vỏ bọc yếu đuối này đến khi nào?"

"Ta sợ... ta thật sự sợ... ta không muốn trở thành ác ma..."

Nước mắt nàng lại không ngừng rơi xuống, từng giọt, từng giọt, hòa vào mặt nước lạnh giá, làm vỡ đi bóng hình kia, cũng như làm mờ đi ranh giới giữa thực và ảo trong lòng nàng.

"Thật là ồn ào." Giọng nói già nua, âm vang và đầy vẻ bất mãn của Cửu U đột nhiên vang lên, phá vỡ sự hỗn loạn trong nội tâm nàng. "Hai cái tiểu ý thức yếu ớt này, tranh giành nhau không ngừng, thật là phiền phức. Tại sao không để cho cái mạnh mẽ hơn, có ích hơn nuốt chửng cái kia đi? Sự tồn tại của kẻ yếu đuối chỉ là cản trở."

Lăng Vô Tâm (cả hai ý thức đều giật mình, tạm thời ngừng tranh chấp): "Ngươi... có cách nào?"

"Có chứ." Cửu U cười lạnh, giọng điệu đầy vẻ mê hoặc và tự tin, "Ta có thể giúp ngươi tạm thời trấn áp một cái. Để ngươi có được sự thanh thản, có được sự tập trung hoàn toàn. Nhưng đổi lại, ngươi phải đi 'đoạt lấy' cho ta một thứ."

"Thứ gì?" Ý thức của Lăng Vô Tâm lập tức hỏi, trong khi ý thức của Lăng Mộng Tuyên lại run rẩy phản đối.

"Ở hậu sơn, nơi âm u nhất của khe núi, có một cây 'Hàn Nguyệt Thảo' sắp chín. Ta cần hấp thu Hàn Nguyệt tinh hoa trong đó để hồi phục." Cửu U giải thích, "Nhưng có một con 'Hàn Băng Cáp' tu luyện nhiều năm canh giữ nó, ước chừng có tu vi tương đương Luyện Khí tầng bảy hoặc tám. Đối với ngươi bây giờ mà nói, quả thực rất nguy hiểm. Nhưng..." Giọng nó đột nhiên trở nước hấp dẫn, "Nếu ngươi có thể hoàn toàn làm chủ thân thể này, không bị cái ý thức yếu ớt kia quấy rầy, toàn tâm toàn ý vận dụng Cửu U Đoạt Linh Thuật, thì không phải là không có cơ hội."

Hàn Nguyệt Thảo? Hàn Băng Cáp?

Lăng Vô Tâm (ý thức chủ đạo lúc này là Lăng Vô Tâm) trầm mặc. Đối thủ mạnh hơn nàng ít nhất một tầng, thậm chí hai tầng, lại là yêu thú hung hãn ở núi sau. Điều này khác xa với việc đối phó với một đệ tử ngoại môn.

"Ta... ta không đi! Tuyệt đối không đi!" Ý thức của Lăng Mộng Tuyên run rẩy, gào khóc, "Đi nữa sẽ chết mất! Ta không muốn chết! Ta thà cứ như thế này! Thà cứ bị người ta chà đạp!"

"Im miệng!" Lăng Vô Tâm gầm lên trong nội tâm, sự sợ hãi và yếu đuối của Lăng Mộng Tuyên khiến nàng vô cùng phẫn nộ. Nàng nhìn đôi bàn tay chai sạn vì công việc nặng nhọc, nghĩ đến những ánh mắt khinh miệt, những lời nói cay độc, nghĩ đến Lăng gia tiêu tán, nghĩ đến Thiên Băng Linh Căn bị đoạt... Sự do dự và sợ hãi lúc này thật đáng khinh!

"Tốt thôi! Ta đồng ý!" Nàng nói với Cửu U, giọng điệu kiên quyết, "Giúp ta trấn áp cô ta lại! Để ta có được sức mạnh thực sự!"

"Ha ha ha! Thông minh đấy! Lựa chọn đúng đắn!" Cửu U cười to, một luồng sóng thần thức âm lãnh, tối tăm từ chiếc gương đồng truyền ra, như vô số sợi tơ đen, xuyên thấu vào thức hải, trói chặt lấy ý thức đang run rẩy của Lăng Mộng Tuyên, phong tỏa mọi cảm xúc yếu đuối, và nhấn chìm nó xuống vực sâu tăm tối nhất của tâm trí.

Trong nháy mắt, cảm giác giằng xé, đau đầu, mâu thuẫn trong đầu Lăng Vô Tâm biến mất. Tâm trí nàng trở nên thanh thản lạ thường, lạnh lùng và tỉnh táo, như một tảng băng trôi trên biển Hàn Băng, không còn bị ảnh hưởng bởi bất kỳ sóng gió nào. Mọi suy nghĩ đều trở nên rõ ràng, mọi mục tiêu đều trở nên minh bạch.

Nàng bước lại gần giếng nước, lần nữa nhìn xuống bóng mình. Lần này, đôi mắt trong bóng nước không còn hoang mang, sợ hãi hay dao động, mà chỉ có sự bình tĩnh, lạnh lùng và một sự quyết đoán khiến người ta sợ hãi.

"Ta là Lăng Vô Tâm." Nàng nói, giọng điệu bằng phẳng, không một chút gợn sóng, như thể đang tuyên bố một sự thật hiển nhiên.

Đêm đó, dưới sự chỉ dẫn chính xác của Cửu U, nàng như một bóng ma, lẻn ra khỏi khu nhà ở đệ tử ngoại môn, hướng về phía hậu sơn âm u.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, mọi vật đều phủ một lớp sương mỏng. Gió thổi qua khe đá, phát ra những tiếng rít như ma gào. Nơi sâu nhất của khe núi, một cây Hàn Nguyệt Thảo màu xanh bạc đang đung đưa nhẹ trong gió, toát ra hàn khí tinh khiết, lấp lánh dưới ánh trăng như những viên ngọc nhỏ. Cách đó không xa, một con Hàn Băng Cáp dài hơn ba thước, thân phủ đầy vảy băng lấp lánh ánh trăng, đang cuộn tròn quanh một tảng đá lớn, đôi mắt hình elip lạnh lùng cảnh giác quét qua bốn phía, phát ra khí tức khiến người ta run sợ.

Lăng Vô Tâm nín thở, toàn bộ tinh thần tập trung cao độ. Cửu U Đoạt Linh Thuật trong cơ thể âm thầm vận chuyển, chuẩn bị sẵn sàng. Lần này, không có sự do dự, không có sợ hãi, càng không có tiếng khóc than yếu ớt nào quấy rầy. Tâm trí nàng chỉ có một mục tiêu duy nhất: đoạt lấy!

Khi Hàn Băng Cáp khẽ ngẩng đầu, như bị thu hút bởi thứ gì đó ở phía xa, thân hình nàng như một làn khói mỏng, dưới sự che chở của bóng đêm, lao tới với tốc độ cực nhanh!

Xoẹt!

Đầu ngón tay nàng chạm vào thân cây Hàn Nguyệt Thảo lạnh buốt. Cửu U Đoạt Linh Thuật trong nháy mắt điên cuồng vận chuyển đến cực hạn!

Một luồng hàn khí cực kỳ tinh túy, thuần khiết ào ạt chui vào cơ thể nàng, lạnh đến mức gần như đông cứng khí huyết, khiến kinh mạch đau nhức! Nhưng cùng lúc đó, một phần lớn hàn khí tinh túy hơn bị chiếc gương đồng trong ngực nàng hút lấy, khiến nó phát ra ánh sáng xanh mờ ảo nhàn nhạt.

"Rít...!" Hàn Băng Cáp lập tức phát hiện, phẫn nộ gầm lên, thân hình búng mạnh, miệng mở rộng, phun ra một luồng Hàn Băng Tơ trắng xóa, mang theo khí tức băng hàn xuyên thấu, thẳng đến Lăng Vô Tâm!

Lăng Vô Tâm hoàn toàn không hoang mang, dựa vào thân pháp linh hoạt vừa mới đoạt được từ một đệ tử ngoại môn khác, thân hình xoay người, né qua một bên một cách khó khăn, đồng thời chân đạp mạnh vào thân rắn trơn trượt, mượn lực phóng ngược ra ngoài!

Phốc! Hàn Băng Tơ quét qua, một mảng lớn cây cối và đá cuội lập tức bị phủ một lớp băng dày, mất hết sinh cơ!

Nàng không dám chiến đấu lâu, thuận thế giật lấy Hàn Nguyệt Thảo đã héo úa một nửa, toàn lực thúc giục thân pháp, như một cơn gió biến mất vào rừng sâu.

Hàn Băng Cáp tức giận truy đuổi một quãng, nhưng cuối cùng vì lo lắng linh thảo còn lại, đành phải gầm lên một tiếng đầy bất lực, quay trở về.

Trong rừng sâu tĩnh mịch, Lăng Vô Tâm dựa vào một gốc cây già, thở hổn hển. Hơi thở của nàng phả ra khói trắng, toàn thân phủ một lớp sương trắng, tay chân lạnh cóng. Nhưng trong đôi mắt ấy, không hề có sợ hãi, ngược lại tràn đầy vẻ phấn khích và hưng phấn khó tả.

Nàng thành công rồi! Dựa vào sức mình (và sự trợ giúp của Cửu U), nàng đã đối đầu với một yêu thú mạnh hơn mình và sống sót, còn đoạt được bảo vật!

Hàn khí của Hàn Nguyệt Thảo đang được Cửu U điên cuồng hấp thu, còn một phần dư thừa thì tràn vào kinh mạch của nàng, hòa vào linh lực vốn có, khiến tu vi vừa mới đột phá của nàng nhanh chóng ổn định, thậm chí có thể chạm đến bình cảnh của Luyện Khí tầng bảy! Cảm giác sức mạnh không ngừng tuôn trào này, thật khiến người say mê!

"Làm tốt lắm." Giọng nói của Cửu U vang lên, rõ ràng hài lòng hơn trước, "Chỉ cần tiếp tục như vậy, cung cấp cho ta đủ năng lượng, ta sẽ cho ngươi thấy nhiều hơn. Ngươi và ta, đều sẽ có lợi."

Lăng Vô Tâm gật đầu, trong lòng tràn ngập sự kích động chưa từng có. Giờ đây, không có tiếng nói yếu ớt nào của Lăng Mộng Tuyên để phản đối, không có sự dằn vặt của lương tâm, toàn bộ tâm trí đều tập trung vào việc theo đuổi sức mạnh, nàng cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái hơn bao giờ hết.

Nhưng...

Khi trở về túp lều tồi tàn, lạnh lẽo, nhìn thấy chiếc giường gỗ thô ráp nơi Lăng Mộng Tuyên từng co ro sợ hãi trong chăn mỏng, trong lòng nàng bỗng dâng lên một cảm giác trống rỗng kỳ lạ, khó tả.

Sự yên tĩnh... thật sự là tốt sao?

Sự im lặng này... có phải là thứ mình thực sự muốn?

Nàng lấy ra chiếc gương đồng, nhìn vào vết nứt nhỏ như tơ trên đó. Ánh sáng xanh mờ ảo bên trong dường như sáng hơn một chút, ấm hơn một chút, nhưng vẫn toát ra vẻ thần bí và âm lãnh.

"Cửu U," nàng đột nhiên hỏi, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một tia thăm dò, "ngươi sẽ trấn áp cô ấy... đến khi nào?"

"Ồ?" Cửu U có vẻ hơi ngạc nhiên, "Sao đột nhiên hỏi vậy? Chẳng lẽ ngươi nhớ tiếc cái đồ vô dụng, chỉ biết khóc lóc đó sao? Sự yên tĩnh này không phải rất tốt sao?"

Lăng Vô Tâm im lặng. Nàng không nhớ tiếc. Thật sự không nhớ tiếc. Nhưng... sự tồn tại của Lăng Mộng Tuyên, dù yếu đuối, ngu ngốc và đáng ghét, lại giống như một sợi dây neo cuối cùng, nhắc nhở nàng rằng mình từng là một "con người", từng có những thứ muốn bảo vệ và trân trọng. Mà bây giờ, cảm giác say mê sức mạnh và sự lạnh lùng vô tình này, đôi khi khiến nàng hoài nghi... rốt cuộc ai mới thực sự là mình? Hay cuối cùng, mình sẽ trở thành công cụ cho Cửu U, một con rối chỉ biết đoạt lấy?

"Đừng suy nghĩ lung tung." Cửu U lạnh lùng nói, phá vỡ suy nghĩ của nàng, "Khi ngươi đủ mạnh, khi ngươi có thể khống chế hoàn toàn vận mệnh của chính mình, tự nhiên sẽ biết nên giữ lại thứ gì, vứt bỏ thứ gì. Bây giờ, ngươi chỉ cần nghĩ làm thế nào để trở nên mạnh hơn. Chỉ có sức mạnh mới là thứ đáng tin cậy duy nhất."

Làm thế nào để trở nên mạnh hơn...

Lăng Vô Tâm nắm chặt gương đồng, cảm nhận hàn khí lạnh lẽo từ đó truyền ra. Đúng vậy. Chỉ có sức mạnh mới là vĩnh cửu. Chỉ có sức mạnh mới có thể giúp nàng đoạt lại tất cả, giúp nàng trả thù.

Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn đèn sáng rực của các đệ tử nội môn lấp lánh trong đêm tối.

Nơi đó có nhiều tài nguyên tu luyện hơn, có nhiều đan dược, công pháp, và... nhiều "thức ăn" hơn.

Và có lẽ... cũng ẩn giấu manh mối về kẻ đã hủy diệt Lăng gia, về âm mưu đoạt lấy Thiên Băng Linh Căn của nàng.

Ý thức của Lăng Mộng Tuyên bị trấn áp sâu trong đáy lòng, nhưng một hạt mầm hoài nghi và tự vấn đã được gieo vào trong tâm hồn Lăng Vô Tâm. Nó âm thầm phát triển, chờ đợi thời cơ.

Liệu con đường này có thực sự đúng đắn?

Cái giá cuối cùng phải trả cho sức mạnh... rốt cuộc sẽ là gì?

Và Cửu U... thực sự chỉ là một tàn hồn cần giúp đỡ?

Nhưng những suy nghĩ này chỉ thoáng qua trong chốc lát. Ánh mắt nàng nhanh chóng trở nên kiên định và lạnh lùng một lần nữa, thậm chí còn tàn nhẫn hơn trước.

Dù là gì đi nữa, nàng cũng phải đi tiếp.

Dù có phải trả giá bằng bất cứ thứ gì, nàng cũng phải đi về phía trước.

Bởi vì nàng là Lăng Vô Tâm.

Mà Lăng Vô Tâm... không bao giờ biết đầu hàng, càng không bao giờ dừng bước.

Bóng tối của đêm khuya bao trùm lấy túp lều nhỏ, cũng như bao trùm lấy số phận của nàng. Nhưng trong bóng tối ấy, một đôi mắt sáng rực, lạnh lùng và kiên quyết, đang dần mở ra.

Lời Bạt: Vô Tâm - Mộng Tuyên

Chương truyện "Tiếng Vọng Từ Trong Gương" không đơn thuần là bước ngoặt trong hành trình tu luyện của Lăng Vô Tâm, mà là tấn bi kịch nội tâm sâu sắc, nơi diễn ra cuộc đấu tranh khốc liệt giữa hai bản ngã - giữa phần "người" và phần "ma" trong con người nàng.

Lăng Vô Tâm giờ đây không chỉ là bản ngã sinh tồn, mà còn là hiện thân của ký ức đau thương, của nỗi đau mất mát gia tộc và sự phản bội. Cô mang theo ký ức về thiên tài tuyệt thế, về danh dự và địa vị đã mất. Vô Tâm chính là phần ý chí sắt đá muốn đoạt lại những gì thuộc về mình, dù phải trả giá bằng nhân tính.

Lăng Mộng Tuyên lại là sản phẩm của chấn thương - một nhân cách được tạo ra để che chắn cho tâm hồn tan vỡ. Hai năm mất trí, Mộng Tuyên xuất hiện như một cơ chế phòng vệ, hình thành nên một con người nhút nhát, yếu đuối nhưng thuần khiết. Cô là sự khởi đầu lại, là nỗ lực vô thức để thoát khỏi quá khứ đau thương.

Cuộc đấu tranh giữa hai ý thức giờ đây không còn là tranh chấp giữa thiện và ác, mà là cuộc chiến giữa ký ức và quên lãng, giữa quá khứ và hiện tại.

Vô Tâm muốn lôi kéo Mộng Tuyên trở về với quá khứ - với những tổn thương nhưng cũng đầy quyền lực và danh dự. Cô muốn phục hồi danh tính nguyên bản, dù điều đó có nghĩa là phải đối mặt với tất cả nỗi đau đã được Mộng Tuyên cố gắng chôn vùi.

Mộng Tuyên thì kháng cự lại, muốn bảo vệ sự yên bình tạm thời mà cô đã xây dựng được trong hai năm qua. Cô sợ hãi trước những ký ức đau thương mà Vô Tâm mang theo, sợ phải trở thành con người của quá khứ đầy bi thương.

Sự xuất hiện của Cửu U càng làm sâu sắc thêm mâu thuẫn này. Hắn khai thác chính xác điểm yếu của cả hai: dùng khát vọng quyền lực của Vô Tâm và nỗi sợ hãi của Mộng Tuyên để thiết lập quyền kiểm soát.

Việc trấn áp Mộng Tuyên không chỉ là sự lấn át của bản ngã mạnh mẽ, mà còn là sự đánh mất đi cơ chế bảo vệ tâm lý quan trọng. Sự "yên tĩnh" mà Vô Tâm đạt được thực chất là sự cô đơn của kẻ phải đối mặt với quá khứ mà không có lá chắn bảo vệ.

Nhưng như một quy luật tâm lý, những cơ chế phòng vệ dù bị trấn áp vẫn sẽ tìm cách quay lại. Cảm giác trống rỗng và những câu hỏi hoài nghi trong lòng Vô Tâm chính là tiếng gọi từ Mộng Tuyên - từ phần bản thân muốn được bảo vệ khỏi quá khứ đau thương.

Hành trình của Lăng Vô Tâm giờ đây không chỉ là cuộc chiến giành lại quyền lực, mà còn là hành trình hàn gắn những mảnh vỡ của bản thân, tìm cách hòa giải giữa con người của quá khứ và hiện tại - một bài toán tâm lý phức tạp mà cô buộc phải giải quyết trên con đường tu luyện đầy chông gai.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận