Sự bình yên cuối tuần đã nạp đầy năng lượng cho cả hai. Nhưng khi tuần mới bắt đầu, khi Minh Khánh An lại tập trung vào công việc với sự tự tin mới, Mai Khánh An lại đối mặt với vấn đề cũ: sự vô định.
Anh có công việc, có mục tiêu rõ ràng từng ngày. Còn cô thì sao?
Sáng thứ Hai, cô đứng ở cửa sổ nhìn anh ngồi trước laptop, hoàn toàn chìm đắm trong những dòng code. Bàn phím gõ liên tục, màn hình đầy lệnh phức tạp. Anh có thế giới riêng, có đam mê riêng. Có mục đích rõ ràng mỗi khi thức dậy.
Còn cô?
Cô không thể cứ mãi là người nấu ăn, dọn dẹp, người lắng nghe. Đó không phải con người thật của cô. Cô là nhà thiết kế thời trang. Bàn tay cô khao khát cầm kéo và vải, khối óc khao khát những ý tưởng sáng tạo được hiện thực hóa.
Sự bồn chồn, cảm giác mình là người thừa, lại bắt đầu len lỏi vào tâm trí. Cô ngồi trên ghế bành, nhìn những cuốn sách đã được sắp xếp gọn gàng, nhìn chậu trầu bà xanh tươi, rồi lại nhìn về phía anh - người đang hoàn toàn tập trung vào thế giới số của mình.
"Mình không thể cứ sống dựa dẫm như thế này." cô tự nhủ. Cô đã chứng kiến ánh sáng từ sự thay đổi của Minh Khánh An. Biết rằng để chữa lành, con người phải hành động, phải có mục tiêu, phải có lý do để tồn tại.
Cô quyết định tự tạo ra một dự án riêng cho mình.
-----
Buổi chiều hôm đó, khi Minh Khánh An đang miệt mài với module B của dự án Ares, cô ngồi ở bàn ăn với cuốn sổ tay và cây bút chì. Đây là cuốn sổ cô đã mang theo cùng chiếc điện thoại từ thế giới bên kia - một trong số ít vật dụng cá nhân còn sót lại.
Cô sẽ làm gì đây? Không có xưởng may, không có máy khâu, không có vải vóc hay những công cụ chuyên dụng. Không có nguồn vốn, không có kết nối với các mối quan hệ trong ngành, không có danh tiếng hay thành tích gần đây.
Nhưng cô có một thứ mà không ai khác có được: câu chuyện độc nhất vô nhị của chính mình.
Ý tưởng bất chợt lóe lên như tia chớp. Tại sao cô không biến trải nghiệm kỳ lạ này thành nguồn cảm hứng thiết kế? Tại sao không biến sự "lệch pha" giữa hai thế giới song song thành một concept nghệ thuật hoàn chỉnh?
Cô bắt đầu phác thảo những ý tưởng đầu tiên.
Trước tiên, cô vẽ hai gương mặt đối xứng hoàn hảo - một nam, một nữ, với những đường nét giống hệt nhau như hai giọt nước. Nhưng cách thể hiện lại hoàn toàn khác biệt. Mái tóc của người nam được vẽ bằng những đường kẻ thẳng, cứng cáp, góc cạnh, xen kẽ là những ký tự "0" và "1" - biểu tượng của thế giới công nghệ, logic, lý trí. Trong khi đó, mái tóc của người nữ lại là những đường cong mềm mại, uốn lượn như sóng nước, xen kẽ những họa tiết hoa lá tinh tế và những nốt nhạc bay bổng - thể hiện thế giới cảm tính, nghệ thuật, sáng tạo.
Rồi cô vẽ Lưu Bảo Vy và Lưu Gia Minh - hai phiên bản của cùng một linh hồn ở hai thế giới khác nhau. Họ đứng cạnh nhau như hai mặt của một đồng xu. Gia Minh với bộ vest đen chuẩn, dáng đứng vững chãi, ánh mắt quyết đoán, toát ra khí chất của một doanh nhân thành đạt. Bên cạnh, Bảo Vy trong bộ trang phục màu sắc rực rỡ, dáng điệu yểu điệu nhưng không kém phần tự tin, tay cầm cọ trang điểm như cầm quyền trượng - biểu tượng của sự sáng tạo và vẻ đẹp.
Cô vẽ lại căn hộ 1106 - không gian mà cô đang sinh sống. Một nửa thể hiện sự ngăn nắp đến cứng nhắc, lạnh lẽo - những đường thẳng, màu sắc trung tính, không có một chi tiết thừa nào. Nửa còn lại ấm cúng với cây xanh tươi tốt, ánh sáng vàng ấm, những đường cong mềm mại, tạo cảm giác như một tổ ấm thật sự.
Cuốn sổ của cô dần được lấp đầy bởi những hình ảnh đối lập nhưng lại thống nhất một cách kỳ diệu. Đây như một cuốn nhật ký bằng hình ảnh về "thung lũng kỳ lạ" mà cô đang sinh sống. Nó là cách để cô hệ thống hóa lại những gì đã xảy ra, một phương pháp để biến những trải nghiệm hỗn loạn, khó hiểu thành những tác phẩm nghệ thuật có ý nghĩa.
Trong lúc vẽ, cô cảm thấy một niềm vui quen thuộc đang từ từ quay trở lại - niềm vui của việc sáng tạo, của việc cho phép tâm hồn mình được thể hiện qua nét bút. Niềm vui khi được là chính mình, khi được làm những gì mình sinh ra để làm.
"Mình không cần một xưởng may lớn hay những chất liệu đắt tiền," cô nhận ra trong khoảnh khắc sáng suốt. "Cảm hứng và tài năng đều nằm sẵn trong chính con người mình rồi."
Bút chì lướt trên giấy một cách mượt mà. Mỗi nét vẽ như giải tỏa một phần năng lượng sáng tạo đã bị dồn nén quá lâu. Những ý tưởng thiết kế bắt đầu hiện ra rõ nét trong đầu cô, như những bông hoa đang nở rộ sau cơn mưa dài.
Cô tưởng tượng ra một bộ sưu tập hoàn chỉnh: "Parallel Lives" - tên gọi hoàn hảo cho những gì cô đang trải qua. Mỗi thiết kế trong bộ sưu tập sẽ thể hiện sự đối lập và đồng thời là sự đồng điệu kỳ diệu của hai thế giới, hai cách sống, hai quan điểm về cuộc đời.
Một chiếc váy với phần thân trên có cấu trúc thể hiện sự cứng nhắc của thế giới công nghệ, nhưng phần váy lại bay bổng, mềm mại như những cánh hoa rơi. Một bộ vest unisex với một bên được cắt may theo phong cách nam tính mạnh mẽ, một bên lại có những đường xếp nếp nữ tính tinh tế. Những họa tiết độc đáo kết hợp giữa mã nhị phân và những motif hoa lá truyền thống.
Cô vẽ không ngừng nghỉ, như có một nguồn cảm hứng vô tận đang tuôn chảy từ sâu thẳm trong tâm hồn. Mỗi thiết kế là một câu chuyện, mỗi đường nét là một cảm xúc được thể hiện.
-----
Khi Minh Khánh An hoàn thành công việc của ngày hôm đó - anh đã hoàn thành được hệ thống xác thực người dùng và đang chuẩn bị cho demo tiếp theo với sếp - anh bước ra khỏi "zone" làm việc và nhận thấy Mai Khánh An đang hoàn toàn say mê bên cuốn sổ vẽ. Cô chìm đắm đến mức không hề hay biết anh đang đứng quan sát, tay cô di chuyển linh hoạt trên giấy, đôi mắt sáng lên với ánh hào hứng mà anh chưa từng thấy từ trước đến nay.
Đây là lần đầu tiên anh thấy cô hoàn toàn chìm đắm trong sở trường của mình, không phải đang cố gắng thích nghi hay hỗ trợ ai đó, mà đang thực sự làm điều mình đam mê.
"Cô đang vẽ gì thế?" anh hỏi một cách tò mò, bước lại gần hơn.
Cô giật mình nhẹ, ngẩng lên nhìn anh, đôi má hơi ửng hồng vì bị bắt gặp đang làm việc say mê. Rồi không hề có ý định giấu giếm hay ngại ngùng, cô tự nhiên đưa cuốn sổ cho anh xem, như chia sẻ một báu vật quý giá.
Minh Khánh An lật từng trang một cách cẩn thận, và anh hoàn toàn bị cuốn hút vào thế giới nghệ thuật mà cô đã tạo ra. Anh thấy chính mình được thể hiện qua nét vẽ - không phải một bản copy y đúc, mà là một phiên bản lý tưởng hóa, được nhìn nhận qua đôi mắt nghệ sĩ. Anh thấy anh và cô ấy, thấy Bảo Vy, thấy cả người bạn thân Gia Minh mà anh chưa bao giờ gặp mặt nhưng đã nghe kể nhiều lần. Anh thấy sự đối lập sắc nét, thấy sự tương đồng tinh tế. Toàn bộ câu chuyện của họ - những khó khăn, những thay đổi, những khoảnh khắc đẹp - tất cả đều được kể lại bằng những nét vẽ đầy cảm xúc và sự thấu hiểu sâu sắc.
"Cái này…" anh nói, giọng đầy vẻ kinh ngạc và không giấu được sự ngưỡng mộ. "Hầy, thật không thể tin được. Cô rõ ràng… thực sự rất có tài năng. Thế giới đó đã đối xử với cô kiểu gì vậy?"
"Chỉ là vài bản phác thảo qua loa thôi..." cô nói khiêm tốn, có chút ngượng ngùng trước lời khen ngợi chân thành của anh.
"Không, không phải thế." anh nói một cách nghiêm túc, ánh mắt vẫn dán chặt vào những trang vẽ. "Đây là một ý tưởng hoàn chỉnh. Một concept có tầm nhìn và độ sâu. Cô có bao giờ nghĩ đến việc phát triển nó thành một bộ sưu tập thời trang thực sự không? Một collection về sự đối lập, về những cuộc đời song song, về cách hai thế giới khác nhau có thể hòa quyện với nhau?"
Câu nói của anh như một tia chớp bất ngờ xuyên qua tâm trí Mai Khánh An. Một bộ sưu tập thật sự? Cô chưa từng nghĩ xa đến thế. Trong đầu cô, đây chỉ là việc vẽ vời để giải tỏa cảm xúc, để có việc làm trong những giờ trống rỗng. Nhưng khi anh nói ra ý tưởng đó, một ngọn lửa hy vọng bỗng nhiên bùng lên mạnh mẽ trong lòng cô.
Đúng vậy. Tại sao không? Đây thực sự là một ý tưởng độc đáo và có chiều sâu. Một câu chuyện mà chỉ có cô mới có thể kể một cách chân thực và cảm động nhất.
"Để làm được điều đó, tôi cần có máy tính, cần các phần mềm thiết kế chuyên nghiệp, lấy đâu ra chứ tên hâm này." cô nói, giọng có chút do dự vì biết những thứ đó đắt đỏ và phức tạp.
Minh Khánh An nhìn cô, rồi nhìn về phía chiếc laptop đang mở sẵn trên bàn làm việc của mình - chiếc laptop mà anh coi như sinh mệnh, không bao giờ cho ai mượn hay sử dụng.
"Vậy thì... cô cứ dùng của tôi." anh nói một cách dứt khoát, không một chút do dự. "Buổi tối ấy, sau khi tôi làm việc xong, máy tính sẽ hoàn toàn là của cô. Tôi sẽ cài đặt tất cả những phần mềm mà cô cần."
Đây là một quyết định mà trước đây anh không bao giờ dám nghĩ tới. Anh đang chia sẻ không chỉ không gian sống, mà còn cả công cụ làm việc quan trọng nhất, cá nhân nhất của mình cho một người khác. Đây là một bước tiến rất lớn trong việc mở lòng và tin tưởng.
"Anh nói thật chứ?" Mai Khánh An nhìn anh với đôi mắt long lanh, không thể tin vào những gì mình vừa nghe.
"Gì chứ haha, tôi có nói dối cô bao giờ à." anh gật đầu, một nụ cười ấm áp và chân thành nở rộ trên môi. "Dù sao thì 'chúng ta' cũng là một đội, đúng không? Thành công của cô cũng chính là thành công của chúng ta."
"Đúng vậy... chúng ta là một đội!" cô nhắc lại, giọng đầy vẻ xúc động và biết ơn.
-----
Tối hôm đó, khi Minh Khánh An đã hoàn tất công việc và đóng tất cả các ứng dụng liên quan đến dự án Ares, anh ngồi xuống cài đặt từng phần mềm thiết kế cho cô một cách tỉ mỉ và cẩn thận. Adobe Illustrator để vẽ vector, Photoshop để chỉnh sửa hình ảnh, InDesign để layout và trình bày - những công cụ mà cô từng rất thành thạo trong quá khứ nhưng đã lâu không được chạm đến.
"Máy này đủ mạnh để chạy những phần mềm như vậy không?" cô hỏi với vẻ lo lắng, sợ làm hỏng máy tính quý giá của anh.
"Xời, mạnh hơn cô tưởng nhiều." anh trả lời với vẻ tự hào về chiếc laptop của mình. "Tôi đã upgrade lên 32GB bộ nhớ và SSD tốc độ cao để có thể chạy môi trường phát triển phức tạp. Với thiết kế đồ họa thì nó sẽ chạy mướt mượt thôi."
Mai Khánh An ngồi xuống thử nghiệm. Giao diện quen thuộc của những phần mềm thiết kế hiện ra trước mắt, như gặp lại những người bạn cũ sau một thời gian dài xa cách. Tay cô hơi run run khi tạo file mới, chọn khổ giấy, điều chỉnh các thông số. Rồi cô bắt đầu quá trình chuyển đổi những bản phác thảo tay trong sổ sang dạng số, từng đường nét một.
Minh Khánh An ngồi bên cạnh trong im lặng, không can thiệp hay đưa ra lời khuyên, chỉ đơn giản quan sát cô làm việc. Anh bị mê hoặc bởi cách cô sử dụng các công cụ vẽ một cách thành thạo và tự nhiên, cách cô phối màu với óc thẩm mỹ tinh tế, cách cô điều chỉnh typography để tạo ra những hiệu ứng hài hòa. Rõ ràng đây là một chuyên gia thực thụ, người đã dành nhiều năm để trau dồi kỹ năng và kinh nghiệm.
"Cô học thiết kế ở đâu thế?" anh hỏi một cách tò mò trong lúc cô đang miệt mài với một đường cong phức tạp.
"Parsons School of Design, New York." cô trả lời mà không rời mắt khỏi màn hình. "Rồi về Việt Nam làm cho một số thương hiệu quốc tế, có dự án hợp tác với Chanel, Dior. Công việc bận rộn, hào nhoáng là thế, nhưng không phải lúc nào cũng như mình mong đợi…" Giọng cô nhỏ dần và có chút gì đó buồn bã. "Cũng không lâu lắm... trước khi mọi thứ bắt đầu sụp đổ."
Anh hiểu ngay và không hỏi thêm. Mỗi người đều có những vết thương riêng, những câu chuyện đau đớn mà họ chưa sẵn sàng chia sẻ. Điều quan trọng là hiện tại và tương lai, không phải quá khứ.
Mai Khánh An làm việc trong sự im lặng thoải mái và hài hòa. Cô thiết kế những ý tưởng đầu tiên cho collection với một năng lượng sáng tạo mạnh mẽ. Cùng một sự tập trung tuyệt đối, một niềm vui thuần khiết khi được làm công việc mình yêu thích.
Đến gần 11 giờ đêm, Mai Khánh An mới dừng tay và ngả người ra sau ghế. Trên màn hình là thiết kế đầu tiên hoàn chỉnh của bộ sưu tập "Parallel Lives" - một chiếc áo vest độc đáo với một nửa được cắt may theo phong cách sắc sảo và mang tính hình khối, có chiều sâu về cấu trúc, nửa còn lại có những đường xếp nếp mềm mại như những làn sóng. Họa tiết trên vải là sự kết hợp tinh tế giữa mã nhị phân và hình ảnh hoa sen cách điệu - biểu tượng cho sự kết hợp giữa công nghệ và tự nhiên, giữa logic và cảm tính. Nhìn như một tác phẩm thiết kế, một tác phẩm điêu khắc mềm chứ không đơn thuần là trang phục.
"Thế nào, thế nào?" cô hỏi, quay sang nhìn anh với đôi mắt hơi lo lắng, chờ đợi phản hồi.
Minh Khánh An nhìn từ thiết kế trên màn hình đến cô, rồi lại về thiết kế. "Tuyệt vời." anh nói một cách chân thành. "Thực sự tuyệt vời. Đây không chỉ là một thiết kế đẹp, mà còn là một tuyên ngôn nghệ thuật."
Lần này anh hoàn toàn nói thật lòng, không phải lời an ủi hay động viên suông. Với con mắt của một người làm trong lĩnh vực sáng tạo, anh nghĩ cô có thể tự nhận ra chất lượng, sự tinh tế và tầm nhìn trong công việc của mình.
-----
Những ngày tiếp theo, họ dần thiết lập một lịch trình làm việc mới và hiệu quả. Buổi sáng và chiều thuộc về Minh Khánh An với những dòng code và các cuộc họp trực tuyến. Buổi tối và đêm khuya thuộc về Mai Khánh An với thế giới thiết kế đầy màu sắc. Chiếc laptop được chia sẻ như một tài sản chung, một biểu tượng của sự tin tưởng và hợp tác.
Mai Khánh An làm việc với sự đam mê và nhiệt huyết mà cô tưởng đã mất mãi mãi. Mỗi đêm, một thiết kế mới ra đời dưới đôi tay khéo léo của cô. Mỗi thiết kế đều là một câu chuyện riêng về sự đối lập và sự hài hòa, về cách hai thế giới có thể tồn tại song song và bổ sung cho nhau.
Một chiếc váy cocktail với phần thân trên là thân áo có cấu trúc màu đen trắng tương phản, hoa văn là bảng mạch cách điệu, nhưng chân váy lại bay bổng với những layer tulle màu pastel, in họa tiết hoa lá màu nước.
Một bộ suit unisex cách mạng với cấu trúc lai tạo độc đáo - vai áo nam tính rộng và vuông vắn, nhưng eo lại được thắt theo đường cong nữ tính, tạo ra tác phẩm vừa mạnh mẽ vừa quyến rũ.
Một chiếc áo khoác reversible thông minh - một mặt với màu đơn sắc, mặt kia lại maximalist với những chi tiết thêu tay phức tạp, kim sa lấp lánh và những hoa văn đầy màu sắc.
Collection "Parallel Lives" từ từ hình thành và phát triển. 12 thiết kế, mỗi thiết kế thể hiện một cặp đối lập cụ thể, nhưng tất cả cùng góp phần tạo nên một tổng thể hài hòa và có ý nghĩa sâu sắc.
"Chờ chút, rồi cô định làm gì với những thiết kế này vậy?" Minh Khánh An hỏi vào một tối khi cô vừa hoàn thành thiết kế thứ tám - một chiếc jumpsuit với một chân được cắt theo style nam tính chân rộng, chân còn lại là vừa vặn nữ tính với chi tiết ren.
Mai Khánh An dừng tay, nhìn lên từ màn hình. Cô chưa thực sự nghĩ xa đến thế. "Hì, xin lỗi nhé! Tôi cũng chẳng biết nữa."
"Những thiết kế này đủ mạnh để nộp vào các cuộc thi thiết kế quốc tế, hoặc tiếp cận các thương hiệu thời trang." anh nói một cách nghiêm túc. "Cô đừng lãng phí tài năng của mình như vậy."
Cô nhìn những thiết kế đang hiển thị trên màn hình. Chúng thật sự đẹp, độc đáo, và ở mức chuyên nghiệp cao. Nhưng…
"Tôi không còn kết nối với các mối quan hệ trong ngành, không có mạng, không có danh tiếng hay thành tích gần đây…"
"Thì build lại từ đầu thôi? Từ từ, một bước một." anh khuyến khích. "Bước đầu tiên là có một bộ sưu tập chất lượng cao. Cô đã có rồi đấy. Bước tiếp theo là tìm cách trưng bày nó đến đúng khán giả."
Anh nói đúng. Lần đầu tiên sau khi đến đây, Mai Khánh An cảm thấy mình không chỉ là người sống nhờ, không chỉ là người hỗ trợ. Cô lại là một creator, một artist, một professional có thể đóng góp giá trị thực sự cho thế giới.
"Cảm ơn anh." cô nói nhỏ nhưng chân thành. "Vì đã cho tôi cơ hội này, vì đã tin tưởng vào tôi."
"Không không." anh lắc đầu quyết đoán. “Tôi chỉ cung cấp công cụ. Tài năng, ý tưởng, đam mê, sự cần cù và tâm huyết - tất cả đều xuất phát từ chính cô. Tôi chỉ may mắn được chứng kiến quá trình một nghệ sĩ thực thụ tái sinh thôi."
Đêm đó, Mai Khánh An có giấc ngủ sâu và yên bình nhất từ khi bước chân đến thế giới này. Đó là giấc ngủ của người đã tìm lại được bản thân, đã tìm thấy lý do để tồn tại và hy vọng cho tương lai.
-----
Chương cũ về sự tuyệt vọng và mất phương hướng đã chính thức khép lại. Một chương mới về những giấc mơ được khơi dậy, về những dự án chung đầy ý nghĩa đang từ từ mở ra.
Trong căn hộ nhỏ bé ấy, hai con người không chỉ đang chữa lành cho nhau từng ngày một, mà còn đang cùng nhau xây dựng nên một tương lai mà cả hai đều chưa từng dám mơ tới - một tương lai mà họ tự tạo ra bằng chính đôi tay và trái tim mình.


0 Bình luận