Khánh An
Dyah Dofamin
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol.2 - Realize Dreams

Chương 18 - Những Giấc Mơ Ngủ Quên

0 Bình luận - Độ dài: 2,020 từ - Cập nhật:

Sau bữa tối ăn mừng, họ không nói nhiều về công việc nữa. Thay vào đó, họ nói về những giấc mơ.

"Hồi mới vào đại học ấy," Minh Khánh An nói, mắt nhìn xa xăm, "tôi cũng từng mơ sẽ tạo ra phần mềm có thể thay đổi thế giới. Không phải chỉ viết code để kiếm tiền như bây giờ, mà là làm ra cái gì đó thật sự có ý nghĩa."

Anh dừng lại, như đang nhớ về một phiên bản khác của chính mình trong quá khứ. "Tôi từng nghĩ sẽ viết ứng dụng giúp trẻ em khuyết tật học tập dễ dàng hơn, hoặc hệ thống quản lý y tế cho vùng sâu vùng xa. Những thứ cao cả như thế."

Mai Khánh An lắng nghe, đôi mắt dịu dàng. "Còn tôi," cô nói nhẹ nhàng, "từng mơ về bộ sưu tập đầu tay của mình. Tôi còn nhớ cái cảm giác khi nhìn thấy bản vẽ đầu tiên trên giấy của mình biến thành chiếc váy thật trên ma-nơ-canh."

Cô mỉm cười, một nụ cười lẫn vui và buồn. "Tôi tưởng tượng về ngày những thiết kế của mình xuất hiện trên sàn catwalk, về cảm giác khi thấy người mặc tự tin và xinh đẹp hơn nhờ trang phục mình tạo ra. Đó là giấc mơ đơn giản nhưng cũng to lớn với tôi."

Họ ngồi trong im lặng một lúc, mỗi người chìm trong những ký ức về những giấc mơ đã cũ.

"Chúng ta đều là những người có đam mê, có hoài bão," Minh Khánh An nói cuối cùng. "Chỉ là cuộc đời, bằng những cách khác nhau, đã bào mòn đi những đam mê đó."

"Để lại những phiên bản mệt mỏi và mất phương hướng..." Mai Khánh An tiếp lời.

"Nhưng có lẽ chúng ta đang giúp nhau tìm lại những mảnh đam mê đã mất." anh nói, nhìn thẳng vào mắt cô.

Cô gật đầu. "Có lẽ thế."

Đêm đó, cả hai đều ngủ sâu hơn những đêm trước. Không phải vì mệt mỏi, mà vì một cảm giác an yên lạ thường - cảm giác được hiểu và không cô đơn.

-----

Cuối tuần đó trôi qua trong sự bình yên gần như hoàn hảo.

Nó được lấp đầy bởi những điều rất đỗi bình thường, nhưng lại là xa xỉ đối với Minh Khánh An suốt thời gian dài. Những điều mà anh đã quên mất rằng cuộc sống có thể đơn giản và đẹp đến thế.

Sáng thứ Bảy, họ thức dậy muộn. Không có tiếng chuông báo thức, không có cuộc gọi khẩn cấp từ công ty, không có deadline nào đe dọa. Chỉ là ánh nắng nhẹ nhàng chiếu qua rèm cửa và tiếng chim hót từ cây xanh bên ngoài ban công.

Minh Khánh An mở mắt, nhìn đồng hồ: 9 giờ 30. Từ bao giờ anh không được ngủ tới tận giờ này rồi nhỉ?

Họ cùng nhau pha cà phê - một nghi thức đã trở nên quen thuộc. Anh rang đậu, cô pha phin. Mùi cà phê thơm lừng lan khắp căn bếp nhỏ.

"Ra ban công không?" cô đề nghị.

Họ mang tách cà phê ra ban công, nơi những chậu hương thảo đang tỏa mùi hương dịu nhẹ. Hà Nội sáng thứ Bảy hiện ra trước mắt với những mái ngói đỏ, những hàng cây xanh, và dòng người từ từ bắt đầu ngày mới.

"Nhìn từ trên cao xuống, cuộc sống có vẻ bình yên hơn nhiều." Mai Khánh An nói, tay ôm chặt tách cà phê để sưởi ấm.

"Đúng vậy," anh đồng tình. "Khi nhìn từ xa, những gì ta nghĩ là to tát lại trở nên nhỏ bé."

Họ ngồi đó hơn một tiếng, không nói nhiều, chỉ cùng nhau quan sát thế giới bên dưới. Có điều gì đó rất thanh thản trong sự im lặng đó - không phải im lặng ngượng ngùng hay khó chịu, mà là im lặng của hai người đã thoải mái với sự hiện diện của nhau.

-----

Buổi chiều, Mai Khánh An đề nghị: "Ở đây chán quá! Ra ngoài đi dạo nhé?"

"Sao thế, cần mua gì à?"

"Không. Đã bảo là chỉ đi dạo thôi mà."

Minh Khánh An nghĩ lại. Trước khi Mai Khánh An xuất hiện, từ bao giờ anh không đi dạo không mục đích như thế rồi nhỉ? Thường thì ra ngoài là phải có việc: mua thức ăn, đi siêu thị, hay là gặp khách hàng. Đi dạo chỉ để… đi dạo, nghe có vẻ xa xỉ một cách kỳ lạ.

Họ đi đến công viên gần đó - nơi họ đã từng ngồi cùng nhau. Lần này khác hẳn, không còn sự ngượng ngùng hay lo lắng. Họ đi bên cạnh nhau thoải mái, nói những câu chuyện không đầu không cuối.

"Quán bánh đó," anh chỉ về phía một góc phố nhỏ, "hồi còn đi học tôi hay mua bánh ở đây. Bà chủ còn nhớ tôi tận bây giờ."

"Còn con dốc kia," cô chỉ về hướng khác, "ở Đà Lạt cũng có con dốc như thế. Tôi hay đi xe đạp xuống dốc, gió thổi vào mặt, cảm giác như được bay vậy."

Anh lắng nghe cô kể về những con dốc và rừng thông ở Đà Lạt, về những buổi sáng sương mù dày đặc, về mùi hương của hoa dã quỳ. Trong giọng cô có một nỗi nhớ nhà nhẹ nhàng, không buồn mà như một bản nhạc du dương.

Họ ghé vào hiệu sách cũ trên đường về. Mai Khánh An như cá gặp nước. Cô lướt tay trên những gáy sách cũ, đôi mắt sáng lên theo cách mà anh chưa từng thấy.

"Này!" cô reo lên, cầm lên một tập thơ Xuân Quỳnh. "Lần trước tôi tìm cuốn này hoài không thấy, cứ tưởng ở thế giới này sẽ không thể tìm được nó cơ."

Cô tiếp tục lục lọi, tìm được "Số Đỏ" của Vũ Trọng Phụng. "Cuốn này cũng hay lắm. Anh đọc chưa?"

"Chưa," anh thừa nhận. "Tôi ít đọc văn học lắm."

"Sao có thể!" cô trợn mắt giả bộ. "Thật là một thiếu sót lớn với một người Hà Nội."

Minh Khánh An cười. Đúng là cô ấy có cách làm cho những điều nghiêm túc trở nên nhẹ nhàng và thú vị. Anh tìm được cuốn sách về AI mà đã muốn đọc từ lâu nhưng chưa có thời gian.

Họ mua sách, rồi ra ghế đá công viên ngồi đọc cùng nhau. Anh đọc về neural networks, cô đọc thơ Xuân Quỳnh. Thỉnh thoảng cô chia sẻ một câu thơ đẹp, anh kể về một concept kỹ thuật thú vị.

Họ ngồi đó cho đến khi trời sẩm tối, đèn đường bắt đầu sáng. Hai người, hai cuốn sách, một chiếc ghế đá, và cảm giác rằng thời gian đã ngừng trôi.

-----

Tối Chủ Nhật, Mai Khánh An đề nghị: "Xem phim nhé, đi mà?"

"Được rồi," anh đồng ý ngay. Rồi nghĩ ra điều gì đó. "Xem gì bây giờ?"

"Tôi muốn xem phim Hàn Quốc!" cô nói.

Minh Khánh An nhăn mặt. "Đúng là cái đồ sến súa."

"Sao mà sến?" cô phản đối. "Hay và cảm động lắm đó. Đâu như phim khoa học viễn tưởng khô khan của anh."

"Khô khan ở đâu!? Nó kích thích tư duy, mở rộng tầm nhìn…"

"Và buồn ngủ." cô cắt ngang.

Họ nhìn nhau, cả hai đều không chịu thua. Rồi Mai Khánh An nảy ra ý tưởng:

"Oẳn tù tì!"

"Nghiêm túc không đấy?" anh hỏi.

"Tất nhiên. Ai thắng người đó chọn phim."

"Được thôi."

"Oẳn tù tì!" cô ra kéo, anh ra bao.

"Yes!" cô nhảy lên, vỗ tay. "Tôi thắng rồi!"

Minh Khánh An thở dài giả tạo, nhưng vẫn ngoan ngoãn chuẩn bị bát bỏng ngô lớn. "Có vậy mà hả hê như thể thắng World Cup không bằng."

"Đây là chiến thắng quan trọng mà!" cô nghiêm túc nói, rồi cười toe toét.

Họ ngồi cạnh nhau trên sofa, vai gần như chạm vào nhau. Cô mở laptop, chọn một bộ phim tình cảm với cái tên rất Hàn Quốc mà anh không thể phát âm cho đúng.

"Đây là câu chuyện về…" cô bắt đầu giới thiệu.

"Thôi, stop stop!” anh cắt ngang. "Chơi xấu vừa, ai cho spoil trước?"

Bộ phim bắt đầu. Minh Khánh An chuẩn bị tinh thần chịu đựng hai tiếng đồng hồ nhạt nhẽo. Nhưng không hiểu sao, khi xem cùng cô, anh lại thấy nó khá thú vị.

Thỉnh thoảng anh liếc sang nhìn cô. Có lúc mỉm cười với những tình tiết dễ thương, lúc chau mày khi nam nữ chính hiểu lầm nhau, lúc mắt rớm rớm nước mắt khi có twist buồn. Cô sống hoà mình vào bộ phim, không giấu giếm cảm xúc.

Anh nhận ra Mai Khánh An là người sống rất tình cảm và sâu sắc. Những cảm xúc của cô chân thật, không giả tạo. Và anh thấy mình muốn bảo vệ những cảm xúc đó.

"Sao anh không xem mà cứ nhìn tôi?" cô hỏi mà không rời mắt khỏi màn hình.

"Gì chứ… tôi đang xem mà?" anh vội quay lại màn hình, mặt hơi nóng.

Bộ phim có twist cuối khá bất ngờ. Nam chính hóa ra đã biết nữ chính từ nhỏ, và tất cả những cuộc gặp gỡ "tình cờ" đều do anh sắp xếp. Không phải vì ám ảnh hay stalking, mà vì anh muốn bảo vệ cô từ xa sau một biến cố thời thơ ấu.

"Ôi, lãng mạn quá!" Mai Khánh An reo lên, lau nước mắt.

Minh Khánh An phải thừa nhận twist này khá hay. Không sến súa như anh nghĩ, mà có chiều sâu tâm lý.

Bộ phim kết thúc với happy ending. Họ ngồi trong im lặng, vẫn còn chìm trong dư âm câu chuyện.

"Thế nào?" cô hỏi. "Có sến không?"

Anh nghĩ một lúc. "Không… không sến lắm. Twist cuối khá hay đấy."

"Tôi đã bảo mà!" cô vui mừng. "Phim Hàn hay lắm. Họ rất biết cách kể chuyện về tình cảm."

Minh Khánh An gật đầu. Đây là lần đầu tiên anh xem hết một bộ phim tình cảm mà không cảm thấy buồn ngủ hay khó chịu. Có lẽ không phải do bộ phim, mà do người ngồi xem cùng anh.

"Lần tới anh chọn phim nhé!" cô nói công bằng.

"Được. Nhưng tôi sẽ chọn thứ dễ xem hơn. Không phải loại quá nặng về khoa học."

"Thoả thuận vậy nha!"

-----

Họ dọn dẹp, tắt đèn. Cuối tuần đã kết thúc.

Khi chuẩn bị lên giường, Minh Khánh An dừng lại nhìn quanh căn phòng. Mọi thứ vẫn vậy - chiếc sofa cũ, bàn làm việc lộn xộn giấy tờ, giá sách đã được sắp xếp lại. Nhưng có điều gì đó khác.

Không khí trong nhà không còn tĩnh mịch và cô đơn như trước. Nó có sức sống, có tiếng cười, có sự sẻ chia.

Sự bình yên, sự thoải mái, sự kết nối. Những cảm xúc này thật mới mẻ với anh. Và anh biết, anh không muốn đánh mất chúng.

"Ngủ ngon nhé! Máy sấy trong phòng đó, tôi đi tắm đây." Mai Khánh An nói khi họ thay phiên nhau vào phòng tắm.

"Ừ, ngủ ngon nhé!"

Anh nằm trên giường, nhìn lên trần nhà. Bên ngoài, Hà Nội đêm yên ắng với tiếng gió thổi qua lá cây. Trong phòng, anh nghe thấy tiếng cô di chuyển nhẹ nhàng, chuẩn bị đi ngủ.

Lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh không cảm thấy cô đơn trong căn nhà này. Lần đầu tiên, anh mong chờ ngày mai không phải vì có deadline hay công việc gấp, mà đơn giản vì sẽ có những khoảnh khắc bình yên như hôm nay.

Anh ngủ sâu, không mơ gì cả. Chỉ là giấc ngủ yên bình của người đã tìm thấy chút bình an trong cuộc sống.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận