Dù đã biết ngay từ lúc bắt đầu rằng đây sẽ là một hợp đồng ám sát đầy khó khăn, nhưng không có ai nói nó lại khó như thế này cả.
Xung quanh Michael lúc này đây là hơn chục người đứng san sát nhau trong căn phòng sang trọng rộng lớn. Đi kèm với đó là một người mà Michael cực kì ngán ngẩm mỗi khi nhắc đến.
"Mary đấy à? Lâu rồi không gặp nhỉ?"
Dù bên trong lòng tim đang đập rộn ràng nhưng anh vẫn cố đứng thẳng người, trưng ra khuôn mặt bình thản mà đối đáp trong tình hình bị bao vây tứ phía với nụ cười méo mó.
"Đừng có quên nhanh thế chứ, ta mới gặp nhau khoảng một tuần trước đấy. Nhưng mà anh cũng có thể xem đó là lâu rồi không gặp cũng được."
"Sao đấy? Cô nhớ tôi à?" Michael nhún vai.
"Phải đấy. Nhớ chết đi được."
"..."
Không ổn, tình hình hoàn toàn không ổn một chút nào.
Mỗi khi thực hiện bất kì hợp đồng ám sát nào, hay chỉ là vô tình gặp nhau trên đường như buổi tối dạo trước đi chăng nữa thì chỉ có một kịch bản hay xảy ra. Hai người sẽ đấu khẩu qua lại vài câu, đôi lúc thì kề dao kề súng vào cổ nhau, nhưng tuyệt nhiên đều kết thúc bằng cách Michael nói vài câu nào đó rồi chạy đi, bỏ lại Mary đang bực dọc vì không bắt được anh.
Michael không thể khiến Mary bị thương, nhưng đồng thời thì Mary cũng không thể bắt được Michael. Trò mèo vờn chuột này cứ như thế dần trở thành chủ đề để người dân ở New Chicago này giải trí. Vậy nên việc mỗi lần Mary gặp Michael đều bị anh dùng lời lẽ khiêu khích làm cho khó chịu rồi để anh vuột mất luôn là tình thế bình thường của cả hai.
Phải... Bình thường thì là thế.
Nhưng lần gặp mặt này lại có thứ gì đó rất khác. Cả thần thái lẫn nụ cười lúc nào cũng nhoẻn lên đầy cao ngạo thế kia hoàn toàn chẳng giống với Mary như mọi khi. Điều này vô tình khiến mồ hôi trên trán Michael úa ra không ngừng dù anh đã dùng hết sức để ngăn không biểu lộ tâm trạng lo lắng ra bên ngoài.
Tệ hơn nữa, cây cối bên ngoài dinh thự bỗng rung lắc dữ dội, những tán lá liên tục ngoe nguẩy trong không khí khi thân cây dần oằn mình xuống đất do lực nào đó tác động. Hàng loạt cột sáng rọi từ trên trời xuống chiếu sáng khắp cả căn dinh thự.
Không chỉ vậy, bên ngoài còn vọng lại tiếng còi xe cảnh sát inh ỏi khắp nẻo đường cùng tiếng nói chuyện, tiếng bước chân dồn dập vang lên không ngớt.
Thấy lông mày Michael phản ứng với hàng loạt sự kiện phát ra từ bên ngoài, Mary không thể không cảm thấy phấn khích.
"Nghe thấy gì không Michael? Không chỉ có ở trong này, mà là toàn bộ dinh thự, thậm chí nhá... toàn bộ khu vực xung quanh đây đều tràn ngập cảnh sát lẫn lực lượng tấn công đặc biệt của NCPD rồi. Anh lúc này chẳng khác nào chuột trong rọ cả Michael à."
"Đã bảo là cái giọng Anh Quốc đó của cô khó nghe lắm, đừng có nói dài quá."
"Tôi thừa biết anh đang câu giờ bằng cách tuôn ra mấy câu chọc ngoáy cũ mèm đó để có thời gian suy nghĩ cách thoát khỏi tình hình này đấy."
Mary bỗng dưng đứng thẳng người, hai chân dang rộng, tay khoanh vào nhau đặt trước ngực, ánh mắt trở nên nghiêm túc đến lạ thường.
"Lần này đừng hòng tôi để anh trốn thoát."
Khác với những lần đe dọa khi trước, thái độ tự tin đến mức rợn của người đối diện đã trấn áp hoàn toàn Michael. Giờ đây anh chỉ có thể đảo mắt xung quanh mà động não nghĩ cách để trốn thoát với những lần nuốt khan đầy khó khăn.
Nhưng ngay lúc đó, một tia hi vọng mà anh không ngờ lại chiếu đến từ bên phía kẻ địch. Từ trong đám đông vệ sĩ riêng của nhà Moretti vang lên tiếng của một tên có thân hình cao to cùng nét mặt dữ tợn.
"Cứ lè nhè nhức cả cái đầu! Đám cảnh sát các người có làm được việc không đấy?"
"Phải đó! Thay vì lao vào bắt ngay tên tội phạm trước mắt thì lại đi trò chuyện với hắn. Bảo sao chẳng thể bắt được nếu không nhờ ông chủ bọn này làm mồi. Đúng thật là lũ vô dụng."
Ngay khi tên đầu tiên lên tiếng, những người bên cạnh cũng bắt đầu hưởng ứng. Chúng trưng ra giọng điệu mang đầy tính khinh miệt ném phía nhóm cảnh sát xung quanh. Điều đó khiến lực lượng cảnh sát cảm thấy cực kỳ gai mắt, có người còn giận đến nỗi đỏ cả mặt nhưng chỉ biết liếc bọn chúng mà không dám làm gì khác chỉ vì cái mác người làm cho nhà Moretti.
"Nào anh em, ta tự lo hết phần việc còn lại thôi. Bắn chết hắn là xong, không thể cho lũ cảnh sát đần độn này chiếm công dễ dàng như này được."
"Chờ đã!"
Ngay khi vừa dứt lời, tên vệ sĩ liền nhắm thẳng vào Michael rồi nổ súng, kéo theo tất cả vệ sĩ cũng đồng loạt bóp cò.
Mặc dù đã cố can ngăn nhưng lời nói của Mary chẳng có tí trọng lượng nào với bọn họ, cả tốc độ cũng không thể bằng viên đạn bắn ra được. Thế nhưng chúng không hề biết câu can ngăn Mary nói ra là bảo vệ chính bản thân bọn chúng.
Hàng loạt lượt đạn từ những tên cao to mặc đồ đen bay về phía Michael nhưng chẳng có viên nào chạm vào được anh cả. Viên nào viên nấy đều bay đi thật nhanh để rồi treo mình lơ lửng trên không cách trước Michael một gang tay.
"Chết tiệt! Tên Flicker khốn khiếp này nữa!"
"Chẳng phải đã trao đổi thông tin với nhau trước rồi hay sao?"
Thấy cảnh tượng quen thuộc này thì Mary chỉ biết úp tay vào mặt, lộ rõ sự thất vọng mà không biết nói gì thêm.
Sau khi bắn hết số đạn của súng, tên nào cũng loay hoay thay băng đạn để tiếp tục xả vào Michael. Bỗng Michael nghĩ ra một ý tưởng cực kỳ điên rồ, anh vung tay khiến "tường đạn" đã được tích từ nãy đồng loạt xoay ngoắt lại, bay về phía nhóm vệ sĩ chẳng khác nào tốc độ được bắn ra từ súng bắn tỉa.
Hàng chục viên đạn lao đến khiến nhóm vệ sĩ ai cũng đều tái mặt mà buông súng, chân tay thì lảo đảo loạn hết lên mà tìm cách bỏ chạy, khiến cả đám va vào nhau rồi tự ngã lăn xuống đất như lũ hề. Chuyện này khiến lực lượng cảnh sát xung quanh chỉ biết nhìn chúng với ánh mắt đầy khinh miệt pha chút mệt mỏi vì bản thân bị buộc phải làm việc cùng chúng.
Dù cực kỳ muốn cho lũ vô dụng ấy đi bán muối hết thảy cho nhẹ người, nhưng với cương vị là một cảnh sát thì Mary vẫn phải cắn răng mà bảo vệ bọn chúng. Cô chỉ việc đưa tay ra thì lập tức những viên đạn đang lao đến bị chặn đứng toàn bộ. Viên nào viên nấy cứ tưởng chừng như sắp bắn trúng lại bị đánh bật ra như đụng phải bức tường vô hình, vang lên những tiếng va đập đầy chói tai.
Không chần chừ thêm phút giây nào, Michael lập tức rút hai băng đạn mình đang đeo bên hông ra, dùng năng lực khiến toàn bộ số đạn còn sót lại trong băng xếp thành hình vòng cung lơ lửng trên đầu anh rồi nhắm vào mắt của Mary mà ném đi. Không những thế, Michael cũng nâng toàn bộ đồ dùng trong căn phòng như ghế, chậu hoa hay bàn lên mà quẳng hết vào Mary.
Tuyệt nhiên, dù có là đạn xuyên giáp hay vật dụng to lớn thế nào đi chăng nữa thì kết quả cũng chỉ có một, bị đánh văng ra rồi rơi lã chã xuống đất như những con côn trùng bị xịt thuốc chết mà thôi.
"Anh cũng thừa biết là nó không có tác---"
"Trung sĩ! Cẩn thận đó!"
Đúng như Mary đã nói, Michael thừa biết đòn tấn công yếu ớt đó hoàn toàn vô dụng với năng lực của cô. Nhưng đấy là nếu như đây chỉ là một đòn tấn công thông thường.
Ngay khoảnh khắc toàn bộ số đạn và các vật dụng mà Michael ném ra rơi xuống nền đá cẩm thạch, tiếng hét chói tai của viên cảnh sát bênh cạnh vang lên thì Mary mới trố mắt trước cảnh tượng trước mặt.
Ba chiếc đèn chùm to lớn trông cực kỳ đắt tiền với những mảnh đá quý được đính trên đó lao xuống sàn nhà như những chiếc máy bay bị bắn rơi. Michael đã dùng năng lực nhổ chúng ra khỏi trần và biến chúng thành những quả búa tạ khổng lồ mà đập thủng sàn nhà nơi tất cả đang đứng.
Trong điều kiện bình thường, Mary chắc chắn đã kịp thời dùng năng lực để bảo vệ kết cấu sàn. Nhưng chính những loạt đạn ném vào cùng nhiều loại đồ vật khác nhau ấy, đi kèm với hàng đống âm thanh hỗn tạp trộn lại khiến cô hoàn toàn không nhận ra ba chiếc đèn chùm đã bị Michael nhổ từ trần nhà xuống cho đến khi quá trễ.
Toàn bộ những người xung quanh cũng không một ai để ý điều đó. Người thì thủ thế, tập trung để tìm ra sơ hở của Michael để lao vào tấn công. Người thì choáng ngợp trước loạt đòn tấn công lẫn khả năng phòng thủ tuyệt đối giữa Michael và Mary. Chính tình thế hỗn tạp ấy đã giúp Michael tạo nên cảnh tượng này, với khởi nguồn là nhờ đám vệ sĩ ngu ngốc nhưng thích thể hiện kia.
Hậu quả là toàn bộ sàn nhà bắt đầu nứt toác ra và dần vụn vỡ mà rơi xuống khiến cả lực lượng cảnh sát lẫn đám vệ sĩ bao vây xung quanh Michael hoảng loạn. Ai nấy đều cố gắng dạt ra khắp nơi để tránh phải rơi xuống. Chỉ có một số ít người như Mary lẫn hai người khác là còn giữ đủ sự tỉnh táo để mà lao đến chỗ Michael ngay khi biết được ý định của anh.
Nhưng đã quá trễ. Vừa tiến lại gần, tầm nhìn của cả ba lập tức bị kéo xuống. Sàn nhà đã vỡ vụn hoàn toàn, lôi toàn bộ những người đang có mặt trong căn phòng rơi xuống lầu dưới trừ Michael.
Anh đã nhanh chóng dùng năng lực để mượn một mảng nhỏ sàn nhà, đứng lên đó mà nhìn xuống thành quả mình đã tạo ra với nụ cười đầy cao ngạo, đối lập hoàn toàn với khuôn mặt tức giận của Mary đang nhìn lên.
Đúng lúc đó thì một viên cảnh sát, người mà lúc nãy đã lao đi cùng Mary, đã cố gắng đạp lên những mảng sàn nhà vẫn đang rơi mà phóng người về phía Michael với tốc độ đáng kinh ngạc. Và khả năng ấy khiến anh chàng sát thủ của ta có đôi chút ấn tượng.
Nhưng Michael không hề hoảng loạn. Anh nhanh chóng điều khiển nhiều loại đồ vật xung quanh mà ném thẳng vào người viên cảnh sát ấy. Dù đã cố gắng để tránh nhưng một chiếc bình hoa do Michael điều khiển vẫn đập mạnh vào vai trái của anh chàng, khiến anh không giữ nỗi thăng bằng mà rơi tự do như những người khác.
Tuy nhiên, chính khoảnh khắc phân tâm đó đã khiến Michael vô tình mất cảnh giác. Mảng trần nhà nhỏ gần khu vực mà một chiếc đèn chùm từng được gắn dần nứt toác rồi rơi thẳng xuống, va mạnh vào sau gáy Michael khi anh đang không để ý.
"Chết tiệt..."
Nếu anh ngất đi và rơi xuống cùng đám cảnh sát lúc này, anh chắc chắn sẽ bị bắt mà không kịp kháng cự. Vì thế Michael, dù tầm nhìn phía trước đang mờ dần, tay chân như bị hút hết sức lực vẫn kịp dùng hết sức lực mà điều khiển mảng sàn nhà mình đang đứng lao đại vào một căn phòng ở tầng hai gần đó.
Kết quả cho hàng loạt chuỗi sự kiện hỗn loạn trên đã giúp chàng sát thủ đã thoát được tình thế bao vây đầy khó khăn bằng một cách thần kỳ nào đó. Tuy vô tình khiến cho bản thân nằm bất tỉnh mà sẽ khó để mà phản kháng nếu bị ai đó bên phía kẻ địch bắt gặp.
Nhưng Michael không hề biết được rằng đây chỉ mới là một phần nhỏ trong đêm thực hiện hợp đồng ma quỷ đầy biến động này.
***
0 Bình luận