Sau khi giải đấu kết thúc, nhịp sống thường ngày lại quay về với Long và Bảo. Không còn những buổi tập căng thẳng hay những trận đấu kịch tính, giờ đây, hai cậu lại hòa vào guồng quay quen thuộc của cuộc sống học đường—nơi mà sách vở, bài tập và những giờ ra chơi náo nhiệt một lần nữa trở thành tâm điểm.
Buổi sáng, Long vẫn đến trường bằng chiếc xe đạp cũ, chở theo cặp sách lỉnh kỉnh cùng quả bóng được buộc chặt vào giỏ trước. Bảo, như thường lệ, đạp xe song song bên cạnh, luôn miệng bàn tán về những tin tức bóng đá mới nhất hay những trận đấu hấp dẫn mà cậu ta xem được tối qua.
"Ê Long, hôm qua tớ coi trận của Barca nè! Messi ghi hat-trick, mà bàn cuối phải nói là đỉnh luôn!"
Long cười, lắc đầu: "Lúc nào cậu cũng mê mấy tiền đạo ghi bàn nhỉ? Nhưng mà tớ thấy Busquets mới là người hay nhất trận đó."
"Cậu thì lúc nào cũng thích mấy ông tiền vệ phòng ngự. Giống Nam à?"
Nhắc đến Nam, cả hai bỗng chững lại một chút. Sau trận chung kết, Nam vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng có một điều gì đó trong ánh mắt cậu ta đã thay đổi. Không còn cái nhìn đầy tự mãn, mà thay vào đó là một sự im lặng khó đoán.
Bảo lắc đầu xua đi suy nghĩ, rồi lại tiếp tục huyên thuyên: "Mà công nhận, mấy hôm nay đi học không còn phải dậy sớm tập luyện nữa, khỏe thật đấy!"
"Ừ, nhưng tớ thấy thiếu thiếu." Long mỉm cười.
Ở trường, dù đã kết thúc giải đấu, nhưng dư âm của nó vẫn còn đó. Giờ ra chơi, lũ bạn vẫn bàn tán về những pha bóng đỉnh cao, những khoảnh khắc kịch tính trên sân. Mấy đứa nhóc lớp dưới vẫn nhìn Long và Bảo với ánh mắt ngưỡng mộ, nhất là khi hai cậu cùng đàn anh lớp 5 đã giành được huy chương đồng.
Nhưng cuộc sống không chỉ có bóng đá.
Bảo thì vẫn là Bảo—chuyên gia gây rắc rối trong lớp. Cậu ta thường xuyên bị cô giáo nhắc nhở vì nói chuyện trong giờ, hoặc bị gọi lên bảng trả bài trong khi chưa kịp học thuộc. Long thì khác, cậu vẫn là một học sinh chăm chỉ, nhưng sau giải đấu, cậu nhận ra có nhiều thứ ngoài bóng đá mà mình cần phải để tâm hơn.
Ví dụ như... bài kiểm tra Toán sắp tới chẳng hạn.
Chiều hôm đó, khi cả lớp đang ồn ào trong giờ ra chơi, Long lật cuốn sách Toán, chau mày nhìn đề bài. Đúng lúc đó, Bảo thò đầu vào, cười khoái chí:
"Trời ơi, Long mà cũng phải căng thẳng vì Toán á?"
Long thở dài, đẩy cuốn sách qua phía Bảo: "Bài này cậu làm được không?"
Bảo nhìn đề bài một lúc, rồi gãi đầu: "Thôi bỏ đi, tối nay rủ nhau ra sân bóng đi, học nhiều không tốt cho sức khỏe!"
"Ha ha, cậu mà lo cho sức khỏe à, hôm qua thằng nào thức khuya xem Barca đá đấy?"
Cả hai cười phá lên, rồi lại tiếp tục những câu chuyện không đầu không cuối.
Chiều hôm đó, sau khi cố gắng "tiêu hóa" một vài bài toán khó nhằn, Long và Bảo lại trở về với niềm vui quen thuộc—đá bóng cùng lũ trẻ trong xóm.
Sân bóng hôm nay không phải là mặt cỏ xanh mướt như ở giải đấu, mà chỉ là một khoảng sân bê tông cũ kỹ, với hai khung thành tạm bợ được dựng lên bằng gạch và dép. Dù vậy, không ai bận tâm. Ở đây, không có chiến thuật phức tạp, không có áp lực thành tích—chỉ có những đôi chân háo hức và những tiếng cười vang vọng khắp khu phố.
"Ê! Cho bọn tớ vào chơi với!" Bảo hét lên khi thấy lũ trẻ đang chia đội.
"Có hai ông lớn này thì bên nào cũng mạnh quá chứ còn gì!" Một đứa nhóc gầy gò trêu.
"Thế thì Long một bên, Bảo một bên cho công bằng!" Một đứa khác nhanh chóng đề xuất.
Thế là đội hình nhanh chóng được lập. Long trở thành đội trưởng của một bên, còn Bảo thì dẫn dắt bên kia. Trận đấu bắt đầu với tiếng reo hò của lũ trẻ con đứng ngoài cổ vũ.
Không giống như những trận đấu căng thẳng ở giải, ở đây, Long chơi bóng với tâm thế nhẹ nhàng hơn, thoải mái hơn. Cậu chuyền bóng cho đàn em, chạy chỗ không bóng, đôi khi còn cố tình nhường cho lũ nhỏ có cơ hội ghi bàn. Nhưng Bảo thì không. Cậu ta vẫn ham bóng y như thường lệ, liên tục rê dắt và sút như thể đang đá một trận chung kết.
"Ê, nhẹ chân thôi ông ơi, đừng có sút bể cửa nhà người ta!" Long cười, nhắc nhở khi Bảo vừa nã một cú sút đi trúng vào cánh cửa sắt của nhà bên cạnh, khiến chủ nhà phải ló đầu ra lườm.
"Trời ạ, tại cái sân này bé quá chứ bộ!" Bảo gãi đầu, cười trừ.
Trận đấu cứ thế diễn ra trong tiếng cười, những pha bóng vụng về nhưng đầy nhiệt huyết, những cú sút trúng cột gôn bằng dép khiến cả đám cười lăn lộn. Long nhận ra, đây chính là lý do cậu yêu bóng đá—không chỉ vì những trận đấu lớn, mà còn vì những khoảnh khắc giản dị thế này.
Trời dần ngả màu cam, ánh nắng cuối ngày đổ bóng dài trên nền sân. Một đứa nhóc nhỏ nhất trong nhóm, sau một hồi chạy mệt lả, ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển:
"Chết rồi, hình như em sắp phải về rồi các anh ạ!"
Long mỉm cười, chìa tay kéo cậu nhóc dậy:
"Ngày nào tụi anh chả đá, mai lại ra chơi tiếp nhé!"
Bảo đứng chống tay lên hông, mặt lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn cười tươi rói:
"Ừ! Nhưng lần sau nhớ chuyền nhiều cho đội trưởng mày đấy!"
Tiếng cười lại rộn lên, hoàng hôn phủ một màu ấm áp lên cả sân bóng nhỏ bé ấy.
Sau trận bóng chiều đầy hào hứng, Long và Bảo mỗi người một hướng, trở về nhà với những khung cảnh hoàn toàn trái ngược.
Long đạp xe chầm chậm trên con đường làng quen thuộc, ánh hoàng hôn rực rỡ trải dài trên những mái nhà nhỏ, nhuộm màu cam ấm áp lên từng lối ngõ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi khói bếp và tiếng gọi í ới từ những gia đình đang chuẩn bị bữa cơm tối.
Vừa dựng xe trước cổng, Long đã nghe thấy tiếng mẹ vọng ra từ trong bếp:
"Về rồi đấy à con? Rửa tay rồi vào ăn cơm nhé!"
Cậu cười, cảm giác mệt mỏi tan biến khi bước qua cánh cửa nhà. Căn bếp nhỏ tỏa ra mùi thức ăn thơm lừng, trên bàn đã dọn sẵn mấy món đơn giản nhưng trông thật hấp dẫn. Bố cậu ngồi đọc báo ở góc nhà, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn con trai với ánh mắt hiền hòa.
Long đặt quả bóng quen thuộc sang một bên, rửa mặt rồi ngồi vào bàn ăn. Khi cậu vừa gắp miếng rau, mẹ đã lên tiếng trách nhẹ:
"Suốt ngày bóng bánh, mai nhớ học bài nữa đấy!"
Long gãi đầu cười trừ. Cậu biết mẹ lo lắng, nhưng lúc này, được ăn bữa cơm gia đình trong không khí ấm áp thế này, cậu cảm thấy lòng mình thật yên bình.
Trái ngược với Long, Bảo trở về trong một không gian hoàn toàn khác. Cậu đạp xe nhanh trên con đường vắng, những cột đèn đường bắt đầu hắt thứ ánh sáng vàng vọt xuống vỉa hè. Không có tiếng gọi chào đón, không có mùi cơm thơm nức từ gian bếp. Chỉ có cánh cổng sắt cũ kỹ và khoảng sân lạnh lẽo.
Bảo dựng xe rồi lôi chìa khóa ra, tự mình mở cửa bước vào nhà. Căn nhà vắng lặng, chỉ có tiếng quạt máy quay đều đều. Trên bàn ăn, phần cơm được đậy nắp cẩn thận, một mảnh giấy nhắn nguệch ngoạc để lại:
"Mẹ tăng ca, ăn cơm trước nhé. Bố không về."
Bảo nhìn tờ giấy một lúc, rồi thở dài, lẳng lặng ngồi xuống. Cậu mở nắp hộp cơm, xúc từng muỗng một cách chậm rãi. Không ai nói chuyện, không ai hỏi cậu hôm nay thế nào.
Ăn xong, Bảo đứng dậy, mang chén bát đi rửa. Mọi thứ diễn ra trong im lặng, chỉ có tiếng nước chảy và tiếng muỗng va vào thành bát lanh lảnh. Cậu đã quen với những bữa cơm một mình như thế này. Nhưng dù quen, vẫn có chút gì đó trống trải khó tả.
Sau khi dọn dẹp xong, Bảo bước ra phòng khách, bật tivi lên nhưng cũng chẳng tập trung xem. Cậu cầm quả bóng trên tay, xoay xoay một lúc, rồi chán nản ném nó sang một bên.
Bên ngoài cửa sổ, gió đêm khẽ thổi qua, mang theo chút hơi lạnh len vào căn phòng trống trải.
Những buổi đá giao hữu sau giải đấu lẽ ra phải là những trận đấu vui vẻ, nơi cả đội có thể thư giãn và tận hưởng bóng đá mà không còn áp lực. Nhưng với Long, mọi thứ dần trở nên khó chịu hơn từng ngày.
Hưng không còn che giấu sự chán ghét của mình. Cậu ta gần như từ chối chuyền bóng cho Long, dù trong nhiều tình huống đó là phương án tốt nhất. Không chỉ vậy, khi Long giữ bóng, Hưng thường lao vào áp sát ngay lập tức, chơi rắn hơn mức cần thiết. Những cú tắc bóng của Hưng không còn đơn thuần là tranh chấp, mà đôi lúc mang theo cả sự bực tức dồn nén.
Bảo và vài người trong đội nhanh chóng nhận ra sự căng thẳng này. Trong một pha bóng, khi Long đã thoát xuống gần vòng cấm và chỉ cần một đường chuyền từ Hưng là có thể đối mặt với thủ môn, nhưng thay vì chuyền, Hưng lại cố gắng rê bóng qua hai cầu thủ đối phương. Hậu quả là mất bóng.
"Anh làm gì thế?!" Bảo nhăn mặt, chạy lại. "Chuyền đi thì có bàn thắng rồi!"
Hưng lườm Bảo một cái, rồi quay sang Long, giọng lạnh băng:
"Tao không thấy ai ở vị trí tốt cả."
Long cắn môi, cố nén cơn giận. Cậu không phải người thích cãi vã, nhưng rõ ràng Hưng đang cố tình loại bỏ cậu khỏi lối chơi chung.
Không chỉ có những pha bóng ích kỷ, Hưng còn va chạm với Long nhiều hơn bình thường. Trong một tình huống tranh chấp, Hưng tì vai mạnh đến mức Long loạng choạng ngã xuống sân. Chưa kịp đứng lên, cậu đã nghe tiếng Hưng cười nhạt:
"Đứng dậy đi, tiền đạo mà yếu thế à?"
Những người xung quanh bắt đầu xì xào. Đội trưởng lớp 5 – Duy, vốn dĩ luôn điềm tĩnh, cũng phải cau mày khi thấy không khí trở nên quá căng thẳng.
"Thôi nào, chỉ là trận giao hữu, đừng làm quá!" Duy lên tiếng nhắc nhở.
Nhưng Hưng chỉ nhún vai, tỏ vẻ thờ ơ.
Trận đấu tiếp tục, nhưng không ai còn thấy vui vẻ nữa. Một vài người bắt đầu do dự khi chuyền cho Hưng, sợ rằng cậu ta sẽ lại chơi cá nhân. Căng thẳng trong đội cứ thế âm ỉ, như một cơn bão sắp đến gần.
Huấn luyện viên đứng bên ngoài sân, quan sát mọi thứ diễn ra với ánh mắt sắc bén nhưng không nói gì. Ông thấy rõ sự căng thẳng giữa Long và Hưng, thấy những đường chuyền bị từ chối, những pha bóng chơi rắn không cần thiết. Nhưng ông cũng hiểu rằng Hưng đang ở năm cuối của mình trong đội. Chỉ vài tháng nữa thôi, Hưng sẽ rời đi, nhường chỗ cho lớp đàn em.
Dù Long đang ngày càng chứng tỏ được năng lực, nhưng về mặt thể chất, Hưng vẫn là tiền đạo mạnh nhất đội. Cậu ta có sức tì đè, tốc độ và kinh nghiệm hơn hẳn những cầu thủ lớp 4. Huấn luyện viên biết rằng, với giải đấu hè sắp tới, đội vẫn cần một tiền đạo lớp 5 đủ bản lĩnh để dẫn dắt hàng công. Nếu ông can thiệp quá sớm, có thể khiến mọi chuyện căng thẳng hơn.
Vậy nên, ông chọn cách im lặng.
Nhưng không có nghĩa là ông không để ý.
Khi trận đấu giao hữu kết thúc, huấn luyện viên bước vào sân, vỗ nhẹ hai tay để thu hút sự chú ý của mọi người.
"Các con đá tốt đấy." Ông nói, giọng điềm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự nghiêm nghị. "Nhưng ta muốn nhắc lại một điều quan trọng: bóng đá là môn thể thao tập thể."
Ông dừng lại một chút, ánh mắt quét qua cả đội, dừng lại lâu hơn ở Hưng và Long.
"Trong một trận đấu, các con không nhất thiết phải là bạn thân của nhau ngoài đời. Nhưng trên sân, các con là đồng đội. Nếu không thể tin tưởng nhau, không thể phối hợp với nhau, thì dù có kỹ thuật tốt đến đâu, chúng ta cũng không thể chiến thắng."
Không ai nói gì, nhưng tất cả đều hiểu huấn luyện viên đang nhắm đến điều gì. Hưng chỉ khoanh tay, không tỏ vẻ gì là để tâm, nhưng những người khác thì có vẻ đã nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề.
Huấn luyện viên tiếp tục:
"Mùa hè này, chúng ta còn một giải đấu nữa. Và nếu các con vẫn muốn thi đấu, thì hãy nhớ điều ta vừa nói."
Ông không nói thêm gì nữa, chỉ gật đầu ra hiệu cho cả đội giải tán. Nhưng trước khi rời đi, ông khẽ liếc nhìn Hưng một lần nữa—một cái nhìn vừa nhắc nhở, vừa cảnh báo.
Hưng không nói gì, chỉ hừ nhẹ rồi quay lưng bước đi. Long đứng yên, nhìn theo bóng dáng của Hưng mà lòng nặng trĩu. Cậu không sợ những pha chơi rắn, không sợ bị va chạm. Nhưng cậu biết, nếu Hưng vẫn tiếp tục như thế này, đội bóng sẽ còn gặp rắc rối lớn hơn trong thời gian tới.


0 Bình luận