• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 1

Chương 02: Gặp để xem qua

0 Bình luận - Độ dài: 4,439 từ - Cập nhật:

Một cô hầu bước ra khỏi căn phòng của vị khách bí ẩn kia, sau đó đưa ra yêu cầu.

“Mau dẫn ta đi xem tên đó.”

“Không phải ta muốn làm khó gì ngươi, nhưng quả thật bây giờ không phải là thời điểm thích hợp để gặp mặt trò chuyện…”

Vị hiệp sĩ già cố gắng giải thích, thầm nghĩ không biết nên ứng đối sai cho hợp lý. Ông thà rằng bị chủ nhân bắt xông pha trên cánh đồng tuyết, chém đầu thêm vài tên man tộc trong cái tiết trời lạnh giá như thế này còn hơn phải chịu tình cảnh trước mắt.

“Hiệp sĩ Lotus, ta biết ngài được lãnh chúa Nathan giao cho trọng trách phục vụ chủ nhân của ta, mong rằng ngài hãy làm tròn bổn phận của mình.”

Được xưng là “ngài” nhưng Lotus chẳng cảm thấy bản thân được tôn trọng tí nào, thậm chí lúc cô gái trẻ nói ra lời đó còn không buồn liếc lấy ông một cái. Sau đó cô nàng cứ thẳng thừng bước về phía lối ra đằng kia..

Hiệp sĩ Lotus lắc đầu ngao ngán một cái rồi bước theo sau.

Ông có tư cách gì để phán xét cô gái trẻ này đây? Bởi lẽ chỉ có người hầu của hoàng gia mới được quyền hành xử cao ngạo như vậy.

Mấy ngày nay bão tuyết đã dần tan, Bạch Thành đang đón nhận những tia nắng mới của đầu năm, các hoạt động trong thành đồng thời cũng được vận hành trở lại. Nhờ thế nên trên con đường cái lúc này có thể thấy được đầy rẫy những gian hàng, người qua kẻ lại tấp nập hơn hẳn so với cái ngày mà đoàn xe ngựa bí ẩn kia đặt chân tới đây.

Tuyết tan, tòa thành tựa như đã mất đi lớp vỏ bọc ngụy trang của mình từ đó trở lại hình dáng vốn có của nó. Dĩ nhiên là những mặt “bẩn” cũng không còn được giấu đi nữa.

Cô hầu hơi nhíu mày khi bắt gặp phải những tên lính đang tụ họp uống rượu bên lề đường, vậy mà còn có người dân gia nhập cùng, tất cả như đang đắm chìm vào khung cảnh nào đó vô cùng lạ lẫm đối với cô nàng ngoại quốc này

“Ta muốn đàn bà, trong cái chốn này chẳng lẽ không kiếm ra nổi con ả nào cho ta…”

“Tránh ra cho ta! Ai muốn tranh rượu với ta thì hỏi thử xem thanh kiếm này có đồng ý hay không.”

Nhìn thấy một tên lính đang không ngừng nôn mửa ra ở giữa phố, khuôn mặt cô hầu gái vốn dĩ đã không có mấy cảm xúc nay lại còn lạnh hơn nhiều phần.

“Mấy thằng nhãi cả năm đi chém giết với man tộc rồi, mấy ngày này được cho phép giải khuây nên hẳn là muốn làm khùng làm điên một chút...” Vị hiệp sĩ già cố gắng giải thích.

“Ta hy vọng rằng người dẫn đường mà các ngươi lựa chọn cho ta không phải là loại thích làm khùng làm điên… ít nhất thì cũng không bị chuốc rượu cho đến mức vô dụng như tên kia.” Bỏ lại câu nói đó, cô hầu gái bắt đầu rảo bước với tốc độ nhanh hơn.

Vị hiệp sĩ già thầm nghĩ nếu so về tửu lượng thì ai trong cái thành này có thể đấu lại tên nhóc kia chứ? Nhưng nghĩ thì nghĩ chứ cũng chẳng dám nói ra, tránh khỏi lại làm tâm trạng của cô nàng phía trước mình tệ hơn.

Cho dù thành bẩn hay sạch, chung quy lại là cũng không lớn, thế nên chẳng mấy chốc cả hai người đã đi đến một ngôi nhà gỗ nhỏ trông đơn sơ một cách keo kiệt. Đến nỗi ổ khóa cũng không thèm có, cánh cửa phía trước mở toang ra khiến cho người phía ngoài mơ hồ thấy được những vật dụng thường ngày nằm rải rác trên nền đất, chẳng biết là chủ nhân của nó có biết hai chữ gọn gàng được viết như thế nào không nữa.

“Hắn đang ở bên trong.” Hiệp sĩ Lotus nhẹ nhàng nhắc nhở người thiếu nữ đang có chút bàng hoàng.

Cô hầu không đáp lại gì, hơi do dự một chút rồi mới nhấc chân tránh qua cái nồi đang ngáng sau thành cửa kia để đi vào.

Ánh sáng bên ngoài tiến vào cùng cô gái, từ đó làm hiện diện rõ ràng hơn những sự vật trong căn phòng nhỏ.

Trước mắt cô lúc này là người lính trẻ tên Kaelric đang ngồi bệt xuống giữa đống vật dụng ngổn ngang, cặm cụi sửa chữa một loại công cụ kỳ lạ - thứ được làm bằng thân gỗ chắc chắn và một ống kim loại nặng nề gắn liền trên đầu. Đầu ống mở rộng như miệng một chiếc kèn, như là nó có thể thu hút hoặc phóng thích thứ gì đó ra từ bên trong.

Không hiểu sao khi nhìn lấy người lính trẻ kia, những lời định nói ra của cô hầu gái bỗng chốc bị chặn lại ở đầu môi. Bởi lẽ bất kỳ ai khi tiếp cận với Kaelric Drayton đều có chung một cảm nhận ban đầu - thằng nhóc này chẳng biết tận dụng bộ dạng của mình như nào.

Là một người thường xuyên tiếp xúc với mọi loại quan hệ thượng tầng của hoàng gia, làm sao mà cô hầu có thể không nhận ra đằng sau cái cơ thể đầy bụi bẩn kia là ngoại hình đặc biệt như nào? Thậm chí cô còn hoài nghi liệu cậu trai trẻ trước mặt có phải là con riêng của vị lãnh chúa Bạch Thành cùng một cô tiểu thư quý tộc nào đó hay không. Lướt sơ qua những kiến thức lịch sử mình học được trong đầu, những nhà quý tộc có mái tóc đỏ không phải là hiếm, nhưng nếu đi cặp cùng đôi mắt xanh thẳm kia thì quả thật lại khiến cho cô cảm thấy chẳng có chút manh mối nào.

Với sự hoài nghi trong lòng của mình, cô gái trẻ quyết định quan sát thêm về người lính này.

Kaelric vẫn đang tiếp tục công việc sửa chữa của mình, tựa như không biết rằng có ai khác trong căn phòng đang tồn tại.

Cô hầu gái bắt đầu đưa mắt quan sát khắp căn phòng và nhanh chóng nhận ra nó cũng chẳng hề “sạch sẽ” gì. Những hình vẽ chi chít bằng mực đen hằn lên bốn bức tường, chồng chéo lên nhau một cách lộn xộn không hề mang lại nét thẩm mỹ nào. Thế nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy những nét mực ấy không hoàn toàn vô nghĩa, chúng tạo thành những vòng tròn với những ký tự bên trong được thể hiện một cách rõ ràng, ngay ngắn, mang đến một cảm giác vừa kỳ lạ vừa rối ren nhưng cũng đầy trật tự.

Với bất kỳ ai khác, những hình vẽ này có lẽ chỉ là những nét nguệch ngoạc khó hiểu, nhưng với cô hầu gái thì lại biết được chúng thật chất là cái gì.

Vòng tròn ma pháp.

Như chứng thực cho suy nghĩ của cô gái trẻ, một cuốn sách cũ kỹ mau chóng được tìm thấy ngay trên một cái bàn bên cạnh với tựa đề là “nhập môn ma pháp sơ cấp”. Không cần lật nó thi cô cũng rõ ràng nội dung bên trong là gì, bởi thứ này đã được chính bản thân cô thuộc bằng lòng chỉ từ khi mới được tám tuổi. Vậy nên cô càng không hiểu rõ người lính trước mắt mình là loại người như thế nào.

Bỗng chốc đôi mắt của Kaelric sáng lên.

“Xong rồi!”

Ngay khi cậu thốt ra hai từ ấy, một tia lửa chợt lóe lên giữa căn phòng thiếu sáng, ngay sau đó là một tiếng nổ vang rền như sấm dội.

Chỉ trong chớp mắt, đôi mắt cô hầu gái bắt gặp một thứ gì đó vô cùng kỳ lạ - một hình dạng thoáng hiện trong luồng sáng rực, nhưng cũng nhanh chóng biến mất như thể chưa từng tồn tại. Trước khi cô kịp định thần, tiếng vụn gỗ vỡ vụn vang lên lạo xạo, để lộ một lỗ hổng to bằng thân người ngay góc tường sau lưng cô.

Mồ hôi ứa ra từng cơn dưới sống lưng cô gái trẻ, một cảm giác ớn lạnh theo đó mà bò lên từng đốt ngón tay.

Căn nhà rách nát vốn không chắc chắn gì, nhưng thứ vật dụng kỳ quái kia lại có thể tạo ra một cái lỗ lớn như thế. Nếu khi nãy chỉ cần lệch đi vài phân thôi thì chuyện gì sẽ xảy ra? Liệu cô có còn đứng đây mà suy ngẫm về những gì vừa diễn ra, hay đã nằm gục xuống trong một vũng máu từ lâu?

Cô hầu gái giận dữ đến mức đôi bàn tay siết chặt đến run rẩy. Cô giận chính mình vì đã rời khỏi căn phòng an toàn kia, giận vì đã tự ý bước chân đến nơi này mà không một chút do dự. Nhưng trên hết, cơn thịnh nộ lớn nhất trong cô hướng về kẻ lính vô trách nhiệm kia - tên đã đẩy cô vào tình cảnh suýt chút nữa nếm trải ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

“Nhà ngươi mới vừa rồi muốn giết ta?”

“Hử? Cô là?” Kaelric đáp lại một cách lề mề.

Nghe thấy tiếng động từ bên trong căn nhà gỗ, vị hiệp sĩ già vội vã chạy vào kiểm tra.

“Kaelric, tên nhóc nhà ngươi lại muốn gây chuyện gì?” Vị hiệp sĩ già nhìn qua cái lỗ trên tường đằng kia cùng với cái vật dùng kỳ quặc trong tay của cậu đã mau chóng hiểu được chuyện gì đang xảy ra. “Lại thất bại nữa?”

Kaelric hướng về vị hiệp sĩ già gật đầu một cái.

“Tính làm thêm một khẩu nữa để dự phòng, cứ tưởng có kinh nghiệm từ việc chế tạo khẩu trước rồi thì lần này sẽ đơn giản hơn, ai ngờ lại...” Kaelric vừa nói vừa quơ qua quơ lại thứ vật dụng kỳ lạ nay đã bị tòe nòng, khói bốc ra nghi ngút từ nơi đó.

Hiệp sĩ Lotus thở dài một cái, sau đó đưa tay về phía người cô hầu gái kia.

“Đây là người hầu của vị khách quý sẽ cùng đồng hành với ngươi trong mấy ngày sắp tới.”

“Nhà ngươi mới vừa rồi muốn giết ta?” Cô hầu gái lặp lại câu nói trước đó.

Vị hiệp sĩ già cảm thấy bản thân chỉ vừa mới canh gác bên ngoài một chút mà mọi chuyện đã rối ren như thế này, không khỏi cảm thấy mà chột dạ, sau đó liếc mắt ra hiệu cho Kaelric giục cho cậu mau chóng trả lời.

“Mới vừa rồi ta cũng hỏi cô là ai…” Kaelric khoanh tay lại. “Giờ ta đã biết rồi cho nên cũng không ngại nói thẳng, cô chẳng phải bạn bè hay cấp trên của ta, vậy tại sao cô lại có mặt ở nhà của ta?”

Nghe lấy câu trả lời này, cô hầu gái cảm thấy có gì đó vô cùng không đúng. Rõ ràng là bản thân từ trước đến giờ đi đến nơi đâu lại chẳng được mọi người vô cùng nghênh đón. Vậy cớ sao một tên chỉ là lính tốt ở cái thành rách nát này lại có thể tỏ thái độ với mình như thế?

“Ta biết cửa nhà ta không có khóa hay chốt chặn, nhưng không có nghĩa là ai cũng được quyền tự tiện vào. Hơn nữa là… từ nãy cho đến giờ cô cũng không tự giới thiệu hay chào hỏi ta chút nào, vậy sao ta có thể đối đãi cô như là khách đây?”

“Vì không phải là khách nên nhà ngươi mới muốn hù dọa ta như thế?” Cô hầu gái hơi nhíu mày một cái.

“Sao phụ nữ ngày nay cứ một hai câu là lại gán ghép tội trạng cho người khác như thế? Cô nghĩ nhiều rồi, ta chỉ đơn giản là đang… ưm… nghiên cứu một sự vật vô cùng quan trọng với ta, vừa nãy chỉ là thất bại ngoài ý muốn.” Kaelric trả lời rất chân thành, tựa như bản thân không hề có ác ý gì.

Thế nên cô hầu gái cũng không tìm ra sơ hở gì để hỏi ép hắn thêm nữa, vì quả thật như lời hắn nói trước đó - cô là khách không mời mà đến.

Thế nhưng cô gái trẻ nào phải là loại người ngu ngốc gì, rất mau chóng cô đã nhớ ra một sự việc nào đó, sau đó cầm lên quyển sách cũ kỹ với tiêu đề “nhập môn ma pháp sơ cấp” đằng kia mà nói.

“Nhà ngươi cũng là pháp sư?”

Nếu không phải thế thì sức nổ kinh hoàng vừa nãy đến từ đâu ra? Rõ ràng thứ sức mạnh và tốc độ đó không thể nào đến từ một con người thông thường được. Cô hầu gái ngày càng nheo mắt lại về phía thứ vật dụng kỳ quái kia của người lính trẻ.

“Không phải.” Kaelric trả lời chắc nịch, tựa như đây không phải là lần đầu tiên có người hỏi cậu về vấn đề này. “Còn về thứ này, nó tên là súng hỏa mai - một nấc thang mới trên con đường khoa học của nhân loại.”

“Khoa học?”

Đây là loại ngôn ngữ địa phương gì vậy?

“Ừm đại khái là tiến trình tích lũy tư tưởng của vô số con người, nói tóm lại thì không phải là ma pháp như cô nghĩ đâu.”

Dù còn hơi rối bời trước những ngôn từ kỳ quặc đến từ Kaelric, cô hầu gái đã nắm bắt được mấu chốt của vấn đề, và điều đó đã giải tỏa được những nghi vấn của cô đến từ các bức vẽ vòng tròn trên tường kia.

“Nhà ngươi không phải là pháp sư, vậy mà lại dám vụng trộm vẽ ra những vòng tròn ma pháp này.” Cô hầu gái phất tay về phía vị hiệp sĩ già mả nói. “Hiệp sĩ Lotus, mau báo lại với ngài Nathan rằng ta muốn đổi người. Thứ ta muốn là người dẫn đường thực thụ chứ không phải là một tên chỉ suốt ngày mộng tưởng đến việc trở thành pháp sư kia.”

“Lãnh chúa đã hạ lệnh, chỉ còn vài ngày nữa là xuất phát cho nên quả thật là không tiện tìm ra người thay thế như nào.” Vị hiệp sĩ già ôn tồn trả lời.

“Chẳng lẽ cả một tòa thành lớn như này lại không thể tìm ra một tên nào khác hữu dụng hơn hắn?”

“Ta biết sự việc hôm nay đã để lại nhiều ác cảm cho ngươi đối với tên nhóc kia, nhưng ta cam đoan với ngươi rằng. Trong mấy năm đổ lại đây chưa chắc hắn đã là tên chém xuống đầu của đám man tộc nhiều nhất, nhưng hắn là loại người sẽ sống sót trong mọi tình cảnh dù cho hung hiểm như thế nào đi chẳng nữa.”

Nhìn thấy cô gái trẻ còn chẳng thèm để ý tới lời nói của mình, vị hiệp sĩ già mới nói ra một câu chốt hạ.

“Đã thế bao năm qua hắn đã tích lũy quân công đầy đủ và đạt được thư tiến cứ đến từ quân bộ, thế nên chỉ cần mùa thu tiếp theo đến thì hắn sẽ là học sinh của Học Viện.”

Nghe thấy hai chữ “Học Viện”, cô hầu gái không còn giữ được vẻ hờ hững nữa mà quay ngoắt sang Kaelric đang ngồi dưới mặt đất.

Bộ dạng như này thì hắn mới được bao nhiêu tuổi? Thậm chí có khi còn trẻ hơn cả cô, vậy mà trong cái thành rách nát này lại có một người có thể đạt được cơ hội làm học sinh của Học Viện - nơi thần thánh vang danh khắp cả đế quốc, à không cả lục địa này mới đúng. Bỗng chốc thái độ của người hầu nữ trở nên êm dịu hẳn đi, bởi nếu không tính tới những chuyện chẳng ra đâu mà ngày hôm nay bản thân gặp phải, quả thật tên lính trẻ này lại rất xứng đáng làm người đồng hành cùng đoàn xe của cô đến Thành Đô.

“Vậy xin ngài nhắc nhở hắn một chút, chuyện hôm nay nếu còn tái diễn trong hành trình sắp tới thì ta không chắc liệu cái đầu trên thân của hắn có còn giữ nguyên tại chỗ hay không.”

Đây là một lời cảnh cáo, đồng thời cũng là biểu hiện của sự tha thứ của cô gái trẻ. Tuy vậy, chính bản thân cô hôm nay đã gặp phải nguy hiểm, làm sao có thể dễ dàng tha thứ như vậy? Những cảm xúc khó chịu trong lòng cô chắc chắn cần phải được thể hiện ra ngoài, tốt nhất là nên khiến đối phương cảm nhận được sự khó chịu giống như những gì cô đang trải qua. Và rất may mắn cô đã nghĩ ra một cách như thế.

Cô hầu gái cứ thế quay ngoắt rời khỏi. Lúc mới vào không cần chào hỏi ai, dĩ nhiên lúc rời đi cũng không muốn để lại thêm lời gì. Bước chân đến thành cửa thì bỗng nhiên cô dừng lại, cổ tay phải hơi xoay một chút sau đó một chiếc vòng tròn ma pháp màu đỏ hiện ra. Hình dạng của nó vô cùng quen thuộc đối với Kaelric, bởi đó là một trong những thứ mà cậu tự tay vẽ lên chiếc tường đằng kia.

Ma pháp sơ cấp.

Một nguồn nhiệt lượng không biết từ đâu xuất hiện giữa không trung. Căn phòng vốn tối mù giờ đây lại được khoác lên mình những gam màu rực rỡ từ ngọn lửa đang bùng cháy - thứ đồng thời cũng hắt lên những tia sáng làm lộ rõ khuôn mặt tò mò xen lẫn sự thèm khát của Kaelric Drayton.

Sau khi nhìn thấy được bộ dạng đúng như dự đoán của mình về tên lính trẻ, cô hầu gái mới hơi mỉm cười để lộ sự hài lòng, sau đó ung dung rời khỏi chốn này.

Trong một căn phòng ấm cúng của Bạch Thành.

“Ngài gặp qua tên kia rồi?” Một lão già râu tóc bạc phơ, trên thân mặc lấy một tấm áo vải cũ kỹ cất lời.

“Đã gặp qua.” Cô hầu nữ trả lời, sau đó kể lại một mạch những gì mình đã trải qua trong căn nhà gỗ kia cho lão già nghe.

Ông lắng nghe rất nghiêm túc, hai mắt có hơi nhắm lại tựa như đang suy tính thứ gì đó, chỉ khi nghe qua đoạn cô hầu gái suýt chút nữa bị tổn thương đến thân thể thì khuôn mặt mới nhăn nhó hẳn lên, chắc là ông cảm thấy không vui vì điều này cho lắm.

“Tóm lại hắn ta không phải là một tên đáng tin cậy gì cho lắm, nhưng ta tin tưởng vào hai chữ ‘Học Viện’.” 

“Vậy sao? Xin mạn phép cho bề tôi hỏi vì sao ngài lại có lòng tin như thế?”

“Bởi chỉ có Học Viện mới có thể đạo tạo ra một con người ưu tú như ngài - Lanster Blackwell của hoàng gia.”

Thì ra lão già trông như bình thường đang nói chuyện với cô lúc này là pháp sư hoàng gia trong đoàn xe ngựa đi đến Bạch Thành, chẳng trách ông lại có thể hiện diện trong căn phòng của đệ tam công chúa đế quốc Snowfall vào lúc đêm muộn như này.

“Ngài nói cũng phải, nếu đã là học sinh của Học Viện thì hẳn là nhân cách cùng năng lực của cậu nhóc đó phải xếp vào loại tốt nhất của tòa thành này.”

Cô hầu gái thầm nghĩ năng lực thì tạm thời chưa nói tới, nội cái việc hành xử của tên kia vào buổi chiều hôm nay đã làm cho nàng chẳng cảm thấy nhân cách của người lính trẻ kia tốt chỗ nào.

“Cơ mà thứ lỗi cho bề tôi cảm thấy tò mò, những hình vẽ trên bức tường kia của hắn, ngài có chắc rằng đó là những vòng tròn ma pháp?”

Cô hầu gái hơi bất ngờ một chút, không rõ vì sao Lanster lại cảm thấy bận tâm về điều này.

“Hẳn là vậy.”

“Có khi nào…” Vị pháp sư hoàng gia ấp úng.

“Nếu có phán đoán gì thì ngài cứ nói thẳng ra, chẳng lẽ kiến thức về ma pháp của bất kỳ ai trong tòa thành này lại có thể hơn một vị pháp sư đã được hoàng gia chứng thực như ngài hay sao?”

“Cả bề tôi lẫn ngài đều rõ hình dạng của một vòng tròn ma pháp phức tạp ra sao.” Lanster Blackwell hơi ho khan một chút, sau đó điều chỉnh lại tốc độ nói chuyện của mình. “Không dùng ma pháp mà lại có thể sao chép ra chúng bằng mực, bề tôi nhìn thế nào cũng thấy thủ đoạn như vậy rất giống với những vị bùa chú sư trong truyền thuyết. Cậu trai trẻ này còn vượt qua được bài kiểm tra đầu vào của Học Viện, biết đâu lại có tiềm năng…”

Cô hầu gái không ngờ rằng vị pháp sư trước mặt lại đánh giá tên lính trẻ kia cao như thế. Phải biết rằng trong cả ngàn người tìm ra được một pháp sư đã là không dễ dàng, bùa chú sư thì lại càng khỏi nói. Thế nên bất kì ai khi mang lấy chức danh này lại chẳng được chào đón ở mọi đế quốc cơ chứ?

“Ta đã nhìn qua rồi, hắn không có ma lực, đồng nghĩa với việc không thể trở thành pháp sư, vậy nên làm bùa chú sư cũng không phải là chuyện khả thi đối với hắn. Vì thế ta nghĩ rằng phán đoán của ngài có hơi vội vàng rồi.”

Lanster Blackwell chỉ cười đáp lại. Vị pháp sư biết tới cái độ tuổi của ông thì những trực giác đến từ kinh nghiệm lại quý giá bao nhiêu. Nhưng khổ nỗi thân phận của cả hai lúc này lại cách nhau quá xa nên bản thân ông cũng không tiện phản bác lại như thế nào. Mà dù sao thì đây cũng không phải chủ đề chính mà ông muốn đề cập tới vào thời điểm này.

“Phía bên kia có phản hồi rồi.” Lanster bỗng nhiên lấy ra một phong thư trong túi áo, sau đó dùng hai tay dâng về phía cô gái trẻ trước mắt.

Cô hầu gái nhận lấy phong thư, cởi bỏ niêm phong trên nó rồi sau đó lặng yên đọc những hàng chữ kia dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Không ai biết nội dung trong phong thư đó là gì, nhưng chỉ việc nhìn qua nét vui mừng tỏa ra trên khuôn mặt nàng lúc này thì hẳn là một tin tức tốt.

“Năm ngày sau bắt đầu khởi hành đến Thành Đô, Lanster Blackwell, chuyến hành trình tiếp theo lại phải trông cậy vào ngài rồi.” Cô hầu gái nói, giọng điệu như đang ra lệnh.

“Bề tôi rất sẵn lòng phụng sự.” Lanster hơi cúi đầu xuống, làm ra lễ nghi thường thấy trong hoàng gia Azura.

Bất chợt cô gái trẻ giơ tay lên ra hiệu, một nữ hầu khác bên cạnh bắt đầu thắp lên những ánh nến đã được chuẩn bị xung quanh. Sau đó một nữ hầu khác nữa lại tiến tới, nhẹ nhàng cởi lấy lớp áo bông trên người nàng ra. 

Vị pháp sư hoàng gia nhìn thấy những làn khói nghi ngút tỏa ra từ chiếc bồn đằng kia thì biết được chuyện gì đang xảy ra, thế nên ông rất tự động đứng dậy mà cúi chào một cách kính cẩn, sau đó nhanh chóng rời khỏi.

Dưới ánh nến mờ ảo, từng lớp vải trượt xuống thân thể cô gái trẻ tựa như cánh hoa lìa cành, từ đó hé lộ từng làn da trắng mịn màng tựa sương sớm. Những đường cong của nàng theo đó hiện ra một cách mềm mại, cứ thế uốn lượn trông chẳng khác gì một tuyệt tác được tạo hóa ưu ái mà nhào nặn ra.

Đôi chân cô khẽ lướt vào làn nước ấm làm cho mặt nước dao động, những gợn sóng lăn tăn phản chiếu ánh nến bập bùng. Mái tóc dài của nàng để buông hờ trên bờ vai mảnh dẻ, vài lọn trên đó buông lơi xuống, sau đó bắt đầu trôi nổi trong làn nước ấm nhằm mục đích ôm lấy tấm lưng thon thả kia. 

Như một nghi thức đã quen thuộc, những nữ hầu khác lặng lẽ tiến đến, đôi tay của họ thuần thục mà cung kính, cẩn trọng phục vụ cô gái trẻ trong từng động tác tắm rửa.

Đôi mắt của cô gái trẻ trong bồn tắm lúc này vô cùng bình tĩnh, nét mặt không gợn chút cảm xúc giữa những người hầu kẻ hạ, tựa như bao năm qua việc được đối xử như vậy chỉ là một phần của cuộc sống của nàng - thứ thói quen lặp đi lặp lại chẳng đáng bận lòng.

Quả thật vậy! Kể từ khi được sinh ra cho tới giờ, cô gái này có thể sống tùy ý tới mức rất ít những thứ trên đời có thể khiến bản thân mình bận lòng nữa.

Như cái cách cô thản nhiên trả đũa tên lính trẻ kia vậy.

Để một người phụ nữ có đặc quyền được sống như vậy chỉ có lý do rất đơn giản. Ngày hôm nay chẳng hề có cô hầu nào rời khỏi căn phòng này để đi đến căn nhà gỗ cũ kỹ đó cả.

Bởi nàng không phải ai khác mà chính là đệ tam công chúa của đế quốc Snowfall - Alicia Devolka.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận