• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 1: Bắt đầu của một sử thi

Chương 06: Mạo hiểm giả.

0 Bình luận - Độ dài: 3,295 từ - Cập nhật:

Đã hơn 26 năm đã trôi qua.

Đã có một nghề có tên là mạo hiểm giả đã xuất hiện. Mạo hiểm giả thường nhận các nhiệm vụ từ hội mạo hiểm để kiếm tiền và danh tiếng. Các nhiệm vụ này có thể bao gồm giải quyết các mối đe dọa từ quái vật hoành hành trong rừng, hầm ngục hoặc gần khu dân cư. Bảo vệ thương đoàn, quý tộc hoặc những người quan trọng trong hành trình di chuyển đến những nơi xa sôi. Khám phá các di tích cổ, hầm ngục hoặc khu vực chưa ai từng đặt chân đến. Tìm kiếm thảo dược, quặng quý, hoặc các nguyên liệu đặc biệt cần thiết cho giả kim thuật, rèn vũ khí, hoặc chế tạo phép thuật. Tìm kiếm và bắt giữ những kẻ bị truy nã hoặc phản bội hội mạo hiểm. Tìm hiểu nguyên nhân của những sự kiện bất thường như dịch bệnh, lời nguyền, hay sự xuất hiện của những sinh vật lạ.

Nhiệm vụ của mạo hiểm giả thường được chia theo cấp độ, từ dễ đến khó, phù hợp với năng lực của từng người.

Trong một nhà trọ tên là Cỏ Mèo đang có một cô bé đang ngủ rất sâu và không có dấu hiệu tỉnh lại.

Rầm!

Tiếng cửa phòng vang lên thật mạnh và một cô gái với bộ giáp màu đỏ của hoa hồng bước vào.

"Mau dậy đi Mira, cả đội đang chờ cậu kìa!"

Cô gái đó liên tục lay cô bé tên là Mira dậy nhưng mà cô bé đó vẫn cố bám víu lấy cái chăn.

"Dừng lại đi mà Rose-san, để có tớ ngủ thêm một chút đi mà."

"ĐỘI TRƯỞNG KIỂU GÌ MÀ LẠI LƯỜI NHÁT VẬY CHỨ HẢ?!"

Rose kéo mạnh tấm chăn, khiến Mira bị lôi ra ngoài trong tình trạng tóc tai bù xù, mắt nhắm mắt mở đầy uể oải.

"Mệt quá đi mà... Hôm qua tớ đã phải thức khuya để viết báo cáo nhiệm vụ rồi đấy..." Mira lầm bầm, cố gắng lết ra khỏi giường.

Rose khoanh tay, hừ một tiếng. 

"Đừng có viện cớ nữa! Hôm nay bọn mình có nhiệm vụ quan trọng, cậu mà không dậy là bọn tớ đi trước đấy!"

Nghe đến nhiệm vụ quan trọng, Mira chớp chớp mắt, có vẻ đã tỉnh táo hơn. 

"Nhiệm vụ gì cơ?"

Rose thở dài, đặt hai tay lên hông. 

"Một con quái vật bí ẩn xuất hiện gần khu mỏ phía tây. Người dân nói rằng nó có thể nuốt chửng cả một toa xe chở hàng chỉ trong chớp mắt."

Mira bật dậy ngay lập tức, vẻ buồn ngủ tan biến không dấu vết. "Nghe thú vị đấy!"

Rose nhìn cô bé đội trưởng đầy bất lực. 

"Chỉ có quái vật thì cậu mới chịu tỉnh táo hả?"

Mira nhún vai, nở nụ cười tinh quái. 

"Thế mới là mạo hiểm giả chứ!"

Cô nhanh chóng mặc trang phục của mình, đeo thanh đoản kiếm lên hông rồi chạy theo Rose ra ngoài.

Bên dưới sảnh quán trọ Cỏ Mèo, các thành viên khác của đội đã chờ sẵn. Một chiến binh cao lớn với mái tóc màu đồng và chiếc rìu khổng lồ dựa vào quầy bar, một cung thủ tóc xanh đang kiểm tra lại mũi tên, và một pháp sư nhỏ nhắn đang nhấm nháp trà.

Mira giơ tay chào. 

"Xin lỗi, xin lỗi, tại tớ ngủ quên-"

"Quên gì mà quên! Bọn tôi cá là cậu cố tình ngủ nướng!" 

Chiến binh tóc đồng gầm lên.

Mira gãi đầu, cười cười. 

"Thôi nào, đi làm nhiệm vụ thôi!"

Cả đội nhìn nhau rồi thở dài, nhưng vẫn đứng dậy, chuẩn bị lên đường. Một ngày mới của những mạo hiểm giả lại bắt đầu.

Sau một lúc thì cả nhóm cũng đã đến nơi mà họ cần đến, họ nhìn nhau rồi gật đầu đồng ý, ánh mắt ai cũng ánh lên sự cảnh giác. Trước mặt họ là lối vào khu mỏ tối om, chỉ có vài chiếc đuốc leo lét cắm trên tường đá, soi rọi lối đi gập ghềnh phía trước. Không khí bên trong lạnh lẽo và có mùi ẩm mốc đặc trưng của đất đá bị khai thác.

Mira rút thanh kiếm ra, ánh thép phản chiếu ánh sáng lửa một cách lạnh lẽo.

“Được rồi, đội hình như cũ. Rose đi trước dẫn đường, tôi theo sau. Misha ở giữa cung cấp phép thuật, còn Roland và Kiva sẽ bảo vệ phía sau.”

Mọi người lập tức vào vị trí. Rose, với bộ giáp đỏ rực, cầm chắc tấm khiên lớn của mình và tiến lên trước. Từng bước chân của cô vang lên trong không gian yên tĩnh của hầm mỏ.

Sau khi đi vào được một đoạn, Misha giơ tay ra, niệm một câu chú ngắn. Một quả cầu ánh sáng nhỏ xuất hiện lơ lửng trên tay cô rồi bay lên, chiếu sáng con đường phía trước. Dưới ánh sáng ấy, cả nhóm có thể thấy các đường hầm ngoằn ngoèo dẫn sâu vào trong lòng đất.

“Nếu là quái vật thì nó sẽ chọn nơi tối nhất để ẩn nấp.” 

Misha lẩm bẩm.

Bỗng, Roland nhíu mày. 

“Mọi người… có nghe thấy tiếng động không?”

Cả nhóm lập tức im lặng. Một âm thanh là lạ, như tiếng thứ gì đó cào vào đá, vang vọng từ sâu trong đường hầm. Cảm giác như có thứ gì đó đang di chuyển trong bóng tối, chờ đợi họ.

“Chuẩn bị chiến đấu.” 

Mira thì thầm, siết chặt thanh kiếm trong tay.

Cả nhóm tiếp tục tiến lên, ánh sáng từ quả cầu phép của Misha dần soi rõ hơn khung cảnh trước mặt họ…

Bên trong hang chứa rất nhiều tơ nhện, và bên trong những tơ nhện đó là những xác người đã chết vì khô, bên cổ của họ có hai lỗ nhỏ nhưng rất sâu.

"Này, mọi người tôi nghĩ là..."

"Sao vậy hả, Kiva..."

"Kiva?"

Rose gọi Kiva nhưng mà anh chàng người Elf chỉ đơn giản là không trả lời lại.

"Tại sao anh lại không nói vì hết vậy?"

Rose quay lại thì thấy Kiva đang bị một con nhện trói lại.

"Kiva!"

Cả nhóm lập tức giật mình, mắt ai cũng mở to khi thấy Kiva đang bị treo lơ lửng trên không, cơ thể bị bao phủ bởi lớp tơ trắng dày đặc. Miệng cậu ta bị bịt kín, chỉ có đôi mắt hoảng hốt đảo qua đảo lại, cố ra hiệu cho đồng đội.

“Chết tiệt! Ở trên trần!” 

Mira hét lên, giương kiếm lên cao.

Misha ngay lập tức điều khiển quả cầu ánh sáng bay lên. Khi ánh sáng lan tỏa, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra hàng chục con nhện khổng lồ bám chặt trên trần hang, đôi mắt đỏ rực của chúng lóe lên trong bóng tối. Chúng có thân hình đen tuyền, những chiếc chân dài ngoằn ngoèo và cặp răng nanh sắc nhọn nhỏ giọt chất dịch màu xanh lá cây.

“Nhện quỷ hút máu…” 

Roland nghiến răng. 

“Chúng là loài săn mồi cực kỳ nguy hiểm. Những nạn nhân bị cắn sẽ bị rút cạn máu trước khi bị ăn thịt.”

“Mọi người, đội hình phòng thủ!” 

Rose hét lên, nâng cao tấm khiên, đứng chắn trước nhóm.

Nhưng bọn nhện không để họ có cơ hội phản ứng. Một con trong số đó lao thẳng xuống từ trần hang, nhắm vào Misha.

“Lùi lại!” 

Mira nhanh chóng vung kiếm, chém thẳng vào con nhện đang lao đến. Thanh kiếm của cô cắt ngang qua chân trước của nó, khiến con quái rú lên đau đớn và rơi xuống đất.

Nhưng ngay lập tức, ba con khác lao đến từ phía sau. Roland và Rose xoay người, chặn chúng lại. Tiếng kim loại va chạm vang lên khi lưỡi rìu của Roland bổ xuống, chặt đứt một chân của con nhện gần nhất.

Misha lùi về phía sau, nhanh chóng niệm phép. 

“<Ignis Flamma> !”

Một quả cầu lửa rực sáng lao thẳng vào một trong những con nhện, thiêu rụi lớp tơ bọc quanh cơ thể nó. Tiếng rít chói tai vang lên khi con nhện lăn lộn trên mặt đất, cơ thể dần bị ngọn lửa nuốt chửng.

Mira liếc nhìn Kiva, cậu ta vẫn bị treo trên trần, đang dần bị tơ nhện siết chặt hơn.

“Nhanh lên, phải cứu Kiva trước khi cậu ta bị hút cạn máu!” 

Mira ra lệnh.

Nhưng bọn nhện không để họ có cơ hội tiếp cận. Thêm nhiều con tràn ra từ sâu trong hang, bao vây họ từ mọi hướng.

“Misha, có cách nào đốt hết đống tơ này không?” 

Rose hét lên trong khi dùng khiên chặn một cú cắn từ con nhện trước mặt.

Misha cắn môi, nhìn vào đống tơ dày đặc trên trần hang. Nếu cô sử dụng lửa quá mạnh, có thể sẽ làm Kiva bị cháy luôn.

“Không thể dùng lửa trực tiếp… Nhưng có một cách!” 

Misha vội lấy ra một lọ thuốc từ túi của mình và ném nó lên không trung.

“<Tempestus Ventus> !”

Ngay khi phép thuật kích hoạt, một cơn gió mạnh cuốn lấy lọ thuốc, làm vỡ nó ngay giữa không trung. Một làn khói xanh lan tỏa khắp hang động, mang theo mùi hương lạ.

Những con nhện lập tức phản ứng, chúng trở nên hỗn loạn, di chuyển loạng choạng và bắt đầu rút lui.

Mira nhận ra cơ hội. 

“Bọn chúng bị mất phương hướng rồi! Rose, yểm trợ tôi cứu Kiva!”

Cô lập tức lao lên, nhảy lên một tảng đá rồi bật người lên cao, vung kiếm chém đứt lớp tơ giữ Kiva.

Kiva rơi xuống, nhưng Roland đã nhanh chóng đón lấy cậu.

“Ổn chứ?” 

Roland hỏi. Kiva gật đầu yếu ớt. 

“Cảm ơn… nhưng chúng ta vẫn chưa xong đâu…”

Mira nhìn lên thì liền thấy một con nhện khổng lồ, to gấp ba lần những con khác, đang bò ra từ sâu trong hang.

“Trùm cuối xuất hiện rồi…” Roland lẩm bẩm.

Cả nhóm lập tức vào tư thế chiến đấu một lần nữa.

Con nhện từ trên cao liên tục phóng tơ xuống nhưng đã bị Mira chém đứt. Kiva giương cung lên và ngay lập tức liền bắn ra những mũi tên có chứa độc.

Những mũi tên lao vào con nhện chúa nhưng mà chúng liền bật ra do lớp da cứng cáp của nó.

"Mũi tên của tôi vô dụng rồi."

"Để đó cho tôi!"

Roland liền bật nhảy thật cao và tiếp cận con nhện.

"Misha, yểm trợ Roland!"

Mira ra lệnh và Misha ngay lập tức thực hiện phép cường hóa thể nhất gấp 100 lần lên Roland.

Cơ thể Roland sáng lên với luồng năng lượng ma thuật mạnh mẽ. Cảm giác sức mạnh bùng nổ khiến cơ bắp anh căng tràn, đôi mắt lóe lên sự quyết tâm.

"Được rồi, xem thử ngươi cứng cáp đến đâu!" Roland gầm lên, vung chiếc rìu khổng lồ của mình.

BÙM!

Cú vung rìu mạnh mẽ đến mức không khí xung quanh cũng rung chuyển. Lưỡi rìu bổ xuống con nhện chúa, va chạm tạo ra tia lửa chói mắt. Nhưng thay vì chém xuyên qua, lưỡi rìu chỉ để lại một vết cắt nông trên lớp vỏ cứng như đá của con quái vật.

"Cái gì?!!" Roland kinh ngạc.

Con nhện chúa ngay lập tức phản công, giương cặp răng nanh khổng lồ định đâm vào Roland.

"Lùi lại!" Mira hét lên.

Roland xoay người né tránh trong gang tấc, nhưng một trong những chân của con nhện vụt tới, đập mạnh vào người anh.

ẦM!

Roland bay ngược ra sau, đập vào vách hang đá, khiến đất đá văng tung tóe.

"Roland!" 

Rose hoảng hốt, định lao đến, nhưng Mira đã ngăn cô lại.

"Đừng vội! Chúng ta phải tìm điểm yếu của nó!" 

Mira siết chặt chuôi kiếm, mắt không rời con nhện chúa.

Misha nhìn chằm chằm vào con quái vật, đầu óc cô chạy đua với hàng loạt suy nghĩ. Lớp vỏ của nó quá cứng để vũ khí thông thường có thể xuyên qua, phép cường hóa của cô cũng không đủ để tạo ra khác biệt… nhưng có một điểm đáng chú ý.

"Mira! Nhắm vào phần khớp chân của nó!" Misha hét lên. 

"Lớp vỏ giáp dày nhất nằm ở lưng và bụng, nhưng các khớp nối giữa chân với cơ thể thì mỏng hơn!"

"Hiểu rồi!" 

Mira đáp lại, rồi lao tới với tốc độ cực nhanh.

Kiva, dù vẫn còn yếu sau khi bị tơ nhện trói, vẫn cố giương cung lần nữa. Nhưng lần này, cậu ta bắn một mũi tên đặc biệt một mũi tên phát nổ.

BÙM!

Mũi tên trúng ngay phần mắt của con nhện chúa, khiến nó gào thét đau đớn.

Mira tận dụng cơ hội, trượt người xuống dưới bụng nó và vung kiếm chém mạnh vào khớp chân.

XOẸT!

Một trong những chân khổng lồ của con nhện bị cắt lìa, khiến nó loạng choạng.

"Tấn công dồn dập! Đừng để nó lấy lại thăng bằng!" 

Mira hét lớn.

Rose lao vào, dùng khiên của mình đập mạnh vào một chân khác, trong khi Roland, dù bị thương, vẫn đứng dậy và vung rìu bổ thẳng vào mặt con quái vật.

ẦM!

Cuối cùng, con nhện chúa gầm lên một tiếng chói tai rồi đổ gục xuống đất, cơ thể nó co giật trước khi hoàn toàn bất động.

Cả nhóm thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại.

"Chúng ta… thắng rồi sao?" 

Kiva lắp bắp.

Mira cắm kiếm xuống đất, chống tay lên chuôi kiếm, gật đầu. 

"Phải… kết thúc rồi."

Misha thả lỏng cơ thể, suýt chút nữa ngã khuỵu vì kiệt sức.

Rose đập nhẹ vào lưng Roland. 

"Lần sau đừng liều mạng như thế nữa."

Roland cười gượng. 

"Không liều thì đâu có vui."

Mira nhìn xác con nhện chúa, rồi thở dài. 

"Tốt rồi… nhưng giờ chúng ta phải báo cáo nhiệm vụ. Đi thôi."

Cả nhóm, dù mệt mỏi nhưng vẫn giữ nụ cười trên môi. Một ngày làm mạo hiểm giả lại kết thúc với chiến thắng.

Hoặc là không.

Từ trong bóng tối thì hàng trăm tiếng rít khác nhau vang lên.

"Cái gì vậy?"

Mira và cả nhóm nhìn lại sao khi nghe thấy tiếng kêu thì họ đã thấy nhiều con nhện chúa khác đang xuất hiện.

"Có nhiều hơn một con nhện chúa ư!"

"Không thể nào, chẳng phải mỗi bầy thì chỉ có một con nhện chúa thôi sao!"

Sắc mặt cả nhóm tái mét. Họ đã dốc toàn bộ sức lực để hạ gục một con nhện chúa, nhưng giờ đây… cả một đàn đang tràn ra từ bóng tối.

Những con nhện khổng lồ, to bằng một căn phòng nhỏ, đôi mắt đỏ rực sáng lên trong bóng tối. Tơ nhện dính bám đầy các vách đá, báo hiệu nơi đây là một ổ nhện khổng lồ chứ không chỉ là một cái hang đơn thuần.

“Chạy!” 

Mira hét lên.

Không ai phản đối. Họ lập tức quay người, lao về phía lối ra.

Những con nhện lập tức đuổi theo, tiếng chân chúng va vào đá tạo ra những âm thanh kinh hoàng. Tơ nhện từ trên cao bắn xuống, suýt nữa trói chặt lấy Roland, nhưng anh ta vung rìu cắt đứt và tiếp tục chạy.

Misha, dù thở hồng hộc, vẫn cố niệm phép. 

“Phong Tường!”

Một bức tường gió xuất hiện sau lưng họ, thổi văng vài con nhện ra xa, nhưng không đủ để chặn cả đàn.

“Kiva, bắn đi!” Rose hét.

Kiva lập tức quay người, kéo căng cung, bắn ra một loạt mũi tên phát nổ.

BÙM! BÙM! BÙM!

Những vụ nổ chặn đường đám nhện trong vài giây quý giá.

“Gần đến lối ra rồi!” 

Mira hét lên. Nhưng ngay lúc đó—

ẦM!

Lối ra bị một tấm lưới tơ nhện khổng lồ chặn lại.

“Không thể nào…” 

Roland nghiến răng.

Một con nhện chúa khác, to gấp đôi con ban nãy, chậm rãi bò ra từ bóng tối. Nó có một vết sẹo lớn trên mặt, và những chiếc răng nanh của nó nhỏ giọt chất lỏng tím đen.

Misha lắp bắp.

“Nó… nó là Nhện Chúa Cổ Đại…”

“Giờ sao đây?” 

Kiva gằn giọng.

Mira hít một hơi sâu, rồi nhìn về phía trước.

“Chúng ta chiến đấu.”

"Nhưng mà làm sao chúng ta có thể đánh thắng được chừng này nhện chúa! Một con thôi là đã quá khó khăn với chúng ta rồi!"

Misha hét lên khi mà những con nhện chúa đang lao đến.

“Thì đánh đến khi nào không thể đánh được nữa!” 

Mira nghiến răng, vung kiếm lên.

Không còn đường lui. Nếu bọn họ không chiến đấu, bọn họ sẽ chết.

“Chia đội hình!” 

Mira ra lệnh. 

“Rose, Roland, cầm cự bọn nhện chúa nhỏ! Kiva, yểm trợ từ xa! Misha, tập trung tấn công con Nhện Chúa Cổ Đại!”

Misha run rẩy, nhưng vẫn gật đầu. Cô ấy là pháp sư duy nhất ở đây. Nếu không có phép thuật của cô, cả nhóm không thể thắng.

ẦM!

Một con nhện chúa lao tới, nhưng Rose đã đỡ lại bằng khiên. Roland ngay lập tức bổ rìu vào chân nó, chặt đứt một khớp chân nhện.

“Kiva, bắn đi!” 

Mira hét lên và Kiva nhảy lên một tảng đá, giương cung, bắn ra ba mũi tên phép thuật, chúng xoáy tròn trong không trung rồi cắm thẳng vào mắt của một con nhện. Nó gào lên đau đớn, loạng choạng lùi lại.

Misha đứng sau cùng, tay run run niệm chú. Ánh sáng ma thuật tụ lại trên tay cô.

“<Calidus> !”

BÙM!

Ngọn lửa bùng lên, bao trùm lấy con Nhện Chúa Cổ Đại.

Nó rống lên nhưng ngay sau đó, nó nhảy thẳng ra khỏi đám cháy, gần như không hề hấn gì.

“Cái gì?!” 

Misha hét lên.

"Con nhện cổ đại có kháng phép!"

Mira nghiến răng. Chuyện này tệ rồi.

"<Inga>"

Một âm thanh ở sau bức tường tơ nhện vang lên và những quả cầu lửa liền xuyên thủng cả bức màn tơ, lao vào những con nhện và thiêu cháy chúng.

Mira và cả nhóm giật mình lùi lại, nhìn về phía nguồn gốc của những quả cầu lửa vừa xé toạc lớp tơ nhện dày đặc.

Từ trong bóng tối, một bóng người chậm rãi bước ra.

"<Lux Lucis>"

Ánh sáng phản chiếu từ ma pháp phát quang <Lux Lucis> khiến đám nhện chúa xung quanh rít lên và lùi lại bản năng.

Người lạ mặt mặc một bộ áo choàng đen dài, mũ trùm che khuất phần lớn gương mặt. Nhưng đôi mắt hắn lạnh lẽo như ánh trăng trên bầu trời đêm vẫn sáng lên trong bóng tối.

Hắn từ từ đưa cánh tay của mình lên và một vòng ma pháp liền hiện ngay trên bàn tay của hắn.

“<Moonlight Flats> ”

Rồi biến biến mất.

Không phải dịch chuyển tức thời. Không phải tốc độ siêu nhiên.

Chỉ đơn giản là quá nhanh để mắt thường kịp thấy.

“Cẩn thận!”

Mira hét lên, nhưng ngay lúc đó—

XÉT!

Hàng loạt lưỡi kiếm ánh trăng chém xuyên qua từng con nhện chúa với tốc độ không tưởng.

ẦM!

Những cơ thể khổng lồ lần lượt gục ngã.

Mira, Rose, Roland, Kiva và Misha chỉ có thể đứng nhìn trong câm lặng.

"Cái quái gì thế này..."

End chương 6

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận