Hơn hàng triệu năm trước thế giới Exodia là một thế giới hoà bình khi mà không có bất kỳ thứ gì tồi tệ như là chiến tranh thì đã có một thứ dị thường đã xuất hiện, ma vương Kamikaze, hắn ta không được sinh ra từ bất kỳ con quỷ nào mà là được sinh ra từ 7 tội lỗi nặng nhất của con người là dâm , tham lam, phàm ăn, phẫn nộ, lười biếng, đố kỵ và kiêu ngạo, hắn ta khi xuất hiện thì đã khiến quy luật của chính thế giới đã bị đảo ngược, đã có một phe liên minh lập ra từ nhiều chủng tộc khác nhau chỉ để tiêu diệt hắn ta.
Nhưng đó là một khó khăn khi mà không chỉ có mình tên ma vương là mạnh mà còn có những đứa con của hắn, những kẻ được tạo ra từ máu và chất dịch của chính quỷ vương, trận chiến của các chủng tộc khác nhau chống lại ma vương Kamikaze đã diễn ra trong suốt hàng triệu tỷ năm, hàng nghìn những người trong các chủng tộc đã chết, các vị thần đại diện cho luân lý của thế giới đã gục ngã và khiến thế giới chìm trong bóng tối sâu thẳm của sự tuyệt vọng.
Nhưng từ trong bóng tối sâu thẳm đó thì một thứ ánh sáng của niềm hy vọng đã xuất hiện, Thánh kiếm "Ecarlibur" giá lâm!
Được rèn từ một người thợ rèn giỏi nhất, được chúc phúc từ nữ thần hồ sao, ánh sáng của nó phát ra đã xua tan bóng tối sâu thẳm của sự tuyệt vọng của chiến tranh trong hàng triệu tỷ năm, đứng trước thánh kiếm thì mọi luân lý đều là vô nghĩa! Nhưng có một thứ đã khiến những người tạo ra nó phải đau đầu, ai là người sẽ sử dụng nó?
Một cuộc thảo luận đã được diễn ra và các vị thần cùng với những chủng tộc khác nhau đã quyết định lựa chọn một con người đó là là Arthur, một chàng trai không có cha mẹ mà đã được các nàng tiên nhận nuôi khi họ tìm thấy anh trong một cái nôi, Arthur khác với những sinh vật có ý chí trong chính thế giới này, anh ta dũng cảm, có lòng tốt vô hạn và thêm đó là chính thánh kiếm Ecarlibur đã quyết định lựa chọn chính anh ta khi mà anh đã rút nó ra từ phiến đá khi mà nhận thử thách rút thánh kiếm Ecarlibur ra khỏi đá từ nhiệm vụ của Nữ Thần Hồ Sao.
Arthur đứng trên chiến trường, tay siết chặt chuôi kiếm Ecarlibur thánh kiếm tỏa ra ánh sáng rực rỡ, xua tan bóng tối bao trùm thế giới suốt hàng triệu tỷ năm.
Trước mặt anh, Ma Vương Kamikaze ngự trên ngai vàng bằng xương cốt của vô số chiến binh đã ngã xuống. Hắn không cười, không tỏ ra lo lắng, chỉ lặng lẽ quan sát Arthur bằng đôi mắt rực lửa địa ngục.
"Ngươi chính là kẻ mà các vị thần đặt niềm tin sao?"
Kamikaze cất giọng trầm thấp, vang vọng như hàng triệu linh hồn đang gào thét.
"Thật nực cười khi một con người nhỏ bé nghĩ rằng có thể chống lại ta?"
Arthur không trả lời. Anh bước lên phía trước, từng bước đi vững chắc, ánh sáng từ thánh kiếm làm tan biến lớp sương đen tà ác đang bao phủ mặt đất.
Kamikaze nheo mắt.
"Hừm... thánh kiếm đó đúng là đáng gờm. Nhưng ngươi nghĩ chỉ với nó, ngươi có thể đánh bại ta sao?"
Bất chợt, bóng tối xung quanh cuộn trào.
BÙM!
Bảy thực thể khổng lồ hiện ra từ trong màn đêm là bảy đứa con của Ma Vương, hóa thân của bảy tội lỗi trầm trọng nhất của loài người!
Asmodeus - Dâm Dục, một nữ quỷ có nhan sắc mê hoặc, đôi mắt rực hồng đầy tà ý.
Mammon - Tham Lam, kẻ mang giáp vàng rực rỡ, trên tay là một cây quyền trượng đầy những viên ngọc lấp lánh.
Beelzebub - Phàm Ăn, một sinh vật khổng lồ với cái bụng không đáy, miệng lúc nào cũng nhai nuốt vô tận.
Satan - Phẫn Nộ, kẻ bọc trong ngọn lửa đỏ rực, đôi mắt như hai mặt trời cháy rực trong cơn cuồng nộ vĩnh cửu.
Belphegor - Lười Biếng, một kẻ ngái ngủ, tay cầm chiếc gối nhưng mỗi bước chân hắn đi đều khiến mặt đất nứt vỡ.
Leviathan - Đố Kỵ, một con rắn khổng lồ quấn quanh tòa lâu đài của Kamikaze, đôi mắt xanh lóe lên đầy căm hận.
Lucifer - Kiêu Ngạo, kẻ mang đôi cánh thiên thần đen tuyền, nhìn Arthur với nụ cười chế giễu.
"Ngươi có thể cầm thanh kiếm đó, nhưng ngươi không bao giờ có thể đánh bại tất cả bọn ta!"
Lucifer cười lớn, giương cao thanh trường kiếm bóng tối.
Arthur hít một hơi sâu. Anh biết đây không chỉ là một trận chiến bình thường. Đây là cuộc chiến quyết định vận mệnh thế giới.
Anh nâng thánh kiếm Ecarlibur lên cao. Một cơn gió mạnh quét qua chiến trường, mang theo ánh sáng chói lòa.
"Ta không chiến đấu một mình."
Arthur nói, ánh mắt kiên định.
"Ta chiến đấu vì những người đã ngã xuống. Vì những kẻ đã hy sinh vì thế giới này!"
Thanh kiếm bừng sáng.
Sau hơn 60 ngày đêm thì trậnc chiến đã kết thúc và phần thắng đã thuộc về Arthur. Arthur chậm rãi bước qua chiến trường hoang tàn, nơi ánh sáng của Ecarlibur vẫn còn le lói giữa những đống đổ nát. Xác của bảy tội lỗi nằm rải rác xung quanh, không còn chút sinh khí. Cả thế giới như nín thở, chờ đợi khoảnh khắc kết thúc của trận chiến đã kéo dài hàng triệu tỷ năm.
Trước mặt anh, Quỷ Vương Kamikaze quỳ gục trên mặt đất, cơ thể tàn tạ, những vết thương sâu hoắm lan rộng khắp thân thể. Máu đen chảy ra từ miệng hắn, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ không cam tâm.
Arthur nhìn xuống kẻ đã khiến thế giới chìm trong bóng tối, giọng anh trầm thấp nhưng vang vọng:
"Ngươi thua rồi..."
Kamikaze khẽ nhếch môi, dù không còn sức nhưng hắn vẫn cố nở một nụ cười nhạo báng.
"Thua sao...? Ha... Ha ha ha..."
Hắn cười, dù giọng nói đã yếu ớt, nhưng trong nụ cười ấy không có sự sợ hãi hay hối hận.
"Ngươi nghĩ rằng giết ta là kết thúc ư? Nghĩ rằng ngươi đã cứu được thế giới sao?"
Arthur cau mày, nắm chặt chuôi kiếm.
"Bóng tối mà ta tạo ra không bao giờ biến mất, Arthur. Ngươi có thể giết ta, có thể xóa sổ bảy tội lỗi... nhưng con người sẽ vẫn phạm phải chúng. Dục vọng, tham lam, phẫn nộ... tất cả sẽ lại sinh ra một Ma Vương mới. Và khi ngày đó đến, ai sẽ là kẻ đứng lên chống lại nó?"
Arthur im lặng. Anh biết Kamikaze không nói dối.
Thế giới có thể tạm thời được cứu, nhưng bản chất con người không thay đổi. Những tội lỗi, những dục vọng sẽ tiếp tục nuôi dưỡng bóng tối.
"Và đừng quên những đứa con khác của ta, Arthur, bộ ngươi quên là từ khi chúng sinh ra đã là bản sao của một vị thần rồi sao."
Kamikaze cười lớn.
"Tất nhiên là ta biết, thậm chí là ta đã giết một trong số chúng."
Arthur giơ cao thánh kiếm lên.
"Và ta sẽ tiêu diệt hết bọn chúng."
Arthur vung thanh kiếm xuống và cắt đầu Ma Vương.
Những ngày sau cái chết của Ma Vương Kamikaze, thế giới chìm trong sự hỗn loạn của niềm vui và sợ hãi. Con người hân hoan ăn mừng chiến thắng của Anh hùng Arthur, những thành phố được thắp sáng bằng những ngọn đuốc vinh quang, những bài ca ca tụng người đã giải phóng thế giới vang vọng khắp nơi. Nhưng trong bóng tối, những kẻ từng phục vụ Ma Vương lại đang cố tìm cách tồn tại.
Quỷ tộc mất đi người lãnh đạo tối cao của mình, hàng loạt thành trì của chúng nhanh chóng sụp đổ. Những kẻ yếu đuối thì tìm đường trốn chạy, lẩn khuất trong những vùng đất hoang tàn. Những kẻ tham lam thì vơ vét kho báu từ các cung điện đổ nát của Kamikaze rồi bỏ trốn sang những vùng đất xa xôi. Còn những kẻ trung thành tuyệt đối với Ma Vương thì chọn cách tự sát, để linh hồn của chúng được theo chân chủ nhân xuống địa ngục.
---
Tiếng bước chân liên tục vang lên trong tòa lâu đài sụp đổ đã không còn một bóng người.
Akazuha, đang đi tới phòng chứa kho báu của Quỷ Vương. Anh cần một số thứ ở nơi đó. Mặc dù đám quỷ khác đã vơ vét hết kho báu có ở trong kho rồi, nhưng mà anh vẫn cần vài thứ trong đó.
Bước qua những hành lang đổ nát, Akazuha lặng lẽ nhìn quanh. Những bức tường từng được trang trí bằng những tấm thảm huy hoàng giờ chỉ còn là những mảnh vải rách tả tơi, phủ đầy bụi và tro tàn. Những chiếc cột đá chống đỡ cả lâu đài nay cũng đã nứt vỡ, chực chờ sụp đổ bất cứ lúc nào.
Nhưng anh không quan tâm đến điều đó.
Mục tiêu của anh là phòng chứa kho báu của Quỷ Vương.
Dù đám quỷ sống sót đã vơ vét gần hết, nhưng Akazuha biết chắc vẫn còn vài thứ bị bỏ sót những thứ không phải ai cũng nhận ra giá trị của chúng.
Cánh cửa sắt khổng lồ dẫn vào kho báu đã bị phá tung, chỉ còn lại một đống kim loại méo mó vương vãi trên sàn. Bên trong, từng chồng vàng bạc, ngọc ngà đã bị lấy sạch, chỉ còn lại những mảnh vụn nhỏ lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt. Tuy nhiên, thứ mà Akazuha tìm kiếm không phải là châu báu hay tiền bạc.
Anh bước đến một góc khuất trong căn phòng rộng lớn, nơi một thứ gì đó được che bởi một tấm vải lớn, Akazuha lật tấm vải ra và đó là một chiếc quan tài.
Chiếc quan tài trước mặt không giống với bất kỳ loại quan tài nào mà anh từng thấy. Nó được chế tác từ một loại khoáng thạch đen tuyền, bề mặt khắc đầy những hoa văn cổ đại tỏa ra thứ ánh sáng mờ nhạt, giống như đang phản chiếu một bầu trời đầy sao bị lãng quên. Dù bao năm đã trôi qua, nó vẫn không hề có dấu hiệu xuống cấp, như thể thời gian không thể chạm vào.
Anh liền vác nó lên và định mang nó về phía khu vực dành cho người hầu, nơi mà xác của mẹ anh đang ở đó.
Nhưng mà anh đã dừng lại khi mà nhìn thấy một cái găng tay màu đen.
Cái găng tay màu đen nằm lẻ loi trên nền đá lạnh lẽo, phủ một lớp bụi mỏng, nhưng vẫn tỏa ra một thứ khí tức kỳ lạ. Nó không phải là một món đồ bình thường. Akazuha có thể cảm nhận rõ ràng luồng năng lượng đen tối đang chảy trong từng sợi vải, giống như một sinh vật đang ngủ say, chờ đợi chủ nhân thực sự của nó.
Anh đặt chiếc quan tài xuống một bên, bước đến gần hơn. Đôi mắt anh thoáng nheo lại khi nhận ra những ký tự cổ xưa khắc trên bề mặt găng tay, ngôn ngữ của những thực thể đã biến mất khỏi thế giới này từ hàng triệu năm trước. Những ký tự ấy phát ra một ánh sáng nhạt, như đang nhận diện sự hiện diện của anh.
"Cái này..."
Akazuha quỳ xuống, chạm nhẹ vào găng tay. Một cơn đau nhói đột ngột lan khắp cơ thể anh, như thể một thứ gì đó vừa tràn vào tâm trí anh mà không cần sự cho phép. Một chuỗi ký ức xa lạ lướt qua tâm trí anh, những cảnh tượng về một người đàn ông khoác áo choàng đen, đứng giữa một chiến trường đầy xác chết, nhét một tấm thẻ rồi vào găng tay rồi nâng cao bàn tay đeo găng và triệu hồi những thực thể từ trong ánh sáng.
“Kẻ nào sở hữu nó sẽ có thể triệu hồi linh hồn của những chiến binh đã bị đánh bại.”
Một giọng nói vang lên trong đầu anh.
Akazuha siết chặt nắm tay, lẩm bẩm.
“Kurogane”
Cái tên ấy xuất hiện trong tâm trí anh như một lời nguyền, như một bí mật mà ai đó đã cố chôn vùi suốt hàng triệu năm. Anh không biết nó là gì, không biết ai đã tạo ra nó, nhưng một điều chắc chắn nó không phải là một món đồ đơn giản.
Anh nhìn về chiếc quan tài một lần nữa, rồi lại nhìn cái găng tay.
Mang theo cả hai thứ này rời khỏi đây có thể sẽ thay đổi số phận của anh mãi mãi. Nhưng Akazuha không do dự lâu.
Anh nhặt găng tay lên, cảm giác lành lạnh từ nó lan vào da thịt anh như thể đang thử thách anh. Rồi anh quay lại, vác chiếc quan tài lên vai.
"Đi thôi... ta không có thời gian để lãng phí nữa."
Akazuha bước đi rất lâu, bước lên từng bậc thang rồi cuối cùng dừng lại trước một căn phòng đó rồi từ từ mở cửa ra và bước vào.
Người mẹ đã chết của anh đang nằm ở trên chiếc giường, bên cạnh bà là bông hoa đó, nó đang dần dần héo đi.
Căn phòng yên tĩnh đến mức Akazuha có thể nghe rõ từng nhịp tim của chính mình. Ánh sáng từ bên ngoài hắt vào qua những ô cửa vỡ, tạo ra những vệt dài trên nền đá lạnh lẽo.
Trên chiếc giường cũ kỹ, người mẹ đã khuất của anh nằm bất động. Khuôn mặt bà vẫn dịu dàng như ngày nào, nhưng làn da đã nhợt nhạt đi vì cái chết. Bên cạnh bà, một bông hoa nhỏ, có lẽ là thứ cuối cùng bà từng chạm vào, đang héo úa dần. Những cánh hoa vốn rực rỡ nay đã trở nên nhăn nheo, run rẩy như thể chúng cũng đang hấp hối theo bà.
Akazuha đặt chiếc quan tài xuống sàn, đứng im lặng nhìn mẹ mình hồi lâu.
“Con đã về rồi, mẹ.”
Anh không mong đợi một câu trả lời. Nhưng giọng nói anh vẫn run nhẹ, như thể một phần trong anh vẫn hy vọng điều kỳ diệu sẽ xảy ra rằng bà sẽ mở mắt ra, rằng bà sẽ mỉm cười. Nhưng bà vẫn nằm đó, yên lặng như một giấc mơ không bao giờ tỉnh lại.
Anh quỳ xuống bên cạnh giường, chạm nhẹ vào đôi bàn tay đã lạnh của bà. Một cảm giác đau nhói lan khắp lồng ngực.
“Con đã tìm thấy thứ này…”
Akazuha liếc nhìn chiếc quan tài, rồi lại nhìn bàn tay mẹ mình.
Anh không muốn mẹ mình phải nằm ở đây, bà ấy cần phải được chôn ở một nơi tử tế chứ không phải là nơi này.
Akazuha hít một hơi sâu, rồi chậm rãi mở nắp quan tài.
Anh nhấc cơ thể lạnh lẽo của mẹ mình lên rồi đặt vào quan tài, sao đó thì anh từ từ đóng nắp quan tài lại.
Anh cầm lấy bông hoa đã héo úa rồi cất nó vào trong áo của mình sao đó thì liền vác chiếc hòm lên.
"Đi thôi nào, mẹ cần một nơi để chôn tử tế."
Akazuha vác quan tài lên vai, bước chân nặng nề nhưng kiên định. Căn phòng cũ kỹ này không phải là nơi mẹ anh nên yên nghỉ. Bà cần một nơi xứng đáng hơn, một nơi mà bà có thể ngủ một giấc dài trong yên bình, không bị bóng tối hay sự mục nát bao trùm.
Anh rời khỏi căn phòng, đi qua những hành lang đổ nát, nơi từng vang vọng tiếng cười của những ngày xưa cũ. Bây giờ chỉ còn lại những bức tường hoang tàn và sự im lặng kéo dài vô tận.
Bên ngoài, mặt trời đã dần dần mọc lên sau những dãy núi xa xăm, nhuộm cả bầu trời trong ánh đỏ cam rực rỡ. Cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi tro tàn và quá khứ. Akazuha siết chặt quan tài, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước.
"Mẹ à, con sẽ đưa mẹ đến một nơi thật đẹp."
Không ai trả lời. Nhưng anh biết, ở đâu đó, bà đang lắng nghe. Và thế là anh tiếp tục bước đi, mang theo tất cả ký ức, tình yêu và một lời hứa chưa bao giờ nói thành lời.
End chương 5


0 Bình luận