Truyện sáng tác
Tóm tắt
Thịnh suy của thế gian này liên quan gì đến ta?
Xem thêm
Nhóm dịch
629 Bình luận
Link bình chọn: /thao-luan/3421-vong-chung-ket-1900-123-1800-153
Ấy thế, vẫn có một số chỗ khiến lúc đọc, tui bị khựng lại vì cảm giác là lạ. Cái này tui không rõ sửa sao nên tui chỉ đơn giản là chỉ ra thôi. Tất nhiên, cái này có thể sửa hoặc không, tui không thấy mấy này quan trọng lắm, tiểu tiết thôi:
[Một dải nắng nhạt hắt qua lớp kính xe, phủ lên chiếc áo sơ mi trắng tinh của Hiểu Khiết. Ở góc nghiêng này, bóng mũi cậu ấy cao như một sườn núi tuyết. Gọng kính hơi trượt nhẹ xuống sóng mũi, Khiết lại lấy tay đẩy lên. Dáng vẻ khi không nói chuyện của cậu ta luôn mang theo cảm giác áp lực kì lạ. Đôi lúc Hạ Anh hơi sợ khi phải nhìn anh ấy quá lâu, tựa như những lúc như vậy, cô lại tưởng tượng ra có một ai đó khác lạ không phải Khiết tồn tại trong cơ thể ấy. Đó là ảo giác từ nhỏ của Hạ Anh, cũng là một lý do mà cô nàng cố gắng né tránh Khiết. Linh cảm đó vẫn tồn tại mãnh liệt như vậy suốt bao năm rồi.
Cô gái vội nhìn xuống chân mình. Chỉ mới thoáng nghĩ đến đó, da đùi đã lấm tấm nổi gai. Hạ Anh bèn quay mặt qua hướng cửa sổ, trông ra bên ngoài để xua đi mấy suy nghĩ vớ vẩn. Chiếc xe đang dừng ở một ngã tư. Bên ngoài có hơi đông người, chắc không kịp qua khỏi đèn đỏ trong lượt chờ này.]
P/S: Mốt tui sẽ không viết nhận xét dưới từng chương nghiêm túc như này nữa. Cảm giác ngồi rặn từng từ từng chữ, rồi xóa đi xóa lại làm tui khó chịu cực... Tính ra đọc đang hứng mà không hiểu sao mình lại làm mấy trò mèo này...
còn mũi của Khiết thì chị chỉ muốn tả cậu ấy có một sống mũi cao và khi nó kết hợp với da trắng thì có cảm giác như một sườn núi tuyết thôi. Kiểu vầy:
Trước mắt thì cứ nói vậy trước nhé. Chứ không thì tui lại lên cơn dại mà khen miết mất (Vì thực sự chương này còn quá nhiều cái tui thấy tâm đắc và thỏa mãn).
Lần nữa, em xin cảm ơn chị Xám đã rủ em đọc truyện nhé.
Đùa tí thôi. Chương này tui thấy đọc cuốn hơn hẳn. Không rõ tác giả Xám đã thêm thắt những gia vị gì hay loại bỏ các tập chất nào để chương truyện có thể mượt và cuốn kinh khủng. Tôi đoán nhé... Có lẽ là tác giả đã hạn chế miêu tả liên tục lại. Tui vẫn nhớ cái lần đầu đọc Người Giấy và tui thấy bị ngợp do lượng thông tin quá dày. Đợt đó tui phải đọc 2 3 lần để tiêu hóa hết đấy. Nhưng lần này do tác giả chuyển sang vừa kể vừa tả mà giao diện thân thiện hơn hẳn (ừm, ý tôi là tui có thể đọc hết 1 lần và khen hay). Hiện tại thì tui chỉ nhận xét sương sương vậy thôi. Chứ không có đào sâu gì nữa. Đào sâu thì phải đọc nhiều mới đào sâu được. Còn ba cái vụ chê bai thì để sau (dù tui nghĩ là mình không có đủ trình để chê). Thế nhé!