Truyện sáng tác
Tóm tắt
Thịnh suy của thế gian này liên quan gì đến ta?
Xem thêm
Nhóm dịch
629 Bình luận
Link bình chọn: /thao-luan/3421-vong-chung-ket-1900-123-1800-153
Hy vọng cảm giác của tui là đúng.P/S: Lần nữa cảm ơn chị Xám ạ.
Nhân tiện, chị Xám mà không nói là đã đổi chương 8 hiện tại với chương 8 cũ thì tui cũng không biết luôn ấy... Mà đọc chương này làm tui có hơi tiếc nuối. Đáng ra hồi trước tui nên đọc kiên nhẫn hơn thì biết đâu đã gặp những chương tốt như thế này rồi. Nhưng mà ừm... do nhiều lý do nên tui đọc giữa chừng tới khoảng chương 1 là dừng rồi... Hiện tại là lúc tui đọc nghiêm túc nhất và cũng rảnh nhất nữa.
P/S 1: Mong chị Xám đừng đi hỏi thăm ổng. Tại mốt ổng "hỏi thăm" em đấy😭
P/S 2: Mọi người có tin là tui phải sửa đi sửa lại cái comment 9 10 lần không... Hiện tại cái lúc tui viết xong comment, tui đã phải rặn 1 tiếng để được cái gật đầu của ổng.
Còn việc quấn băng keo: lúc quấn quanh đầu em phải đi qua tóc, gần như chỗ bị dính keo sẽ phải cắt cả tóc đi. Một người đã bị khoá tay, bị trói, ngồi phối hợp thì cần đến mức khiến người ta bị thương nặng hơn nữa. Tâm lý của một đứa con gái vị thành niên nó phải có chút ngáo ngáo chứ em, sợ thì có sợ, nhưng cũng là có chút lịch sự và đơn giản hơn chứ sao có thể đòi như một chiến binh được.
Nhân tiện, phần nào tui cũng cảm giác giá trị của chương này chỉ dùng để giải thích cho các hành động của Ken. Như thế khá là lãng phí, tui nghĩ vậy đấy. Mà nói sao nói, chương này vẫn khá là mới mẻ. Vì đây là chương chính đầu tiên được kể theo góc nhìn của Ken, làm ta có thể phần nào hiểu cậu hơn. Ye... Nếu không khó chịu như tui thì chương này có rất nhiều cái hay cũng như mới mẻ đáng nói.
Nói thế thôi, do tui không được hài lòng chương này lắm nên nãy giờ tui cằn nhằn và nói đi nói lại hơi nhiều (do đau đầu nữa, không biết do buồn ngủ hay trưa ngủ nướng quá). Dù gì, em cũng cảm ơn chị Xám ạ...