Người Giấy
Xám AI và chị July D Ami
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

VOL.1: KẺ MANG ỦY THÁC

Chương 8: Phép tắc

1 Bình luận - Độ dài: 2,924 từ - Cập nhật:

u6dbLFkZFkNG3zPAXYmtfvkh

 

Đừng vội mà kiêu hãnh

Cô ấy hơn cô về mọi thứ!

*

 **

Khi tôi đến lớp sớm, tâm trạng cũng tốt hơn mọi khi, có thời gian để thở. Vì thế tôi đã mua thêm một li cà phê và qua phòng chờ sinh hoạt của lớp, ngồi chơi với mấy đứa bạn trước khi vào giờ học chính. Bên góc sô pha dài, Bảo Trân đang xào lại bộ bài Uno và chơi cùng Ban Mai. Hai con nhỏ vừa thấy tôi lú mặt vào đã ngoắc tôi rủ chơi cùng. Tôi nhập bọn họ, tiến đến sô pha ngồi giữa hai nàng. Chúng tôi chơi vui thôi nên không có cược gì cả.

Phòng chờ vào học buổi sáng dần đông người, cái đám xí xáo lớp tôi lại hay tụ lại rôm rả tám chuyện ở một góc. Hôm nay tôi tới lớp sớm đến tận ba mươi phút, làm dấy lên một kiểu bất ngờ nho nhỏ khuấy động mọi người. Ôi thôi, đến sớm cũng nói, đến muộn cũng nói. Miễn sao Hạ Anh này không bị giữ ở cổng thì tốt rồi.

- Hi mấy bạn yêu, ăn snack không?

Khi ba đứa tôi đang cười nói với mấy ván bàn lộn xộn đủ màu sắc thì Trúc Chi đã tới, còn mang thêm mấy gói bánh. Ba đứa tôi kéo nó xuống cho thêm tay chơi bài. Trong lớp học, bạn nhỏ này ngồi bên cạnh Ban Mai, còn tôi ngồi chung với Bảo Trân, toàn là hội ngồi gần nhau nên thân.

Chi có dáng hơi tròn, cô nhỏ kéo cái ghế đôn màu be mềm mại, ngồi cạnh sô pha, bắt đầu nhập bọn. Tôi mới thua ván trước nên giờ thành người chia bài.

- Sao hôm nay Hạ Anh đến lớp sớm quá ta?

Chi nhìn thấy trùm đi trễ là tôi hôm nay có thể ngồi chơi thoải mái nên cũng không quên hỏi lại.

Đầu tôi đang bận nhẩm số lượng lá bài cần chia cho bốn tay chơi, vừa vô thức trả lời: 

- Ôi xời, chuyện lạ lắm sao? Nay tớ dậy sớm thôi mà!

Nói chứ không hiểu sao hôm qua thức khuya, con bị cái tên ở nhà dày vò cả ngày, vậy mà người tôi cứ tỉnh rụi. Hai vai tuy hơi nặng nhức một chút, nhưng tôi còn li cà phê sữa mới mua để củng cố tinh thần cho mình.

- Vì hôm nay bồ không đi... Audi. – Con nhỏ Chi cố tình nhấn từ "Audi" cho lớn hơn như ám chỉ. Ánh mắt mọi người trong lớp đang ngồi mấy góc khác cùng đổ dồn về bọn tôi.

- Thì sao? Hôm nay tớ không gặp Khiết.

Nói rồi, tôi đưa mắt nhìn quanh lại thấy mấy ánh mắt của bọn "phấn son" góc bên bàn bida nhỏ cách chỗ mình bốn, năm mét trừng trừng nhìn tôi nhiều hơn. Bảo Trân đưa tay bịt miệng tôi lại, khẽ suỵt:

- Nói nhỏ chút đi cô bạn. Đừng gọi tên "Hoàng tử" thân mật như thế. Cậu sẽ gặp rắc rối đấy!

Tôi gỡ bàn tay đang che miệng mình ra, hỏi:

- Sao cơ? Thì cậu ấy tên là Khiết mà! "Hoàng tử" chỉ là cái biệt danh của nhóm hâm mộ thôi!

Trúc Chi hạ thấp giọng, đôi mắt liếng láo, kề sát mặt gần tôi.

- Thưa Châu Anh yêu mến, cậu đừng ngây thơ như thế có được không? Cậu có biết là "Hội LPF – Love Prince Forever" đang liệt cậu vào danh sách đứa sẽ bị "xử" đầu tiên vì cả gan lượn lờ trước mặt "Hoàng tử" không?

Lớp da trên trán của quý cô Ban Mai bắt đầu nhíu lại, nó hỏi bằng giọng có chút đá đểu:

- Mắc gì xử?

- Cậu biết mà, chẳng lẽ để tớ nói huỵch toẹt ra! - Trúc Chi đưa khuôn mặt bầu bĩnh tròn xoe ra, hạ thấp giọng, rù rì.

Tôi đếm đếm mấy lá bài trên tay, rồi khựng lại. Ủa chia được mấy lá rồi ta?

Một khắc sơ suất, tôi quên luôn vòng lá bài đang tính rồi. Ban Mai nhìn cái độ mất tập trung của tôi, nó lườm yêu rồi giật hết lại, tự ngồi chia cho lành. Rảnh tay rồi, tôi mới chú ý đến lời nói của Chi, đáp lời.

- Tớ không hiểu lắm!

Bảo Trân ngồi bên phải tôi sụp đổ trước tiên, cô nàng ngoẹo đầu qua vai tôi, thở dài. Tôi bị mấy sợi tóc xoăn của nàng ta chọt vào gáy hơi nhột, nhưng không rụt người lại.

- Ngốc! Thế này sao là đứa đứng nhất trường hồi năm ngoái được chứ! – Cô gái nhỏ nhẫn nhịn, giảng. – Tức là... vấn đề là cậu và cậu ấy quá thân, trong khi số con gái ái mộ cậu ta có thể xếp hàng từ cửa lớp 11A tới tận cổng trường, tiểu thư nhà quan có, hot girl trăm ngàn lượt theo dõi có, con của xã hội đen cũng có. LPF Club có nhắn là cậu hãy coi chừng. Đừng quấn quýt bên "Hoàng tử" hoài, cậu sẽ gặp tai hoạ đấy!

Tôi nuốt khan, nâng mắt kính lên, dáo dác xung quanh. Những ánh mắt nhìn tôi toé lửa của đám con gái khiến tôi sởn gai ốc.

- Nhưng... tớ và Khiết vốn là bạn thân từ nhỏ mà!

Con bé Chi nhấc cái ghế đôn gần ba đứa ngồi trên số pha hơn, tiếp lời.

- Đành rằng là vậy. Nhưng ở An Đằng này cậu nên giữ kẽ hơn, tai bay vạ gió nên đừng chủ quan. 

- Vui nhỉ! - Tôi chồm tay nhặt một miếng bánh trong túi, nhồm nhoàm rồi chép miệng.

Cái này tôi cũng hiểu, mà tôi thấy tôi với Khiết có gì quá đáng đâu mà để người ta hiểu lầm ta? Ông Khiết mới hay kiếm tôi chứ có phải tôi bám dính ổng đâu!

- Trời ạ! – Đầu của Trân ngoẻo từ vai tôi rơi thấp xuống tới bàn kính, chán nản. – Sao cậu lại có thể bình thản như vậy chứ? Thôi tớ chịu cậu luôn ấy!

Tôi đưa tay gom mấy lá bài vừa được chia, úp vào trong ngực, che giấu. Mademoiselle Ban Mai im lặng chia bài mà mắt nó lườm lườm, khóe môi xinh đẹp cứ cong cớn lên như sắp phát ra tiếng chửi tới nơi. Tôi biết con bạn thân của tôi đã ở trong thời kỳ tích đức, tránh khẩu nghiệp do mới gây "scandal" nên không nói nhiều. 

Lòng tôi đã hiểu rồi, cũng không muốn tụi bạn xoáy vào cái chuyện bá vơ này nên phì cười, phẩy tay.

- Hì hì... Rồi, rồi, tớ sẽ nhớ mà!

"Cốc! Cốc!" - Trong lúc đó, cửa phòng chờ bị bàn tay ai đó gõ nhẹ. Mọi người trong phòng theo hướng âm thanh nên nhìn về cửa.

- Chào mọi người! Buổi sáng tốt lành nhé tập thể 11B.

Cả đám con gái lớp tôi rộ lên, hú hét khe khẽ, nhìn ra người ngoài cửa với đôi mắt đắm đuối vô cùng.

- "Hoàng tử"!

- Trời ơi, cậu ấy tới lớp chào buổi sáng với bọn mình kìa! Dễ thương chết đi được!

- Cute quá đi!

Dương Hiểu Khiết đứng tựa vào cửa phòng, vẫn giản dị với đồng phục và mái tóc đen mun, xoăn xoăn cùng với cái kính gọng đen tri thức. Cậu cười tươi tắn, chắp tay sau lưng, nheo mắt tìm quanh, ánh nhìn định vị tới mặt tôi rồi. Đáy lòng tôi lạnh xuống mấy độ, "tổ tông" của tôi đang tới thị uy đấy. Hôm nay tôi không đi học cùng cậu, cậu ta chạy tới để nhắc nhở bằng cách này. Tôi hạ mấy lá bài xuống, hơi trườn đầu nghiêng qua góc cửa phòng để xác nhận. Khiết vẫn chờ tôi tự giác, nhưng tôi lì lợm ngồi yên đó làm cục nhân giữa hai sủng phi của mình.

Tôi quá hiểu con người đó, có những chuyện sẽ không nói rõ ràng, nhưng sái ý cậu một phát, cậu ấy sẽ có cách phản ứng trấn áp ngay. Một là đi học cùng cậu, còn không thì cậu sẽ càng làm mọi chuyện ồn ào hơn. Tôi chỉ được chọn một trong hai.

Chiến dịch thoát dần khỏi sự kiểm soát của cậu ấm đó vẫn phải trường kỳ kháng chiến, không thể dục tốc bất đạt.

Tiếng kêu khe khẽ của mấy đứa bên bàn bida cứ trôi vào tai tôi, không nhịn được nên cái miệng tôi nó đi trước cái não, buông lời bất mãn:

- Xì, làm quá!

- Khẽ khẽ cái miệng giùm! Đừng có để thần khẩu hại xác phàm chứ! - Bà Trân quá nhạy cảm, nhỏ giọng nhắc tôi.

Tôi lấy mấy lá bài che miệng lại. Đáy lòng tự chửi mình không biết kiềm chế.

Ngô Song Kỳ – cô bạn lớp trưởng đang ngồi ở ghế ở góc pantry có máy pha cà phê, vuốt lại mái tóc được cắt tỉa thời thượng, duyên dáng với đôi giày cao gót dưới chân, đi nhanh ra cửa lớp chào hỏi "người mang danh Hoàng tử".

- Wow! Lớp trưởng 11A ghé phòng chờ lớp tớ có việc chi không?

Lãnh chúa Hiểu Khiết giữ thái độ hòa nhã, mỉm cười thân thiện, đối đáp đúng như cách xưng hô của Kỳ.

- Chào trưởng lớp 11B. Tớ muốn gặp Châu Anh.

Vẻ mặt của con nhỏ chưa tươi được ba mươi giây đã dập tắt ngay bởi màn cắt cơn "dẹo" thần sầu của ông bạn tôi. Tôi và Ban Mai không hẹn mà gặp, đưa mắt nhìn nhau. Sau đó tôi đưa tay che đi khẩu hình, nhỏ giọng kề vào tai con bạn thân.

- Cậu thấy chưa, tớ không kiếm drama, drama tự kiếm tớ mà!

Ban Mai có hơi uất hận, liếc mắt tới ngưỡng cửa nhìn Khiết.

- Có điện thoại, mắc gì không gọi, không nhắn tin, chơi kiểu gì như muốn dí chết cậu vậy?

Tôi chán nản nhỏ giọng hơn:

- Chứ cậu nghĩ sao hạng nhất khối mà tớ ở 11B? Tớ đã tự giác cách xa lắm rồi đó! Nhưng mà tớ phải đi chơi với "HK" đây, ổng mà cáu thì mẹ nuôi cắt “viện trợ” của tớ đó!

Ban Mai mất hứng, đã hiểu ra nỗi khổ của tôi, cũng không cản nữa, để mặc tôi tự tung hứng tiếp. Nó ném đống bài vừa chia xuống bàn, không nhịn được nữa rồi.

Ngô Song Kỳ vẫn giữ nụ cười cứng đờ, nhưng ánh mắt đã đẩy qua sô pha, nhìn vào ba đứa con gái đang ngồi, giọng nhẹ nhàng như một cô tiên.

- Lớp phó à, có người cần gặp kìa.

Trời ơi da gà của tôi nó nổi lên cục cục. Tôi phát ớn bởi cái kiểu điệu hạnh thừa thãi này. Không thể đóng vai kẻ giả điếc hay người vô hình, tôi đành nghiêng đầu đáp trả nam sinh mặc sơ mi trắng đạo mạo ngay cửa.

- Có gì hả Rùa?

Khiết nói thẳng với tôi:

- Nhanh chân ra đây tớ nhờ cái!

Bảo Trân níu tay tôi, ra hiệu:

- Đừng ra! Song Kỳ mách cho chị Uyển Nghi là khổ!

Tôi quay mặt sang Chi, nhận được cái lắc đầu khuyên đừng ra. Mỹ nữ Ban Mai bấu chặt lá bài đến cong veo, tôi hiểu nãy giờ nó ít nói là do tâm trạng xấu, chứ không phải nó hiền đâu.

- Tớ... Tớ đang chơi dở ván bài! – Theo ý mấy bên cạnh đứa khuyên, tôi tránh đi.

Khiết chống hông, bắt đầu trạng thái phát xít. Tôi dường như nghe ra nhạc hiệu sát khí nổi lên.

- Bây giờ Hội trưởng sai không được đúng không?

- Ờ rồi, tớ ra ngay! 

Nông nô đang bị lãnh chúa triệu hồi, hãy để tôi ra thỉnh an cậu trước khi bị cậu bóp chết. Phía sau, một loạt tiếng thở dài buông xuôi như "đưa tiễn" bước chân tôi ra khỏi lớp.

- Kệ đi! - Tôi chép miệng, đứng dậy vuốt phẳng lại chân váy, tự an ủi mình.

Song Kỳ gần như không giấu được vẻ bẽ mặt của mình nữa, cố gắng nói lớn tiếng hơn:

- Châu Hạ Anh, bạn nên nhanh nhẹn hơn, đừng để người ta chờ như vậy chứ!

Ánh mắt Khiết đánh nhẹ lên cô gái đang khoanh tay đứng cạnh mình, vòng môi lạnh nhạt cong lên một chút, cậu ta gật nhẹ đầu chào cả lớp, ung dung quay lưng rời đi.

Song Kỳ nhìn theo hướng nam sinh kia rời khỏi, ánh mắt đã tối sầm, nhưng vẫn đi từ từ đến trước mặt tôi. Tôi lướt qua cô lớp trưởng, bỗng nhiên nó ghịt cổ tay tôi lại, cười nhạt rồi nói:

- Sao lớp phó cái gì cũng biết nhưng không biết điều vậy?

Một lời nói chướng tai vừa thủ thỉ sát cạnh mình, tôi nghe mà lùng bùng lỗ tai liền. Gì? Biết điều gì má?

Tôi gỡ những ngón tay có bộ móng dài nhọn được sơn một lớp màu trắng đang bám trên tay mình, nhìn thẳng vào mắt cô ta, môi đã hé mở, định phản công.

Thù lù ngay sau lưng, Ban Mai đã áp sát, choàng vai tôi và Song Kỳ, ké một nhịp lời nói, giọng cũng nhỏ xíu:

- Kỳ ơi bạn chắc bạn biết điều nhất ở đây không?

Giọng nói của tiểu thư Ban Mai luôn có một vẻ ngọt ngào, nhưng sắc hơn dao cạo. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy con bé đang choàng thân thiết với lớp trưởng và lớp phó. Nhưng ở khoảng cách gần này, mùi thuốc súng đang len lén tỏa ra.

Kẻ được choàng vai - Ngô Song Kỳ không vùng ra mà khẽ cười khúc khích.

- Cậu nên lo thân mình đi, cậu vừa kéo điểm thi đua của lớp đi xuống bởi màn đánh nhau của mình đấy. - Rồi trên làn môi tô điểm bởi sắc đỏ cherry cong nhẹ thành một cái nhếch môi, cô ả nói nhỏ hơn. - À, nếu như có quyết định kỷ luật thì lớp chúng ta mất đi một ứng cử viên tham dự "Hoa khôi học đường" toàn quốc năm nay rồi. Tiếc thật đấy! Nhưng mà không sao đâu... tớ sẽ cố gắng để giữ vững thành tích của An Đằng trong cuộc thi này mà!

Trời, chọc đúng cái chuyện công chúa Ban Mai đang gai người nhất, cái con nhỏ Song Kỳ này ngon rồi. Con bé đưa ngón tay cuộn một lọn tóc xoăn xoăn của Kỳ vào quanh ngón tay trỏ, giọng không nhanh, không chậm.

- Tớ tưởng cậu tự nhận biết điều rồi, hóa ra là lại không biết chuyện này.

Đối phương đưa ánh mắt có trang trí một ít phấn hồng cùng cách kẻ đuôi mắt hơi xếch, lướt mắt chờ Ban Mai nói tiếp. Mai cong môi cười tủm tỉm.

- Không biết tự lượng sức mình!

Tôi đưa ngón tay lên che khóe môi mình, không dám manh động cười. Song Kỳ bị thái độ của tôi làm điên tiếc, ánh mắt sắc lại, nhịn cơn giận, giật lọn tóc của mình lại, đáp trả:

- Dẫu tôi có không biết lượng sức đi chăng nữa, dù không "đẹp người" bằng ai, nhưng vẫn "đẹp nết" hơn ai!

Ánh mắt của Ban Mai như chứa theo sự hủy diệt kìm nén. Nó không cãi lại nhiều, chỉ lấy trong túi áo một chai nước hoa Penhaligon's cỡ vừa, xịt xịt vào không khí như đang xua đi mùi thuốc súng nãy giờ. Hương cam bergamot nhẹ nhàng thoảng quanh trong không khí, như cố thanh tẩy chướng khí của âm binh. Công chúa nhỏ còn thả thêm một câu bâng quơ:

- Ngột ngạt quá, cậu dùng cái phấn gì mà nồng thế?

- Cậu... - Kỳ có vẻ bị Mai chọc tức rồi. Trời ơi, đừng có đi đo độ xéo xắt với con bạn thân của tôi mà.

Tôi bắt đầu thấy màn kì kèo này vô nghĩa, không để cậu ấm kia chờ được, chỉ có thể tách người khỏi hai đứa này, kèm một câu đáp trả cho cú nhịn nãy giờ.

- Nếu mà cậu thấy mình "đẹp nết", thì đừng níu tôi lại rồi nói năng kiểu này, tôi nhớ chúng ta không có xích mích gì mà ta?

Đôi mắt đeo lens xám hồng của nàng lớp trưởng khựng lại, hơi bất ngờ như lần đầu thấy tôi tỏ rõ thái độ. Con nhỏ này thấy bình thường tôi im im là muốn được nước làm tới hay gì?

- Cẩn thận đấy Hạ Anh, cậu nguy to rồi. - Sau đó nó nhếch môi cười, không nói nữa, dậm chân bỏ đi, tiếng gót giày nhọn gõ lốc cốc vào nền gạch có phần khó chịu.

Tôi cười bất lực với Ban Mai. Điện thoại trên tay rung lên, là Khiết đang hối. Tôi bỏ chạy ra ngoài theo cậu thiếu gia kia, sớm đã không còn để ý màn so đo vừa rồi.

Bình luận (1)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận

CHỦ THỚT
AUTHOR
Tui mới tách chương ngắn lại đọc cho thoải mái chứ không có sửa gì nha quý vị
Xem thêm