Tên đáng ghét kia, khôn hồn thì tránh xa cô gái của tôi!
*
**
Âm thanh huyên náo lan dần, tràn vào tai tôi sống động. Cảm giác như có rất đông ánh mắt đang ghim ánh nhìn đến sau gáy tôi. Nắng đổ trên vai, nóng chảy thành những vệt màu gay gắt. Tràn ngập ở khu hoa viên vắng người thường lệ là sự hiện hữu của rất nhiều khuôn mặt lạ. Chảy dài trong tâm trí là những dòng suy nghĩ bấn loạn, bất ngờ lẫn hoang mang.
Cánh tay đang ôm lấy lưng tôi không có dấu hiệu thả lỏng. Tôi gạt nhanh nước mắt lem nhem như mặt mèo trên mặt, vội vã dùng sức đẩy Ken ra. Động tác ngượng nghịu xen lẫn vẻ ngại ngùng.
Ánh sáng bắt vào tóc, khiến cả quả đầu nóng dần như được hâm trên bếp lửa. Tôi khẽ nheo mắt, cảm nhận thứ ánh sáng chói loá từ mặt trời thật khó chịu. Mảng nắng táp vào võng mạc thành những đốm đen lờ mờ. Đưa tay che thứ ánh nắng sớm xiên qua những tán cây, soi rọi sáng bừng khuôn mặt mình, tôi cố đưa mắt nhìn thật kĩ những kẻ đứng phía sau.
Người đứng gần tôi nhất, mái tóc đen xoăn xoăn, đôi mắt màu cà phê xinh đẹp to long lanh, đồng phục phẳng phiu, giản dị với giày bata, quần tây đen, sơ mi trắng và cà vạt thắt chỉn chu. Làn da trắng bắt nắng khiến gương mặt cậu như phát ra thứ hào quang thanh sạch, tinh khiết vô ngần. Đôi mắt trong gọng kính đen hạ thấp, đen đặc một vẻ tức giận và khó hiểu. Phía sau, rất nhiều học sinh, nam có, nữ có. Họ nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống, khẽ thủ thỉ, rì rầm với nhau.
Dương Hiểu Khiết dùng cử chỉ gay gắt nhất để kéo cổ tay tôi, lôi về phía mình. Chất giọng dịu dàng mọi ngày trở nên khàn, mất đi nét ôn nhu:
- Cậu đang làm cái quái gì thế? Cậu quen cậu ta sao? Rốt cục hai người có quan hệ gì?
Một Hiểu Khiết hoà nhã của tôi đâu mất rồi? Giờ trông cậu như là hiện thân của quỷ Satan, cực kì cuồng nộ. Gương mặt ấy đỏ bừng, trên bàn tay thon dài nghệ sĩ nổi hằn gân guốc. Nhìn Khiết thật đáng sợ!
Tôi nuốt khan, giọng líu ríu đến cà lăm, giương mắt khổ sở nhìn chúng bạn chung quanh để cầu mong một ánh nhìn đồng cảm nào đó. Nhưng phũ phàng thay, những đôi mắt ấy quét qua tôi lạnh lùng, mang theo vẻ soi mói, rẻ rúng, cứ như là tôi đã phạm một chuyện tày đình vậy!
- A, Khiết! Cậu hiểu lầm tớ rồi! Tớ và Ken chỉ là... – Tôi cố gắng sắp xếp câu cú sao cho trật tự nhất, giọng cứ ngọng lên, víu chặt tay Khiết, mong cậu tin.
Cậu bạn Hội trưởng đưa mắt nhìn tôi, cậu hít hơi sâu, kiềm chế lại vẻ kích động, song đưa mắt tới kẻ đang đứng thản nhiên, tựa lưng vào tường – Saito Ken.
- Này! – Khiết nói. - Vậy cậu làm gì ở đây? Chỉ là gì chứ? Đang công khai bày tỏ tình cảm cả khi ở chốn học đường này à?
Tôi cứng họng, tình ngay lí gian, biết chối đường nào!
- Tớ... tớ...
Phía học sinh phía sau đưa mắt lườm tôi, họ chắc là thành viên của hội mới lập để thần tượng Ken đây mà. Haiz... Cùng là phận nữ nhi với nhau, sao mà có thể vì trai mà trở mặt nhau chứ? Tôi có tội tình gì? Tội được ôm trai đẹp trước mặt mọi người à? Nếu mọi người mà biết tôi đang sống chung với Ken thì phản ứng sẽ tới đâu đây? Chắc lúc đó tôi phải cuốn gói ra khỏi An Đằng luôn quá!
Một nữ sinh từ phía sau bước lên chống hông, hất hàm với tôi:
- Châu Hạ Anh, cậu là học sinh gương mẫu của trường An Đằng. Sao cậu có thể làm như vậy được chứ? Định đóng phim tình cảm à? Tại sao lại mê hoặc "Thiên thần" của chúng tôi?
Sặc! Cái gì mà "Thiên thần"? Ở đây đứa nào mới mọc sau lưng hai cái cánh mà được phong danh "Thiên thần" vậy?
Tôi nhướng mắt, hỏi:
- Ý bạn là gì?
- Tôi nói cậu và cậu ấy đang làm gì ở chỗ vắng vẻ này? Không phải cậu đang quyến rũ Ken của chúng tôi sao?
"Ken của chúng tôi"?
Khẽ thầm cười, tôi không thèm trả lời, chỉ chăm chú theo dõi hành động của Hiểu Khiết khi cậu vừa bỏ đi qua mặt tôi.
Hội trưởng đến bên người thanh niên có đôi mắt tím chẳng màng đến mọi sự việc diễn ra nãy giờ, cất giọng xét nét:
- Cậu tên là Ken?
Đôi mắt tím ngọc mở ra to tròn mang theo cái nhìn phẳng lặng như giếng khơi nhìn trực diện Khiết, cái chớp mi thay cho câu trả lời. Ken đúng là như đang bị ma ám, lãnh đạm đến phát sợ.
Khiết hỏi tiếp:
- Cậu và Hạ Anh quen nhau?
Lần này Ken ngẩng cao mặt, điệu bộ ngạo mạn dễ làm người ta ghét. Không trả lời.
- Quan hệ của hai người thân thiết đến mức nào?
Lần này, trên khuôn mặt anh tuấn của cậu hoàng tử vương quốc Baridi xuất hiện một nụ cười nhạt. Ken đứng thẳng người dậy, rất gần Dương Hiểu Khiết. Cả hai người họ có chiều cao tương đối bằng nhau. Hình như, Khiết và Ken đang chơi trò đọ xem mắt ai to hơn thì phải. Họ trừng mắt nhìn nhau rất lâu. Đoạn, Ken lướt qua Khiết, nụ cười thanh thoát vẫn nhẹ nở ra trên cánh môi hồng nhạt, dáng hình đó di chuyển về hướng của tôi - kẻ đang ngẩn người cùng cái đám ham hố hóng tin vịt sau lưng.
Con bé kính cận tên Châu Hạ Anh này chớp chớp nhìn hai tên mỹ nam một cách tò mò, đơ như bị cắm cọc dưới chân. Đối diện tôi, tên con trai tên Saito Ken đang sải bước tới gần. Rất gần.
Bá vương mắt tím nhoẻn môi cười, cái nụ cười ai mà trông thấy cũng phải rụng tim vì xuyến xao. Cậu kề gương mặt của mình gần sát vào khuôn mặt của tôi còn đang cứng đờ ngây ngốc.
Cảm giác trên má vừa chạm phải một vật thể rất mềm, mơn mớn, âm ấm lướt qua mang theo hương thơm thảo mộc thanh mát dìu dịu len trong khứu giác. Là một chiếc hôn! Cái hôn ấm mềm như tia nắng hiếm hoi trong mùa đông lướt nhẹ trên má, khẽ khàng thít chặt trái tim rung lên bồi hồi. Tai đỏ, chân run. Tôi mới bị người ta hôn! Mà là... Saito Ken – tên osin đang ăn nhờ ở đậu hôn mình.
Có vài cái miệng mở to bằng hang cua, mấy chục đôi mắt trợn lồi nhìn chúng tôi trân trân. Chính tôi cũng chết lâm sàng mất gần mấy phút vì bất ngờ. Dương Hiểu Khiết nhìn tôi trân trân, đáy mắt chùng xuống. Những gương mặt còn lại đen lại, tôi lại nghe tiếng khớp tay rôm rốp. Họ hằn học nhìn tôi, rất kiềm chế để không nhào tới bóp cổ tôi ngay tức thì. Tôi bị "Thiên thần" của họ cưỡng hôn!
Thiên thần con khỉ khô! Cái tên thối tha thừa nước đục thả câu thì có!
Mất nhiều thời gian để cố tịnh tâm, mặt tôi sắp méo như trăng mùng tám, chua xót nhìn Ken. Trong đôi mắt tím đó tràn ngập ý thích thú lẫn đắc ý. Tôi muốn vặt cổ tên con trai này chết tươi ngay tại đây. Hắn hại tôi rồi! Kiểu này tức là tôi đã trở thành kẻ thù của mấy trăm đứa con gái thật rồi! Ôi cái số phận bi đát của tôi! Bọn con gái cuồng trai này liệu có tha cho tôi không? Chết chắc rồi! Đào lỗ huyệt tự xử cho xong!
Mặt tôi vẫn đơ, lòng thầm than khóc. Duy nhất chỉ có một từ để miêu tả chính xác về tôi lúc này: THẢM!!!
Tâm trạng lung tung đến nỗi tôi có thể biên soạn ra cả một bài Rap để nói về mình:
"Yô! Yô! "Chắc-kề-đao" (vô cổ), "Chắc-kề-đao" (vô cổ). Yô! Yô! Mày tiêu Anh ơi! Anh ơi mày tiêu rồi! Ố yè! Yô! Yô! Chắc-kề-đao!"
"Hạnh phúc" này chính là nhờ "ơn phước" của Saito Ken mà ra. Mới yên ổn được ít ngày thì đời lại nhọ tiếp.
Châu Hạ Anh ơi! Xin thành kính phân ưu!
*
**
- ANH ANH!!! CHÂU HẠ ANH!!! HẠ ANH!!!
Tần suất và âm lượng âm thanh vẫn không thay đổi. Ban Mai cứ hò hét khản họng để lay cái con mất hồn trước mặt nó thu đôi mắt ếch cứ vô hồn trợn to trong không gian lại.
Hồi sáng, sao tôi về lớp được nhỉ? Sáng giờ đã xảy ra chuyện gì? Sao tôi thấy đầu mình có nhiều pháo bông nổ tưng bừng trong đó quá vậy? Ôi, sao mà choáng thế này!
- Hức hức, cục cưng à! Cậu đừng làm tớ sợ nha! Trả lời tớ đi! Cậu bị ai ếm bùa rồi phải không?
Tôi giương mắt lên nhìn đứa bạn đáng thương, vẫn nét mặt có ba hồn bảy vía bay lang thang ở đâu đó chưa về kịp, rất lâu mới cất nổi tiếng trả lời:
- Không... Không có gì!
Con nhỏ bạn vuốt ngực, đưa tay sờ lên trán tôi, thở phào:
- Bồ đâu có bị ấm đầu đâu! Sao mà cứ lơ ngơ như bị ma bắt hồn vậy? Ra chơi rồi đấy!
Tôi thều thào, rất mệt:
- Tớ... Tớ đang bị sốc tâm lí. Đợi tớ bình tâm lại cái đã!
Thái Ngọc Ban Mai vẫn tràn đầy hào hứng lay tôi, tíu tít:
- Đừng vậy nữa! Tỉnh lại đi mà! – Vỗ má tôi, hí hửng. - Tớ kể cái này cho nghe!
- Kể đi! – Tôi nằm dài xuống bàn, ngáp dài, tuỳ tiện kêu nó nói.
Con nhỏ chắc đang hứng chí lắm, làm sao nỡ làm nó tụt hứng được. Thôi cứ lẳng lặng nghe cho rồi.
- Cậu biết không, hôm nay tớ đã gặp một "Thiên thần"!
Câu mở bài làm tôi thấy nghi vấn. Ai cha, không phải là cái tên khốn kiếp đã ban tặng cho tôi "nụ hôn báo tử" đó chứ?
Mai tiếp lời:
- Tớ đã thấy cậu ấy ngồi trên lan can lầu. Từ ánh nhìn đầu tiên tớ đã biết tim tớ đã tan ra cả rồi. Cậu ấy có mái tóc nâu tự nhiên, đôi mắt u buồn như thạch ngọc tím vậy. Gương mặt đó đẹp thuần khiết như một thiên thần. Cậu ấy đã cười với tớ. Tớ chắc lúc đó chỉ cần có thêm đôi cánh trắng nữa là cậu ấy sẽ hoá thành thiên thần ngay! Hạ Anh à, tớ tìm được "chân mệnh thiên tử" của mình rồi!
Rồi xong! Nghe xong cái tràng kể lể này là biết tỏng đích thị là con hồ ly chín đuôi nhà tôi giở trò nữa rồi! Hừm, vậy đã biết động cơ đi học của tên osin thối nát đó chính là vô trường để dụ dỗ con gái người ta đây mà! Mai đáng thương, cậu đừng sụp bẫy luôn chứ! Ken là cái tên nguy hiểm khó lường!
Vẻ mặt vui vẻ của nhỏ bạn đanh lại khi cứ trông thấy cái bộ mặt hãm tài của tôi. Nó nhăn mặt, tặc lưỡi:
- Chậc! Xem ra là hôm nay cậu đã "hết nhớt" thật rồi. Nói chuyện với cậu chán thật đó!
Tôi thở dài, nín thinh, trùm áo hoodie kín cả đầu, úp mặt xuống bàn tự kỉ. Tâm trạng đâu nữa mà hào hứng? Giờ ra khỏi lớp chắc rằng tôi sẽ bị một đám hắc y nhân bắt đi thủ tiêu ngay lập tức. Ban Mai ngây thơ chắc là chưa tóm được tin động trời hồi sáng. Nó mà biết chắc cũng bay tới bóp cổ tôi chết ngay thật!
*
**
Tiếng chuông báo hiệu vang lên làm tan rã mảng tĩnh lặng choán kín khu trường trung học. Lớp 11A chìm trong một trạng thái quái dị. Học sinh lặng lẽ thu dọn cặp sách, không ai dám hó hé nửa câu. Thập thò, những ánh mắt dè dặt nhìn anh chàng trưởng lớp – Dương Hiểu Khiết vẫn đang từ tốn chép hết phần bài tập trên bảng xuống, không có gì là hối hả. Sáng giờ Khiết thật kì quặc, không thèm nói cười như mọi khi dẫu anh chàng nổi tiếng là một người hoà nhã, dễ mến. Duy nhất, Khiết cứ dúi đầu vào sách vở và những mẫu vẽ một cách im lặng lạ lùng. Biểu hiện kì quái đó khiến "thần dân" trong lớp trở nên lo lắng vô cùng.
Lớp học tan, lác đác còn vài người, là tổ trực đang thu dọn phấn và bông lau. Hiểu Khiết gập vở lại, thu dọn bút thước của mình vào cặp. Người thiếu niên gục mặt ngủ trên bàn hàng giờ bên cậu đã đứng dậy xoay khớp cổ, vươn người, mang cặp táp lên vai, chuẩn bị rời khỏi lớp.
Gương mặt không nét cảm xúc gì của anh chàng Hội trưởng Hội mỹ thuật cũng chịu xáo động đôi chút. Cậu đứng dậy, khoác cặp vội vàng, đuổi theo bóng áo đang dần rời đi.
- Đợi đã! Saito Ken! Ra sân sau trường, tôi muốn nói chuyện với cậu một chút!
Nắng tà hắt qua hai chiếc áo chemise đồng phục tinh khôi, phủ ngập cánh đồng bồ công anh ngút mắt. Saito Ken hướng mặt ra cánh đồng bồ công anh ngút ngàn, những bông hoa bé xinh chốc chốc lại theo cơn gió nhẹ mà tung cánh bay tứ tung, đẹp như hoa tuyết. Dương Hiểu Khiết đứng phía sau chàng hoàng tử, phong thái tịch mịch bất thường của cậu Hội trưởng chỉ khiến không gian trở nên một cách bức bối vô hình.
- Nói cho tôi biết, cuối cùng cậu là ai? – Chiếc cặp được thả rơi tự do xuống thảm hoa tươi, khối nặng đó đè bẹp những bông hoa bé nhỏ trở nên giập nát, chiếc cặp dính màu đất nâu lốm đốm.
Ken đưa đôi mắt nhìn trời mây, đối với cậu, không nhất thiết phải trả lời một câu hỏi thừa thãi như vậy. Cái im lặng biểu hiện cho kẻ ngông cuồng và bướng bỉnh.
Thả lỏng cà vạt ra khỏi cổ áo, Hiểu Khiết lắc nhẹ đầu làm những khớp xương mỏi mệt vang lên rôm rốp. Chiều tà soi rọi lên dáng hình cậu, chiếu lên mái tóc đen huyền xoăn xoăn trở nên cam bóng. Đôi mắt nâu thanh thuần lướt qua đồng cỏ, chú mục nhìn kẻ đang mơ màng của không gian xinh đẹp, chả cần quan tâm đến ai.
- Nếu cậu không trả lời tôi sẽ nghĩ là cậu bị câm! – Đanh nhẹ, Khiết có phần khó chịu trước thái độ hờ hững của cậu hotboy mới chuyển đến lớp.
Ken quay người đối diện với anh chàng lớp trưởng 11A, bộ điệu thủng thẳng, nhàn nhã nhìn cậu, duy có đôi mắt tím bị thu hẹp lại, tối sầm.
Khiết cười như bất lực, châm chọc:
- Đúng là bị câm thật rồi!
Đối tượng có vẻ tức giận, bàn tay vo lại, rặng mi rậm che đi những vằn máu đỏ tươi chằng chịt trong nhãn cầu.
"Tôi cũng rất muốn trả lời đây."
Bất cần kẻ đối diện đáp trả, Dương Hiểu Khiết cười nhạt, cho tay vào túi, bước gần đến chàng trai, tự độc thoại:
- Không trả lời cũng được. Tuy nhiên, tôi muốn biết tại sao cậu tiếp cận Hạ Anh? Cậu nghĩ tôi tin mối quan hệ của hai người thân mật đến mức có thể hôn nhau giữa chốn đông người như vậy. Thật ấu trĩ!
"Ghen rồi à?"
Đáp lại sự khiêu khích của đối tượng, Ken vẫn dửng dưng, ghẻ lạnh. Trên gương mặt thanh tú không hề diễn ra một nét cử động nhỏ nhoi từ các cơ mặt. Đôi mắt tím sâu như một chiếc hộp đã đậy kín bưng nắp, không tài nào làm cho kẻ đối diện đọc được những nghĩ suy của mình.
Gọng kính đen được đẩy nhẹ, đôi mắt nâu cà phê dịu dàng mọi khi loé lên tia nhìn phức tạp, sắc sảo.
- Cậu quen Hạ Anh bao lâu rồi? Một tháng? Hai tháng? Sáu tháng? Một năm? Năm năm? Hay mười năm?
"Bảy ngày."
Ken nhìn thẳng vào đôi mắt nâu kia, vẫn như cũ, không suy suyển.
Khiết nhạt môi, bộ điệu có phần đắc ý, thanh âm trầm trầm, mang theo sự cảnh cáo:
- Hừm, tôi biết rất rõ về Hạ Anh. Từ trước đến giờ cô ấy chưa bao giờ nhắc đến sự tồn tại của cậu. Có thể nên nói là tôi là bạn thân nhất của Anh, và tôi chắc chắn cậu chưa bao giờ liên can đến tuổi thơ của cô ấy. Hình như sự xuất hiện của cậu mang theo rất nhiều rắc rối. Và nếu cậu đang tiếp cận Hạ Anh vì mưu đồ mờ ám thì tôi-sẽ-không-tha-cho-cậu!
Lần này, có nụ cười nhàn nhạt dần trở thành âm thanh khằng khặc rõ ràng vang đến tai Hiểu Khiết, Saito Ken hất hàm, nhướng mắt như thách thức.
"Cậu cản được việc tôi làm sao oắt con?"
Gương mặt của cậu Hội trưởng xám lại, ấn đường tối sầm, nét đen kịch dấy lên trong nhãn cầu. Cánh tay nóng nảy giật phắt cổ áo của người đối diện, xách lên, tiếng nói gằn, khản đặc:
- Thử nói cậu dám làm tổn thương Hạ Anh đi?
Ken nhìn cậu, bình thản, cách cười loạn như một kẻ điên, trên khuôn mặt đó không hề có chút vẻ kinh sợ nào.
"Nếu tôi làm thế thì sao?"
Ánh mắt nâu vằn vện những viền máu li ti, kìm nén sự phẫn nộ đến tột đỉnh. Một người được giáo dục khuôn phép từ nhỏ xem việc phải sử dụng đến nắm đấm là một điều ngu xuẩn, thô thiển và hạ đẳng nhất. Bởi vậy, bàn tay đó dù đang xách cao cổ áo của đối phương lên, những gân xanh nổi hằn trên cánh tay trắng trẻo lườm lườm trước kẻ đểu cáng, nhưng không hề có ý định ra tay tấn công.
Khiến nghiến răng, đanh giọng:
- Tránh xa Hạ Anh ra! Đừng trách mai sau tôi sẽ gây ra việc gì vì tôi đã cảnh báo cậu từ trước!
Trong cơn giận dữ của chàng trai, đôi mắt ấy như muốn đục khoét hết nội tâm của Ken. Như hai con sói, khi một con đã xâm phạm đến lãnh địa của mình thì con sói còn lại sẽ quyết liệt xua đuổi. Khiết như chú sói kiêu hãnh, cậu đã xem cô bạn thân như món báu vật riêng, một khi có sự lăm le chiếm đoạt từ ai khác thì cậu sẽ cực kì khó chịu. Cậu tôn trọng Hạ Anh, chỉ cần cô ấy thấy vui vẻ thì dù cậu phải đánh đổi tất cả thì bản thân cũng thấy mãn nguyện.
Tuy nhiên, Ken có ý tiếp cận Hạ Anh với động cơ xấu thì đừng hòng cậu để hắn đạt được mục đích. Con người Ken mang cho cậu cảm giác nguy hiểm khôn lường. Ngay từ hôm cậu ấy mới đến lớp, Khiết dường như đã bị lu mờ trong mắt mọi người. Vị trí độc tôn của cậu đang bị lung lay, Ken cướp mất đôi mắt ngưỡng mộ của nhiều bạn nữ với cậu, Ken cướp cả sự ưu ái hơn mọi người của các giáo viên từ trước luôn dành cho cậu. Chỉ mấy ngày gặp gỡ, hầu như Ken không hề ghi chép bất kì kiến thức nào vào vở, buồn chán cứ ngủ và vẽ vời lung tung nhưng hễ giáo viên yêu cầu cậu ấy lên bảng giải bài tập thì không bài nào Ken không giải được, ngay cả những bài tập nâng cao mà ngay cả Khiết cũng phải e dè. Điểm mà cậu căm ghét nhất từ Ken là sự kiệm lời thái quá. Cậu ấy chưa hề mở môi nói ra câu nào, chính vậy mà Ken càng nguy hiểm và mang nhiều bí ẩn hơn.
Nhưng tất cả điều đó không quan trọng bằng việc Ken bắt đầu tỏ ra thân mật với Hạ Anh. Cô bạn ấy thật nhẹ dạ. Khiết sợ Hạ Anh bị lừa mất. Cậu lo Hạ Anh phải chịu tổn thương vì Saito Ken, cô ấy đã thiếu thốn đi tình thương từ gia đình, nếu như phải trải qua thêm tổn thương nữa liệu Anh có gượng dậy nổi?
Cậu đã hứa và ghi tạc trong tâm khảm lời hứa sẽ mãi bảo vệ cô ấy. Hiểu Khiết sẽ không cho ai làm hại đến Hạ Anh, vì vậy nếu Ken giở trò xấu nào thì là con người ấy đã đối đầu với cậu. Tuyệt đối không để Hạ Anh tổn thương!
Khiết sôi sục như lửa, Ken bình lặng như nước. Hai trạng thái đối lập nhau tạo nên một nét tương phản rõ ràng. Trong đôi mắt tím, Khiết chỉ như một hạt bụi nhỏ bé không mảy may để Ken lưu tâm. Ánh mắt Ken dần hạ thấp, vẻ răn đe, nụ cười đã tắt lịm, cái nét kênh kiệu muốn tách tay cậu lớp trưởng ra khỏi áo mình. Chân mày Saito Ken cau lại.
"Bỏ tay ra!"
- Sao? – Khiết cười, cánh tay càng siết chặt. - Tôi không biết đọc ngôn ngữ của một đứa câm như cậu!
"Bốp!!!"
Cú đánh chớp nhoáng vào gương mặt tuấn tú của anh chàng lớp trưởng khiến cậu ngã sóng soài xuống nền cỏ tươi. Lớp cỏ bị đè giập nát. Những đoá bồ công anh hoảng sợ bay hỗn độn. Cú đấm mang theo sự kích động của cậu hoàng tử đã đánh thẳng đến mặt Khiết. Ken không chịu nổi cái sự xúc phạm của Dương Hiểu Khiết với mình, cú đấm kết thúc buổi nói chuyện tràn đầy phẫn uất của hai con người.
- Cậu! – Khiết cố gượng đứng dậy, tay quệt máu rỉ ra từ khoé miệng, tiếng rít răng tức tối. - Hừ! Không ai bị một con chó cắn lại phải quay đầu lại cắn con chó đó để trả thù đâu! – Khiết cười.
Khớp ngón tay kêu răng rắc, nhịp thở nhanh dần, nóng phừng, Ken bạnh quai hàm, nén hơi thở phì phò vào sâu trong khoang ngực. Chiếc táp da đeo trên vai bị lệch xuống, Ken đưa tay chỉnh lại dây cặp, phủi phần áo nhăn nhúm khi bị Khiết xách lên. Cậu hừ lạnh, quay đi. Khiết liếc mắt dõi theo, cười để che đi cảm xúc tức tối của mình.
- Hừm! Cậu sẽ phải trả giá cho thái độ ngạo mạn ngày hôm nay!
Nắng tô trát dáng dấp người vừa rời thành sắc màu cam lựng, đỏ thẫm chân trời. Ánh sáng mặt trời le lói núp mình sau những đám mây đỏ ối. Vần vũ. Khiết đứng lặng giữa cánh đồng vắng, đôi mắt dõi về khối kiến trúc hoang tàn phía xa xăm, đôi mắt đầy rẫy những tia tinh quái.
Sắp có sự đối đầu quyết liệt giữa hai chàng trai.
*
* *
Tôi đưa mắt ra phía hàng rào trắng ở nhà mình, dõi từ hướng đầu hẻm. Hôm nay, tôi đã bị người ta lôi vô những chuyện vô cùng rắc rối. Xưa nay tính tôi ăn ở hiền lương vậy mà lại bị người ta hãm hại đến thân tàn ma dại thế này. Ken – của nợ đúng là của nợ, hắn đã tặng tôi một món quà quá "tuyệt vời" mà tôi thề là sẽ băm hắn thành bã để rửa hận. Tại sao lại đi học? Sao lại công khai hôn tôi như vậy? Sao gây ra hiểu lầm tai hại này? Hay là không chịu yên phận trong số phận osin, cậu ta nổi dậy khởi nghĩa chống lại tôi sao? Được lắm! Cậu cứ chờ đó đi Ken!
Hơn sáu giờ chiều, Ken chưa về. Lạ nhỉ? Hay là hắn sợ tôi xử bắn hắn? Tôi đâu có ác ôn đến vậy đâu!
Chờ đợi, tôi cứ chờ, ngồi cuộn người trên sô pha coi ti vi, chốc lại nhìn ra cửa. Cái tên học sinh hư hỏng, ra về mà còn la cà đến tối mịt, đúng là không phải "Con ngoan, trò giỏi" (như tôi) mà.
Tiếng cửa cọt kẹt bật mở, tiếng giày cọ xát với nền đất đá thành âm thanh sột xạo. Ken về rồi! Cứ tưởng cậu ấy trốn biệt luôn rồi chứ!
Tôi gác chân lên bàn kiếng, khoanh tay, mang gương mặt hình sự nhìn người thiếu niên đang thập thò đứng trước cửa. Tôi đặt cây chổi lông gà tổ bố lên bàn, cười nửa miệng:
- Ken yêu dấu! Cậu về rồi ư? Bước-vào-đây! MAU LÊN!!!
Ken thả cặp táp của mình lên sô pha, chân vẫn mang bít tất trắng. Trên chiếc sơ mi trắng, vài vệt đất cát bám lên nền vải tạo thành những vết ố mờ. Mái tóc nâu hơi rối, Ken để mặc hình tượng của mình ra sao thì ra, cứ mở to mắt nhìn tôi.
Saito Ken ơi là Saito Ken! Cậu có biết là đã gây cho tôi một chuyện tày đình không? Lần này tôi chết cũng quyết kéo đầu cậu xuống chung mồ!
Nỗi ức chế kìm nén suốt ngày hôm nay bùng phát, tôi nghiến răng trèo trẹo, trừng trừng nhìn Saito Ken, hét lên:
- Ngồi xuống!
Osin bé nhỏ ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn trên ghế đối diện. Tôi nắm chặt cây chổi lông gà, giơ cao lên:
- Cậu hả dạ chứ? Bây giờ biến tôi thành kẻ thù của hơn mấy trăm đứa con gái trong trường rồi! Cậu có biết là người đã bị ghét trong An Đằng là khó sống lắm không?
Ken trưng mặt cún con ngây thơ vô tội. Tôi đang nổi điên nên chẳng còn tha thiết gì với bộ mặt làm bộ đáng yêu đó nữa đâu!
- Thôi đừng diễn nữa ông nội! Cậu phá nhà tôi chưa đủ hay sao mà còn tới tận trường học quậy vậy?
Ken chụp lấy điện thoại của tôi đang để bên cạnh, nhìn sắc mặt tôi rồi soạn tin, giơ lên cho tôi xem:
"Đừng có đánh nha, tôi vỡ tung thành hoa thì hôm nay cô nhịn đói!"
Đó! Đó! Thấy chưa! Cậu ta chỉ trưng cái mặt tiền hiền lành ra che chắn cho tội lỗi thôi chứ có phải phường thiện lành gì.
- Nói thật đi, cậu có mấy nhân cách vậy Saito Ken? - Tôi nghĩ tới cái phong cách quái chiêu hotboy ở trường và cái kiểu tỏ ra vô hại hiện tại nó đối chọi nặng luôn mà không giải thích nổi. Nó khiến tôi từng tin cái giả thuyết hàng thật và hàng nhân tạo do cậu ta bịa ra luôn cơ mà! Sao một người có thể duy trì hai, ba kiểu phong cách một lượt như vậy hay thế?
Ken trong chiếc áo sơ mi trắng đồng phục và cà vạt đã tháo rời trông như một con mèo hư đang đủng đỉnh trên ghế. Đôi mắt tím biếc đó khẽ hạ xuống rồi tiếp tục ấn trên màn hình cảm ứng:
"Nhân cách thật của tôi là nhân cách thích sắm nhiều vai mà, tùy tình hình nó biến đổi thôi, tôi không có cố ý kiểm soát đâu. Hơi kì nhưng mà nó vậy đó! Dạo này thấy cũng thân rồi mới tâm sự!" - Tôi đưa mắt vào máy tính bảng đặt trên bàn, cũng một tài khoản của mình, tin nhắn cứ như cái bong bóng từ từ nổ ra mấy câu. Tôi quen với cái sự tĩnh lặng mà cãi bướng của ổng rồi nên thấy cũng bình thường.
Tôi ôm cái máy tính bảng trong người, nổi khùng thả hai, ba cái nhãn dán tức giận đáp trả. Đối phương tiếp tục soạn tin:
"Nói chuyện đi, đừng có cái gì mà "silent treatment" gì ấy! Một đứa im lặng đủ rồi!"
Tôi ném cái máy tính bảng xuống ghế sô pha, cố điều tiết hơi thở của mình cho bớt nóng giận. Cái con mèo điên này mệt quá nha!
Dạo mấy hôm nay tôi và Ken đã lập ra được cách trao đổi mới hơi quái chút là đứa cầm điện thoại gõ chữ, đứa cầm máy tính bảng để đọc chữ. Mới có một tuần ở chùa thôi mà cậu ta đã dám bảo thân với tôi rồi, vài bữa nữa leo lên đầu tôi ngồi luôn đi chứ làm osin chi nữa!
Khi tôi chưa kịp phản ứng tiếp là bên đó lại gửi mấy cái nhãn dán kiểu thú vật đáng yêu, con nào con nấy mắt tròn xoe cho tôi. Tôi hạ mắt nhìn máy tính bảng rồi hít hơi sâu, cố lấy bình tĩnh:
- Cho qua đi, giờ vào vấn đề chính: Tại sao cậu lại đi học được? Cậu không giấy tờ tùy thân và thân phận. Ai cho duyệt cho cậu đi học vậy?
Ken đáp lại tôi:
"Tôi có hệ thống bảo kê, cô lo làm gì! Nó không ảnh hưởng tới cô đâu! Chỉ cần ở An Đằng cô xem tôi như người xa lạ là ổn tất!"
Tôi chồm mặt:
- Người xa lạ? Vậy tại sao Ken hot boy lại đi hôn một cô gái xa lạ? – Giọng có vẻ mỉa mai.
Mặt cậu ngơ ra, sau đó cười nửa miệng rồi hạ mặt xuống nhắn tin tiếp:
"Là chị hai kéo tay tôi ra khỏi lớp của tôi mà? Tôi tìm cô trước à? Là cô dắt tôi đi triễn lãm đủ một vòng trường trước nha! Tôi chỉ là hùa theo thôi!"
Tôi đọc xong cũng lạnh gáy luôn!
Ủa? Là tôi làm hả?
Ken biết mình chiến thắng trong màn cãi cọ này rồi, vui vẻ thả điện thoại xuống, đứng dậy, định đi lên gác.
- Đợi đó! Ai cho mà đi! Tôi chưa hỏi xong mà! Ngồi xuống!
Ông hoàng đó ngồi xuống giương ánh mắt của một kẻ tội đồ chưa từng biết sám hối để nhìn tôi. Tôi tức muốn đánh cậu, mà sợ rằng đánh xong cậu tan thành hoa giấy thì tôi lại tốn công phục hồi lần nữa. Cảm giác vừa tức vừa xót khó chịu ghê!
Tôi khoanh tay lại, cố gắng thu sự ấm ức của mình lại, hít một sâu rồi nói tiếp:
- Vậy mục đích hết thảy để cậu đến trường tôi là gì?
Ken ma mãnh, hí hoáy gõ:
"Tìm mục tiêu."
Haizz... nếu là tìm mục tiêu thì là công việc của cậu, đáng lẽ tôi không nên can thiệp. Tôi chỉ phát khùng vì tôi bị dính líu vào cái mục tiêu của cậu ta!
- Bộ hết trường để tìm rồi hả ba? Mắc cái mớ gì tìm đúng trường của tôi?
"Hệ thống chỉ định, tôi không biết." - Một câu trả lời chặn đứng tất cả câu hỏi tiếp theo của tôi.
Tôi cúi gục đầu, vò tóc, cố gắng tìm con đường dung hòa với hệ hoàng tử lật mặt này. Người đâu mà nói câu nào câu nấy như muốn xiên người khác như vậy càng cãi nhiều càng ức chế.
- Vậy hai ngày nay cậu đã "chấm" cô nào rồi? - Dù bực lắm nhưng tôi vẫn phải mở miệng thăm hỏi tình hình của ổng, không hiểu tại sao lại hỏi luôn á!
Ken trả lời tôi:
"Một vài người."
Tôi nghiêng đầu nghe, bắt đầu lọc được một thông tin hữu ích. Nhưng tôi vẫn không quên phải làm công tác tư tưởng trước cho Ken, dù sao cũng phải bảo hộ một số đứa tránh xa nanh vuốt của tên quỷ này.
- Nè, tôi có một nhỏ bạn thân đang si cậu lắm! Cậu mà có ý đồ đen tối với Ban Mai là cậu chết với tôi! Cậu lợi dụng người ta, làm người ta yêu cậu để có cơ hội trở về Baridi, như vậy cô gái yêu cậu sẽ khổ biết chừng nào!
"Có phải cô gái tóc dài ngang eo màu nâu vàng, mắt to lộ, trắng trẻo và có nốt ruồi nhỏ ở thái dương là Ban Mai không?" - Cậu ấy trả lời ngay, mà còn mô tả chuẩn xác về con bé, nghĩa là ấn tượng sâu đậm lắm!
- Nó đó! – Tôi gật đầu. - Gạch ra khỏi danh sách ngay nhé!
Ken phụng phịu như mất đi một con mồi ngon:
"Không chịu đâu! Tìm mãi mới có một đối tượng đủ chuẩn, vậy mà cô lại cấm! Còn chín mươi hai ngày thôi đó!" - Kèm thêm một cái nhãn dán nước mắt lưng tròng.
Tôi cố giữ cảm xúc nghiêm túc để thị uy:
- Trừ Mai ra thì con gái trong trường cậu cứ việc chọn. An Đằng nổi tiếng có rất nhiều nữ sinh xinh đẹp mà! So về nhan sắc có vẻ Ban Mai đứng đầu nhưng mà những cô còn lại cũng chả kém cạnh đâu!
Tôi thấy có vệt cong nhè nhẹ nở ra trên môi Ken.
Mặc kệ đối phương đang vẩn vơ gì đó, tôi bỗng nhiên nghĩ đến một người rất phù hợp với cậu ấy, tủm tỉm cười rồi khều cậu:
- Này, hay là cậu đeo đuổi chị Lý Uyển Nghi, hội trưởng hội học sinh đương nhiệm đi! Chị ấy với Mai kẻ tám lạng, người nửa cân đấy!
Ánh mắt Ken đánh sang trái một cái như để nghĩ ngợi, cậu có vẻ ỡm ờ, không quan tâm lắm, chỉ trả lời là sẽ tự mình tìm hiểu thêm.
Ánh mắt tôi vô thức lướt trúng mấy vết lốm đốm trên chiếc sơ mi của cậu, bắt được điểm bất thường ngay.
- Lúc nãy cậu ra sân sau của trường phải không?
Saito Ken lắc đầu: Không có!
Bực nha! Cảm giác lúc nào Ken cũng như đang giấu tôi rất nhiều chuyện. Đụng cái gì mờ ám là lấy hệ thống ra chống chế. Tôi hừ lạnh, đưa tay bắt lấy những cánh bồ công anh bé nhỏ, trắng muốt đang bám trên áo cậu.
- Chối à? Bồ công anh mọc rất nhiều ở bãi đất trống sau trường, chỗ gần nhất với hàng rào chắn khu C. Xem đế giày cậu kìa, đất nâu bám đầy thế kia. Không phải là đã ra sân sau chứ đi đâu? – Tôi chỉ ra đôi giày đang xếp trên bậc thềm, hất hàm.
Đôi mắt thạch anh tím cụp xuống, nhưng không muốn kể gì cả. Cậu ta gõ một loạt dấu "...".
- Thôi đừng có spam tin nhắn nha Ken! - Tôi nhìn mấy kí hiệu vô nghĩa đó là muốn giật luôn điện thoại trên tay cậu ra.
Tôi cũng chẳng hiểu tại sao học sinh mới nào cũng như bị cái tòa nhà trắng đó thôi miên. Đến cả ông osin này cũng bị nó hấp hồn. Thôi thì làm tròn nghĩa vụ tiền bối, cảnh báo một tiếng vậy.
- Ở đó, phía sau mấy bụi cỏ lau là hàng rào chắn lối vào một tòa nhà, cậu nhớ là tuyệt đối đừng bén mảng tới.
"Tại sao vậy?"
Tôi kể:
- Cách đây mấy năm đó là khu C, dãy phòng học đa chức năng hiện đại nhất của An Đằng. Hồi đó, sau một tai nạn hoá chất thương tâm ở phòng thí nghiệm Hoá – Sinh làm nhiều học sinh bị thương, chất độc lan toả khắp khu vực thì dãy khu C đã bị phong toả. Thời gian sau, có một nữ sinh tự tử tại đó và những vụ mất tích hàng loạt khi học sinh cố xâm phạm vào khu C nên nhà trường đã ban lệnh cấm học sinh không được đến đó, nếu không sẽ bị đuổi học ngay!
Ken nhướng mắt, cười tinh quái:
"Thú vị nhỉ?"
Trời ạ! Vậy mà thú vị sao? Tôi đang kể chuyện trinh thám ly kì, rùng rợn cho cậu nghe chắc!
Trên cơ mặt của hoàng tử Ken vẫn mang theo nhiều nét mờ ám, khó hiểu. Tôi đứng dậy, khoanh hai tay thật nghiêm, mắt lừ lừ:
- Cậu đang nghĩ gì thế?
"Ken muốn tới tham quan khu C!" – Saito Ken vô tư đáp.
Tôi gửi cái ảnh động con mèo tát con chó, phong ấn cái tư tưởng bất ổn đó ngay, gằn:
- Cậu muốn bị đuổi học à? Điên thật rồi!
Ken hất hàm, nhún vai:
"Tôi có bắt cô theo cùng đâu!"
Tôi biết là cậu không có sợ, vì dù sao cậu ta còn quái vật hơn bất cứ thứ siêu nhiên nào bị đồn đại ở khu C. Chưa thấy ma khu C ra sao chứ thấy Saito Ken một ngày dịch chuyển tưng tưng tưng, dí tôi rồi lướt qua lướt lại trong nhà xem rồi sẽ biết ma đáng sợ hay cậu ta đáng sợ hơn ma liền!
Từ ngày quen cậu ấy lá gan tôi cũng được mài giũa thêm nhiều. Nhưng mà dù sao đi nữa cũng phải ra dáng một NPC dặn cho nam chính của hệ thống chuyển sinh này cho trót:
- Dẹp ngay cái tư tưởng quái đản đó đi! Đã xác nhận đi làm nhiệm vụ thì chuyên tâm một chút, đừng có ham chơi quá!
Thấy Ken cười nhạo làm tôi ứa gan thêm.
- Đủ rồi nha! Cậu coi chừng tôi đấy! Hễ mai mốt có rắc rối gì dính tới tôi là cậu chết chắc! Nói trước vụ ở trường, học phí, hội phí, quà vặt, sách vở, đồng phục là tôi không chịu trách nhiệm đâu! À, mà có tiền thì mau trả nợ cho tôi!
Ken lắc lắc đầu, móc hai túi quần trống rỗng ra:
"Ken đâu có tiền!"
Tôi đốp chát:
- Vậy sao cậu đi học được? Chả lẽ trường tôi cho cậu đi học là do cậu đẹp trai chắc! Hệ thống phát tiền cho cậu đúng không?
Ken dường như thấy cuộc đối thoại này đã không còn ý nghĩa gì, cậu xách cặp, uể oải đứng dậy, cầm luôn điện thoại của tôi, bỏ đi:
"Sao cũng được!" – Rồi đi về phía cầu thang. - "Hôm nay ăn ngoài đi! Làm biếng quá!" - Cái tin nhắn cuối cùng hiện ra là lúc cậu ta đã đóng cửa trên gác lại rồi!
Tôi đọc tin nhắn hiện lên xong máu trào lên tới não. Tôi mắc cây chổi vào cái đinh đóng trên tường, làu bàu trong tức tối. Hừ, định tra khảo tên đó thật tàn bạo, ấy thế mà tôi lại bị hắn dội lại bằng bộ mặt giận dỗi như vậy. Sao càng ngày có vẻ như tôi càng yếu thế trước Saito Ken ấy nhỉ? Ở đây ai là chủ, ai là tớ vậy? Loạn hết rồi!


1 Bình luận