"Dẫu đang ở hiểm cảnh cùng những chuyện rối rắm chưa giải quyết hết, vậy mà, Jiro lại neo tôi lại bằng một hứa hẹn tương lai. Không phải tình yêu, mà là tự do!"
*
* *
Thoáng trong một vài giây thất thần, tôi cảm thấy những lời quái dị vừa rồi đã tan biến hoàn toàn, giống như gặp phải ảo giác. Kozakura tựa một mảnh băng vỡ ghim vào tim tôi, cảm giác giá lạnh đó khiến não tôi như được bao bọc bởi một lớp màng đông cứng, cả tiếng cười thủ thỉ của bà ta vang lên trong đầu cũng giống như một tiếng chuông reo ngân nga đầy yêu chiều. Mọi cảm giác thấm theo từng giác quan rồi tan ra, thoáng chốc đã tĩnh lặng tuyệt đối.
Mọi thứ chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi, vậy mà khiến giác quan tôi bừng tỉnh đến độ nhìn mọi vật cũng trở nên sáng tỏ hơn rất nhiều.
Cả hai chúng tôi vẫn đứng trong quả cầu cách âm của Jiro tạo ra. Bên ngoài, mảnh hồn của gã pháp sư kia đã thôi kích động, dường như đang căng thẳng chờ đợi.
Tôi nhìn xuống quả cầu trong tay, vẫn chưa nghĩ thông ý đồ của nữ thần Kozakura. Người bên cạnh tôi nhìn vẻ mặt ngờ nghệch của tôi, khẽ nhíu mày, rồi nói:
- Bà ấy yêu thích cậu đến như thế ư?
Tôi lắc đầu, không hiểu. Jiro chỉ vào đầu mình, nheo mắt hỏi:
- Còn nghe được điều gì mà tôi truyền âm không?
Tôi ngẩn người, đúng là không còn nghe thấy gì. Lúc đó tôi thấy Jiro khẽ cong môi cười, ý tứ của nụ cười đó khiến tôi thấy bất an.
- Cũng tốt.
Một câu nói vô thưởng vô phạt của cậu làm tôi cảm thấy mối nguy hiểm gì đó đang kề cận mình nhiều hơn.
Jiro nhìn vẻ mặt tôi, nụ cười xán lạn hơn rất nhiều, cậu véo má tôi, nói:
- Cậu nên vui vì không cần phải đề phòng trước tôi nữa. Cậu vốn không thích việc bị tôi đọc được suy nghĩ cơ mà!
- Đây là do "bà ấy" đã gây ra ư?
Jiro mỉm cười, cậu kéo tôi lại gần, kề môi vào tai tôi, nói khẽ:
- Tôi đã xác nhận xong rồi. Miyuki, lần này cậu không về, Ken cũng không về đâu.
Một khi Ken không tỉnh dậy, mối lo lớn nhất của Herzlos sẽ giảm đi được mấy phần. Ít ra đối phó với quân đội Baridi cũng không khó nhằng bằng đối phó với Saito Ken.
Năm mà Reo thua trận đến thảm hại, năm mà Jiro vẫn còn học ở trường sĩ quan thì Ken đã là người dẫn quân đi truy quét hết một vùng biên tái rộng lớn. Ken đã từng là ác mộng của Thái tử Reo. Để trừ khử Ken, Jiro đã chấp nhận tổn thương đến độ không thể phục hồi trong suốt hai năm trời. Cho đến bây giờ, Saito Ken vẫn là cái tên gây khó chịu cho quân đội của Quỷ tộc.
Nhưng Jiro biết rất rõ tình hình lúc đó, vị Hoàng tử kia vốn dĩ có khả năng trốn thoát tuy không cao, nhưng không thể cực đoan đến mức tuẫn tiết, huống hồ hắn còn có một đôi cánh khí, rơi xuống vực vẫn có thể cứu mạng một phen. Nhưng hắn chọn tự sát.
Chiến thắng dễ dàng đến mức phi lý làm kẻ khác đánh giá rằng Saito Ken không thiện chiến và tinh quái như lời đồn.
- Vì sao máu linh hồn của Ken lại ở đây vậy? - Tôi hỏi Jiro.
Jiro cười, đôi mắt nâu vàng có nét hờ hững và lạnh lùng, giống như thừa biết tôi sẽ nói như vậy. Jiro thực sự không còn nghe tôi nghĩ điều gì trong lòng sao?
- Vì cậu ấy không muốn vay. Cho nên đã đi đoạt trước một thứ để đổi lấy lọ băng này.
- Đổi lại? - Tôi nhướng mày, bắt đầu hiểu rõ tác phong của Jiro, không có lợi cậu ta sẽ không làm.
- Thứ này! - Jiro lúc lắc quả cầu ánh sáng Ma nhãn tinh tú trong tay, thì thầm - Tôi thích thứ này.
- Thứ này không đơn thuần là một vật hút đi ánh sáng và tỏa sáng bình thường, cậu biết công dụng lớn hơn của nó đúng không?
- Cậu thử tưởng tượng đặt nó ở một vùng động đất để hút lấy sức mạnh và đem nó đặt ở một vùng đất khác thì chuyện gì sẽ xảy ra? - Jiro lúc này đã lấy ống gỗ của cậu thu nhỏ vật kia vào, ánh sáng của Ma nhãn tinh tú yếu dần rồi dần tắt hẳn. - Mộc hệ của tôi lại khắc chế được nó một cách ngang ngược luôn, he he, tôi tìm thấy pháp khí yêu thích rồi nè!
Tôi chưa từng thấy cậu ấy vui vẻ ra mặt như vậy. Dường như chưa bao giờ cậu có được món đồ yêu thích như vậy. Tôi nghĩ lại cũng thấy hợp lí, Jiro đó giờ chỉ luôn mang theo sức mạnh hòa tan với mọi thứ, chưa bao giờ có cảm giác thôn tính thứ gì. Bởi vậy khi khống chế được vật này cậu sẽ thấy rất thành tựu.
Theo như Jiro nói thì thứ này quá sức kinh hồn rồi, một cỗ máy có thể tạo ra thiên tai, nắm trong tay giống như có sức mạnh khủng bố. Jiro cần thứ này để áp chế Baridi, việc hút năng lượng như động đất, bão tuyết ở nơi thiên tai đi còn có thể cứu vô số mạng sống. Bảo vật như vậy đúng là đáng để giành lấy.
- Miyuki, cậu hứa lần này sẽ về với tôi đúng không? - Vừa nói, Jiro vừa phẩy tay, quả cầu cách âm đã biến mất.
- Ừm. - Tôi đáp, nhưng cũng không rõ tâm trạng của mình.
Ánh mắt Jiro có nét trầm lặng, đôi mắt phượng lặng lẽ nhìn tôi rất kì quái. Tôi muốn hỏi cậu, lại ngập ngừng.
- Cậu thật lương thiện. Nếu để cậu trong hoàng cung, sợ rằng xương cậu cũng không còn một mẩu.
Tôi chống nạnh một tay, bắt đầu thấy hơi cáu. Jiro nói tiếp:
- Tôi sẽ tìm cho cậu một người thầy tốt, cậu nên ở ngoài hoàng cung thêm ít năm, mọc ra thêm hai, ba cái đuôi cáo rồi về cũng không muộn.
Cơn giá lạnh trong bàn tay đã làm tôi tạm thời không còn cảm giác được gì. Tôi nhún vai, nói lẫy:
- Sao cũng được, miễn có ngày ba bữa no bụng là được.
Dù dỗi hờn vậy thôi nhưng tôi đang vui chết đi được!
Tôi đã thầm đoán được ý cậu rồi. Người thầy tốt đó chắc chắn là người có địa vị hơn bất kỳ ai - pháp sư huyền thoại Miura Yamato. Cậu ta vừa đấm vừa xoa tôi kiểu đó sao tôi chịu được đây?
Tôi đã từng đề cập với cậu ấy rồi, cậu ấy cũng đã nói rõ với tôi là không một người thầy nào đủ sức "giật" tôi ra khỏi hoàng cung mà. Nếu tôi xin đi học, chắc chắn ai đó sẽ bảo: "Vị hôn phu của con là học trò duy nhất của Đại pháp sư Miura Yamato, vậy cứ để Jiro dạy con đi.".
Tôi đoán được luôn á!
Ngoài thầy Yamato ra ai còn dám nhận tôi!
Quan trọng là cậu ấy đã xin kiểu gì? Nghe nói thầy khó tính lắm, ngày xưa anh Reo giỏi như vậy mà còn bị từ chối.
Tôi cúi đầu nhìn cánh tay trắng bệch dính tuyết, bất giác nhớ lại hôm nào mình từng ngồi cùng Jiro trong phòng ăn, nài nỉ như một đứa trẻ ngốc nghếch hỏi "Ngài Miura Yamato có thể giật em khỏi cung không?". Lúc đó Jiro chỉ cười cợt và nói: “Không ai dám nhận em đâu.” Vậy mà bây giờ, chính cậu lại thì thầm với tôi: “Tôi sẽ tìm cho cậu một người thầy tốt.” Cậu không nói tên. Nhưng tôi biết cậu đã đi xin rồi. Thứ mà cậu từng nghĩ là bất khả thi – giờ đây có lẽ cậu dùng chính mặt mũi của mình để cầu được, chỉ vì muốn tôi được tự do.
Tôi giương ánh mắt mèo con ra đáp trả cậu như thầm cảm ơn. Jiro mỉm môi cười, nhẹ nhàng xoa đầu tôi lần nữa.
- Tập trung đi, mới nghe được tin thôi đã quên mất tình hình rồi!
Quên! Tôi mải bị chuyện vui kéo đi, không nhớ ra chuyện chính.
Lùi chân lại hơi nép vào Nhị hoàng tử, tôi nắm chặt lọ băng như bảo bối trong lòng. Đối diện với tôi là gã Max trong hình hài đứa bé, đứa trẻ đó có vẻ kiên nhẫn chờ đợi. Jiro bước lên trên mấy bước, rồi nói:
- Đưa máu linh hồn của cậu ấy cho ta.
Tôi thấy vẻ mặt của đứa trẻ hệt một con mèo hoang đầy răng nhọn này có phần chần chừ, hình như là đang sợ hãi điều gì. Những gông xiềng trên người nó đã tan ra, tụ thành một vùng khói tím mờ ảo có sắc đen quỷ khí, tựa là một nhúm mây màu tím đẹp đẽ nằm gọn gàng trong tay Max.
Hít một hơi sâu, tôi bước lên, hạ tay ngang với chiều cao của đứa trẻ, nhẹ giọng nói:
- Hãy để cậu ấy vào đây.
Đứa trẻ khom thấp người đề phòng. Không chờ nó thả xuống, vùng khói linh hồn đã tự chui vào lọ, tôi còn cảm thấy vùng khói linh hồn như rất vui vẻ xoay xoay mấy vòng trong đó. Hương thảo mộc thoảng nhẹ nhẹ, mùi hương này là của riêng cậu ấy.
Chỉ cần chờ như vậy, Sugimoto Jiro đã bùng lên phép thuật xanh ngọc chói mắt, sát chiêu này nhắm thẳng đứa bé hoang dã kia mà bắn tới.
Tôi điếng cả người, hành động của cậu ấy quá nhanh, tôi chỉ kịp lùi lại mấy bước né tia sáng đó. Nhưng có một thứ nhanh nhạy không kém, đó chính là một tia sáng tím từ chiếc lọ phóng ra, dựng thẳng thành hình chiếc khiên che cho đứa trẻ kia. Chiếc khiên va chạm với ánh sáng xanh nẹt thành một đốm lửa cam nổ một tiếng lớn, cháy xém cả một góc xung quanh thành sắc đen nham nhở kèm bụi phép thuật tứ tung.
Mảnh hồn của Max cực kì nhanh nhạy hoá thân thành một con vật có dáng như sóc, lủi mất dạng.
Jiro thu tay, tức giận tới nỗi muốn giằng chiếc lọ khỏi tay tôi, gào lên:
- Saito Ken!
Tôi nhốt chiếc lọ băng trong ngực áo, nói:
- Cậu suýt đánh trúng tôi đấy!
Jiro hít một hơi, nén giận, cánh môi cam nhạt mấp máy nói:
- Quan hệ bọn họ vẫn rất tốt. Cậu rõ rồi đó, đến giờ phút này hắn vẫn đỡ được cho tên cặn bã kia một đòn thì có giống như quan hệ giữa con tin với kẻ bắt cóc không?
Tôi cúi nhìn vào lọ băng, máu linh hồn của cậu ấy có màu tím đen, thoạt nhìn thì giống một viên kẹo bông ngọt ngào, nhưng trong đó luôn xoay vòng, thực tình trông giống một đám mây mang áp thấp thì đúng hơn.
- Saito Ken, tôi cho cậu một cơ hội, cậu không tóm hắn lại, tôi đập nát lọ băng này tại đây.
Giọng tôi nói ra, ngay lập tức máu linh hồn cuồn cuộn trào ra khỏi lọ, chảy dài như một con rắn linh hoạt trong không gian, nhanh nhạy tóm được mảnh hồn của Max đang lẩn trong ngóc ngách nọ.
Máu linh hồn của Ken giống như một đứa bé, chỉ hiểu được một vài hiệu lệnh đơn giản. Nói dễ hiểu thì máu linh hồn thiên về sức mạnh và một ít ý thức còn phần linh hồn thì giữ được năng lực tư duy, phân tích nhiều hơn, phần sức mạnh còn lại rất ít.
Con sóc kêu lên ồn ào, tuyệt vọng vì bị thứ phép thuật tím bóp chặt. Nó cố sức vùng vẫy gào thét.
Jiro lạnh lùng dùng phép thuật xanh ngọc chém tới, lập tức cả con sóc nhỏ lẫn một phần máu linh hồn của Ken đều bị phép thuật xanh bắn nát.
Luồng khói tím hoảng sợ rút vào lọ, run run.
Vẻ quyết liệt của Jiro làm tôi căng thẳng theo. Ý thức của máu linh hồn rất kém, tư duy cũng không có, nó chỉ hành động cảm tính, cho dù rất mạnh nhưng không ở cùng linh hồn thì độ thông minh sụt giảm đến mức 0.
Jiro tất nhiên không thể tha cho gã Max, cho dù chỉ là một mảnh hồn. Còn Ken lại có ý bao che gã, giống như là hai người đó vẫn có dính líu với nhau.
Jiro tiến tới mấy bước, nơi đã đánh chết con sóc nhỏ, cậu đưa tay quệt một lớp bụi phép thuật màu vàng kim rất mảnh, nơi đó rơi ra một thứ, cậu nhếch môi cười, khẽ nói:
- Đáng lẽ không nên dung túng hắn như vậy.
Tôi bước lên mấy bước nhìn theo vật trong tay Jiro, đó là một chiếc lục lạc bé tí, tôi biết nó là thứ gì. Lục lạc thôi hồn, thứ này có màu vàng đồng óng ánh, tiếng kêu rất khẽ, nhưng mỗi lần lúc lắc, máu linh hồn trong chiếc lọ băng lại ngần ngừ muốn trào ra ngoài. Hóa ra chính chiếc lục lạc này đã khiến Ken nghe lời và không thể rời xa mảnh hồn, thậm chí còn có biểu hiện bảo vệ mảnh hồn đó.
Jiro giải đáp cách mà gã tà phái pháp sư ấy đã đem được hồn Ken đi: luyện hóa một quả lục lạc thôi hồn bằng một phần sinh hồn, thứ này có tác dụng mê hoặc máu linh hồn, điều khiển nó đi theo mình. Linh hồn Ken vốn ở một phương nhưng máu linh hồn lại ở một nẻo. Máu linh hồn màu tím cũng không phải dạng tầm thường, chỉ xếp sau máu linh hồn màu đen của tôi một bậc.
Thật ra máu linh hồn trông bằng mắt thường sẽ cảm thấy nó giống như thể lỏng, nhưng thực sự máu linh hồn tồn tại ở thể khí. Khi thân xác tan ra, máu linh hồn và linh hồn sẽ quẩn quanh nơi mộ phần, chiêm nghiệm về cuộc đời, chiêm nghiệm một kiếp của họ, linh hồn sẽ dần lãng quên mọi thứ, đến khi họ không còn nhớ gì cả. Một khi đạt đến sự thanh thản và bình yên trong suy nghĩ, phần máu linh hồn sẽ dung hòa triệt để vào linh hồn, khiến các ô mộ trở nên trong suốt. Đó là dấu hiệu để biết được linh hồn đó sẵn sàng để tái sinh chuyển nhập vào một bào thai mới. Linh hồn đã dung hòa máu linh hồn sẽ tự lang thang đến một nơi hữu duyên để chuyển kiếp thành một con người mới, lúc này máu linh hồn cũ đã hoàn toàn biến mất, người chuyển kiếp trong cơ thể thai nhi sẽ dần tạo nên máu linh hồn mới, tạo nên một con người hoàn toàn khác biệt.
- Vậy những linh hồn không chịu "giác ngộ" thì sao hả Jiro?
Cậu ấy nhìn quanh không gian, thu lấy lục lạc rồi kéo tôi lùi đi. Cảm giác như là đang đi ngược lại theo hướng bắt đầu. Không gian mờ mịt thăm thẳm. Cậu trả lời thắc mắc của tôi:
- Một linh hồn trầm mê sẽ càng khó dung hòa máu linh hồn, dẫn đến hiện tượng cả trăm năm phần mộ đó vẫn còn màu sắc của máu linh hồn. Thường thì với trường hợp này người thân sẽ nhờ đến một pháp sư chiêu hồn, xem thử linh hồn đó còn tâm nguyện gì chưa thành, lễ chiêu hồn chỉ làm được một lần duy nhất, nếu qua thông linh biết được tâm nguyện người đã chết muốn và hoàn thành giúp họ được thì linh hồn đó sẽ thanh thản để tái sinh. Nếu không làm được, chỉ còn cách chờ cho năm tháng xóa nhòa đi tâm niệm đó, linh hồn dần quên đi hết thảy rồi tái sinh.
Chúng tôi cứ đi, tôi lặng nghe Jiro kể chuyện. Sau những chuyện cuốn phăng cả hai trong "thần khí" này, bây giờ là lúc tâm lý của tôi mới dần thả lỏng. Tôi dần trôi theo lời kể của Jiro.
Cậu nói rằng những linh hồn khi còn sống gây nhiều nghiệp nặng khi chết đi sẽ cực kỳ dày vò, thời gian chờ đợi của họ cũng dài hơn người khác. Linh hồn ấy sẽ đau đớn, oán niệm lẫn bi thương rồi dần lãng quên. Khi họ tái sinh sẽ yếu ớt, đoản mệnh. Đó là sự trừng phạt cho kiếp trước. Nhưng cũng không phải ai đoản mệnh yếu ớt trước kia cũng là một kẻ xấu xa, đôi khi đó lại là một người có quá nhiều bất hạnh trong kiếp trước, hồn phách không đủ, máu linh hồn suy kiệt nên mới trở thành một người như vậy.
- Ủa vậy tính ra đâu phải ai cũng mạnh hay có dị năng đúng không?
Sau khi lấy được vật cần lấy rồi, Nhị hoàng tử thư giãn hẳn, với những câu hỏi vô tri của tôi vẫn nhẹ nhàng giảng dạy, tựa như muốn cho đứa nhỏ mất gốc huyền học và sinh học về hành tinh Ethelion như tôi tỏ tường.
Cậu ấy nói là người Baridi không có dị năng hoàn toàn bình thường và không hiếm, họ dùng chú thuật để khơi ra sức mạnh của máu linh hồn. Còn việc sử dụng dị năng chính là xem máu linh hồn giống như một cỗ năng lượng hoàn hảo để sử dụng. Người của Quỷ tộc thường chỉ dùng thứ sức mạnh dị năng là chính, điều này khiến máu linh hồn lúc sinh thời đã quá lao lực, khi chết đi máu linh hồn đều ở mức cạn kiệt. Linh hồn cạn kiệt máu linh hồn sẽ đánh mất ý niệm và rơi vào luân hồi còn nhanh hơn người Baridi.
Đương nhiên vẫn có cách thu giữ nguồn năng lượng lúc chết đi của máu linh hồn, đó được xem là cấm thuật. Quỷ vương cha của tôi chính là dùng cấm thuật để hút lấy lượng máu linh hồn còn sót lại, ép vào người tôi, buộc sinh trưởng và dung hợp, sức ép quá lớn nên phải nén lại đến mức không còn chút phép thuật nào để cơ thể dần thích nghi, chính vì vậy mà Jiro mới nói tôi phải chậm rãi khơi ra sức mạnh, vì nếu đột ngột làm phong ấn trong người vỡ thì cũng có nghĩa là tôi sẽ nổ tung.
Đi đến một quãng trống sáng lóa, tôi đưa mắt nhìn chung quanh. Jiro bảo tôi không thấy được đâu, tôi chưa phải là pháp sư, không có nhãn lực đủ mạnh để thấy. Tôi tiu nghỉu, ngọ nguậy ngón tay đang giữ trên lọ băng, chúng đang tê cứng.
Dừng ở vùng trắng xóa này, ma đầu Jiro nói nên rời khỏi đây rồi. Cậu lấy trong túi áo một chiếc gương nhỏ, là chiếc gương pháp khí của Reo, bắt đầu sử dụng.
- Không phải hai anh em đang giận nhau sao, anh ta vẫn đưa cậu dùng nó à? - Tôi tò mò liếc mắt nhìn chiếc gương này, hỏi.
- Reo chưa xóa chú ủy thác. Với lại tôi chỉ cần mượn chiếc gương một lần là đủ, những lần sau sử dụng chỉ cần gọi linh hồn của pháp khí ra thôi, dù sao chúng ta cũng chỉ là linh hồn, không có thân xác, không cần phải dùng pháp khí nguyên bản.
Linh hồn của pháp khí sao?
Jiro nhìn là biết tôi muốn hỏi tiếp, cậu mỉm cười không giải thích, chỉ khịt mũi cười:
- Anh ấy biết rồi, nhưng không quản nổi tôi. Đây là lý do anh luôn bảo là tôi đáng sợ, vì tôi toàn làm mấy chuyện trời thần đất lở. Pháp khí này sắp bị tôi bào mòn đến hỏng rồi.
- Cái pháp khí này mà hỏng là anh Reo sẽ bóp cổ cậu chết đó Jiro!
Nhị hoàng tử tặc lưỡi như cũng biết rén, sau đó nắm một tay tôi dắt qua tấm gương, đến một nơi hoàn toàn khác. Lúc hơi ấm của cậu chạm vào tay tôi, tôi rùng mình một cái rõ.
- Miyuki chịu nổi không?
- Khỏe re, đừng lo!
Sau khi bước ra khỏi tấm gương, cảnh quang rõ mồn một, ánh sao trên bầu trời trong vắt, nơi đây là một con đường mòn dẫn lên núi cao. Đường không quá dốc, những bậc thang dường như đã được đục đẽo từ rất lâu về trước. Tuyết rơi lất phất hai bên đường, phía lối lên ắt hẳn đã được giăng một lớp kết giới chống tuyết nên mới hoàn hảo sạch sẽ như vậy. Mỗi lần đi khoảng hai mươi bậc thang sẽ gặp một cổng chào dựng bằng đá mài nhẵn điêu khắc tỉ mỉ. Đèn vàng giăng dọc đường đi, cây cối bên đường khá tươi tốt, còn có một số loài hoa xứ lạnh được trồng ở mỗi chặng cổng chào. Có thể thấy nguyên con đường bằng đá này vốn được chăm sóc và dọn dẹp rất thường xuyên.
- Đây là chân núi Nua Nua, nơi đây là nơi linh khí tự nhiên của đất trời vô cùng dồi dào, chúng ta không thể bay, cũng không nên dùng phép thuật ở đây, vì rất dễ gây ra phản phệ, bị thương bản thân.


0 Bình luận