Giấc Mơ Của Những Anh Hùn...
Xathusanma (Huy Silencer) Huy Silencer
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Phần 1: Thời thế tạo anh hùng (Remake)

Chương 02: Lời nói không mất tiền mua

0 Bình luận - Độ dài: 2,997 từ - Cập nhật:

Quân doanh phía tây dọc thành đông Murich. Nơi đây quân đội đóng quân cũng thuộc Trung đoàn Tình nguyện quân, nhưng khác biệt một chỗ là xuất thân bọn họ phần lớn là lính chính quy tuyển mộ, không giống đám người ở các khu ổ chuột trong thành phố.

Từ chỗ quân doanh của Huy đến đây đi bộ cũng mất khoảng mười hai phút. Nơi đây quân sĩ cũng canh phòng nghiêm ngặt, tên nào cũng bịt khăn che kín mặt lại, để lại mỗi đôi mắt đầy sát khí.

"Tiếng gì ồn ào bên trong thế?"

Huy nghe thấy tiếng súng bắn loạn xạ bên trong quân doanh. Mặc dù lắng nghe kĩ đến từng phát khai hỏa một, cậu vẫn không tin là bên trong binh sĩ đang tập bắn mục tiêu.

Đám lính đứng canh gác thản nhiên như không có chuyện gì. Một tên biết mặt Huy liền đứng nghiêm thưa lại.

"Trung đội trưởng chúng tôi đang thử nghiệm súng thôi!"

"Thử nghiệm súng?" Huy tuy không phản ứng gì nhưng cũng ra vẻ tò mò thích thú. "Bên các người cũng được tiếp tế nhiều đạn dược phết!"

Tên Yoshida Sogo này là cháu của tư lệnh Sư đoàn 7, việc cậu được ưu tiên trợ cấp nhiều vũ khí súng đạn hơn các quân doanh khác là chuyện bình thường. Ngoài là người có xuất thân gia thế hiểm hách, Sogo còn là một sát thủ chuyên nghiệp, ít nhất là chính miệng cậu ta nói thế với Huy trước đây.

Vào bên trong quân doanh, ở giữa sân khu tập bắn xuất hiện một tốp lính bộ binh súng trường đang chĩa súng vào một ai đó. Hắn ta mặc bộ quân phục màu xanh với bộ giáp bị sứt mẻ nghiêm trọng vì súng đạn, đôi tay bị trói chặt về phía sau không nhúc nhích. Kẻ đang sợ hãi nghiến răng nhìn bản thân biến thành bia tập bắn trước họng súng của kẻ địch.

Huy nhận ra tên đó là binh sĩ của đế quốc Legion, hơn nữa nhìn qua lớp giáp khác biệt so với trước đây, đoán chắc cấp bậc của hắn ngang với cấp đội úy hoặc hạ tướng. Có lẽ trận chiến trước đó bọn họ đã bắt sống tên chỉ huy này, giờ thì cũng làm bia tập bắn cho bọn họ.

"Lần bắn thứ 12, khai hỏa!"

Viên chỉ huy tốp lính đó là Trung đội trưởng Sogo, mái tóc đen để dài với đôi mắt đen lạnh lùng, cậu cũng ngang tầm tuổi với Huy. Cái tiếng hét ra lệnh vang như sư tử gầm đó khiến cho bao kẻ phải sợ hãi, dù gì cậu cũng thuộc dạng 'con ông cháu cha, trâm anh thế phiệt'.

Loạt đạn súng trường được bắn ra phóng thẳng về phía tên chỉ huy Legion đó, ngay lập tức cơ thể của hắn ta đồng loạt phát sáng, những viên đạn bắn trúng đều bị vỡ thành từng mảnh vụn li ti. Hắn ta trúng đạn lùi lại vài ba bước chân, đôi mắt sợ hãi mở to như muốn cầu xin đừng làm thêm một lần nữa.

Tên Legion đó vẫn sống sót sau khi trúng đạn. Điều này làm vẻ mặt Sogo không cảm thấy vui vẻ một chút nào.

"Khốn kiếp! Vẫn còn đủ phép [CƯỜNG HÓA] cơ đấy. Mau bắt nó lại giam tiếp vào nhà ngục cho ta. Ngày mai ta sẽ lôi nó tiếp để luyện tập!"

Nghe tiếng ra lệnh, hai tên lính lên trước lấy báng súng đánh đập tên chỉ huy đó một trận rồi kéo lê hắn đi. Huy lặng nhìn từ xa quan sát, trong đầu tự nghĩ xem phải nói chuyện thế nào để lôi kéo Sogo tham gia trận đánh sắp tới.

Nhìn cách quân lính của Sogo luyện tập phải nói là cảm giác được bắn người khác không sợ hãi, trái lại còn làm cho người ta thích thú, giống hết cách làm của một sát thủ.

"Trung đội trưởng nhìn kìa! Hắn là tên sáng nay đã bắt tôi phải chuyển lời cho ngài đó!" Lucas mở to mắt phản ứng dữ dội hướng về phía Huy.

Nhìn khuôn mặt Lucas bị sưng đỏ lên, Huy không nhớ lúc đánh nhau sáng nay chưa ai đấm được một cú vào mặt cậu, cả Kelly cũng không. Đoán chắc tên này về quân doanh chuyển lời nói của mình cho Sogo nên được vị đội trưởng kính mến của cậu tặng cho vài phát tát.

Sogo ngạc nhiên, cậu bước nhanh ra chỗ Huy tỏ thái độ cợt nhả trước đám quân sĩ.

"Ngươi chính là kẻ ngăn cản chuyện nắm binh quyền của ta hả?"

"Tôi chỉ ngăn cản mọi người xô xát nhau thôi, cái tên Lucas kia cũng đánh hạ vài binh sĩ của tôi rồi, còn muốn gì nữa."

Biết tính cách Sogo khó nói chuyện, Huy ung dung đáp lại, lấy cứng chọi cứng. Trung đội trưởng quân doanh các người muốn tỏ thái độ với nhau trước tiên phải cho biết cấp bậc của nhau trước đã.

"Ta chính là cháu trai của Thiếu tá Yoshida Akato, Trung đội trưởng Trung đội trinh sát số 6, Trung sĩ Yoshida Sogo!"

Huy nghe xong cứng đơ cổ họng. Hai người gặp nhau biết mặt biết tên cũng lâu rồi, lần này Sogo giới thiệu kiểu phong cách 'trâm anh thế phiệt' của mình ra chỉ để khoe khoang xuất thân của mình trước đám lính.

Đoán chắc rằng Sogo đang muốn trả thù nỗi nhục sáng nay. Nghĩ lại, Huy là chỉ huy bên quân doanh của Ellen, là người Earth nhưng cũng xuất hiện từ khu ổ chuột ra. Nếu không ăn nói cẩn thận, chuyện đồn ra thì mất mặt anh em binh sĩ quân doanh mình mất.

Muốn chơi lại ta thì ta sẽ chơi đến cùng. Huy đảo mắt một hồi rồi nghiêm mình lớn tiếng chào lại Sogo.

"Tôi là Phó tham mưu trưởng Trung đoàn Tình nguyện quân, chức vụ trung đội trưởng số 2, Ngô Quang Huy, cấp bậc Hạ sĩ!"

Cấp bậc hạ sĩ tuy nhỏ nhưng trong tay lại nắm rất nhiều quân lính, Huy lôi hết cái chức vụ của mình hét thật lớn trong quân doanh, ai nghe thấy cũng sợ hãi nuột một bãi nước bọt thật lớn vào sâu cổ họng nín lặng. Sogo nghe xong cũng lắc đầu xua tay đi tỏ vẻ buồn chán.

"Thôi được rồi không phải chào hỏi nữa Hạ sĩ Huy! Ta biết là cậu đến đây định nói những gì rồi."

"Vậy ư, xin nghe ý kiến của ngài nào!"

"Chẳng phải là nhờ bọn này đến tiếp viện cho quân các người tập kích doanh trại địch sao. Lúc bọn ta nhận được đồ tiếp tế đã nhận ra ý đồ của quân doanh các người rồi!"

Huy nhếch miệng cười lên vỗ tay nhưng Sogo cũng mỉm cười nham hiểm nói thêm.

"Ta sẽ đem quân đi hỗ trợ cho các người, đổi lại sau trận chiến đó ta muốn được thăng lên hàm trung sĩ!"

"Cái đó thì bên tôi đồng ý."

"Chưa hết! Còn cả chức vụ Tham mưu trưởng trung đoàn nữa. Ta muốn nắm quyền một nửa binh sĩ của các người."

"Chuyện này..."

Huy tỏ ra vẻ bối rối. Chưa biết ra trận được như thế nào mà đã muốn được lĩnh thưởng cao đến như vậy. Đến Trung đoàn trưởng Ellen còn phải khiêm nhường không muốn lên chức cao, vậy mà Sogo đã muốn trèo lên cổ cô ấy rồi.

Binh sĩ của Sogo phần lớn là bộ binh súng trường và bộ binh trinh sát. Đếm sơ qua thì cả quân doanh này cũng ít nhất là một ngàn lính tinh nhuệ. Nuôi ngàn cái miệng ăn này thì đống tiếp tế mới được nhận kia thì chỉ một tuần là hết sạch.

Huy liền lảng tránh nhanh sang phân tích tình hình bên quân ta lẫn quân địch.

"Quân ta trong tháng nay tiếp tế toàn đồ chả đâu vào đâu, nổi loạn có khả năng cao sẽ xảy ra. Vì thế mà trung đoàn trưởng bọn tôi muốn chuẩn bị một cuộc tập kích đánh thẳng vào doanh trại địch gần quân doanh chúng ta nhất hòng cướp đoạt tiếp tế của bọn chúng. Trung đoàn trưởng muốn nhờ cậy người của cậu tham gia cùng, lợi nhuận phân chia là 5-5."

Huy liền đưa bộ hồ sơ cá nhân của Sogo về chính chủ của nó. Mặc dù Sogo bắt đầu có chút đồng cảm nhưng Lucas lại cắt ngang chuyện cả hai.

"Trung đội trưởng đừng để hắn ta lợi dụng. Làm gì có chuyện ăn chia sòng phẳng đến vậy chứ, đám người kia đánh tiên phong tức bọn chúng sẽ thiệt hại hơn nhiều, vậy là quân lương phần lớn hưởng hết về bọn chúng rồi!"

Cái tên Lucas này lúc thì thưa thớt nịnh hót các kiểu nhưng cũng có lúc cậu thông minh đến mức người khác còn phải bất ngờ. Sogo mà nghe theo cậu thì nỗ lực lôi kéo của Huy hỏng hết. 

Huy liền phải ra chiêu thật nhanh đối phó lại lập tức.

"Ô hay, trung đội trưởng bọn ta đang bàn chuyện. Ngươi là tên bại binh đã làm mất mặt chỉ huy của mình lại còn dám cắt ngang lời nói của cháu ngài tư lệnh sao?"

Lời nói của Huy vừa có phần mỉa mai vừa có phần trêu chọc đối phương. Sogo nghe xong mặt cũng đỏ bừng lên giận dữ, buổi chiều đã bị nói đủ thứ chuyện làm mất cái uy danh của cậu, giờ thì lên đến việc lên tiếng cũng bị cấp dưới ngắt lời. Không biết ngày hôm nay Sogo có làm chuyện gì đáng trách không mà hôm nay toàn dính chuyện xui xẻo như thế này.

"Đúng, ngươi làm mất mặt ta mất lần rồi đó Lucas, cút về chỗ ngươi ở đi, ta không muốn lắng nghe ngươi nữa."

Đám lính sợ hãi đành lôi kéo Lucas rời đi nhanh chóng. Sogo liền mời Huy vào bên trong phòng làm việc cá nhân bàn chuyện riêng. 

Căn phòng của Sogo được trang trí theo lối cổ quý tộc truyền thống, sàn được lót bằng gỗ quý được đánh bóng loáng soi được hết tất cả các loại vũ khí và ám khí treo quanh phòng. Hạ sĩ quan mà trang trọng như này cũng lắm kẻ gièm pha, đến Huy cũng nghĩ Sogo phải có sở thích quái dị nào đó.

Sogo nhìn Huy đang ngửa cổ ngạc nhiên như thế cũng vênh váo cười đùa.

"Đừng có mà há hốc mồm nha, gia tộc ta là gia tộc truyền thống đời đời làm sát thủ. Treo mấy cái này trong phòng cũng chỉ là phong cách trang trí của gia tộc mà thôi."

Huy liền gạt tay đi không nghĩ linh tinh nữa, lập tức cùng Sogo ngồi bàn bạc kế hoạch sắp tới. Ít nhất thì cậu cũng có thể nắm chắc rằng Sogo sẽ xuất quân chiến đấu lần này, chỉ mong cái thương lượng về sau nên cân nhắc một chút.

"Cậu muốn được chức vụ Tham mưu trưởng trung đoàn, tôi sẽ nói khéo với Ellen. Nhưng đổi lại, binh sĩ của cậu phải làm được cái gì đó xứng đáng để cậu nhận được chức vụ này chứ!"

Gì chứ Sogo có thể tiếu tiền còn thiếu người không có trong từ điển của cậu. Làm con ông cháu cha, hơn nữa bản thân cũng là sát thủ, cậu thừa cách tìm cho mình những tên lính tinh nhuệ đi theo mình, lại còn là lính chính quy kinh nhiệm lâu năm.

Trong đám lính bộ binh sung trường đó lại chia ra làm nhiều chủng loại.

"Hơn ngàn bộ binh ở đây, ta có hơn ba trăm lính xung kích, kỵ binh hai trăm chiến mã, sơn pháo cũng hơn năm mươi chiếc chưa kể súng ống các loại. Nếu cậu cảm thấy chưa đủ ta sẽ gửi một đơn điện báo cho chú ta tiếp thêm ngàn quân nữa."

"Thế là đủ quá rồi! Đội trưởng Sogo à, nếu cậu giúp tôi mang bộ quân của mình hỗ trợ cho chúng tôi. Ngoài việc phân chia phần thưởng 5-5 ra, những doanh trại mà chúng ta đánh chiếm được sẽ cho quân của cậu chiếm đóng ở đó!"

Lời đề nghị đó làm cho Sogo càng sáng mắt ra mà quên mất mặt tối của nó. Đóng quân doanh gần kẻ địch sẽ trở thành mục tiêu tái chiếm của quân đế quốc. Mặc dù cùng là binh sĩ Hopeland với nhau, Huy vẫn phải đảm bảo quyền lợi tốt nhất cho doanh trại của mình trước tiên.

Sogo tuy hám lợi ngay trước mắt nhưng cũng có phần dè chừng.

"Nhưng nếu chỉ riêng ta và cậu hợp tác như lời của Ellen. Vậy đám chỉ huy khác trong trung đoàn thì phải tính sao? Họ liệu có ra mặt chống đối hay không?"

"Lúc đấy cậu lên chức tham mưu trưởng rồi, ai dám gây chuyện với cậu."

"Ừ nhỉ! Nói cũng đúng."

Huy nhìn lại đồng hồ đã chạy đến 2 giờ sáng, quên mất việc Kelly đã dẫn quân trinh sát đi do thám tình hình rồi phải thống suất toàn quân tham gia trận chiến sắp tới.

"Thời gian có hạn, tôi phải về kéo quân ra chỗ Kelly đây. Hãy nghĩ đến lợi ích cho bản thân rồi xuất quân, cậu có binh quyền trong tay thật mà."

Nói xong Huy chỉnh lại chiếc mũ Kepi lại rời khỏi quân doanh sau đó. Màn đêm bao trùm cả bầu trời tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng gió thổi những chiếc lá rụng nhẹ nhàng rơi xuống.

Bầy sói hay hoạt động mạnh vào những khung giờ này.

...

Khu vực chiến trường cách quân doanh Ellen 3km.

Ánh trăng chiếu sáng cả khu rừng trong đêm, những người lính quân phục xám di chuyển linh hoạt giống bầy sói đang thưởng thức chuyến săn trong đêm.

Kelly dẫn một toán binh tinh nhuệ đi do thám tình hình quân địch. Hai mươi binh sĩ thân hình nhỏ gọn, trên người đều mang một khẩu súng trường và một thanh kiếm ngắn đeo sau, họ lướt nhẹ qua những bụi cây dại um tùm tránh gây tiếng động. 

"Victoria! Lumber! Mắt hai người nhìn tốt hơn vào ban đêm. Hai người tiên phong quan sát quân doanh bọn chúng trước sau đó báo lại tình hình."

"Tuân lệnh!"

Quân đội đế quốc Legion đã đóng quân ở thị trấn Matiz, nơi đây được chia thành hai mươi sau quân doanh lớn nhỏ khắp nhau. Doanh trại trung tâm của quân địch được dựng lên ở chính giữa thị trấn phụ trách tiếp tế quân nhu và binh lực cho các quân doanh xung quanh.

Mấy tên lính đế quốc tên nào áo giáp cũng phát sáng bóng loáng cả cơ thể lên, nhìn trông có vẻ dễ bị phát hiện nếu nhìn từ xa nhưng lại là cách duy nhất khiến bọn chúng cảm thấy an toàn.

Trên ngọn đồi cao ngoài tầm mắt quân địch, Kelly ngồi cạnh góc cây nhìn đám quân sĩ mình quan sát từng kẻ địch một. Định vị kẻ thù quanh doanh trại cũng giúp cho các binh sĩ tìm ra phương pháp tác chiến tốt hợp hơn.

"Báo cáo! Ngoài quân doanh có một đội mười người dùng giáo tuần hành, xung quanh các chòi đều có lính pháp sư cach gác!"

Binh nhì Victoria Meyer quan sát tỉ mỉ từng kẻ thù một, phát hiện quân đội đế quốc tên nào cũng đều tỏa ra một vầng hào quang phát sáng trên người.

"Khu vực quanh cửa ra vào quân doanh có pháp sư hỗ trợ cường hóa."

Còn Lumber lại phát hiện một thứ gì đó thú vị hơn.

"Báo cáo! phát hiện kho cung cấp lương thực của bọn chúng cách sáu trại lính!"

Vậy là Kelly cũng nắm bắt được tình hình, cô cau mày tỏ ra khó chịu với đám lính này ngay khi gặp mặt. Bọn chúng lại đang được hỗ trợ bởi phép cường hóa.

Nói đơn giản, phép [CƯỜNG HÓA] là một loại phép hay kĩ năng cho phép người dùng nó tăng cường cơ thể có thể giảm sát thương vũ khí tầm xa như súng đạn, cung tên, ám khí lên tới 80%. Và nếu người dùng sử dụng phép cường hóa mặc thêm lớp giáp trang bị, sát thương vũ khí tầm xa gần như chỉ là muỗi đốt với họ.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, [CƯỜNG HÓA] không áp dụng chống lại sát thương vũ khí nổ như pháo, bom và toàn bộ vũ khí cận chiến. Vì vậy tất cả binh sĩ Hopeland ngoài trang bị súng bắt buộc phải sử dụng các vũ khí lạnh tham chiến.

Đánh trận không chỉ dựa vào mỗi súng ống, nếu không quân Hopeland đã không phải mất gần như toàn bộ hai vùng Lavit và Legey cho quân đế quốc. Phía đế quốc không tin chuyện một khẩu pháo lại có thể san bằng cả một quân doanh, thì phía Hopeland cũng không tin một viên tướng quân chỉ dùng kiếm lại càn quét cả một đội quân súng ống ở phía trước chiến tuyến.

Kelly nắm chặt khẩu súng ngắn trong tay, cô đành kiên nhẫn chờ thêm quân tiếp viện đối phó.

"Tất cả tập kết ở đây chờ đợi, chúng ta sẽ đợi hai cánh quân của Huy và Ellen tiếp ứng rồi cùng nhau đồng loạt tấn công!"

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận