Nhân lúc chiến trường còn đang lặng im, sững sờ thì Kei Ya, tức Ngọn Giáo Đen lúc này liền nhanh chóng nhân cơ hội xông vào giữa trận hình của Slade mà tàn sát. Người nào mà trên người giáp mũ đầy đủ thì còn may, chứ phải cái số đen mũ không giáp trống thì ngay lập tức liền vong mạng dưới ngọn giáo của cô.
Slade nhanh chóng tỉnh táo trở lại. Hắn liền lập tức hét ầm lên, ra lệnh cho binh lính nhanh chóng tập hợp lại đội hình, dựng khiên lớn đẩy lùi Kei Ya ở bên ngoài. Có vẻ như Slade đã nhận ra được điểm yếu của Kei Ya, đó là lực đạo của cô khá yếu. Chỉ cần phòng ngự đủ chắc chắn thì Kei Ya sẽ chẳng thể làm gì được cả.
Nhưng liệu có kịp không?
Ngay khi mà Slade ra lệnh, thì Accor cùng mọi người liền nhanh chóng chớp lấy thời cơ, từ trong đánh phá loạn ra, ngăn không cho Slade khép kín được đội hình. Kei Ya cũng nhanh chóng chớp lấy thời cơ, lập tức lao về phía Accor, vung mũi giáo tấn công càng nhiều những tên lính ở đó càng tốt. Cô biết mình không thể tiêu diệt tất cả, và một khi Slade đã ổn định được đội hình, cô sẽ trở nên vô dụng, vậy nên cô cố gắng tiêu diệt càng nhiều quân địch càng tốt.
Mặc dù vất vả, mất đi những gần phần năm quân số vào tay Accor và Kei Ya nhưng Slade đã củng cố được hàng phòng ngự. Những tấm khiên lớn bao kín bên ngoài, và từ phía trong, hàng loạt tên bay ra như châu chấu hướng thẳng về phía nhóm của Accor. Không còn cách nào khác, Accor cùng mọi người nhặt lấy tấm khiên mà binh lính của Salde để lại, vừa chặn đỡ vừa chạy lui về phía pháo đài. Slade thấy vậy cũng không ra lệnh cho binh lính của mình tiến lên, chỉ lệnh cho quân lính tiếp tục bắn tên, mãi cho tới khi Accor lui khỏi tầm bắn thì mới dừng lại. Bản thân hắn cũng ra lệnh cho binh lính của mình lui lại một chút.
Accor cùng mọi người lúc này đã trở lại pháo đài. Kei Ya thì vừa mới tới cổng, luồng sức mạnh tối màu đang bao trùm lấy cô từ từ biến, hiện ra là một Kei Ya mà mọi người quen biết. Cô khuỵu xuống, mồ hôi chảy ra từng dòng, thở hổn hển.
- Tới giới hạn rồi sao? Ta nghĩ cô nên nghỉ ngơi đi, ở đây có tôi với Kai Le lo là được rồi.
Kei Ya vừa thở vừa lắc đầu đáp:
- Không, tôi chỉ là tiết kiệm năng lực thôi. Mỗi ngày tôi có hai tiếng để sử dụng thứ năng lực này. Tôi mới sử dụng chưa đầy một tiếng, cứ tiết kiệm là hơn…
Accor lắc đầu. Cậu tháo bỏ giáp trụ của binh lính Slade trên người xuống, từ từ đi vào trong pháo đài, rồi đi lên cầu thang dẫn lên tường ngoài pháo đài. Lên tới nơi, cậu thấy Lucas đã ở đó, và nhìn cậu cười toe toét.
- Ôi chà, tôi không nghĩ được cậu lại tính toán hay tới vậy đấy! Lần này coi như là tôi nợ cậu rồi! – Accor cười nói.
Lucas thấy vậy thì càng cười lớn, mặt vênh lên như sắp song song với bầu trời, đáp:
- Thế nào, cậu thực sự thấy tôi giỏi rồi chứ? Sau này đừng có kiếm cớ tôi còn yếu kém mà không cho tôi đi cùng đấy!
- Chuyện đó để sau tính đi. Sao cậu lại biết đường mà giải cứu tôi vậy?
- Lúc cậu với ông Richar vào pháo đài được một lúc thì Slade tới và vây kín pháo đài là tôi đã cảm thấy không ổn rồi, tôi liền đi gặp Kei Ya và Kai Le, nhờ họ thám thính, mới biết là ngài Kai Yang vì vợ của mình bị khống chế nên buộc phải bắt cậu với ông Richar, lại thấy cậu bị đưa đi luôn…
Lucas ngừng một lúc, nhìn về quân đội của Slade đang đứng ở phía xa, nói tiếp:
- …tôi liền để Gray mượn quân, kêu chú ấy đợi cho binh lính áp tải hai người đi gần tới thảo nguyên mới giải cứu, lại đưa những người trong làng vào pháo đài từ cổng bên thì lúc này đã thấy Kai Yang đang đánh nhau với Slade rồi…
- Thế Silke đâu rồi?
- Cậu chỉ để ý tới em ấy thôi à? Em ấy chắc là đang chữa trị cho phu nhân Kei Ying rồi.
Accor thôi không nói thêm gì nữa, đưa mắt nhìn về phía xa nơi binh lính của Slade đang tụ tập. Cậu khẽ cau mày, trầm ngâm, nét mặt hơi chút căng thẳng. Được một lúc, cậu thở dài, lẩm bẩm:
- Chênh lệch binh lính lớn quá, chúng ta sẽ thắng bằng cách gì chứ?
- Cậu yên tâm, mọi người ở pháo đài này đã quyết định sẽ chống lại hoàng gia hiện tại rồi. Từ sau khi cái chế độ độc tài này xuất hiện thì dân chúng nơi này chỉ còn lại sự phẫn nộ thôi!
Có tiếng nói phát ra từ phía sau lưng làm Accor ngoảnh lại. Hóa ra là Kei Ya, đã khoác thêm bên ngoài một lớp áo choàng, đi theo cô là Gray, Richar cùng mấy binh lính đã giải cứu cậu. Lucas vừa thấy Kei Ya liền cuống lên, vội vàng chạy lại núp sau lưng Accor, run rẩy nói:
- Hóa ra cô…cô là Ngọn Giáo Đen? Cô tính làm gì?
Kei Ya thấy vậy cười nhí nhảnh:
- Hí hí hí, gì thế này? Cái hình ảnh cậu thanh niên miệng thuyết phục binh lính, tay chỉ huy quân đội phá tan kế hoạch của Slade chạy đi đâu rồi? Tôi đã làm gì cậu đâu nào?
Accor nhìn sang Kei Ya, lắc lắc đầu nói:
- Xong cái vụ này tôi có rất nhiều thứ muốn hỏi cô đấy. Lucas này, có điều này chắc cậu chưa biết, nhưng Slade có nói với tôi là Gisborne là thuộc hạ của hắn, và để tìm ra tôi hắn đã chia binh ra làm chục nhóm… Cậu hiểu ý tôi chứ?
Lucas nghĩ nghĩ một lát, rồi lại nhìn về phía xa. Mặt cậu chợt đen lại, nói bằng giọng khó tin:
- Viện binh?
- Đúng, nếu Gisborne là thuộc hạ của hắn, dựa vào số lượng quân mà tên khốn đó chỉ huy hồi ở làng Ramsey thì có thể ước đoán quân của Slade tận hơn một ngàn hai trăm quân. Hiện tại Slade đang có chừng hai trăm quân, tính cả nhóm quân vừa tới hơn ba trăm mà tôi trà trộn vào, và hơn một trăm quân đã bị tiêu diệt…
Accor ngừng lại, rồi nghiến răng nói tiếp:
- …Vẫn còn tới chừng hơn một nửa số binh lực của Slade vẫn chưa có mặt nữa!
Nếu mọi chuyện quả như lời Accor nói thì quả thực là rất nguy cấp. Nếu chỉ so số lượng, với binh lực hiện tại đã chỉ có thể tạm thời phòng ngự rồi, đằng này còn thêm nữa thì thật sự không biết phải chống cự ra sao nữa.
Accor còn muốn nói tiếp, thì phía xa, quân lính của Slade đã từ từ tiến lên. Có vẻ như Slade đã bắt đầu muốn tấn công pháo đài Milan này rồi.
Lucas nhìn chằm chằm vào quân của Slade đang từ từ tiến đến, hoảng hốt:
- Bọn chúng tiến công rồi! Không lẽ viện binh của chúng tới rồi?
- Viện binh bọn chúng có lẽ là ở làng Ramsey cũ. Nếu tính tới thời gian chắc là giờ này đã gần tới nơi rồi! – Accor vừa nói vừa chỉ đạo mọi người chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến không cân sức này.
Lucas quay ra nhìn Kei Ya, khẽ gật đầu. Cô nhẹ vung tay, tiếng kẻng vang lên, lập tức một loạt binh lính từ dưới đi lên đứng khắp tường thành. Lucas nhìn những binh lính xung quanh, thở nhẹ một hơi, quay sang nói với Accor:
- Lấy ít địch nhiều không phải là không thể, chúng ta đã đã có lực lượng cực mạnh chuyên làm điều đó ở đây rồi!
- Là sao vậy, tôi chưa hiểu lắm? Lực lượng gì?
- Chính là các pháp sư!
-Pháp sư? Thực sự trên đời này có pháp sư sao?
Lucas không nói thêm gì, giơ tay chỉ về một phía. Accor nhìn theo tay Lucas, chỉ thấy lẫn giữa những binh lính cầm cung đang đứng đặc trên tường thành là chừng ba người áo choàng trùm kín thân tới đầu, tay cầm quyển sách nhỏ.
- Là họ? – Accor hỏi bằng giọng nghi ngờ.
- Đúng vậy, bây giờ nhiệm vụ của chúng ta chỉ là bảo vệ pháp sư phe ta khỏi xạ thủ của kẻ địch và tiêu diệt hết pháp sư của địch là xong. Tôi không nghĩ là Slade sẽ mang toàn bộ quân của mình vào để đánh đâu, mặc dù hắn sẽ thắng nhưng cái giá phải bỏ ra là sẽ rất cao đấy!
Trong khi đó, phía bên kia, đoàn quân của Slade vẫn đang từ từ tiến tới gần pháo đài. Ngay khi còn vài bước chân là lọt vào tầm tên của pháo đài Milan, đoàn quân của Slade bỗng nhiên dừng lại. Một lát sau đó, hàng trên của đoàn quân Slade tách ra, một loạt nhóm quân tiến lên phía trước, mỗi nhóm quân tay cầm khiên lớn, xếp thành hình vuông nhỏ bao kín mít, tổng cộng cả thảy tám “hình vuôn bọc sắt” từ từ tiến về phía pháo đài Milan. Những mũi tên từ pháo đài lập tức bắn đến, nhưng bị chặn hết bởi những tấm khiên gỗ lớn bao quanh, không đem lại tý hiệu quả gì cả.
- Đội hình hình vuông, tức là tám pháp sư cơ à? Khó rồi đây…. – Lucas lẩm bẩm.
Lúc này, ba pháp sư trên tường thành pháo đài Milan đã bắt đầu mở ra những quyển sách rồi buông tay, những quyển sách lúc này lơ lửng mà không hề rơi xuống, có thể nhìn thấy bên trong vẽ một vòng tròn phép nhỏ bằng mực đỏ, và lúc này thì cái trang giấy chứa hình vẽ vòng tròn ấy đang hướng thẳng về phía quân của Slade. Những vị pháp sư khẽ chắp tay lại, miệng lầm rầm:
- Hỡi tinh linh của ngọn lửa, cùng sức mạnh ma thuật trong trời đất, đem đến ta ngọn lửa thiêu cháy quân thù!
Dứt lời, từ trong trang giấy, vòng tròn phép nhỏ ấy như từ trong trang giấy phóng ra lơ lửng trước trang sách, và ngay lập tức một quả cầu lửa nhỏ xuất hiện phía trước vòng tròn. Ba vị pháp sư mở mắt, vung tay, ba quả cầu liền bay thẳng về phía quân của Slade, phân biệt hướng về phía ba “hình vuông” đang từ từ tiến đến.
Đùng! Đùng! Đùng!
Ba tiếng nổ phát ra, từng đợt khói mỏng bốc lên. Có vẻ như phép thuật của họ không phóng tới nơi, chỉ nổ ngay phía trước quân địch nên mặc dù đã đánh bay chừng năm sáu binh lính cầm khiên đứng đầu nhưng tổng ra thì tổn thất là không đáng kể.
Mặc kệ điều đó thì lúc này Accor đã ngây ra sau khi chứng kiến được sự tồn tại cũng như uy lực của phép thuật, thứ mà cậu vốn không tin là nó có tồn tại. Cậu chăm chú nhìn về phía quân của Slade nơi những cột khói bốc lên, nuốt nước bọt, khẽ hỏi Lucas với cái giọng run run:
- Lucas…. Lucas này, nếu lúc đó mà ba quả cầu kia bay…bay vào giữa đội hình đó thì chuyện… chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ?
- Toàn bộ sẽ bị đốt cháy hết! Chỉ tiếc là còn thiếu một chút xíu, giá như thi phép chậm đi một tý, nhưng mà chậm một chút cũng không…Nguy hiểm, chạy mau!
Lucas nói chưa hết câu thì phía xa, từ giữa những đội hình hình vuông đó phóng ra những quả cầu lửa, nhằm thẳng hướng tường thành bay đến, làm Lucas hét ầm lên, vội vàng tránh đi.
Accor vẫn luôn thể hiện mình là một người có thể giữ được sự bình tĩnh cùng phản xạ ưu việt. Mặc dù vẫn còn chút choáng ngợp nhưng ngay khi nghe Lucas hét lên, cậu tỉnh táo lại cực nhanh, chạy tới lôi hết tất cả những binh lính gần mình nhất mà vẫn còn đang ngẩn ngơ lùi lại.
Ầm! Ầm!
Đúng là phải ở khoảng cách đủ gần mới có thể cảm nhận hết uy lực của phép thuật. Mặc dù không tới mức đánh sập nguyên bức tường của pháo đài, nhưng phép thuật từ phía Slade đã thổi bay phân nửa quân phòng vệ trên tường thành xuống dưới đất. Những người vẫn còn trên tường thành thì ở xa không nói, chứ gần gần phạm vi vụ nổ thì liền bị sóng nhiệt “làm” cho chục vết bỏng lên người. Cũng may là họ được Lucas cảnh báo sớm, chứ nếu không thì có lẽ toàn bộ đã chết cháy sạch sẽ rồi.
- Chú Gray, chú đâu rồi? Trả lời cháu đi!
Lucas lúc này bằng một cách thần kỳ nào đó mà không bị chút tổn thương gì mặc dù cậu cũng đứng khá gần vụ nổ, vừa nhìn quanh khắp tường thành vừa gọi hỏi. Ngược lại với cậu, Gray lúc này mặt ám đầy khói đen như vừa chui từ cái xó xỉnh nào đấy ra, mái tóc xơ xác, cháy xém loang lổ đôi ba chỗ, cong queo và ám mùi khét lẹt, nghe thấy Lucas ý ới gọi liền khua khua tay lên tiếng, như sợ cậu không nhìn thấy vì trên tường thành lúc này khói bụi đang lượn lờ khắp nơi:
- Ta ở đây, cậu có sao không?
- Cháu không sao! Cháu không thể để nhiều người phải hi sinh thêm nữa, cháu sẽ phá tan cái đội hình đó, chú giúp cháu một tay nhé! À, chú cầm theo một tấm khiên lớn nhé!
Accor vì may mắn nhảy tránh xa vụ nổ, nên giờ cậu chỉ trông như vừa mới từ hố đất chui ra chứ không bị thương gì. Nghe thấy Lucas nói chuyện bằng cái tông giọng run run với Gray, rồi cậu lao luôn xuống cầu thang, Accor vội vàng gọi với theo nhưng có vẻ như Lucas không nghe thấy gì, quay lại thì thấy Gray vác theo tấm khiên nhảy luôn khỏi tường thành cao gần chục mét xuống đất làm cậu giật mình kêu ầm lên.
Richar lúc này đi tới vỗ vai Accor, lắc đầu. Accor muốn định nói gì đó, nhưng khi trông thấy ánh mắt an tâm của Richar liền không nói thêm gì nữa. Cậu nhìn quanh rồi chạy khi giúp đỡ những người bị thương sau cú tấn công vừa rồi.
- Accor này, giờ cháu đã có nhận thức về pháp sư rồi, cháu nói xem làm thế nào để phá được thế tiến công của Slade hiện tại? – Richar mở lời sau khi Accor đưa người bị thương cuối cùng xuống khỏi tường thành.
Accor ngẫm nghĩ một lát rồi đáp lời:
- Cháu nghĩ có hai cách. Một là sao chép, địch sao ta vậy, pháp sư bên nào nhanh, chuẩn hơn thì bên đó thắng. Hai là dàn ngang thủ thành, đánh chặn không cho địch quân tiến vào phạm vi tấn công. Chỉ là, hai cách này đều cần khá nhiều pháp sư, mà bên ta chỉ vỏn vẹn ba người…
- Còn một cách khác đấy, đó chính là đội hình hai người!
- Hai người? – Accor ngạc nhiên.
Richar cười đáp một cách thần bí:
- Đúng thế, một pháp sư nhưng có sự rèn luyện cơ thể một cách nhất định và tương đối cơ động trên chiến trường, và một thủ vệ dùng khiên để bảo vệ pháp sư đó khỏi xạ thủ phía địch quân, cậu cũng biết rồi, so với phép thuật tốc độ vừa phải thì cung tên không phải thứ mà con người ta dễ dàng né được…
Accor gật gù, rồi giật mình, quay đầu nhìn xuống dưới, miệng lẩm bẩm:
- Không lẽ cậu ta…
Phía dưới, lúc này Lucas cùng Gray đang đứng cách pháo đài chừng chục bước chân. Gray thì dựng tấm khiên chắn trước mặt, trong khi Lucas đứng nấp sau Gray và tấm khiên đó, hai tay đan vào nhau tạo thành một biểu tượng giống hình ngọn lửa, miệng niệm chú:
- Hỡi tinh linh của ngọn lửa, hãy đem đến ta ngọn lửa thiêu cháy quân thù!
Vòng tròn phép xuất hiện, một quả cầu lửa khá lớn xuất hiện, sức nóng tỏa ra một cách kinh khủng nhưng lại khiến Gray đang đứng che phía trước rét run đến dựng hết tóc gáy. Anh vội vàng cầm khiên né qua một bên, vừa lúc quả cầu lửa trong tay Lucas phóng thẳng về phía quân của Slade.
Bùm!!!
Lần này thì không trượt được nữa, đòn cầu lửa phóng vào giữa một đội hình hình vuông. Chỉ thấy một tiếng nổ lớn phát ra, khói bốc lên, và nhóm quân đó đã biến mất khỏi chiến trường, chỉ để lại những mảnh giáp không hoàn chỉnh vương vãi gần đó, những thi thể không trọn vẹn nằm rải rác, ngọn lửa từ vụ nổ lan dọc trên mặt đất, thiêu rụi hết những gì còn sót lại, thả vào không khí một thứ mùi vô cùng khó chịu. Toàn bộ đội hình hơn ba chục người giống như một pháo đài di động vững chắc đã bị tiêu diệt toàn bộ…
Chỉ với một đòn duy nhất…


1 Bình luận