Thiên Thứ Nhất: Không Chống Lại Trời

Cơn bão số 1: Hồi ức chưa từng có (mở đầu)

Cơn bão số 1: Hồi ức chưa từng có (mở đầu)

Trong bóng tối quỷ dị của một tàn tích, thanh âm lạnh lẽo vang lên, như thể vọng lại từ cõi hư vô:  

"Chúa Tể Đỏ Thẫm - Ngài là Nhân Trụ vĩ đại, cột trụ chống đỡ thế gian khi bóng tối vần vũ. 

Hoả Diệm Chiến Thần - Ngài là lửa thiêng thiêu đốt u mê, ngọn đuốc xé toạc màn đêm bất hạnh.

Rồng Đỏ Bất Diệt - Ngài là hung thần nguyên thủy, chân thể vĩnh hằng vượt khỏi luân hồi hủy diệt."

Giữa không gian ma mị, những đốm lửa xanh tím lập lòe trôi nổi chẳng thể khiến Reina nao núng. Ánh mắt cô dán chặt vào ngọn nến đỏ rực trên bàn tế đá, nơi ánh sáng bập bùng như đang kể lại những bí ẩn cổ xưa. Đã gần trăm lần cô thực hiện nghi thức tại các di tích được cho là dấu vết của Chúa Tể Đỏ Thẫm, nhưng chưa một lần cô được Ngài đáp lời. Dẫu vậy, ý chí của cô chẳng hề lay chuyển.  

Reina đã lùng sục khắp các di tích có thể khai quật, truy tìm những văn tự cổ còn đọc được. Thành quả chỉ là ba tôn danh của Ngài cùng vài chỉ dẫn sơ khai về nghi thức cầu khấn. Thế nhưng, dù cô làm đúng từng bước, kết quả vẫn là sự im lặng tuyệt đối. Những lần thất bại cũng chẳng mang đến hiệu quả xấu dù là nhỏ nhất nào, không một sinh vật ngoại lai nào xuất hiện, không một dao động nào lay động không gian.  

Không thể chờ đợi thêm, Reina quyết định dựa vào những mảnh thông tin rời rạc từ các tín đồ cuồng nhiệt của thực thể ngoại lai mang tên Xích Diệt Ma Lôi. Từ đó, cô sáng tạo ra một lời khấn nguyện mới, hy vọng chạm tới được ý chí của vị thần cổ xưa kia:  

"Xin nghe lời tụng niệm của kẻ hèn mọn này!

Từ ngọn lửa đầu tiên khai thiên lập địa,

Đến tro bụi cuối cùng của vũ trụ suy tàn,

Xin Ngài ban xuống "Diệt Tận Chi Hồng" 

Thiêu rụi kẻ thù, tẩy tịnh ô uế,

Thắp lên "Hồng Liên Chân Hoả" soi đường cho chúng sinh lầm lạc."

Lời vừa dứt, ngọn lửa trên cây nến đỏ bỗng bùng lên dữ dội, như một con quỷ lửa giãy giụa muốn phá tung cổng địa ngục để xâm nhập nhân gian. Đôi mắt nâu sẫm của Reina lóe lên một tầng sáng vàng rực, nơi ký tự ma thuật Lunara của người Serein - biểu tượng cho Ánh Trăng - hiện rõ trong đồng tử. Tay cô đặt nhẹ lên chuôi kiếm bên hông, mũi chân phải ấn mạnh xuống nền đá phủ rêu xanh, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ biến cố nào.  

Trên bàn tế, dưới chân nến, những đường khắc tinh xảo hình đầu rồng cách điệu bỗng phát sáng đỏ rực, đồng điệu với ngọn lửa đang cuộn trào. Ngọn lửa vươn cao, chạm đến trần đá cách mặt đất năm mét, như muốn nuốt chửng cả không gian.  

Reina không chút biến sắc, lặng lẽ quan sát kỹ lưỡng. Xung quanh cô, những ký tự trắng bạc méo mó hiện lên, tạo thành một vòng tròn ma thuật bao bọc từ chân đến đỉnh đầu. Dù méo mó, chúng vẫn mang nét chữ đặc trưng của người Serein, tạo thành một lá chắn vô hình sẵn sàng ứng phó với mọi bất ngờ.  

Thế nhưng, sau nửa phút trôi qua, ngọn lửa không biến đổi thêm. Không dao động, không dấu hiệu, chỉ có sự tĩnh lặng đáng ngờ. Reina vẫn giữ tư thế đề phòng, không vội buông lỏng. Bất ngờ, ngọn lửa cao ngất kia đột nhiên co lại, rồi tắt ngúm, để lại một vệt khói mỏng uốn lượn duyên dáng trong không khí.  

Cô im lặng dõi theo, ánh mắt nâu sẫm với ký tự Lunara vẫn khóa chặt vào cây nến đỏ và những nét khắc đầu rồng tinh xảo. Một phút trôi qua trong tĩnh lặng, Reina mới chậm rãi buông tay, bước đến bên bàn tế. Cô búng tay, một tia lửa lóe lên, chạy dọc vệt khói trắng và nhanh chóng làm ngọn nến bùng cháy lần nữa, lại đỏ rực lên làm sáng một khoảng nhỏ trước mặt cô.  

Tay phải cô lần vào túi áo trong bên trái, lấy ra một tấm bùa chú hình chữ nhật màu xanh dương, dài hơn bàn tay cô một chút, rộng bằng ba ngón tay. Trên bề mặt bùa là những nét vẽ nguệch ngoạc bằng mực màu trắng có pha lẫn tro núi lửa. Thoạt đầu, chúng giống như trò nghịch ngợm của trẻ con, nhưng khi nhìn kỹ, sẽ thấy hình ảnh của thần canh cổng trong văn hóa Huyền Thiên hiện lên khá rõ ràng.  

Reina giơ tấm bùa xanh dương lên trên ngọn nến. Ngọn lửa lập tức liếm lấy tấm giấy, khiến nó quăn tít, hóa đen, rồi tan biến thành tro bụi. Đây là nghi thức cuối cùng, khép lại lễ cầu khấn về Chúa Tể Đỏ Thẫm.  

Nhìn những mảnh tàn tro xám đen lơ lửng trong không khí, Reina khẽ thở dài. Tay cô lần vào túi áo ngoài bên phải, lôi ra một tập giấy ghi chú nhỏ bằng bàn tay. Lật qua vài trang đã chi chít chữ đen, cô hí hoáy ghi thêm vài dòng:  

Ngày 29 tháng Năm. Lời tụng niệm mới khiến ngọn nến bùng cháy dữ dội, nhưng không có thêm biến chuyển. Cần thử nghiệm tiếp, hoặc điều tra thêm nếu phát hiện manh mối liên quan.

Ghi xong, Reina cất tập giấy vào túi, ánh mắt lặng lẽ quét qua bàn tế đá vuông vắn. Ngọn nến đỏ đã nguội lạnh, sáp chảy loang lổ như máu đông. Cô mím môi, xốc lại cổ áo khoác dài màu nâu sẫm, rồi bình thản quay gót. Những đốm lửa xanh tím lập lòe xung quanh cũng lụi tắt theo ánh nến, để lại bóng tối nuốt chửng không gian.  

Dù màn đêm dày đặc, che khuất mọi đường nét, Reina vẫn bước đi không chút do dự. Tiếng giày cao gót vang lên đều đặn, cộp cộp trên nền đá lạnh lẽo của di tích. Nơi này, có lẽ là một điện thờ cổ xưa từ hàng nghìn năm trước, nhưng niên đại chính xác vẫn là một bí ẩn. Triều đại của Chúa Tể Đỏ Thẫm, vì thế, trở thành một trong những câu đố lớn nhất của nhân loại thời đại vô thần.  

Nhưng Reina không truy tìm Ngài vì tò mò lịch sử. Mục đích của cô là một ngọn lửa khác - ngọn lửa báo thù. Kẻ thù của cô là Đạo Quân Xóa Sổ, một tổ chức tà giáo cuồng tín tôn sùng thực thể kỳ dị mang tên Thái Hư Đế Vương. Chúng là lũ khủng bố quân sự, sử dụng ma thuật, ma cụ và ma pháp hủy diệt hàng loạt để "mô phỏng quyền năng" của vị thần mà chúng sùng kính.  

Mười tám năm trước, lũ điên ấy đã san bằng ngôi làng của cô ở phía tây Norfolk, một thành phố thuộc khu trung ương, nằm về phía tây nam của Vương đô Asterin. Với tín điều "Mang sự hủy diệt của Ngài đến vạn giới", chúng đã khiến lịch sử nhân loại nhuốm máu qua vô số vụ thảm sát kinh hoàng.  

Bước chân Reina chậm lại khi cô đi hết hành lang tối mù, không có lấy một tia sáng. Khóe mắt phải khẽ giật khi cô ngoảnh đầu sang trái, đối diện một cảnh tượng quỷ dị.  

Ánh trăng xanh nhạt len qua lỗ hổng trên vòm mái kính, nơi những khung sắt dát vàng mỏng manh còn sót lại. Ánh sáng lạnh lẽo trải xuống như một tấm lụa, chiếu rọi những cánh tay trắng muốt, gần như trong suốt, phát ra thứ ánh sáng bạch ngọc thuần khiết. Những cánh tay ấy "mọc" lên từ mặt đất, đung đưa như những nhành hoa bị gió trêu đùa, tạo nên một khu vườn ma quái.  

Chưa dừng lại, phía trên khu vườn tay là một vườn treo đầu người. Đầu của đàn ông, phụ nữ, người già, trẻ nhỏ - đủ mọi lứa tuổi - lơ lửng trên giàn gỗ, treo bằng chính tóc của họ. Mỗi khuôn mặt đều nở nụ cười quỷ quái, hốc mắt đen ngòm không nhãn cầu, từ đó chảy ra những dòng chất lỏng đỏ tươi.  

Như thể chưa đủ kinh hoàng, những cái đầu ấy còn lẩm bẩm bằng thứ ngôn ngữ xa lạ, không thể hiểu nổi. Linh cảm mách bảo Reina rằng những lời chúng thốt ra chẳng hề mang ý tốt. Cô không thể lý giải tại sao một di tích của Chúa Tể Đỏ Thẫm - một vị thần được xem như Nhân Thần - lại chứa đựng một khu vườn kinh dị đến vậy.  

Điều kỳ lạ là, bất kỳ di tích nào của Ngài cũng có những khu vườn như thế. Reina không tiếp tục nhìn nữa, khẽ quay mặt, tiếp tục cất bước vào hành lang tối tăm. Những cảnh tượng này chẳng thể ngăn cô truy tìm Chúa Tể Đỏ Thẫm. Ngài là manh mối duy nhất dẫn cô đến thứ ma thuật có thể xóa sổ một thực thể khỏi dòng thời gian, như chính Ngài đã phải hứng chịu.  

Đột nhiên, một linh cảm dữ dội dội thẳng vào tâm trí, khiến toàn thân cô rùng mình. Cô xoay phắt người lại, ánh mắt chăm chú dán vào nơi sâu thẳm nhất của bóng tối. Theo phản xạ đã được mài giũa qua gần hai mươi năm làm pháp sư, vô số ký tự ma thuật của tộc người Serein cổ xưa liền hiện ra, đan xen thành một lớp phòng ngự màu trắng bạc sáng lóa bao quanh thân thể cô.

Dù có tấm khiên phòng hộ, cô vẫn chẳng hề an lòng. Bàn tay phải siết chặt viên hổ phách đeo trên cổ, tự thôi miên, tự nhủ rằng mình vẫn còn kiểm soát được tình thế.

Thế nhưng, sự cảnh giác ấy chỉ duy trì được trong chốc lát. Với chút ý thức còn sót lại, Reina nghi ngờ có một sức mạnh vô hình, trầm lặng mà tuyệt đối, bao trùm khắp di tích kéo phăng cô ra khỏi hiện thực. Ý thức của cô bị ném vào một cõi hư vô không thể phân định là mơ hay thực. Và tại đó, trong sâu thẳm tâm linh, dần dần xuất hiện những ý niệm xa lạ, những dòng tư duy không thuộc về bản thân cô.

*** 

Nắng hè hôm nay rực rỡ như lửa, đổ xuống triền đồi ngập tràn hoa dại nơi Reina dừng chân. Cô đưa tay ấn vành mũ phớt rộng, che đi đôi mắt trước ánh sáng chói chang. Ngọn gió mang theo cái nắng nóng của mùa hè phả vào mặt, kèm với mùi cỏ cháy khô và tiếng ve kêu rền vang. 

Đuôi áo khoác dài màu nâu phấp phới theo từng cơn gió, đôi mắt nâu sẫm như hạt cà phê lặng lẽ dõi theo đàn bướm trắng chập chờn. Mỗi cái vỗ cánh mỏng manh của chúng như một nhịp sống vội vã.

Reina thu lại ánh mắt, tiếp tục cất bước. Đôi chân cô đạp qua lớp cỏ non mềm mại, tiến vào ngọn núi tràn ngập hơi thở ẩm ướt của rừng sâu. 

Cô đã từng chu du qua những sa mạc đỏ rực, những cánh rừng tuyết trắng xóa và cả những thành phố lấp lánh ánh đèn. Cô đã chứng kiến hàng thế kỷ trôi qua, thấy con người yêu, cười, rồi tan biến như những cánh hoa héo úa dưới nắng. Thời gian của cô là dòng sông bất tận, nhưng với họ, nó chỉ như ánh chớp lóe lên rồi vụt tắt. Cô khẽ vuốt mặt đá hổ phách trên dây chuyền đeo cổ, khẽ thì thầm:

“Một mùa hè mong manh nữa lại đến.”

Kỳ lạ! Mình hoàn toàn không có những trải nghiệm này. Cái này… là mơ?

Vừa đặt chân đến chân núi, Reina ngẩng đầu nhìn lên. Trên lối mòn dẫn đến mái chùa cổ kính trên đỉnh, một nhóm học sinh trung học đang rải rác từng tốp, có lẽ nhân kỳ nghỉ hè mà tổ chức leo núi. 

Nắng hè rực rỡ chiếu xuống, làm những chiếc mũ lưỡi trai và áo phông sặc sỡ của họ thêm phần nổi bật. Tiếng cười giòn tan vang vọng giữa triền núi, hòa cùng tiếng ve kêu ran ran và tiếng sỏi lạo xạo dưới những đôi giày thể thao.

“Ê, Minh, mày leo kiểu gì mà chậm như rùa vậy?” Một cô gái tóc buộc cao, áo phông xanh lá rực rỡ, vừa nhảy chân sáo vừa quay lại trêu. Nụ cười toe toét của cô lộ ra chiếc răng khểnh, sáng lấp lánh dưới nắng.

“Chậm mà chắc! Tao giữ sức để lên đỉnh chụp ảnh sống ảo, không như mày, tí nữa hết pin là kêu đói liền!” Minh, cậu chàng đội mũ lưỡi trai đỏ, nhăn nhó đáp lại, tay chống hông ra vẻ mệt mỏi. Đám bạn xung quanh bật cười, vài người còn vỗ tay cổ vũ.

“Chụp gì nổi khi mày toàn tạo dáng kiểu ông cụ!” Một cậu khác, mặc áo ba lỗ khoe cơ bắp, nói chen vào. Cậu giơ điện thoại lên, nghiêng người giả vờ chụp Minh đang đứng thở hổn hển. “Đây, tao sẽ đăng lên mạng với tiêu đề: ‘Ông nội Minh chinh phục ngọn núi tuổi trẻ’!”

“Thôi đi, Hùng!” 

Thấy Minh giả bộ giật điện thoại, cả nhóm lại rộ lên cười. Tiếng giày đá vào sỏi lạo xạo xen lẫn những câu trêu chọc, tạo nên một bản nhạc sống động của tuổi trẻ.

Giữa đám đông, một cô gái tóc ngắn, đeo kính gọng tròn, đang cẩn thận nhặt một bông hoa dại mọc bên vệ đường. 

“Nè, tụi bây, hoa này đẹp ghê! Lên đình viện xong tui sẽ ép vào sổ làm kỷ niệm!” Cô giơ bông hoa tím nhỏ xíu lên, mắt sáng rực như vừa phát hiện kho báu.

“Làm kỷ niệm gì nổi khi bà quên mang nước uống vậy, Trân?” Linh quay lại, lắc đầu ngao ngán. “Tí nữa khát khô cổ là tui đây không chia nước cho đâu nha!”

“Ê, đừng nhỏ mọn vậy chứ!” Trân chu môi, chạy theo túm áo Linh, giả vờ năn nỉ. “Chỉ một ngụm thôi, bạn yêu ơi!”

Ở bên trái, hai cậu trai đang thi nhau nhảy qua những tảng đá lớn bên đường, hò hét mỗi khi người còn lại trượt chân. 

“Tao thắng rồi, trả tiền trà sữa đi, Long!” Một cậu cầm cây gỗ nhặt ven đường, hét lên, giơ tay còn lại làm dấu chiến thắng. 

Cậu tên Long mặt đỏ gay vì nắng, chỉ biết lắc đầu cười trừ: “Rồi, rồi, để tao lên đỉnh đã, xuống núi tao bao nguyên team!”

Những bước chân nhảy nhót trên bậc thang đá, những câu trêu chọc qua lại, và ánh mắt lấp lánh của họ như phản chiếu cả ánh nắng hè. Họ dừng lại để chụp ảnh, để chia nhau một thanh kẹo, hay chỉ để đứng thở hổn hển mà vẫn cười tươi. Mỗi cử chỉ, mỗi tiếng cười đều toát lên sức sống mãnh liệt, như thể cả ngọn núi này cũng phải rung lên theo nhịp sống của họ.

Reina lặng lẽ quan sát, đôi mắt nâu sẫm khẽ nheo lại dưới vành mũ phớt. Gần năm trăm năm trôi qua, cô đã thấy biết bao thế hệ đến rồi đi, nhưng vẻ đẹp của những cô cậu thiếu niên này - sự vô tư, niềm vui tràn trề và cái cách họ sống hết mình trong từng khoảnh khắc - vẫn khiến cô không khỏi cảm thán. Họ như những cánh bướm trắng chập chờn dưới nắng, rực rỡ và mong manh, nhưng đẹp đến nao lòng.

Bọn họ… không giống như chỉ là ảo ảnh. Nhưng không thể dò ra được thể tâm linh của họ, giống như đang nhìn vào các vật vô tri vô giác vậy. Có thể thấy, thế giới này là một giấc mơ giả tưởng nhưng được đan xen các ký ức thực thụ. Và còn một ‘mình’ đã sống gần năm trăm năm này? Là tồn tại của không gian này nhưng được kết hợp với thông tin từ tâm trí của mình? Dù biết đây chỉ là giả tưởng, nhưng lại không thể dùng hiện thực để phá vỡ được. Do chênh lệch cấp bậc quá lớn? Hừm, phải tiếp tục theo dõi vậy.

Cô chậm rãi bước lên những bậc thang đá, mỗi bước chân nhẹ nhàng như hòa vào nhịp điệu của ngọn núi. Bất chợt, cô ngẩng đầu nhìn trời. Vành mũ phớt rộng che khuất một phần tầm nhìn, nhưng qua khe hở, cô vẫn thấy những quầng sáng rực rỡ của mặt trời, những áng mây trắng mịn trôi lững lờ trên nền trời xanh thẳm. Không khí trong lành thoảng mùi cỏ dại và đất khô. Nhưng Reina biết, tiết trời mùa hè đổi thay nhanh như tiết tấu của một bản giao hưởng.

Lúc này, nhóm học sinh rộn ràng phía trước mới nhận ra có người khác cũng đang leo núi. Họ ngoảnh lại, tò mò quan sát người phụ nữ lạ mặt. Chiếc áo choàng dài màu nâu của Reina dù mỏng nhẹ, vẫn khiến họ ngạc nhiên trong cái nóng oi ả của mùa hè. Chiếc mũ phớt rộng vành càng làm cô thêm bí ẩn, che đi gương mặt khiến đám trẻ chẳng thể đoán được tuổi tác hay cảm xúc của cô. Vô thức, họ dạt sang hai bên, nhường ra một lối nhỏ giữa các bậc thang đá để Reina bước qua.

Reina chẳng còn lạ lẫm với những ánh mắt hiếu kỳ. Cô khẽ ấn vành mũ, gật nhẹ đầu, rồi rảo bước nhanh qua đám trẻ. Khi đã vượt lên ba, bốn bậc thang, cô khẽ nghiêng người, quay lại nhìn họ.

“Nếu mấy đứa muốn đến chùa trên núi thì nhanh chân lên. Có vẻ sắp có mưa to đấy.” Cô nói, giọng đều đều nhưng mang một sự chắc chắn khó có thể lay chuyển. Không đợi phản ứng, Reina quay đi, tiếp tục bước lên với dáng vẻ điềm tĩnh.

Đám học sinh ngơ ngác nhìn nhau. Hùng, cậu trai mặc áo ba lỗ và đội mũ lưỡi trai đen, ngẩng đầu nhìn trời. Nắng vẫn vàng rực, mây trắng lững lờ, không một dấu hiệu cho thấy sẽ có một cơn mưa. Cậu nhíu mày, lẩm bẩm:

“Mưa á? Trời này mà mưa được sao?”

Tiếng bước chân của Reina xa dần trên các bậc thang đá, hòa vào tiếng ve kêu râm ran. Đám học sinh vẫn đứng lại, nhìn theo bóng dáng người phụ nữ bí ẩn với ánh mắt đầy tò mò và nghi hoặc. Hùng tay chống hông, lại ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm không một gợn mây. Cậu quay sang nhóm bạn, nhún vai:

“Mưa gì nổi! Chị đó chắc nói đùa thôi. Trời thế này, có khi tối mới mưa!”

“Ừ, tui cũng thấy vậy.” Hà, cô gái đeo balo màu hồng đào, gật đầu đồng tình. Cô kéo dây balo, cười toe toét. “Mà thôi, lên chùa chụp ảnh đã, tí nữa nắng gắt hơn là mệt đấy!”

Trân vẫn cầm bông hoa dại trong tay, khẽ cau mày. “Nhưng mà… chị ấy nói chắc chắn lắm, kiểu như biết trước ấy. Hay tụi mình cứ đi nhanh lên?” Giọng cô hơi do dự, nhưng bị tiếng cười của Hoàng át đi.

“Nhanh gì, Trân? Bà sợ ma núi bắt hả?” Hoàng vung gậy, làm điệu bộ như kiếm sĩ, khiến cả nhóm lại cười phá lên.

Nhóm học sinh tiếp tục leo lên, vừa đi vừa trêu chọc nhau, tiếng cười vang vọng giữa triền núi. Nhưng chỉ được vài phút, một luồng gió mát lạnh bất ngờ thổi qua, mang theo mùi ẩm ướt của đất trời. Những áng mây trắng mịn trên cao bỗng tối sầm lại, tụ thành từng khối xám nặng nề. Một tiếng sấm rền vang và trước khi cả nhóm kịp phản ứng, những hạt mưa to như hạt đậu ập xuống, xối xả trút lên lối mòn.

“Trời ơi, mưa thiệt!” Linh hét lên, vội kéo mũ áo khoác lên che đầu. “Chạy đi, lên đỉnh núi mau!”

Cả nhóm hoảng loạn, tiếng cười vui vẻ ban nãy giờ đã thành tiếng la hét. Hùng lật đật nhét điện thoại vào túi, chạy trước dẫn đầu. 

“Ủa, tự nhiên mưa được luôn?” Cậu vừa chạy vừa càm ràm, nhưng giọng đã pha chút hối hận. 

Trân ôm chặt balo, cố che bông hoa dại trong tay, tóc ướt nhẹp dính vào trán. Hoàng thì bỏ luôn cây gậy, lao lên bậc thang đá, vừa chạy vừa ngoảnh lại gọi: “Nhanh lên, chậm là ướt hết đồ bây giờ!”

Nước mưa làm cho các bậc thang trở nên trơn trượt, khiến vài người suýt ngã. Những chiếc áo phông sặc sỡ giờ thấm nước, dính chặt vào người, nhưng đám học sinh vẫn cố sức chạy, vừa thở hổn hển vừa cười đùa. 

“Tui biết ngay mà, ai bảo không nghe chị đó cơ!” Trân hét lên giữa cơn mưa, giọng vừa trách móc vừa như nén cười.

Cuối cùng, cả nhóm cũng trèo được lên sân của ngôi chùa, nấp dưới mái hiên gỗ cổ kính. Mưa vẫn rơi xối xả, tạo thành một màn nước trắng xóa che khuất lối mòn phía dưới. 

Hà thở hồng hộc, lấy tay vuốt nước trên mặt, lẩm bẩm: “Chị đó… kiểu gì luôn á! Sao biết trước được mưa chứ?”

Hùng bị ướt từ đầu đến chân, chỉ cười khì, lắc đầu: “Thôi, lần sau gặp lại tui mời chị đó ly trà sữa, coi như cảm ơn!” 

Cả nhóm lại bật cười khúc khích, tiếng cười giòn tan vang lên, át cả tiếng mưa gầm gào ngoài sân.

Ở bên ngoài khu chính của mái chùa cổ, Reina đứng dưới một tán cây lớn, chiếc mũ phớt ướt sũng nhưng vẫn che khuất đôi mắt nâu sẫm. Cô khẽ mỉm cười, vuốt mặt đá hổ phách trên dây chuyền, rồi quay đi, bóng dáng hòa vào màn mưa.

Kiến trúc này không giống với những nền kiến trúc mà mình biết, ngôn ngữ và tên gọi của những người kia cũng không thuộc về bất kỳ loại văn hóa nào mình từng tiếp xúc và tìm hiểu. Đây là sự thật ẩn chứa trong di tích của Chúa Tể Đỏ Thẫm? Nếu vậy… thời đại đã biến mất khỏi lịch sử đó… chính là như thế này?

Mưa vẫn rả rích trên mái ngói của ngôi chùa gỗ cổ kính, hòa cùng tiếng ve kêu yếu ớt sau cơn dông. Nhóm học sinh đã ướt sũng từ đầu đến chân, túm tụm dưới hiên gỗ rộng, balo và áo phông nhỏ nước tí tách xuống nền đá. 

Kiến trúc tôn nghiêm này có những cột trụ khắc chữ Nôm mờ nhạt và rêu xanh bám đầy, đứng lặng như một chứng nhân của thời gian, nhìn xuống triền núi mờ sương. Dù cái se lạnh của mưa thấm vào da, không khí vẫn rộn ràng bởi năng lượng bất tận của tuổi trẻ.

Chiếc mũ lưỡi trai đen đội ngược giờ ướt nhẹp, cậu chàng tên Hùng vắt áo phông, làm nước bắn tung tóe lên đôi giày của Minh. 

“Ê, Hùng, mày cố tình hả?” Minh càu nhàu, nhảy tránh ra một chút, nhưng nụ cười toe toét lộ rõ cậu chẳng giận tí nào. Sau đó, chính cậu lại lắc đầu khiến nước trên tóc bắn khắp nơi, làm Linh ré lên.

“Trời ơi, Minh, đừng vẩy nước chứ!” Áo phông xanh lá dính chặt vào người, cô đập tay vào vai Minh, rồi lục balo lôi ra một túi bánh. “Ai ăn bánh không? Mưa thế này, ngồi ăn cho ấm bụng đi!”

Cô nàng Trân tóc ngắn, đeo kính gọng tròn, vẫn ôm khư khư bông hoa dại đã hơi héo, ngồi xếp bằng trên nền đá, cẩn thận kẹp hoa vào một cuốn sổ nhỏ. 

“Tớ không ăn đâu, để dành bụng tối nay ăn hải sản!” Cô nói, mắt sáng rực khi nghĩ đến chuyến đi biển lúc mặt trời nghiêng bóng. Cô nhìn ra màn mưa, rồi quay sang cả nhóm. 

“Mà chị kia nói đúng thiệt, mưa ập tới nhanh ghê. Không biết chị ấy đâu rồi?”

Long đứng tựa lưng vào cột gỗ, tay khoanh trước ngực, nhìn ra sân chùa nơi mưa vẫn rơi trắng xóa. Chiếc áo hoodie đen cộc tay của cậu thấm nước, nhưng cậu chẳng bận tâm, đôi mắt sắc bén lướt qua màn sương. 

“Chắc chị ấy cũng lên đây rồi. Người gì mà bí ẩn, biết trước mưa luôn!” Cậu cười khẽ, giọng pha chút tò mò.

Bên trong tiền đường, Reina đứng lặng trong một góc khuất, bóng dáng mờ mờ sau cột trụ. Viên đá hổ phách trên dây chuyền lóe lên một tia sáng yếu ớt, như đang ngân vang điều gì. Cô chẳng nói lời nào kể từ khi đến, sự hiện diện lặng lẽ nhưng đầy sức hút, tựa như một nhân vật bước ra từ cổ tích. 

Linh đang chia bánh cho cả nhóm, huých vai Hà, thì thào: “Mày thấy chị đó không? Nhìn ngầu ghê, mà… hơi rờn rợn, đúng không?” 

Hà cười khúc khích, lắc đầu. “Rợn gì, tui thấy chị ấy như nhân vật trong phim phiêu lưu ấy!”

Hùng nghe lỏm được, chen vào nói, giọng vang khắp hiên. “Phim nỗi gì! Chắc chị ấy là nhà tiên tri nên đoán được thời tiết! Ê, Hoàng, mày nghĩ sao, chị đó có phải phù thủy không?” 

Đang lau điện thoại bằng tay áo, Hoàng trợn mắt. “Phù thủy cái đầu mày. Chắc người ta đi du lịch như tụi mình thôi, nhưng mà… phong cách chất thật.” Cậu cảm thán liếc qua bộ trang phục của Reina, không phải nó quá kỳ lạ, chỉ là khi tổ hợp lại trên người cô thì chúng toát ra một cảm giác rất khó tả.

Giữa tiếng cười nói, Long rời khỏi cột gỗ, bước về phía Reina, bất chấp tiếng thì thào của Linh: “Ủa, Long, mày làm gì đó?” 

Đôi giày cậu kêu sẹp sẹp trên nền ướt, nhưng bước chân đầy tự tin. Long dừng lại cách Reina vài bước, có lẽ vì muốn tỏ ra tự nhiên nhưng trong lòng vẫn rất ngượng nghịu nên cậu đút cả hai tay vào túi quần trước, nở nụ cười thân thiện.

“Nè, chị! Cảm ơn chị lúc nãy nhắc tụi em về cơn mưa, không là bọn này còn bị ướt thảm hơn nữa!” Cậu nói, giọng cố tỏ ra vẻ hào sảng nhưng cũng không thiếu phần tôn trọng. 

Reina khẽ nghiêng đầu, đôi mắt lướt qua cậu dưới vành mũ. Cô không cười, nhưng ánh nhìn dịu đi như đang cân nhắc lời cậu.

Thấy đối phương không đáp lại, Long tự dưng chẳng còn ngại ngần, bình thản nói tiếp: “Tụi em leo núi xong định đi biển, có ăn hải sản, lặn ngắm san hô, vui lắm! Chị đi một mình hả? Nếu rảnh, chị đi với tụi em cho xôm, càng đông người càng vui mà!” 

Lời mời bất ngờ của cậu khiến cả nhóm ngưng bặt. Tiếng cười lặng ngắt, tất cả quay lại nhìn, nửa sốc nửa tò mò xem người phụ nữ bí ẩn sẽ trả lời ra sao.

Reina khẽ chạm vào viên đá hổ phách, một tia vui thích thoáng qua gương mặt. 

“Biển hả?” Cô thì thầm, giọng trầm và du dương, mang theo dư âm của hàng thế kỷ. 

“Cảm ơn cậu, nhưng tôi quen đi một mình rồi.” Cô ngừng lại, ánh mắt lướt qua nhóm trẻ - Hùng há hốc miệng, Linh cười khúc khích, Trân mỉm cười rụt rè, Minh nhướn mày, Hoàng ánh mắt hụt hẫng, Hà thì thầm thở phào và Long vẫn giữ nụ cười kiên định. Cô nói thêm:

“Dù sao, mấy đứa cứ tận hưởng đi. Những ngày như thế này… hiếm lắm.”

Trước khi Long kịp nói thêm, một cơn gió mát lành thổi qua, mang theo mùi đất ướt và hương thông. Mưa đã tạnh, chỉ còn vài giọt lấp lánh rơi từ mái hiên. 

Linh bật dậy, vỗ tay: “Mưa tạnh rồi! Đi, tụi mình chụp ảnh trước đình viện nhanh, không là mất ánh sáng đẹp giờ!” 

Cả nhóm nhốn nháo, lôi điện thoại ra, tranh nhau tạo dáng trước cảnh núi mù sương.

Reina lùi lại, bóng dáng lại hòa vào bóng tối của ngôi chùa. Khi nhóm học sinh cười đùa, đẩy nhau để chen vào khung hình, cô lặng lẽ quan sát, khóe môi nhếch lên một nụ cười u hoài. Viên đá hổ phách trên cổ cô lóe lên yếu ớt, như đang thay cô ghi lại khoảnh khắc rực rỡ mà mong manh này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!