Vol 2: Vũ khúc dành cho riêng cậu

Chương 11

Chương 11

Tôi có thể nghe thấy rõ từng cơn gió rít cùng với tiếng nước ào ào xối xả từ đầu dây bên kia. 

“Tớ đang ở đây…, căn chòi, nó nó. Cứu. Cứu tớ với”.

“Alo? Alo?”.

Chưa kịp dứt lời, điện thoại đột nhiên tắt phụt. Tôi cố gọi lại nhưng không nhận được hồi âm.

Tim tôi như thắt lại. Không kịp suy nghĩ thêm, tôi với lấy chiếc áo mưa treo vội trên tường, xỏ đôi giày ướt nhẹp rồi lao ra khỏi nhà. 

Gió rít từng cơn, mưa quất xối xả vào mặt như muốn ngăn cản bước chân tôi. Con hẻm nhỏ giờ mờ mịt trong màn nước trắng xóa, ánh đèn đường lập lòe tựa sắp chìm vào bóng tối.

Tôi chạy, đôi chân trượt trên mặt đường ngập nước. Gió mạnh quá. Hình ảnh căn chòi giữa công viên hoang vắng hiện lên rõ mồn một. Những tấm chăn rách rưới, đám thú nhồi bông lắc lư và cô gái nhỏ bé đang cố chống chọi với cơn bão. 

Tiếng hơi thở hổn hển của tôi hoà vào tiếng gió gào.

Đến công viên, tôi gần như không tin vào mắt mình. Cây cối xung quanh ngả nghiêng dữ dội, cành lá gãy vụn bay tứ tung, va vào nhau tạo thành những âm thanh chát chúa. Những tấm biển quảng cáo gần đó bị gió xô đổ, lăn lóc trên mặt đất ngập nước, hòa lẫn với lá khô và rác bị cuốn trôi. 

Căn chòi nghiêng ngả như một con thuyền giữa sóng dữ. Gió giật mạnh, xé toạc những tấm chăn cũ, để lộ khung xương lung lay sắp đổ. Đám thú nhồi bông từng nhảy múa duyên dáng dưới ánh hoàng hôn, giờ bị gió cuốn bay tứ tung. Con thỏ, con gấu lũ lượt bị hất ra, mắc kẹt trên những cành cây gãy hoặc lăn lóc trong vũng nước bẩn.

Giữa khung cảnh hỗn loạn, tôi thấy Hà Nhi. Cô đứng co ro trong căn chòi, hai tay ôm chặt một sợi dây thừng, cố giữ lấy tấm chăn cuối cùng còn sót lại trên mái. Mái tóc ướt sũng bết vào mặt, bộ váy mỏng manh dính chặt vào người. Nhưng ánh mắt Hà Nhi vẫn bừng lên một sự kiên định lạ lùng. Cô đang chiến đấu, không phải chỉ để bảo vệ căn chòi, mà để giữ lấy “sân khấu” chứa đựng giấc mơ của mình.

“Hà Nhi!”.

Tôi hét lên, giọng gần như lạc đi trong tiếng gió. Bản thân vội lao tới suýt trượt ngã trên nền đất sũng nước.

Hà Nhi ngoảnh lại, đôi mắt mở to, vừa ngạc nhiên vừa như trút được gánh nặng.

“Kiên! Căn chòi!”.

Giọng cô run rẩy, nhưng vẫn thoáng chút vui mừng. Hà Nhi không quan tâm bản thân có ra sao, cô chỉ biết dùng sức lực bé nhỏ để giữ thứ mình cho là quan trọng ở lại.

“Cậu làm cái quái gì ở đây vậy?” .

Tôi gằn giọng để át đi tiếng mưa. Bàn tay đã vội nắm lấy sợi dây thừng từ tay Hà Nhi, kéo mạnh để giữ tấm chăn khỏi bị gió cuốn mất.

“Tớ… tớ không thể để nó sụp được!”.

Hà Nhi hét lại, giọng cô ngày càng yếu ớt dần đi. 

“Đây là sân khấu của tớ, Kiên! Cậu đã làm nó cho tớ, tớ phải giữ nó!”

Tôi nghiến răng, gió lạnh buốt cắt vào da thịt. Tôi muốn kéo Hà Nhi đi ngay lập tức, nhưng nhìn ánh mắt cô, tôi hiểu, căn chòi này không chỉ là một nơi trú chân. Nó là giấc mơ, là niềm tự hào, là tất cả những gì Hà Nhi đã dồn tâm huyết. Bỏ lại nó, với Hà Nhi chẳng khác nào bỏ lại chính mình.

“Được rồi, được rồi!”.

Tôi hét lên cố át lại tiếng gió. 

Cả hai chúng tôi cùng vật lộn trong cơn bão. Tôi nắm chặt sợi dây thừng, cố định lại tấm chăn, trong khi Hà Nhi chạy ra nhặt những con thú nhồi bông đang lăn lóc. Một tia sét rạch ngang bầu trời, chiếu sáng khuôn mặt Hà Nhi vừa ướt át, vừa kiên cường. Cô ôm chặt những chú thú bông vào lòng như sợ mất đi thứ gì đó quý giá.

“Mẹ kiếp” 

Tôi hét lên khi một góc căn chòi bắt đầu nghiêng mạnh, tiếng các khớp kêu răng rắc. 

“Con mẹ nó. Chó má thiệt chứ!”.

Lại một cơn gió mạnh thổi qua, xô ngã Hà Nhi. Tôi lao tới, kịp kéo cô vào lòng trước khi cô ngã xuống đất. Đám thú nhồi bông rơi lả tả, cuốn theo dòng nước. Tôi ôm chặt Hà Nhi, cảm nhận cơ thể nhỏ bé run lên vì lạnh và mệt. 

“Đủ rồi. Cậu quan trọng hơn cái chòi này. Đi với tớ, ngay bây giờ.”

Hà Nhi ngước lên, khuôn mặt đỏ bừng, nước mắt hòa lẫn với nước mưa trên gò má. Nhưng rồi, ánh mắt cô chợt cứng lại.

“Cậu đang nói cái gì vậy hả?”.

Hà Nhi hét lên, giọng run nhưng đầy quyết tâm. Đột nhiên, cô hất mạnh người tôi ra

“Tớ không đi! Tớ phải giữ nó!” 

Không đợi tôi trả lời, Hà Nhi quay người, lao trở lại căn chòi, hai tay lại bám chặt vào sợi dây thừng, cố giữ tấm chăn đang bay phấp phới trong gió.

“Bị điên à?”.

Tôi cũng lao theo cô gái. 

Nhưng một tiếng rắc lớn vang lên phía sau. Tôi ngoảnh lại, vừa kịp thấy một nhành cây lớn bị gió quật gãy lao vun vút về phía Hà Nhi. 

Không kịp suy nghĩ, tôi ôm lấy Hà Nhi, dùng thân mình che chắn. Nhành cây đập mạnh vào vai tôi, một cơn đau nhói lan khắp người. 

Tiếng gió gào thét bỗng dưng nhỏ dần, như bị át đi bởi tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Mưa vẫn quất vào mặt nhưng tôi chỉ thấy khuôn mặt Hà Nhi mờ đi trong ánh chớp. Đôi mắt cô mở to, hoảng loạn. 

“Kiên. Kiên”.

Cổ họng tôi cứ nghẹn ắng, không thể đáp lại lời gọi kia. Đầu quay cuồng, chân không còn đứng vững, mặt đất ngập nước như kéo tôi xuống. Một cảm giác lạnh buốt tràn qua, không phải từ mưa mà từ sâu trong người. Mọi thứ chao đảo, ánh sáng lập lòe của cơn bão mờ dần thành những đốm sáng liêu xiêu. Rồi mắt tôi tối sầm, cơ thể đổ gục xuống nền đất ướt sũng.

Tôi mở mắt, đầu óc quay cuồng như vừa bị cơn bão đêm qua ném vào một vòng xoáy. Ánh sáng lờ mờ từ bóng đèn huỳnh quang trên cái trần nhà quen thuộc nhấp nháy làm tôi chói mắt. 

Khi kịp nhận ra, bản thân đã nằm trên sàn nhà câu lạc bộ từ bao giờ. Vai tôi nhói lên từng cơn, như thể nhành cây kia vẫn còn đè nặng lên đó.

Bên cạnh, anh Sơn vẫn nằm trên chiếc ghế sofa đối diện. Đôi mắt Sơn sáng quắc, nhìn tôi chằm chằm, không nói một lời. Không phải ánh mắt trách móc hay tò mò, mà như thể anh ấy đang cố đọc suy nghĩ của tôi, hoặc chờ đợi điều gì đó.

“Ai đã đưa em về đây vậy?”.

Tôi thều thào, cố ngồi dậy, nhưng cơn đau ở vai khiến tôi khựng lại. 

Anh Sơn vẫn im lặng, mái tóc tím lòa xòa che một bên mắt. Không gian giữa chúng tôi nặng nề, như thể cậu ta biết điều gì đó mà tôi chưa hiểu. Tôi không chịu nổi ánh mắt đó nữa, vội đứng dậy, với lấy đôi giày ướt sũng trượt trên sàn. 

“Hà Nhi!”.

Tôi nói, không biết là với Sơn hay với chính mình, rồi lao ra khỏi phòng.

Bên ngoài, cơn bão đã tạm qua, để lại bầu trời xám xịt và không khí nặng mùi đất ẩm. Tôi chạy về phía công viên, chân trượt trên mặt đường, hơi thở hổn hển hòa vào tiếng gió nhẹ còn sót lại. Tim tôi đập thình thịch, như muốn phá tung lồng ngực. 

Khi đến nơi, tôi khựng lại, như thể có ai vừa đấm thẳng vào mặt.

Công viên giờ chỉ còn là một đống đổ nát. Những hàng cây từng rợp bóng giờ ngã nghiêng, cành gãy vương vãi khắp nơi. Tấm biển quảng cáo gần cổng nằm chỏng chơ, méo mó như bị vò nát. Như một lẽ tất yếu căn chòi của Hà Nhi đã biến mất. Chỉ còn lại những mảnh vỡ vụn, tấm chăn rách tả tơi bay lất phất trong gió, và đám thú nhồi bông lăn lóc trong bùn lầy. Có con treo lơ lửng trên một cành cây gãy, đôi mắt nhựa tròn xoe nhìn tôi, như đang trách móc.

Giữa đống hoang tàn, tôi thấy Hà Nhi. Cô ngồi co ro trên mặt sàn lạnh lẽo, hai tay ôm chặt đầu gối. Mái tóc ướt bết dính vào khuôn mặt nhợt nhạt. Đôi mắt cô vô hồn, thất thần, như thể mọi ánh sáng từng lấp lánh trong đó đã bị cơn bão hút cạn. Không còn ngọn lửa kiên định, không còn sự sống bừng cháy như đêm qua. Chỉ còn một khoảng trống sâu thẳm, như thể cô đang nhìn vào hư không, nơi giấc mơ về căn chòi đã tan biến.

“Hà Nhi…”.

Tôi gọi khẽ, bước tới gần. Giọng tôi run run, không biết phải nói gì để xoa dịu nỗi đau đang bóp nghẹt lồng ngực.

Cô ngẩng lên chậm rãi, ánh mắt chạm vào tôi nhưng chẳng có chút phản ứng. Như thể cô không thực sự thấy tôi, chỉ thấy đống đổ nát xung quanh. Rồi, như một chiếc đập vỡ, Hà Nhi bật khóc. Tiếng nức nở vỡ òa, át cả tiếng gió.

“Tất cả… tất cả mất rồi!”.

Cô hét lên, giọng lạc đi trong nước mắt.

“Nhà của tớ… không còn gì nữa!”.

Tôi quỳ xuống bên cô, đưa tay muốn chạm vào vai Hà Nhi. 

“Tớ xin lỗi… tớ không thể…”.

Những lời chưa kịp thốt ra, cô hất mạnh tay tôi, đứng bật dậy. 

“Đừng nói gì hết! Cậu không hiểu đâu. Cậu không hiểu nó quan trọng với tớ thế nào!”.

Cô loạng choạng bước đi, đôi chân run rẩy như sắp khuỵu. Tôi vội đứng dậy, định chạy theo, nhưng chỉ kịp thấy Hà Nhi lảo đảo vài bước rồi đổ gục xuống nền đất ẩm ướt. 

“Hà Nhi!”.

Tôi lao đến ôm chặt Hà Nhi, cơ thể cô lạnh ngắt trong vòng tay tôi, hơi thở yếu ớt như ngọn gió lụi tàn sau cơn bão. Đôi mắt vô hồn, thất thần của cô trước khi ngã xuống cứ ám lấy tôi, như một lưỡi dao cứa vào ngực. 

Công viên im lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua những mảnh gỗ vỡ của căn chòi và tấm chăn rách tả tơi. Đám thú nhồi bông lăn lóc trong bùn lầy, một con gấu nhỏ nằm nghiêng trong vũng nước.

Tôi cắn chặt răng, đầu óc rối bời. Phải đưa Hà Nhi đi đâu đó, ngay lập tức. Nhà tôi? Không được. Dù nhà giờ chẳng có ai, mang một cô gái bất tỉnh về là điều không thể. Nhà Hà Nhi? Tôi lắc đầu. Tôi không có chìa khóa, có thể bố mẹ cô ấy không ở nhà. 

Không ổn. Tim tôi đập thình thịch, nhưng tôi cố ép mình suy nghĩ. Phải có cách.

“Đưa con bé đi, Kiên”. 

Một giọng nói lạnh lẽo cắt ngang dòng suy nghĩ. Tôi ngoảnh lại, thấy cô Nga đứng đó. Mái tóc cô buộc chặt, đôi mắt sắc lạnh nhìn tôi và Hà Nhi, không chút xao động. 

“Cô?”.

Tôi thều thào, không định hỏi gì thêm. Cô Nga liếc qua Hà Nhi, rồi nhìn đống đổ nát của căn chòi, ánh mắt không chút ngạc nhiên, như thể cô đã đoán trước được cảnh này. 

“Đưa nó về nhà má mì” .

Cô ra lệnh, giọng đều đều, sắc lạnh như gió cắt qua công viên. 

Tôi nhìn Hà Nhi trong tay mình, cơ thể cô nhỏ bé, yếu ớt, như một chiếc lá bị bão vùi dập. Không còn lựa chọn nào khác. Tôi bế cô lên, cảm giác nhẹ đến mức làm tim tôi thắt lại. Tôi đặt Hà Nhi vào ghế sau xe của cô Nga. Khuôn mặt cô nhợt nhạt, lông mày khẽ nhíu, như thể ngay cả trong cơn mê, cô vẫn đang đấu tranh với nỗi đau.

“Lên xe!”. 

Cô nói, giọng sắc gọn, ánh mắt cô qua gương chiếu hậu lạnh như băng. Tôi leo lên ghế trước, quay lại nhìn Hà Nhi. Cô nằm đó, hơi thở mong manh. 

Xe lăn bánh, tiếng lốp xe lướt qua mặt đường ướt át hòa cùng tiếng gió nhẹ. Tôi cắn chặt môi, tay đấm mạnh vào cửa kính. Cảm giác bứt rứt bao trùm lấy tâm trí. Không phải vì tiếc công sức bản thân bỏ ra, mà không thể làm gì hơn và lúc đó.

Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy những mảnh vỡ của căn chòi xa dần trong bóng tối. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!