Xung quanh thánh đô Roma của Vương quốc Ahmad, tổng cộng có bốn lớp tường thành bao bọc chồng chéo lên nhau.
Lớp trong cùng là tường ngoài của hoàng thành, bên trong có đủ loại cơ sở quan trọng như Viện Ma Thuật, thao trường quân đội, công xưởng, kho lương thực.
Bên trong lớp tường thành thứ hai ở phía ngoài là khu dinh thự xây bằng đá của các quý tộc.
Cách bố trí này được tính toán sẵn để trong trường hợp thánh đô bị tấn công, những dinh thự bằng đá ấy sẽ trở thành pháo đài bảo vệ hoàng thành.
Ở vòng ngoài nữa là bức tường thành cổ bao quanh khu phố cũ, tuy khoảng hai trăm năm trước nơi đây từng là rìa ngoài của thành trấn, nhưng cùng với sự phát triển của đô thị và gia tăng dân số, các khu phố mới dần hình thành xung quanh bức tường này, và lớp tường thành thứ tư được xây dựng để bao quanh những khu phố mới đó.
Trong thành phố này có khoảng bốn trăm nghìn cư dân —
không chỉ trong phạm vi Vương quốc Ahmad, mà trên toàn bộ đại lục cũng không có thành phố nào khác có quy mô và dân số lớn đến vậy.
Valeria lẩm bẩm gì đó trong miệng.
Cô cau chặt mày, không ngừng lẩm bẩm.
Có lúc cau mày đến mức những nếp nhăn nhỏ xuất hiện gần sống mũi nhưng miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm.
Dù mang vẻ mặt như vậy, trông cô vẫn rất đáng yêu, hẳn là nhờ vẻ đẹp thừa hưởng từ người mẹ đã khuất. Mẹ của Valeria Costacurta khi còn sống từng được ca ngợi là người phụ nữ đẹp nhất vương quốc.
Valeria thừa hưởng vẻ đẹp của mẹ, từ nãy đến giờ chỉ mặc đồ lót để lộ phần lớn làn da trắng mịn, im lặng nhìn bộ chiến bào lộng lẫy treo trên giá mannequin bằng ánh mắt đầy bối rối.
“Xin hỏi… tiểu thư…”
Có lẽ không chịu nổi bầu không khí im lặng đáng sợ ấy, nữ hầu trong dinh thự rụt rè hỏi Valeria:
“…cô có chỗ nào không hài lòng với bộ trang phục này sao…?”
“Không phải là không hài lòng —”
Valeria hạ đôi tay đang khoanh trước ngực xuống, nhấc vạt dưới của chiến bào lên.
“Bộ đồ này không phải là quá trong suốt rồi sao?”
Bên trong chiến bào là một chiếc váy voan trắng. Chất liệu cực kỳ mỏng, vì vậy có thể lờ mờ nhìn thấy áo corset ôm sát và quần short bên dưới.
“Nhưng đây là trang phục chính thức của Dominus…”
“Cái đó tôi biết, nhưng không thể nghĩ cách nào khác sao…”
Valeria đang lẩm bẩm thì đột nhiên im bặt, vươn tay nắm lấy lưng chiếc ghế đặt trước mannequin.
“Va va va va va va Valeria!”
Một người đàn ông hơi béo hớt hải đẩy mạnh cánh cửa đôi xông vào.
“Tôi, tôi đâu có nhớ là đã đồng ý chuyện này đâu! Con, con gái độc nhất của nhà Costacurta chúng ta mà lại… ư ặc!”
“Ra ngoài ngay! Con đang thay đồ! Phiền chết đi được!”
Ba câu nói còn chưa kịp truyền tới tai người đàn ông thì chiếc ghế đã bay thẳng vào người ông ta.
“Phụt ưgụgụ…”
Người đàn ông phát ra tiếng rên kỳ quặc, bị ghế đánh văng ngược ra sau, lăn mấy vòng trên tấm thảm xa hoa, mãi đến khi đập vào tường hành lang mới dừng lại.
“Nii! Đóng cửa lại!”
“C, c-có ổn không ạ…?”
“Niiii!”
“Vâng! Đóng ngay!”
Sau khi ra lệnh cho nữ hầu còn do dự đóng cửa, Valeria lại khoanh tay trước ngực, quay đầu nhìn cánh cửa đã khép. Bộ ngực nhỏ nhắn vừa vặn vì bị hai cánh tay ép lại mà càng làm nổi bật đường cong quyến rũ trước ngực.
“Này! Valeria! Mở cửa ra mau!”
Từ phía bên kia cánh cửa vang lên tiếng gõ dồn dập.
“Giải thích cho đàng hoàng xem rốt cuộc là chuyện gì! Ta đã nói là ta không đồng ý rồi đúng không! Ta không cho phép con, với tư cách là con gái độc nhất của nhà Costacurta, trở thành Dominus —”
“Sao phụ thân vẫn còn nói những lời như vậy… được chọn làm một trong mười hai Dominus duy nhất trên thế giới chẳng phải là vinh quang tối thượng sao? Rốt cuộc phụ thân còn bất mãn điều gì?”
“Nói thì nói vậy… n-nhưng một khi đã trở thành Dominus thì hôn kỳ sẽ —”
“Đến lúc này rồi mà còn lo hôn kỳ cái gì!”
Valeria cau mày, lớn tiếng nói:
“Phụ thân đừng nói nữa! Bị người làm ồn như vậy con không thể tập trung được!”
“Con nói vậy là sao! Con cũng có nghĩa vụ lấy một người chồng tốt rồi nối dõi tông đường đấy! Nhân lúc còn kịp, mau cầu xin bệ hạ hoặc viện trưởng cho con từ bỏ việc trở thành Dominus —”
“Phụ thân!”
Valeria cắt ngang lời người đàn ông, đưa tay phải chỉ thẳng về phía cánh cửa.
Cô duỗi ngón trỏ và ngón giữa, chỉ vào người đàn ông hẳn đang đứng bên kia cửa.
“— Trở thành Dominus là ước mơ của con, và cũng là bước đầu tiên để tái thiết gia tộc Costacurta! Xin đừng cản trở con!”
“Cái, cái gì… n-nếu là để tái thiết gia tộc này thì để ta —”
“Dựa vào thế lực gia tộc của phụ thân thì chẳng giúp được gì cả! Hơn nữa, con mới là người đứng đầu gia tộc này, phụ thân chỉ là người giám hộ của con thôi, điểm này xin phụ thân — đừng — quên — đó — nhé —!”
“Ta đương nhiên biết chứ! Nhưng đã là cha của con thì —”
“Nếu phụ thân còn tiếp tục lải nhải như vậy…”
Con ngươi trong đôi mắt xinh đẹp của Valeria đột nhiên co lại, trên mu bàn tay phải bắt đầu hiện lên những đường vân đỏ. Trên hoa văn phức tạp được đan xen bởi vô số đường thẳng và đường cong, ánh sáng đỏ như đang đập nhịp, vừa lóe lên vừa nhanh chóng lưu chuyển.
“Con sẽ đánh bay cả cánh cửa luôn đó?”
“Ư hị!”
Cùng với tiếng kêu ngắn ngủi, tiếng bước chân của người đàn ông dần xa khỏi cửa phòng.
Valeria thả lỏng đôi vai đang căng cứng, thở dài một hơi, ánh sáng đỏ kỳ lạ trên tay phải cũng tự động biến mất.
“Tiểu thư…”
“Có chuyện gì, Maru.”
“Tôi không phản đối suy nghĩ của tiểu thư, nhưng lời của lão gia cũng có lý của nó…”
“Đúng vậy. Một khi trở thành Dominus, trong suốt thời gian giữ cương vị đó bắt buộc phải bảo vệ trinh tiết của mình, đây là quy định từ xưa đến nay… như vậy, trong chín năm cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ Dominus một cách an toàn, không chỉ không được nối dõi mà ngay cả kết hôn cũng không được phép.”
“Dù qua chín năm thì con cũng chỉ mới hai mươi lăm tuổi thôi… nhưng nói đi cũng phải nói lại, hai mươi lăm tuổi mới kết hôn thì quả thật hơi muộn.”
Các cô gái sống trong thành hầu như đều kết hôn sinh con từ năm hai mươi tuổi. Cũng không ít cô gái bằng tuổi Valeria là mười sáu đã có con. Ngay cả các tiểu thư quý tộc, đa phần cũng đã đính hôn từ khi còn thiếu niên và kết hôn khoảng hai mươi tuổi. Với thân phận quý tộc mà nói, hai mươi lăm tuổi mới kết hôn quả thực là khá muộn.
Valeria bĩu môi lẩm bẩm không ngừng, như muốn xua đi những suy nghĩ vớ vẩn vừa rồi, lắc đầu rồi dùng tay vén mái tóc dài lên.
“Tóm lại! Bây giờ ưu tiên hàng đầu của con là dùng chính sức mình để đưa nhà Costacurta tìm lại vinh quang ngày xưa!”
“Tiểu thư có suy nghĩ như vậy là rất tốt.”
“Đúng thế, khó khăn lắm mới được chọn làm Dominus với thành tích đứng đầu, từ giờ trở đi tiểu thư nhất định phải có tự giác.”
“Tự giác? Đương nhiên là con có rồi! Con có đầy đủ, một trăm hai mươi phần trăm tự giác!”
“Người có tự giác trở thành Dominus thì hẳn sẽ không vừa mặc đồ lót vừa nắm chặt tay biện hộ cho mình đâu.”
“Hơn nữa nếu không thay đồ nhanh lên thì sẽ không kịp dự nghi lễ tổ chức trong hoàng cung đâu.”
“A — a — con không nghe thấy gì hết — con không nghe thấy gì hết —”
Mặc kệ các nữ hầu cứ thích chọc đúng chỗ đau, Valeria lấy chiếc corset đầy ren từ mannequin xuống và lặng lẽ mặc vào.
※
Trong công xưởng ánh sáng không mấy tốt, Dimitar ngồi trên chiếc ghế ở góc phòng, không ngừng ngáp dài.
“Này cậu em, ngủ không đủ à?”
Người đàn ông mặc áo thí nghiệm đang xử lý thanh đại kiếm đặt trên bàn làm việc liếc nhìn thiếu niên rồi nói:
“Ừm… đúng vậy.”
“Trẻ thế này mà đã uể oải kiểu đó à.”
Người đàn ông râu ria đầy mặt cười nói:
“Cậu mới mười sáu tuổi thôi đấy, sáng sớm đã thiếu sức sống thế này thì không ra thể thống gì cả.”
“Không phải lỗi của tôi đâu, là tại Dolly đấy.”
“Dolly? Ai vậy?”
“Là bà chủ quán ‘Thủ Lĩnh Boias’ ở cạnh Cổng Nam đó.”
“À à, bà góa phụ đó hả. Nghe nói rất thích mấy cậu trai trẻ.”
Người đàn ông vừa gật đầu vừa lộ vẻ hiểu ngầm, sau đó nở nụ cười không mấy đứng đắn rồi nói tiếp:
“Tuổi còn trẻ mà đã phong lưu thế này, hóa ra là vì tán gái nên thiếu ngủ.”
“Không phải vì phụ nữ đâu, là rượu bên đó làm tôi say quá thôi.”
“Dù thế nào thì cậu cũng quá lơ là rồi đấy, trong khi từ hôm nay bắt đầu cậu sẽ nhận một công việc rất quan trọng —”
“Làm ơn đừng giáo huấn tôi lúc này.”
Dimitar nén cơn ngáp, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Công xưởng này nằm trong thao trường quân đội phía sau hoàng cung, lại đặt ở nơi khá hẻo lánh trong thao trường nên bình thường rất ít người qua lại, vô cùng yên tĩnh. Ngay cả khi không có việc chính thức, Dimitar cũng thường chạy tới đây để lười biếng ngủ trưa.
“Điều chỉnh xong rồi!”
Người đàn ông tháo kính một tròng cất vào túi áo thí nghiệm, nói:
“Dù vẫn còn cách hoàn thiện một đoạn nữa, nhưng cậu cứ tạm dùng nó để thu thập dữ liệu đi.”
“Chỉ cần dùng được là ổn.”
Dimitar một tay nhận lấy thanh kiếm rồi vung nhẹ vài cái. Đồng thời, trên mu bàn tay thiếu niên hiện lên những đường vân phát sáng màu xanh lam, tiếp tục lan dọc theo lưỡi kiếm, mũi kiếm cho tới đầu kiếm.
“So với tối qua hình như nhẹ hơn một chút…”
“Không phải hình như, tôi đúng là đã cải tiến theo hướng làm nhẹ đi.”
“Không hổ danh là thiên tài biến thái.”
“Đừng vừa khen vừa mắng tôi, thằng nhóc chết tiệt.”
Người đàn ông châm thuốc vào tẩu khói màu bạc sẫm, hít một hơi rồi thở khói ra theo tiếng thở dài.
“… mà nói mới nhớ, hôm nay cậu không phải gặp Dominus sao? Đừng lảng vảng ở đây nữa, mau đi đi.”
“Không phải buổi gặp chính thức nên không sao… với lại công việc bảo vệ mấy cô nhóc kiểu đó thật sự không làm tôi có hứng.”
“Vẫn chỉ là thằng nhóc mà khẩu khí lớn ghê. Dù sao đối phương cũng là Dominus đấy, nếu thật sự không muốn làm thì từ chối là được mà?”
“… không, tôi sẽ làm.”
Dimitar tra kiếm lại vào vỏ.
“Tôi sẽ không gây thêm phiền phức cho Lucius và dì nữa.”
“Vậy thì đừng có lúc nào cũng buột miệng nói mấy lời không suy nghĩ, địa vị của cậu rất dễ khiến người khác ghen tị đấy.”
“Điều đó tôi cũng biết.”
“Vậy là được rồi… à, tiện thể giúp tôi gửi lời chào tới viện trưởng nhé.”
Người đàn ông tiếp tục phì phèo khói thuốc, đồng thời với tay lấy chai rượu.
“……”
Vừa bước ra khỏi công xưởng, ánh nắng chói chang liền đổ xuống đầu thiếu niên.
Hôm nay, Dimitar sẽ được bổ nhiệm làm Hiera Glaphicos/Ma Văn Tu Phục Sĩ.
Đối với thiếu niên có mục tiêu trở thành thành viên chính thức của Templiers Aegis/Hội Kỵ Sĩ Phong Ấn, đây là con đường dù không cam tâm nhưng buộc phải bước đi sau khi giấc mơ tan vỡ.
※
Bước đi trong hành lang với những hàng cột đá san sát, Valeria thở dài đầy khoa trương.
“Ha! Quả nhiên vẫn hơi căng thẳng nhỉ, cảm giác vai cũng cứng lại luôn rồi!”
“Tôi nghĩ bây giờ vẫn chưa phải lúc để thở phào đâu…”
Karin Rudbeck, người được chọn làm Dominus với thành tích chỉ sau Valeria, dùng giọng nói trầm đều, thiếu cao thấp mà nói khẽ. Có lẽ tinh thần của Karin cũng khá mệt mỏi, chỉ là cô không biểu hiện ra ngoài mà thôi.
Trái ngược với Valeria, người luôn để cảm xúc hiện rõ trên gương mặt, Karin không mấy khi bộc lộ tình cảm của mình. Theo lời bản thân cô nói, không phải cô cố tình như vậy, mà chỉ là thói quen hình thành tự nhiên từ nhỏ. Cũng vì thế mà cô thường bị hiểu lầm là một người phụ nữ lạnh lùng như tảng băng, nhưng bản thân Karin lại hoàn toàn không để tâm đến chuyện này.
Chính vì vậy, câu nói Karin liếc nhìn người bạn đi bên cạnh rồi thốt ra lúc này, cũng mang theo vẻ lãnh đạm thường ngày của cô.
“… lát nữa cậu còn phải gặp Hiera Glaphicos đúng không?”
“À! Đúng rồi. Không biết Hiera Glaphicos của tôi rốt cuộc là ai nhỉ?”
“Không ai nói cho cậu biết sao?”
“Ừ… về chuyện này thì Karin cậu thật may mắn đó, Petra sẽ làm Hiera Glaphicos cho cậu.”
“Ừm ừm.”
“Người phải giao phó làn da của mình là người chị họ lớn lên cùng từ nhỏ, đây hẳn là tình huống ít ngượng ngùng nhất rồi. Thật sự rất ngưỡng mộ cậu.”
“Nhưng giao phó cho người thân thì vẫn cảm thấy rất ngại.”
“Vậy sao?”
“Ừ… nhưng dù sao cũng tốt hơn nhiều so với việc bị chỉ định một Hiera Glaphicos là nam giới.”
“Hả!”
Trước lời nói bình thản của Karin, Valeria phản xạ hỏi lại.
“C, có chuyện như vậy sao?”
“Cũng không thể nói là không có được, vì trên thực tế cũng có không ít Hiera Glaphicos là nam mà.”
“Cái đó tôi biết, nhưng chúng ta là con gái mà, nếu chỉ định Hiera Glaphicos nam cho chúng ta… chẳng phải quá kỳ quái rồi sao? Không thể có chuyện như vậy chứ?”
“Thông thường nếu thật sự chỉ định Hiera Glaphicos nam cho chúng ta thì hẳn cũng là ông lão gần đất xa trời, hoặc người thân gì đó.”
“Dù là ông lão hay người thân gì tôi cũng không muốn! Vì như vậy chẳng phải sẽ bị một người đàn ông mình không thích… cái đó…”
“Cậu không cần lo đâu. Nếu là ma thuật sĩ bình thường thì còn có khả năng, nhưng chưa từng nghe nói Dominus lại được chỉ định Hiera Glaphicos nam. Nếu vì nhầm lẫn mà chỉ định nam giới thì e rằng sẽ trở thành điềm xấu chưa từng có.”
“Ừ, chắc là vậy…”
Nghe đến đây, Valeria mới thở phào nhẹ nhõm.
Quả thật, khác với ma thuật sĩ thông thường có cả nam lẫn nữ, mỗi Dominus đều nhất định là nữ chưa kết hôn, và trước khi hoàn thành sứ mệnh cũng có nghĩa vụ giữ gìn trinh tiết của bản thân. Vì vậy, việc Hiera Glaphicos chuyên trách của Dominus lại là nam giới, về lý mà nói là chuyện hoàn toàn không thể xảy ra.
“… vậy hôm nay tới đây thôi nhé.”
“Ừ ừ, hôm khác nhớ kể cho tôi nghe cậu bị chỉ định một Hiera Glaphicos tệ thế nào đó.”
“Đừng nói mấy lời làm tôi bất an như vậy chứ.”
Sau khi nhẹ nhàng vỗ lưng Karin, Valeria tạm biệt bạn rồi tiến về Viện Ma Thuật.
Vương lập Viện Ma Thuật là cơ quan quản lý các ma thuật sĩ khắc ấn trực thuộc Vương quốc Ahmad. Viện chính đặt tại thủ đô Roma, ngoài ra còn có nhiều phân viện ở khắp nơi trong vương quốc. Dù địa vị của Dominus đặc biệt, nhưng vẫn được xem là một dạng ma thuật sĩ, vì vậy tại Vương quốc Ahmad, các Dominus bình thường cũng thuộc sự quản lý của Viện Ma Thuật.
“… xin thất lễ.”
Dưới sự dẫn đường của nữ thư ký, Valeria bước vào văn phòng viện trưởng.
“Valeria Costacurta xin đến báo danh.”
Valeria vừa chú ý không để vạt chiến bào bị lật lên, vừa đặt tay trước ngực khẽ khom người hành lễ. Với thân phận Dominus, Valeria vốn không cần phải hành lễ ngay cả khi gặp đại thần quốc gia. Nhưng cô vẫn làm vậy vì đối phương không chỉ là viện trưởng Viện Ma Thuật, mà còn là ma thuật sĩ mạnh nhất vương quốc.
Orvieto Richternac — người phụ nữ mang danh xưng “Ma Nữ Ánh Dương”, khoác lên mình chiếc váy đen, chính là nhân vật đứng trên đỉnh cao của toàn bộ ma thuật sĩ trong Vương quốc Ahmad nổi danh về ma thuật trên khắp đại lục.
“Chào mừng con, Valeria. Không cần phải quá câu nệ.”
Orvieto đặt cây bút lông trong tay xuống rồi đứng dậy, mỉm cười dịu dàng đón tiếp Valeria. Nghe nói Orvieto đã gần bốn mươi tuổi, nhưng nếu chỉ nhìn bề ngoài, hẳn ai cũng nghĩ cô chỉ mới ngoài hai mươi. Trong giới nữ ma thuật sĩ còn truyền tai nhau rằng Orvieto trông trẻ trung như vậy chắc hẳn cũng nhờ sức mạnh của một loại “ma thuật” nào đó.
Orvieto mời Valeria ngồi xuống ghế sofa, đồng thời đặt trước mặt thiếu nữ một ly rượu vang đã được rót sẵn.
“Thật xin lỗi vì đã để con phải đích thân tới đây.”
“Không sao ạ.”
“Một lát nữa Hiera Glaphicos chuyên trách của con sẽ tới… thật là, để Dominus cao quý phải ngồi chờ khô thế này, lá gan của tên đó cũng không nhỏ đâu.”
Valeria nhấp một ngụm rượu vang trong ly, mỉm cười. Chính vì tính cách thẳng thắn, dễ gần như vậy — dù trông trẻ trung cũng là một nguyên nhân — mà Orvieto không mang dáng vẻ của một nhân vật trọng yếu được cả quốc gia nương tựa. Một số đại thần hay đại quý tộc, chỉ riêng việc gặp mặt thôi đã có vô số quy củ, so với họ thì Orvieto quả thực là người rất dễ tiếp cận.
Làm ướt đôi môi bằng rượu vang hảo hạng, Valeria mở miệng hỏi:
“Xin phép… trước khi Hiera Glaphicos tới, con có thể hỏi một câu được không?”
“Con muốn hỏi gì?”
“Hiera Glaphicos của Karin rất nhanh đã được quyết định là Petra, nhưng Hiera Glaphicos của con thì mãi vẫn chưa xác định được nhân tuyển, đó là vì sao vậy?”
“Con hẳn cũng biết, so với ma thuật sĩ thông thường, ma văn của Dominus có mật độ và độ phức tạp cao hơn nhiều, mà ma văn trên người con thì xu hướng này càng rõ rệt. Những Hiera Glaphicos có thể tu sửa được loại ma văn này rất hạn chế, vì vậy trong quá trình tuyển chọn đã tốn khá nhiều thời gian.”
“Ra vậy… nhưng bây giờ đã quyết định rồi đúng không? Rốt cuộc là ai vậy ạ?”
Đối diện câu hỏi của thiếu nữ, Orvieto chỉ nhún vai cười mà không đáp.
“Xin lỗi…”
“Cậu ta tới rồi.”
Orvieto đặt ly rượu xuống, tựa người vào bàn.
Gần như cùng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
“Mời vào.”
“Xin thất lễ.”
Nhìn thiếu niên theo tiếng gõ cửa bước vào văn phòng viện trưởng, Valeria bất giác mở to mắt.
Tuổi tác xấp xỉ Valeria, khoảng mười sáu mười bảy. Gương mặt vẫn còn nét non nớt, nhưng chiều cao lại vượt Valeria hẳn một cái đầu. Thân hình trông khá gầy, nhưng không tạo cảm giác yếu ớt. Có lẽ vì những chỗ cần có cơ bắp đều có cơ bắp săn chắc.
“Thật xin lỗi vì đã đến muộn.”
Thiếu niên tóc xám đậm hoàn toàn phớt lờ Valeria đang ngồi trên sofa, chỉ quay về phía Orvieto, cúi đầu thật sâu xin lỗi.
“Trễ mười phút… có chuyện gì sao?”
“Bị trưởng kỹ sư giữ lại.”
“Bị Abiol giữ lại à?”
“Vâng, ông ấy cũng nhờ tôi chuyển lời hỏi thăm viện trưởng.”
“… thôi được, cứ coi như vậy đi.”
Orvieto nở nụ cười dịu dàng, sau đó chuyển ánh mắt sang Valeria.
“— vị này là Dominus mới được tuyển chọn lần này, tiểu thư Valeria Costacurta. Dii, cháu hẳn biết gia tộc Costacurta chứ?”
“Vâng.”
“…?”
Nghe cuộc đối thoại giữa Orvieto và thiếu niên, Valeria lại một lần nữa cau mày. Vì cô cảm thấy mối quan hệ giữa Orvieto và thiếu niên này dường như rất thân mật.
Bất chấp những nghi hoặc trong lòng Valeria, Orvieto đặt tay lên lưng thiếu niên rồi nói:
“Đây là Dimitar Richternac.”
“Richternac…?”
Valeria lại mở to mắt, lặp đi lặp lại cái tên của thiếu niên.
“Cậu ấy mang họ Richternac, chẳng lẽ là —?”
“Đúng vậy, cậu ấy là cháu trai của ta.”
“Hả?”
“Từ hôm nay trở đi, cậu ấy sẽ là Hiera Glaphicos chuyên trách của con.”
“Hả hả hả?”
Nhìn Valeria vì quá sốc mà liên tiếp kêu lên, Dimitar Richternac khẽ mỉm cười, sau đó đặt tay phải lên ngực, chân thành cúi đầu nói:
“Từ nay mong được chỉ giáo, Costacurta điện hạ.”
Trong lời nói của thiếu niên có pha chút mỉa mai, nhưng Valeria gần như không nghe lọt tai. So với lời mỉa mai ấy, việc biết Hiera Glaphicos của mình lại là nam giới, hơn nữa còn là một thiếu niên tuổi tác gần mình, đã đủ khiến Valeria chịu đả kích lớn đến mức cứng họng.
Cái gọi là Hiera Glaphicos, nhiệm vụ chính là điều chỉnh, tu sửa, thậm chí viết lại ma văn được khắc trên toàn thân ma thuật sĩ khắc ấn.
Nói cách khác, khi cần thiết, Valeria buộc phải tự mình cởi bỏ y phục, để lộ làn da thuần khiết của mình trước mặt Hiera Glaphicos chuyên trách Dimitar.
“X, xin hỏi… th, thưa viện trưởng —”
Liên tục hít thở sâu, cuối cùng cũng bình tĩnh lại phần nào, Valeria mở miệng định hỏi Orvieto rốt cuộc chuyện này là thế nào.
Nhưng trước khi Valeria kịp nói, Dimitar đã lên tiếng trước.
“Vậy tôi xin phép cáo lui.”
“Đã về ngay rồi sao?”
“Vì tôi còn một số việc cần xử lý.”
“… tuy ta sẽ không hỏi chuyện riêng của cháu, nhưng cũng đừng quá ép bản thân nhé?”
“Vâng.”
“À còn nữa, lúc rảnh thì ghé qua nhà ta chơi nhé? Đứa trẻ đó chắc chắn sẽ rất vui.”
“Cháu sẽ làm vậy.”
Sau khi đáp lại một cách đúng mực những lời của Orvieto, Dimitar rời khỏi phòng viện trưởng. Đối với Valeria mà nói, cảm giác như mình không phải đến gặp Hiera Glaphicos, mà chỉ tình cờ bắt gặp Dimitar tới chào hỏi dì mình mà thôi.
“— Thưa viện trưởng!”
Sau khi Dimitar rời đi, Valeria nâng cao giọng hỏi lại:
“Rốt cuộc chuyện này là sao vậy!”
“Sao thế?”
“Sao còn hỏi ngược lại con —”
Đối diện vẻ mặt kinh ngạc của Orvieto, trong lòng Valeria dâng lên một cảm giác bất lực nghiêm trọng. Dù hôm nay là lần đầu tiên Valeria trực tiếp trò chuyện với Orvieto, nhưng cô hoàn toàn không ngờ rằng đệ nhất tài nữ của vương quốc, người được gọi là “Ma nữ Ánh Dương”, lại là một người ngây thơ tùy hứng đến vậy. Mỗi khi Orvieto làm gì hay nói gì, ấn tượng ban đầu của Valeria về cô lại từng chút một sụp đổ.
Valeria xoa xoa thái dương, hạ giọng nói:
“Xin hỏi… ừm… con muốn biết vì sao vừa rồi cậu con trai đó lại được chọn làm Hiera Glaphicos chuyên trách của con.”
“Như ta đã nói với con rồi, vì mật độ ma văn của con rất cao lại vô cùng phức tạp, số Hiera Glaphicos có thể xử lý loại ma văn này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Hơn nữa phụ thân con, Costacurta-dono, đã quyên góp cho Viện Ma Thuật một khoản tiền rất lớn, mong rằng dù thế nào chúng ta cũng phải chỉ định một Hiera Glaphicos tuyệt đối có thể bảo vệ an toàn cho con.”
“Ph, phụ thân con sao!”
“Dựa trên những cân nhắc đó, kết luận của chúng ta là để đứa trẻ đó làm Hiera Glaphicos cho con là tốt nhất… không, phải nói là lựa chọn duy nhất.”
“Xin đừng tùy tiện tự kết luận như vậy được không!”
Valeria đã quên mất mình đang nói chuyện với ai, vô thức nắm tay đập mạnh xuống bàn.
“Vì cậu ta là nam đó! Là nam giới!”
“Đúng vậy, đứa trẻ đó thật sự rất đáng tin cậy, kiếm thuật cũng cực kỳ cao minh —”
“Là nam đó! Nam! Nam! Con phải nói mấy lần nữa thì người mới hiểu, cậu ta là nam giới! Con là nữ mà lại bị chỉ định một Hiera Glaphicos nam… chuyện này thật sự quá, quá xấu hổ rồi!”
“Ồ, thì ra con đang lo chuyện đó sao?”
“Đối với con đó là vấn đề quan trọng nhất!”
Valeria mặt đỏ bừng, lớn tiếng nói:
“— vì con là Dominus! Không, cho dù không phải Dominus, lỡ như xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì…”
“Điểm này con không cần lo.”
Ngắt lời Valeria đang tức tối, Orvieto thản nhiên nói:
“Dii chỉ có hứng thú với những phụ nữ lớn tuổi hơn cậu ấy. Khẩu vị của đứa trẻ đó là như vậy.”
“Ý, ý người là sao…?”
“Nói cách khác, cậu ấy sẽ không có ý đồ gì với một cô em gái trẻ như con.”
“Chuyện, chuyện đó chưa chắc đâu! Không ai biết được trong lòng đàn ông rốt cuộc đang nghĩ gì cả —”
“Valeria.”
Orvieto lại cắt ngang Valeria, dùng giọng điệu ôn hòa nhưng mang theo uy nghi không thể diễn tả bằng lời mà nói:
“Ta nói không sao thì sẽ không có vấn đề. Dii tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện vượt quá khuôn phép với con — nếu như vậy vẫn chưa đủ để con tâm phục khẩu phục, thì không bằng lấy tính mạng của ta ra làm đảm bảo?”
“Viện trưởng…”
Đến mức Orvieto đã nói như vậy, Valeria cũng không thể tiếp tục nói gì nữa. Dù đôi môi cô vẫn run run như muốn nói thêm điều gì, nhưng cuối cùng vẫn không thể tiếp tục tranh luận, chỉ đành bất lực rời khỏi phòng viện trưởng.
“A u u —”
Bộ chiến bào Dominus lần đầu tiên mặc trên người hôm nay không hiểu vì sao lại khiến Valeria cảm thấy nặng nề khác thường. Cô chỉ bước đi một cách vô thức, ngay cả khi những người đi ngang qua đều cúi đầu hành lễ kính cẩn, Valeria cũng gần như không để ý. Đối với Valeria lúc này, sự thật rằng Hiera Glaphicos chuyên trách của mình lại là nam giới đã hoàn toàn lấn át niềm vui chính thức trở thành Dominus.
Không biết từ lúc nào, Valeria đã bắt đầu suy nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể thay đổi sự thật đã định này.
Tạm không bàn đến việc có phải vì quan hệ thân thích mà dẫn đến kết quả này hay không — dù cô không muốn tin Orvieto là người như vậy — nhưng Orvieto dường như vô cùng tín nhiệm thiếu niên tên Dimitar. Theo tình hình vừa rồi, cho dù Valeria có tìm Orvieto thêm vài lần để yêu cầu thay Hiera Glaphicos, e rằng đối phương cũng sẽ không đổi Dimitar.
Nhưng dù vậy, Valeria cũng không thể vì thế mà từ bỏ việc trở thành Dominus.
Dominus chính là thê tử của thần, trong bảy quốc gia của Liga Santourear/Liên Minh Thần Thánh chỉ có mười hai người. Ngay cả Vương quốc Ahmad hùng mạnh nhất đại lục cũng chỉ có đúng ba Dominus. Đối với các thiếu nữ có tài năng ma thuật, trở thành Dominus còn vinh dự hơn cả việc được con cháu vương công quý tộc để mắt tới, và đó chính là ước mơ của họ.
Huống chi Valeria còn có mục tiêu chấn hưng lại gia tộc Costacurta đã suy tàn. Không thể chỉ vì Hiera Glaphicos của mình là nam giới mà từ bỏ cơ hội khó khăn lắm mới có được, con đường dẫn đến thành công trong việc phục hưng gia tộc.
“—”
Valeria vừa đi vừa chạm vào đôi môi đang bĩu ra của mình, khi sắp bước ra khỏi sân trong của Viện Ma Thuật, cô đột nhiên dừng bước.
Valeria nhìn thấy thiếu niên ban nãy đang uể oải ngồi bên đài phun nước trong sân trong đầy nắng, không ngừng ngáp. Bộ dạng lười nhác ấy hoàn toàn khác với dáng vẻ trong phòng viện trưởng khi nãy, nhưng có lẽ đó mới chính là bản tính thật của cậu ta.
Valeria cau mày, bước về phía Dimitar Richternac.
“Richternac!”
“… hả?”
Nhìn Valeria tiến tới trước mặt, Dimitar dụi dụi đôi mắt ngái ngủ.
“Tôi sẽ nói thẳng với anh cho rõ.”
“Nói cái gì?”
“Xin anh lập tức từ chức.”
“Cô đang nói cái quái gì vậy?”
Giọng điệu của Dimitar vô cùng thiếu lịch sự, sự chân thành khi ở trong phòng viện trưởng đã biến mất hoàn toàn, thái độ trước mặt Orvieto quả nhiên chỉ là giả vờ. Dù cách dùng từ của Valeria cũng chẳng hơn gì mấy, nhưng nếu đối phương đã thô lỗ như vậy, mà cô còn dùng kính ngữ gọi anh ta là ‘đại nhân’ thì đúng là quá ngu ngốc.
Valeria lộ vẻ tức giận, chỉ thẳng vào mũi Dimitar nói:
“Hiera Glaphicos đó! Hiera Glaphicos! Tôi nói anh từ chức khỏi việc được chọn làm Hiera Glaphicos chuyên trách của tôi!”
“Cô đang nói nhảm cái gì vậy?”
Dimitar nhẹ nhàng gạt tay Valeria ra rồi đứng dậy.
Khi Dimitar đứng lên, rõ ràng cao hơn Valeria một đoạn. Điều đó khiến Valeria phải ngẩng đầu nhìn đối phương, nhưng khí thế của cô không hề bị áp đảo, lại lần nữa chỉ thẳng vào mũi Dimitar nói:
“Anh là sao vậy hả! Vô lễ với Dominus như thế! Thái độ này thì tôi càng không thể chấp nhận để anh làm Hiera Glaphicos chuyên trách của tôi. Trước khi làm viện trưởng mất mặt thì mau từ chức đi!”
“Đó là tự do của tôi, cô đừng xen vào.”
Dimitar lại gạt tay Valeria ra, dùng ngón giữa ấn lên sống mũi cô, nói bằng giọng khó chịu:
“Tôi là Hiera Glaphicos của cô, nhưng không phải nô bộc của cô. Trong lúc làm việc tôi đương nhiên sẽ giữ lễ nghi cần thiết, nhưng tôi không rảnh mà lúc nào cũng khúm núm trước cô đâu… thật là, tùy tiện bảo người khác từ chức Hiera Glaphicos, cô nghĩ mình là ai vậy?”
“Ưgụgụ!”
“Cô phát ra cái âm thanh quái gì thế, đồ ngốc. Thay vì lo chuyện đi hay ở của người khác, không bằng lo cho bản thân mình trước đi. Nếu cô gây ra rắc rối gì, cuộc đời của tôi cũng sẽ bị ảnh hưởng lớn đấy.”
“Anh, anh có vấn đề về đầu óc à?”
Valeria gạt tay Dimitar ra, che mũi mình lại. Với tính cách vốn không chịu thua của cô, Valeria đang chuẩn bị cho cậu ta biết thái độ của mình vô lễ đến mức nào.
“Tôi là Dominus đó. Anh dám —”
“Chào nhé —”
Đúng lúc Valeria chuẩn bị bùng nổ, một giọng chào trầm ổn vang lên. Valeria bị âm thanh đột ngột này làm giật mình, bất giác nín thở quay lại.
“Tôi nghe nói hai người đã gặp nhau rồi nên đoán chắc vẫn còn ở gần đây, có thể gặp được hai vị thật là may mắn.”
Một thanh niên mặc lễ phục của Templiers Aegis mỉm cười nói:
“— Lucius-sama!”
Valeria đẩy Dimitar ra, chạy tới trước mặt thanh niên.
“Đã lâu không gặp rồi, Lucius-sama!”
“Costacurta điện hạ… chúc mừng cô đã chính thức trở thành Dominus.”
Sau khi cung kính hành lễ, Lucius nắm lấy tay phải của Valeria, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay.
“Sao ngài lại khách sáo như vậy… xin cứ gọi tôi là Valeria thôi, Lucius-sama ♡”
Valeria uốn éo thân người, hai má hơi ửng đỏ, dùng ánh mắt si mê nhìn Lucius.
Lucius với thân phận là phó đoàn trưởng Templiers Aegis, đối với các tiểu thư khuê các thuộc giới quý tộc thường xuyên ra vào vương cung mà nói, là một tồn tại vô cùng đáng ngưỡng mộ. Không chỉ có dung mạo anh tuấn thanh tú, còn sở hữu tài năng xuất chúng, đối nhân xử thế hòa nhã, khiêm tốn lễ độ, tuyệt không ỷ tài mà kiêu ngạo. Thêm vào đó, hiện tại mới tròn hai mươi tuổi, lại là con trai độc nhất của Orvieto, tương lai có thể danh chính ngôn thuận kế thừa gia tộc Richternac. Những điều kiện tốt đến mức không tưởng ấy, càng khiến các cô gái đang liều mạng tìm kiếm một người chồng có tiền đồ xán lạn trong tương lai ùn ùn kéo đến.
Valeria đương nhiên cũng không phải ngoại lệ. Từ khi trở thành ứng viên Dominus và thường xuyên ra vào vương cung, chỉ cần tìm được cơ hội là cô sẽ nghĩ cách tiếp cận Lucius, để anh ghi nhớ dung mạo và tên mình. Dù người bạn thân Karin luôn lạnh lùng nhìn những hành động ấy của Valeria, nhưng một khi đã chính thức trở thành Dominus, cô sẽ có tới chín năm không thể sống cuộc sống như một thiếu nữ bình thường. Đối với Valeria mà nói, tìm cách tiếp cận Lucius cũng xem như niềm vui nho nhỏ trong khoảng thời gian này.
“Lucius-sama! Có một chuyện riêng mong ngài có thể đáp ứng… Để chúc mừng tôi nhậm chức Dominus, tôi sẽ tổ chức một buổi tiệc nhỏ tại hàn xá. Nếu được, mong Lucius-sama cũng có thể quang lâm—”
“Ồ ồ, thật xin lỗi, chuyện này để hôm khác nói nhé—xin lỗi.”
Không hề mang ác ý khi ngắt lời Valeria, Lucius chỉnh lại chiếc áo choàng tượng trưng cho địa vị phó đoàn trưởng Templiers Aegis, sau đó bước tới trước mặt Dimitar.
“Tôi nghe mẹ nói rồi. Dii, lần này em thật sự đã rất cố gắng.”
“Cũng chưa đến mức mọi người nói đâu.”
“Chậc…?”
Nhìn thấy Lucius và Dimitar nói chuyện thân mật như vậy, Valeria lại một lần nữa kinh ngạc mở to mắt. Ngay cả những tiểu thư quý tộc thường xuyên ra vào cung đình, cũng chỉ có thể nói vài câu xã giao với Lucius. Thế nhưng với thiếu niên kiêu ngạo, vô lễ lại khiến người ta bực mình này, Lucius không chỉ chủ động bắt chuyện. Hơn nữa, thiếu niên ấy không những không tỏ ra vui mừng, mà còn làm bộ khinh thường quay mặt đi. Cảnh tượng này trong mắt Valeria quả thực khiến cô khó mà tin nổi.
“Nhưng mà, Hiera Glaphicos chuyên thuộc của Dominus đâu phải ai cũng có thể làm. Ít nhất cũng khác với Templiers Aegis, nơi chỉ cần là con em quý tộc là có thể dễ dàng gia nhập, đây là một thế giới phân cao thấp bằng thực lực, đúng không?”
“Việc em trở thành Hiera Glaphicos chắc cũng là do dì ấy sắp xếp sẵn rồi nhỉ?”
“Dù là họ hàng, mẹ anh cũng sẽ không để người không có thực lực đảm nhiệm một vị trí không xứng với năng lực của mình. Phái em làm Hiera Glaphicos chuyên thuộc của Dominus, tức là bà đã công nhận em có thực lực đó—đừng xem thường dì của em.”
“Không, em không có ý đó…”
Dimitar gãi đầu, nở nụ cười có phần ngượng ngùng.
“Ưm ngííííí!”
Hoàn hồn lại, Valeria phát ra một tiếng kêu kỳ quái, phá vỡ bầu không khí thân thiết giữa Lucius và Dimitar, rồi bước tới giữa hai người hỏi:
“—Lucius-sama, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
“Hả? Không, cô hỏi như vậy tôi cũng không biết nên trả lời từ đâu…”
Lucius có chút không hiểu ra sao nhìn sang Dimitar, nghiêng đầu hỏi:
“Cậu có giải thích rõ ràng cho tiểu thư Valeria chưa?”
“Em không có nghĩa vụ phải làm vậy.”
“Em thật là…”
Lucius cười khổ kèm theo tiếng thở dài, rồi nói với Valeria:
“Có lẽ cô đã nghe mẹ tôi nói rồi, Dimitar là họ hàng của tôi, mẹ của chúng tôi là chị em họ.”
“Chuyện này… tôi có nghe nói qua.”
Điều Valeria muốn hỏi không phải chuyện đó, mà là vì sao quan hệ giữa hai người họ lại thân thiết đến vậy. Cha mẹ cô cũng có một hai người chị em họ, nhưng quan hệ giữa cô và con cái của họ lại chẳng mấy thân cận. Đại khái chỉ biết tên, thậm chí có người đến tên cũng không biết, quan hệ họ hàng có thể nói là vô cùng nhạt nhòa.
Thế nhưng quan hệ giữa Lucius và Dimitar lại giống như bạn bè thân thiết, điểm này khiến Valeria không thể chấp nhận được. Chính xác hơn, là khiến cô cảm thấy ghen tị.
Dimitar quan sát sự thay đổi trên gương mặt Valeria, nở nụ cười đầy ác ý rồi đưa tay khoác vai Lucius.
“A a…!”
“Bởi vì cha mẹ tôi mất sớm, trước khi bắt đầu tự lập sống một mình, tôi đều ở nhà Lucius.”
“Thế mà lại không dùng kính ngữ với Lucius-sama…! Hơn nữa trước đây còn ăn ở không tại nhà Lucius-sama!”
Valeria cảm thấy toàn thân máu như sôi trào. Có lẽ nhận ra phản ứng của cô, Lucius lắc đầu cười nói:
“Không phải ăn ở không đâu. Với tôi, Dii giống như em trai ruột vậy.”
“E—em trai…!”
Dimitar vẫn luôn chú ý tới biểu cảm của Valeria, lần nữa nhếch khóe miệng, lộ ra nụ cười như kẻ chiến thắng.
“Bởi vì hiện tại toàn bộ gia tộc Richternac chỉ còn mẹ tôi, tôi và Dii ba người. Cho nên dù là tôi hay mẹ tôi, đều xem Dii là người nhà rất thân thiết, và vô cùng tin cậy em ấy.”
“Đừng nói vậy chứ, lần nào cũng là tôi được mọi người một chiều chăm sóc mà.”
Giống như cố tình làm cho Valeria thấy, Dimitar vỗ vai Lucius một cái. Nói là giống như cố ý, chi bằng nói thẳng Dimitar vốn dĩ là cố tình. Bởi vì cậu ta đã nhìn ra Valeria có hảo cảm với Lucius, nên mới cố ý làm vậy.
Đối diện với Valeria đang tức đến nghiến răng, như thể sắp cắn bật máu nướu, Lucius vẫn giữ thái độ hoàn toàn không hiểu tâm tư của cô, nở nụ cười sảng khoái nói:
“Nhưng Dii không phải dựa vào quan hệ với mẹ tôi mới trở thành Hiera Glaphicos chuyên thuộc của cô đâu.”
“Ừ, ừm… chuyện đó giờ không còn quan trọng nữa…”
“Dii không chỉ là một Hiera Glaphicos ưu tú, mà còn là một hộ vệ quan rất xuất sắc. Chỉ là miệng hơi độc một chút thôi…”
“Ồ, ừm…”
Dù Valeria rất muốn phản bác rằng miệng của Dimitar đâu chỉ là “hơi” độc, nhưng cô không thể phủ nhận lời Lucius nói, chỉ đành miễn cưỡng nặn ra một nụ cười cứng đờ đáp lại.
“—Dù thế nào đi nữa, nếu gặp phải vấn đề gì khó khăn thì cứ nhờ Dii giúp nhé. Đừng thấy cậu ấy còn trẻ, Dii đã từng trải qua không ít chuyện đâu.”
Valeria rất muốn đáp lại “tình huống hiện tại chính là một vấn đề khó khăn”, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra được, chỉ có thể cố gắng vận động cơ mặt cứng ngắc, khó khăn lắm mới nặn ra được một chút ý cười.
“Vậy thì tiểu thư Valeria, tôi xin phép cáo lui trước—Dii, đừng gây ra sai sót gì đấy.”
“Biết rồi.”
Dimitar vẫy tay tiễn Lucius rời đi, còn Valeria chỉ để làm cho vạt áo chiến bào tung bay một cách tao nhã và khụy gối hành lễ thôi cũng đã tốn của cô không ít công sức.
“—Tạm biệt.”
Khi bóng lưng của Lucius biến mất khỏi tầm mắt, Dimitar ngáp một cái thật to, rồi cũng bước đi rời khỏi.
“A—đợi, đợi đã!”
Valeria đột ngột gọi Dimitar lại.
“Tôi vẫn chưa nói xong—”
Dimitar quay đầu nhìn Valeria, khịt mũi một tiếng rồi lộ vẻ đắc ý nói:
“…Nếu dù thế nào cô cũng muốn tôi từ chức Hiera Glaphicos, thì cứ trực tiếp bẩm báo với bệ hạ đi—nhưng làm vậy sẽ khiến viện trưởng bản viện, người đã tiến cử tôi, mất mặt nghiêm trọng đấy, điểm này cô đừng quên.”
“…!”
Khi Valeria còn chưa kịp đáp lời, Dimitar đã sớm biến mất không còn tăm hơi.
Việc cuối cùng không thể phản bác đối phương, chẳng hiểu vì sao lại khiến Valeria cảm thấy vô cùng bực bội. Cô không cam lòng đưa hai tay gãi đầu, làm mái tóc vàng xinh đẹp vốn được buộc gọn trở nên rối tung.
“Ưm ngííííí!”
※
Puyol giống như một con chó hoang đói bụng, hoảng hốt đi tới đi lui trong văn phòng. Tiếng binh sĩ chạy bên ngoài cửa sổ khiến ông ta sợ đến hồn vía lên mây, vội vàng trốn ra sau bàn làm việc.
“Thị trưởng… xin ngài đừng sợ hãi như vậy.”
Mazali, người thống lĩnh lực lượng đồn trú địa phương, dùng giọng bất đắc dĩ nói. Puyol vừa nghe liền sờ sờ bộ ria mép, bắt đầu làm mấy động tác giãn người phía sau bàn.
“Ông, ông đang nói gì vậy, tôi đâu có sợ, tôi sao có thể sợ được chứ. Đ-đây chỉ là tôi rèn luyện thể lực phòng khi một ngày nào đó thật sự xảy ra chuyện mà thôi. Hự, hơ, ha!”
“Giờ thì đại sự thật sự đã xảy ra rồi.”
Đội trưởng Mazali ngồi trước chiếc bàn tròn dùng cho hội nghị, sau khi thở dài thật sâu thì khoanh tay trước ngực.
“…Dù tôi miệng nói xin ngài đừng sợ, nhưng tình hình hiện tại quả thật vô cùng không lạc quan. Bởi vì đã có một phần ba thị trấn bị phản đồ chiếm cứ, hơn nữa người muốn gia nhập bọn chúng dường như cũng ngày một nhiều.”
“V-vậy thì ông đừng nói toàn những chuyện khiến tôi sợ như thế chứ…”
“Tôi nhất định phải để ngài nắm rõ chính xác tình hình hiện tại.”
“Ông nói vậy cũng đúng…”
Thị trưởng Puyol lắc lư thân hình hơi mập mạp, ngồi xuống chiếc ghế chuyên dụng của mình, một tay chống má rồi bắt đầu nghịch bút lông.
“Cái đó à, tấu sớ trước đây gửi lên thủ đô để cầu viện, không biết đã được gửi tới nơi chưa? Chỉ dựa vào lực lượng đồn trú ở đây thì e rằng rất khó trấn áp được đám phản đồ đó, đúng không?”
“Xem ra đúng là vậy, hơn nữa còn có báo cáo cho thấy trong đám phản đồ có kẻ biết sử dụng chiến đấu ma thuật. Nếu để bọn chúng tiếp tục làm càn, có khi một ngày nào đó thật sự phải từ bỏ tòa thành này.”
“Cái gì? Thị trấn này thậm chí còn không có phân viện của Viện Ma Thuật, sao có thể xuất hiện cư dân biết dùng ma thuật được chứ?”
“Đúng vậy, có lẽ là từ nơi khác tới. Tôi nghĩ rất có thể chính là những kẻ không biết từ đâu xuất hiện đó đã trợ giúp và dẫn phát cuộc phản loạn lần này.”
“Ừm ừm ừm… đúng rồi, viện binh rốt cuộc bao giờ mới tới?”
“Chuyện này thì… cho dù tấu sớ đã được gửi tới, việc có lập tức phái viện binh đến hay không vẫn còn là điều chưa biết.”
“T-tại sao chứ?”
“Bởi vì Seriba quá gần biên giới quốc gia.”
Đội trưởng Mazali lộ vẻ phiền muộn rồi nhún vai.
Vị thị trưởng để ria mép này có lẽ rất giỏi xử lý nội chính, nhưng lại hoàn toàn không có năng lực phán đoán và quyết định cũng như hiểu biết về quân sự. Đối mặt với sự kiện khẩn cấp lần này, Mazali gần như phải một mình xử lý mọi việc. Dù điều đó khiến ông cảm thấy vô cùng đau đầu, nhưng ông vẫn không hề than phiền. Bởi vì Mazali là một quân nhân, từ trước đến nay luôn tuân theo điều răn “dù gặp bất cứ tình huống nào cũng phải làm tròn bổn phận của mình”.
Mazali dùng ngón tay chỉ vào tấm bản đồ trải trên bàn rồi bắt đầu giải thích.
“—Như ngài thấy, chỉ cần vượt qua dãy núi phía nam, là lãnh thổ của đám man giáo đồ, mà ảnh hưởng của Bigelow ở khu vực đó là vô cùng lớn.”
“Chuyện này tôi đương nhiên biết, dù gì tôi cũng là thị trưởng của Seriba mà!”
Puyol lộ vẻ tức giận rồi đập bàn một cái, nhưng ngay sau đó lại nghiêng đầu hỏi:
“Vậy tại sao chuyện này lại trở thành nguyên nhân khiến viện binh đến muộn?”
“Bởi vì nếu phái đại quân tiến vào trấn này, nhất định sẽ kích động Bigelow.”
“Ý ông là…?”
“Bigelow sẽ cho rằng đây là dấu hiệu chúng ta sắp xâm phạm biên giới của hắn, rất có khả năng cũng sẽ điều quân vượt núi mà đến.”
“Cái gì! V-vậy thì tệ quá rồi! Nếu sơ suất một chút, rất có thể sẽ diễn biến thành xung đột quân sự với Bigelow ngay tại khu vực này đúng không? Đến lúc đó cuộc phản loạn này căn bản chỉ là món khai vị thôi!”
“Đúng vậy. Cho nên khả năng không thể lập tức phái viện binh tới là rất cao.”
“V-vậy cũng rất tệ mà! Chỉ dựa vào lực lượng đồn trú yếu ớt ở thị trấn biên giới này, sức chiến đấu căn bản không thể trấn áp được đám phản đồ đó!”
“Lực lượng đồn trú nghèo nàn như vậy, thật xin lỗi nhé…”
Dân số của Seriba khoảng hai nghìn người, mà số binh sĩ đồn trú còn chưa tới bốn trăm. Theo tình hình hiện tại, có khoảng một phần ba đã phản loạn, tính ra số phản đồ đã gần bảy trăm người. Tất nhiên không phải toàn bộ phản đồ đều có năng lực chiến đấu, hơn nữa phe ta cũng là chính quy quân, sẽ không dễ dàng bại trận chỉ vì chênh lệch con số đơn thuần. Nhưng về sau sẽ phát triển ra sao thì vẫn không thể đoán trước được. Dù sao thì ngay cả trong quân đồn trú hiện tại cũng đã bắt đầu xuất hiện kẻ phản bội.
“—Nói đi nói lại, có khi phía sau cuộc phản loạn lần này, chính là Bigelow và đám man giáo đồ đang ngấm ngầm giở trò cũng không chừng!”
“Cho dù là vậy, tình cảnh của chúng ta vẫn không thay đổi—tóm lại, trước khi sứ giả hoặc viện binh từ thủ đô tới nơi, chúng ta cũng chỉ có thể dựa vào lực lượng hiện có để cầm cự. Mong thị trưởng ngài cũng phải chuẩn bị sẵn giác ngộ này.”
“T-tôi dù có chuẩn bị giác ngộ thì cũng chẳng giúp được gì đâu! Vì tôi vốn là một thư sinh yếu đuối mà!”
“Xin đừng nói bằng giọng điệu đầy tự hào như vậy.”
Đội trưởng Mazali đứng dậy, kéo thấp vành mũ, đồng thời lại một lần nữa thở dài đầy bất đắc dĩ.
0 Bình luận