Khẩu lệnh của Haruyuki vừa dứt, bầu không khí khô khốc của màn chơi Đất Cháy bỗng rung động và gợn sóng lăn tăn.
Như thể có một công tắc vừa được bật lên, mọi âm thanh xung quanh — từ tiếng gió hú xa xăm, tiếng còi báo động dồn dập của thanh HP sắp cạn kiệt, cho đến tiếng đổ nát kinh hoàng khi đối thủ đấm xuyên qua những bức tường dày đặc để tiến về phía cậu — thảy đều tan biến.
Haruyuki đứng lặng giữa căn phòng bê tông cháy sạm rộng lớn, bao trùm bởi một sự im lặng nặng nề. Rồi đột nhiên, một cảm giác bùng nổ từ một điểm duy nhất bên trong cơ thể cậu.
Đau. Đau đến xé lòng.
Tựa như một ngọn thương nung chảy đâm xuyên thấu giữa hai bả vai. Tầm nhìn của cậu bị bao phủ bởi một vầng hào quang trắng xóa, trong khi vô số tia lửa điện bắn tung tóe trong đại não. Hơi thở ảo nghẹn lại. Ngay cả suy nghĩ cũng vỡ vụn thành ngàn mảnh, văng tung tóe khắp nơi.
"...Ư... Hự... Aaaaaa!!" Toàn thân cậu uốn cong ra sau như một cánh cung vừa bắn đi mũi tên, một tiếng thét khàn đục bật ra khỏi miệng. Thế nhưng, đột ngột có một giọng nói vang lên từ nơi xa xăm — dù có lẽ nó đang ở gần cậu hơn bất cứ thứ gì khác.
Vô ích thôi.
Ta không còn có thể tách rời khỏi vật chủ này nữa.
Bởi sự phẫn nộ, bi thương và tuyệt vọng tột cùng của các ngươi, bộ giáp khởi nguyên từ Destiny không thể bị thay đổi. Chúng ta không khao khát gì ngoài máu. Chỉ có sự tàn sát vô tận. Chỉ có một cuộc diễu hành vĩnh cửu của tai ương.
Trước tầm mắt trắng xóa, hàng loạt mảnh vỡ hình ảnh lướt qua liên tiếp, như thể một màn hình "video gợi ý" đang xâm chiếm tâm trí cậu. Tâm điểm của tất cả là một Avatar chiến đấu dạng hiệp sĩ, cơ thể bao phủ trong bộ giáp nặng nề màu bạc đen. Nhưng mỗi lần hình ảnh lóe lên, thiết kế của nó lại thay đổi.
Vô số răng nanh mọc ra từ rìa chiếc mũ giáp dạng trùm đầu.
Những xúc tu kỳ quái xoắn xuýt vươn ra từ khắp vùng mặt.
Mái tóc bạc dài rủ từ dưới mũ giáp xuống tận gót chân.
Ngọn lửa đỏ rực bốc lên từ đầu, tựa như hơi thở của rồng.
Và một thanh đại đao tà ác vung vẩy bên dưới phần kính che mắt vuốt nhọn, ép sát đôi mắt.
Haruyuki bản năng nhận ra rằng đó chính là các thế hệ kế tiếp của Chrome Disaster. Hình dáng có thể khác nhau, nhưng màu sắc của giáp trụ, luồng sát khí bóng tối và phong cách chiến đấu điên cuồng thì hoàn toàn đồng nhất. Trong những mảnh ký ức đó, các hiệp sĩ vung kiếm, xé xác bằng móng vuốt và đâm chọc bằng răng nanh như bị một lực lượng vô hình cưỡng chế. Họ gào thét, than khóc trong cơn phấn khích khi tàn sát cả nhóm Avatar chiến đấu, những kẻ vốn chẳng phải đối thủ của họ.
Khi hình ảnh mờ dần, giọng nói lại vang lên trong đầu cậu lần nữa:
Đập nát. Và ngấu nghiến. Đó là điều ngươi khao khát.
Hãy ăn, hãy chiếm lấy, để trở nên mạnh mẽ vô hạn. Cho đến khi chỉ còn mình ngươi đơn độc giữa vùng đất hoang của Thế giới Gia tốc.
Cho đến khi thế giới này lụi tàn.
Từ chính giữa cột sống — ngay vị trí mà móc sắt của Disaster đời thứ năm đã đâm xuyên qua — một cơn đau như tia chớp trắng buốt tỏa ra, đâm thấu vào các chi. Nhưng Haruyuki nghiến chặt răng để không bật ra tiếng thét. Nếu bây giờ cậu đầu hàng trước xung động hủy diệt, mọi thứ sẽ trở nên vô nghĩa.
Nỗi đau của Niko khi buộc phải kết liễu Cherry Rook — vừa là bậc cha chú vừa là người bạn thân nhất — để thực hiện nghĩa vụ của một Quân Vương.
Tình yêu của Chiyuri, người đã kéo Haruyuki trở lại từ bờ vực khi cậu bắt đầu hóa điên tại Hermes' Cord bằng cách đưa bộ giáp trở lại trạng thái hạt mầm.
Khát khao của Kuroyukihime, người đã chạm đến Haruyuki đang trốn chạy trong góc tối của mạng nội bộ và trao cho cậu đôi cánh mang tên hy vọng.
Và lời nguyện cầu của một cô gái nhỏ bé trú ngụ trong góc bộ giáp, người đã chờ đợi suốt một thời gian dài đằng đẵng...
Cơn đau cứ thế lớn dần, vô tận, vượt qua giới hạn của cảm giác vật lý để trở thành một cơn bão năng lượng cuồng bạo toan xé nát ý thức của Haruyuki. Mọi thứ sẽ chấm dứt nếu cậu chỉ cần thốt lên cái tên "Disaster". Cậu biết điều đó, nhưng cậu vẫn dốc cạn chút sức tàn của tinh thần để chống chọi đến cùng.
Đúng lúc đó, từ nơi xa xăm của thế giới rực rỡ ấy, một giọng nói khác lại tìm đến cậu.
Hãy tin tưởng.
Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Chị biết em có thể làm được, chính là em. Em là người mà chị đã luôn chờ đợi bấy lâu nay...
Giọng nói ấy chắc chắn là của cô gái vàng kim đã hiện ra trước mặt cậu như một ảo ảnh lúc trước. Haruyuki dùng chút sự tập trung ít ỏi còn sót lại để đáp lại ngắn gọn.
Em xin lỗi. Em không phải là người đặc biệt mà chị đang chờ đợi đâu. Em đầy rẫy khuyết điểm. Lúc nào cũng lo âu. Làm gì cũng hỏng bét. Em chẳng thể tin tưởng ai nên cứ thế chạy trốn, dù bản thân còn chẳng thể tự đi thẳng trên đôi chân mình. Em thật thảm hại.
Nhưng giờ đây, em có một điều để tự hào.
Em đã biết cách yêu quý mọi người một lần nữa. Rất nhiều người, nhiều vô kể. Em vẫn chưa thích bản thân mình, cũng chẳng tin vào chính mình, nhưng dù vậy, em vẫn có thể tiếp tục chiến đấu vì họ. Bây giờ em đã hiểu điều đó. Chẳng có gì to tát, nhưng em muốn làm tất cả những gì có thể để bảo vệ chốn nương náu ấm áp của chúng em...
Những suy nghĩ đó của Haruyuki, như một ngọn đuốc sắp tắt, đã được giọng nói dịu dàng ấy hồi đáp.
Như thế là quá đủ rồi. Suy cho cùng, chính điều đó đã là minh chứng cho sức mạnh.
Bên trong Haruyuki, vang lên một tiếng nứt vỡ khẽ khàng nhưng đanh thép. Đó không phải tiếng vọng của sự sụp đổ. Mà là âm thanh của một thứ gì đó đang phá vỡ lớp vỏ hạt mầm cứng nhắc để vươn mình. Tiếng vang của sự khai sinh.
Một màu bạc trong vắt như hơi lạnh của tuyết tan trào ra, cuộn trào khỏi cơ thể cậu, đẩy lùi cơn đau nhức nhối. Haruyuki mở to mắt.
Một lớp giáp lấp lánh đang mượt mà bao phủ lấy những ngón tay của cánh tay phải còn lại. Một sắc bạc thuần khiết và chân thực hơn cả lớp vỏ nguyên bản của Silver Crow đang phủ lên bộ giáp.
Thiết kế của nó đầy uy lực nhưng tuyệt nhiên không có chút gì tà quái. Từ lòng bàn tay đến cổ tay, lên đến khuỷu tay, rồi bắp tay, bộ giáp tự trang bị với những tiếng kim loại va chạm lanh lảnh đầy trấn an. Mỗi khi cảm nhận được một phần trọng lượng vững chãi bám vào, một sức sống mạnh gấp đôi sức nặng bộ giáp lại tràn ngập cơ thể cậu, khiến người cậu như nhẹ bẫng đi.
Bản năng mách bảo Haruyuki rằng món Vũ khí Tăng cường màu bạc này chính là hình dạng nguyên thủy của "Disaster", của Armor of Catastrophe: đó chính là "The Destiny". Ngôi sao Theta trong Thất Khí (Seven Arcs), được thờ phụng bên cạnh ngôi sao Epsilon — thanh trường kiếm Infinity — chính là bộ giáp đang bao phủ lấy cậu lúc này.
Rất lâu về trước, đã có người thành công tiến vào Lâu đài và đoạt lấy Destiny. Nhưng sau đó, một điều gì đó — "rất nhiều nỗi buồn", như lời cô gái vàng kim nói — đã xảy ra, khiến hình dạng bộ giáp bị vặn xoắn thành Disaster. Khi Fuko Kurasaki và Utai Shinomiya nói về "bốn món Arcs đã được xác nhận", họ đang ám chỉ thanh đại đao Impulse của Thanh Vương, chiếc khiên lớn Strife của Lục Vương, vương trượng Tempest của Tử Vương, và món cuối cùng chính là Disaster mà Haruyuki đang sở hữu.
Khi hiểu ra điều này, sức mạnh kinh thiên động địa ẩn trong bộ giáp Tai ương bỗng trở nên hợp lý. Nếu xem xét việc nó là một trong Thất Khí, và ngôi sao Epsilon hiện đang bị niêm phong trong khi ngôi sao Eta vẫn chưa bị chạm tới, thì không hề quá lời khi nói đây là món Vũ khí Tăng cường mạnh nhất Thế giới Gia tốc.
Lúc này đây, bằng cách gọi tên thật của bộ giáp, Haruyuki đang cố gắng triệu hồi hình dáng nguyên bản trước khi nó bị biến đổi. Nếu thành công, sẽ không có sự can thiệp tâm trí nào xảy ra khi trang bị. Và mặc dù chức năng "tiên đoán tương lai" — thứ từng giúp cậu tàn sát kẻ thù mạnh mẽ Rust Jigsaw một cách dễ dàng — sẽ không còn nữa, nhưng cậu không cần loại sức mạnh đó trong trận chiến này.
Cậu không muốn "đánh bại" một Cyan Pile đang trang bị ISS.
Takumu đã không ngừng tự dằn vặt vì những tội lỗi trong quá khứ, và giờ đây khi cậu ấy cuối cùng cũng bị dồn đến chân tường của sự tuyệt vọng, Haruyuki đơn giản chỉ muốn nói với cậu ấy. Nói cho cậu ấy biết rằng bản thân Haruyuki Arita này tin tưởng, dựa dẫm và cần người bạn Takumu Mayuzumi này đến nhường nào. Cậu muốn tung ra một cú đấm chứa đựng toàn bộ những cảm xúc ấy, một đòn dứt điểm cuối cùng. Cậu muốn mượn sức mạnh để đập tan luồng sát khí bóng tối đó, bằng chút pixel ít ỏi còn lại trong thanh HP.
Như đáp lại lời nguyện cầu của Haruyuki, bộ giáp bạc thuần khiết tiếp tục hiện ra. Một miếng bảo vệ khuỷu tay lớn, rồi ánh sáng trải dài từ đó lên bắp tay.
Thế nhưng.
Ngay khi bộ giáp chuẩn bị chạm tới vai, cậu bỗng cảm nhận được một sự kháng cự mãnh liệt. Một tiếng gầm hung hãn vang lên bên tai, và cậu nhận ra đó là tiếng nói của linh hồn trú ngụ trong cánh tay, giọng nói của con thú dữ mang tên Disaster. Con thú không chịu biến mất. Nó phẫn nộ vì chỉ có Destiny — món Vũ khí Tăng cường mà nó chiếm hữu — bị triệu hồi, nên nó đang cố gắng can thiệp vào quá trình kiến tạo vật thể.
Rắc rắc! Một tiếng nghiến dữ dội xé toạc cơ thể, và bộ giáp bạc dừng lại khi mới che được một nửa vai phải của Silver Crow. Ở góc trái tầm mắt, một dòng văn bản hệ thống nhấp nháy bất thường: YoU EQUIPPED AN ENHANCED ARMAMENT: THE... Cậu có thể đọc được đến đó, nhưng phía sau chỉ là những ký tự lờ mờ của chữ D, S và T hiện lên.
Mọi giọng nói và cơn đau lùi xa rồi biến mất hẳn.
Trong thoáng chốc, sự im lặng — thứ đặc trưng của màn chơi Đất Cháy — bao trùm không gian cháy sạm tại tầng một của tòa nhà B chung cư đời thực. Ở trung tâm căn phòng tối tăm, Haruyuki giơ cánh tay phải đã được bao phủ trong bộ giáp mới lên và siết chặt thành nắm đấm.
Và rồi, bức tường phía trước vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, một hình bóng khổng lồ hiện ra từ phía bên kia.
Luồng sát khí đen kịt bao phủ Cyan Pile — Takumu — đã trở nên đậm đặc hơn bao giờ hết. Màu xanh nhạt nguyên thủy của bộ giáp đã bị che khuất; chỉ còn con mắt đỏ ngầu của ISS Kit ký sinh trên Pile Driver ở tay phải là tỏa sáng rực rỡ. Ngay cả tròng mắt sau khe hở mặt nạ cũng chuyển từ xanh nhạt sang tím sắc lạnh. Đôi mắt đó nhìn chằm chằm vào Haruyuki.
Cuối cùng, một giọng nói trầm thấp vang lên: "Đó là hình dáng nguyên thủy của Armor of Catastrophe sao?"
Dù đang bị thúc đẩy bởi những xung động hủy diệt, Takumu dường như vẫn không mất đi khả năng thấu thị.
Haruyuki nhìn xuống cánh tay phải bọc giáp mới và gật đầu. "Ừ. Dù tớ không thể triệu hồi được gì hơn ngoài một cánh tay..."
"Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đã cực kỳ ấn tượng rồi. Cậu có lẽ là Burst Linker đầu tiên trong số tất cả những kẻ bị bộ giáp này nuốt chửng có thể kháng cự lại sức mạnh của nó." Giọng Takumu dịu dàng nhưng gần như không có âm sắc; nó vang lên rỗng tuếch. "Cậu mạnh lắm, Haru. Cậu biết không, nếu cậu chỉ cần đầu hàng trước sự cám dỗ của bộ giáp, cậu sẽ có sức mạnh gấp hàng chục, hàng trăm lần hiện tại, vậy mà cậu vẫn có thể chiến đấu lại nó. Nếu nó ký sinh vào tớ, nó sẽ nuốt chửng tớ ngay lập tức. Tớ chắc chắn sẽ nhe nanh múa vuốt với cậu, với Chii, và cả Sư phụ nữa..."
"Không đời nào. Taku, cậu chắc chắn sẽ triệu hồi được nhiều hơn một cánh tay của Destiny. Cậu sẽ có được toàn bộ nó. Tớ tin là như thế," Haruyuki khẳng định ngay lập tức, nhìn thẳng vào mặt nạ của Cyan Pile.
Nhưng Takumu gục đầu xuống, có lẽ để trốn tránh cái nhìn và những lời nói đó. "Cậu vẫn chưa hiểu sao, Haru?" cậu ấy thầm thì, giọng hơi run rẩy. "Tớ... tớ không phải loại người mà cậu có thể nói những lời như vậy. Tớ chỉ đang diễn kịch thôi. Sự thật là, bên trong tớ luôn đố kỵ với người khác. Tớ căm ghét họ. Tớ không muốn người ta hạnh phúc; tớ cầu nguyện cho họ gặp bất hạnh. Tớ cười thầm trong bóng tối khi đối thủ bị điểm kém; tớ thấy hả dạ khi kẻ cạnh tranh vị trí chính thức trong đội bị chấn thương. Khi hai người bạn thân nhất của tớ — những người quan trọng nhất đời tớ, những người đã bên tớ từ khi mới lọt lòng — ngừng trò chuyện với nhau? Tớ đã giả vờ lo lắng, nhưng thực tâm tớ lại thấy nhẹ nhõm."
Từ khe mắt giờ đây đã mất sạch ánh sáng, vài hạt trắng li ti tràn ra. "Đó mới là tớ. Đó mới là một Takumu Mayuzumi thực sự!" Cậu ấy hét lên như đang nôn ra máu, và sát khí đen ngòm phun ra từ cơ thể càng mạnh hơn, bốc cao tận trần nhà.
Thình. Cyan Pile bước tới một bước, mặt đất cháy sạm của màn chơi nứt vỡ dưới chân cậu ấy. Một áp lực đè nặng lên Haruyuki, đe dọa sẽ hất văng cậu ra sau nếu chỉ cần lơ là một giây, nhưng cậu vẫn chống chọi lại sức mạnh đó và mở lời lần nữa.
"Taku. Tớ về cơ bản cũng y hệt như cậu thôi." Cậu cố gắng giữ giọng không run và bắt đầu bình thản kể câu chuyện của mình. "Nếu so sánh về số người mà chúng ta từng nguyền rủa trong lòng, tớ chắc chắn tệ hơn cậu gấp mười lần. Cậu nghĩ tớ chưa từng đố kỵ với cậu, chưa từng ghen tị với cậu sao? Lý do duy nhất tớ có thể kháng cự lại sự cám dỗ của bộ giáp là vì bên trong tớ cũng đen tối y như nó vậy."
Takumu im lặng, cơn bão đen kịt quanh cậu ấy dịu đi đôi chút. Đôi vai cậu ấy rung nhẹ.
"Hì. Hì hì. Cách nói chuyện của cậu chẳng thay đổi gì từ khi chúng ta còn bé. Phải rồi... Cậu vẫn luôn như vậy. Cậu luôn kiểm soát được những phần tối tăm trong tim mình. Không giống tớ, lúc nào cũng cố tỏ ra vẻ ngoài hào nhoáng..."
"Chúng ta chẳng khác gì nhau cả! Cậu và tớ, chúng ta giống hệt nhau! Chúng ta lạc lối, chúng ta lo âu, và ngay khi nghĩ mình đã tiến được một bước, chúng ta lại đâm sầm vào một bức tường. Nhưng dù có tất cả những chuyện đó, lý do tớ đi được đến tận đây là vì có cậu luôn ở bên cạnh tớ! Nên tớ biết cậu cũng có thể chống lại sức mạnh đen tối này! Cậu có thể chiến đấu, phá vỡ nó và tiến bước một lần nữa! Cậu làm được mà, Taku!!" Haruyuki kêu gọi thiết tha, và cậu cảm thấy dường như Takumu đang mỉm cười nhạt đằng sau lớp mặt nạ.
"Cảm ơn cậu. Cảm ơn, Haru. Nghe cậu nói điều đó lúc này... có lẽ việc trở thành một Burst Linker, việc chiến đấu như thế này — không phải là lãng phí thời gian. Nhưng, cậu biết đấy... đó chính là lý do tớ muốn dùng sức mạnh này đến phút cuối cùng vì cậu, vì Quân đoàn. Sự kiểm soát của... ISS Kit này là quá sức chịu đựng... Tớ gần như nổ tung với khao khát được hủy diệt ngay lúc này. Nhưng bao nhiêu phần trong đó là tớ, và bao nhiêu là do bộ kit ép tớ cảm nhận... tớ không còn biết nữa." Giọng nói thầm thì ấy thật tĩnh lặng. Nhưng sự tĩnh lặng đó là một hạt mầm chín muồi của điềm báo.
Vung vẩy con mắt màu máu đang đập phập phồng gắn trên Pile Driver ở tay phải, Takumu tiếp tục với vẻ căng thẳng: "Vật ký sinh này có lẽ được tạo ra bởi những chuyên gia cấp bậc Quân Vương, kết hợp khả năng, đòn đặc biệt và ý chí của họ. Cậu càng chiến đấu, càng tiêu diệt nhiều Enemy, sức mạnh nó tạo ra càng lớn. Và đến một thời điểm nào đó, nó sẽ phân tách và tạo ra một đứa con — ý tớ là, một bản sao."
"...Một bản sao..." Haruyuki rùng mình. Một thứ gì đó đang cố tình làm vẩn đục hệ thống cha-con vốn là nền tảng của Brain Burst...
Takumu hạ tay xuống trước khi lên tiếng lần nữa, và Haruyuki cảm nhận rõ hơn bao giờ hết việc bạn mình đang phải gồng mình chịu đựng một thứ gì đó vô hình. "Điều đáng sợ là... các bản sao của bộ kit được kết nối với nhau qua trung gian của trí tưởng tượng tiêu cực. Khi các Burst Linker sở hữu bản sao trong cùng một cụm nuôi dưỡng lòng thù hận, ác ý và phẫn nộ bên trong bộ kit, các bộ kit của cha và con sẽ hiển thị sức mạnh còn lớn hơn nữa. Vì vậy, cậu càng gieo rắc nhiều bản sao, bản thân cậu cũng càng trở nên mạnh mẽ."
"Ch-chuyện đó... Ý cậu là các Burst Linker sở hữu bộ kit sẽ thi nhau phát tán bản sao của chính mình sao...?" Haruyuki hỏi khàn giọng.
"Ừ." Takumu gật đầu nghiêm nghị. "Ngay khi chúng ta đang ở đây, tớ có thể cảm nhận được những cảm xúc đen tối đang đổ dồn vào từ Burst Linker Magenta Scissor, người đã đưa bộ kit này cho tớ ở Setagaya, cũng như Bush Utan, Olive Grab và những người khác đang sở hữu bản sao đời đầu của cô ta. Và đồng thời, bóng tối mà tớ nuôi dưỡng cũng đang làm họ mạnh thêm."
Nói cách khác.
Mạng lưới các bản sao ISS Kit là một bản sao chép độc hại của cả hệ thống cha-con và hệ thống Quân đoàn chính thống của Brain Burst. Nếu cha mẹ và Quân đoàn được liên kết bởi những sợi dây tích cực của tình yêu và tình bạn, thì các bản sao ISS Kit lại được kết nối bởi những xiềng xích tiêu cực tìm kiếm quyền lực và lợi lộc.
Haruyuki không nói nên lời. Nhưng giọng của Takumu lại vang lên, nghe sắc lẹm như tiếng kính vỡ trên bờ vực sụp đổ.
"Ng-ngay bây giờ... nếu chúng ta không hành động ngay lập tức, bộ kit sẽ bao phủ Thế giới Gia tốc chỉ trong chớp mắt, như một dịch bệnh kinh hoàng. Chúng ta không có đủ thời gian để đợi đến cuộc họp của Thất Vương bốn ngày nữa và bất cứ quyết định nào của họ. Tớ có thể lấy tên của những kẻ đứng sau chuyện này từ Magenta Scissor. Tớ nghĩ cô ta rất gần với nguồn gốc của các bộ kit. Có thể sẽ phải giao đấu một chút, nhưng tớ dự định sẽ moi thông tin về bộ kit. Tớ không biết động cơ hay mục đích của kẻ đứng sau, nhưng bất kỳ ai lập ra một kế hoạch lớn thế này chắc chắn phải có cách nào đó để kiểm soát tình hình..."
Thình.
Takumu tiến thêm một bước và nhìn xuống Haruyuki, chỉ cách chưa đầy hai mét. "Phần còn lại trông cậy vào cậu, Haru. Thậm chí nếu tớ có mất sạch điểm khi chiến đấu với những kẻ đứng sau, thì trước khi ký ức của tớ bị xóa sạch, tớ sẽ kể cho cậu bất cứ điều gì tớ biết được, bằng cách nào đó. Nên cậu phải đi cứu thế giới này. Tớ biết cậu có thể... Cậu là người duy nhất có thể làm điều đó. Tớ tin là vậy."
"...Taku." Haruyuki gọi tên bạn mình trong một tiếng thào thào gần như không thể nghe thấy. Cậu không thể thốt ra thêm lời nào có trọng lượng.
Quyết tâm.
Ngay lúc này, việc Takumu có thể kháng cự lại sự kiểm soát đáng sợ của ISS Kit — dù chỉ là suýt soát — chắc chắn là nhờ vào khối đá tảng khổng lồ chính là quyết tâm của cậu ấy. Cậu ấy đã quyết định xong xuôi. Về nơi mình sẽ nằm xuống. Về trận chiến cuối cùng của đời mình.
Thế nhưng.
Nguồn gốc của quyết tâm đó lại là sự tuyệt vọng vào chính bản thân. Sự thật là cậu ấy đã thua trước sự cám dỗ của ISS Kit. Sự thật là cậu ấy đã tàn sát nhóm PK Supernova Remnant trong cơn cuồng nộ. Sự thật là cậu ấy đã cài đặt chương trình cửa sau vào Chiyuri và tấn công Kuroyukihime. Và sự thật là từ rất lâu về trước, cậu ấy đã phá vỡ vòng tròn của ba người bạn thanh mai trúc mã. Cậu ấy đã đóng đinh rằng những tội lỗi này là tuyệt đối không thể tha thứ và biến nỗi tuyệt vọng đó thành quyết tâm để đối mặt với trận chiến cuối cùng.
"Tớ không thể. Để cậu đi được," Haruyuki nói, giọng run rẩy như một đứa trẻ cố kìm nén tiếng khóc. "Tuyệt đối không có chuyện tớ sẽ nói: 'Được rồi. Cứ để phần còn lại cho tớ'. Tớ không thể để cậu hy sinh bản thân mà mình vẫn thản nhiên tiếp tục làm một Burst Linker được."
"Hì hì. Cứng đầu đến tận xương tủy." Takumu cười khẽ, một nụ cười như thể cậu ấy đang thực sự hạnh phúc. "Tớ đoán là tớ đã muốn nghe cậu nói điều đó, nên tớ mới ép cậu vào trận đấu trực tiếp này... nhưng thế là đủ rồi. Cảm ơn nhé, Haru. Cảm xúc của cậu tiếp thêm năng lượng cho tớ. Tớ cảm thấy mình có thể giữ được bản thân thêm một chút nữa. Vậy nên, được rồi. Tớ đoán đã đến lúc chúng ta kết thúc chuyện này."
Cậu ấy giơ bàn tay trái cứng cáp lên và gập từng ngón tay lại từ ngón út đến ngón cái. Luồng sát khí đen cô đặc khiến ngay cả màn chơi cũng rung rinh nhè nhẹ.
Như đáp lại, Haruyuki đối mặt với cậu ấy, một lần nữa siết chặt nắm đấm bọc trong giáp bạc. Cậu hếch cằm và chậm rãi gật đầu. "Ừ. Chúng ta đã nói hết những gì có thể nói bằng lời rồi."
Đúng vậy.
Nếu không chạm trán nắm đấm với nắm đấm, sẽ chẳng có gì bắt đầu, và cũng chẳng có gì kết thúc. Cả hai đều đã lặn (dive) vào màn đấu cuối cùng này chính là để làm điều đó; Brain Burst tồn tại chỉ vì mục đích duy nhất này.
Haruyuki tập hợp mọi chút ý chí mà Avatar chiến đấu của mình có được — cơ thể giờ đây đã mất cả tay trái và đôi cánh — và tập trung toàn bộ vào nắm đấm phải. Lớp hào quang bạc xé toạc bóng tối hoang dại, phập phồng và đẩy lùi nó.
Cậu chỉ mới triệu hồi được đúng một cánh tay của Destiny, ngôi sao Theta trong Thất Khí, thứ lẽ ra chẳng thể bì kịp hiệu năng tổng thể của Disaster. Món Vũ khí Tăng cường này không có kho dữ liệu chiến đấu khổng lồ được tích lũy qua nhiều năm, cũng chẳng có ý chí khắc ghi sự phẫn nộ và thù hận của những người từng đeo bộ giáp trong quá khứ.
Nhưng Destiny có đúng một thứ mà Disaster không có.
Hy vọng. Một tia hy vọng lấp lánh như một ngôi sao, được bảo vệ suốt bao năm dài bởi Avatar cô gái vàng kim bí ẩn trú ngụ trong góc bộ giáp. Cậu vẫn không biết cô ấy là ai, tại sao ý thức của cô lại sống trong bộ giáp, hay cô muốn gì, nhưng hơi ấm mờ nhạt đó đã tiếp thêm lòng dũng cảm cho Haruyuki. Nó không thúc ép cậu vào trận chiến như Disaster từng làm, mà thay vào đó là nâng đỡ và khích lệ cậu.
Nghĩ lại thì, luôn có ai đó ở bên cạnh ủng hộ mình. Trong Trận chiến Bệnh viện ngay từ lúc bắt đầu, trong trận chiến sau đó với Chrome Disaster đời thứ năm, trận chiến với Dusk Taker, cuộc đua tại Hermes' Cord, Thần Suzaku bảo vệ cổng... Kuroyukihime, Chiyu, Sư phụ Raker, Ash, Niko, Pard, Mei, và dĩ nhiên là cả Taku — họ luôn ở đó để bảo vệ mình, cổ vũ mình. Thực chất chẳng có một trận chiến nào mình thắng bằng sức một mình cả.
Nhưng thế cũng chẳng sao. Bởi vì những kết nối đó... những sợi dây liên kết đó mới chính là sức mạnh thực sự của một Burst Linker. Mình muốn Taku biết điều đó. Mình muốn cậu ấy hiểu rằng có rất nhiều người ngoài mình ra cũng đang nghĩ về cậu ấy, đang cần cậu ấy.
Nên làm ơn hãy cho con mượn sức mạnh để làm điều đó.
Cậu không nghe thấy giọng nói nào đáp lại tiếng lòng mình. Nhưng cậu cảm nhận được một luồng nhiệt bùng lên giữa nắm đấm, và rồi một ánh sáng trắng còn chói lòa hơn cả thế trào dâng.
Takumu chậm rãi kéo nắm đấm trái ra sau và hạ thấp trọng tâm.
Haruyuki giơ tay phải lên và duỗi thẳng các ngón tay sắc lẹm.
Khi cả hai cùng thốt ra tên chiêu thức đồng thời, giọng nói của họ chứa đựng một sự quyết tâm tĩnh lặng, như thể đang cố gắng an ủi lẫn nhau.
"Dark Blow." "Laser Sword."
Ngay khoảnh khắc quỹ đạo của đòn tấn công đen như mực và bạc trắng giao nhau, chiến trường hiện tại là tòa nhà B cũng nối gót tòa nhà A đã bị phá hủy, vỡ tan thành vô số mảnh vụn bùng nổ ra khắp mọi hướng.
Khi Takumu đánh trúng cậu bằng cùng một chiêu Tâm ý đó vài phút trước, Haruyuki đã bị hất văng hàng chục mét ra sau, không thể chống cự lại lực tác động khổng lồ dù chỉ một giây. Đáng lẽ cậu đã phải vỡ vụn ngay tại chỗ.
Nhưng lần này, mặc dù Dark Blow thực sự đã đập thẳng vào cậu, Haruyuki vẫn gồng mình trụ vững và đẩy ngược lại nắm đấm của Takumu, dù chỉ là một chút. Hai cánh tay duỗi thẳng chỉ cách nhau vỏn vẹn mười centimet đang giằng co để chiếm ưu thế, những tia lửa bắn ra từ khe hở giữa chúng khi ánh sáng và bóng tối chiến đấu với sự hung hãn đáng kinh ngạc.
Sự bảo hộ thần thánh của Destiny Arc thật đáng kinh ngạc. Chỉ riêng khả năng phòng ngự của nó đã mạnh hơn cả Disaster — vốn đã dồn phần lớn tiềm năng vào tấn công.
Nhưng chẳng có ích gì nếu cứ ngồi đây và vật lộn với nhau như thế này. Haruyuki phải xuyên thủng cơn bão bóng tối đang cuồng nộ và nói với Takumu. Cậu phải nói với cậu ấy rằng không có một tội lỗi nào là không thể tha thứ. Rằng tất cả mọi người trong Quân đoàn đều cần cậu ấy. Và rằng dù cậu ấy có đang chìm sâu trong đêm tối đến mức nào, nếu ngẩng mặt nhìn lên bầu trời, sẽ luôn có ánh sáng của những vì sao dẫn lối cho con đường phía trước.
Chạm đến cậu ấy đi.
CHẠM ĐẾN CẬU ẤY ĐI!!
Bằng cả thể xác và tâm hồn, Haruyuki cầu nguyện và từ đó định hình cho ý chí của mình.
Keng! Một tiếng vang thanh thoát như tiếng chuông ngân hòa vào lời nguyện cầu của cậu. Lớp hào quang thuần khiết và trắng xóa lan tỏa khắp bộ giáp bạc bao phủ cánh tay phải.
Đồng thời, từ đầu các ngón tay, thanh kiếm ánh sáng của cậu bắt đầu dài ra, từng chút, từng chút một.
Chiêu Laser Sword của Haruyuki là một kỹ thuật Tâm ý mở rộng tầm đánh. Nguồn sức mạnh của nó chính là khao khát muốn vươn tới một nơi vốn bình thường không thể chạm tới. Từ lâu, Haruyuki đã nghĩ điều này có nghĩa là cậu muốn chạy trốn khỏi mọi thứ. Chạy trốn khỏi bản thân xấu xí, hèn nhát. Chạy trốn khỏi những đứa trẻ bắt nạt mình. Chạy trốn khỏi ánh mắt của mẹ, người nhìn cậu như một gánh nặng trong đời. Chạy trốn khỏi ký ức về người cha tuyên bố không cần cậu. Chạy đi, chạy đi, duỗi bàn tay này đến một nơi nào đó mà không có sự tồn tại của chính mình...
Nhưng một nơi không có sự tồn tại của chính mình vốn không hiện hữu. Bất kể cậu cố gắng đi đâu, cậu vẫn sẽ ở đó. Bàn tay vươn ra đó sẽ luôn kết nối với chính bản thân cậu. Vì vậy, vươn tay ra là một hành động chủ động, một hành động gắn kết cậu với thứ mà cậu mong muốn nắm giữ.
Đó là lý do tại sao ánh sáng bạc này phải kết nối tớ và Taku. Nó sẽ mang cảm xúc của tớ đến với cậu ấy, trái tim của tớ. Nó sẽ ghi đè lên những tính toán phòng ngự kỹ thuật số và lực tấn công của hệ thống Brain Burst và khiến một phép màu nhỏ nhoi xảy ra.
Chạm... đến cậu ấy...!
Tiếng gọi từ trái tim Haruyuki vang vọng khắp chiến trường với một âm hưởng mạnh mẽ.
Ánh sáng bạc thuần khiết, lấp lánh của cậu làm tan chảy bóng tối siêu cô đặc, xuyên qua nó và tiến về phía trước từng chút một. Đó không còn là một thanh kiếm nữa. Đó chính là cánh tay bằng xương bằng thịt của chính Haruyuki đang vươn ra từ Silver Crow.
Taku!! Tớ cần cậu...!!
Phía sau điểm cuối của cánh tay đang vươn ra, cậu chợt thấy thứ gì đó ở bên kia bóng tối đen kịt.
Một bàn tay trái nhợt nhạt, giống hệt bàn tay của cậu, không hề có lớp giáp nào bao phủ. Bàn tay của Takumu, những ngón tay chai sần vì vung kiếm mỗi ngày. Những ngón tay đang cuộn chặt thành một khối rung lên bần bật. Chầm chậm, ngập ngừng, chúng mở ra, rồi lại rụt lại vì run rẩy. Nhưng rồi chúng lại vươn ra một lần nữa đầy do dự và di chuyển về phía bàn tay của Haruyuki.

Ngay khoảnh khắc đó.
Vô số những chiếc gai ánh sáng màu máu thẫm bùng nổ giữa hai người họ.
"Cái gì?!" Bị kéo ra khỏi ảo cảnh dẫn lối của mạch tưởng tượng và trở lại với chiến trường đấu trường, Haruyuki nhìn thấy một cảnh tượng không ngờ tới.
Chiếc Pile Driver ở tay phải của Cyan Pile giơ lên trước ngực, khi món ISS Kit hình nhãn cầu ký sinh trên bề mặt mở to mắt đến mức đe dọa sẽ rơi ra ngoài. Nó tắm đẫm cả hai trong luồng ánh sáng đậm đặc màu máu tươi. Những mô đen kịt như mạch máu vươn ra từ xung quanh nhãn cầu và tụ lại cách đó khoảng mười centimet để tạo thành một khối u tròn.
Khối u đó lập tức lớn lên bằng kích thước của nhãn cầu bên cạnh, và rồi bề mặt của khối u đen đó nứt dọc. Một mảnh hếch lên trên, mảnh kia cụp xuống dưới, và rồi mí mắt mở ra để lộ thêm một nhãn cầu nữa.
Trên bề mặt cánh tay của Takumu, hai nhãn cầu liền kề của ISS Kit nhìn chằm chằm vào Haruyuki từ cự ly cực gần. Trong chúng, Haruyuki cảm nhận được ý chí rõ ràng của một kẻ nào đó khác. Một cơn đói vô đáy. Khao khát hủy diệt. Sự thèm khát nhân bản. Và lòng thù hận.
"T-Tại sao—!" Takumu hét lên, vẫn đang vật lộn với Tâm ý của Haruyuki bằng nắm đấm trái. Rõ ràng cậu ấy cũng không lường trước được điều gì như thế này. "Tớ đâu có ra lệnh! Vậy tại sao một bản sao lại...?!"
Haruyuki hiểu ra ý nghĩa của chuyện này gần như cùng lúc với việc mười — hoặc có lẽ nhiều hơn — những xúc tu đen mỏng manh vươn ra từ xung quanh nhãn cầu thứ hai để cắm sâu vào ngực Silver Crow.
Lạnh.
Không, nóng.
Những tín hiệu bất thường chạy dọc toàn bộ hệ thống thần kinh của cậu. Cảm giác gần như thể nước đá đang được tiêm trực tiếp vào mạch máu bằng một mũi kim. Đám mao mạch đó, kỳ lạ thay trông giống như những vi mạch, đâm sâu và sâu hơn nữa vào cơ thể cậu. Chúng quấn lấy trái tim, quấn quýt qua phổi, leo lên cột sống và đi vào đầu cậu.
Haruyuki không thể cử động. Cậu không thể nói.
Và mặc dù rất nhiều xúc tu đã đâm sâu vào ngực của Avatar, thanh HP của cậu — vốn chỉ còn lại vài phần trăm — vẫn không hề sụt giảm dù chỉ một dấu chấm. Nhưng chính điều đó lại cho thấy sự bất thường của hiện tượng này. Lớp hào quang bạc tuôn ra từ cánh tay phải rùng mình và nhấp nháy; thanh Laser Sword kéo dài từ đó cũng tan chảy và vỡ vụn như những bông tuyết.
Bình thường, sự cân bằng giữa hai đòn Tâm ý của họ sẽ bị phá hủy, và chiêu Dark Blow của Cyan Pile sẽ dễ dàng kết liễu Silver Crow.
Tuy nhiên, điều đó đã không xảy ra. Khi Tâm ý của Haruyuki nhấp nháy, Takumu rút tay trái lại và hét lên: "ĐỪNG CÓ CHẠM VÀO HARUUUUUUUU!!"
Bao phủ trong sát khí đen tuyền, cậu ấy dùng tay trái tóm chặt lấy bó dây đen vừa thoát ra từ cánh tay phải của chính mình và đang đâm xuyên ngực Haruyuki. Cậu ấy xoắn toàn bộ cơ thể để cố gắng xé toạc chúng ra, giật mạnh hết sức có thể. Nhưng những sợi dây đó rung lên như một loại sinh vật sống và chiến đấu để không bị gỡ bỏ.
Tê liệt, không thể nhúc nhích dù chỉ một thớ cơ, Haruyuki chạm mắt Takumu khi bạn mình đang giằng xé những xúc tu đen kịt.
Takumu mỉm cười nhạt. Hoặc đó là cảm giác của cậu. Trong nụ cười đó không còn chút gì là sự trống rỗng, sự cam chịu sâu sắc như những nụ cười khác mà cậu ấy đã trao cho Haruyuki vô số lần trong suốt trận chiến. Đó là nụ cười ấm áp, tin cậy vẫn luôn ở đó mỗi khi Haruyuki ngoảnh lại nhìn người đồng đội sát cánh bên mình suốt bao ngày chiến đấu trong Quân đoàn.
Cyan Pile áp nòng súng Pile Driver vào ngay cổ họng mình.
"T-Taku...", Haruyuki khó nhọc thốt lên.
Nhưng ngay đúng khoảnh khắc đó, Takumu đã dõng dạc xướng tên chiêu thức:
"Lightning Cyan Spark!!"
Từ kẽ hở giữa lớp giáp dày và nòng súng đang áp chặt, một luồng sáng xanh nhạt phun trào. Rồi một tia sét phóng vọt lên từ gáy của Cyan Pile, xuyên thẳng lên bầu trời cao vút của màn chơi Đất Cháy.
Tự tung đòn tấn công đặc biệt vào chính tử huyệt của mình, Takumu lảo đảo lùi lại, gượng vững ngay khi sắp ngã quỵ. Thanh HP của cậu, vốn vẫn còn gần 40% trước đòn tự sát, giờ đây nhuộm một màu đỏ rực và tụt dốc không phanh từ phía bên phải cho đến khi chạm mức không.
Những sợi tơ đen kịt đang cắm sâu vào cơ thể Haruyuki, chỉ còn chút nữa là chạm tới trung tâm đại não, bỗng dừng lại. Chúng héo rũ, tuột khỏi ngực cậu rồi tan biến vào không trung.
Nhãn cầu thứ hai cũng khép mi lại, trông có vẻ đầy uất ức, rồi biến mất như thể bị hút ngược vào con mắt đầu tiên.
Đứng lặng người vì bàng hoàng, tai Haruyuki nghe thấy tiếng thầm thì yếu ớt của bạn mình: "... May quá..."
Chỉ để lại hai chữ đó, Cyan Pile cùng cơ thể xanh thẫm đồ sộ, luồng sát khí đen hoàn toàn biến mất, vỡ vụn thành những mảnh kính và tán sắc khắp mọi hướng.
Vậy là Haruyuki chỉ còn lại một mình giữa trung tâm của một hố sâu khổng lồ trên sân khấu Đất Cháy, vùng đất đầy vết sẹo và tro tàn. Món Vũ khí Tăng cường màu bạc được giải trừ, tan biến khỏi cánh tay phải của cậu.
Như muốn trốn tránh dòng chữ rực lửa YOU WIN! hiển thị giữa tầm mắt, Haruyuki ngước nhìn lên bầu trời chiều đang dần sẫm lại.
Một vòng xoáy cảm xúc không tên dâng đầy lồng ngực rồi trào ra khỏi đôi mắt, làm nhòe đi sắc tím đỏ của bầu trời. Cuộc đấu đã kết thúc, và cho đến tận giây phút bị kéo ra khỏi Thế giới Gia tốc, Haruyuki vẫn chỉ đứng đó, đôi vai của Avatar chiến đấu run lên nhè nhẹ.
Khoảnh khắc trở lại thế giới thực và mở mắt ra, Haruyuki cảm nhận được một giọt nước rơi trúng má mình. Đó là giọt nước mắt Takumu đã rơi ngay trước khi trận quyết đấu trực tiếp bắt đầu.
Cùng thoát khỏi trạng thái gia tốc gần như đồng thời, Takumu vẫn đang dùng tay trái ghì chặt vai Haruyuki, ép cậu nằm bẹp trên giường, tay phải nắm chặt sợi cáp kết nối trực tiếp, đôi mắt mở to. Đằng sau lớp kính, những giọt lệ mới lại thành hình và nhỏ xuống mặt kính.
"...Tớ..." Môi Takumu run rẩy, một giọng nói khàn đục thoát ra từ cổ họng. Nhưng thay vì nói thêm điều gì, cậu chậm rãi hạ người xuống và đổ gục sang bên phải Haruyuki với một tiếng thịch.
Cả hai im lặng hồi lâu, đôi bạn nằm cạnh nhau trên chiếc giường đơn rộng rãi theo đường chéo. Ánh mắt họ dừng lại ở một tấm áp phích khổ A2, in trên màng polymer mỏng và dán chặt lên trần phòng của Takumu.
Đó là hình ảnh một võ sĩ Kendo trưởng thành. Nhìn vào việc tấm hình không có bất kỳ dòng chữ nào, có lẽ đây là ảnh Takumu tự tìm và in ra. Bố cục bức ảnh đặt võ sĩ ở góc chéo, ngay khoảnh khắc chuẩn bị tung đòn đánh vào đầu (men), đầu thanh kiếm tre shinai mờ đi rõ rệt. Tuy chỉ là một bức ảnh 2D, nhưng nó mang một sức nặng đủ để khơi dậy nhiệt huyết cho bất kỳ ai nhìn vào.
"Võ sĩ đó là thầy của cậu à? Hay là đàn anh?" Haruyuki thận trọng hỏi qua ngôn ngữ thần kinh (neurospeak), thông qua sợi cáp vẫn đang kết nối hai bộ Neurolinker.
Một lúc sau, câu trả lời khẽ khàng vang lên. "Không. Ông ấy là một võ sĩ Kendo của 50 năm về trước."
"Vậy... đó là người cậu muốn trở thành sao?"
"...Giống như là... sự tôn kính chăng? Ý tớ là, thật nực cười khi nghĩ tớ có thể giống như ông ấy. Vào những năm 1990, ông ấy đã vô địch giải Kendo toàn quốc sáu lần. Kỷ lục đó vẫn chưa bị phá vỡ cho đến tận bây giờ, sau nửa thế kỷ."
"Vậy... kỷ lục ở vị trí thứ hai là bao nhiêu?"
"Ba lần. Và ngay cả con số đó cũng đã là một thành tựu cực kỳ đáng nể rồi."
Nếu vậy, người trong ảnh chính là võ sĩ Kendo giỏi nhất Nhật Bản — không, là giỏi nhất toàn thế giới thực. Ngay khi ý nghĩ đó lướt qua, Haruyuki lẩm bẩm: "Không biết cảm giác khi mạnh đến mức đó sẽ như thế nào nhỉ. Chắc là người ta sẽ chẳng bao giờ phải lo âu hay lạc lối đâu, cậu nhỉ?"
"Trong một bài phỏng vấn sau khi giải nghệ để làm huấn luyện viên, ông ấy đã nói: 'Tôi vẫn chưa nắm bắt được điều gì cả. Tôi vẫn đang thơ thẩn ở cửa vào của một đường hầm tối đen như mực thôi'."
"Hả... Thật sao?" Haruyuki vô thức thở dài trước khi nói ra suy nghĩ của mình. "Nhưng mà, nếu nó tối đen như mực thì làm sao biết đó là cửa vào hay không? Có khi lối ra ngay ở phía trước rồi cũng nên."
Cậu dừng lại một chút rồi tiếp tục. "Thực ra so sánh cậu với ông ấy cũng không nực cười lắm đâu. T-tớ cũng đã nghĩ như vậy, rất nhiều lần, rằng mình đang ở giữa một đường hầm không lối thoát. Nhưng thực tế vẫn luôn có lối ra. Luôn luôn là vậy. Và rồi đường hầm tiếp theo... sẽ sớm xuất hiện thôi, nhưng... dù vậy..."
Mải miết tìm từ ngữ chân thành nhất, Haruyuki quay mặt sang trái nhìn nghiêng khuôn mặt Takumu, cách chưa đầy một mét. Đôi mắt vẫn còn nhòe đi vì những giọt lệ nhỏ, gọng kính cắt ngang gò má nhợt nhạt, cậu ấy vẫn nhìn chằm chằm vào tấm áp phích trên trần nhà.
Haruyuki củng cố quyết tâm và cất lời nói ra những tâm tư từ đáy lòng bằng giọng thật của mình. "Taku, vừa nãy, cậu đã dừng đòn tấn công Tâm ý — Dark Blow — vì tớ. Để cứu tớ, cậu đã chống lại ISS Kit và tự tung chiêu vào chính mình. Hành động đó đã chứng minh bản chất thực sự của cậu — tớ tin là như vậy. Ngay cả khi cậu đã lỡ chấp nhận bộ kit và sử dụng sức mạnh bóng tối ấy một lần... cậu đã rũ bỏ được sự cám dỗ đó và bước ra khỏi đường hầm. Tớ tin là như vậy."
Trước đó cậu không dám nói những lời này vì sợ rằng khi cuộc trò chuyện kết thúc, Takumu sẽ đứng dậy, nói lời tạm biệt và rời khỏi phòng để đi quyết chiến với Magenta Scissor và Hội Nghiên cứu Gia tốc.
Ngay cả khi Haruyuki im lặng, Takumu vẫn tiếp tục nhìn trân trân lên trần nhà một hồi lâu.
Khoảng mười giây sau, người bạn của cậu hỏi một câu hoàn toàn bất ngờ bằng giọng thật. "Haru, hôm qua trong buổi trình diễn đơn ca môn âm nhạc, cậu đã hát bài 'Cho tôi một đôi cánh' (Tsubasa wo Kudasai) đúng không?"
"Ơ, ừ-ừm." Haruyuki gật đầu, đầy lúng túng.
Takumu liếc nhìn cậu, khẽ mỉm cười. "Thầy giáo đã đưa ra rất nhiều lựa chọn khác. Tại sao cậu lại chọn bài đó? Cậu vốn luôn ghét bài hát đó mà."
"Phải... đúng là vậy." Nỗi lo âu đè nặng trong lòng vơi bớt đôi chút, Haruyuki nở một nụ cười gượng gạo. "Thì, cũng chẳng phải tớ có lý do gì cụ thể để ghét nó đâu. Tớ không biết nữa, tớ luôn nghĩ bài hát đó lấy 'những điều ước không bao giờ thành hiện thực' làm tiền đề."
Thấy Takumu nhìn mình như thầm khích lệ nói tiếp, Haruyuki thêm vào: "Cũng tại tớ hơi tiêu cực nữa, đúng không? Tớ luôn cảm thấy ngay trước câu hát đầu tiên 'Nếu giờ đây một điều ước hóa thành thực, tôi sẽ xin một đôi cánh', thực ra còn một câu khác: 'Tôi biết là không thể, nhưng mà...'. Và, kiểu như, nó quá giống với cảm giác thực sự của tớ lúc đó. Nên tớ chẳng bao giờ thích nổi bài đó cả."
Cậu quay nhìn lên trần nhà và khẽ giơ tay phải lên. Bằng những đầu ngón tay, cậu vuốt ve bầu trời nằm phía sau lớp giấy dán tường và bê tông.
"Nhưng mà, khi nghe lại bản thu âm mẫu để làm bài tập tuần trước, tớ chợt nghĩ... có lẽ không phải vậy đâu? Ừm... Ừm..."
Diễn đạt trạng thái tâm lý của mình bằng lời nói là việc Haruyuki dở nhất trên đời. Nhưng khi di chuyển lòng bàn tay hướng lên trên như một cánh chim, cậu cố gắng bộc bạch hết thảy. "Bài hát đó, có lẽ điều quan trọng không phải là nó có thành hiện thực hay không. Tớ nghĩ đó có lẽ là bài hát về việc khao khát được đến đó vào một ngày nào đó. 'Lên bầu trời tự do, nơi không còn nỗi đau', trong khi vẫn luôn bước đi trên mặt đất từng bước một. Ý tớ là, điều quan trọng là..."
Đến đây, khả năng xử lý ngôn ngữ của cậu chạm giới hạn, cậu chỉ biết lúng búng đóng mở miệng.
"Không phải kết quả, mà là quá trình," Takumu khẽ lẩm bẩm thay cho cậu. "Điều thực sự quan trọng là quá trình đang diễn ra đó."
"Đ-đúng vậy. Chính là nó." Haruyuki nắm chặt bàn tay phải vẫn đang giơ giữa không trung, nhiệt huyết nói: "Giống như Kuroyukihime vẫn luôn nói với tớ, sức mạnh không phải là từ ngữ chỉ dành cho việc chiến thắng. Và Shinomiya cũng nói vậy. Sức mạnh thực sự là tiến về phía trước mà không bỏ cuộc, bất kể cậu có thua cuộc, vấp ngã hay thất bại... Và khi tớ bắt đầu nghĩ rằng bài hát đó có lẽ cũng đang muốn nói điều tương tự, tớ thấy hơi có lỗi vì đã ghét nó suốt thời gian qua. Hoặc, có lẽ chỉ đơn giản là vì tớ có thể bay trong Thế giới Gia tốc nên giờ tớ mới có thể tha thứ cho nó chăng."
Vừa hạ tay xuống gối sau đầu, Haruyuki vừa cười khổ: "Dù sao thì, tớ hát dở tệ. May mà ở trường không cho phép ghi âm."
"Cũng không đến nỗi nào đâu, Haru."
Haruyuki quay đầu lại và thấy Takumu đang mỉm cười nhìn lên trần nhà.
Takumu khép nhẹ đôi mắt. "Có lẽ cậu không nhận ra, nhưng Chii đã lén khóc đấy," cậu ấy thì thầm, như đang hồi tưởng lại tiết học ngày hôm qua. "Khi nghe cậu hát bằng cả trái tim bài hát đó."
"Hả." Haruyuki không nói nên lời.
Người bạn của cậu tiếp tục dịu dàng, nụ cười vẫn nở trên môi. "Tớ của một thời gian ngắn trước đây có lẽ đã bị xâu xé bởi sự đố kỵ và tự ti khi thấy Chii như vậy. Nhưng... nhưng cậu biết không, lúc đó tớ cũng thấy hạnh phúc. Tớ hạnh phúc khi thấy cậu hát bài đó đầy tự hào và Chii vừa nghe vừa khóc. Khoảnh khắc đó... Chỉ trong khoảnh khắc đó thôi... vòng tròn của ba chúng ta... giống như ngày xưa vậy..." Giọng Takumu đột ngột run lên, từ đôi mắt nhắm nghiền, những giọt lệ trong suốt lại lặng lẽ tuôn rơi.
Xúc động dâng trào, Haruyuki nghiến chặt răng. Nhưng cậu sớm quay người sang phía Takumu, chống tay lên khuỷu tay và bắt đầu nói. "Không phải 'giống như ngày xưa'. Mà là 'đang là'. Đây chính là chúng ta của hiện tại. Taku, Chiyu và tớ cần cậu ngay lúc này, cũng như từ trước đến nay!"
Trong giây lát, Takumu quay mặt đi, như thể muốn trốn chạy khỏi lời khẳng định đó.
Nhưng Haruyuki chắc chắn rằng lời nói của mình sẽ chạm đến trái tim người bạn thân nhất. Họ đã đối đầu với nhau bằng tất cả những gì mình có trong Thế giới Gia tốc, và bằng nắm đấm chạm nắm đấm, họ đã nói lên tất cả.
Vài giây sau, Takumu quay lại nhìn cậu với đôi mắt ngấn nước. "Haru," cậu ấy thì thầm bằng giọng run rẩy. "Tớ... Có lẽ tớ cũng có thể thay đổi như cậu. Có lẽ tớ có thể tiếp tục chiến đấu với những cảm xúc đen tối trong tim và hướng tới 'bầu trời'. Có lẽ tớ có thể tiếp tục bước tiếp."
"D-dĩ nhiên là được chứ, Taku! Ý tớ là, cậu luôn thay đổi mà. Cái cách cậu tự bắn mình bằng Lightning Spike ở cuối trận đấu vừa nãy chính là minh chứng cho điều đó."
Haruyuki nhích lại gần Takumu hơn một chút và nắm chặt lấy vai bạn mình. Cậu nhìn sâu qua lớp kính xanh còn đẫm lệ. "Taku, hãy cho tớ thêm một chút thời gian nữa thôi. Ngày mai, thứ Năm... vào bảy giờ tối mai, tớ chắc chắn sẽ trở về an toàn từ Lâu đài cùng với Shinomiya. Cô ấy sẽ có thể thanh tẩy bộ ISS Kit của cậu nữa. Chỉ một ngày nữa thôi. Hãy chống lại sự cám dỗ của bộ kit thêm một ngày nữa thôi, Taku."
Takumu cụp mắt trước lời khẩn cầu tha thiết của Haruyuki mà không đáp lại ngay lập tức. "Đêm qua, tớ đã nhận bộ kit từ Magenta Scissor ở khu vực Setagaya," cuối cùng cậu ấy cũng thốt ra bằng giọng nghẹn ngào. "Lúc đó nó vẫn ở trạng thái thẻ bài bị niêm phong. Nhưng... sau khi về nhà ăn cơm và đi tắm, khi tớ đang dần chìm vào giấc ngủ trên giường... nó bắt đầu nói chuyện với tớ. Không phải bằng lời nói — mà bằng cảm xúc. Phẫn nộ, thù hận, đố kỵ, đủ loại cảm xúc tiêu cực đổ dồn vào tớ. Và khi chuyện đó xảy ra, tớ không hề đeo Neurolinker. Suốt cả đêm, tớ đã gặp một cơn ác mộng dài dằng dặc. Khi tỉnh dậy, trái tim tớ tràn ngập những thứ đen tối..."
Haruyuki có thể cảm nhận được qua lòng bàn tay mình cơ thể cường tráng của Takumu đang run rẩy.
"Haru," bạn cậu thì thầm yếu ớt, cúi mặt xuống sâu hơn, như thể cậu ấy lại trở thành một đứa trẻ. "Tớ sợ lắm. Nó không còn nằm trong phạm vi ký ức của Neurolinker nữa, nó nằm ngay trong đầu tớ. Giờ tớ đã phá vỡ phong ấn, đêm nay nó sẽ cho tớ thấy điều gì đây? Liệu tớ có thể trụ vững đến sáng mai để vẫn là chính tớ như hiện tại không? Tớ sợ nó đến mức không thể chịu nổi. Ý tớ là, ngay cả chuyện đó — tớ đã chẳng hề ngần ngại làm cậu bị thương nặng như vậy trong trận đấu."
Sự can thiệp từ Thế giới Gia tốc ngay cả khi không trang bị Neurolinker. Về nguyên tắc, đó là điều không thể. Tuy nhiên, đó là hiện tượng mà chính Haruyuki đã từng trải qua. Cậu đã hơn một lần trong quá khứ nghe thấy tiếng nói của Armor of Catastrophe ở trạng thái không gia tốc hoặc khi không đeo Neurolinker.
Nhưng nghĩ kỹ lại, việc chương trình Brain Burst có thể thực hiện sự gia tốc suy nghĩ vốn dĩ đã là một hiện tượng phi thường. Và đó chưa phải là tất cả. Hai tháng trước, Haruyuki đã tận mắt chứng kiến một Burst Linker thực thụ bị mất Brain Burst và bị can thiệp vào ký ức ngay tại đó, đến mức ký ức về chương trình cuối cùng bị xóa sạch.
Điều đó có nghĩa là chương trình có quyền năng can thiệp vào ý thức con người — vào chính linh hồn. Trong trường hợp đó, bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra.
Chấp nhận và chiến đấu. Đó là tất cả những gì họ có thể làm.
"Vậy thì, Taku, hôm nay sang nhà tớ ở đi," Haruyuki nói, nắm chặt bả vai đang run rẩy của Takumu hơn nữa.
"...Cái gì?"
Đó là một lời đề nghị khá bất ngờ. Đối diện với vẻ mặt ngơ ngác của Takumu, Haruyuki bắt đầu liến thoắng với tốc độ cao.
"Nếu chúng ta ngủ lăn lóc bên nhau, chơi game như ngày xưa, cậu sẽ chẳng có thời gian cho những giấc mơ đáng sợ hay bất cứ thứ gì đâu. Dù tớ đoán chỉ có hai người thì không gọi là lăn lóc được. Vậy thì hãy gọi cả Chiyu sang nữa. Nếu chúng ta bảo là ba đứa làm bài tập về nhà hay gì đó, bố mẹ cậu ấy sẽ đồng ý thôi. Ý tớ là, chúng ta thực sự có bài tập Toán và Văn mà, đúng không? Vậy thì, cậu lo môn Toán, Chiyu làm Văn, còn tớ lo phần trà nước. Và cậu biết gì không? Nếu cậu mở các tệp bài tập trong không gian gia tốc ban đầu, cái lớp bảo vệ keo kiệt ngu ngốc đó sẽ không hoạt động, nên cậu có thể sao chép-dán đáp án đấy!"
Trước làn sóng lý lẽ của Haruyuki đổ dồn vào mình, Takumu mở to mắt nhìn trân trân. Nhưng cuối cùng, sau khi nhìn cái miệng đang liến thoắng của bạn mình một hồi, Takumu thở dài đầu hàng, một nụ cười khổ hiện lên trên môi.
"Cậu vẫn cứ luôn làm thế với tớ: hăng hái quá mức khiến tớ cũng bị cuốn theo, rồi cậu thuyết phục tớ làm đủ thứ chuyện. Tớ đã từng gặp bao nhiêu rắc rối vì thế rồi đấy, cậu biết không."
"Tớ có làm thế à? Tớ không nhớ nữa." Buông bả vai nãy giờ vẫn đang bám chặt ra, Haruyuki gãi đầu ra vẻ.
Tuy nhiên, vẻ gượng gạo dần biến mất khỏi nụ cười trên khuôn mặt cậu, và Takumu sớm tháo kính ra, dụi mắt thật mạnh. "Tớ đoán là đành vậy thôi. Tớ không thể để sự mệt mỏi vì làm bài tập ảnh hưởng đến nhiệm vụ thoát khỏi Lâu đài vào ngày mai được. Tớ sẽ sang giúp cậu. Nhưng với tư cách là Burst Linker đàn anh ở đây, tớ không thể để cậu dùng điểm và gia tốc chỉ để sao chép-dán đáp án bài tập đâu. Tớ sẽ dạy cậu các khái niệm, nhưng cậu phải tự mình làm các phép tính."
"Cái gì cơ..." Bĩu môi, Haruyuki chớp mắt vài lần để xua đi thứ gì đó đang chực làm nhòe tầm nhìn của mình.
Bộ ISS Kit trú ngụ bên trong Takumu vẫn còn đó. Ngay cả khi họ nằm đó, nó vẫn đang canh chừng rình rập cơ hội tiếp theo. Giống như Armor of Catastrophe bên trong Haruyuki.
Nhưng Haruyuki đã có thể đẩy lùi sự kiểm soát của bộ giáp và triệu hồi được Destiny nguyên bản, dù chỉ một lần và chỉ một cánh tay. Đó là bằng chứng cho thấy Takumu cũng có thể làm được. Để tiếp tục kháng cự lại sự cám dỗ của bộ kit thêm hai mươi tư giờ nữa, cho đến khi Ardor Maiden, "miko thanh tẩy", trở về an toàn từ bên trong tường thành Lâu đài. Bởi vì Takumu đã một lần bước lùi lại từ bờ vực tuyệt vọng và đang cố gắng bước ra khỏi nó.
"Được rồi! Đã quyết định thế thì sang nhà tớ thôi! Trên đường đi, mình có thể ghé vào trung tâm thương mại dưới lầu mua đồ ăn. À không, đợi đã. Nếu mình gọi Chiyu, có khi cậu ấy sẽ đi kèm với một món quà tặng thêm đấy."
Haruyuki rơi vào suy nghĩ, và Takumu nhẹ nhàng đấm vào ngực cậu, cười lớn.
"Cậu không phải muốn gọi Chii đâu. Cái cậu thực sự muốn là mời bữa tối mà mẹ cậu ấy sẽ nấu cho chúng mình kìa."
"Kh-không phải! Ý tớ là, hai thứ đó kiểu như không thể tách rời ấy. Kiểu như, nhắc đến Chiyu là có đồ tiếp tế. Nhắc đến đồ tiếp tế là có Chiyu."
"Ừ hừ. Giỏi thì cậu thử nói câu đó trước mặt Chii xem."
"Kh-không đời nào! Đ-được rồi, tớ sẽ nhắn tin cho cậu ấy, còn cậu thì đi thuyết phục mẹ cậu đồng ý đi."
Làm như thể mình chưa từng nói ra câu gây họa đó, Haruyuki đứng dậy khỏi giường.
Ngay khi cậu định thản nhiên rút sợi cáp XSB vẫn đang cắm vào Neurolinker, một giọng nói thần kinh cực khẽ vang lên dịu dàng, sâu thẳm trong não cậu, như một giọt nước rơi xuống mặt hồ phẳng lặng.
"Cảm ơn cậu, Haru. Tớ rất vui... vì chúng ta vẫn có thể là bạn."
Vẫn quay lưng về phía người bạn thân, Haruyuki trầm ngâm hồi lâu trước khi đáp lại bằng cùng một tông giọng thần kinh trìu mến:
"Tớ cũng vậy, Taku."
0 Bình luận