Lòng ghen tị lộ liễu của Lee Ha-yul đã biến mất chỉ sau một ngày. Giờ đây, ngay cả khi Atra tập trung dạy dỗ Da-era, cậu cũng không còn phồng má hay bám dính lấy Atra để hờn dỗi nữa.
"Sư phụ, chiêu thức vừa rồi ổn chứ ạ?"
"Ma pháp đó có quá trình thi triển thật kỳ lạ. Nó hòa lẫn vào động tác nên rất khó nhận ra điềm báo. Là một kỹ thuật tốt đấy."
"Hì hì."
Đó là bởi vì bao nhiêu ghen tị của ngày hôm qua đã được cậu giải tỏa sạch sẽ trong đêm. Trên môi Lee Ha-yul là nụ cười rạng rỡ không dứt. Khóe môi nhếch lên cao hơn hẳn thường ngày, những cảm xúc tích cực tỏa ra khiến không gian xung quanh như bừng sáng.
"...Mà này. Chẳng phải ma pháp đó là kỹ thuật từng khiến con suýt bay mất cánh tay sao?"
"Hức... cái đó... giờ em sửa được rồi ạ. Thật đấy. Bây giờ nó an toàn lắm..."
[Sự thật]
[Không dối lừa]
"Hừm..."
Atra cũng mỉm cười đáp lại. Làn da của cô lúc này rạng rỡ và mịn màng, tương phản hoàn toàn với vẻ mệt mỏi của ngày hôm qua. Đôi mắt vàng kim nhìn xuống Lee Ha-yul ánh lên sự tinh anh, tình cảm dường như đã được cụ thể hóa thành những giọt mật ngọt trào dâng.
"...Xem ra không phải là nói dối. Nhưng em nhất quyết lén lút luyện tập kỹ thuật đó sau lưng cô sao? Hả?"
"Be... (le lưỡi)"
Atra vờ nghiêm nghị nhéo má Lee Ha-yul, còn cậu dù bị túm má vẫn nở nụ cười hớn hở. Một mối quan hệ sư đồ trông vô cùng khăng khít. Chưa đầy một ngày trôi qua mà bầu không khí giữa họ đã trở nên thân thiết và tươi sáng hơn hẳn. Những người chạm mặt Atra vì công việc đều kinh ngạc hỏi liệu có chuyện gì vui hay không.
"......"
Da-era, người vừa kết thúc phần đối luyện của mình, đứng quan sát cảnh tượng đó với vẻ mặt gượng gạo. Không phải cô nảy sinh lòng ghen tị giống như Lee Ha-yul. Cả Atra và Lee Ha-yul đều là những người quan trọng đối với cô. Atra là người bảo hộ, là sư phụ; còn Lee Ha-yul là ân nhân đã cứu cô khỏi địa ngục, đồng thời là đứa sư đệ đáng yêu. Thấy hai người thân thiết, làm sao cô có thể bất mãn cho được.
'Ôi trời! Có ma pháp nào thiêu hủy ký ức không nhỉ?'
Vấn đề là cô biết rõ lý do tại sao bầu không khí của hai người kia lại thay đổi. Da-era nhăn mặt, đưa tay xoa khóe mắt. Tầm nhìn bị phân tách đột ngột tối qua đã bắt cô phải thấy những thứ lẽ ra không nên thấy. Cả sự phân tách thị giác lẫn cảnh tượng hiện ra đều quá chấn động khiến cô không kịp ngắt kết nối. Cô đã lén xem thứ tuyệt đối không được xem. Mỗi khi nhớ lại ký ức kích thích đó, hơi nóng lại bốc lên đỏ rực tận cổ.
‘’- Da-era, hôm nay trạng thái của con có vẻ không tốt. Có chỗ nào bất thường sao?’’
‘’- Dạ, không có gì đâu ạ…’’
Đến mức cô bị Atra dành cho ánh mắt lo lắng. Dù không phải vì lý do chính đáng, nhưng đúng là trạng thái của cô không ổn định, nên cường độ tu luyện đã được giảm bớt.
[Sư tỷ Da-era]
"Hự!"
[?]
Trước âm thanh đột ngột vang lên từ phía sau, cô nhảy dựng người lên. Lee Ha-yul đã tiến lại gần từ lúc nào, cậu nghiêng đầu thắc mắc.
[Sư tỷ? Chị sao thế ạ?]
"À, ha ha... kh-không có gì. Chị đang mải nghĩ linh tinh nên bị gọi bất ngờ nên giật mình thôi."
[À, em xin lỗi vì đã gọi lúc chị đang tập trung ạ]
"Hì, hì! Chuyện đó có gì mà phải xin lỗi? Chị đùa thôi. Thế có chuyện gì vậy sư đệ?"
Da-era cố gắng che giấu sự bàng hoàng hết mức có thể. Lee Ha-yul dù cảm thấy sự gượng gạo đó và khẽ nghiêng đầu sang hướng ngược lại, nhưng cậu không đào sâu vào những chi tiết nhỏ nhặt.
[Chẳng là lần trước em có bảo sẽ tặng quà cho chị mà. Để làm món đồ đó, em nghĩ là cần một chút máu của sư tỷ. Liệu em có thể xin một ít được không ạ?]
"Làm đồ? Máu sao?"
Da-era chớp mắt ngẩn ngơ. Cô cứ ngỡ quà tặng là thứ có sẵn, giờ mới biết là cậu tự tay làm. Hơn nữa, món quà đó lại cần đến máu của cô?
'Bên phía ma pháp chắc là cần thật...'
Những bộ quần áo bền chắc và những dụng cụ hữu dụng nhận được ở mặt sau đều do Lee Ha-yul trực tiếp chế tạo. Sư đệ của cô rất giỏi khéo tay và kỹ thuật chế tác. Thêm vào đó cậu còn giỏi ma pháp, nên món quà cậu làm có lẽ thực sự cần đến máu.
"Bây giờ luôn à?"
[Vâng]
"Được thôi, đây."
Da-era thản nhiên đưa tay ra. Cô không cảm thấy cảnh giác. Vốn dĩ máu là thứ không được tùy tiện đưa cho người khác, nhất là trong thời đại dị năng phát triển, máu bị rò rỉ rất dễ bị lạm dụng. Nhưng người yêu cầu là Lee Ha-yul. Vì tin tưởng cậu sẽ không bao giờ làm điều xấu với máu của mình, cô đưa tay ra không chút do dự.
[Hì hì, chị cứ mong đợi đi nhé! Em sẽ làm ra một món khiến chị thực sự kinh ngạc luôn]
Cảm nhận được sự tin tưởng đó, nụ cười của Lee Ha-yul trở nên tươi tắn. Trước nụ cười đẹp tựa hoa hướng dương nở rộ, Da-era lén lén tránh ánh nhìn.
Xòa...
Lông Vũ Thiên Không nhẹ nhàng quấn quanh cánh tay Da-era. Ngay sau đó, một cảm giác nhột nhẹ xuất hiện nơi cổ tay, và trên dải áo lông vũ quấn quanh đó hiện lên một điểm đỏ thắm.
"Ơ?"
Da-era mở to mắt. Nhìn vào cánh tay vừa được buông ra, cổ tay cô không hề có lấy một vết xước. Ngược lại, trên áo lông vũ vẫn còn vương vết máu đỏ tươi.
"Cái gì vậy? Đệ vừa lấy máu xong à?"
[Vâng, cái này có thể rút máu giống như ống tiêm vậy ạ]
"Vấn đề vệ sinh thì sao? Không phải cần bảo quản kỹ à?"
[Nhờ chức năng tự làm sạch của cổ vật nên không sao đâu ạ. Em cũng liên tục ếm ma pháp tịnh hóa riêng nữa]
"Oa, thứ đó hữu dụng thật đấy nhỉ?"
Cái áo lông vũ đó càng nhìn càng thấy đa năng. Tấn công, phòng thủ, dùng làm chăn, hay trải rộng ra như cái lều. Giờ còn kiêm luôn cả vai trò ống tiêm và có cả chức năng vệ sinh nữa.
[Hì hì, có thể sẽ mất chút thời gian, nên chị cứ chờ xem nhé]
Nghĩ đến bản thiết kế đang chỉnh sửa trong đầu, cậu chợt tưởng tượng ra phản ứng của Da-era khi nhận quà. Lee Ha-yul dùng áo lông vũ che đi khóe môi đang tự động nhếch lên, khẽ cười khì. Đôi mắt híp lại cong vút như một chú cáo nhỏ hiện rõ mồn một.
Da-era chứng kiến cảnh tượng đó từ chính diện, thận trọng mở lời.
"...Sư đệ, đệ cố tình làm vậy đấy à?"
[?]
Sau khi thu thập máu của sư tỷ Da-era. Tôi nhờ sư phụ cho kết thúc buổi tu luyện chiều sớm để ra ngoài. Đó là do cuộc hẹn tôi đã đặt từ vài ngày trước. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, tôi di chuyển đến địa điểm hẹn. Đích đến là một quán cà phê có quy mô vừa phải, trong một phòng riêng để tránh sự chú ý của người khác.
"Ha-yul, em đến rồi à?"
Bên trong phòng riêng đã có người chờ sẵn. Mái tóc và đôi mắt màu xanh nõn chuối trong trẻo. Lee Ha-sol, người đang mân mê chiếc cốc nước, cất lời chào cùng một nụ cười.
[…Chào tiểu thư Lee Ha-sol]
Vì có chuyện muốn nói từ trước nên tôi đã đặt lịch hẹn với Lee Ha-sol. Tuy thỉnh thoảng vẫn nhắn tin trò chuyện nhưng quả nhiên gặp mặt trực tiếp vẫn tốt hơn. Sau khi quan trắc xung quanh, tôi ngồi xuống đối diện với cô ấy.
"Kể từ ngày hôm đó đây là lần đầu chúng ta gặp lại. Thời gian qua em vẫn khỏe chứ?"
[Vâng vâng... tôi vẫn khỏe ạ]
"Của em đây. Ngày xuân tuy mát mẻ nhưng đi bộ ngoài đường vẫn thấy khát khô cả cổ nhỉ."
[Cảm ơn . Tôi xin phép dùng ạ]
Trước lời chào gượng gạo của tôi, Lee Ha-sol vẫn giữ nụ cười và đưa nước cho tôi. Ánh mắt cô ấy trầm lặng quan sát tôi khi tôi nhấp ngụm nước.
'Gượng quá đi mất...'
Tôi cảm thấy lúng túng trước sự phức tạp và thân thuộc toát ra từ ánh mắt đó. Trong lòng thầm suy tính, tôi đưa ra một chủ đề vừa chợt nảy ra.
[Đang là thời gian Học kỳ Tự do, chắc cô bận rộn lắm nhỉ?]
Hiện tại học kỳ 1 vừa bắt đầu nên là Học kỳ Tự do. Khoảng thời gian để sinh viên bất kể khối lớp có thể "nếm thử" nhiều bài giảng khác nhau. Do đó, cứ đến giờ chiều là có rất nhiều sinh viên tất tả đi lại trong trường. Điều này không áp dụng cho một kẻ dành toàn bộ thời gian chuyên ngành để tu luyện với sư phụ như tôi.
'Nghe bảo trong Học kỳ Tự do lịch trình rất dày đặc. Nhất là với sinh viên năm nhất vừa nhập học thì lại càng bận rộn hơn.'
Lee Ha-sol ngồi đối diện là sinh viên năm nhất vừa nhập học. Cô ấy hẳn đang ở vị thế vô cùng bận rộn trong giai đoạn này.
"Đúng vậy. Từ sau bữa trưa chị cứ phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi, đầu óc quay cuồng luôn."
[Dù các khu học tập tập trung một chỗ nhưng việc tìm từng phòng một cũng phiền phức thật. cô đã vất vả rồi]
"Nhờ bản đồ hiển thị rất chi tiết nên cũng không đến mức gặp khó khăn đâu."
May mắn là chủ đề có vẻ phù hợp, Lee Ha-sol hưởng ứng cuộc trò chuyện rất tích cực. Vốn dĩ là kẻ gần như không có kỹ năng giao tiếp và đang bồn chồn vì sự gượng gạo, tôi được cô ấy chủ động bắt chuyện rất nhiều.
"......"
[……]
Nhưng cuộc trò chuyện không thể cứ thế kéo dài mãi. Cuối cùng khi mạch truyện tạm đứt quãng, bầu không khí im lặng gượng gạo lại bao trùm.
"Liệu rằng..."
Giữa sự gượng gạo đó, Lee Ha-sol đặt hai tay ngay ngắn trên đầu gối, thận trọng hỏi.
"Thời gian qua em có nhớ ra mẩu ký ức nào không?"
Những cảm xúc phức tạp chứa đựng trong đôi mắt xanh nõn chuối. Dù đã đoán trước câu trả lời, nhưng nhìn thấy tia hy vọng nhỏ nhoi trong mắt cô ấy, tôi khẽ máy động đôi bàn tay.
[…Dạ, hiện tại thì vẫn chưa có gì ạ...]
"Ra là vậy..."
Tia hy vọng nhỏ nhoi vụt tắt. Theo đó, vai tôi cũng tự giác thu nhỏ lại. Cách để khôi phục ký ức. Tôi nghĩ là có khả năng, nhưng thực hiện ngay lúc này thì chưa chắc chắn, và tình hình cũng hơi phức tạp.
"…Phù! Đúng rồi. Ký ức đã mất đâu dễ gì quay lại ngay được chứ."
Sau một thoáng trầm mặc, Lee Ha-sol thở hắt ra một hơi rồi vươn vai. Ngay sau đó cô nhấn vào chiếc đồng hồ thông minh và hiện lên một hình ảnh hologram.
[…Đây là?]
Thứ hiện lên trên hologram là một tấm ảnh.
"Ảnh hồi nhỏ của chúng mình đấy. Lúc đó chưa có đồng hồ thông minh mà dùng điện thoại phổ thông thôi, nhưng ảnh thì vẫn còn giữ được."
Trong ảnh là Lee Ha-sol thuở nhỏ. Dĩ nhiên là một thân hình nhỏ bé hơn bây giờ nhiều, với mái tóc và đôi mắt màu đen.
"Màu sắc của chị mới thay đổi gần đây thôi. Là sau khi thức tỉnh năng lực thuộc tính mới biến đổi như vậy... cùng lắm mới được 1, 2 năm thôi."
Dù tôi không hề mở mắt nhưng Lee Ha-sol như thấu thị được nghi vấn trong đầu tôi mà lên tiếng giải thích.
[…Có cả tôi nữa này]
"Vì thế nên chị mới tìm tấm ảnh này mà."
Trong ảnh cũng có cả tôi. Mái tóc đen và đôi mắt đen. Gương mặt cứng đờ như máy móc. Tôi đang nằm gọn trong vòng tay của Lee Ha-sol khi cô ấy ôm tôi từ phía sau, đôi mắt không tiêu cự hướng về phía ống kính. Một gương mặt khác hẳn nhưng lại có nét tương đồng với hiện tại.
‘…Cô ấy định dùng cách này để gợi lại ký ức quá khứ sao.’
Tôi đã nắm bắt được ý đồ của Lee Ha-sol. Dùng hình ảnh quá khứ để kích thích trí nhớ là một phương pháp thường thấy và cũng khá hiệu quả.
"Vậy là em cũng quên sạch những lời đã nói lúc này rồi nhỉ..."
Trong lúc tôi đang trầm mặc quan sát tấm ảnh, Lee Ha-sol – người cũng đang nhìn ảnh với đôi mắt bồi hồi – khẽ nói. Một lời tự sự thấm đẫm vẻ u sầu. Trước cảm xúc xám xịt đó, tôi mấp máy môi, thấy không thể ngó lơ nên vừa nhấp ngụm nước vừa hỏi.
[Ưm... lúc đó tôi đã nói gì vậy ạ?]
Lee Ha-sol nhún vai như thể đó là chuyện chẳng có gì to tát.
"Em bảo là sau này lớn lên em sẽ kết hôn với chị đấy."
Phụt!
[Khụ]
Nước trong miệng tôi phun ra tung tóe.
"…A haha Thực ra là chị đùa thôi."
Nhìn thấy phản ứng đó của tôi, Lee Ha-sol cười khúc khích rồi rút khăn giấy đưa cho tôi.
[Hệ thống hiệu chỉnh Người chơi: Độ thiện cảm]
Lee Ha-yul → Da-era Celeste
●●●●●●○○○○ (67 ▶ 68/100)
「Sư tỷ」 「Thiên Lôi?」 「Sự đồng điệu」 「Lòng trắc ẩn」
0 Bình luận