Web novel [201-300]

Chương 274: Lễ Thánh Đản(4)

Chương 274: Lễ Thánh Đản(4)

“Sạc đầy năng lượng!”

Sau một hồi rúc vào lòng Sư phụ nũng nịu, cơn đau đầu của tôi dần dịu đi.

Hiệu quả rõ rệt và nhanh chóng hơn hẳn những loại thuốc tôi từng uống trước đây. Đã vậy còn không để lại chút tác dụng phụ nào, đúng là phiên bản nâng cấp hoàn hảo nhất của mọi loại dược phẩm.

Dù lòng muốn ôm cô cả ngày nhưng thực tế không cho phép, tôi đành nuối tiếc rời khỏi vòng tay Sư phụ.

“Hừm hừm, tâm trạng em đã khá hơn chưa?”

“Vâng! Tốt hơn nhiều rồi ạ!”

“Vậy thì tốt.”

Thấy tôi vươn vai sảng khoái với gương mặt rạng rỡ, Sư phụ vừa chỉnh lại vạt áo vừa cười phì một tiếng rồi vỗ nhẹ lên đầu tôi.

“Lần này thì em lên trên trước thật đi. Cô tắm rửa thay đồ xong sẽ lên ngay. Em cũng phải chăm sóc Seo-yul nữa chứ, đúng không?”

“Vâng ạ.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu theo lời. Giờ này mọi người cùng chuẩn bị rồi đi ra ngoài là vừa đẹp.

Bỏ lại Sư phụ đang hướng về phía phòng tắm cạnh phòng tập, tôi đi lên tầng 1.

“Đức Vua, Đức Vua, Công chúa Lee Seo-yul đã dậy rồi ạ.”

[Ừ, ta biết rồi]

Tôi gật đầu với Oru, tiểu yêu tinh đang đứng chờ gần cầu thang lên tầng 1.

Đúng như lời Oru nói, Seo-yul vừa tỉnh giấc đang ngồi trên ghế sofa. Hai chân em ấy thõng ra ngoài ghế, đung đưa qua lại. Đứng sau sofa là chị Ariel, người dạo này còn chăm Seo-yul kỹ hơn cả Yeon-hwa.

Tôi khẽ gật đầu đáp lại cái cúi chào của chị Ariel rồi tiến lại gần Seo-yul.

“Ưm, ba ơi…”

Khi tôi lại gần, đôi mắt vẫn còn ngái ngủ của em ấy dần mở to hơn.

Thấy em ấy tự nhiên vươn hai tay ra, tôi bế thốc em ấy lên, thế là nhóc con thích thú rúc sâu vào lòng tôi.

[Seo-yul ngủ có ngon không?]

“Dạ có…”

[Có thấy đau hay mệt ở đâu không?]

“Dạ… không đau ạ. Con có thể đi chơi cùng ba được.”

Trước câu hỏi quan tâm, Seo-yul lắc đầu nguầy nguậy trong lòng tôi. Thực ra câu trả lời không quan trọng lắm, vì trong lúc vỗ về lưng em ấy, tôi đã bí mật vận hành Quan trắc một cách tỉ mỉ.

May mắn là không có vấn đề gì. Dù bình thường tôi vẫn luôn để mắt đến Seo-yul nhưng cẩn thận thêm chút cũng chẳng thừa.

‘Ma pháp vẫn duy trì tốt.’

Sẵn tiện kiểm tra sức khỏe, tôi cũng soát lại các ma pháp đã niệm trên người Seo-yul.

Có tới hàng chục ma pháp được niệm trực tiếp lên bản thân Seo-yul. Lại thêm hàng chục ma pháp khác được tôi thiết kế và lồng ghép vào bộ quần áo em đang mặc ngay từ khâu chế tạo.

Từ ma pháp bảo vệ dạng kết giới cơ bản đến ma pháp không gian tức thời. Và cả ma pháp phản công dùng để trấn áp kẻ tấn công, nếu không được thì sẽ nghiền nát chúng không còn một mẩu thịt.

Đó đều là những ma pháp tôi đã dốc hết kỹ năng nhận được từ Thân hòa ma lực và Tháp Tri Thức để áp dụng.

Dù tốn không ít thời gian và nát cả óc, nhưng đổi lại sự an toàn của Seo-yul được tăng cao nên tôi rất hài lòng.

Đang mỉm cười tự hào thì Seo-yul vốn đang rúc trong lòng tôi đột nhiên nheo mắt lại.

[Seo-yul?]

“Khịt khịt…”

Tôi nghiêng đầu, vỗ vỗ vào lưng em ấy. Seo-yul không đáp mà ngẩng đầu lên, chúi mũi vào cổ tôi hít hà. Hơi thở nóng hổi làm tôi thấy nhột, vai tự động rụt lại.

Hít hà một lúc, đôi chân mày của Seo-yul càng nhíu chặt hơn cả lúc nãy.

“Có mùi…Có mùi của cô Atra ạ.”

[À]

Đến tận lúc này tôi mới thốt lên. Vừa nãy rúc vào người Sư phụ nhiệt tình như thế, mùi hương vương lại là chuyện đương nhiên. Thậm chí tôi còn cố ý làm vậy nữa chứ.

Nhưng có vẻ Seo-yul không thích điều đó cho lắm, em ấy bắt đầu bận rộn cọ xát vào người tôi với vẻ mặt không hài lòng.

[Tiếc nuối]

Tôi thì vốn muốn cơ thể mình thoang thoảng mùi hương của Sư phụ, nhưng vì lát nữa sẽ đi cùng Seo-yul mà.

Nén sự tiếc nuối vào trong, tôi dùng ma pháp thanh tẩy để xua tan mùi hương vừa mới vương lên.

.

.

.

Do có lễ khai mạc, cuộc trò chuyện với ngài Hong Seong-jin và việc chuẩn bị đi chơi hội nên thời gian đã trôi qua khá nhiều.

Đặc biệt vì đang là mùa đông ngày ngắn đêm dài, bên ngoài trời đã bắt đầu nhuốm màu hoàng hôn cam rực rỡ.

Tính theo giờ giấc thì đây là lúc các gia đình bắt đầu chuẩn bị cho bữa tối muộn.

“Takoyaki đây! Sinh viên Siyolam tự tay làm! Takoyaki nướng bằng hỏa ma pháp đây! Có thể nếm thử từng viên nhé!

Cái đó thì khác gì ma pháp dùng trong gia đình đâu? Thậm chí kỹ năng nấu nướng của cậu còn tệ hơn mà, nhăm nhăm…

Cái đồ ăn chực mà lắm lời thế. Đã bảo cậu là cản trở kinh doanh đừng có đến rồi mà. Ăn xong thì biến nhanh đi!”

Thế nhưng không khí lễ hội chẳng hề có dấu hiệu hạ nhiệt. Ngược lại, như để đối đầu với bầu trời đang tối dần, các gian hàng đều thắp lên những ánh đèn lung linh đủ màu sắc, khiến con phố càng thêm lộng lẫy.

“Thường thì lễ hội về đêm mới xôm tụ hơn. Ban đêm có thể ngắm sao, xung quanh lại lấp lánh tương phản với bầu trời tối sẫm nên không khí sẽ rất tuyệt.”

Trong lúc tôi đang bình thản quan sát cảnh lễ hội, Elia đứng bên cạnh đã lên tiếng giải đáp thắc mắc.

Cô ấy vừa mới hội ngộ với bạn bè sau lễ khai mạc và cũng vừa mới gia nhập nhóm tham quan hội.

[A ha, vậy sao ]

“Vâng, ở quê mình lễ hội cũng toàn bắt đầu từ đêm thôi. Dù nói vậy nhưng đó chỉ là lễ hội nông thôn quy mô nhỏ xíu hà.”

Tôi gật đầu tỏ ý đã hiểu. Vì bản thân tôi chưa từng được tham gia lễ hội bao giờ cả.

Lễ Thánh Đản trải nghiệm qua nguyên tác? Thành thật mà nói, coi trải nghiệm trong game là trải nghiệm lễ hội ngoài đời thì bi thảm quá…

Đã vậy kể từ sau lượt 1, tôi chỉ coi Lễ Thánh Đản là sự kiện để cày danh tiếng và nâng cấp chỉ số chứ chẳng phải lễ hội gì cho cam.

“Này, không phải cô nói sẽ phụ giúp gian hàng sao? Chơi bời thế này có ổn không đấy?”

“Tôi chỉ hứa giúp vào chiều ngày thứ 4 thôi mà. Yeon-hwa à, không phải cô đang muốn đuổi tôi đi à, thật là lộ liễu quá đấy…?”

“Đừng có vu khống người lương thiện, tôi chỉ hỏi thăm thôi mà làm gì dữ vậy.”

Người gia nhập không chỉ có Elia.

Từ Sư phụ – người cùng ra khỏi dinh thự và hiện đang bình thản ngắm nhìn xung quanh, cho đến Yeon-hwa và Baek Ah-rin vừa mới hội quân là đã bắt đầu chí choé như thường lệ.

Giáo sư Liana và Lee Ji-yeon thì không thể tham gia.

Vì Giáo sư Liana là giáo sư phụ trách năm nhất và lớp Lập Xuân, nên cô phải đảm nhận việc quản lý, giám sát các sinh viên năm nhất đang mở gian hàng hoặc biểu diễn đường phố.

Dĩ nhiên không phải là không có chút thời gian rảnh nào, nhưng nghe bảo ngày đầu tiên thì bận tối mắt tối mũi.

Còn Lee Ji-yeon thì bận việc cá nhân, chính xác là đang tiếp đón Gia chủ Thái Sơn vừa ghé thăm lúc lễ khai mạc.

‘…Lát nữa chắc phải mua gì đó mang qua cho Giáo sư Liana. Còn phía Lee Ji-yeon… liệu mình có phải gặp Gia chủ không nhỉ?’

Tôi đắn đo một chút rồi tạm gác chuyện đó ra sau đầu. Cảm giác kỳ quặc tỏa ra từ Gia chủ Thái Sơn tôi vẫn chưa giải mã xong, và theo quan trắc khí sắc thì có vẻ bà ấy sẽ không về sớm đâu.

[Con có thấy lạnh không?]

“Dạ không, ấm lắm ạ.”

[Nếu thấy se lạnh hay gì là phải nói ngay đấy nhé? Rõ chưa?]

“Vâng ạ~.”

Seo-yul phà ra làn hơi trắng xóa, nắm chặt lấy bàn tay tôi. Dù vậy, em ấy vẫn bận rộn dáo dác nhìn quanh với thái độ đầy tò mò.

Đôi mắt em lấp lánh sự hiếu kỳ, có vẻ không khí lễ hội này là một điều vô cùng thần kỳ với nhóc con.

‘Dẫn con bé ra ngoài đúng là quyết định đúng đắn.’

Mỗi khi em ấy xoay đầu, hai cái quả bông trên mũ lại lúc lắc trông đáng yêu không chịu nổi.

Tuyết vẫn chưa rơi nhưng vì trời khá lạnh nên tôi đã cho Seo-yul mặc đồ dày cộm như "vũ trang toàn thân".

Nhờ lúc chế tạo tôi đã chú trọng đến cảm giác thoải mái khi mặc nên dù mặc dày, nhóc con trông vẫn rất linh hoạt, không có vẻ gì là khó chịu.

Tôi gật đầu tâm đắc rồi gửi Truyền âm cho các tiểu yêu tinh.

[Các em cũng đang ngắm nhìn vui vẻ chứ?]

[Vâng,Đức Vua!

Nhiều con người quá đi ạ…!

Mùi thơm quá… kia toàn là đồ ăn ạ…?]

Những giọng nói liên tục vang lên trong đầu tôi. Chúng đến từ các tiểu yêu tinh đang đậu trên đầu và trên vai tôi.

Vì không nỡ để các em ở lại dinh thự một mình nên tôi dắt theo cho các em đi xem hội luôn.

Dĩ nhiên tôi đã niệm ma pháp nên không sợ bị ai chú ý. Nếu là người có kích thước bình thường thì không sao, chứ những đứa bé tí teo thế này mà dùng ma pháp Nhận thức chướng ngại là người ta sẽ thấy kỳ quặc ngay.

Vì thế, tôi đã niệm một loại ma pháp khác cho các tiểu yêu tinh.

‘Định bụng là đi ra ngoài mà không dùng ma pháp, nhưng nếu thế thì với sự nổi tiếng này chắc chẳng thể yên ổn mà tận hưởng được.’

Ngay lúc này thỉnh thoảng vẫn có drone bay vèo qua đầu.

Việc lọt vào ống kính truyền hình thì không sao, chứ nếu tôi và cả nhóm lộ diện thật thì ánh mắt xung quanh sẽ đổ dồn vào như mưa mất.

Lúc nãy khi tách khỏi Yeon-hwa để về dinh thự, tôi đã bị bao nhiêu người dòm ngó và bắt chuyện rồi? Đến mức tôi phải chui tọt vào ngõ nhỏ để niệm ma pháp Nhận thức chướng ngại mới thoát được.

[Seo-yul ơi, con đói chưa? Chúng ta cùng đi mua đồ ăn ngon ở các gian hàng nhé?]

“…Đồ ăn ngon ạ?”

[Đúng rồi, đồ ăn ngon]

“Ờ…”

Khi tôi vỗ vỗ vào cánh tay nhóc con đang mải mê nhìn quanh để hỏi, vẻ mặt Seo-yul bỗng trở nên lạ lùng.

Nhóc con đảo mắt liên tục, len lén nhìn sắc mặt của tôi.

Thấy phản ứng đó, tôi thoáng bối rối rồi ngay lập tức ưỡn ngực ra vẻ oai phong.

[Hừm, con đừng nhìn ba thế, ba giàu lắm đấy nhé? Seo-yul có ăn một nghìn hay mười nghìn món ở gian hàng thì cũng chẳng thấm tháp gì vào đâu đâu]

Đây không phải là khoác lác suông. Chi phí dùng trong sinh hoạt thường ngày thế này chẳng thể tạo ra biến động đáng kể nào cho số dư tài khoản của tôi.

Nghĩ lại hồi mới đến thế giới này, tôi còn kinh hãi trước vật giá sát phạt mà không dám tiêu xài… giờ nghĩ lại thấy thật nhiều cảm xúc.

Dĩ nhiên chi phí trong giới Siêu nhân thì đắt đỏ kinh khủng thật, nhưng chuyện đó tôi vẫn có cách giải quyết.

[Nên là đừng lo nhé, muốn ăn gì con cứ ăn thỏa thích]

“…Vâng ạ.”

Trước sự khẳng định hùng hồn của tôi, cuối cùng Seo-yul cũng gật đầu. Nhưng nhìn dáng vẻ miễn cưỡng đó, có vẻ dù tôi có khẳng định mình giàu thế nào đi nữa thì nhóc con cũng chưa cảm nhận được thực tế cho lắm.

[Vậy thì ăn thử cái kia trước nhé? Thịt gà… à không không, xiên nướng thịt lợn!]

Thay cho Seo-yul còn đang ngần ngại chọn món vì sợ tốn kém, tôi tiên phong dẫn nhóc con đi đảo quanh các gian hàng.

Người ta bảo linh hồn của lễ hội là ẩm thực quả không sai. Đúng như lời đồn, các gian hàng bán đủ loại món ăn được chế biến tại chỗ khiến đồ ăn tràn ngập khắp nơi.

“Ngon ngon…”

[Thế nào? Có ngon không con?]

“Vâng… thích lắm ạ.”

Tôi đã nắm rõ sức ăn của Seo-yul. Vì đang tuổi lớn nên nhóc con ăn còn khỏe hơn cả tôi.

Thế nên tôi cứ liên tục đút đồ ăn vào miệng em, nhóc con dù còn nhìn sắc mặt tôi nhưng vẫn nhai nhồm nhoàm rất ngon lành.

Đúng là trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn. Thấy vậy tôi cũng bỗng thấy tràn đầy sinh lực, tiếp tục dắt em lùng sục các gian hàng phù hợp.

“À, nhắc mới nhớ, năm nay mình chẳng đi được mấy lễ hội khác nhỉ.”

Đúng lúc đó.

Yeon-hwa, người đang cẩn thận xúc cơm hộp để không dính vào khăn quàng cổ, bỗng như sực nhớ ra điều gì đó mà mở lời.

"Hồi trước thỉnh thoảng tớ hay ghé lễ hội ẩm thực ở Thái Sơn ăn cho đã đời, thích thật đấy."

“Đồ heo.”

“Nếu tôi là heo thì cô là con hải cẩu quá cân.”

“Tôi thì chất béo dồn hết vào ngực rồi nên vẫn ổn áp lắm nhé~”

“Cái con… khụ! Ai bảo tôi không dồn vào ngực hả? Hả?”

“Nhưng mà nhỏ hơn của tôi đúng không?”

“Con khốn.”

“Ơ kìa, ơ kìa, bộ lọc ngôn từ hỏng rồi kìa…! Á, hai người có muốn chơi cái kia không?”

Baek Ah-rin kinh hãi vội vàng chỉ về một phía để đánh trống lảng. Nơi đầu ngón tay cô ấy chỉ là một chiếc máy đặt gần lối vào khu trò chơi điện tử.

Dù là người chưa từng đặt chân vào khu trò chơi như tôi cũng nhận ra ngay, đó là máy đo lực đấm.

“Lâu rồi không làm ván cá cược nhỉ?”

“Cái đó á? Hả, kỹ năng chuyển chủ đề của cô kém tắm quá đấy, đồ hải cẩu.”

Yeon-hwa nhếch môi trước lời rủ rê của Baek Ah-rin. Vẻ mặt cô ấy lộ rõ vẻ sẽ không để đối phương thoát dễ dàng như vậy. Thấy thế, Baek Ah-rin thở dài thườn thượt như thể không còn cách nào khác.

“À~ Nếu sợ thì thôi vậy, không sao,không sao~.”

“Cái gì cơ?”

Vẻ mặt vốn đang thờ ơ của Yeon-hwa bỗng đanh lại. Baek Ah-rin nhếch mép cười đắc ý, rồi nhún vai với biểu cảm như thể thấu hiểu tất cả.

“Thì, chẳng phải đó là lựa chọn sáng suốt sao? Đâm đầu vào một trận chiến biết chắc là thua thì chỉ có kẻ ngốc mới làm thôi. Đã vậy lần này còn chẳng có gì để cá cược, thấy sắp thua mà rút lui là đúng bài rồi~”

Những lời nói khích tướng của Baek Ah-rin tuôn ra như nước đổ.

“Hù, lần này tôi đặc biệt bỏ qua cho đấy nhé. Cứ biết ơn đi.”

Rắc!

Lời chốt hạ của Baek Ah-rin làm chiếc thìa trong tay Yeon-hwa gãy làm đôi. Bàn tay run rẩy vì giận dữ của Yeon-hwa chỉ thẳng vào máy đo lực đấm.

“Chơi ngay… con khốn kia.”

“Cuối cùng thì chức năng lọc ngôn từ cũng đình chỉ hoạt động rồi kìa…”

Baek Ah-rin liếc nhìn chiếc thìa bị vỡ nát thành từng mảnh với vẻ mặt ái ngại rồi tiến về phía máy đo lực đấm.

Yeon-hwa hừ một tiếng rồi đi theo sau, tôi và những người còn lại cũng cảm thấy hứng thú nên bám theo xem kịch hay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!