Quyển 2: Trung Học Cơ Sở (54-130)
Chương 121: Siêu Năng Lượng Là Cái Quỷ Gì?
0 Bình luận - Độ dài: 1,976 từ - Cập nhật:
Chuyến đi của ba đứa nhỏ lần này có bố mẹ cùng đi theo, bố Mai Phương là Mai Lợi Quân, bố Hạ Duyên là Hạ Tầm hai người cùng lái xe đi, bố Lâm Hữu Hề là Lâm Quốc Xuyên bận công việc không có cách nào đi cùng, lần này chính là mẹ kế Hữu Hề Lương Mỹ Quyên xin nghỉ cùng đi qua đó.
Vốn dĩ thương lượng xong hai mẹ con nhà họ Lâm ngồi xe nhà Mai Phương, đến lúc chuẩn bị xuất phát, Hạ Duyên bày tỏ xe nhà cô ấy to hơn rộng rãi hơn, liền muốn kéo tất cả mọi người ngoại trừ Mai Lợi Quân lên xe nhà cô ấy.
Thực ra xe nhà Mai Phương đã đổi mới một lần, bây giờ Mai Lợi Quân lái là Đạt Chúng, nhưng so với chiếc SUV bảy chỗ Bôn Trì GL450 Hạ Tầm mới mua năm ngoái, chỉ nhìn từ chất cảm bên ngoài là có thể thấy sự chênh lệch. Bản thân Hạ Tầm cũng là người yêu xe, xe của ông thường xuyên bảo dưỡng, nhìn qua cứ như mới toanh.
Cho nên lúc Lương Mỹ Quyên lên xe cứ do dự mãi, bà lúc đầu nói ngồi xe Mai Lợi Quân là được, kết quả không chịu nổi sự làm nũng dụ dỗ của Hạ Duyên, bà cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đi đến ghế phụ lái của Hạ Tầm, cẩn thận từng li từng tí kéo cửa xe đóng lại.
Hạ Tầm rất ôn hòa nhắc nhở: "Chị Lương, cửa xe chưa đóng, chị dùng sức thêm chút cũng không sao."
"Ồ ồ... được."
Lương Mỹ Quyên thử đóng đi đóng lại mấy lần mới cuối cùng đóng được cửa xe, bà vì hành vi tự cảm thấy mất mặt mà đỏ cả tai, nhóm Mai Phương ở phía sau nhìn thấy rất rõ ràng.
"Dì Lương và Hữu Hề thật sự rất giống nhau ha ha, cậu ấy vừa nãy lúc lên xe cũng không đóng được cửa xe."
Xuất thân gia đình giàu có Hạ Duyên rất khó đồng cảm với sự lúng túng do nghèo khó gây ra của Hữu Hề và mẹ, chỉ đơn thuần cảm thấy như vậy rất thú vị, điều này cũng không cần trách cứ quá nhiều, Mai Phương gõ gõ đầu Hạ Duyên, "Cái này có gì buồn cười, tớ sao cảm thấy cậu đi Giang Thành là đi du lịch, căn bản không phải chuyên môn đi thi."
"Ây da, tớ đâu có..."
"..."
Hạ Tầm từ trong gương nhìn thấy cảnh tượng Mai Phương và Hạ Duyên nô đùa này, trong lòng rất không dễ chịu.
Bất kể là đối với đối tác làm ăn, hay là đối với nhân viên cấp dưới, Hạ Tầm đều là một người rất khiêm tốn, nhưng chỉ có con gái Duyên Duyên là vảy ngược của ông, tuyệt đối không dung nạp được nửa hạt cát.
Trước mặt tôi cũng dám đánh con gái tôi...
Thằng nhóc cậu đúng là đủ lông đủ cánh rồi.
Hạ Tầm bỗng nhiên không kìm được cảm thán nói, "Ây da, thời gian trôi qua thật nhanh a. Lần đầu tiên ba đứa các cháu ngồi xe chú, vẫn còn nhỏ xíu như vậy, chú cứ nhớ lúc đó Duyên Duyên là đồ mít ướt, Hữu Hề luôn thò lò mũi xanh, Mai Phương là vua đái dầm, chú nhớ cháu lúc đó còn chùi đít ở nhà trẻ nhỉ ha ha! Không ngờ loáng cái mười năm trôi qua, các cháu đều lớn thế này rồi..."
Mai Phương gật đầu mỉm cười, "Vâng ạ chú Hạ, thời gian trôi qua nhanh thật đấy ạ."
"Bố, bố lái xe cho tử tế đi! Kể chuyện bọn con hồi nhỏ xíu như thế làm gì!"
Hạ Tầm vốn là muốn trêu chọc Mai Phương một chút, kết quả Mai Phương không những không vỡ phòng ngự, con gái Hạ Duyên ngược lại tức phồng má vung nắm đấm bày tỏ kháng nghị, "Bố lái xe chuyên tâm chút, đừng làm phiền bọn con nói chuyện. Nhớ A Phương hồi nhỏ dạy bố thế nào không? Đường xá ngàn vạn con, an toàn là số một, lái xe không quy phạm, người thân hai hàng lệ."
Hạ Tầm: "“QAQ”"
"Để chú Hạ nói chuyện cũng có sao đâu..." Lâm Hữu Hề ở bên cạnh khuyên giải, "Cậu đừng khắt khe với bố quá."
Hạ Tầm không ngờ Lâm Hữu Hề lúc này sẽ nói đỡ cho ông, trong lòng lập tức tăng gấp đôi hảo cảm với Hữu Hề.
"Cũng không phải là không muốn cho ông ấy nói, tớ không muốn lại nghe chuyện xấu hồi nhỏ một lần nữa đâu."
Mai Phương nhìn ra sự lo lắng của cô ấy, "Cậu là không muốn để dì Lương nghe thấy đúng không?"
"Cũng, cũng không phải ý đó... chính là..."
Hạ Duyên chính là không muốn phá hỏng hình tượng thiếu nữ ngọt ngào của mình trước mặt mẹ mới của Hữu Hề.
Lương Mỹ Quyên mỉm cười với ghế sau, "Không sao... các cháu nói chuyện của các cháu, dì sẽ không chen ngang."
"Không phải nói không cho dì chen ngang! Ý của cháu là..."
Hạ Duyên đẩy đẩy cánh tay Mai Phương, "Cháu cảm thấy vẫn là để A Phương kể trước chuyện cậu ấy hồi nhỏ đái dầm đi! Ba người bọn cháu lúc ngủ trưa ở nhà trẻ, giường đều kê sát nhau, cháu ở giữa, A Phương bên trái, Hữu Hề bên phải. Lúc A Phương đái dầm còn chưa tỉnh ngủ, là cháu sau khi dậy phát hiện báo cáo cô giáo trước——"
Một xe người vui vẻ hòa thuận chia sẻ chuyện xấu thời thơ ấu của mỗi người, Mai Phương không cảm thấy bị mạo phạm, ngược lại sẽ cảm thấy một loại cảm giác sung túc của việc đang sống.
Con người trên con đường trưởng thành luôn cô độc, gần như không có ai sẽ dừng lại vì bạn, cũng gần như không có ai sẽ vì đuổi theo bạn mà nỗ lực chạy, hồi ức của bạn đa số thời gian chỉ thuộc về chính bạn, hoặc là một hai người bạn gặp gỡ trong thời kỳ đặc định.
Nhưng mà, có hai người như vậy cùng bạn đi qua xuân hạ thu đông, những sự kiện xảy ra trong ký ức của bạn, bọn họ cũng đều trải qua, đồng thời trong quá trình đó đóng vai những vai trò khác nhau, quả thực là một chuyện vô cùng hạnh phúc.
Ba đứa nhỏ nói chuyện rôm rả một hồi đều có chút mệt mỏi, Duyên Duyên và Hữu Hề đều chợp mắt nghỉ ngơi trên xe, tinh thần Mai Phương vẫn khá tốt, Hạ Tầm cũng nói chuyện với cậu.
"Mai Phương, bố cháu ở Bạch Châu dạo này công việc thế nào, năm nay chắc được đề bạt cán bộ cấp xứ (trưởng phòng) rồi nhỉ?"
Mai Phương gật đầu, "Tháng 6 năm nay vừa đề bạt lên ạ, điều đến Cục Đất đai thành phố Bạch Châu làm phó cục trưởng rồi ạ."
Lương Mỹ Quyên nghe đoạn phát ngôn này cảm thấy vô cùng kinh ngạc, "A, Mai Phương, bố cháu hóa ra bây giờ làm quan to như vậy rồi?"
"Có phải cảm thấy bố cháu hoàn toàn không có uy nghiêm của cục trưởng không ạ?"
Lương Mỹ Quyên vội vàng lắc đầu, "Dì... dì cũng không phải ý đó, anh ấy rất bình dị gần gũi, không có giá gì cả."
"Bố cháu chính là người như vậy, cho nên quan hệ với người trong đơn vị đều khá tốt."
Bố Mai Phương là Mai Lợi Quân năm nay 35 tuổi, tuổi này đã lên phó xứ thực ra là chuyện rất giỏi, con đường làm quan rộng mở, cái này phải nhờ vào 50 vạn Mai Phương kiếm được lúc đầu, để Mai Nhã ra đời, để Mai Lợi Quân nỗ lực làm việc hơn không đi từ chức kinh doanh.
"Vậy cũng khá nhanh đấy, đã như vậy, nhà cháu có phải cũng sắp chuyển nhà rồi không? Bố mẹ cháu cứ phân cư mãi như vậy cũng không tiện."
"Vâng... nhà cháu đã mua nhà ở Bạch Châu, bây giờ đang sửa sang, khoảng đợi cháu tốt nghiệp, năm sau thì chuyển qua đó."
"Vậy à... thế sau này gặp mặt e là không tiện lắm."
Lương Mỹ Quyên có chút cảm thán, "Duyên Duyên và Hữu Hề biết chuyện này chưa? Các nó có buồn lắm không."
"Cũng bình thường ạ... Cháu nói trước với các cậu ấy rồi, nhưng lần này nhà ở quê cũng không vội bán, hoặc là nói cũng không cần bán, cứ để đó cũng tốt."
Dù sao chỉ cần thi đỗ Giang Thành Sư Nhất Phụ, ba người cấp ba vốn dĩ cũng không sống ở huyện Bạch Mai, cũng không cần giống như hồi nhỏ liều mạng níu kéo.
Bây giờ còn níu kéo thực ra cũng không lịch sự nữa, duy nhất chính là cơ hội gặp Mai Nhã sẽ ít đi rất nhiều.
Hạ Tầm gật đầu, "Quả thực, dù sao huyện Bạch Mai là gốc rễ của các cháu, bất kể bình thường bôn ba bên ngoài hay sống ở bên ngoài, dù sao người thân quê hương đều ở bên này, luôn phải thường về nhà xem xem. Có điều bố cháu chắc hy vọng cháu thi đỗ Bạch Cao hơn nhỉ? Như vậy cháu đều không cần tìm nhà thuê nữa."
"Nói là nói như vậy không sai... nhưng có thể thi Giang Thành Sư Nhất Phụ cháu vẫn muốn nỗ lực một phen." Mai Phương nghiêm túc nói, "Dù sao cũng là trường điểm cấp ba đứng đầu toàn tỉnh."
"Cháu đứa bé này từ nhỏ đã có chí khí như vậy, thực sự rất không tồi, tâm thái cũng rất trưởng thành." Hạ Tầm vẫn rất công nhận Mai Phương cậu học sinh ưu tú này, "Duyên Duyên nhà chú thì không được rồi, phải học tập cháu và Hữu Hề nhiều vào."
"Chú Hạ, chú nói gì vậy ạ, Duyên Duyên nhà chúng cháu cũng rất... ừm, Duyên Duyên các mặt cũng rất xuất sắc mà."
Mai Phương thuận miệng nói ra những lời như "Duyên Duyên nhà chúng cháu", cậu nhìn thấy đôi mày hơi nhíu lại của Hạ Tầm lập tức cũng có chút hối hận, vốn định cười ha ha, tìm chủ đề khác lấp liếm cho qua, kết quả Hạ Duyên lúc này một đầu ngã vào vai Mai Phương, tay tự nhiên đặt lên ngực Mai Phương.
Mai Phương thấy thế vội vàng kéo tay cô ấy xuống, nhưng trong miệng Hạ Duyên chép chép, còn nói những lời không rõ ràng:
"A Phương... tớ muốn siêu năng lượng..."
A a a a!
Pha tự bạo này của Hạ Duyên, suýt chút nữa dọa Mai Phương hồn bay lên trời, may mà lúc này tiếng còi xe trên đường rất nhiều, Hạ Tầm nhìn qua cũng không có vẻ để ý lắm, tiếp tục lái xe.
Cứu mạng! Chú Hạ chú là thực sự không nghe thấy đúng không...
Hạ Tầm ngoài mặt gió êm sóng lặng, nội tâm lại sớm đã gió nổi mây phun.
Nhưng sự quật cường đặc hữu của người thượng lưu khiến ông giữ vững phong độ.
Ơ, nhưng mà——
Siêu năng lượng là cái quỷ gì?
Nghe có vẻ không được... không được... lành mạnh lắm?
Không được, mình phải tìm thời gian hỏi Duyên Duyên...
Tình cảm giữa bọn nó thực sự quá tốt rồi, nếu cứ dung túng tiếp tục như vậy, e là sẽ xảy ra chuyện mất.
0 Bình luận