Quyển 2: Trung Học Cơ Sở (54-130)

Chương 57: Tớ Muốn Xem Phim!

Chương 57: Tớ Muốn Xem Phim!

Mặc dù tình bạn của ba người kéo dài đến nay đã là năm thứ sáu, nhưng việc cùng nhau ngủ qua đêm như thế này lại là lần đầu tiên, dẫu chỉ là ý nghĩ chợt nảy ra, Hạ Duyên vẫn chuẩn bị rất nhiều thứ.

Cô bé vơ vét phần lớn đồ ăn vặt trong nhà, cùng với mấy bộ quần áo ngủ mang sang.

"Bố mẹ cậu chắc chỉ cho cậu ở lại một đêm thôi chứ, mang nhiều quần áo thế làm gì."

"Tớ mang cho Hữu Hề mặc, cần cậu quản chắc."

Hạ Duyên lườm Mai Phương một cái, sau đó kéo Lâm Hữu Hề vào phòng trong, "Tối nay chúng ta ngủ ở phòng Bác Mai và Tiểu Nhã đúng không?"

"Đúng vậy. Nhưng cậu thay quần áo sớm thế làm gì? Mới là buổi chiều mà."

"Làm gì có, chỉ cất đồ thôi!"

Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề loay hoay trong phòng mẹ Mai Phương một lúc lâu không ra, Mai Phương cũng không tiện gõ cửa hỏi, nghĩ ngợi một lúc liền vào phòng sách xem thành phẩm game mình làm.

Từ kỳ nghỉ đông, cậu đã luôn mày mò tựa game “ flappy bird ” của kiếp trước, cũng chính là trò chơi mà mọi người đều biết đến với cái tên “ Bổn Điểu Tiên Phi ”.

Thể loại game điều khiển độ cao bay lên để vượt qua chướng ngại vật trên dưới này, ngay từ thời đại điện thoại phím bấm Symbian đã có rất nhiều game có lối chơi tương tự, ví dụ như “ Trực Thăng Cơ ”.

Theo quan điểm của Mai Phương, nguyên mẫu ý tưởng sớm nhất của thể loại game này, có lẽ bắt nguồn từ game bắn súng cuộn cảnh màn hình ngang thời đại FC, trong tựa game nổi tiếng Tứ Đại Thiên Vương của Konami là “ Sa La Mạn Xà ”, đã có những màn chơi né tránh chướng ngại vật tương tự như vậy, nó không giống như game Super Mario chạm vào chướng ngại vật sẽ bị kẹt hình, mà là chạm vào là chết ngay.

Năm 2008 Unity mới chỉ vừa hỗ trợ nền tảng Windows, còn cách thời đại điện thoại thông minh Android hai năm nữa.

Mai Phương đang nghĩ đến việc tích lũy kinh nghiệm kỹ thuật phát triển một tựa game hoàn chỉnh trước, như vậy mới có thể sớm chia được một phần bánh của mình trên nền tảng di động.

Bây giờ ngoại trừ việc cấu hình tài nguyên mỹ thuật, các chức năng lập trình đã hòm hòm rồi...

Nhưng chơi trên Windows thì hình như cũng chẳng khác gì mấy trò “ Trực Thăng Cơ ” trên máy Symbian, cùng lắm là hình ảnh mượt mà trơn tru hơn một chút.

Nếu thực sự muốn tạo nên một cơn sốt, thì trải nghiệm lau kính (vuốt màn hình) trên điện thoại thông minh cảm ứng vẫn là điều không thể thiếu...

"A Phương, cậu đang chơi game à?"

Hạ Duyên không thèm gõ cửa đã chui tọt vào phòng sách nhà Mai Phương.

"Trời nóng thế này, đóng cửa làm gì. Để tớ xem nào..."

Hạ Duyên nhìn chằm chằm vào màn hình của Mai Phương một lúc, "Đây là cái gì vậy, là mấy đoạn code cậu nghiên cứu đó hả, toàn là hình chữ nhật với hình vuông, tớ xem chẳng hiểu gì cả..."

Lúc này Lâm Hữu Hề cũng bước nhanh đến bên cạnh Mai Phương.

"Đã có thể chạy được rồi sao?"

"Cậu có muốn thao tác thử một chút không?"

"Để tớ thử xem."

Mai Phương nhường chỗ cho Lâm Hữu Hề, cô bé ngồi xuống liền bắt đầu thao tác nghiêm túc, "Lỗi bug lần trước tớ biên dịch cứ nhảy liên tục, cậu đã giải quyết giúp tớ chưa?"

"Lỗi bug đó đúng là khó tìm thật."

Hạ Duyên nghe Mai Phương và Lâm Hữu Hề nói những lời mình không hiểu, có cảm giác hơi khó hòa nhập.

"Đây chính là game dạo này hai người cùng làm đó hả? Toàn là những hình khối hình học vuông vức, cảm giác hơi nhàm chán nhỉ."

"Đây là tài nguyên mỹ thuật vẫn chưa được đưa vào, đợi bọn tớ tìm được tư liệu cho vào, thì sẽ thú vị hơn một chút."

Lâm Hữu Hề suy nghĩ một chút, "Nhưng mà, so với những game trên thị trường, chắc chắn không thể gọi là hay được."

"Đúng vậy." Hạ Duyên gật đầu, "Hai người đã có thể cùng nhau làm game rồi, các cậu vẫn rất tuyệt vời đấy!"

Mai Phương vừa nãy chỉ là tranh thủ lúc rảnh rỗi xử lý chút việc khác, hiếm khi Duyên Duyên có hứng thú như vậy, Mai Phương cũng không phải là người không hiểu phong tình, cho nên sau khi Lâm Hữu Hề rời ghế cậu liền nhanh chóng lưu chương trình rồi tắt đi.

"Vậy, chiều nay chúng ta làm gì nhỉ?"

"Chiều nay à..."

Hạ Duyên cười tươi giơ tay nói ra suy nghĩ của mình, "Tớ muốn thuê đĩa, cùng nhau xem phim!"

Năm 2008 ở huyện thành nhỏ Bạch Mai vẫn chưa có sự tồn tại của rạp chiếu phim, những đứa trẻ nhà không có máy tính, nếu muốn xem phim, vẫn vô cùng phụ thuộc vào cửa hàng băng đĩa, cũng chính là tiệm cho thuê đĩa phim.

Mặc dù nhà Mai Phương có máy tính, nhưng màn hình máy tính quá nhỏ, lại không ở phòng khách, trải nghiệm xem luôn không bằng tivi, không có cách nào dựa vào sô pha vừa ăn đồ ăn vặt vừa xem.

"Nhưng mà, bây giờ con phố cho thuê đĩa đều đóng cửa hết rồi." Lâm Hữu Hề suy tư nói, "Cậu biết đi đâu tìm không?"

"Ừm... Ra phố dạo một vòng, kiểu gì cũng tìm được thôi!"

"Hóa ra cậu cũng không biết đi đâu."

Mai Phương lắc đầu, "Cửa hàng nhỏ bên cạnh chỗ lần trước tớ mua máy Tiểu Bá Vương cho Mai Nhã chính là tiệm cho thuê đĩa quang, tớ dẫn các cậu qua đó."

"Được!"

Nhóm Mai Phương ăn mặc gọn nhẹ, đi trên con đường lớn bị cái nắng gay gắt của mùa hè thiêu đốt, tiếng ve kêu râm ran, không khí nóng bức đến mức có thể nhìn thấy cả những gợn sóng nhiệt, ba người men theo con đường rợp bóng cây tiến về phía trước, tình cờ gặp một cửa hàng tiện lợi, Hạ Duyên kéo Mai Phương lại không cho cậu đi tiếp nữa.

"A Phương, đi mua chút kem hoặc đồ uống lạnh uống đi! Tớ sắp nóng chết rồi."

Hạ Duyên thè lưỡi vẩy tay quạt gió cho khuôn mặt, mồ hôi làm tóc mai và má dính chặt vào nhau, khuôn mặt cũng đỏ bừng.

"Sao lúc nào cậu cũng làm ra vẻ mặt khoa trương thế này." Mai Phương không nhịn được phàn nàn.

"Mau đi mua đi mà, đi đi đi."

Ba người chọn đồ trong cửa hàng tiện lợi, Hạ Duyên bên này đang định rút tiền, Lâm Hữu Hề lại nhanh tay thanh toán trước một bước.

"Lần này để tớ mời."

"Vậy, lát nữa thuê đĩa quang không dùng tiền của cậu!"

"Không cần, mời khách chỉ đơn thuần là mời khách, đừng liên kết với những thứ khác."

Thấy trong nụ cười của Lâm Hữu Hề không có chút nào gượng gạo, Hạ Duyên cũng gật đầu.

"Ừm... Vậy cũng được! Lần sau tớ và A Phương sẽ mời lại."

Sự thay đổi của Lâm Hữu Hề bắt nguồn từ mùa đông năm nay.

Cô bé đề nghị với Mai Phương chuyện muốn kiếm tiền, Mai Phương liền chỉ cho cô bé một con đường cày thuê, từ đó về sau, cô bé lấy việc này làm nghề nghiệp trong “ Huyễn Tưởng Tây Du ”.

Bây giờ đang là thời đại bùng nổ nhất của “ Huyễn Tưởng Tây Du ”, những acc khởi tạo sớm như của Lâm Hữu Hề và Mai Phương, do giai đoạn đầu đầu tư rất nhiều công sức, trên người giấu rất nhiều pet tuyệt bản và vũ khí tuyệt bản có chỉ số vượt trội, ra ngoài ai thấy cũng phải gọi một tiếng đại lão.

Mỗi cuối tuần cô bé đều online nhận cày thuê, một đơn nhiều nhất năm tệ, mỗi tuần ít nhất cũng kiếm được hai ba chục tệ.

Kỹ năng cày thuê và sự hiểu biết về một số phó bản của Lâm Hữu Hề bây giờ còn sâu sắc hơn cả Mai Phương, dần dần cũng tạo dựng được danh tiếng của riêng mình trong server này.

Sau khi bắt đầu tự mình kiếm tiền, Mai Phương có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác rụt rè sợ sệt của Lâm Hữu Hề đã giảm đi rất nhiều, làm việc gì cũng có chút tự tin của riêng mình.

Cậu luôn nhớ đến lần đưa Lâm Hữu Hề đến nghĩa trang thăm mẹ cô bé, cảnh tượng cô bé móc từ trong chiếc túi nhăn nhúm ra ba đồng xu, rụt rè hỏi Mai Phương có đủ mua táo không.

Có lẽ sự nhút nhát thuở nhỏ của Lâm Hữu Hề, sự hùa theo thuở nhỏ của Lâm Hữu Hề không hề phức tạp như tưởng tượng.

Đều bắt nguồn từ vấn đề thiếu tự tin do sự nghèo khó mang lại.

Ít nhất, nhìn cô bé bây giờ đã tốt hơn rất nhiều rồi.

Nhóm người vừa uống cola vừa ăn kem, đi ngang qua một dãy phố với những cửa hàng đóng cửa im ỉm, khung cảnh dưới ánh nắng chói chang này, khiến Mai Phương bỗng nảy sinh một cảm giác tiêu điều khó tả.

Trong ký ức của Mai Phương, huyện thành nhỏ Bạch Mai này có một mặt rất thú vị, đó là mở cửa hàng rất thích tụ tập thành đống.

Nào là phố quán net, phố cửa hàng lưu niệm, phố hiệu sách, phố đồ nướng, phố tạp hóa.

Nếu dịch vụ có sự khác biệt thì thôi đi, ví dụ như phố ẩm thực sẽ mở các cửa hàng bán các loại đồ ăn khác nhau, điều này cũng có thể hiểu được, dù sao cũng là những đường đua khác nhau.

Nhưng một con phố ở huyện Bạch Mai lại đúng nghĩa là một con phố. Sát vách, sát vách của sát vách, sát vách của sát vách của sát vách, hàng hóa bán ra cũng giống hệt nhau, không biết có phải vì lo lắng ý tưởng bị sao chép hay không, mọi người cũng chẳng đưa ra ý tưởng tiếp thị mới mẻ nào, cứ gượng ép mở cửa hàng ở đây, thật không biết hùa theo thế này thì có ý nghĩa gì.

Đã từng có một thời, con phố mà Mai Phương đang đi qua này, những mặt tiền cửa hàng này, cũng đều là con phố cửa hàng băng đĩa sầm uất náo nhiệt, nhưng bây giờ đều rơi vào làn sóng đóng cửa, nhưng chẳng bao lâu nữa, nơi này cuối cùng sẽ trở thành mảnh đất hưng vượng của phố trà sữa, phố hiệu sách.

Bánh xe khổng lồ của thời đại luôn tiến về phía trước, dường như không có thứ gì có thể vĩnh hằng bất biến.

Mai Phương dừng bước tại chỗ, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của Lâm Hữu Hề và Hạ Duyên ở phía trước.

Ngẩn ngơ một lúc, Mai Phương liền chạy chậm đuổi theo trong tiếng gọi của Hạ Duyên.

(Tôi thấy dạo này phong trào của mọi người không tốt lắm, tôi phải đính chính lại!

Cuốn sách này trước khi tốt nghiệp cấp ba sẽ chỉ viết về tình bạn, tình bạn thuần khiết chân thành! Như vậy mới không vi phạm giá trị quan cũng như tiêu chuẩn kiểm duyệt của chúng ta, cho dù có chút mập mờ cũng sẽ không có tình yêu thực sự, cho nên mọi người đừng có bổ não quá nhiều!)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!