Quyển 2: Trung Học Cơ Sở (54-130)

Chương 103: Chủ Đề Của Các Cô Gái

Chương 103: Chủ Đề Của Các Cô Gái

Trên lớp học của lớp Bồi ưu, cuộc quyết đấu giấy nhỏ của Nhạc Hân Di và Bành Tuyết vẫn đang tiếp tục.

“Mai Phương và Duyên Duyên cùng nhau đi học guitar rồi nha!”

“Mai Phương cũng cùng Hữu Hề viết code mà!”

“Mai Phương tay cầm tay dạy Duyên Duyên cùng chơi trượt patin!”

“Mai Phương nghiêm túc cổ vũ Hữu Hề đi tranh cử lớp trưởng!”

“Duyên Duyên hồi nhỏ bỏ nhà đi bụi, là Mai Phương cùng cậu ấy chạy đến Giang Thành!”

“Hữu Hề muốn tặng quà cho bố, là Mai Phương cùng cậu ấy nghĩ phương án hành động!”

“Cậu ship Mai Phương Lâm Hữu Hề đó là không có cửa!”

“Cậu ship Mai Phương Hạ Duyên còn không phải là không có duyên!”

Giấy của Bành Tuyết và Nhạc Hân Di truyền đến khó phân thắng bại.

“Chúng ta chỉ nói chuyện Mai Phương làm, nói nhiều chút về tình cảm của các cậu ấy đối với Mai Phương đi! Duyên Duyên có thể gọi Mai Phương là A Phương trước mặt mọi người, Hữu Hề các cậu làm được không?”

“Hạ Duyên chỉ là do tính cách, cũng không phải đơn thuần đặc biệt với A Phương đi! Hữu Hề chúng tớ trong lớp đối với ai cũng vô cùng lạnh nhạt, duy chỉ nhiệt tình dịu dàng với một mình Mai Phương!”

“Ví dụ như?”

“Ví dụ như cậu ấy nói chuyện với người khác đều cách không xa không gần, chỉ có nói chuyện với Mai Phương sẽ chạm vào cậu ấy sờ cậu ấy trước, đôi khi còn có thể biến thành thì thầm to nhỏ được không!”

“Duyên Duyên trước đó chịu uất ức, là Mai Phương dũng cảm đứng ra bảo vệ cậu ấy, đương nhiên cũng thuận tiện bảo vệ tớ nha!”

“Cậu cũng đừng tính mình vào, hơn nữa chuyện đó Hữu Hề chúng tớ cũng có công lao rất lớn a, toàn là cậu ấy trấn giữ hiện trường được không?”

Bành Tuyết và Nhạc Hân Di viết tờ giấy chi chít, hai người đấu võ mồm đến không có chỗ viết đồ xong, Nhạc Hân Di và Bành Tuyết cũng đều thông qua phương thức truyền giấy trao đổi tình báo, cảm nhận sâu sắc được sự ràng buộc vô cùng thâm hậu giữa ba người Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề với Mai Phương.

Thế là Nhạc Hân Di viết lại một tờ giấy cho Bành Tuyết.

“Mai Phương đúng là tên khốn kiếp.”

Bành Tuyết nhanh chóng trả lời:

“Không thể đồng ý hơn..”

Mai Phương bỗng nhiên hắt hơi một cái thật to, bởi vì không kịp lấy khăn giấy che miệng, là hắt hơi về phía cánh tay hướng bên phía Trương Minh, rước lấy Trương Minh một trận ghét bỏ.

Nhìn thấy một màn này, Nhạc Hân Di và Bành Tuyết đều không nhịn được hiểu ý cười một tiếng.

Vốn dĩ hai người chưa từng nói chuyện, cũng vẫn luôn không có giao tập gì, lại bỗng nhiên có loại cảm giác gặp nhau hận muộn, ký kết sự ăn ý cực cao.

Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề đã sớm cảm giác được hai người hàng sau làm ra động tĩnh lớn, thừa dịp 10 phút giải lao giữa giờ, Hạ Duyên quay đầu hỏi thăm hai người.

"Hai cậu không nghe giảng cho tốt, cứ làm cái gì ở phía sau thế, là đang truyền giấy sao? Nói chuyện gì?"

"Nói —— nói ——"

Nhạc Hân Di và Bành Tuyết nhìn nhau một cái, Bành Tuyết dẫn đầu phát ngôn, "Bọn tớ đang nói về kiểu con trai mình thích!"

"Vừa quen biết đã nói sâu như vậy sao! Hai cậu..."

Hạ Duyên thật ra đã sớm muốn làm quen với Nhạc Hân Di rồi, bởi vì cô từ hồi tiểu học đã là bạn học với Lâm Hữu Hề, cấp hai cùng lớp lại cùng bàn, với Lâm Hữu Hề cũng coi như là duyên phận không tệ, đáng tiếc Lâm Hữu Hề vẫn luôn không giới thiệu người bạn này của cô ấy cho Hạ Duyên, làm cho Hạ Duyên chỉ giới thiệu Bành Tuyết, cô liền rất ngại.

"Cậu là tên Nhạc Hân Di đúng không, tớ tên Hạ Duyên, là thanh mai trúc mã của A Phương và Hữu Hề, bọn tớ từ mẫu giáo đã quen biết rồi!"

"Cậu... Chào cậu chào cậu."

Là đọc tên Mai Phương trước đúng không...

Nhạc Hân Di xuất thân là cán sự môn ngữ văn đặc biệt mẫn cảm đối với sắp xếp câu chữ.

Hạ Duyên mặc dù bây giờ nhìn qua quan hệ thân mật hơn với Hữu Hề, trên thực tế trong lòng khẳng định là hướng về Mai Phương nhiều hơn một chút.

Nhưng mà, tùy tiện suy đoán suy nghĩ của người khác như vậy, căn bản không phải chuyện bình thường tớ sẽ làm a...

Nhạc Hân Di nghi ngờ mình có phải phản Hạ Duyên phản đến tẩu hỏa nhập ma rồi hay không.

"Tiếp tục chủ đề của các cậu đi! Tớ cũng muốn tham gia!" Hạ Duyên chống cằm lắc lư đầu, "Hân Di thích con trai như thế nào?"

Tớ tớ tớ tớ tớ tớ! Cũng quá đáng yêu rồi hu hu!

Nhạc Hân Di không thể từ chối sự vật đáng yêu.

Nếu như không phải đóng vai thỏ con cản đường khổng lồ trên con đường CP Phương Hề, ấn tượng của cô đối với Hạ Duyên thật ra phải tốt hơn rất nhiều, sự tích Hạ Duyên dũng cảm đứng ra bảo vệ Bành Tuyết đã tạo thành chấn động không nhỏ trong trường, người hướng tới Hạ Duyên muốn kết bạn với cô nườm nượp không dứt.

"Tớ... Tớ thích tính cách cởi mở chút, sau đó cao một chút, giống như anh trai nhà bên vậy, có nụ cười tỏa nắng vô cùng rực rỡ." Nhạc Hân Di lộ ra nụ cười mê trai, nhìn đến mức Lâm Hữu Hề ở bên cạnh lắc đầu liên tục.

"Quả thực... Anh trai tỏa nắng thật sự rất được nữ sinh hoan nghênh nha."

Hạ Duyên cười tủm tỉm gật đầu, trong đầu toàn là bóng dáng của Mai Phương.

Tính cách cởi mở —— A Phương sẽ trêu chọc mình;

Cao một chút —— A Phương cao hơn mình;

Anh trai nhà bên —— A Phương ở cách vách mình;

Nụ cười tỏa nắng rực rỡ —— A Phương cười lên liền rất dịu dàng.

"Vậy Tiểu Tuyết thì sao? Tiểu Tuyết thích kiểu gì."

"Tớ mà..."

Bành Tuyết nghĩ nghĩ, suy tư nói, "Tớ tương đối thích kiểu đáng yêu một chút, không cần cao hơn tớ quá nhiều, thấp hơn chút cũng không sao, nhìn qua hung dữ kiểu sữa (ngầu lòi nhưng đáng yêu), nhưng vào thời khắc mấu chốt sẽ vì tớ mà dũng cảm đứng ra, có một mặt phản nghịch mà tớ không biết."

Hạ Duyên nghe xong cũng gật đầu, "Chó con (tiểu nãi cẩu) quả thực! Rất tuyệt!"

Hạ Duyên lại bắt đầu tùy tính não bổ:

Shota đáng yêu —— A Phương liền rất đáng yêu;

Không cần cao quá nhiều —— A Phương cao hơn tớ một chút xíu;

Hung dữ kiểu sữa —— A Phương lúc nổi giận véo tớ chính là như vậy;

Thời khắc mấu chốt vì tớ dũng cảm đứng ra —— Chuyện bỏ nhà đi bụi gặp phải chú xấu xa kia thì không nói nữa;

Một mặt phản nghịch —— A Phương là một thiếu niên phi luân (trượt patin), còn có một giấc mơ sân khấu phóng túng không bị trói buộc.

Cái cô Tiểu Tuyết này thật là, sao còn nhớ mãi không quên A Phương nhà chúng ta...

Tuy nhiên A Phương nhà chúng ta quả thực rất ưu tú, đây cũng là chuyện không còn cách nào khác!

Hạ Duyên nghe xong hai người nói chủ đề liền không có đoạn sau, mà Nhạc Hân Di cảm thấy không thể bỏ lỡ thời cơ đủ để ngả bài lần này, vội vàng hỏi thăm Lâm Hữu Hề dâng lên trợ công cho cô, "Hữu Hề Hữu Hề, cậu nói thế nào ——"

"A!" Nhạc Hân Di nói vội vàng che miệng, "Xin lỗi, tớ không thể gọi cậu như vậy chứ?"

"Cái này có gì mà có thể hay không, cứ theo ý cậu thích là được."

Nghe Lâm Hữu Hề nói chuyện vân đạm phong khinh như thế, Nhạc Hân Di lập tức có một loại cảm giác hối hận "sớm biết thái độ này của Hữu Hề, tớ đã sớm đi dán vào cậu ấy rồi".

"Vậy, Hữu Hề thích con trai như thế nào?"

"Ừm..."

Lâm Hữu Hề lẩm bẩm đang định mở miệng, Hạ Duyên ở bên cạnh bỗng nhiên ôm vai Lâm Hữu Hề chen lời, "Cái này còn phải hỏi! Hữu Hề chúng tớ khẳng định giống như tớ, thích chính là kiểu con trai như A Phương đi, ha ha!"

Cảm giác quá độ cô cười hì hì qua liền rất tự nhiên, tự nhiên đến mức ba nữ sinh khác nghe xong cũng không biết nên tiếp lời gì, thậm chí bản thân Hạ Duyên sau khi mở miệng cũng có chút ngẩn ra, gò má bắt đầu hơi nóng lên.

Mình mình mình mình... Sao mình đột nhiên nói lời như vậy a!

Là ai lúc đầu muốn nhắc tới chủ đề này a!

Ngay lúc Hạ Duyên đỏ mặt chân tay luống cuống, cô bỗng nhiên bị người ta vỗ vỗ vai.

"Duyên Duyên, giúp anh một việc!"

Hạ Duyên bị cái vỗ vai của Mai Phương làm giật mình, cô quay đầu nhìn biểu cảm của Mai Phương, xem ra là dáng vẻ không nghe thấy đoạn đối thoại này.

"Làm, làm gì?"

"Là thế này..."

Mai Phương và Trương Minh mỗi người đội một quyển sách giáo khoa vật lý trơn bóng như mới trong tay, chỉ dùng ba ngón tay chống đỡ.

"Anh và Trương Minh lát nữa muốn thi đấu xem ai xoay sách trâu bò nhất, các em ai tới giúp làm trọng tài chút?"

"Cái này có gì hay mà so?"

Trương Minh cười lạnh nhìn chăm chú Mai Phương, một bộ biểu cảm Mai Phương cậu thật sự là không biết sống chết kiêu ngạo, "Xoay bút bên này cậu có thể quả thực muốn lợi hại, nhưng mảng xoay sách này tôi từ nhỏ đã là cường giả chí tôn trong lớp, không ai so được với tôi!"

"Đã là thiên hạ vô địch rồi, còn sợ thi đấu với tôi?"

"Cậu tìm người của cậu làm trọng tài, cái này liền không thú vị." Trương Minh không phải kẻ ngốc, người sáng suốt xem xét liền biết Hạ Duyên hướng về Mai Phương, tuy nhiên trong lòng cậu ta không chứa mấy cái tình tình ái ái kia, cậu ta chỉ là cảm thấy Hạ Duyên sẽ thiên vị Mai Phương mà thôi.

Đương nhiên thiên vị Mai Phương cũng có khả năng cố ý phán định Mai Phương thua cuộc, nhưng cái này liền mất đi ý nghĩa cạnh tranh công bằng.

Vô vị! Tôi muốn tiến hành một trận quyết đấu đỉnh cao chân chính!

Mai Phương nghĩ nghĩ, chỉ vào Nhạc Hân Di ở bên cạnh nói, "Vậy cậu cảm thấy cô ấy không thích hợp, để cán sự môn ngữ văn làm trọng tài là được rồi chứ?"

"Không, không cần đâu..." Nhạc Hân Di nhẹ nhàng xua tay, biểu cảm ghét bỏ hiện rõ trên giấy.

"Tớ nghe nói đồ ngốc sẽ lây bệnh, tớ cũng không muốn cùng các cậu biến thành ngốc."

"Vậy tớ tới có được không!" Bành Tuyết ở bên cạnh vui vẻ giơ tay, "Tớ tới phụ trách làm trọng tài xoay sách của hai cậu, tuyệt đối cam đoan công bằng công chính!"

Bành Tuyết và Nhạc Hân Di đổi chỗ ngồi, đi tới sau lưng Mai Phương Trương Minh, làm trọng tài chuẩn bị tính giờ cho hai người.

"Tớ nghĩ xem... Là tiến hành chấm điểm từ ba yếu tố chính là thời gian duy trì, mức độ mỹ quan cùng với độ khó kỹ thuật đúng không?"

Sách trong tay Trương Minh giống như khăn tay Nhị nhân chuyển Đông Bắc xoay tròn tốc độ cao, hổ hổ sinh phong, chỉ thấy cậu ta gật đầu nói: "Không tệ không tệ, xem ra cậu ở trong nghề xoay sách này quả thực là chuyên nghiệp."

"Mai Phương Trương Minh, tớ nói con trai các cậu có thể đừng chơi mấy thứ ấu trĩ như vậy không? Thật sự rất nhàm chán. Bành Tuyết sao cậu cũng đi theo trộn lẫn..."

"Ha ha ha, chơi chút mà, rất thú vị a, cái này có gì đâu."

Ngay lúc mọi người đùa giỡn, Hạ Duyên cũng như trút được gánh nặng thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may chủ đề đã lướt qua rồi...

Ánh mắt của cô nhìn về phía Lâm Hữu Hề ở bên cạnh, cô ấy thì là một bộ biểu cảm ngẩn người thất thần.

Có lẽ là nhận ra Hạ Duyên đang nhìn mình, Lâm Hữu Hề quay đầu nhìn về phía Hạ Duyên, khi tầm mắt hai người giao nhau, lẫn nhau rất ăn ý cùng nhau cười lên.

Hữu Hề vừa rồi... Không có phản bác mình nha?

Hạ Duyên lẩm bẩm trong lòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!