Quyển 1: Thời Tiểu Học (1-53)

Chương 53: Dấu Chấm Hết

Chương 53: Dấu Chấm Hết

"Muốn kiếm tiền sao?"

Sau một thoáng chần chừ, Mai Phương hỏi Lâm Hữu Hề, "Sao tự nhiên lại nảy ra suy nghĩ này, ở nhà xảy ra chuyện gì à? Kể tớ nghe xem."

"Không có chuyện gì đâu."

Lâm Hữu Hề lắc đầu, "Chỉ là tớ thấy bố làm việc rất vất vả, không muốn xin tiền tiêu vặt của bố nữa. Nhưng mỗi lần đi chơi với cậu và Duyên Duyên, chi phí cũng không hề nhỏ. Tớ cũng không muốn lúc nào cũng được Duyên Duyên chiếu cố, dù sao cậu ấy cũng đã chăm sóc tớ bao nhiêu năm nay rồi, với lại là..."

Lâm Hữu Hề cúi đầu đáp, "Bây giờ tớ có thứ muốn tiết kiệm tiền để mua."

"Cậu muốn mua gì?"

Lâm Hữu Hề lắc đầu, "Tớ không thèm nói cho cậu biết đâu, nói cho cậu biết rồi cậu lại mua cho tớ, cái máy mp3 năm ngoái chẳng phải cũng như vậy sao..."

"Chẳng phải cậu đã trả lại rồi sao!"

Năm ngoái Lâm Hữu Hề có nhắc đến việc rất muốn có một chiếc máy mp3, Mai Phương không nói hai lời, ngay trong sinh nhật Lâm Hữu Hề đã lấy cái này làm quà sinh nhật tặng cho cô bé.

Vốn tưởng rằng sự bất ngờ này có thể khiến Lâm Hữu Hề vui vẻ một thời gian dài, ai ngờ Mai Phương không hiểu tâm tư thiếu nữ lại bị Lâm Hữu Hề cực kỳ ghét bỏ.

Cô bé bày tỏ trẻ con với nhau không thể tặng món quà đắt tiền như vậy, sau đó liền trả lại, Mai Phương cuối cùng đành phải tự mình giữ lấy.

Loại sản phẩm điện tử trong mắt Mai Phương đã lỗi thời này, bản thân cậu cũng chẳng có hứng thú gì, thỉnh thoảng nghe nhạc mới dùng đến. Còn Lâm Hữu Hề mỗi khi đến nhà Mai Phương thường xuyên dùng máy mp3 của cậu để tải đồ, đọc tiểu thuyết, những bài hát trong đó đều là những bài Lâm Hữu Hề thích, ngoại trừ việc không mang về nhà ra, thì cũng coi như là đồ thuộc về Lâm Hữu Hề rồi.

Từ phương diện này mà nói, cô bé đã không chịu để Hạ Duyên ưu ái mình, Mai Phương muốn trực tiếp để cô bé nhận tiền, thì đương nhiên cũng là chuyện không thể nào.

Nhưng dù sao đây cũng là nỗ lực của Lâm Hữu Hề muốn bắt đầu thoát khỏi sự ỷ lại vào bản thân cậu và Hạ Duyên, Mai Phương bắt buộc phải ủng hộ.

Cậu suy nghĩ một chút rồi nói, "Nếu cậu thực sự rất thiếu tiền tiêu, thì đồ trên acc “ Huyễn Tưởng Tây Du ” có thể treo lên Tàng Bảo Các bán đi mà."

"Thế thì không được, đó là tài sản chung của chúng ta! Nhắc mới nhớ, lần trước nếu không bị tớ và Duyên Duyên ngăn cản, chẳng phải cậu đã sớm bán nó trên Tàng Bảo Các rồi sao?"

"Ây da, lần này không phải bán acc, chỉ là để cậu bán mấy con pet biến dị thôi!"

"Thế cũng không được! Chúng ta nuôi dưỡng một con pet biến dị mất bao nhiêu thời gian chứ, đều có tình cảm cả! Bản thân tớ còn không nỡ bán, hơn nữa, nếu để Duyên Duyên phát hiện, xem lúc đó cậu thu dọn tàn cuộc thế nào."

"Được rồi..."

Ở đây không thể không nhắc đến chuyện xảy ra trong kỳ World Cup năm 2006.

Bởi vì người trọng sinh vô năng Mai Phương đồng học của chúng ta chỉ nhớ đội vô địch năm 2006 là Ý ngốc, cậu đã chọn cách mua xổ số qua mạng tiện lợi hơn để tham gia dự đoán, mà tỷ lệ cược của Ý ngốc năm đó là 1:9.

Vốn dĩ bán acc “ Huyễn Tưởng Tây Du ” Mai Phương có thể thu về khoảng tám ngàn tiền vốn, lật ngược lại là bảy vạn hai.

Đây vốn dĩ nên là một khoản tiền Mai Phương có thể tùy ý chi tiêu một cách dễ dàng, kết quả hành vi treo Tàng Bảo Các bán acc năm đó của Mai Phương bị Lâm Hữu Hề phát hiện rồi thông báo cho Hạ Duyên, hai người lấy lý do acc này chứa đầy kỷ niệm của ba người, đã ngăn cản hành vi của Mai Phương.

Mai Phương sau đó làm sao dám lén lút bán đi làm tổn thương trái tim của Hữu Hề và Duyên Duyên chứ, hai cô gái này sau này còn phải đăng nhập vào kiểm tra nữa, cậu đành phải dựa vào số tiền bản thân vất vả tích cóp được, bán đi một số acc game cũ không chơi nữa gom đủ 1000 tiền vốn đi mua xổ số.

Bây giờ tài sản cá nhân của cậu có khoảng 1 vạn, mặc dù kém xa so với tưởng tượng, nhưng dù sao bố mẹ cũng không biết, là khoản tiền thuộc quyền chi tiêu của bản thân, cũng coi như là thùng vàng đầu tiên theo đúng nghĩa, số tiền này đã đủ để đi đầu tư vào một hạng mục khác có lợi nhuận gấp hơn 8 triệu lần là Bỉ Khắc Tệ (Bitcoin).

Mà đã Lâm Hữu Hề không chịu chọn cách bán acc bán pet biến dị, cũng không chịu nhận sự giúp đỡ của Mai Phương, Mai Phương đành phải nói rõ cho cô bé biết phương pháp thực tế mà cô bé có thể kiếm tiền.

"Nếu cậu không muốn bán acc... Vậy có thể thử dẫn đội đi phó bản, acc của hai đứa mình đủ mạnh, rất nhiều phó bản trước đây từng đánh có thể 2 người cày tốc độ, kéo acc của người khác cùng cày, mỗi tuần ít nhất cũng kiếm được mười mấy hai mươi tệ, sau đó còn về việc cậu nói viết code kiếm tiền, kỹ thuật hiện tại của cậu vẫn chưa đủ để nhận outsource, tạm thời chưa cần cân nhắc."

"Ý của cậu là, bây giờ cậu đang nhận công việc viết code sao?"

Mai Phương lắc đầu, "Cũng không hẳn... Tớ bây giờ chỉ đang làm một con game nhỏ thôi."

"Trước đây chưa từng nghe cậu nói qua!"

"Chỉ là mới lập dự án quy hoạch thôi, khoảng cách đến lúc thực sự làm còn xa lắm."

Vẻ mặt Lâm Hữu Hề tràn đầy mong đợi, "Ngày mai cũng cho tớ xem một chút nhé, tớ muốn học."

"Vậy là học cái này trước, hay là cày thuê game trước?"

"Vậy... Cày thuê trước đi."

Lâm Hữu Hề thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại nhìn về phía Mai Phương, "Nhưng mà, cậu cũng đừng làm nhanh quá, tớ còn muốn cùng cậu làm game."

"Game tớ làm chưa chắc đã là game cậu thích đâu nhé?" Mai Phương nói, "Là game giải trí khá đơn giản."

"Trọng điểm lại không phải là cái này..."

Lâm Hữu Hề phồng má.

"Vậy là cái nào? Cậu nói xem nào." Mai Phương dùng giọng điệu mang chút trêu chọc mỉm cười nói, "Không phải là... muốn làm cùng tớ chứ?"

Lâm Hữu Hề không nhịn được khẽ đá Mai Phương một cái, sau đó liền không nói một lời đi về nhà.

Rõ ràng trước mặt người khác vẫn là dáng vẻ lạnh lùng như vậy, ở chỗ tớ ngược lại có chút đáng yêu, thật hết cách với cậu ấy.

Bây giờ khoảng cách từ lúc Mai Phương trọng sinh đến thế giới này đã trôi qua sáu năm.

Sáu năm nay, cậu trước sau không quên tâm nguyện ban đầu muốn làm game.

Trải qua những năm tháng nghiên cứu và học tập này, Mai Phương hiện tại đã là một tuyển thủ Java có kiến thức lý thuyết vô cùng phong phú cũng như là một tân binh C sắc bén.

Mảng Java này có rất nhiều giáo trình, Mai Phương lên mạng học cũng nhẹ nhàng, bây giờ học Java làm game Symbian cho điện thoại phím bấm quả thực có cảm giác như gia nhập quân Quốc dân đảng năm 49, nhưng nó vẫn có thể dùng để thiết kế trang web và hệ thống văn phòng OA, công dụng vẫn rất rộng rãi.

Mà với tư cách là cư dân mạng tiếp xúc với ngôn ngữ C sớm nhất trên Internet tiếng Trung, Mai Phương trong các diễn đàn Tieba vẫn có chút tiếng nói.

Đặc biệt là vào năm 2007, sau khi chiếc Bình Quả (Apple) thế hệ đầu tiên ra mắt, Internet tiếng Trung cuối cùng cũng bắt đầu liên tục nhắc đến một danh từ mà Mai Phương ở kiếp sau vô cùng quen thuộc.

Điện thoại thông minh.

Sự ra đời của điện thoại thông minh, đồng nghĩa với việc cơn sốt Internet di động đã chính thức mở màn.

Đứng ở tuyến đầu của thời đại, thời gian hiện tại thực ra cũng không có bao nhiêu để lãng phí.

Bởi vì nếu với độ tuổi của Mai Phương, ngoan ngoãn đợi đến khi tốt nghiệp cấp ba mới bắt đầu làm game mobile thì đã là năm 2014, lúc đó miếng bánh này đã sớm bị người ta chia đi quá nửa rồi, về sau nữa chính là thời đại nền tảng phát hành lên ngôi, R&D chỉ xứng đáng đi làm thuê, cậu muốn làm chút gì đó thì đã quá muộn rồi.

Cho nên nói, thời gian hiện tại mới là vừa vặn nhất, tốt nhất là khoảng lớp Chín ra thành quả, lên cấp ba thì quá bận rộn rồi.

Phiên bản 2.5 của Unity3D đã chính thức tuyên bố sẽ ra mắt vào tháng 3 năm 2009, đến lúc đó nó sẽ hỗ trợ phát triển ứng dụng hệ điều hành Windows, đến lúc đó là có thể thực sự dùng U3D để đóng gói tạo ra game PC rồi.

Học kỳ cuối cùng của tiểu học nhanh chóng đến, học kỳ này mọi người cũng không có áp lực ôn thi như thi chuyển cấp hay thi đại học, đều là cứ thế trôi qua từng ngày, chỉ là mọi người dần bắt đầu quen với việc truyền giấy nhớ, hoặc là truyền tay nhau một cuốn sổ mang tên sổ lưu bút.

Những cuốn sổ lưu bút như thế này, trên đó cần viết tên của mình, cung hoàng đạo, sở thích, châm ngôn sống vân vân và mây mây, mọi người sẽ dán ảnh thẻ lên đó, Hạ Duyên cũng luôn thích thú với việc này.

Các nam sinh tranh nhau điền sổ lưu bút tốt nghiệp của Hạ Duyên, chỉ có Mai Phương không tranh không giành đang tiến hành quan sát thiếu niên nhân loại.

Đám trẻ trâu này tính ra từng đứa một, mặc dù ngày thường không ít lần đối đầu với Duyên Duyên nhà tớ, nhưng trong lòng chắc chắn vẫn ôm một sự hảo cảm nhất định đối với Duyên Duyên.

Chỉ là trẻ con mà, đơn thuần và không biết cách thể hiện.

Đến mức Mai Phương suốt sáu năm tiểu học, đều không cảm nhận được bất kỳ áp lực nào đến từ đối thủ cạnh tranh.

Hạ Duyên thu thập xong những lời chúc tốt nghiệp của mọi người, lật xem từng trang, thỉnh thoảng còn bật cười thành tiếng, Mai Phương thấy vậy liền bám lấy cánh tay cô bé.

"Sao không viết cho tớ, cũng viết cho tớ một tờ đi!"

Mai Phương ở bên cạnh thúc giục Hạ Duyên, liền bị Hạ Duyên từ chối, chỉ thấy cô bé vẻ mặt ghét bỏ nói:

"Cậu muốn viết cái gì chứ, tớ đều có thể giúp cậu điền kín hết những thứ này. Cung hoàng đạo, tuổi tác, chiều cao, sở thích, món ăn yêu thích, có cái nào của cậu mà tớ không biết?"

"Cái này thì đúng..."

Mai Phương cảm thấy một trận buồn ngủ, liền gục xuống bàn chợp mắt. Hạ Duyên xem sổ lưu bút tốt nghiệp một lúc rồi gập lại, sau đó liền chống cằm, nghiêng đầu chăm chú nhìn Mai Phương ngồi cùng bàn.

Cô bé thăm dò đưa tay chọc chọc vào má cậu, Mai Phương chỉ chép chép miệng.

Khóe miệng Hạ Duyên nhếch lên một nụ cười dịu dàng.

Tiếng ve kêu râm ran, giữa hè buông xuống.

Câu chuyện tiểu học của cậu và các cô bé, chính thức vẽ lên một dấu chấm hết tại đây.

Mặc dù cùng là 12 tuổi, nhưng bây giờ mới là tốt nghiệp đấy nhé.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!