Kể từ sau sự kiện bỏ nhà đi bụi, Hạ Duyên bị cấm ra ngoài một mình trong một khoảng thời gian, bình thường đi học đều có bố đưa đón bằng xe riêng.
Đồng thời, bố của Hạ Duyên cũng thực sự thực hiện lời hứa của mình, tửu lâu nổi tiếng [Bạch Mai Nhân Gia] mà ông kinh doanh trong huyện thành đã treo băng rôn và thông báo tạm ngừng kinh doanh để sang nhượng, tửu lâu có chút tiếng tăm ở huyện Bạch Mai này sắp đổi chủ.
Mai Phương sau khi xác nhận động thái này cũng sẵn lòng tin rằng bố Hạ Duyên thực sự không còn định tập trung vào sự nghiệp nữa, mà thật tâm muốn quay về với gia đình.
Hạ Duyên ban đầu đương nhiên cũng rất vui vẻ, ngày nào cô bé cũng kể với Mai Phương những việc hôm nay bố cùng làm với mình.
"Hôm nay bố đưa tớ đi mua quần áo đấy!"
"Hôm nay bố đích thân xuống bếp, món bố làm cũng khá ngon! Ngon hơn mẹ làm."
"Lần đầu tiên bố nói muốn thử đàn piano, bố ngốc thật đấy haha! Dạy cả buổi mới biết đàn bài “ Tiểu Tinh Tinh ”!"
……
Một ngày nọ sau đó một tháng, Mai Phương thấy Hạ Duyên hùng hổ đặt cặp sách xuống, chống một tay lên má, mặt mày ủ rũ nhìn về phía Mai Phương.
"Bố tớ, bây giờ, trở nên phiền quá."
"……"
Mai Phương nghe xong không nhịn được bật cười, "Bác ấy làm sao với cậu?"
"Bố quản cũng nhiều quá rồi! Tớ bảo với bố là thứ Bảy tuần này muốn sang nhà cậu chơi, cùng một khu dân cư mà bố cũng không đồng ý, nói muốn chơi thì chỉ có thể là cậu đến nhà tớ, tớ đã gần một tháng không sang nhà cậu chơi game rồi."
"Bác ấy là quan tâm cậu đấy."
Tiện thể cũng là có ý đề phòng mình đây mà...
Hạ Duyên từ nhỏ đến lớn đều ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, đột nhiên giống như đổi tính bắt đầu bỏ nhà đi bụi.
Các bậc phụ huynh thường thích tìm nguyên nhân từ bên ngoài, con cái mình nhất định là ưu tú nhất, có xảy ra vấn đề cũng là do bị người ta lôi kéo làm hư.
Người bạn có quan hệ tốt nhất, cũng có chủ kiến nhất của Hạ Duyên là Mai Phương, hơn nữa khi sự cố xảy ra Mai Phương còn cùng Hạ Duyên bỏ trốn, hiềm nghi của cậu tự nhiên là lớn nhất.
Mai Phương cũng không cảm thấy khó chịu trong lòng.
Dù sao cậu cũng chính là chủ mưu, tội lỗi tày trời mà!
Tuy nhiên, cô Du đối với cậu vẫn quan tâm như trước, cô cũng không vì chuyện này mà điều chỉnh chỗ ngồi của cậu và Hạ Duyên.
So với thân phận mẹ của Hạ Duyên, quan hệ giữa cô và Mai Phương thiên về khía cạnh cô trò hơn.
Về điểm này, cô Du quả thực là một giáo viên tiểu học tốt, có thể hiểu được tại sao kiếp trước lũ trẻ lại yêu quý cô đến vậy.
Hạ Duyên cứ than vãn với Mai Phương, kể lể bố mình dạo này bám người đến mức nào, mãi đến trong giờ học cũng không ngừng nghỉ, cuối cùng cô Du cũng thực sự không nhìn nổi nữa.
"Mai Phương, Hạ Duyên, hai em, trong giờ học trật tự một chút."
"Biết rồi ạ."
Mai Phương to tiếng đáp lại, nhưng Hạ Duyên lại không hùa theo, điều này có chút khác biệt với thói quen bình thường của cô bé.
Sau giờ học, Mai Phương hỏi Hạ Duyên về chuyện này.
"Cậu sao thế?"
Hạ Duyên lắc đầu, "Tớ có sao đâu."
"Cảm giác... cậu và cô Du cũng đang giận dỗi nhau à?"
"Cậu không thấy... bây giờ mẹ cứ luôn nhắm vào tớ sao?"
Hạ Duyên không vui vẽ vòng tròn trên giấy nháp, "Chỉ vì bỏ nhà đi bụi một lần, bây giờ mẹ nhất định cảm thấy tớ là học sinh hư."
"Là cậu nhạy cảm quá thôi, cô Du sẽ không như vậy đâu."
"Nhạy cảm gì chứ! Lần trước thi toán tớ tiến bộ lớn như vậy, lúc họp lớp mẹ tớ cũng không nhắc tên tớ."
Hạ Duyên tức giận nói, "Còn nữa nha... Mẹ bây giờ không giúp tớ buộc tóc củ tỏi nữa, cũng không cho tớ tự làm, cứ bắt tớ cắt tóc ngắn. Lần trước mẹ còn nói tâm trí tớ không để vào việc học, ngày nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện làm đỏm."
"Cậu để tóc ngắn thế này cũng rất xinh mà, không cần thiết phải cố ý theo đuổi kiểu tóc củ tỏi."
Hạ Duyên nghe xong khóe miệng hơi nhếch lên, ngượng ngùng một lúc rồi túm lấy lọn tóc hỏi Mai Phương, "Vậy cậu nói xem, tớ để tóc củ tỏi xinh hay tóc ngắn xinh?"
"Đều xinh, mỗi kiểu một vẻ."
"Khéo mồm khéo miệng."
Hạ Duyên lắc lư cái đầu mắng Mai Phương xong, chu môi một lúc rồi lại vui vẻ cười tít mắt.
Còn nói không làm đỏm, đúng là...
Chương trình học tiểu học đối với Mai Phương không có áp lực gì, nhưng ở trường cũng chẳng có việc gì khác để làm, cậu cũng không thể biểu diễn trình độ viết code tại chỗ, khiến người ta phải thốt lên kinh khủng như vậy.
Niềm vui chính của cậu ở trường là làm người xem kịch vui, quan sát những hành vi xấu hổ khác nhau mà đám trẻ con loài người sẽ làm ở thời tiểu học.
Và trào lưu hot nhất trong lớp gần đây là chép lời bài hát, đặc biệt thịnh hành trong đám con gái.
Hạ Duyên có một cuốn sổ chép lời bài hát rất đẹp dán đầy hình dán, lời mỗi bài hát cô bé đều dùng nét chữ thanh tú và một số ký hiệu đáng yêu để đánh dấu trang trí.
"Phù... Cuối cùng cũng chép xong rồi."
Hạ Duyên đắc ý nhìn tác phẩm mới của mình, sau đó lại nóng lòng muốn chia sẻ với Mai Phương.
"Mai Phương, cậu nghe bài này chưa?"
Mai Phương nhận lấy nhìn tiêu đề, "Nghe rồi, đây là “ Tiệp Mao Loan Loan ” mà, tớ còn biết hát một chút đấy."
Hạ Duyên lộ ra vẻ mặt khó tin, "Tớ không tin, con trai các cậu chẳng phải đều chỉ thích A Luân và JJ sao? Sao có thể biết Giáo chủ của bọn tớ, hát tớ nghe thử xem."
"Á... Thật sự muốn tớ hát sao?"
Mai Phương do dự nói, "Nhưng bài này thuộc hệ đáng yêu, giọng tớ lại không hay."
"Không sao, chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi, tớ chẳng chê đâu."
Hạ Duyên hai tay chống má, "Hát cho tớ nghe đi mà, Mai Phương cậu là tốt nhất."
Thế là Mai Phương dưới sự thúc giục của Hạ Duyên ậm ừ vài câu, Hạ Duyên không nhịn được phì cười thành tiếng.
"Cậu hát khó nghe quá đi ha ha ha ha!"
Rõ ràng là cậu bắt tớ hát mà, con nhóc chết tiệt...
Lòng tự trọng của Mai Phương bị đả kích, trả lại cuốn sổ lời bài hát cho Hạ Duyên rồi quay sang đọc sách.
Hạ Duyên vỗ vai Mai Phương xin lỗi, "Xin lỗi xin lỗi... Vừa nãy tớ đùa thôi mà."
"Không sao, tớ biết tớ hát không hay." Mai Phương cúi đầu lật sách, "Cậu chơi của cậu đi, bây giờ tớ phải bắt đầu học rồi."
"Giờ ra chơi học hành cái gì chứ, cậu là hạng nhất lớp chúng ta, không cần nỗ lực như vậy cũng không sao, phải kết hợp làm việc và nghỉ ngơi."
Hạ Duyên mười ngón tay đan vào nhau làm bộ cầu xin, "Tớ thực sự đang xin lỗi mà, cậu tha thứ cho tớ được không?"
"Tớ vốn dĩ cũng đâu có giận."
"Còn nói không giận, đồ keo kiệt..." Hạ Duyên nghĩ ngợi, "Vậy hay là... tớ cũng hát cho cậu nghe nhé?"
Mai Phương quay đầu nhìn Hạ Duyên một cái, gật đầu nói, "Cái này thì được."
Thế là Hạ Duyên hắng giọng, lấy hơi một lúc rồi bắt đầu hát cho Mai Phương nghe.
“ Lông mi cong cong mắt chớp a chớp ”
“ Lời nói đến bên miệng sao lại rẽ ngoặt ”
“ Lông mày của anh giống như trăng cong cong ”
“ Bầu không khí thật lãng mạn cần anh bầu bạn ”
“ Lông mi cong cong mắt chớp a chớp ”
“ Thế giới rung động trở nên thật vui ”
“ Đến chơi gió lớn thổi, thổi cái gì ”
“ Thổi người vừa gặp đã yêu ”
Mai Phương rất thưởng thức dáng vẻ thể hiện bản thân của Hạ Duyên, giọng hát của cô bé vốn dĩ đã vô cùng ngọt ngào, đắm chìm trong ý cảnh của bài hát, tỏa ra ánh hào quang thuộc về riêng mình.
Từng nụ cười cái nhíu mày của Hạ Duyên, cho dù là nhìn thẳng vào mắt Mai Phương cũng không dễ dàng e sợ, một cái nháy mắt (wink) vô tình thậm chí còn khiến Mai Phương nhìn đến mức có chút ngượng ngùng phải quay đầu đi.
Cũng không cần phải phối hợp lời bài hát làm ra động tác y hệt chứ...
"Khụ khụ, phần biểu diễn của tớ đã xong, mời giám khảo Mai Phương đưa ra nhận xét."
"Ừm... Ờ..."
"Tớ hát thế nào hả? Mai Phương? Cậu nói đi mà."
Hạ Duyên lại tung ra đòn tấn công wink!
"Hay, rất hay, vô cùng hay..."
"Hạng nhất toàn lớp sao chỉ có vốn từ nghèo nàn thế này thôi á! Dùng thêm chút thành ngữ khen tớ đi mà, tớ sẽ không kiêu ngạo đâu."
Kể từ lần trước nói với cô bé có thể tùy ý thể hiện bản thân, cô bé bây giờ thực sự là ngày càng cởi mở rồi...
Mai Phương ứng phó Hạ Duyên một hồi rồi lại chuyển chủ đề:
"Cậu thích bài hát này như vậy, chắc chắn có nguyên do khác đúng không?"
Hạ Duyên cười híp mắt gật đầu, "Sắp đến Tết Dương lịch rồi, tớ muốn dùng bài hát này làm tiết mục biểu diễn cho đêm hội Tết Dương lịch năm nay, ngoài ra trong MV bài này có một điệu nhảy rất đáng yêu, tớ cũng muốn học một chút, nhà tớ có đĩa VCD dạy nhảy, tớ muốn cùng Tống Tư Tư và Lục Nghệ Hiên nhảy bài này trong đêm hội, cậu và Lâm Hữu Hề phải làm khán giả cho tớ trước."
"Cái này phải đến nhà cậu cuối tuần à, tớ có thể không đi không? Lâm Hữu Hề một mình là đủ rồi."
Hạ Duyên nghe xong lập tức phồng má, "Cậu tuần trước, tuần trước nữa đều không đến nhà tớ tìm tớ chơi, tuần này còn nói không muốn đi, cậu dạo này bị làm sao thế, có phải là kết bạn tốt khác ở bên ngoài không muốn nói cho tớ biết không?"
"Sao có thể chứ! Hơn nữa bình thường tớ chẳng phải đều làm bài tập ở nhà cậu sao?"
"Cái đó không tính!" Hạ Duyên nghiêm túc nói, "Đó chỉ là lệ hành công sự!"
0 Bình luận