Quyển 1: Thời Tiểu Học (1-53)
Chương 8: Đài Truyền Hình Phỏng Vấn
0 Bình luận - Độ dài: 1,686 từ - Cập nhật:
Cơn sốt World Cup dần lắng xuống cùng tiếng ve kêu râm ran, mùa hè nắng như đổ lửa, khắp các con ngõ nhỏ phố lớn huyện Bạch Mai, loa ngoài các cửa hàng quần áo bắt đầu từ từ truyền xướng một ca khúc vàng do A Luân sáng tác năm ngoái ——
“ Anh muốn cứ thế nắm tay em không buông ”
“ Tình yêu liệu có thể mãi đơn thuần không bi ai ”
“ Anh muốn đưa em đi xe đạp ”
“ Anh muốn cùng em xem bóng chày ”
“ Cứ như thế này không lo âu hát ca đi mãi ”
Cũng giống như độ hot của “ Cô Vịnh Giả ” ở thời đại của Mai Phương, bài hát “ Khinh Tùng Ái ” này ở huyện Bạch Mai là mức độ mà ngay cả trẻ mẫu giáo tiểu học cũng có thể ngâm nga vài câu.
Lúc này cũng giống như lúc đó, cậu bạn Tiểu Béo ngồi cạnh Mai Phương đang hát vang một khúc trước mặt một cô bé, thể hiện phong thái "hoàng tử tình ca" của mình, cô bé chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, bộ dạng lơ đễnh.
"Thế nào, tớ hát hay chứ?"
Cậu nhóc hạt tiêu bên cạnh lập tức đáp trả một câu, "Đặng Trác cậu hát tình ca với con gái, thật không biết xấu hổ."
"Hừ... cái đồ trẻ ranh ấu trĩ như cậu, hiểu thế nào là tình ca không?"
"Nói tớ trẻ ranh, cái đồ béo ú!"
"Dám mắng tớ béo ú? Lương Siêu, tớ sẽ cho cậu ăn không hết thì gói đem về!"
"Á á á đừng đè nữa tớ sai rồi tớ sai rồi, tớ không dám nữa, đại ca tha mạng, đại ca tha mạng!"
Giọng điệu nói chuyện của bọn trẻ ít nhiều có chút khác biệt với người bình thường, những cái này đều là tình tiết học được trong phim hoạt hình và phim truyền hình.
Và sự bắt chước vụng về này, thường cũng là bước đầu tiên bọn trẻ bước tới sự trưởng thành.
Bước tới... sự trưởng thành trở thành học sinh tiểu học.
Mai Phương ở cái nơi tràn ngập khoảng cách tuổi tác này gần một tháng, ngày nào cũng phải tránh rơi vào tranh chấp với bọn trẻ, có thể nói sau sự kiện tè dầm, Mai Phương đã trở thành người vô hình trong lớp.
Hạ Duyên tính cách thân thiện, gia giáo tốt cực ít khi nảy sinh mâu thuẫn với học sinh, cũng luôn là học sinh giỏi và bé ngoan trong mắt các cô giáo, vì vậy Hạ Duyên luôn có rất nhiều bạn bè vây quanh.
Mỗi khi Hạ Duyên bị đám đông vây quanh, Lâm Hữu Hề sẽ chơi một mình, cũng sẽ không sán lại cùng.
Nhưng tình hình này, cũng theo việc Mai Phương đưa Lâm Hữu Hề về nhà mà xảy ra một số thay đổi.
Bởi vì cô bé bắt đầu thỉnh thoảng thân thiết với Mai Phương rồi.
Cô bé từ im lặng không nói đến trở nên bằng lòng nói chuyện với Mai Phương, nhưng luôn nói nhỏ, chạy đến bên tai Mai Phương nói.
Cái này thực ra cũng là một hành động rất thân mật, nhưng bọn trẻ dường như không chú ý đến những cái này hoặc là nói không để ý.
Như vậy, người phụ trách giúp Lâm Hữu Hề lau nước mũi đã từ Hạ Duyên dần dần biến thành Mai Phương.
"Lại đây lau cái nào cậu... cũng không chê bẩn, cậu là con gái đấy biết không?"
"Ừm."
Lâm Hữu Hề ngẩng đầu gật gật vẻ nửa hiểu nửa không, sau đó đợi Mai Phương đến giúp cô bé lau nước mũi.
"Đừng có hít nước mũi nữa, bẩn chết đi được!"
"Quan hệ của hai cậu bây giờ trở nên tốt thật đấy..."
Giọng nói của Hạ Duyên truyền đến từ sau lưng Mai Phương, Mai Phương lúc này vừa khéo giúp Lâm Hữu Hề dọn dẹp xong.
Hạ Duyên cũng không có ý ghen tuông, cô bé rất vui khi thấy Mai Phương và Lâm Hữu Hề làm bạn.
"Cậu chơi với Lâm Hữu Hề đi, tớ muốn nghỉ ngơi rồi."
Mai Phương ở nhà trẻ toàn dựa vào ngủ để giết thời gian.
"Mai Phương sao cậu ham ngủ thế, không được ngủ, đồ sâu lười."
Hạ Duyên kéo cánh tay Mai Phương, "Hôm nay còn chưa cùng chơi đồ hàng đâu."
"Sao cứ tìm tớ chơi thế, bạn bè cậu rõ ràng nhiều thế mà..."
"Đương nhiên là vì, chỉ có cậu bằng lòng chơi cùng Lâm Hữu Hề thôi!"
"..."
Câu này nói thẳng trước mặt cô bé có thích hợp không!
Nhìn Lâm Hữu Hề đang rũ đầu ngây ngốc ở bên cạnh, Mai Phương âm thầm thở dài.
"Vậy chơi đi, dù sao cũng chẳng còn mấy ngày nữa là tốt nghiệp rồi."
Hạ Duyên nghiện làm mẹ trong trò chơi đồ hàng, bất kể Mai Phương và Lâm Hữu Hề đổi vai thế nào, cô bé đều muốn làm mẹ, hai người cũng không tranh với cô bé, tình huống thông thường là Mai Phương diễn bố, Lâm Hữu Hề diễn con gái.
"Bố ơi bố ơi, sao còn chưa ra ngoài làm việc, mặt trời chiếu đến mông rồi."
"Hữu Hề, đến giờ dậy rồi, mẹ làm bữa sáng cho con rồi. Có trứng ốp la, sữa, thịt xông khói, bánh mì chấm mứt hoa quả, còn có xúc xích... dinh dưỡng phải cân bằng."
"Buổi sáng ăn nhiều thế này không chết no à?"
"Bố sao còn chưa đi làm! Bố là chủ gia đình, phải có trách nhiệm hơn chút mới được!"
Ba người mỗi người cầm một con búp bê, cứ thế chơi ở đó, Mai Phương phối hợp nói vài câu là được, vì “ Bố ” ngày nào cũng phải đi làm, Mai Phương có thể treo máy ở bên cạnh, trừ khi chờ quá lâu sẽ bị Hạ Duyên phàn nàn “ Về nhà quá muộn ”.
"Ha ha ha, ha ha ha, bọn nó lớn thế này rồi còn chơi đồ hàng, ấu trĩ quá đi."
Mấy cậu con trai tay cầm Transformer và tàu hỏa Thiết Đảm đi ngang qua, cậu bé cầm đầu tên là Đỗ Tử Hàm, có một hàm răng sâu khoa trương, còn là kẻ gây chuyện tai tiếng trong lớp, cậu ta nghênh ngang đi tới cười nhạo bọn Hạ Duyên.
"Mai Phương dạo này sao cậu thích chơi với con gái thế, cậu ẻo lả quá, thảo nào hay tè dầm, ha ha ha, ha ha ha!"
"..."
"Đỗ Tử Hàm, cậu như thế là không được!" Hạ Duyên tỏ ra rất tức giận, "Giữa các bạn nhỏ phải chung sống thân thiện, không được nói xấu đối phương."
Mai Phương vẻ mặt thảnh thơi nhún vai ngăn cản Hạ Duyên, "Bọn nó muốn cười thì cứ để bọn nó cười đi, lớn lên có lúc bọn nó khóc."
"Đáng ghét, tại sao tớ lại tức thế này chứ."
Đỗ Tử Hàm giơ đồ chơi của cậu ta lắc lư qua lại, "Đã đến lúc cho cái tên tè dầm boy này nếm thử sự lợi hại của ta rồi, ta chính là đội trưởng Ngôi Sao của Thần Thú Kim Cương, siêu cấp biến hình, ăn một cú của ta đây, Thần Thú Phi Cước! Biu —— xì —— bốp ——"
Transformer của Đỗ Tử Hàm sắp đâm vào búp bê trong tay Mai Phương rồi, lúc này Mai Phương chủ động ra tay, đoạt lấy Transformer của cậu ta. Đỗ Tử Hàm khóc lóc đòi cướp lại đồ chơi từ tay Mai Phương, Mai Phương cậy lợi thế chiều cao giơ đồ chơi lên cao tít trên không trung.
"9 cộng 3 bằng mấy? Đã là đội trưởng, chút chuyện này chắc không làm khó được cậu, trả lời đúng tớ sẽ trả lại cậu."
"9 cộng 3? Đáng ghét... lại ra phép cộng trừ hàng chục..."
"Bỏ cuộc đi, đội trưởng! Mai Phương là thiên tài tính toán, cậu không đấu lại cậu ấy đâu!"
"Không, tớ nhất định phải tính ra... 1, 2, 3... 4..."
"Đội trưởng! Đừng tự chuốc lấy khổ nữa!"
"Bớt lải nhải! Các cậu làm tớ mụ mẫm đầu óc rồi! Im miệng!"
Ngay lúc Đỗ Tử Hàm vắt óc tính toán, cô giáo Lý bước đi vội vã đi vào, phía sau còn có một đám nam thanh nữ tú cầm máy quay và micro đi theo.
"Các bạn nhỏ, mọi người trật tự một chút, bỏ đồ chơi trong tay xuống, ngồi vào vị trí của mình. Các cô chú của đài truyền hình huyện Bạch Mai nghe nói mọi người sắp tốt nghiệp rồi, đặc biệt đến phỏng vấn trả lời một số câu hỏi của mọi người, đến lúc đó là được lên tivi đấy, chú ý một chút..."
Lúc này Đỗ Tử Hàm vẫn đang vắt óc suy nghĩ, Hạ Duyên bên cạnh cứ kéo góc áo Mai Phương bảo cậu ngồi xuống.
"Đỗ Tử Hàm, Mai Phương, hai em sao còn chưa về chỗ?"
"Thưa cô, Mai Phương bắt nạt em!"
Đỗ Tử Hàm tủi thân cáo trạng với cô giáo.
"Mai Phương, em bắt nạt bạn ấy thế nào?"
Một đàn em của Đỗ Tử Hàm bên cạnh nói, "Mai Phương xấu quá, cậu ấy bắt Đỗ Tử Hàm tính phép cộng hai chữ số!"
"Đúng đấy đúng đấy! Xấu quá!"
"Những bạn nhỏ này, trông có vẻ thú vị đấy..."
Chị gái xinh đẹp cầm micro bảo anh quay phim đi theo cô tiến lên, "Chào các bạn nhỏ nha, bọn chị là phóng viên đài truyền hình Bạch Mai, muốn mời các bạn nhận phỏng vấn của bọn chị, tiếp theo chị sẽ hỏi một số câu hỏi, hy vọng các bạn nhỏ có hứng thú tích cực phát biểu, đến lúc đó bọn chị sẽ phát sóng trên tivi đấy!"
0 Bình luận