"Hai ngày nay làm phiền cậu quá rồi, Tiểu Nhã." Dưới ánh tà dương, cô gái tóc đen cười nói với một cô gái tóc đen khác đi ngay cạnh mình.
Bạch Nhã có chút bẽn lẽn mỉm cười: "Tiểu Ỷ, cậu mới chuyển trường tới, giáo viên bảo tớ phải chăm sóc cậu thật tốt, đây là việc tớ nên làm mà."
Hồi thứ Hai, lớp của Bạch Nhã có một học sinh mới chuyển đến. Vì nhà Bạch Nhã khá gần với nhà của người bạn này nên cô bé được giáo viên giao phó nhiệm vụ giúp đỡ bạn.
Sau vài ngày tiếp xúc, cô bạn gái tên là Tô Ỷ này đã để lại ấn tượng rất tốt cho Bạch Nhã, nếu không thì Bạch Nhã cũng sẽ chẳng mời Tô Ỷ về nhà mình chơi.
"Hôm qua chị tớ không có nhà, tớ không tin hôm nay chị ấy lại đi vắng tiếp." Bạch Nhã ấm ức nói, cô bé nhất định phải giới thiệu Tiểu Ỷ cho chị gái, để chị ấy làm quen với bạn của mình.
Tô Ỷ đút hai tay vào túi áo, cảm thấy hơi buồn cười trước những lời lẩm bẩm của Bạch Nhã: "Thực ra cũng đâu cần vội thế nhỉ?"
"Chị tớ lúc nào cũng mắng tớ không lo học hành, ở trường đến một người bạn cũng chẳng có. Giờ thì tớ có bạn rồi, để xem chị ấy còn nói được gì nữa." Bạch Nhã hớn hở ra mặt, mấy lời chị gái nói hôm trước khiến cô nhóc không phục chút nào.
Thấy chưa, giờ cô bé đã kết giao được một người bạn rất tốt rồi, phen này có thể đắc ý vỗ mặt chị gái một vố.
"Haha, ra là vậy à..." Nụ cười trên mặt Tô Ỷ có chút gượng gạo, cái cô bạn Bạch Nhã này đúng là vẫn còn trẻ con quá.
"Hừ hừ, một cô gái tốt như Tiểu Ỷ đây, chị tớ chắc chắn không bới móc được gì đâu. Đúng rồi, sau khi gặp chị tớ xong, tớ sẽ dẫn cậu đi gặp chị Thiên Thiên nữa." Bạch Nhã càng nói càng hăng, "Lần trước chị Thiên Thiên còn hùa theo nói đỡ cho chị tớ nữa chứ, hai người họ toàn bắt nạt tớ."
Trong lúc trò chuyện, hai người đã đi đến trước cửa tòa chung cư nhà Bạch Nhã. Cô bé lấy thẻ từ ra quẹt vào cửa chính một cái, kèm theo một tiếng "bíp" giòn giã, cánh cửa kính từ từ mở ra.
Đi thang máy lên căn hộ tầng sáu, Bạch Nhã lại một lần nữa hào hứng đẩy cửa bước vào.
"Chị ơi, em dẫn bạn về nhà chơi nè!" Vẫn là câu thoại giống hệt hôm qua, chỉ khác là lần này trong phòng khách cuối cùng cũng có người.
Bạch Linh đang cầm cuốn sách bị Leticia chê là vô dụng trên tay, tỉ mỉ lật xem từng trang. Nghe thấy tiếng em gái, cô ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
"Chào mừng... hửm?" Bạch Linh nheo mắt lại, cô gái đứng phía sau em gái mình... dường như đang sử dụng một loại ma pháp thay đổi dung mạo nào đó.
Ma pháp... cô gái này không phải là nhân loại sao?
Mặc dù hiện nay số lượng dị tộc sinh sống trong thế giới loài người không phải là ít, nhưng việc bên cạnh em gái mình đột nhiên xuất hiện một sự tồn tại không phải con người vẫn khiến Bạch Linh có chút kinh ngạc.
"Chị ơi, cậu ấy tên là Tô Ỷ, là người bạn tốt em mới quen đó." Bạch Nhã kéo Tô Ỷ chạy đến trước mặt Bạch Linh, vô cùng tự hào giới thiệu.
"Ừm, Tô Ỷ... Rất vui được gặp em." Bạch Linh theo bản năng gập cuốn sách trên tay lại, úp mặt bìa xuống bàn, "Không ngờ Tiểu Nhã cũng kết giao được một người bạn tốt như vậy."
"Chị nói cái gì thế, em mà đã muốn kết bạn thì đếm không xuể nhé." Bạch Nhã tự tin ưỡn ngực, "Chị cứ ngồi đây nói chuyện với Tiểu Ỷ đi, em vào bếp chuẩn bị bữa tối đây."
Trên đường về cô bé đã mua sẵn chút đồ ăn rồi, vậy nên tối nay bọn họ có thể ăn cơm ở nhà.
"Được." Bạch Linh gật đầu, sau đó tiếp tục nhìn chằm chằm vào mặt Tô Ỷ.
Loại ma pháp ngụy trang này khá cao siêu, có lẽ cô cần thêm một chút thời gian mới có thể nhìn thấu được diện mạo thật sự của cô gái này.
Tô Ỷ ngồi rụt rè bên cạnh Bạch Linh. Chị gái của Bạch Nhã mang lại cảm giác hoàn toàn khác biệt so với cô em.
Nếu Bạch Nhã tựa như dòng suối nhỏ róc rách trong rừng, thì Bạch Linh lại giống hệt tảng băng vạn năm không tan trên đỉnh Thiên Sơn.
Lạnh lẽo, lạnh đến mức khiến người ta đến gần bất giác phải run rẩy.
Trực giác của Tô Ỷ thậm chí còn mách bảo cô rằng, rất có thể bản thân đã bị thiếu nữ tóc trắng này nhìn thấu rồi.
"Em... tên là Tô Ỷ?" Bạch Linh quan sát Tô Ỷ một hồi lâu mới thốt ra một câu, "Mắt nhìn người của Tiểu Nhã rất tốt."
Sắc mặt Tô Ỷ dần trở nên nghiêm túc. Cô không biết câu nói này của Bạch Linh có ẩn ý gì khác không, nhưng dựa vào cảm giác mà thiếu nữ này mang lại, Tô Ỷ tin chắc rằng lời vừa rồi tuyệt đối mang ý nghĩa sâu xa.
"Vâng, Tiểu Nhã là một cô gái rất tuyệt, tôi rất thích cậu ấy." Tô Ỷ đành dùng lời lẽ dè dặt nhất để trả lời.
"Không cần phải căng thẳng thế đâu, tôi cũng đâu có ăn thịt người." Bạch Linh cố gắng nặn ra một biểu cảm thân thiện, nhưng do một vài vấn đề về cơ mặt, vẻ mặt của cô... lại trở nên hiền từ đến mức đáng sợ.
Điều này khiến cơ thể Tô Ỷ càng thêm cứng đờ, hiện tại cô đã bắt đầu tính đến chuyện làm sao để bỏ chạy rồi.
Cái người tóc trắng này, đáng sợ quá đi mất, thậm chí còn đáng sợ hơn cả chị gái lúc trước nữa.
"Tuy nhiên, với tư cách là chị gái, tôi vẫn phải xem xét kỹ những người xuất hiện bên cạnh em mình." Bạch Linh xoa xoa mặt, miễn cưỡng thu hồi cái biểu cảm hiền từ đáng sợ kia về lại gương mặt lạnh tanh như cũ, "Cô Tô Ỷ không phải là nhân loại, cô tiếp cận Tiểu Nhã liệu có mưu đồ gì khác không?"
"Về điểm này thì tôi có thể đảm bảo, tôi tuyệt đối không có ý đồ xấu với Bạch Nhã."
4 Bình luận
Về với nhau là Kira có cái khiên để trị bà chị của mình. Uất ức quá đi méc Bạch Nhã, Bạch Nhã kể lể (thêm combo nước mắt cá sấu) với Bạch Linh là tối đó Leticia khỏi ngủ🐧