"Chị ơi, em đưa bạn cùng lớp về rồi này!" Lại một lần nữa, Bạch Nhã hào hứng mở cửa phòng, nhưng chỉ nhìn thấy một phòng khách trống trải.
Cô bé phút chốc ngẩn tò te, ánh mắt lướt sang bên cạnh một cái, giày của chị gái thế mà cũng không thấy đâu nữa.
Ra ngoài rồi sao?
Một tờ giấy note đặt trên bàn ăn, Bạch Nhã cầm lên xem thử, biểu cảm trên mặt trở nên vô cùng đặc sắc.
"Chị và Thiên Thiên đi ra ngoài ăn cơm rồi."
Ngắn gọn súc tích.
Cho nên nói, bản thân mình đã bị chị gái bỏ rơi rồi sao?
Một lần rồi hai lần đều như vậy, Bạch Nhã sắp tức giận rồi đó nha!
"Chị gái của Tiểu Nhã không có nhà sao?" Cô bé được Bạch Nhã mời đến nhỏ giọng hỏi.
Bạch Nhã gật gật đầu, có chút tiếc nuối nói: "Ừm, chị gái tớ và bạn của chị ấy ra ngoài ăn cơm rồi."
Cô bé tóc đen có vẻ ngoài rất đáng yêu ngược lại tỏ vẻ không bận tâm mà mỉm cười, "Vậy thì, tớ có phải là sắp được nếm thử tay nghề của Tiểu Nhã cậu rồi không?"
"Hả? Tớ không biết nấu ăn đâu, hơn nữa trong nhà cũng không còn dư thực phẩm nữa." Bạch Nhã lắc đầu, cô bé thực ra cũng muốn ăn cơm ở nhà, nhưng có bột mới gột nên hồ chứ, "Cái bà chị ngốc nghếch kia, muốn ra ngoài thế mà cũng không thèm nói với tớ một tiếng."
"Haha, nói xấu sau lưng chị gái hình như không hay cho lắm nhỉ?" Cô gái tóc đen vui vẻ cười hỏi, "Tớ thì chẳng dám làm như vậy đâu."
"Tại sao thế, chị gái của Tiểu Kira rất đáng sợ sao?"
Tiểu Kira mang biểu cảm nặng nề gật gật đầu, "Rất đáng sợ, siêu cấp đáng sợ."
Cô vĩnh viễn không thể nào quên được cái trải nghiệm vì một phút lỡ mồm mà bị chị gái treo lên cây suốt cả một ngày trời, đó thực sự là kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay.
Hơn nữa bên cạnh còn có một đám người đứng vây xem chị gái dùng một sợi roi to bằng cánh tay quất cô như quất con quay vậy.
"Tóm lại là, siêu cấp đáng sợ." Tiểu Kira rùng mình một cái, "Không nói nữa không nói nữa, chúng ta ra ngoài ăn cơm đi."
"Được, tớ rành mấy chỗ có đồ ăn ngon ở gần đây lắm, vừa khéo để Tiểu Kira cậu làm quen một chút với môi trường xung quanh luôn."
"Hắt xì!" Leticia đang ngồi xổm trong một con hẻm nhỏ hung hăng hắt hơi một cái, "Ai đang nói xấu tôi thế?"
"Người không thích cô cũng đâu có ít." Bạch Linh ở bên cạnh nhạt nhẽo trần thuật lại một sự thật.
Danh tiếng của Leticia không được tính là tốt đẹp gì, trên thế giới này người muốn tiêu diệt cô không chỉ có một mình Bạch Linh, có điều những người đó không có được thực lực như Bạch Linh, thứ duy nhất họ có thể làm cũng chỉ là chửi rủa Leticia ở sau lưng mà thôi.
Giống hệt như việc Leticia từng cầm kim đâm vào con búp bê có viết tên Kiếm thánh vậy.
Đều thuộc về một hình thức phẫn nộ vô năng.
"Không giống đâu, lời nói xấu có thể khiến tôi hắt hơi được thì không phải là lời nói xấu bình thường đâu, ít nhất cũng phải là người thân cận với tôi mới được." Leticia xoa cằm suy nghĩ một phen, nghĩ đến một nghi phạm, "Chắc là cái con nhóc chết tiệt Kira đó rồi."
"Chẳng phải cô nói quan hệ giữa cô và em gái rất tốt sao?"
"Tốt thì tốt thật, nhưng oán khí của con bé đối với tôi đâu chỉ có một chút xíu đâu." Leticia quyết định không đào sâu vào chủ đề này nữa, "Đám ranh con đó khi nào mới tới đây?"
Sắc trời lúc này đã hoàn toàn tối sầm lại, thời gian cũng đang dần điểm tám giờ tối.
Leticia và Bạch Linh sau khi ăn tối xong mới tới bên này chờ đợi, tính toán thời gian, cũng đã chờ được ngót nghét một tiếng đồng hồ rồi.
"Sắp đến giờ rồi." Bạch Linh liếc nhìn điện thoại một cái, trả lời.
Lúc này hai người đã thay một bộ đồ tác chiến do người bạn cũ của Bạch Linh đặc biệt làm riêng, làm nổi bật lên sự tiện lợi và thần bí.
Chiếc áo choàng vô cùng dày dặn che kín hoàn toàn cơ thể hai người, chiếc mũ trùm đầu khổng lồ khiến dung mạo của các cô trong bóng tối trở nên gần như không thể nhìn rõ.
Đấy là còn chưa kể để cho chắc ăn, hai người còn đeo thêm mặt nạ.
"Trang bị của nhân loại các người quả thực khá là không tồi." Leticia phát ra lời khen ngợi từ tận đáy lòng.
Bộ quần áo này mặc thoải mái hơn nhiều so với đống váy vóc kia của cô ở Ma tộc, áo choàng thoạt nhìn thì dày, thực chất lại vô cùng nhẹ nhàng và thoáng khí.
Mà bên dưới lớp áo choàng, là một bộ đồ tác chiến gần như bảo vệ toàn bộ các điểm yếu trên cơ thể, chất liệu của bộ đồ tác chiến rất tốt, độ rộng rãi cũng khá ổn.
Hơn nữa cho dù là mặc thường ngày thì người khác cũng không nhìn ra được điểm gì khác thường.
Khuyết điểm duy nhất chính là bộ đồ này phối với váy.
Nếu thực sự buông tay buông chân đánh nhau, cặp đùi trắng nõn của Leticia e là sẽ bị người khác nhìn thấy rành rành, điều này khiến cô có chút không thoải mái.
Mặc dù nói vấn đề này cũng không phải là không có cách giải quyết.
"Bây giờ vẫn còn thời gian, cô thực sự không định đi tất sao?" Bạch Linh hỏi.
Không sai, để bảo vệ đôi chân của các cô gái, bộ phận hậu cần chiến đấu của nhân loại đã rất chu đáo chuẩn bị những đôi tất dài đặc chế cho chiến đấu.
Những đôi tất này xét về tính năng phòng ngự thì hoàn toàn không hề thua kém các trang bị khác, xét về mặt thẩm mỹ lại càng nhỉnh hơn một bậc, là vật yêu thích của vô số nữ năng lực giả.
"Không thèm, tôi có chết cũng không mặc cái thứ đó." Leticia nghiến răng nói, "Tại sao của tôi lại là tất trắng, còn của cô là tất đen?"
Đây có phải là đang châm biếm vóc dáng của Leticia quá nhỏ nhắn rồi không?
"Ờm, lý do tôi nhận được là, trang bị đưa cho các cô có màu sắc trái ngược với ngoại hình của các cô." Bạch Linh giải thích, "Ví dụ như trang bị của tôi màu đen, còn của cô màu trắng."
"Thế là tôi phải mặc nguyên một cây đồ trắng làm một kẻ nổi bần bật đúng không!" Leticia thực sự muốn xử đẹp mấy tên hậu cần kia, "Có phải chúng ta còn phải lấy thêm một cái biệt danh là Hắc Bạch Song Sát nữa không?"
"Cũng không phải là không được."
"...Hờ hờ."
2 Bình luận