Mọi thứ bắt đầu

Chương 32: Giám thủ tự đạo

Chương 32: Giám thủ tự đạo

"Sách ở trên bàn kia kìa, cô muốn lấy thì cứ tự nhiên mà lấy đi, đừng có làm ồn tôi ngủ."

Sáng hôm sau, khi Bạch Linh xuất hiện trong phòng ngủ của Leticia theo cùng một cách như thường lệ, đập vào mắt cô là một Leticia đang cuộn tròn trong chăn, ngay cả mí mắt cũng lười mở ra.

Cô nàng này đã hai ngày liên tiếp không được ngủ tử tế rồi, hôm nay cô đã hạ quyết tâm, cho dù trời có sập xuống thì cũng phải ngủ một giấc thật đã đời cho đến khi tự tỉnh mới thôi.

"Tiền bối Tang muốn gặp cô." Bạch Linh bình thản cầm lấy cuốn sách trên bàn, tiện thể kể lại cuộc nói chuyện tối qua cho Leticia, "Nói chính xác thì là muốn gặp Tô Thiên Thiên."

Leticia và Tô Thiên Thiên trong thế giới loài người là hai thân phận khác nhau, người mà Tiền bối Tang muốn gặp là Tô Thiên Thiên, chứ không phải Leticia.

"Tang Tử Đồng á? Tôi gặp chị ta làm gì?" Leticia xua tay, "Cứ nói là tôi không muốn gặp đi, hôm qua mệt muốn đứt hơi rồi đây này."

Lần này Bạch Linh cũng chẳng buồn ép Leticia, thực ra cô cũng hơi lo Tiền bối Tang sẽ nhận ra vị Đại Ma vương khét tiếng này.

Leticia không muốn đi, thế thì còn gì bằng.

"Vậy cô cứ nghỉ ngơi đi, tôi về trước đây." Bạch Linh gật đầu, vèo một cái đã biến về tầng trên.

"Hôm nay thế mà lại không nhây nhây đòi bằng được, đúng là kỳ lạ thật." Trước sự dễ dãi này của Bạch Linh, Leticia có chút khó hiểu.

Nhưng khó hiểu thì khó hiểu, lúc này cô vẫn thà nhắm mắt lại để yên tâm chìm vào mộng đẹp, gặp gỡ trò chuyện với mấy em gái xinh xắn trong mơ còn hơn.

Nghĩ ngợi nhiều làm gì, ngủ một giấc thật ngon không sướng hơn sao?

Buổi trưa, trong phòng khách nhà họ Bạch, thiếu nữ tóc màu tro nhận lấy cuốn sách nhỏ từ tay Bạch Linh.

"Quả nhiên là cuốn sách này, đúng là đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi nhận được chẳng tốn chút công phu." Thấy tựa sách, trên mặt Tiền bối Tang nở một nụ cười đầy quỷ dị.

Hôm nay Tiền bối Tang ăn mặc khá giản dị và thoải mái, khiến cô trông hệt như một thiếu nữ đôi mươi rạng rỡ vậy.

Trong ấn tượng của Bạch Linh, đây là lần đầu tiên cô thấy Tiền bối Tang trong bộ dạng như thế này.

"Cuốn sách này quý giá lắm sao?"

"Quý giá ư? Có lẽ đối với Ma tộc thì khá quý giá đấy, nhưng với nhân loại chúng ta mà nói, cuốn sách này cũng chỉ là thứ nhỉnh hơn đống rác một chút mà thôi." Tiền bối Tang cười nói.

"Ma tộc?" Bạch Linh đột nhiên trở nên căng thẳng, tối hôm qua cuốn sách này đã ở chỗ Leticia cả một đêm cơ mà.

Nếu Leticia muốn, hoàn toàn có thể... không, chắc chắn là cô ấy đã đọc xong cuốn sách này rồi.

Nếu không, tại sao hôm nay cô ấy lại tỏ ra mệt mỏi rã rời như vậy chứ?

"Trước đây tôi từng nhận được tin tình báo, Ma tộc muốn mua lại cuốn sách này từ tay Vương Tử Văn, nhưng do các thế lực khắp nơi ngấm ngầm gây sức ép, nên cuộc giao dịch đó đã chết yểu." Tiền bối Tang đặt lại cuốn sách lên bàn Bạch Linh, "Tôi vẫn luôn lo lắng không biết tên Vương Tử Văn đó có cố thử giao dịch với Ma tộc lần nữa hay không, giờ thì có thể yên tâm rồi."

"Ý của tiền bối là..."

"Sách bị mất trộm, thủ phạm là một gã mặc áo đen cùng hai kẻ khả nghi một đen một trắng. Hai kẻ đến sau đã lấy được sách, đánh trọng thương ba vị anh hùng cấp A đuổi theo, sau đó bốc hơi không giấu vết." Tiền bối Tang chậm rãi nói, "Như vậy, cuốn sách này sẽ không còn nguy cơ rơi vào tay Ma tộc nữa."

Sắc mặt Bạch Linh có hơi khó coi, nếu cô đoán không lầm, e rằng những thứ ghi chép trong cuốn sách này đã lọt vào tay Ma tộc mất rồi.

"Phía Hiệp hội Anh hùng tôi sẽ đi thương lượng, đám lão già đó kín miệng lắm, có thể khiến Vương Tử Văn ngậm đắng nuốt cay thì bọn họ cũng vui vẻ hùa theo thôi." Hoàn toàn không biết Bạch Linh đang nghĩ gì, Tiền bối Tang vẫn hớn hở vạch ra dự định của mình, "Còn cuốn sách này, tạm thời giao cho Tiểu Bạch cô bảo quản đi."

Còn phương thức bảo quản nào có thể an toàn hơn việc đích thân Tinh Hà Kiếm thánh cất giữ chứ?

"Tiền bối, nếu những chuyện ghi chép trong cuốn sách này bị Ma tộc biết được thì sẽ xảy ra chuyện gì?" Bạch Linh bồn chồn hỏi.

Tiền bối Tang lắc đầu: "Tôi cũng không rõ, nhưng nhìn cái cách mấy năm gần đây Ma tộc sốt sắng tiếp xúc với Vương Tử Văn thì chắc hẳn cuốn sách này rất quan trọng với bọn chúng."

"Dù sao thì tôi cũng đâu thể tóm cổ đám Ma tộc từng liên hệ với Vương Tử Văn, rồi tra khảo xem bọn chúng lấy cuốn sách này để làm gì, đúng không?"

"Thì ra là vậy... Vậy tiền bối đã có manh mối gì về gã áo đen kia chưa?" Tảng đá đè nặng trong lòng Bạch Linh đã vơi đi đôi chút.

Có vẻ như cuốn sách này lọt vào tầm ngắm của Ma tộc sau khi Leticia đã đào tẩu, mà phản ứng của Leticia đối với cuốn sách này thực ra cũng không quá mãnh liệt.

Biết đâu chừng, cuốn sách này đối với cô ấy cũng chẳng có ích lợi gì, đúng không nhỉ.

"Rất tiếc là hiện tại không có bất kỳ manh mối nào. Chỉ biết gã đó là một tên tội phạm rành nghề, thủ pháp vô cùng tinh vi, rất quen thuộc với hiện trường vụ án. Nếu không vì mấy chuyện xui rủi xen ngang, thì kế hoạch lần này của hắn lẽ ra đã hoàn hảo không chút sơ hở."

"Bây giờ tôi thậm chí còn nghi ngờ, liệu có phải chính tên Vương Tử Văn kia đang tự biên tự diễn hay không. Vì sức ép từ nhiều phía, hắn không thể dùng cách thông thường để giao sách cho Ma tộc, nên mới thuê người tới trộm, ngụy tạo ra một màn kịch mất cắp."

"Cứ như thế, hắn có thể rũ bỏ sạch sẽ mọi sự nghi ngờ đổ lên đầu mình, người khác cũng khó mà dị nghị gì được, bởi vì làm gì có bằng chứng nào đâu... Thậm chí, hắn còn có thể nhân cơ hội này thúc đẩy việc thông qua mấy cái dự luật của hắn nữa."

"Đúng là tính toán giỏi thật."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!