Tập 7

Chương 2: Chuẩn bị và Sắp đặt

Chương 2: Chuẩn bị và Sắp đặt

"Bánh bao Tuyết Nguyệt Thảo Papau, tiệm Gugauga... Quả nhiên là Fantasy nhỉ, chỉ nghe tên thôi thì hoàn toàn không biết là cửa hàng gì luôn."

"Đúng thật, cả hàng hóa bày bán cũng vậy, dù không đọc được chữ nhưng lại hiểu nghĩa, cảm giác kỳ lạ ghê..."

"Này này, hai người đang nói y hệt ngày đầu tiên đấy."

Bước đi trên con đường người qua kẻ lại tấp nập, Mai và Yuuto thốt ra những câu thoại y hệt ngày đầu tiên đến đây.

"Ủa, thế hả? Tại ký ức sau đó mãnh liệt quá nên..."

"Em nhớ mà anh hai. Lúc đó em cũng đã nói rồi, mấy quầy hàng này làm em lo ngại về vấn đề quản lý vệ sinh. Em cứ nghĩ là chúng bị ô nhiễm bởi mấy loại vi khuẩn xấu ấy, có quá nhiều quầy hàng kiểu đồ chơi trẻ con mà không hề có ý thức là mình đang nhận tiền của khách."

"...Này này, đừng có nói mấy câu như thế chứ. Cản trở kinh doanh, cản trở kinh doanh đấy. Bị người ta lườm bây giờ, em gái của anh ơi."

Mà, tôi hiểu những gì con bé muốn nói.

Các quầy hàng ở thế giới này không có khái niệm quản lý vệ sinh. Tùy nơi mà có những cửa hàng còn châm thêm nguyên liệu vào nồi súp thừa của ngày hôm trước để bán tiếp. Thực phẩm rơi xuống đất cũng chỉ rửa qua nước rồi dùng luôn, nguyên liệu hơi cũ một chút cũng trộn chung vào mà nấu.

Đa phần họ nghĩ rằng cứ qua lửa và ném hương thảo vào là xong hết, nên nếu không nhìn cho kỹ chỗ nào làm ăn đàng hoàng thì có khi gặp phải mấy quầy hàng khiến mình lãnh đủ.

"Cũng có những quầy làm ăn đàng hoàng đấy chứ. Với lại, thịt ma thú có ma lực còn sót lại nên khó thiu hơn."

Nói ngược lại thì cũng chính vì lý do đó mà khái niệm quản lý vệ sinh mãi không được phổ cập.

Tôi vừa biện minh bâng quơ cho hai người họ, vừa liếc mắt nhìn các quầy hàng san sát nhau.

(Đúng như mong đợi, nhiều binh lính thật. Thông tin có vẻ không sai lệch.)

Tôi cười thầm trong bụng khi đi bộ qua phố, hướng về phía Hội Mạo Hiểm Giả.

"Giờ nhìn lại mới thấy, quả nhiên chỉ có tòa nhà này là to lớn hơn hẳn so với xung quanh nhỉ."

Hà— Yuuto vừa nói vừa ngước nhìn tòa nhà.

Hội Mạo Hiểm Giả của thành phố này là một tòa nhà bề thế hơn hẳn so với Hội ở các thành phố cùng quy mô khác. Vì có hầm ngục độ khó cao, nên việc giao dịch nguyên liệu ma thú chắc hẳn giúp dòng tiền của Hội lưu thông rất tốt.

"Nghĩ đến việc phải nghe giọng điệu của người phụ nữ thô lỗ kia, em thấy hơi u sầu."

Ngày đầu tiên đến thành phố này, dù gì thì gì tôi cũng đã đưa hai người họ đến Hội để đăng ký làm mạo hiểm giả. Có vẻ nhớ lại thái độ của cô nhân viên tiếp tân lúc đó, Mai nhăn mặt khó chịu.

"Thế thì nào, nhanh chóng bán đống nguyên liệu săn được đi thôi. Cái chốn Hội Mạo Hiểm Giả này tốt nhất là không nên ở lâu."

Dù sao thì, Hội Mạo Hiểm Giả cũng là cái kho tàng chứa đầy "flag" rắc rối. Chỉ cần đứng đó thôi cũng hút về đủ thứ chuyện ngoài dự tính.

Vốn dĩ tôi đã định tự mình gây ra một sự kiện ngu ngốc để làm cho miếng mồi câu trông thật hào nhoáng rồi. Tôi thực lòng xin kiếu mấy cái rắc rối phát sinh thêm.

Mà, nếu người tập trung đông đến mức không cần sự kiện đó thì tốt, nhưng tình hình hiện tại chắc là không thể rồi.

Tôi đẩy cửa, cánh cửa mở ra với tiếng "kít" nhẹ.

(...Quả nhiên là ít người.)

Bên trong tòa nhà đón chúng tôi bằng bầu không khí hơi bụi bặm giống bên ngoài. Trái ngược với kích thước to lớn của nó, lượng người bên trong khá thưa thớt.

Không đến mức "vắng như chùa bà Đanh", nhưng so với khung giờ trước và sau khi thay đổi bảng nhiệm vụ thì thế này là ít.

Đó cũng là chuyện không thể tránh khỏi. Bởi vì những tổ đội mạo hiểm giả có tiếng tăm hay những nhóm đang lên đều đã bị điều động ra chiến trường. Những kẻ còn lại trong Hội lúc này, nói khó nghe thì, toàn là những mạo hiểm giả hạng xoàng không ngóc đầu lên nổi.

Bầu không khí uể oải bao trùm nơi này chắc là do vậy. Nó không chỉ ảnh hưởng đến mạo hiểm giả, mà dường như lây lan sang cả các nhân viên đang ngồi tại quầy tiếp tân của Hội.

"Vâng, 'Thảo phạt Goblin - 10 con', đã xác nhận xong bộ phận chứng minh. Đây ạ, tiền thưởng của anh."

Xoảng xoảng, tiếng vài đồng bạc vang lên.

Cái cảm giác đặt tiền xuống mà suýt chút nữa là ném toẹt ra đó đã thể hiện rõ sự chán chường.

"Này này, Johanna-chan, đừng có lạnh lùng thế chứ. Với lại nè, dạo này nguy hiểm lắm, hay là tối nay để anh đến nhà Johanna-chan bảo vệ cho nhé?"

"Làm ơn chỉ đùa bằng cái mặt thôi được không ạ? Chỉ thảo phạt Goblin mà tốn thời gian đến mức qua cả ngày thế này thì không xứng với tôi đâu. Ít nhất hãy lên được hạng B rồi hẵng bắt chuyện. Lối về ở đằng kia ạ. Mời người tiếp theo."

"Chậc, mà thôi kệ, làm chút rượu rẻ tiền rồi ngủ vậy."

Gã mạo hiểm giả bị từ chối phũ phàng đó có vẻ cũng chỉ định thử vận may, gã không cố chấp bám lấy mà chỉ nhún vai nhẹ rồi đi về phía quán rượu kiêm nhà ăn được xây dựng ngay bên cạnh.

"Chúng ta cũng đi thôi."

Trong bầu không khí thiếu sức sống đó, trước quầy tiếp tân của Hội vẫn có một hàng người nhỏ. Chúng tôi đứng vào cuối hàng.

"Này, ê, nhìn kìa, nhìn cái đó đi."

"Hả? ...Không lẽ là cái gã hôm trước nói đó hả? Chắc lại là chuyện bốc phét như mọi khi thôi chứ gì?"

"Đã bảo là không phải mà, lần này là thật đấy!"

"Không không, làm gì có chuyện đó..."

Những tiếng xì xào to nhỏ vọng lại. Có vẻ đúng như dự tính, dù còn bán tín bán nghi nhưng tin đồn về chúng tôi đang lan rộng.

Chẳng mấy chốc hàng người vơi đi, và đến lượt chúng tôi.

"Ara, các người là..."

Nhìn thấy mặt chúng tôi, cô nhân viên tiếp tân thốt lên.

Khi tôi đăng ký cho Mai và Yuuto làm mạo hiểm giả, người phụ trách cũng là cô ta. Tôi cứ nghĩ cô ta quên rồi, nhưng nhìn thái độ này thì có vẻ vẫn còn nhớ, làm tôi hơi ngạc nhiên.

Nhưng sự ngạc nhiên đó cũng chỉ thoáng qua, cô tiếp tân lại cất giọng uể oải như mất hết hứng thú.

"A, đến nhận nhiệm vụ đấy à? Mà kể cũng lạ, các người vẫn còn sống cơ đấy."

Phía sau lưng tôi vang lên tiếng tặc lưỡi "Chậc". Nào nào, em gái tôi ơi. Hãy học tập Yuuto đang chỉ biết cười khổ kia kìa.

(Mà cũng không phải là không hiểu...)

Tôi nhớ lại thái độ tồi tệ ra mặt của cô ta khi đăng ký cho hai người họ.

"Đăng ký mạo hiểm giả? Cậu là, ừm, tổ đội hạng D và cá nhân hạng E? À vâng vâng."

"Vậy là hai vị kia đăng ký mới, đúng không. Hừm."

"Giấy phép vào hầm ngục dành cho tổ đội? Xin thất lễ, nhưng thành viên hạng C Minnalis-san và Shuria-san hạng C cũng đăng ký trong nhóm không đi cùng sao ạ?"

"Vì cậu được đăng ký là trưởng nhóm nên tôi có thể cấp giấy chứng nhận, nhưng mà..."

"Tôi xác nhận lại nhé, chỉ cần giấy phép cho cậu và hai người mới đăng ký phía sau thôi đúng không?"

"Hai người phía sau không phải bị ép buộc tuân theo đấy chứ, như vậy có được không?"

"Nếu các người làm liều mà chết thì Hội sẽ không có bảo hiểm đâu nhé."

Cô tiếp tân cứ thao thao bất tuyệt với ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn tôi từ đầu đến cuối.

(...Chắc cổ nghĩ tôi là thằng ăn bám ký sinh đây mà... Mà, tại tôi cứ tránh né Hội vì coi nó là cái ổ rắc rối nên mới ra nông nỗi này, cũng đành chịu thôi.)

Thái độ sau đó của cô ta trở nên qua loa như thể không thèm quan tâm nữa, và chúng tôi rời khỏi Hội với những ánh mắt coi thường như nhìn lũ ngốc.

Chắc hẳn họ nghĩ bọn tôi là lũ không biết lượng sức và sẽ sớm gặp rắc rối thôi. Và rồi, suốt gần nửa tháng sau đó, chúng tôi lặn ngụp trong hầm ngục và không quay lại thành phố. Thế nên, chắc họ nghĩ chúng tôi đã chết trong đó rồi cũng nên.

"Thế nào? Đã từ bỏ ý định tấn công hầm ngục không vừa sức mình chưa? Nhìn bộ dạng đó thì có vẻ không bị thương nặng, may mắn đấy. Trước tiên phải tích lũy thực lực một cách vững chắc đã."

(...Cũng không hẳn là người xấu.)

"Cái câu 'liều lĩnh là đặc quyền của mạo hiểm giả' chỉ nói được khi còn sống thôi..."

Bài thuyết giáo dài dòng lê thê đó nội dung cũng chẳng có gì sai lệch cả.

Nhưng mà...

"...Thái độ đó lộ liễu quá rồi đấy."

Bị nói bằng giọng bề trên đến mức này, thì ngay cả tôi cũng thấy bực mình.

Trong khi sự trả thù đang đến gần khiến tâm trí tôi nôn nóng, lại bị lôi chuyện của Minnalis và Shuria đang lo lắng ra nói, tôi tự thấy lòng mình cũng chẳng còn dư dả sự kiên nhẫn.

"Quả nhiên là tin vịt, tin vịt thôi. Nghe thấy chưa? Hạng E đấy."

"Đúng là lũ gà mờ còn gì."

"Th-thế thì không thể nào..."

"Hừ, biết ngay là tin giả mà, tao không bị lừa đâu."

Thấy tình hình đó, các mạo hiểm giả xung quanh cũng bắt đầu nghi ngờ những tin đồn chúng tôi tung ra.

(Để họ hiểu lầm rồi bỏ đi thì cũng phiền.)

"Hai hai hai hai (Vâng vâng vâng vâng), chờ chút chờ chút. Hôm nay tôi không đến để nghe chuyện phiếm."

"Cậu vẫn chưa chừa sao? Người ta đang nói..."

Vì thế, tôi quyết định cắt ngang câu chuyện bằng một kịch bản kiểu mẫu của mấy thằng ngu đần độn.

Rào rào, cộp, bịch, lộc cộc lộc cộc.

Từ cái túi tôi dốc ngược và mở dây, tuôn ra xối xả là lượng lớn nguyên liệu ma thú.

Nanh Đại Phi Long (Great Wyvern), Áo choàng Tiểu Ác Linh (Lesser Phantom), Cánh màng Xà Phi (Flying Viper), Gai độc Thỏ Độc Bisher, Mắt Yêu Tinh Giả Diện (Persona Goblin), Bàn tay Gấu Gỗ (Woody Bear), Nghịch lân Lamia, Bờm Sư Tử Lửa (Flame Leo).

Các bộ phận chứng minh thảo phạt ma thú chất thành một đống núi.

Và, thứ đỉnh điểm nhất, xuất hiện sau khi tôi liên tục phản đòn và giết chết các thuộc tính long, là viên bảo ngọc được khảm trên trán của Hoàng Đế Long (Emperor Dragon).

Giống như khi giết các thuộc tính long khác, cả ma thạch lẫn nguyên liệu đều tan biến không còn dấu vết, nhưng chẳng hiểu sao chỉ có viên bảo ngọc đó là còn sót lại.

" " " "........." " " "

Bàng hoàng, á khẩu, chết lặng.

"Nào, làm thủ tục bán nguyên liệu giúp tôi."

Giữa không gian chìm vào tĩnh lặng, giọng nói của tôi vang lên rõ ràng.

Tôi là nhân viên tiếp tân của Hội, Johanna.

Đã làm việc tại Hội được XX năm.

Cứ tưởng chỉ làm tạm đến khi kết hôn, ai ngờ đâu cái từ "kỳ cựu" bắt đầu lởn vởn khiến tôi thấy sốt ruột...

Không không không, ổn mà ổn mà ổn mà. Tôi vẫn còn trẻ, tôi vẫn còn đẹp, ừm, được rồi.

Tôi của ngày hôm đó tâm trạng không được tốt. Không, chẳng riêng gì hôm đó, mấy ngày nay tôi chẳng có chút hứng thú nào với công việc ở Hội cả.

Bởi vì...

"A chán quá, dạo này không kiếm được đồ sót lại nên chẳng đi lầu xanh được."

"A, đúng ha. Mong sao bọn cấp cao sớm quay lại ghê."

"Lũ quân đội cũng căng thẳng thấy ghét."

(Aaa, thật tình, tên nào cũng như tên nào!!)

Ngồi ở quầy tiếp tân, những gì tôi nghe được toàn là giọng điệu của đám mạo hiểm giả không có chút chí tiến thủ nào. Những kẻ chỉ biết kiếm tiền một cách nhàn hạ bằng cách lục lọi xác ma thú mà các mạo hiểm giả cấp cao bỏ lại để đỡ chật hành lý.

Kể từ khi những mạo hiểm giả hoạt động năng nổ trong thành phố này nhận lệnh triệu tập của Nhị Hoàng Tử Leon-sama để đi chiến đấu với Ma tộc, thành phố này chỉ còn lại toàn những kẻ bất tài vô dụng thế này.

(Ba mươi điểm, ba mươi lăm điểm, hai mươi điểm. Aaa, mùa xuân của tôi lại xa thêm một chút...)

Tôi thầm chấm điểm rớt cho mấy gã mạo hiểm giả đang cười hô hố kia, và cũng chẳng buồn giả nai như mọi khi nữa. Có đong đưa với lũ này cũng chẳng được tích sự gì.

"Vâng, 'Thảo phạt Goblin - 10 con', đã xác nhận xong bộ phận chứng minh. Đây ạ, tiền thưởng của anh."

"Này này, Johanna-chan, đừng có lạnh lùng thế chứ. Với lại nè, dạo này nguy hiểm lắm, hay là tối nay để anh đến nhà Johanna-chan bảo vệ cho nhé?"

Tôi nhìn gã mạo hiểm giả trung niên có vẻ đang nghĩ nụ cười của mình đáng tin cậy lắm, nhưng trông rõ là không có tương lai. Dù có đánh giá nới tay đến mức nào đi nữa thì cũng là: KHÔNG nhé.

"Làm ơn chỉ đùa bằng cái mặt thôi được không ạ? Chỉ thảo phạt Goblin mà tốn thời gian đến mức qua cả ngày thế này thì không xứng với tôi đâu. Ít nhất hãy lên được hạng B rồi hẵng bắt chuyện. Lối về ở đằng kia ạ. Mời người tiếp theo."

"Chậc, mà thôi kệ, làm chút rượu rẻ tiền rồi ngủ vậy."

(Chính vì không chịu dùng tiền đó để trang bị đàng hoàng nên các người mới không thoát kiếp hạng D đấy.)

Tôi nheo mắt nhìn theo gã đàn ông đang nhún vai bỏ đi.

(Haizz, chắc phải từ bỏ mấy anh đẹp trai hạng A hay hạng B cao cấp thôi, đành phải đi "gặt lúa non", tìm mấy mối tiềm năng vậy.)

Vừa suy nghĩ miên man, tôi vừa giải quyết mấy cái nhiệm vụ cỏn con của những gương mặt quen thuộc đang xếp hàng.

"Ara, các người là..."

Và rồi, nhóm ba thiếu niên thiếu nữ có gương mặt quen thuộc xuất hiện.

Sự kết hợp giữa trưởng nhóm của một tổ đội hạng D tên là "Scone Road" và hai người chưa phải mạo hiểm giả, cả ba đều có mái tóc và đôi mắt đen tuyền hơi hiếm gặp.

Cách đây ít lâu, khi họ lần đầu đến Hội của thành phố này, tôi là người đã làm thủ tục đăng ký mạo hiểm giả cho hai người và cấp giấy phép vào hầm ngục, nên họ để lại ấn tượng trong đầu tôi theo hướng tiêu cực.

Theo quy định, nếu tổ đội hạng D hoặc cá nhân đạt hạng D thì sẽ được cấp giấy phép vào hầm ngục. Vì vậy, nếu thêm hai người mới đăng ký vào tổ đội, cả ba sẽ có thể nhận được giấy phép vào hầm ngục.

(Cơ mà nhé, tổ đội hạng D, trong ba thành viên thì hai người hạng C, chỉ có trưởng nhóm là hạng E... Chắc chắn là bị đuổi khỏi tổ đội cũ, rồi giữa đường dụ dỗ mấy tay mơ lập nhóm đây mà. Chắc định kiếm cái giấy phép vào hầm ngục trước khi đơn giải tán tổ đội được nộp lên chứ gì.)

Khi họ đến, tôi đã nghĩ như vậy, nên ngoài việc đăng ký mạo hiểm giả ra, tôi rất ghét việc cấp giấy phép hầm ngục cho họ.

Chuyện chênh lệch thực lực trong các tổ đội mạo hiểm giả được lập khi thứ hạng còn thấp do sự khác biệt về tài năng là chuyện thường tình. Trong số những mạo hiểm giả không có tài năng bị đào thải đó, có những kẻ không chấp nhận hiện thực, cố gắng duy trì mức sống như khi còn ở trong tổ đội cũ.

Đương nhiên, cuộc sống không vừa sức thì tốn kém, và những kẻ kiểu đó thường chẳng bao giờ có tiền để dành qua đêm. Và rồi, mơ mộng về những kho báu hiếm hoi trong hầm ngục, đôi khi lôi kéo cả những người xung quanh vào con đường diệt vong.

(Mà, có vẻ cũng không ngu ngốc như mình tưởng. Nhìn qua thì không thấy bị thương nặng, chắc cũng chỉ vào hầm ngục tham quan chứ không đi sâu. Không biết nửa tháng qua họ làm gì... nhưng có khi nào lại có triển vọng hơn mình nghĩ?)

Trong số những kẻ bị đóng dấu bất tài và bị đuổi khỏi tổ đội, cũng có những người không nản chí, nỗ lực không ngừng và thành công lớn. Cũng không thiếu những trường hợp mạo hiểm giả chỉ vì môi trường xấu nên không được đánh giá đúng, hoặc một ngày nọ bỗng nhiên tài năng nở rộ.

"A, đến nhận nhiệm vụ đấy à? Mà kể cũng lạ, các người vẫn còn sống cơ đấy."

Tôi không quên buông lời cảnh báo, nhưng trong lòng đã nâng mức đánh giá đối với cậu trưởng nhóm lên một chút. Tôi cứ tưởng cậu ta là kẻ ngu ngốc không biết lượng sức mình, nhưng có lẽ không phải vậy.

(Tuy nhiên... thành viên mới chọn cũng có vẻ còn non nớt, cậu trưởng nhóm thì chẳng thấy chút quyết tâm nào, rốt cuộc chắc cũng chẳng đi đến đâu.)

Thấy cô bé có vẻ mặt lạnh tanh tặc lưỡi và nhìn thái độ của cậu trưởng nhóm, tôi nghĩ vậy. Thành viên còn lại trông cũng có vẻ yếu đuối, thiếu quyết đoán, nhìn thế nào cũng không giống một tổ đội sẽ làm nên chuyện lớn.

"Thế nào? Đã từ bỏ ý định tấn công hầm ngục không vừa sức mình chưa? Nhìn bộ dạng đó thì có vẻ không bị thương nặng, may mắn đấy. Trước tiên phải tích lũy thực lực một cách vững chắc đã."

(Aaa, chiến tranh với Ma tộc sao không kết thúc quách đi cho rồi. Mặt trận tìm chồng của tôi bị thiệt hại nặng nề quá.)

Trái ngược với cái miệng đang liến thoắng, trong lòng tôi tràn ngập tiếng thở dài u sầu.

"Cái câu 'liều lĩnh là đặc quyền của mạo hiểm giả' chỉ nói được khi còn sống thôi..."

(Cô bé vào làm tiếp tân đợt trước vừa gây rắc rối đủ đường xong đã kết hôn với anh thợ thủ công thanh mai trúc mã rồi nghỉ việc, thậm chí đến cái bà cô già khó tính kia cũng tìm được đối tượng là quân nhân, rốt cuộc tôi lại thành người lớn tuổi nhất... Aaa, tức chết đi được, sao lại thành ra thế này chứ!!)

Như để hòa nhịp với sự bực bội trong lòng, miệng tôi cũng hoạt động ngày càng trơn tru. Mấy lời cằn nhằn này tôi đã nói quen đến mức dù tâm trí để ở đâu thì lời lẽ vẫn tuôn ra trôi chảy. Tôi thừa biết nghe rất phiền phức, nhưng tôi cũng đâu có nói sai.

Nói ra tôi cũng thấy nhẹ lòng, đang nghĩ vậy thì có tiếng chen ngang.

"Hai hai hai hai, chờ chút chờ chút. Hôm nay tôi không đến để nghe chuyện phiếm."

Nghe giọng điệu như kiểu "bó tay rồi" chen vào bài thuyết giáo của mình, tôi lại thở dài.

"Cậu vẫn chưa chừa sao? Người ta đang nói..."

Thật tình, đúng là mạo hiểm giả hạng thấp...

Rào rào, cộp, bịch, lộc cộc lộc cộc.

" " " "........." " " "

Tôi có cảm giác như nghe thấy tiếng chớp mắt "bộp bộp" của chính mình.

Từ cái túi mà cậu trưởng nhóm dốc ngược, những nguyên liệu ma thú rơi ra lộc cộc.

(Hả, hả? Cái gì thế này...?)

Chẳng cần nhìn kỹ cũng biết, những nguyên liệu ma thú thuộc hàng cao cấp kia rõ ràng nằm ngoài hệ sinh thái được tìm thấy quanh thành phố này.

Nguyên liệu ma thú... sản xuất từ hầm ngục.

"Nào, làm thủ tục bán nguyên liệu giúp tôi."

Câu nói đó khiến nội tâm tôi từ trạng thái quên mình lập tức trở về với sự hỗn loạn.

"X-xin chờ một chút ạ."

Tôi cuống cuồng kéo bảng kiểm tra chất lượng nguyên liệu về phía mình, vừa phân loại theo chủng loại và chất lượng vừa tính toán giá cả.

(Nanh Đại Phi Long, chất lượng hạng A. Áo choàng Tiểu Ác Linh, chất lượng hạng S. Cánh màng Xà Phi, chất lượng hạng S. Gai độc Thỏ Độc Bisher, chất lượng hạng A. Mắt Yêu Tinh Giả Diện, chất lượng hạng A. Bàn tay Gấu Gỗ, chất lượng hạng S. Nghịch lân Lamia, chất lượng hạng SS. Bờm Sư Tử Lửa, chất lượng hạng A... Đ-đùa sao?)

Đống nguyên liệu ma thú chất đống trên bàn tiếp tân rộng lớn này là những thứ hạng mà chỉ có những mạo hiểm giả cao cấp hiện không có mặt trong thành phố mới thu thập được. Đám người đang lè nhè trong quán rượu kia, dù có cược cả mạng sống chiến đấu cũng chưa chắc lấy được một cái.

(Không, trước đó thì, nguyên liệu chất lượng cao thế này, một năm xuất hiện được mấy lần chứ... Hơn nữa, ngay cả tổ đội mạo hiểm giả hàng đầu của chúng tôi cũng chưa bao giờ mang về nhiều thế này trong một lần cả!?)

Nguyên liệu nào cầm trên tay cũng là hàng nhất phẩm. Việc tập hợp được số lượng lớn thế này cùng một lúc cứ như đang nhìn thấy ảo ảnh vậy.

(Nhắc mới nhớ, có cái tin đồn ngớ ngẩn...)

Vài ngày sau khi họ đến Hội, có một tin đồn lan truyền. Tin đồn rằng ở sâu trong "Đấu trường Quân đoàn Xúc xắc", có một mạo hiểm giả đang chiến đấu liên tục với ma thú như một Tu La độc hành.

Nghe xong, tôi đã gạt phăng đi và mắng đám mạo hiểm giả đến báo cáo nhiệm vụ là nói khùng nói điên.

Số lượng ma thú xuất hiện cùng lúc trong hầm ngục ít nhất là ba con. Thường thì chúng xuất hiện theo bầy từ năm đến hai mươi con. Hơn nữa, số lượng càng ít thì sức mạnh của từng cá thể càng tăng.

Chuyện chiến đấu một mình liên tục trong hầm ngục như thế là không thể nào.

(Nhưng mà... không lẽ, tin đồn đó là thật sao?)

Nhân vật trong lời đồn lúc thì là nam, lúc là nữ, lúc là mỹ thiếu nữ, lúc là thú nhân, thậm chí có tin đồn còn bảo là Ma tộc. Câu chuyện bay nhảy lung tung như mấy câu chuyện phiếm của lũ ngốc thường ngày, nên tôi đã phán đoán là chẳng có chút tin cậy nào. Và hơn hết, còn một tin đồn nữa, lan truyền mạnh mẽ hơn cả những tin đồn kia.

Kẻ Tàn Sát Rồng (Dragon Slayer).

Tin đồn về một mạo hiểm giả được gọi bằng cái biệt danh đơn giản không chút cầu kỳ đó.

Người đó leo lên tường của "Đấu trường Quân đoàn Xúc xắc", sử dụng đại ma pháp chưa từng nghe thấy bao giờ để thổi bay những loài rồng đang lao tới, một người đàn ông trong trang phục kiếm sĩ.

Dùng đại ma pháp mà lại là kiếm sĩ đã đành, nhưng chuyện một mình chiến đấu với bầy rồng thì chắc chỉ có nhân vật trong truyện cổ tích anh hùng mới làm được. Như Dũng giả hay Đại hiền giả.

Không, ngay cả những nhân vật đó, tôi cũng không nghĩ họ có thể liên chiến với bầy rồng, chứ đừng nói đến việc áp đảo chúng như thể đang giày xéo.

Thế nhưng...

".........Ực."

Và, món cuối cùng trong đống nguyên liệu được mang đến.

Viên bảo ngọc giống như ma thạch tỏa ra ánh sáng vàng nhạt.

Chỉ riêng cái này là tôi chưa từng thấy trực tiếp. Nhưng tôi biết chắc chắn đây là nguyên liệu của rồng. Hoa văn đặc trưng nổi lên giữa khối cầu hoàn hảo cho thấy đó là thứ được gọi là "Long Nhãn".

(Long Nhãn thì tôi mới chỉ thấy trong tài liệu của Hội thôi...)

Là bằng chứng sức mạnh hiếm hoi nằm trên trán của những con Long (Rồng phương Đông) có trí tuệ khác biệt với loài Rồng thường, hoặc một số loài Rồng thượng đẳng.

(Hơn nữa, kích thước cỡ này... Nó to ngang với Long Nhãn của Kaiser Dragon mà Dũng giả thời đó dâng lên cách đây hơn hai trăm năm phải không? N-nếu đúng là vậy thì vụ này không phải là thứ mà một Hội đơn lẻ có thể tiếp nhận được...)

Nếu cậu ta một mình thu thập được thứ này, thì cậu ta thuộc vào hàng nhân lực cấp S, trên thế giới không có quá hai mươi người.

(Tất nhiên, hạng mạo hiểm giả không chỉ đo bằng sức chiến đấu...)

"...Thành thật xin lỗi, về nguyên liệu này, phiền quý khách chờ ở phòng riêng được không ạ? Tôi sẽ đi gọi Hội trưởng ngay."

Sau một hồi đắn đo, tôi thông báo như vậy. Quả nhiên một tiếp tân quèn như tôi không thể đưa ra phán quyết cho vật phẩm cấp độ này.

"À, được thôi."

Không hề phản đối, cậu ấy gật đầu.

(Và, sau đó...!!)

Tôi nghe thấy tiếng "Tách" như có công tắc nào đó bật lên trong người. Đúng vậy, công tắc hướng tới cuộc chiến tìm chồng!

"Ngoài ra, tôi xin tạ lỗi vì sự thất lễ trước đây. Thưa Mạo hiểm giả-sama."

Tôi cúi đầu thật sâu. Dù nhắm đến ai trong hai người đàn ông của tổ đội này, trước tiên tôi phải xóa bỏ ấn tượng xấu đã.

(Aaa chết tiệt, lỡ dại rồi! Nhưng vẫn còn, vẫn còn cơ hội! Dù bắt đầu từ số âm tôi cũng sẽ lật ngược tình thế cho xem!!)

"Do sự thiếu hiểu biết của tôi nên đã có thái độ vô cùng thất lễ. Tôi xin chân thành xin lỗi."

"À, mà, được rồi. Bản thân những điều cô nói cũng không có gì sai, và tôi cũng không cảm thấy ác ý quá mạnh, nên lần đầu tôi sẽ bỏ qua."

"Cảm ơn sự khoan dung của quý khách."

(Hự, quả nhiên thái độ ban đầu đau đớn quá...)

Tôi cố gắng kìm nén khuôn mặt đang chực méo xệch.

"Vậy tôi xin phép dẫn đường, mời đi lối này ạ."

Tôi dẫn ba mạo hiểm giả đến phòng dành cho khách.

"Vâng, là chỗ này ạ. Xin quý khách chờ bên trong một lát."

Vừa suy tính xem làm thế nào để gỡ gạc lại điểm số, tôi vừa kéo cánh cửa mở ra ngoài.

(Phải rồi, trước tiên lấy danh nghĩa tạ lỗi để mời đi ăn...)

"Híiii!?"

Cơn đau bất ngờ chạy dọc đầu ngón chân khiến tôi buột miệng kêu lên.

"A, xin lỗi nhé. Nhưng mà, tôi không cố ý đâu nha?"

"Hí!?"

Cô gái nãy giờ vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, giờ lại chĩa đôi mắt băng giá hơn cả lúc trước về phía tôi. Lời xin lỗi đầu môi chót lưỡi hoàn toàn không có chút hối lỗi nào khiến sống lưng tôi lạnh toát.

"Cơ mà... nếu là con sâu cái nào định bám lấy anh hai để hút máu thì tôi sẽ tích cực dẫm nát hơn đấy nhé?"

"Ư..."

Thì thầm bỏ lại câu đó, cô gái bước vào trong phòng.

(...Quả nhiên số mình là số không lấy được chồng sao.)

Chuyện tôi suýt khóc nhè là bí mật không thể nói với ai.

Căn phòng tôi được dẫn đến từ quầy tiếp tân dường như được xây để đón tiếp quý tộc hay khách quý. Nó sạch sẽ và tươm tất đến lạ lùng so với một căn phòng nằm trong tòa nhà vốn là hang ổ của những kẻ thô lỗ.

Bàn ghế làm từ thực vật giả tưởng chất lượng tốt tỏa ra ma lực nhạt, bức tượng Nữ thần điêu khắc từ gỗ màu xanh nước biển rực rỡ dường như được yểm bùa "Thanh tẩy". Trần nhà cao, phù hợp với căn phòng rộng rãi này, và được yểm bùa khá mạnh.

Nội thất được bài trí khéo léo để chiều lòng cả Pháp quốc Lunaria - nơi thờ thần chủ Lunaris với giáo lý thanh bần, và Thú quốc Gilmus - nơi tín ngưỡng Đại tinh linh Luna.

Theo cảm nhận của người Nhật, thì kiểu này dễ chịu hơn nhiều so với kiểu trang trí đầy kim loại quý mà Vương quốc ưa chuộng.

"Cứ như nhân vật trong truyện ấy nhỉ, anh hai."

"Không đâu, phong thái côn đồ ra dáng lắm đấy, y hệt mấy gã khách khó ưa hồi em đi làm thêm."

Tôi lườm hai người đang nói chuyện với giọng điệu hơi cợt nhả.

"...Hai người, thực ra là đang để bụng chuyện tu luyện đấy hả?"

Tùy thời điểm và hoàn cảnh, nhưng ở trong địa bàn của đám thô lỗ mà cư xử ngoan ngoãn quá thì cũng chẳng có lợi lộc gì cho người mới. Nếu cần thiết thì tôi không ngại tỏ thái độ như vậy, nhưng bị hai người biết rõ con người tôi trước khi đến thế giới này nói thế thì cũng thấy hơi khó ở. Xin lỗi nhé, nhưng mà...

"Nhưng mà, đúng như hai người nói, tôi của bây giờ chỉ là một tên côn đồ thôi."

Chính vì đã từng mất đi ký ức một lần nên tôi mới hiểu rõ sự thay đổi trong tinh thần của mình. Một kẻ có thể làm đủ mọi chuyện không chút do dự với kẻ thù, với kẻ mình không ưa, hay với đối tượng mình thấy cần thiết, thì gọi là côn đồ cũng chẳng sai.

"Không, so với côn đồ thì giống quái vật hơn chứ."

Xét theo tiêu chuẩn thế giới này, thì từ đó có lẽ đúng hơn. Bởi vì tôi đã quyết định sẽ vung vẩy sức mạnh này theo dục vọng của chính mình.

"Anh hai, cái đó là..."

"Kaito, chờ chút..."

"Được rồi, hai người dừng lại ở đó đi. Đến giờ họp rồi."

Tôi ngắt lời và bắt hai người họ im lặng khi họ định tiếp tục câu chuyện.

Hai người họ vẫn định nói thêm gì đó, nhưng theo kế hoạch đã bàn trước, khi bước vào giai đoạn đàm phán thì tạm thời họ sẽ giữ im lặng và không xen vào.

Dù sao thì, đây không phải là cuộc đàm phán ngầm mà cuối cùng sẽ biến thành màn thi xem ai hét to hơn dọa nạt đối phương. Cuộc đàm phán sắp tới là để chúng tôi thâm nhập vào phe cánh của Leon.

Nghĩ đến điều đó, tôi muốn cuộc nói chuyện diễn ra êm đẹp nhất có thể. Không, không nhất thiết phải êm đẹp, nhưng tôi không dư hơi để gây ra những xung đột không cần thiết với những đối tượng không quan trọng.

"Để các vị chờ lâu. Mạo hiểm giả Kaito-dono, Mai-dono, Yuuto-dono."

Cánh cửa mở ra với tiếng "kít" nhẹ, bước vào là một thú nhân cá voi già nua khổng lồ.

Nửa trên khuôn mặt có màu xanh đậm giống màu da cá voi, bộ ria mép trắng rậm rạp và đôi mắt to lồi. Chắc hẳn là người già, nhưng trái ngược với điều đó là khí phách mãnh liệt và cơ thể khổng lồ gần ba mét tỏa ra sự uy áp.

Tôi cảm thấy Yuuto và Mai có vẻ ngạc nhiên trước hình dáng đó. Quả thật thú nhân cá voi rất hiếm, và người mang đặc điểm xa rời con người đến mức này cũng ít gặp. So với nữ giới, thú nhân nam giới thường bộc lộ đặc điểm động vật rõ rệt hơn, nhưng gã này thuộc hàng ngoại hạng rồi.

(Phải rồi, lần đầu tiên nhìn thấy ông ta, mình cũng đã ngạc nhiên như thế...)

Nhưng mà...

"...Aaa, phải rồi, mày thì sao nhỉ."

Như vô tình, tôi buông một câu lầm bầm nhỏ xíu.

Lần thứ nhất, Leon dường như đã che giấu Yêu Tinh Nữ Vương. Và tên Leon đó đã sử dụng "Yêu Tinh Nữ Vương Chú Độc".

Đúng như tên gọi, đó không phải là loại độc bình thường.

Chỉ có Yêu Tinh Nữ Vương mới chế tạo được, và sau khi chế tạo thì hiệu quả không giữ được quá nửa tháng, nhưng đổi lại nó có sức mạnh đủ để xuyên thủng khả năng kháng độc của tôi.

Nguyên liệu để chế tạo nó là trái tim của năm mươi con người đã tự nguyện tìm đến cái chết trong sự oán hận và tuyệt vọng.

Và, dù đã để ả chạy thoát, nhưng Yêu Tinh Nữ Vương đã bị thương nặng, không có nơi nào thích hợp hơn vùng đất này để ả chữa trị vết thương.

Sau khi giải quyết xong vụ việc của đám yêu tinh, tôi sẽ lập tức lên đường đến vùng đất khác để tiếp tục chiến đấu. Hơn nữa, vì lo ngại sẽ gây ra hỗn loạn, tôi đã không công bố thân phận thực sự của chúng. Nếu làm vậy, e rằng chẳng còn mấy kẻ ở vùng đất này đủ sức đe dọa chúng nữa.

......Chính vì thế, khả năng cao loại chú độc được dùng lên người tôi là thứ mới được điều chế ngay tại vùng đất này.

(Nếu như Nữ hoàng Yêu tinh đang được che giấu ở đây thì......)

Yêu tinh ăn cảm xúc của con người để đạt được sức mạnh.

Việc chế tạo chú độc, cũng như những con người cần thiết để phục hồi.

Dù có nói là đang giữa thời chiến đi chăng nữa, việc nhiều người đồng loạt biến mất mà không hề lan truyền ra công chúng là chuyện không thể nào xảy ra.

Có kẻ nào đó đã chuẩn bị sẵn những nguyên liệu ấy.

Một kẻ nào đó đã dán nhãn cho những người khác là "thứ có thể biến mất".

Một kẻ nào đó đã bóp méo lý do biến mất của những người kia.

(Là ông sao? Này, Valeria.)

Bùng! Một ngọn lửa xanh trắng phun trào, lan tràn trên mặt đất như rắn bò.

"Hửm? Có chuyện gì sao?"

"Không, chỉ là thấy ông có vóc dáng cường tráng hiếm thấy đối với một thú nhân nên tôi hơi ngạc nhiên chút thôi."

Vừa nói, tôi vừa dùng lòng bàn tay đè xuống, như thể muốn nghiền nát ngọn lửa đó.

Không được, vẫn chưa thể khẳng định là do lão ta làm.

Vì vậy, ngọn lửa nghi ngờ đang bùng lên trong tâm trí cần phải bị dập tắt.

Nhưng mà, nếu ông có liên hệ với Nữ hoàng Yêu tinh thì......

"Hô hô hô, thế này là lưng đã còng đi so với năm ngoái rồi đấy. Lão là Valeria, Guild Master ở đây, mong được cậu giúp đỡ nhé."

Nói bâng quơ vài câu, lão già ngồi xuống chiếc bàn đối diện chúng tôi.

"Vậy thì, lão xin phép đi thẳng vào vấn đề chính. Cậu làm thế nào mà có được 'Long Nhãn' này vậy?"

"Tôi đập nát mấy con rồng chui ra trên tường thành hầm ngục, rồi một con rồng trông như Boss xuất hiện và rơi ra thứ này. Xin lỗi, nhưng tôi không có thêm thông tin nào đâu."

"......Lời giải thích thì ngắn gọn đấy, nhưng câu chuyện thì hoang đường đến mức khó tin. Mà thôi, lão cũng có nghe đồn đại rồi, vật chứng đã nằm ở đây thì tranh luận cũng vô ích."

Gác chuyện đó sang một bên, Valeria tiếp tục.

"Về cái Long Nhãn này, cậu đồng ý bán lại cho Guild chứ?"

"À, tất nhiên. Nếu không có ý định đó thì tôi đã chẳng mang đến đây."

"Ồ, đỡ quá. Tất nhiên về phần định giá thì lão sẽ thêm......"

"Không, tôi không cần tiền. Thay vào đó, hãy nâng hạng cho chúng tôi."

"Hả? Chà, cậu đã nộp một nguyên liệu cỡ này thì việc nâng lên hạng B không cần điều kiện cũng......"

"Chưa đủ."

"......Cậu muốn hạng A sao? Chà, cái này thì cần phải chạy chọt đôi chút."

"Tôi đã bảo là chưa đủ."

Tôi thẳng thừng bác bỏ cấp bậc mà Valeria đưa ra.

"Thứ tôi muốn là hạng S. Tôi không muốn thấp hơn, và cũng không muốn tốn quá nhiều thời gian."

"Nhóc con, dù thế nào thì chuyện đó cũng là không thể đâu."

"Ông đang nói gì vậy? Nếu là ông thì làm được chứ."

Valeria rên lên một tiếng "hừm".

"Xin lỗi, nhưng lão không thể hứa chắc được. Đến hạng A thì chỉ cần sự phán quyết của nhiều Guild là xong. Nhưng cao hơn nữa thì cần phải có sự tín nhiệm của Hoàng gia nào đó. Thế nên......"

"Vì thế nên ông mới làm được, đúng không? Một người có quan hệ mật thiết với Hoàng gia nước này, với Hoàng tử Leon như ông."

"......Hô hô."

"「!!」"

Ngay khi cái tên Leon được thốt ra, bầu không khí quanh Valeria thay đổi hoàn toàn. Tôi nhận thấy Yuuto và Mai ở phía sau nín thở trước áp lực vô hình đó.

Ngay lập tức, tôi phóng ra sát khí đen đặc, đập tan áp lực kia như muốn nghiền nát nó.

"Hự, ư......"

"Đừng có tỏa áp lực, phiền phức lắm. Cứ như đang đối đầu với kẻ địch ấy, làm tôi lỡ tay muốn đáp trả lại đấy, biết không?"

"......Chậc, chà chà, xem ra chẳng những không rút được Át chủ bài, mà hình như lão lại rút phải lá Joker rồi. Cái này hơi quá sức với bộ xương già này đấy."

"Vậy, câu trả lời là?"

"Lão sẽ cố hết sức xem sao. Dù vậy, chắc chắn sẽ tốn chút thời gian đấy."

Phùuu. Nghe tiếng thở dài như chấp nhận của lão, tôi giải trừ uy áp.

Mạo hiểm giả hạng S trở lên có thể hoạt động với hệ thống chỉ huy độc lập trên chiến trường, đãi ngộ cũng ngang hàng với tướng quân.

Với cái này, tôi có thể đường hoàng tiếp cận Leon.

"À, tốt quá."

Trong khi cảm nhận ngọn lửa bị kìm nén trong lòng đang phun trào qua kẽ tay, và đầu ngọn lửa ấy đang nhuộm một màu đen kịt.

Tôi đã nói như vậy.

***

Ngày hôm đó, khi trở về nhà trọ, tôi thở hắt ra một hơi.

"À, ra là vậy. Thế là chắc chắn rồi."

Trên bảng trạng thái mà tôi đang nhìn xuống, dấu ấn của sự phản bội - thứ mà vào thời điểm đó tôi chưa từng nghi ngờ - đã được khắc sâu.

Art-P62.jpg%0A

『Hôm nay sẽ là ngày hoạt động tự do.』

Sáng hôm sau, anh hai đã nói như vậy tại bàn ăn.

Sau cuộc thảo luận có phần cưỡng ép và mang tính đe dọa tại Guild, chúng tôi đã có chút thời gian rảnh rỗi.

Có vẻ như công việc hành chính ở thế giới nào cũng tốn thời gian, bao gồm cả việc chạy chọt, nên chúng tôi phải chờ khoảng hai tuần để mọi chuyện ngã ngũ.

Theo dự đoán của anh hai thì sẽ không tốn nhiều thời gian đến thế, nhưng vẫn phải chờ phản hồi trong vài ngày.

Anh bảo rằng sắp tới có thể sẽ phải căng thẳng liên tục, nên hãy tranh thủ nghỉ ngơi tự do để thư giãn.

"Vậy à, tớ định đi dạo quanh mấy hiệu sách. Tìm sách tranh về quái vật chẳng hạn......, với lại, tớ muốn tìm thử xem có truyện cổ tích nào đặc trưng của thế giới này không. Dù sao cũng có chừng này tiền rồi."

Tiếng lạo xạo của lượng lớn tiền vàng va vào nhau vang lên.

(Truyện cổ tích...... nhắc mới nhớ, đó là sở thích của bạn gái anh Yuuto nhỉ......)

Bất chợt, một mùi hương theo gió như tiếng nức nở vọng lại từ phía Yuuto.

Mùi của nỗi đau, giống như mùi nhựa đường cháy khét trộn lẫn với mùi của khu rừng đêm.

Năng lực cộng cảm khứu giác qua trung gian là gió, thứ mà tôi đã học được trong quá trình nâng cao năng lực ở thế giới này.

"Ừ, sách ở tiệm sách cũ nếu xui xẻo thì sẽ có bọ đấy, cẩn thận nhé. Kẻo lại vớ phải cuốn bị thủng lỗ chỗ đúng phần quan trọng thì lại mất ngủ cả đêm."

"Ha ha ha, cái đó thì tớ xin kiếu."

Yuuto nở nụ cười gượng gạo rồi đi ra phố sau bữa sáng.

"......Nào, anh hai. Hôm nay anh cũng không có việc gì đặc biệt phải làm đúng không?"

Đây là ngày nghỉ đầu tiên kể từ khi đến thế giới này. Nghĩ lại thì, những ngày qua quả thực khá đen tối.

Tôi biết việc trở nên đủ mạnh để chiến đấu ở thế giới này là nhiệm vụ cấp bách để đảm bảo an toàn cho bản thân. Tuy nhiên, chuyện nào ra chuyện đó, anh hai cũng cần phải bù đắp cho tôi chứ nhỉ?

"Hửm? Ừ thì, chắc hôm nay anh sẽ lăn lộn trên giường cả ngày thôi. Anh cũng mệt vì ru rú trong hầm ngục rồi."

Oáp, anh hai ngáp một cái thật to rồi đặt bát đĩa xuống.

Tôi không ghét anh hai bạo lực dạo gần đây, nhưng cái dáng vẻ lôi thôi giống ngày xưa thế này cũng hơi bị dễ thương.

"Tạm thời thì ngủ nướng cái đã. Mai hôm nay cũng nghỉ ngơi thư thả đi nhé."

"Vâng, anh hai."

Anh hai đứng dậy với vẻ ngái ngủ.

Nhìn theo bóng lưng anh trở về căn phòng mình thuê, tôi thong thả uống trà thêm một chút.

Nếu không căn chuẩn thời gian thì sẽ thất bại mất.

(Tuy nhiên, chẳng ngờ lại chỉ có hai người...... cơ hội tốt thế này, không thể bỏ lỡ được.)

Tôi lơ đãng chờ thời gian trôi qua, rồi đi về phía phòng anh hai.

Anh hai đã về phòng được khoảng hai mươi phút. Lúc này anh ấy chắc đã bắt đầu thiu thiu ngủ, khả năng phán đoán sẽ giảm sút.

Tôi nhẹ nhàng bước vào phòng, cởi một chiếc cúc áo của bộ đồ thế giới này để nới lỏng phần ngực.

"......Ưm......"

Anh hai sau khi lấy lại ký ức của thế giới này đã trở nên rất nhạy cảm với khí tức.

Dù đang mơ màng, có vẻ anh cũng nhận ra có người vào phòng. Nhưng có lẽ vì biết người vào là tôi, nên tiếng thở đều đặn vẫn tiếp tục vang lên.

"Vậy thì anh hai, em xin phép nhé?"

Và rồi, không nói không rằng, tôi chui vào chăn từ phía sau lưng anh hai.

"Hửm? Này, Mai."

"Oáp, chúc ngủ ngon...... anh hai......"

Tôi lờ đi vẻ hơi hoảng hốt của anh hai và bắt đầu giả vờ ngủ.

Lúc này, tôi cũng không quên ôm chặt lấy lưng anh.

"......Thiệt tình, haizz."

Ông anh hai ngây thơ, ngọt ngào của em nhắm mắt lại như thể đã bỏ cuộc.

Hoàn hảo, đúng như dự đoán tuyệt vời của tôi.

Tôi đã nghĩ có thể anh hai hiện tại sẽ từ chối. Tôi thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần để khóc lóc rồi, hóa ra là lo xa quá.

Vẫn như trước kia, anh hai chấp nhận Mai. Quả nhiên anh hai là anh hai của tôi.

(Đúng vậy, anh hai là anh hai của tôi.)

Là của tôi. Dù có chuyện gì xảy ra, dù có gặp ai đi nữa, anh vẫn là anh hai của tôi.

Sẽ không bao giờ rời xa, anh hai sẽ luôn ở bên cạnh Mai.

Vì thế, tôi sẽ không bao giờ phải giật mình tỉnh giấc vì mơ thấy anh hai đi đến một nơi xa xôi nữa.

(Anh hai, anh hai, anh hai, anh hai.)

Tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ rời xa anh hai quý giá nữa.

Tuyệt đối, tuyệt đối......

"......Tuyệt đối, anh sẽ ở bên cạnh Mai......"

Cảm nhận mùi hương của anh hai, tôi nhắm mắt lại mà vẫn không buông tấm lưng ấy ra.

"......Ra là vậy, ở thế giới này, 'Hút máu quỷ' và 'Vampire' là hai loài khác nhau."

Tôi lật từng trang giấy da dê dày cộm, sần sùi.

Trên tay tôi là cuốn sách cũ kỹ có tựa đề 『Những loài ma vật xa rời cái chết nhất』.

Sức mạnh 『Hấp Ma Hiển Ma』 mà tôi có được là năng lực hấp thụ sức mạnh của ma vật.

Tôi nghĩ biết thêm về ma vật cũng chẳng mất gì, và nếu là những ma vật hùng mạnh như tiêu đề sách nói, thì một lúc nào đó tôi muốn đoạt lấy sức mạnh của chúng.

Thực tế, cuốn sách tôi mở ra có chứa thông tin về những ma vật hùng mạnh.

Cảm giác đọc được những ký tự xa lạ một cách bình thường đến giờ vẫn thật kỳ diệu, nhưng cũng rất tiện lợi.

Nếu cái này có ở thế giới cũ thì......

"Không, chẳng cần đâu, cái năng lực như thế này."

Chị Shiori, người có sở thích sưu tầm truyện cổ tích, vì đam mê mà đã bắt đầu đặt mua sách từ nước ngoài.

Để làm được điều đó, chị ấy đã nỗ lực đến mức có thể đọc được sách tiếng Anh, tiếng Trung, tiếng Hindi, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Bồ Đào Nha, và cả tiếng Nga. Tôi nhớ lại những ngày tháng vật lộn với những ký tự chưa từng thấy bao giờ.

Chính vì thế, khi nghĩ rằng nếu có năng lực đọc được ngôn ngữ lạ như thế này ở thế giới cũ thì sao, tôi lại lắc đầu.

Tôi nghĩ rằng mỗi ngày hai đứa cùng nhau cầm từ điển đọc từng chữ khó hiểu, chỉ vậy thôi cũng đã hạnh phúc rồi.

"............"

Tôi nhìn ngắm một góc xếp đầy sách.

『Tuyệt quá! Nhiều sách dị giới thật đấy, Yuuto!』

Tôi có cảm giác như nghe thấy giọng nói ấy vọng lại từ đâu đó.

Tôi có thể hình dung rõ ràng dáng vẻ chị Shiori đang reo lên vui sướng như vậy.

Thế nhưng, chị ấy không có ở đây.

Tôi không còn có thể nhìn thấy nụ cười của chị ấy nữa.

Tại sao? Tại sao chứ?

Tại sao tại sao tại sao tại sao, tôi, tôi, tôi......!

"......Khò, ồ ồ, chết thật, chết thật. Lại bị bà nhà mắng cho xem......"

Tiếng nói của thú nhân mặt chuột, có vẻ là chủ tiệm sách cũ, người đã ngủ gật suốt từ lúc tôi bước vào, kéo tôi về thực tại.

Dòng máu động vật có vẻ trội hơn nên khó đoán tuổi, nhưng xem ra ông ta cũng đã khá già rồi.

"Hửm? Khách hả? Đọc đứng thì cũng vừa vừa phải phải thôi nhé."

Sau khi dụi mắt vài cái, ông ta khịt mũi nhỏ một cái rồi nói.

"......À, xin lỗi."

Tôi mỉm cười nhẹ, gấp cuốn sách lại.

"Bán cho cháu cuốn này, với cả cuốn đằng kia và đằng kia nữa."

"Hửm hửm? Ồ, nếu cậu mua thì không vấn đề gì."

Vừa nghe tôi nói mua, thái độ ông ta thay đổi hẳn, trở nên niềm nở.

"Tiền đây ạ."

"Được, đưa đâ...... ối chà."

Chủ tiệm làm rơi năm đồng tiền tôi đưa ra, những đồng xu lăn lóc trên sàn phát ra âm thanh nhẹ tênh.

"Vậy, cháu lấy sách đi nhé."

"Ừ, ồ, cảm ơn đã ủng hộ nha."

Tôi liếc nhìn chủ tiệm đang bò ra sàn nhặt tiền, rồi bước ra khỏi quán.

"A......"

Ánh nắng gay gắt như thiêu đốt làn da, cơn gió khô khốc như muốn bào mòn lớp da cháy nắng ấy.

『Ahahahaha, thật á?』 『Rẻ lắm rẻ lắm đây, thưa bà, bữa tối nay bà mua thịt ếch Garasha này về tẩm bổ cho ông nhà thì thế nào?』 『Nghe chuyện về Dũng giả của Vương quốc chưa? Ghê thật đấy, nghe đâu một mình cân cả quân đoàn Ma tộc』 『Nàyyy, cho thêm ly rượu nữa đi!!』

Những giọng nói của lũ quái vật vang lên như tiếng ù tai.

Nếu không cố ý dậm chân thật mạnh, cộp, cộp, tôi cảm giác mình sẽ bị cái thế giới không xác thực này nuốt chửng mất.

"Thật sự, cái thế giới như thế này......"

Cái thế giới đã coi mạng sống của chị Shiori như thức ăn thế này.

Tất cả bọn chúng, chết hết đi cho rồi.

"Quả nhiên, chỉ có điều này là tớ không thể hiểu nổi, Kaito à. Đáng lẽ nên giết sạch tất cả bọn chúng mới phải."

Tôi chỉ thấy hình ảnh những sinh vật bóng đen xung quanh đang cười nói vui vẻ trong khi giẫm đạp lên những người quan trọng của tôi.

"Cư dân của cái thế giới đã hy sinh chị Shiori...... thằng nào con nào, cũng chết hết đi."

Tất cả những điều đó đều không thể chịu đựng nổi, tôi rẽ vào một con đường vắng người như để trốn chạy.

Thà chiến đấu trong hầm ngục còn khiến tôi thấy thoải mái hơn.

Dù thế nào đi nữa, tôi cũng không thể ngăn được những lời nguyền rủa trào ra khỏi miệng.

Vì thế, chắc chắn đó là ngã rẽ của cuộc đời tôi.

"Ối chà."

"Oái."

Bịch, cú va chạm khiến tôi loạng choạng.

Người va phải tôi cũng đứng vững mà không hề ngã.

"A, xin lỗi."

Khi ngước lên, đứng đó là một gã đàn ông da trắng khoác áo choàng xám.

(......Elf...... lần đầu tiên mới thấy.)

Thân hình mảnh khảnh, đôi tai nhọn lấp ló sau mũ trùm đầu.

Đôi mắt mang màu sắc kỳ lạ, chẳng phải vàng, cũng chẳng phải xám hay trắng, toát lên vẻ rờn rợn khó tả.

"Hửm? Hưm hưm, cái này chẳng lẽ lại là sự dẫn dắt của Nữ thần sao ta?"

Giọng nói của gã đàn ông trẻ tuổi hơi cao, dính nhớp nháp vào màng nhĩ.

Giọng nói ấy, chẳng hiểu sao vang lên một cách đầy điềm gở trước cả khi tôi kịp suy nghĩ lý do.

Gã là kiểu người như thể hiện thân của từ "đáng ngờ" bằng chính xác thịt mình.

"Này, anh bạn, nếu không phiền thì nghe tôi nói chút chuyện được không nhỉ?"

"......Không, tôi có việc bận. Có vẻ anh cũng không bị thương, xin phép."

"Nào nào nào nào, chờ đã nào anh bạn."

(Chậc, thằng cha này!)

Bàn tay gã nắm lấy cánh tay tôi khi tôi định rời đi.

Khoảnh khắc đó, sống lưng tôi lạnh toát. Chẳng hiểu sao bàn tay đó mang lại cảm giác như đang chạm trực tiếp vào xương của người chết.

Tiếng chuông cảnh báo vang lên theo bản năng trong sâu thẳm tâm trí.

"Buông......!!"

Thế nhưng......

"Này, anh bạn. Có phải cậu có người nào đó muốn giành lại không?"

"!!"

Nghe thấy những lời đó, tôi bất giác khựng lại.

Một cái gì đó trong tôi gào thét tuyệt vọng rằng không được nghe.

Nhưng, như để chế nhạo cả tiếng gào thét đó, như để trói buộc lấy tôi.

"Được đấy, được đấy, thành thật đấy nhé!"

"Thế thì đã sao chứ......"

"Nếu tôi nói rằng tôi sẽ giành lại người đó cho cậu, thì cậu tính sao nào?"

Gã đàn ông đó cười như một con ác quỷ, và thì thầm như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!