A, tôi thực sự thấm thía rằng thế giới này có tính nết xấu xa đến nhường nào.
Tôi đã nỗ lực biết bao để chỉ cho anh hai thấy dáng vẻ đáng yêu và xinh đẹp nhất của Mai.
Chỉ cần được ở bên anh hai mãi mãi trong những ngày tháng êm đềm, với tôi thế là đủ.
Nhưng chắc chắn, thế này cũng tốt.
Bởi vì giờ đây, Mai chỉ còn lại mỗi anh hai mà thôi.
Lần đầu tiên tắm mình trong dòng máu bắn ngược trở lại, tôi cảm thấy một sự trống rỗng vô cùng, nhưng dẫu vậy, làn da lại nóng rực như thiêu đốt.
Dù có lệch khỏi đạo làm người, dù có chà đạp lên luân thường đạo lý, dù có vĩnh viễn không còn duyên phận với những ngày tháng bình yên.
Miễn là Mai có thể ở bên cạnh anh hai, miễn là có thể giết chết kẻ đã giẫm đạp lên những thứ quan trọng.
Cho dù vì điều đó mà phải chết và rơi xuống địa ngục.
Thì đằng nào cũng chẳng khác gì việc phải sống cô độc một mình như thế này cả.
***
Chắc chắn, tôi sẽ rơi xuống địa ngục.
Nhưng, dù vậy tôi cũng chẳng bận tâm.
Bởi vì mọi thứ quan trọng đều đã bị cướp mất rồi.
Tôi yêu em. Tôi đã từng yêu em.
Nhưng, tôi đã chẳng thể bảo vệ được người mình yêu, cũng chẳng bảo vệ được đứa trẻ mà em trân trọng.
Giống như người bạn thân thiết đã quay trở về, tôi cũng chọn con đường chữa lành trong khi tâm can vẫn vỡ nát.
Bởi tôi nghĩ rằng nếu không chữa lành trong sự vỡ nát ấy, tôi sẽ chết mất.
Trước khi chết mà không làm được gì, tôi sẽ kéo theo tất cả kẻ thù cùng xuống mồ.
Bởi vì chỉ còn sự trả thù là mối liên kết cuối cùng còn sót lại giữa tôi và các người.
***
0 Bình luận