201-300

Chương 286: Trở về

Chương 286: Trở về

Ông lão có thân phận gì?

Cả Lý thị có rất nhiều người phù hợp độ tuổi để suy đoán, thậm chí lão giả nắm giữ quyền bính cũng còn hai ba vị.

Nhưng Khánh Trần biết, với tính cách của Lý Thúc Đồng, ông ấy chỉ nói bí mật của mình cho người ông ấy tin tưởng nhất.

Lý Thúc Đồng trước khi đi xa đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ cho Khánh Trần, chờ đợi thiếu niên tự mình từ từ vén lên bức màn của thế giới.

Cho nên, về thân phận của ông lão, trong lòng Khánh Trần đã có đáp án.

Tuy nhiên, ông lão không vạch trần Khánh Trần, Khánh Trần cũng không vạch trần ông lão, hai người dường như rất ăn ý nhìn nhau cười một cái.

Khánh Trần nghĩ nghĩ rồi hỏi: "Vậy, lúc tiên tổ Kỵ sĩ tặng chuông đồng Vô Tâm, có hẹn ước ngày nào đó thứ này phải vật quy nguyên chủ không?"

Ông lão cảm thán: "Việc ta muốn làm nhất bây giờ, là cho người ném cậu xuống Long Hồ, để cậu bơi trong nước đá về Phi Vân Biệt Viện. Mà nói chứ trọng điểm sự việc cậu quan tâm, có thể đừng lúc nào cũng kỳ lạ như thế được không?"

"Ồ," Khánh Trần vừa kéo dây câu, để lưỡi câu chuyển động trong nước, vừa nói, "Lý thị còn pháp môn tu hành nào khác không?"

"Hết rồi, những cái còn lại hoặc là giới hạn quá thấp, hoặc là có di chứng," Ông lão nói nhẹ tênh, "Hơn nữa cậu là người ngoài, đừng có lúc nào cũng nhớ thương chút gia sản của nhà họ Lý, tích cóp chút gia sản đó cũng không dễ dàng đâu."

Khánh Trần thầm nghĩ, ông lão này vì không muốn để mình lấy đồ, ngay cả tài đoàn to lớn như vậy cũng bắt đầu than nghèo kể khổ rồi.

Đúng lúc này, ông lão quay đầu nhìn chằm chằm vào cánh tay hắn, nhưng lại chẳng phát hiện ra gì: "Kỳ lạ thật, hôm qua rốt cuộc cậu làm thế nào trực tiếp bắt được cá rồng vậy?!"

Khánh Trần vui vẻ, con rối dây trong tay mình là trong suốt, sao có thể để ông nhìn thấy được?

Giây lát sau, dây câu trong tay hắn lại bắt đầu rung động kịch liệt, Khánh Trần xách con cá rồng trong nước lên rồi chạy.

Ông lão nhìn đến ngẩn người.

Lần xuyên không này, ngoại trừ giải quyết chuyện của Trương Thừa Trạch, Khánh Trần gần như đều trốn ở Bán sơn trang viên tìm sự thanh tịnh.

Mỗi ngày ngoại trừ đến Tri Tân Biệt Viện lượn một vòng, thì là ở trong ký túc xá của mình, đắm chìm trong thế giới "lấy đức thu phục người", đối mặt với thử thách cửa ải sinh tử "Sự tin tưởng tột cùng".

Theo kế hoạch ban đầu, sau khi hắn lấy được pháp môn tu hành thì nên nhanh chóng dạy cho đám con em Lý thị kia, một mặt là như vậy mới khiến con em Lý thị có chút sức chiến đấu, mặt khác cũng để con em Lý thị càng thêm tin phục mình.

Khánh Trần cũng thử thông qua ký ức ít ỏi về tiếng Tạng của mình, cố gắng dịch sơ qua một chút pháp môn tu hành ông lão đưa, nhưng hắn thất bại.

Mọi thứ chỉ có thể đợi sau khi trở về, dịch toàn văn ra rồi tính tiếp.

Trong thời gian này, Khánh Trần trốn trong ký túc xá, rất ít khi đến Phi Vân Biệt Viện.

Tuy nhiên, cái gì đến, cuối cùng vẫn sẽ đến.

Đêm cuối cùng sắp trở về, Tiểu Ưng đột nhiên gõ cửa phòng ký túc xá của hắn: "Ông chủ Trường Thanh bảo tôi gọi cậu qua bên Phi Vân Biệt Viện, hình như là có chuyện khá quan trọng."

Khánh Trần liếc nhìn đồng hồ đếm ngược trở về, 00:30:00.

Nửa tiếng cuối cùng.

Hắn vô cùng bình tĩnh đứng dậy đi tới Phi Vân Biệt Viện, mà Lý Trường Thanh đã đợi sẵn trong sân từ sớm, trên chiếc bàn đá trong sân còn đặt chiếc vali kim loại dùng để chứa thuốc biến đổi gen.

Lý Trường Thanh mở miệng cười nói: "Tôi vẫn luôn tính thời gian đấy, cách lần trước cậu tiêm thuốc biến đổi gen, tối nay vừa đúng tròn một tháng. Tôi biết cậu muốn nhanh chóng thăng lên cấp D, cho nên thuốc biến đổi gen đã chuẩn bị xong cho cậu rồi."

Khánh Trần làm ra vẻ vui mừng nhìn chiếc vali kim loại, hắn vuốt ve bề mặt vali, dường như không nỡ buông tay.

"Ngày thường cứ lạnh lùng nhạt nhẽo, chẳng giống thiếu niên chút nào," Lý Trường Thanh thấy Khánh Trần vui vẻ, cô cũng vui lây, "Thế nào, đồ tôi hứa với cậu không nuốt lời chứ." tann

"Cảm ơn," Khánh Trần nói, "Trước đây tôi tìm kiếm rất lâu trên chợ đen, đều không thấy chuỗi thuốc biến đổi gen từ số 003 trở lên, tôi còn tưởng cả đời này mình chỉ có thể dừng lại ở cấp E."

Đêm nay Lý Trường Thanh mặc váy dài màu đen, trông giống như một đóa violet trong màn đêm.

Khánh Trần liếc nhìn xung quanh: "Người hầu đâu cả rồi?"

Lý Trường Thanh cười cười: "Đuổi về ký túc xá ngủ hết rồi."

Khánh Trần ngẩn người.

Lý Trường Thanh điềm nhiên như không nói: "Tôi lo cậu tiêm thuốc biến đổi gen xong đau quá không nhịn được hét lên bị bọn họ nghe thấy. Tôi thì không để ý, quan trọng là sợ lòng tự trọng của cậu không chịu nổi."

Trong lòng Khánh Trần khẽ thở phào nhẹ nhõm, thì ra là thế.

Kể ra cũng đúng, trong mắt Lý Trường Thanh, tối nay hắn thật sự phải tiêm thuốc biến đổi gen.

Ai cũng biết, tiêm thuốc biến đổi gen xong sẽ vô cùng đau đớn, Lý Trường Thanh cũng chẳng có cách nào làm gì hắn.

Cô mở chiếc vali kim loại ngay trước mặt Khánh Trần, bên trong đặt một bộ năm ống thuốc biến đổi gen.

Lý Trường Thanh lấy ra ống thuốc biến đổi gen số FDE-003 ở chính giữa: "Cần tôi tiêm giúp không? Có điều cậu tự tiêm hai mũi rồi, chắc thành thạo hơn."

Khánh Trần cười nhận lấy ống thuốc biến đổi gen màu xanh lam từ tay Lý Trường Thanh, cười nói: "Để tôi tự làm, tiêm bắp thôi mà, đơn giản lắm."

Lý Trường Thanh cười nói: "Cậu không cần trốn vào nhà vệ sinh tiêm sao? Tôi có thể đứng xem?"

"Đương nhiên có thể," Khánh Trần nói.

Nói rồi, hắn hơi ngắm nghía ống thuốc biến đổi gen một chút, liền không chút do dự đâm về phía đùi mình.

Chỉ là, trong khoảnh khắc cánh tay hắn từ trên không hạ xuống...

Đồng hồ đếm ngược trở về về số không.

Thế giới chìm vào bóng tối, rồi khôi phục ánh sáng.

Khánh Trần đã trở lại nhà mình ở đường Hành Thử tại Thế giới ngoài, mà trong tay hắn còn cầm ống... thuốc biến đổi gen số 003 đang được chân khí Kỵ sĩ bao bọc.

Thiếu niên cầm lấy một chiếc lọ thủy tinh kín trên tủ đầu giường, đẩy toàn bộ thuốc biến đổi gen vào trong, lại lấy ra một ống nước thuốc màu xanh lam đã pha chế sẵn từ bên cạnh, rút vào ống tiêm.

Kế sách "tráo mèo đổi Chúa" này, là do hắn đã nghĩ ra từ 18 ngày trước.

Đã phải tiêm mũi này trước mặt Lý Trường Thanh, vậy hắn muốn đảm bảo mình vô sự thì nhất định không được tiêm thuốc biến đổi gen thật, dù sao chưa tiêm 004, 005 mà tiêm trực tiếp 003 thì sẽ chết người.

Mà khoảnh khắc Người du hành thời gian trở về, đủ để Khánh Trần đánh tráo.

Thực tế, việc Lý Trường Thanh vừa rồi đột nhiên hỏi hắn có muốn vào nhà vệ sinh trốn để tiêm không, có lẽ chính là đang kiểm chứng xem hắn có phải là Người du hành thời gian hay không.

Dù sao Người du hành thời gian cũng có thể đưa thuốc biến đổi gen vào trong cơ thể, mang về Thế giới ngoài để đánh tráo.

Nhưng điều Lý Trường Thanh không biết là, sự tồn tại của chân khí Kỵ sĩ giúp Khánh Trần chỉ cần cầm thuốc biến đổi gen trong tay là có thể mang về.

Đây là điều mà những Người du hành thời gian khác không làm được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!