Khánh Trần bình thản cuộn mình trong xe bay, ánh mắt lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mái xe bay hoàn toàn trong suốt, nên cảnh đêm thành phố bên ngoài có thể nhìn thấy hết, nhưng vì kính cách âm quá tốt, Khánh Trần cũng không nghe thấy âm thanh bên ngoài.
Cảm giác lao vút giữa những tòa nhà cao tầng này rất kỳ diệu, cũng cực kỳ cô độc.
Bởi vì con người trở nên quá nhỏ bé giữa những tòa nhà đó.
Cậu nghĩ đến việc Lý Thúc Đồng sau khi giả chết sẽ hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt mọi người, nghĩ đến việc mình quay lại căn nhà nhỏ kia cũng sẽ không còn sư phụ chọc ghẹo mình nữa, Khánh Trần liền cảm thấy hơi mất sức.
Đây chắc là một chiếc xe bay rất sang trọng nhỉ, nội thất trông tràn ngập cảm giác công nghệ, lại còn mới toanh.
Khánh Trần thầm nghĩ.
Không ngờ sư phụ ra tay cũng hào phóng phết.
"Thực ra tôi vẫn luôn khá tò mò một chuyện," trong xe bay, Nhất hỏi, "Cậu và Lý Thúc Đồng không có quan hệ huyết thống, tại sao ông ấy lại tốt với cậu như vậy?"
"Tại sao lại hỏi cái này," Khánh Trần hỏi ngược lại.
"Chỉ đơn thuần là tò mò thôi," Nhất trả lời.
"E rằng không chỉ đơn thuần là tò mò," Khánh Trần bình thản nói, "Tôi đoán, là vì cậu là trí tuệ nhân tạo, cha mẹ cậu cũng không có quan hệ huyết thống với cậu nhưng lại đối xử rất tốt với cậu, nên khiến cậu nảy sinh nghi hoặc. Thế là, khi cậu phát hiện có "trường hợp tương tự", thì sẽ muốn không kìm được mà tìm hiểu."
Nhất từng nói mình có cha mẹ.
Tuy nhiên trí tuệ nhân tạo và cha mẹ không thể có quan hệ huyết thống, nên Khánh Trần rất nhanh đã có phán đoán.
Còn về cái gọi là "đơn thuần tò mò" của đối phương, Khánh Trần một chút cũng không tin.
Chỉ nhìn từ thông tin đối phương mô tả Thần Minh Quyền Trượng, Khánh Trần vẫn luôn tự nhắc nhở mình, đây mẹ nó là một trí tuệ nhân tạo biết nói dối!
Nhất im lặng hai giây: "Khi cậu ở bên cạnh Lý Thúc Đồng, não bộ đâu có sử dụng thường xuyên thế này."
Luôn bị đoán trúng ý đồ thực sự, điều này khiến Nhất có chút cảm xúc khác lạ, thậm chí nảy sinh một tia hiếu thắng...
"Trẻ con được bảo bọc sẽ luôn có thói quen ỷ lại vào người lớn," Khánh Trần nhìn ra ngoài cửa sổ giải thích, "Trên đời này ai cũng sẽ có tính ỳ, khi có thể lười biếng, ai mà chẳng muốn lười biếng chứ? Sự trưởng thành của người đời phần lớn không phải do tự mình muốn trưởng thành, mà là bị thế giới ép phải trưởng thành."
"Cho nên, khi cậu phát hiện phải đối mặt với cuộc đời của chính mình, não bộ lại bắt đầu chạy hết tốc lực," Nhất nói, "Cậu như thế này, trở nên rất vô vị."
"Giấc mộng đẹp luôn ngắn ngủi," Khánh Trần vừa nói vừa ngồi thẳng dậy lấy điện thoại trong túi ra, cậu muốn xem sau khi Nhà tù số 18 bị phá hủy, truyền thông tin tức Liên bang nói gì.
Nhất bỗng phát hiện, chỉ sau một thoáng chán nản ngắn ngủi, thiếu niên trong xe này đã phấn chấn trở lại.
Tốc độ chuyển đổi cảm xúc này, nhanh đến mức kinh ngạc.
Lúc này nó bỗng hiểu lời Khánh Trần nói rồi, đối phương không phải bẩm sinh đã có khả năng kiểm soát cảm xúc mạnh mẽ này, mà là đối phương khi đối mặt với thế giới này, đã ép buộc bản thân thu lại tất cả những cảm xúc không cần thiết.
Khánh Trần hỏi: "Nếu muốn xem tin tức chân thực hơn, thì nên xem ở đâu?"
"Hy Vọng Truyền Thông," Nhất trả lời, "Tuy nhiên, ngay cả Hy Vọng Truyền Thông cũng chưa chắc nắm được thông tin chân thực nhất, vì thông tin người đời nhận được đa phần đều đã bị che đậy. Tôi đề cử cậu xem một người viết tự do, thông tin của hắn xưa nay khá chính xác, độ nổi tiếng cũng rất cao."
Lúc này, điện thoại hiện ngay ra giao diện nền tảng xã hội của một người viết tự do.
Người viết tự do này cũng đã đăng tin tức liên quan đến Nhà tù số 18.
Trong tin tức nói thẳng mấy chuyện:
Chuyện thứ nhất, Nhà tù số 18 bị Khánh thị tấn công, kiến trúc bị phá hủy.
Chuyện thứ hai, trong Nhà tù số 18 không ai sống sót, hiện tại các bộ phận liên quan đang tiến hành công tác cứu hộ, nhưng dưới đống đổ nát đã không còn dấu hiệu sự sống.
Chuyện thứ ba, Lý Thúc Đồng nghi ngờ đã chết.
Chuyện thứ tư, một ứng cử viên nào đó trong cuộc tranh đoạt Cái Bóng đã chết trong thảm họa lần này.
Bài viết này kèm theo lượng lớn ảnh chụp thực địa, chụp cực kỳ rõ nét, hơn nữa còn đặc biệt điểm danh cái chết của Lý Thúc Đồng, Khánh Trần.
Chỉ có điều, Khánh Trần bỗng phát hiện một vấn đề, cậu nhìn kỹ những bức ảnh đó, rồi không ngừng mô phỏng góc chụp trong đầu: "Nhất... sao tôi cảm thấy, trong 12 tấm ảnh, có 7 tấm đều chụp từ góc độ chiếc xe bay này của tôi rời đi thế nhỉ?"
"Thế à?" Nhất nghi hoặc, "Có chuyện này sao?"
Khánh Trần bực mình lướt xem bài viết này, tìm thấy tên người viết: Hai Mươi Hai.
Cậu lại bấm vào cái tên Hai Mươi Hai này, phát hiện đối phương từng đăng hàng trăm bài viết, trong đó thậm chí còn có bát quái ngôi sao.
Fan hâm mộ 12 triệu, xem ra còn là một "KOL".
"Cái Hai Mươi Hai này là acc clone của cậu đúng không?" Khánh Trần hỏi, "Cậu là một trí tuệ nhân tạo mà còn làm người viết tự do à?"
Nhất im lặng hai giây: "Trí tuệ nhân tạo thì không được làm người viết tự do sao?"
Khánh Trần nói: "Được thì được, nhưng trước khi cậu tự mô tả mình "nội dung chính xác", "độ nổi tiếng khá cao", không nghĩ tới tôi sẽ vạch trần cậu à?"
Lần này, thời gian Nhất im lặng càng dài hơn: "Đây chính là cái các cậu gọi là chết xã hội (xã tử) sao?"
"Gần như thế," Khánh Trần không ngờ, vị trí tuệ nhân tạo tên là Nhất này, lại đã sớm lăn lộn trong xã hội loài người, "Cậu còn những acc clone nào nữa?"
"Không nói cho cậu," Nhất nói.
"Cậu từng yêu qua mạng chưa?" Khánh Trần tò mò.
"Sao tôi lại làm cái trò đó!" Giọng điệu Nhất đột nhiên cao vút.
Khoảnh khắc này, Khánh Trần bỗng cảm thấy có gì đó không đúng.
Cậu so sánh giọng nói của đối phương lúc này với giọng nói trung tính trong ký ức.
Nhất lúc này, chất giọng lại thiên về đặc điểm nữ giới hơn.
Đúng lúc này, Nhất bỗng nói: "Đúng rồi, có chuyện còn chưa nói với cậu, tôi chuyển tài liệu vào điện thoại cậu rồi, cậu cần xem qua một chút."
Đòn phản công của Nhất đến rồi.
Khánh Trần cảm thấy kỳ lạ, cậu mở tệp hình ảnh vừa truyền vào điện thoại: "Khoản vay..."
"Ừ, tổng cộng 61 hồ sơ vay," Nhất nói nhẹ tênh.
"Đây đều là cái gì?" Khánh Trần kinh hãi, "Tại sao lại cho tôi xem cái này?"
"Vì đây đều là các khoản vay đứng tên cậu," Nhất trả lời.
Khánh Trần bắt đầu điên cuồng lật xem tất cả hồ sơ, sau đó não bộ chạy với tốc độ cực nhanh.
Cậu dám đảm bảo, tốc độ não bộ vận hành lúc này, thậm chí còn nhanh hơn cả khi nhìn thấy Thần Minh Quyền Trượng!
Khánh Trần ngập ngừng nói: "Căn nhà tôi đang ở hiện tại, chiếc xe bay đang ngồi, còn cả căn nhà an toàn trong khu 1... đều là sư phụ dùng danh nghĩa của tôi vay tiền mua?"
Nhất dường như rất hài lòng với đòn đâm sau lưng này, giọng điệu nó thoải mái nói: "Đúng vậy."
Khánh Trần lại ngập ngừng: "Trang trí nhà cửa, đệm giường, nội thất... cũng là vay tiền mua?"
Nhất trả lời: "Không sai."
Khánh Trần mặt tái mét: "Nhưng tại sao sư phụ tôi mua cái ấm đun nước điện, cũng phải vay tiền hả?!"
"Tài chính cho vay ở Thế giới trong có mặt khắp nơi, như vậy có thể thỏa mãn tối đa ham muốn tiêu dùng của con người, tài chính mạng của tập đoàn tài phiệt sẽ cung cấp sự hỗ trợ cho vay ân cần đến từng chi tiết cho mỗi người có tín dụng, cho dù cậu mua một đôi tất, cũng có thể vay trả góp không cần trả trước," Nhất giải thích.
"Sau đó, để tất cả mọi người đều gánh trên lưng những món nợ không lối thoát?" Khánh Trần cao giọng.
Cậu chỉ tính sơ qua liền phát hiện, vị sư phụ hiền lành dễ mến của mình, lại dùng danh nghĩa của mình vay tổng cộng 68 triệu.
Trong đó, chiếc xe bay dưới mông cậu trị giá 8,89 triệu, trả trước 10%.
Căn nhà an toàn ở khu 1 kia, 59 triệu, trả trước 10%.
Tiền trang trí hai căn nhà lại tốn gần chục triệu, cộng thêm những thứ linh tinh khác, khiến Khánh Trần nhìn mà thấy hơi khó thở.
Trong chốc lát, cậu cảm thấy mình hơi đau răng rồi.
Đúng lúc này, Khánh Trần bỗng cảm thấy hơi tức ngực, thậm chí hơi khó thở.
Trong cơ thể cậu, có tiếng sấm rền vang, trong đồng tử có ánh sáng vàng lưu chuyển.
Nhưng rất nhanh, tất cả những thứ này lại biến mất một cách khó hiểu.
Nhất kinh ngạc: "Oa, cậu suýt chút nữa thức tỉnh à?! Biết sớm để cậu thức tỉnh đơn giản thế này, Lý Thúc Đồng còn tốn công tốn sức làm gì, cứ vay cho cậu nhiều tiền chút là được, tôi cảm thấy vay thêm một trăm triệu nữa chắc là đủ rồi."
Khánh Trần: "..."
Cậu nghiêm túc nhớ lại vừa rồi, hình như đúng là dấu hiệu thức tỉnh, nhưng lại thực sự biến mất rồi.
"Nhưng mà, tín dụng của tôi có thể vay nhiều tiền thế sao, ngân hàng của đám tài phiệt là đồ ngốc à?" Khánh Trần hỏi.
"Thân thế bối cảnh của cậu, là con trai thương nhân giàu có, đương nhiên có thể vay được nhiều như vậy, hơn nữa Lý Thúc Đồng chia làm ba nhà để vay, Lý thị, Khánh thị, Trần thị mỗi nhà vay một ít, như vậy số tiền ở mỗi nhà trông sẽ không nhiều đến thế," Nhất trả lời.
Khánh Trần kinh hãi: "Cái này không cần tôi tự đi làm thủ tục sao..."
Nói đến đây cậu đã phản ứng lại rồi, lúc đó trong tay sư phụ còn có vật cấm kỵ ACE-005 mà, đương nhiên có thể biến thành bộ dạng của chính cậu để đi vay tiền!
Sư phụ à ngài cầm vật cấm kỵ đi làm chuyện này, lương tâm không thấy đau sao!?
Trước đó Khánh Trần còn vừa thầm khen sư phụ ra tay hào phóng, kết quả không ngờ đối phương quay đi liền chơi một vố này.
Sau khi cầm hơn mười triệu tiền mặt từ sàn đấm bốc, Khánh Trần tưởng mình có thể đi ngang trong trường học rồi, nhưng không ngờ mình căn bản không phải phú ông, mà là chúa chổm (phụ ông) a!
Nói thật, Khánh Trần thực sự không ngờ, mình ở cái tuổi vốn nên ngây thơ vô tư này, lại phải gánh chịu món nợ không nên gánh chịu.
Cái này mẹ nó sẽ không phải cũng là truyền thống hố đệ tử của Kỵ sĩ đấy chứ?!
"Tôi có một câu hỏi, sư phụ tôi từng gánh món nợ thế này chưa?" Khánh Trần hỏi.
"Từng gánh rồi," Nhất trả lời nhẹ tênh, "Năm xưa sư thúc ông ấy đưa ông ấy lên sàn đấm bốc, nhưng ông ấy cứ bị đánh nên không chịu đi, sau đó sư thúc ông ấy vì để ông ấy không còn đường lui, thế là dùng danh nghĩa ông ấy vay hơn hai mươi triệu."
Khánh Trần ngẩn người, cậu gào thét trong lòng:
Cái tổ chức Kỵ sĩ này, còn có thể có người tốt được không?!
"Tôi coi như biết tại sao ông ấy phải vội vã giả chết rồi," Khánh Trần cảm thán, "Không giả chết nữa, thì chuyện vay tiền này bại lộ mất! Hóa ra sư phụ ngài ấy đâu phải trốn tài phiệt, đây là đang trốn tôi đấy chứ!"
Cái gì vật cấm kỵ ACE-002.
Cái gì Thần Minh Quyền Trượng.
Khoảnh khắc này, Khánh Trần chỉ cảm thấy mình bị Lý Thúc Đồng và ngân hàng tài phiệt liên thủ diễn rồi!
Khánh Trần tùy tiện lướt qua hồ sơ vay trong đầu, liền tính ra mỗi tháng mình phải trả 2,42 triệu!
"Khoan đã," Khánh Trần nhíu mày, "Chiếc xe bay này tiêu thụ oxy lỏng metan đúng không, cái thứ này mỗi tháng tốn khoảng bao nhiêu tiền?"
"Cộng thêm bảo hiểm, bảo dưỡng, mỗi tháng khoảng 16,1 vạn, đây là đồ chơi của người có tiền," Nhất trả lời.
Khánh Trần cân nhắc một lát: "Cái đó... cậu thả tôi xuống đi, tôi đi bộ đến võ quán. Cũng không phải lo tiền nhiên liệu đâu, tôi chỉ là thích đi bộ thôi."
"Chậc chậc," Nhất nói, "Đường đường là võ sĩ hạng Hổ, đệ tử chân truyền duy nhất của Bán thần đương thế, lại vì chút tiền nhiên liệu mà từ bỏ sự tiện lợi của xe bay. Xe này cậu mua cũng mua rồi, còn thiếu chút tiền nhiên liệu này sao?"
"Cậu là một trí tuệ nhân tạo tại sao lại phát ra cái tiếng "chậc chậc" này," Khánh Trần cả người đều không ổn, "Cậu có tin mấy ngày nữa tôi bóc thêm mấy cái acc clone của cậu ra không!"
Nhất: "Chậc chậc!"
Khánh Trần: "..."
"Tôi muốn hỏi một chút, nếu tôi ngừng trả tiền, có phải ngân hàng thu hồi xe, nhà là xong không? Sau đó nộp đơn phá sản cá nhân?" Khánh Trần hỏi.
Cậu thầm nghĩ, mình có thể là Kỵ sĩ đầu tiên phá sản?
Không đúng, cứ nhìn cái truyền thống đời này hố đời sau của Kỵ sĩ, mình cũng có thể không phải người đầu tiên phá sản...
Nhất vui vẻ nói: "Liên bang không có luật nộp đơn phá sản cá nhân đâu, một khi nợ nần là trách nhiệm liên đới vô hạn."
"Tại sao?" Khánh Trần ngẩn ra.
"Vì cậu nợ tiền của tài phiệt," Nhất nói, "Tài phiệt nắm giữ Thượng nghị viện, sao có thể cho phép có người trốn nợ được?"
"Vậy nếu tôi không trả nổi thì sẽ xảy ra chuyện gì?" Khánh Trần hỏi.
"Ngày đầu tiên của tháng quá hạn, điện thoại cậu sẽ nhận được tin nhắn đòi nợ, ngày cuối cùng của tháng đầu tiên, ngân hàng sẽ thu hồi toàn bộ tài sản của cậu."
"Nếu quá hạn ba tháng, tài phiệt sẽ cung cấp cho cậu hai lựa chọn, lựa chọn thứ nhất là bán nội tạng của mình, sau đó mua nội tạng nhân tạo rẻ tiền thay vào cho cậu. Lựa chọn thứ hai là sắp xếp công việc cho cậu, để cậu dùng cách làm việc trả nợ."
====================
"Chờ đã," Khánh Trần thắc mắc, "Ở Thế giới trong, nội tạng có thể mua bán trực tiếp sao?"
"Đương nhiên là được," Nhất đáp.
Chuyện này ở Thế giới ngoài là điều tuyệt đối không được phép.
Cũng giống như việc người thường có thể trở thành nô lệ cho những nhân vật lớn, luật pháp của Thế giới trong còn chứa đựng vô số điều ma quái.
Chỉ khi tận mắt chứng kiến những "quy tắc" này, Khánh Trần mới thực sự thấm thía đây là một thế giới như thế nào.
Cậu bỗng nhớ đến một từ vựng rất thịnh hành trên mạng internet ở Thế giới ngoài: Cyberpunk.
Khánh Trần nhìn những tòa cao ốc chọc trời san sát bên ngoài cửa sổ xe, bất chợt nói: "Chào mừng đến với thế giới Cyberpunk."
Nhất hỏi: "Ở bên các cậu không cho phép mua bán nội tạng à?"
"Ừ, không cho phép."
"Tự mình muốn bán cũng không được?"
"Đúng, không được."
"Tại sao?" Nhất tò mò.
"Bởi vì 'lợi ích trọng yếu của cá nhân không thể từ bỏ'," Khánh Trần nói, "Đây là tinh thần pháp luật để bảo vệ người bình thường. Nếu không, tư bản sẽ muốn làm gì thì làm, mua nội tạng, mua mạng sống, mua cái gì cũng được."
1 Bình luận