201-300

Chương 249: Hộp đen

Chương 249: Hộp đen

Trong tưởng tượng của Khánh Trần, thế giới Cyberpunk lẽ ra phải vĩnh viễn chìm trong bầu trời xám xịt.

Xói mòn đất đai dẫn đến phong hóa gia tăng, khói bụi gia tăng, khiến thế giới rơi vào thiên tai.

Tuy nhiên sự thật là, khi công nghệ phát triển đến hiện tại, năng lượng được thay thế bằng năng lượng hạt nhân hiệu suất cao, bầu trời lại trở nên trong xanh.

Trên hoang dã, tình trạng xói mòn đất cũng không nghiêm trọng đến thế, thảm thực vật rậm rạp trong những vùng Cấm kỵ chi địa đã trở thành phòng tuyến của con người trước gió cát.

Đôi khi Khánh Trần nghĩ, nếu có một ngày thế giới này thực sự trở thành một vùng Cấm kỵ chi địa khổng lồ, những người khổng lồ như Đinh Đông chạy nhảy thỏa thích trong biển xanh, phượng hoàng trú ngụ trên những tán cây khổng lồ, thì chắc sẽ đẹp lắm.

Và những người khổng lồ sinh ra trong Cấm kỵ chi địa như Đinh Đông sẽ không bị quy tắc ảnh hưởng.

Đếm ngược 2:00:00.

Tại nhà riêng ở tầng 132 tòa nhà Lạc Thần, Khánh Trần cởi bộ vest đắt tiền do Lý thị cấp phát, chọn một bộ đồ thể thao màu trắng trong tủ quần áo sư phụ mua cho để thay.

Cậu đội mũ lưỡi trai, rồi nhìn xuống ghế sofa của mình.

Trên ghế sofa có dấu vết người ngồi, nhưng cửa phòng cậu trước khi cậu về chưa từng có ai động vào.

Có thể không chạm vào cửa chính mà vẫn vào được trong nhà, trong ấn tượng của Khánh Trần chỉ có một mình "Cái Bóng" của Khánh thị mà thôi.

Điều này cũng củng cố phán đoán của Khánh Trần: Vật cấm kỵ có thể mở ra Cánh Cửa Bóng Tối kia, hẳn là có thể đưa vật chủ đến những nơi họ từng đến, từng thấy.

Lần đầu tiên Cái Bóng của Khánh thị vào đây vẫn phải đi cửa chính, về sau thì không cần nữa.

Khánh Trần rất nghi ngờ trong thời gian mình ở Bán Sơn trang viên của Lý thị, Cái Bóng của Khánh thị đã nhân lúc cậu vắng nhà, ngày nào cũng đến đây chợp mắt một lúc.

Ấm nước trong nhà từng đun nước nóng, bên cạnh cốc có vụn trà nhỏ, chứng tỏ đối phương còn pha trà.

Nhà vệ sinh có người dùng, còn có người tắm ở trong, ngay cả bồn tắm cũng có người dùng qua.

Vị "Cái Bóng" này, dường như hoàn toàn không coi mình là người ngoài...

Khánh Trần thở dài trong lòng, vớ phải một nhân vật muốn đến thì đến, muốn đi thì đi thế này, đúng là đau đầu thật.

Nhưng rốt cuộc đối phương muốn gì?

Khánh Trần không nghĩ nhiều nữa, kéo thấp vành mũ đẩy cửa bước ra.

Cậu đeo một chiếc tai nghe, trong tai nghe Nhất hỏi: "Cậu sắp phải về Thế giới ngoài rồi, pháo đài dữ liệu đã hứa với cậu trong lần giao dịch thứ hai nằm ở túi bên trái của cậu, về rồi cắm vào cổng USB máy tính là được. Đúng rồi, 14 ngày sau, Lý Trường Thanh muốn tận mắt nhìn cậu tiêm thuốc gen số 003, cậu đã nghĩ ra cách đối phó chưa? Định liều mình tiêm thật, hay là trực tiếp bỏ trốn?"

Trước đó, lý do Khánh Trần từ chối tiêm thuốc gen là cậu vừa tiêm xong 004, phải đợi 18 ngày nữa mới tiêm được mũi tiếp theo.

Giờ đã qua 4 ngày, mũi tiêm này chỉ dựa vào trốn tránh thì không trốn được đâu.

Khánh Trần không trả lời câu hỏi này, mà hỏi sang chuyện khác: "Nguồn gốc của Kỵ Sĩ rốt cuộc là gì?"

Nhất trả lời: "Bắt nguồn từ thể thao mạo hiểm."

"Thể thao mạo hiểm?" Khánh Trần biết mỗi ải sinh tử đều giống như một môn thể thao mạo hiểm, nhưng vẫn luôn cho rằng đó chỉ là trùng hợp.

Nhất nói: "Trong lịch sử Kỵ Sĩ do cha tôi bổ sung có ghi chép, ông nội tôi, cũng chính là người sáng lập tổ chức Kỵ Sĩ ban đầu chỉ là người yêu thích thể thao mạo hiểm. Sau này, khi ông trở thành người xuất sắc trong các lĩnh vực thể thao mạo hiểm, hoàn thành tám ải sinh tử, khóa gen đột nhiên được mở ra. Cũng bắt đầu từ lúc đó, tám ải sinh tử mới trở thành con đường tu hành."

"Tại sao người sáng lập lại muốn hoàn thành tám thử thách này?" Khánh Trần tò mò hỏi.

"Vì tình yêu và niềm tin vào sự sống," Nhất trả lời, "Thực ra, Lý Thúc Đồng nhận cậu làm đệ tử rất vội vàng. Theo quy trình thu nhận đệ tử Kỵ Sĩ bình thường, cậu phải đi qua hết các môn thể thao mạo hiểm trước đã, nhưng ông ấy quá vội, cậu lại quá thông minh, nên ông ấy đã lược bỏ quá trình này."

Nhất tiếp tục nói: "Trong cuộc đời của Lý Thúc Đồng và những người khác, con đường Kỵ Sĩ là quá trình tu tâm tu thân, là quá trình liên tục thách thức bản thân, nhưng đối với cậu, nó giống một con đường tu hành hơn, cho nên cậu vẫn chưa thể nói là thực sự hiểu tổ chức Kỵ Sĩ rốt cuộc là gì."

Khánh Trần trầm ngâm, tâm tư hắn đi con đường này thực dụng hơn một chút, nên ngược lại không cảm nhận được ý nghĩa chân chính của hành trình này.

Chỉ là, cậu từng bị ánh ban mai rực rỡ trên vách núi Thanh Sơn làm cho cảm động, trong lòng có một sự thôi thúc, muốn đi lại con đường mà sư phụ và những người khác từng đi qua năm xưa.

Cậu đã nghĩ xong cách đối phó với Lý Trường Thanh.

Nhưng trong vòng 14 ngày, cậu bắt buộc phải hoàn thành ải sinh tử tiếp theo.

Lần trước, là sư phụ đưa cậu đi trên con đường Kỵ Sĩ, bây giờ cậu sẽ tự mình đi xa.

Trong Thành phố số 18 tuyết rơi lớn, tuyết đọng trên mặt đất dày đến ba mươi phân, trên đường phố gần như không còn người đi lại.

...

...

Đếm ngược trở về: 00:30:00.

Tại một căn hộ cũ nát ở Khu 6, Lưu Đức Trụ đang ngồi trong phòng lo lắng chờ đợi. Trong phòng không chỉ có hắn, mà còn có Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân vừa mới đến Thành phố số 18.

So với Lưu Đức Trụ cứ rung đùi liên tục, Hồ Tiểu Ngưu rõ ràng trầm ổn hơn nhiều.

Chỉ thấy Lưu Đức Trụ ôm một chiếc hộp đen dài trong lòng, hai tay không ngừng vuốt ve.

Hộp đen dài khoảng một mét sáu, cực kỳ nặng.

Nặng đến mức Lưu Đức Trụ ôm nó ngồi trên ghế sofa, cả người bị đè lún xuống đệm.

Trong căn hộ cũ nát này, đồ dùng sinh hoạt ngược lại có đủ cả, còn có nước nóng cung cấp 24 giờ.

Chỉ là, ba người trong phòng đều chẳng có tâm trạng quan tâm đến chuyện khác, cố thức đợi thời gian trôi qua.

Trương Thiên Chân tò mò: "Ông chủ vẫn chưa đến à?"

Lưu Đức Trụ chốc chốc lại nhìn giờ trên điện thoại: "Ông chủ nói ngài ấy sẽ đến trước khi trở về, ngài ấy nhất định sẽ đến."

"Được rồi," Trương Thiên Chân lại nhìn chiếc hộp đen trong lòng Lưu Đức Trụ, "Thứ này rốt cuộc là cái gì? Sau khi gặp anh ở Thành phố số 18, cứ thấy anh ôm nó khư khư suốt."

"Đây là đồ của ông chủ," Lưu Đức Trụ cảnh giác, "Chúng ta làm tốt bổn phận của mình, cái gì không nên hỏi thì đừng hỏi lung tung. Thứ này tôi nhận được cũng chưa từng mở ra, tôi cũng không biết bên trong là gì."

"Anh Lưu, tôi cảm thấy anh thay đổi nhiều quá, bớt đi vài phần trơn tuột, trước kia cũng đâu thấy anh mở miệng ngậm miệng đều là ông chủ," Hồ Tiểu Ngưu tò mò, "Mà này, ông chủ đồng ý gặp chúng tôi rồi à?"

"Đương nhiên, ngài ấy không mở miệng, tôi dám cho các cậu qua đây à?" Lưu Đức Trụ đáp, "Kiên nhẫn đợi là được, ngài ấy chắc chắn có việc giao cho các cậu."

"Ông chủ trông thế nào?" Trương Thiên Chân tò mò.

Lưu Đức Trụ sa sầm mặt: "Đã bảo rồi, không nên hỏi thì đừng hỏi."

"Ồ," Trương Thiên Chân ỉu xìu.

Hồ Tiểu Ngưu cũng nghiêm túc nhìn Trương Thiên Chân: "Chúng ta là Người du hành thời gian, điều đầu tiên là phải chú ý tính bảo mật, ông chủ cẩn thận thế nào cũng không quá đáng, chúng ta cứ làm tốt việc của mình là được."

"Ừ, tôi hiểu," Trương Thiên Chân gật đầu.

Theo một ý nghĩa nào đó, ba người trong phòng này cũng được coi là những Người du hành thời gian xuất hiện bên cạnh Khánh Trần đã qua một thời gian kiểm chứng, tương đối đáng tin cậy.

Khánh Trần cũng đã suy nghĩ kỹ càng mới quyết định gặp Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân.

Ngay lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bấm mật mã khóa.

Ba người trong phòng ngẩng đầu nhìn, một chiếc mặt nạ mèo bí ẩn đập vào mắt.

Giọng nói trầm thấp của Khánh Trần vang lên: "Đến cả rồi à."

Nói xong, ánh mắt cậu chuyển sang chiếc hộp đen trong lòng Lưu Đức Trụ.

Lưu Đức Trụ như dâng bảo vật, hai tay nâng chiếc hộp đen lên, mắt rưng rưng: "Ông chủ, không có ngài, e là tôi phải ngồi tù cả đời thật rồi. Đồ tôi đã mang đến cho ngài, tôi thề với ngài, tuyệt đối chưa mở ra xem."

Khánh Trần nghĩ ngợi rồi nói: "Làm tốt lắm."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!