Chương 301-401

Chương 392: Sill trong mắt Gã hề

Chương 392: Sill trong mắt Gã hề

Còn chưa đợi Artusri kịp hoàn hồn trong sự thiêu đốt của tử hỏa, tinh thần và ý thức của Hắn đã lập tức bị kéo vào một không gian xa lạ.

Đây là một thành phố phồn hoa, trông giống như Suramar thời chưa bị sương đen xâm thực. Lúc này Suramar trời trong nắng ấm, người xe qua lại tấp nập, một khung cảnh hòa bình và náo nhiệt. Cùng tiến vào không gian này còn có Gã Hề. Tuy nhiên, hiện tại Gã Hề không còn duy trì được hình thái bán thần thoại, Artusri cũng vậy, Hắn mặc một bộ bạch bào đứng đối diện với Gã Hề.

Hai người đứng giữa trung tâm phố xá sầm uất, nhìn chằm chằm vào nhau, hồi lâu không hề rời mắt.

Artusri là người dời mắt trước, Hắn đơn giản quét nhìn một vòng quanh rồi nhìn về phía Gã Hề, lắc đầu: "Ngươi biết đấy, nơi này không nhốt được ta."

"Kéo dài được chút nào hay chút nấy." Gã Hề trông có vẻ chẳng hề bận tâm, thong thả dạo bước đến cạnh một cột đèn đường rồi tựa lưng vào đó: "Sẵn tiện nghỉ ngơi chút, xem một chương trình giải trí."

Ngay sau khi Gã Hề dứt lời, phía sau Artusri vang lên những tiếng la hét và gầm thét.

"Hày! Phía trước tránh ra! Tránh ra mau! Đừng có đứng chắn đường!"

Cơ thể Artusri vẫn bất động, mặc cho tiếng vó ngựa sau lưng ngày một gần, sau đó Hắn hứng chịu một cú va chạm mãnh liệt. Sau một hồi trời đất quay cuồng, Hắn cảm nhận được nỗi đau thấu xương vì bị nghiến nát.

Artusri không né tránh vì Hắn biết tất cả đều không phải sự thật, chỉ là một trò ảo thuật tinh vi mà thôi. Bất kể chết đi bao nhiêu lần ở đây, Hắn cũng không chịu bất kỳ tổn thương thực thể nào, cùng lắm chỉ là sự sụp đổ về mặt tinh thần.

Nhưng Tử duệ tà thần làm sao có thể bị đánh bại bởi loại tấn công tinh thần này... Bàn về sức mạnh tinh thần, với sự gia trì của thần tính, Hắn không thua kém bất kỳ sinh vật nào. Việc Hắn cần làm lúc này là tìm ra sơ hở của năng lực siêu phàm này trong thời gian ngắn nhất để thoát khỏi đây. Bởi vì trong lòng Hắn ẩn ẩn có một cảm giác... nếu mình ở lại đây quá lâu, bên ngoài có lẽ sẽ xảy ra chuyện chẳng lành.

Theo sau cái chết của Artusri, cảnh vật xung quanh lập tức dịch chuyển.

Lần này đổi thành Đế quốc Northsen tuyết phủ trắng trời, hai người đứng bên bờ biển cảng Garsun, phía xa một con tàu khổng lồ được gia trì ma pháp đang lao về phía họ.

"Cho dù Sill có làm gì trong lĩnh vực của ta đi nữa thì có ích gì chứ?" Artusri lắc đầu, nhìn về phía Gã Hề đang nhắm mắt dưỡng thần cách đó không xa, hỏi: "Chỉ cần cô ta ở bên trong, cô ta sẽ trở nên mạnh mẽ hơn."

"Mà mục đích của ta chính là để cô ta mạnh lên, vì sự hợp tác của chúng ta mà thôi."

Trong lúc đàm thoại, con tàu khổng lồ mất kiểm soát đang bốc hỏa đã lao đến nghiến nát Artusri dưới gầm tàu, sinh tử không rõ.

Đối mặt với câu hỏi của Artusri, Gã Hề vẫn không phản ứng, mím chặt môi như thể chẳng muốn dây dưa với Hắn.

Artusri vừa bị nghiền thành thịt vụn khi nãy, giờ đây lại ngồi vẹn nguyên trên một chiếc ghế gỗ, trước mặt Hắn là một đống lửa trại ấm áp.

"Dù không biết vì sao các ngươi không cần dựa vào thần minh mà vẫn thăng tiến được đến mức này, nhưng Sill khác với các ngươi," Artusri dường như không định dừng miệng, vẫn lải nhải không ngớt: "Cô ta thuộc về hệ thống mà ta vốn am hiểu."

"Chỉ cần cô ta tiến hóa đến một mức độ nhất định là có thể thức tỉnh Vị đó, và Sill cũng có thể hiến dâng thể xác của mình để Vị đó giáng lâm hiện thế... giống như những gì ta đang chuẩn bị lúc này."

Artusri dường như không có bất kỳ sự kiêng dè nào, cứ thế nói ra kế hoạch của mình ngay trước mặt Gã Hề.

"Ừ đúng." Gã Hề vừa gật đầu, vừa đáp lại một câu đầy cạn lời: "Ngươi nói đúng."

Rõ ràng, Gã Hề hoàn toàn chẳng lọt tai chữ nào Hắn nói. Nhưng ngay lúc này, Artusri đột nhiên đứng dậy, bước thẳng về phía đống lửa trại trước mặt. Dù ngọn lửa đã thiêu rụi gấu áo bạch bào, Hắn vẫn không dừng lại mà trực tiếp dẫm lên. Hắn dường như không cảm nhận được sự thiêu đốt của lửa đỏ, mỉm cười nhìn về phía Gã Hề.

"Hóa ra là vậy..." Artusri đang bị thiêu cháy trong đống lửa, trước khi ngọn lửa bao phủ toàn thân, chậm rãi nói: "Ngươi cũng cảm nhận được nỗi đau mà..."

Nghe thấy lời của Artusri, Gã Hề chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Hắn. Sự thật này chẳng giấu được bao lâu, Gã Hề chỉ không ngờ lại bị Tử duệ phát hiện nhanh đến thế. Để đảm bảo Artusri bị nhốt bên trong mà không dùng sức mạnh tinh thần khổng lồ phá vỡ ảo cảnh, Gã Hề đã dùng toàn bộ tinh thần lực của mình, mới miễn cưỡng giữ được Artusri lại. Mà Artusri đương nhiên sớm nhận ra điểm này, vì ảo thuật đơn thuần không thể khống chế được Hắn, người phụ nữ trước mắt nhất định đã dùng phương pháp khác.

Bây giờ phương thức giam giữ đã bị Artusri tìm ra, việc phá giải chỉ còn là vấn đề thời gian.

Theo sau "cái chết" của Artusri, cảnh tượng lại lập tức chuyển đổi. Nhưng cảnh tượng vừa chuyển được chưa đầy một giây đã bắt đầu mờ mịt. Cảnh vật hoán đổi điên cuồng, tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể nhìn rõ là gì.

Gã Hề và Artusri đều đứng tại chỗ, chỉ có đôi mày của Gã Hề khẽ nhíu lại. Cô cảm nhận được toàn thân mình đang bị một cơn đau thấu trời xâm chiếm. Nỗi đau đó không giống như sự dày vò đạt đến giới hạn trong Lĩnh vực · Luyện ngục, mà là nỗi đau thực sự của việc bị giày vò cho đến chết hết lần này đến lần khác khi vẫn còn sống sờ sờ.

Dần dần, cảnh vật xung quanh không còn duy trì được sự luân chuyển, sau khi trải qua thêm vài vòng tuần hoàn thì triệt để sụp đổ, hóa thành mảnh vụn tan biến. Toàn bộ không gian biến thành một khoảng trắng xóa rộng lớn, không còn giả lập được thực cảnh nữa, và từ miệng Gã Hề cũng rỉ ra một vệt máu.

Tinh thần lực của cô sắp đạt tới giới hạn rồi... Nếu cứ tiếp tục "chết" như vậy, cô chắc chắn sẽ sụp đổ và tử vong trước cả tên Tử duệ kia. Gã Hề thậm chí không thèm bận tâm xem tên Tử duệ đó đã làm thế nào, những lá bài trong tay Hắn chắc chắn nhiều hơn cô tưởng.

Lúc này, tinh thần Gã Hề liên tục trải qua quá trình tử vong rồi lại phục sinh. Do giữa cái chết và sự sống lại có một khoảng cách nhất định, tư duy của Gã Hề bắt đầu trở nên đứt quãng. Cô gần như chưa kịp bắt đầu suy nghĩ đã bị "cái chết" bất ngờ cưỡng ép cắt ngang, rồi lại phục sinh, chu kỳ cứ thế lặp đi lặp lại.

Sự áp bức tinh thần cường độ cao này cũng biểu hiện ra trên cơ thể Gã Hề. Đại não cô đã bắt đầu không chịu nổi những cái chết như vậy, máu rỉ ra từ đôi mắt, cơ thể cũng không tự chủ được mà co giật như người bị động kinh.

Lúc này, Gã Hề chỉ cần giải trừ trạng thái 【Vô Tận Khủng Hoảng】 vào khoảnh khắc phục sinh tiếp theo là có thể thoát khỏi nỗi khổ này. Nhưng cô đã không làm vậy. Bởi vì nếu giải trừ lúc này, năng lượng của 【Tinh Tật Phi Đao】 đã cạn kiệt, cô không còn cách nào khác để mở ra kẽ hở tinh thần của Artusri và giam giữ Hắn một lần nữa. Cho nên, không thể giải trừ.

"Khụ ——"

Khóe miệng Gã Hề ho ra một ngụm máu đỏ sẫm, toàn bộ năng lực siêu phàm của cô rơi vào trạng thái cực kỳ bất ổn, thậm chí quay ngược lại phá hủy chính cơ thể cô.

Artusri nhìn cảnh này, khóe miệng khẽ nhếch lên. Hắn biết chẳng bao lâu nữa, người phụ nữ trước mặt sẽ chủ động giải trừ ảo cảnh này. Không ai có thể chịu đựng được vòng lặp tử vong cường độ cao như vậy, Artusri cũng chỉ đang dựa vào thần tính để áp chế nỗi đau và áp lực tinh thần do cái chết mang lại. Người phụ nữ không có thần tính gia trì trước mắt này căn bản không chống chọi được bao lâu.

Artusri hơi chậm lại tốc độ tự hủy tinh thần, cho người phụ nữ trước mặt một chút không gian để thở, để cô có đủ thời gian giải trừ ảo cảnh.

Lúc này, Gã Hề cũng ngừng co giật cơ thể, bộ tây trang màu đỏ sẫm ở thân trên đã hoàn toàn bị máu nhuộm đen, sắc mặt cô trắng bệch cực độ như một kẻ sắp chết.

"Khụ khụ... khụ khụ khụ..." Những ngụm máu lớn bị Gã Hề nôn ra theo tiếng ho, chút cơ hội thở dốc này cho phép cô hoàn thành động tác nôn máu, thay vì để máu tích tụ trong phổi.

Có thể thấy từ mọi khía cạnh, Gã Hề đã cận kề giới hạn. Nếu lặp lại thêm một vòng luân hồi tử vong vừa rồi, có lẽ thể tinh thần của cô sẽ triệt để sụp đổ, cơ thể ở hiện thực cũng sẽ trở thành một cái xác không hồn.

"Ngươi trông có vẻ như đang làm việc cho Thánh nữ Sill đó," Artusri vừa bước về phía Gã Hề vừa chậm rãi nói: "Ta có thể cân nhắc tha cho ngươi một mạng, dù sao cô ta cũng sắp trở thành thể xác để Nữ Thần Hy Vọng  giáng lâm, khi đó chúng ta đều là đồng minh..."

"Sau khi Nữ Thần Hy Vọng  giáng lâm, ta không cần phải tiếp tục thu thập tín ngưỡng như thế này nữa, sương đen tự nhiên sẽ tan biến, 'Nữ thần' của các ngươi cũng sẽ để thế giới khôi phục 'trật tự', rồi chúng ta cùng nhau triệu hoán các Cổ Thần khác..."

"Các ngươi rất đặc biệt... có lẽ có thể trở thành điểm tựa để xoay chuyển 'Tai Ương'."

Artusri dừng lại cách Gã Hề một mét, mỉm cười nhìn cô. Lúc này, khi Artusri mỉm cười, sương đen bao quanh sau lưng Hắn, thấp thoáng những đốm sáng tinh tú. Và đôi mắt của Artusri dường như chứa đựng cả một biển sao bao la, điều này khiến Hắn trông giống như một vị... Thần vậy.

Artusri rất hài lòng với tài thuyết phục của mình. Trong cảnh tuyệt vọng này, ngoại trừ kẻ điên, không ai có thể từ chối lời chiêu mộ thiện chí này, đặc biệt là khi lập trường của đôi bên đều nhất quán. Cả hai đều muốn cứu vãn kỷ nguyên này, chi bằng hợp lực hồi sinh tất cả Cổ Thần rồi liên kết lại với nhau, giống như các kỷ nguyên trước đây vậy.

Nhưng phán đoán của Hắn dường như đã sai lầm... bởi vì người phụ nữ đứng trước mặt Hắn không giống một người bình thường cho lắm.

"Hì... ngươi..." Gã Hề chậm rãi đứng thẳng lưng, thanh lịch vươn đôi tay chỉnh lại bộ tây trang, cô nhìn Artusri trước mặt, chậm rãi nói: "Ngươi có biết... nếu Sill nghe thấy những lời ngươi vừa nói, cô ấy sẽ nói gì không..."

Gã Hề khẽ ngẩng đầu, vận động cái cổ cứng đờ, không đợi Artusri trả lời đã trực tiếp nói:

"Cô ấy sẽ hỏi: 'Ồ? Các người giết nhiều người như vậy là để triệu hồi các Cổ Thần khác giáng lâm à?'"

"Rồi sau khi hỏi xong, cô ấy sẽ bồi thêm một câu: 'Ta cứ tưởng là để cứu thế giới chứ'."

"'Đồ ngu'."

Vừa nói, Gã Hề chậm rãi đưa tay phải ra, học theo dáng vẻ của Sill, giơ ngón tay giữa về phía Artusri.

"Ha ha ha ha ha ha... Cô ấy sẽ gọi ngươi là 'đồ ngu'..."

Gã Hề ôm bụng, vừa cười điên cuồng vừa chỉ tay vào Artusri. Cách nói chuyện của Sill thực sự khiến Gã Hề rất tán thưởng, Sill gọi đó là mỉa mai châm chọc (âm dương quái khí), nhưng Gã Hề lại cho rằng đó là nghệ thuật ngôn từ. Ít nhất khi thấy nụ cười trên môi Artusri chậm rãi thu lại, Gã Hề cảm thấy rất hả dạ.

Đối thủ này đã không còn là người mà Gã Hề ở giai đoạn này có thể đối phó, những gì cô có thể làm chỉ đến thế này mà thôi. Còn mối quan hệ giữa các Cổ Thần, việc phục hồi Cổ Thần cần những gì, điều gì sẽ xảy ra sau khi Cổ Thần phục sinh, đó đều là chuyện Sill cần suy nghĩ, chứ không phải cô.

"Những thứ gọi là sinh mạng đó trước mặt 'Tai Ương' chỉ là ngọn nến trước gió, ngươi không hiểu được điều này, có lẽ đó là lý do ngươi không có được thần tính." Artusri khẽ lắc đầu, dường như cảm thấy tiếc nuối cho sự không thấu hiểu của Gã Hề.

"Yên tâm, cơ thể mạnh mẽ của ngươi sẽ trở thành vật dưỡng cho buổi hiến tế, mọi sức mạnh trong kỷ nguyên này đều không bị lãng phí."

Dứt lời, Artusri chậm rãi đưa tay lên ngực, đâm vào vị trí trái tim, rồi bóp chặt.

"Phập ——"

Một tiếng tim vỡ vang lên, kéo theo đó là vô số tiếng tim vỡ chồng chất lên nhau. Đó là từng lớp từng lớp trái tim của Artusri...

Artusri có thể dùng cách tự tàn để hành hạ đến chết người phụ nữ trước mặt, hoàn toàn dựa vào sức sống và tinh thần lực khổng lồ của Tử duệ tà thần, cùng với nguồn sương đen tiếp tế không ngừng nghỉ từ bên ngoài.

"Khụ hộc... khụ khụ..."

Cơn đau của hàng ngàn lần trái tim tan vỡ và sự phục sinh tử vong gần như không có điểm dừng đã khiến Gã Hề rơi vào sụp đổ giữa những tràng cười điên dại và tiếng ho đứt quãng.

"Rắc ——"

Chỉ nghe thấy một tiếng xé rách vang lên, thế giới trắng xóa xung quanh vỡ vụn, thể tinh thần của Gã Hề trước mặt cũng theo đó mà tiêu tán.

Sương đen một lần nữa bao phủ đại địa, bóng dáng Artusri lại xuất hiện trên bầu trời cảng Garsun. Tuy nhiên, khác với lúc tiến vào, cơ thể khổng lồ của Hắn đã thu nhỏ lại gần trăm mét. Sương đen trên bầu trời không ngừng bổ sung cho tổn thương của Hắn, kéo theo sương đen giảm bớt, ranh giới giữa ánh sáng và hắc ám bắt đầu lùi lại đôi chút về phía sương đen.

Còn cơ thể của Gã Hề thì nằm trên con phố không xa cung điện ven biển cảng Garsun, trên người không có lấy một vết thương, trang phục trông cũng không hề hấn gì.

Nơi cánh mũi, không còn hơi thở...

"Lĩnh vực · Luyện ngục..."

Cánh cổng Luyện ngục khổng lồ mở ra sau lưng Hắn. Artusri đã không muốn chờ đợi thêm nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!