Tập 1
CASE 3: Tận cùng của sự truy cầu (unrelieved misfortune)
0 Bình luận - Độ dài: 14,415 từ - Cập nhật:
Thân chủ: Kyoujigaya Mao
Sân ga số 1, ga Utaro.
Tại băng ghế nằm giữa phòng chờ trên sân ga, tôi và Momose ngồi cạnh nhau, chờ đợi "cô ấy" xuất hiện. Mỗi người chúng tôi đều dán mắt vào cuốn sách trên tay, nhưng thi thoảng vẫn len lén liếc nhìn về phía cổng soát vé.
Mấy ngày gần đây tiết trời vẫn còn vương chút hơi ấm, vậy mà Utaro hôm nay đã trở lạnh đến mức tưởng như tuyết sắp rơi. Dù trong phòng chờ có bật sưởi nên không đến nỗi lạnh cóng, nhưng luồng khí ấm nhân tạo chạy vòng quanh chỉ càng khiến người ta thấm thía rằng mùa đông đã thực sự gõ cửa.
Bất chợt, khi tôi ngước nhìn lần nữa, một người phụ nữ xuất hiện từ cầu thang dẫn xuống sân ga.
Tôi thẳng lưng, quan sát kỹ dáng vẻ đó một lần nữa rồi thì thầm gọi Momose:
"Cuối cùng cũng tới rồi..."
"Đợi cũng lâu phết nhỉ, tầm hai tiếng chứ ít gì."
Vì khoảng cách hơi xa nên không thể nhìn rõ mặt, nhưng với đôi chân dài miên man, dáng người mảnh khảnh và chiều cao nổi bật đó, có thể khẳng định chắc chắn không sai vào đâu được.
Cô ấy chính là đối tượng điều tra của ngày hôm nay.
Người phụ nữ đứng trên sân ga hí hoáy nghịch điện thoại một lúc, rồi bước lên chuyến tàu đi Sapporo vừa đến đúng giờ. Momose xách túi lên, nói "Đi thôi" rồi bắt đầu chạy bước nhỏ. Tôi cũng vội bám theo, lao ra sân ga nơi gió lạnh đang thổi lồng lộng.
"Ngồi quanh chỗ này đi."
Momose dừng lại ở lối đi giữa toa xe, ngay trước một ghế box đủ để quan sát đối tượng mà không bị lộ, rồi vò đầu bực dọc.
"Ừ."
Tôi gật đầu, di chuyển về phía đối diện với Momose, người đã nhanh chóng ngồi xuống từ lúc nào. Tôi cố gắng hành động tự nhiên nhất có thể để tránh gây sự chú ý cho đối tượng.
Lần điều tra này, đối với tôi mà nói, có chút đặc biệt.
Tôi không hề có ý định làm qua loa như mọi khi, mà thực tâm muốn làm rõ sự thật đến cùng. Thực tế là cho đến tận hôm nay, tôi đã tham gia vào quá trình điều tra một cách khá tích cực. Đây là chuyện chưa từng xảy ra kể từ khi nhóm "Thám tử Thất tình" được thành lập.
Lý do là bởi thân chủ lần này chính là bạn cùng lớp của tôi.
Khác với những vị khách lạ hoắc trước đây, cô ấy và tôi là chỗ quen biết cũ.
Nhìn ngắm thị trấn Utaro chìm dần vào bóng tối qua khung cửa sổ con tàu đang bắt đầu lăn bánh, tôi nhớ lại lúc cô ấy tìm đến phòng sinh hoạt câu lạc bộ.
Đó là chuyện của sáu ngày trước. Vào một buổi sau giờ học mưa tầm tã.
~*~
Sáu ngày trước.
Tiếng mưa đập vào cửa sổ hòa lẫn với tiếng mở cửa phòng câu lạc bộ khiến tôi phải ngẩng đầu lên khỏi cuốn tiểu thuyết trên tay.
Đồng hồ điểm hơn bốn giờ chiều.
Hồi nãy Momose có nói "Sẽ có một nữ sinh năm hai đến yêu cầu điều tra", nên chắc là vị khách đó đã tới. Trước đây cứ mỗi lần có khách là tôi lại than thầm "lại bị cắt xén thời gian đọc sách rồi...", nhưng chẳng hiểu sao tôi cũng bắt đầu quen dần với cuộc sống kiểu này.
Tuy nhiên, vừa nhìn ra phía cửa, tôi bất giác đánh rơi cả cuốn sách xuống đất.
Nữ sinh đứng đó là người bạn cùng lớp vừa mới ngồi học cùng tôi trong một phòng học ban nãy, và...
"...Kyoujigaya-san?"
Đó còn là bạn của tôi nữa.
Kyoujigaya Mao.
Thành tích ưu tú, là một tài nữ đảm nhiệm vị trí lớp trưởng liên tục từ hồi năm nhất. Cô ấy là một mỹ nhân mang nét đẹp truyền thống đậm chất Á Đông với mái tóc đen dài ấn tượng. Dáng người cao ráo mảnh mai như người mẫu cùng cử chỉ trang nhã khiến vẻ ngoài của cô ấy trông như một "tiểu thư con nhà danh giá".
Số lượng nam sinh thầm thương trộm nhớ cô ấy đếm hết mười ngón tay cũng không đủ, và cô ấy cũng rất được lòng các giáo viên.
Nói vậy nhưng cô ấy tuyệt đối không phải kiểu người kiêu ngạo. Cô ấy vẫn thoải mái bắt chuyện với một thằng con trai thuộc tầng lớp "thường dân trung bình thấp" như tôi, và có rất nhiều bạn bè cả nam lẫn nữ.
Chính vì vậy, vì biết cô ấy thực sự là một cô gái đầy sức hút, nên tôi mới thấy hỗn loạn trước sự thật là cô ấy lại đến đây. Không lẽ Kyoujigaya-san... là thân chủ lần này?
Về phía Kyoujigaya-san, cô ấy cũng không giấu nổi sự ngạc nhiên. Cô ấy nhìn luân phiên vào trong phòng và tờ giấy dán trên cửa.
"Ơ, ừm... T-Tớ vào nhầm phòng rồi sao..."
Khuôn mặt cô ấy hiện lên vẻ bối rối hiếm thấy.
"À, không, xem nào. Nếu Kyoujigaya-san gặp rắc rối, kiểu như chuyện tình cảm nam nữ ấy, thì chắc không nhầm đâu..."
"...Đây không phải phòng Câu lạc bộ Nghiên cứu Bí ẩn sao...?"
"Thì... cũng đúng là vậy..."
"Ra là thế... Vậy thì, ở đây chắc là đúng rồi... Chuyện là..."
Cô ấy tỏ vẻ hơi do dự một chút, rồi khẽ thốt lên cụm từ đó:
"Thám tử Thất tình..."
"À... ừ."
Thấy tôi gật đầu, cô ấy rụt rè bước vào phòng và cúi gập người thật sâu trước mặt chúng tôi:
"Rất mong được giúp đỡ."
"Người quen của anh sao?"
Chứng kiến cảnh đó, Momose nghiêng đầu thắc mắc.
Tôi giải thích cho Momose biết cô ấy là bạn của tôi, và sau khi hai bên giới thiệu bản thân sơ qua, Kyoujigaya-san bắt đầu trình bày sự tình. Gương mặt xinh đẹp của cô ấy thoáng nét u sầu.
"Tớ từng có bạn trai."
"Nonomura-kun chắc cũng biết nhỉ? Kobayakawa Takeru, đàn anh năm ba ấy."
"À, dĩ nhiên là tớ biết... Hai người thân nhau lắm mà."
Kobayakawa Takeru.
Một học sinh siêu nổi tiếng của trường Utaro. Nếu chỉ tính trong phạm vi trường học, độ nổi tiếng của anh ta chắc chắn còn vượt xa cả Sakai Haruomi.
Anh ta tuyệt vời ở chỗ nào?
Đầu tiên là thành tích học tập tốt. Dù các học sinh năm ba đang bước vào mùa thi cử căng thẳng, Kobayakawa-senpai vẫn liên tục đạt điểm số lệch chuẩn trên 70 trong các kỳ thi thử, và đương nhiên luôn ngự trị ở vị trí số một toàn trường.
Tiếp đến là đẹp trai. Kobayakawa-senpai là một siêu nam thần. Anh ta sở hữu những đường nét khuôn mặt hoàn hảo đến mức nếu debut làm thần tượng chắc chắn sẽ rất nổi tiếng, dáng người lại cao ráo và phong cách thì miễn chê. Nghe đồn cứ hễ đi mua sắm ở quanh Sapporo là kiểu gì cũng sẽ bị các tay tuyển trạch người mẫu bắt gặp.
Hơn nữa, bố anh ta còn là chủ đất. Nghe nói mấy ngọn núi hay cánh rừng nhìn thấy từ đây hầu hết đều là tài sản của nhà Kobayakawa. Do đó, nói một cách trần trụi thì nhà anh ta giàu nứt đố đổ vách.
Chưa hết, tính cách cũng cực kỳ tốt. Quả thật, mỗi lần nhìn thấy ở trường, anh ta luôn được vây quanh bởi các bạn cùng lớp và luôn nở nụ cười hiền hậu.
Khi tôi kể cho Momose nghe những điều này, cô ấy gật đầu trong khi vò rối mái tóc một cách thô bạo:
"Ra vậy, tôi cũng có nghe đồn đại sơ qua."
Oai danh của anh ta đã lan đến tận khối năm nhất rồi cơ đấy.
Hình ảnh anh ta và Kyoujigaya-san sóng bước bên nhau đẹp tựa như một bức tranh. Học sinh xung quanh đều nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ, và ngay cả tôi mỗi lần nhìn thấy hai người cũng có cảm giác như được chia sẻ chút hạnh phúc lây.
Chỉ là, việc Kyoujigaya-san đến căn phòng này đồng nghĩa với việc...
"Tớ... vừa bị anh ấy, bị Kobayakawa-senpai đá..."
Đúng là vậy rồi... Bị đá rồi... Nếu không thì chẳng việc gì phải đến chốn này. Cô ấy là thân chủ của "Thám tử Thất tình" chúng tôi mà.
Sao thế này... Dù tôi chẳng phải là người vun vén cho hai người họ, nhưng tự dưng lại thấy sốc lạ lùng. Nếu được, tôi đã mong hai người họ sẽ hạnh phúc mãi mãi...
Nhưng dù tôi có nghĩ thế nào đi nữa...
"Vậy, chị có thể kể lại đầu đuôi câu chuyện được không? Nếu được, xin hãy cho tôi biết chi tiết từ lúc bắt đầu hẹn hò."
Thái độ làm việc như một cỗ máy của Momose tấn công không trượt phát nào vào Kyoujigaya-san.
Thật tình, ít nhất cũng phải biết nể nang một chút chứ? Tôi không định bảo cô nhóc phải thiên vị, nhưng dù sao người ta cũng là bạn tôi mà.
Kyoujigaya-san thở hắt ra một hơi như để trấn tĩnh lại.
"...Tụi chị bắt đầu hẹn hò khoảng nửa năm trước, bắt đầu từ việc chị tỏ tình. Hồi làm trong ban chấp hành hội thao, anh ấy đã giúp chị rất nhiều việc, chị vui lắm, rồi thích anh ấy lúc nào không hay. Lúc thổ lộ chị run kinh khủng, và khi nghe anh ấy nói đồng ý, chị cảm giác như mình đang bay lên chín tầng mây vậy..."
Hừm. Tôi cũng biết sơ sơ quá trình đó, nhưng đây là lần đầu tiên nghe chính chủ kể lại cảm xúc của mình. Một cô gái điềm tĩnh như cô ấy mà lại dùng từ "lên chín tầng mây" thì quả là ngoài sức tưởng tượng, khiến tôi cũng hơi thót tim.
"Tự mình nói ra thì hơi kỳ, nhưng chị nghĩ sau khi thành bạn trai bạn gái, tình cảm của cả hai rất tốt. Ngày nào cũng cùng nhau đi học rồi về nhà, thi thoảng còn ăn trưa cùng nhau, rồi gặp gỡ gia đình đối phương nữa... Dạo gần đây do anh ấy bước vào giai đoạn ôn thi nên số lần gặp nhau có giảm đi, nhưng tình cảm của chị thì không hề thay đổi. Anh ấy cũng thực sự rất trân trọng chị..."
Kyoujigaya-san cúi gằm mặt. Tôi nhận ra đôi môi mỏng của cô ấy đang run rẩy.
"Thế nhưng, tuần trước đột nhiên anh ấy gọi chị ra và bảo 'Anh có chuyện muốn nói'. Giọng điệu qua điện thoại rất nghiêm trọng nên chị vừa lo lắng không biết có chuyện gì vừa đi đến quán giải khát đã hẹn. Tại đó, anh ấy..."
Nói đến đây, Kyoujigaya-san nhắm nghiền mắt lại.
"...bảo là 'Anh không thể tiếp tục hẹn hò với em được nữa'..."
Cơn đau nhói chạy qua lồng ngực tôi.
Dù đã đoán trước, dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng nỗi đau này vẫn rõ ràng và thiết tha hơn bất kỳ yêu cầu nào trước đây.
Và hơn nữa, "lý do chia tay" mà cô ấy tiếp tục nói bằng giọng run run...
"Hình như bố mẹ anh ấy đã chỉ định đối tượng kết hôn..."
...khiến tôi hoàn toàn câm nín.
"Họ quyết định hôn thê cho anh ấy, và có vẻ như anh ấy không thể từ chối..."
...Bố mẹ?
Hôn thê?
Được quyết định sẵn?
Tôi không thể nuốt trôi những lời đó, các cụm từ cứ chạy vòng vòng trong đầu tôi.
"Nhà anh ấy là một gia tộc có bề dày lịch sử lâu đời ở vùng đất này, nên chuyện kết hôn hay đại loại thế hình như đều do ý muốn của gia tộc quyết định qua nhiều đời. Để nhà Kobayakawa thịnh vượng hơn, bất chấp cảm xúc của người trong cuộc..."
Ý muốn của gia tộc... để thịnh vượng hơn... Tóm lại đó là "hôn nhân chính trị" đấy hả...?
"Chị ghét chuyện đó, chị đã cố níu kéo xem có cách nào không. Nhưng có vẻ như ý muốn của bản thân Kobayakawa-senpai cũng chẳng thay đổi được gì, anh ấy đã khóc và bảo vì liên quan đến gia tộc nên sức một mình anh ấy không thể làm gì được. Thế nên chị..."
Nói đoạn, cô ấy quay sang nhìn tôi.
"...Tuần trước, chị đã đến thuyết phục bố mẹ Kobayakawa-senpai."
"...Thật á?"
"Ừ. Nếu anh ấy không thể phản kháng, thì chị phải làm gì đó thôi. Chị chẳng còn tâm trí đâu mà sĩ diện nữa..."
Tôi không giấu nổi sự kinh ngạc. Một cô gái kiêu hãnh, lúc nào cũng toát lên vẻ dư dả thời gian như Kyoujigaya-san mà lại hành động như vậy sao...
"Nhưng mà, dù chị đã một mình cố gắng thuyết phục hai bác, rốt cuộc cũng không được... Họ bảo 'Hai bác hiểu tình cảm của cháu và thực sự xin lỗi, nhưng đây là việc cần thiết cho Takeru và tương lai của nhà Kobayakawa, mong cháu thứ lỗi'. Đã đến nước này thì hết cách rồi..."
Nước mắt bắt đầu lã chã rơi xuống từ đôi mắt cô ấy.
"Kết cục, bọn chị đã chia tay..."
...Phải từ bỏ tình yêu vì lý do ngoài ý muốn của bản thân, điều đó đau đớn đến nhường nào chứ. Phải chia tay người mình yêu, người mình tâm đầu ý hợp chỉ vì sự sắp đặt của "gia đình"... chuyện này chẳng phải giống hệt "Romeo và Juliet" sao.
Dù chỉ một giây, một milimet, hay một gam thôi cũng được, tôi muốn rũ bỏ nỗi đau khổ đó giúp cô ấy. Nhưng tôi bây giờ chẳng thể làm gì, chỉ biết nắm chặt nắm đấm trên đầu gối vì bực bội.
"Ra là vậy. Thế hôm nay chị đến đây có yêu cầu gì?"
"...À, chuyện là."
Trước câu hỏi vẫn thiếu hơi ấm như mọi khi của Momose, Kyoujigaya-san dùng ngón trỏ quệt nước mắt.
"Thú thật nhé, về mặt tình hình thì chị nghĩ không cứu vãn được nữa rồi. Chắc chắn không thể quay lại mối quan hệ như trước được nữa. Thế nên ít nhất, chị muốn biết cái 'đối tượng kết hôn do bố mẹ sắp đặt' kia là người như thế nào..."
"Hừm."
Momose vuốt cằm.
"Nếu người đó là một người vô cùng tuyệt vời, có lẽ chị sẽ chấp nhận được và nghĩ rằng đành chịu thôi. Có lẽ chị sẽ tìm thấy chút câu trả lời cho cảm giác đau khổ này... Dĩ nhiên đúng ra chị phải tự mình tìm hiểu. Chị nên hỏi trực tiếp Kobayakawa-senpai mới phải. Nhưng giờ chị không đủ can đảm làm thế... Thật thảm hại, nhưng chị không tự tin đối mặt với sự thật là mình đã chia tay..."
Cô ấy quay về phía tôi.
"Bởi vậy nên... chuyện chia tay lần này chị hầu như chưa nói với ai cả. Chắc mới chỉ kể cho Rin thôi... Đây là lần thứ hai chị nói ra thành lời đấy..."
"Ra là vậy..."
Rin, tức là Nishio Rin, bạn thân của cô ấy và cũng là bạn cùng lớp của chúng tôi. Nhắc mới nhớ, dạo này cô nàng hay rủ Kyoujigaya-san đi chơi lạ thường, chắc là để giúp bạn vui lên đây mà...
"Nhưng hôm qua chị tình cờ nhìn thấy tờ quảng cáo của các em. Tờ giấy dán ở bảng tin tầng một dãy nhà phía Bắc, chỉ ghi mỗi địa chỉ mail và dòng chữ 'Thám tử Thất tình' ấy. Lúc đó chị đã nghĩ, hay là nhờ những người này xem sao. Chị cũng nghe đồn đại biết thám tử này làm những việc gì rồi, với lại cứ giữ mãi trong lòng thế này thực sự đau khổ lắm... Thế nên..."
Nói rồi, Kyoujigaya-san nhìn về phía này với ánh mắt yếu ớt.
"Làm ơn. Hãy thay chị... điều tra xem đối tượng kết hôn của anh ấy là người thế nào..."
Lồng ngực tôi lại nhói lên.
Sự yếu đuối mà cô gái thanh tao, đầy lòng kiêu hãnh ấy chưa từng để lộ ra trước đây. Biểu cảm bi thương, đau đớn đó. Kyoujigaya-san lúc này đang bị tổn thương sâu sắc. Đang phải chịu đựng nỗi đau khổ.
Nếu vậy thì, tôi muốn đáp lại.
Tôi muốn đáp lại nguyện vọng của cô ấy. Muốn góp chút sức lực để giúp cô ấy nguôi ngoai phần nào.
Trước đây dù nhận bất cứ yêu cầu nào, dù thân chủ có khóc lóc trước mặt ra sao, tôi vẫn luôn cảm thấy đó là chuyện của người dưng, vậy mà giờ đây... tôi thực sự đã nghĩ như vậy.
"Tôi hiểu rồi."
Dứt lời, Momose nói câu tiếp nhận quen thuộc. Chẳng biết từ lúc nào, mái tóc cô nhóc đã lắc lư, bùng nổ dữ dội hơn hẳn bình thường.
"Vậy, yêu cầu lần này là 'Muốn biết nhân cách của đối tượng kết hôn với Kobayakawa Takeru', đúng không ạ?"
"...Ừ, nhờ cả vào em."
Kyoujigaya-san gật đầu cái rụp.
"Thám tử Thất tình Momose, không nhầm lẫn gì, đã thụ lý yêu cầu."
"Kyoujigaya-san."
Tôi cũng gọi cô ấy.
"Bọn tớ sẽ điều tra cẩn thận, cậu ráng đợi một chút nhé."
Kyoujigaya-san lau nước mắt thêm lần nữa rồi nói:
"Ừ... nhờ cậu nhé."
Cô ấy nói với giọng yếu ớt rồi mỉm cười.
~*~
Tàu rời ga Utaro khoảng một tiếng. Khi mặt trời đã lặn hẳn, đoàn tàu cũng đến ga Sapporo.
Người phụ nữ đứng dậy ngay khi có thông báo trên tàu, vội vã đi về phía cửa toa. Tôi cũng đứng dậy với động tác tự nhiên, làm bộ mặt tỉnh bơ rồi đuổi theo sau. Momose cũng lẳng lặng lon ton bám theo tôi.
Chà, từ đây trở đi không biết cô ta sẽ hành động thế nào.
Qua điều tra sơ bộ thì chỉ biết chiều nay cô ta sẽ đi đâu đó từ ga Utaro, nhưng đi với mục đích gì, làm gì, đi đâu thì vẫn chưa nắm được. Đi mua sắm chăng? Hay xét theo giờ giấc thì là đi ăn tối?
Đối tượng theo dõi đi xuống sân ga, qua cổng soát vé rồi đi xuyên qua tòa nhà ga, tiến thẳng ra phố. Chúng tôi cũng bám theo. Gió lạnh ập tới khiến Momose đi bên cạnh phải rụt cổ lại.
Có vẻ như xét theo hướng đi thì người phụ nữ đang hướng về phía công viên Odori. Con hẻm cô ta đi vắng hơn so với trong ga, thế này thì cũng đỡ lo bị mất dấu.
Cơ mà... Momose chẳng nói chẳng rằng gì cả.
Từ lúc tàu rời Utaro, cô nhóc cứ im thin thít.
Vốn dĩ Momose cũng không phải người nói nhiều, nhưng thế này thì hơi bất thường... À, chắc chắn là đang dỗi rồi, tôi khẳng định luôn. Nhỏ này dạo gần đây tâm trạng có vẻ khó ở. Mặt mũi thì sưng sỉa hơn mọi khi, cách vò đầu cũng thô bạo hơn hẳn.
Tuy không bao giờ lộ rõ ra mặt, và chắc chắn người xung quanh cũng chẳng nhận ra đâu, nhưng... tôi thì cảm nhận rất rõ cái hào quang khó ở mà Momose đang tỏa ra.
"...Khó làm ăn quá đi mất."
Tôi buột miệng lầm bầm, rồi nhớ lại cái ngày bắt đầu nhận ra sự thay đổi đó.
Bốn ngày trước, cái ngày chúng tôi theo dõi tại một nhà hàng cao cấp nọ ở Utaro.
~*~
Bốn ngày trước.
Hai ngày sau khi nhận lời ủy thác. Lúc đó là hơn bảy giờ tối.
Tôi và Momose đang ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn tại một nhà hàng nằm cách ga Utaro khoảng hai mươi phút đi bộ.
Ngước nhìn lên là ánh đèn trang nhã mà không quá phô trương. Trước mắt là chiếc bàn tròn trải khăn trắng tinh tươm. Chiếc ghế đang ngồi được bọc vải nhung.
Nói sao nhỉ... rõ ràng là đẳng cấp cao ngất ngưởng.
Tất nhiên, trước khi đến tôi cũng biết thừa đây là loại quán như thế nào rồi. Nhưng khi thực sự bước vào, tôi lại thấm thía thêm lần nữa rằng "Chỗ này quá tầm với mình rồi...".
"...Haizz."
Tiếng thở dài thứ n không biết bao nhiêu lần buột ra từ khi ngồi xuống.
Đến một cái quán thế này... cái quán mà khách khứa ai nấy đều ăn diện chải chuốt... tại sao tôi lại mặc bộ đồ thường phục lôi thôi này tới chứ?
Nhìn xuống dưới, đập vào mắt tôi là chiếc áo sơ mi sọc trông như đồ cũ, cái áo len màu xanh tím than, quần jean bạc màu và đôi giày thể thao rách rưới. Nhìn thế nào cũng ra dáng một thằng học sinh cấp ba nghèo kiết xác.
Biết là phải ăn mặc cho đàng hoàng. Dù không có quy định về trang phục (dress code), nhưng cũng nên ăn mặc lịch sự một chút. Khổ nỗi dù có lục tung cả phòng lên tôi cũng chẳng tìm được bộ nào ra hồn, đồng phục thì nhăn nhúm bẩn thỉu, nên cực chẳng đã tôi mới chọn bộ này. Kết quả là... lạc quẻ hoàn toàn.
Ngược lại, Momose ngồi đối diện tôi đang mặc một chiếc váy liền thân màu đen rất hợp với không khí nơi này. Chiều cao khiêm tốn thường khiến cô nhóc trông trẻ con, nhưng nhờ trang phục tôn dáng nên trông Momose người lớn hơn ngày thường. Chỉ có điều, mái tóc mới chải chuốt trước khi vào quán giờ đã bắt đầu rối tung lên, riêng điểm đó thì đúng là xấu hổ không để đâu cho hết.
Vừa khẽ thở dài, tôi vừa liếc nhìn về phía ghế ngồi cạnh cửa sổ bên tay phải.
Ở đó có một mỹ thiếu niên đẹp đến mức khiến người ta phải dụi mắt nhìn lại, chính là Kobayakawa-senpai, đang ngồi đó trong bộ vest. Anh ta không hề nhìn vào thực đơn, mà cứ như đang chờ đợi ai đó.
Sở dĩ tôi và Momose đến quán này là để theo dõi anh ta như thế này đây.
Kết quả hỏi thăm dò hôm trước cho thấy hôm nay anh ta sẽ ăn tối ở đây. Momose phán: "Quán khá cao cấp đấy, khả năng là đi ăn với hôn thê", thế là chúng tôi quyết định đến xem tình hình.
Nhưng mà... giá như được ngồi gần anh ta hơn chút nữa... Tôi cựa quậy, định nhích ghế về phía Kobayakawa-senpai, nhưng...
"Anh cứ nhấp nhổm quá đấy."
Momose nhắc nhở bằng giọng trầm thấp.
"Bình tĩnh lại chút xem nào."
"Không nhưng mà... anh muốn quan sát động tĩnh của anh ta..."
Tôi hắng giọng trả lời.
"Biết đâu lại có manh mối điều tra ở đó thì sao...?"
Trước đây, việc quan sát đối tượng chủ yếu là việc của Momose. Tôi chỉ đi theo và ghi chép lại nếu có gì cần thiết. Nhưng lần này tôi không muốn phó mặc hết cho cô nhóc. Nếu là vì Kyoujigaya-san, tôi muốn làm tất cả những gì có thể trong khả năng của mình.
"Thì đúng là vậy."
Momose khẽ thở hắt ra.
"Nhưng vì anh đang làm những việc bình thường không làm nên cử động mất tự nhiên lắm. Họ sẽ nghi ngờ đấy."
"A, thật á..."
"Vâng. Cử chỉ rất đáng ngờ. Sai một ly là thành kẻ biến thái ngay."
"Đến mức đó cơ á!?"
Trong lúc nói chuyện thì đã mười lăm phút trôi qua kể từ khi vào quán, tiếng chuông từ cửa ra vào vang lên.
Nhân viên ra tiếp đón, loáng thoáng nghe tiếng trao đổi. Từ chỗ tôi không nhìn thấy nhưng nghe được câu "Mời đi lối này, bàn cạnh cửa sổ ạ".
Cạnh cửa sổ... là bàn của Kobayakawa-senpai.
Một lát sau, tiếng bước chân từ cửa tiến lại gần. Nghe tiếng cộc cộc thì... chắc là đi giày cao gót.
Tiếng bước chân đi qua bàn chúng tôi, và đúng như dự đoán, hướng về phía Kobayakawa-senpai. Lúc đó, tôi ngẩng mặt lên định xác nhận diện mạo chủ nhân tiếng bước chân thì... tôi hơi bất ngờ.
Dáng người cao ráo so với phụ nữ, tay chân dài như người mẫu, thân hình mảnh mai.
Dù chỉ nhìn thấy chút góc nghiêng và chủ yếu là bóng lưng, nhưng vẫn có thể nhận ra ngay khí chất của một mỹ nhân đang tiến lại gần bàn của Kobayakawa-senpai. Mái tóc dài màu nâu được chăm sóc kỹ lưỡng, trang phục trang nhã cực kỳ phù hợp với nhà hàng này.
Chắc là cô ta có dùng nước hoa, một mùi hương quyến rũ tựa như hoa cỏ lại vừa giống mùi hương trầm thoang thoảng bay theo bước chân cô ta.
Tuy nhiên, điều đáng chú ý nhất là dù đã vào trong quán, cô ta vẫn đội mũ sụp xuống che kín mặt, đeo kính râm và quấn khăn len che kín miệng.
...Người nổi tiếng sao?
Theo phản xạ, tôi hiểu ra ngay.
Một mỹ nhân phải giấu mặt khi hành động. Trông y hệt mấy người nổi tiếng đang đi vi hành bị tuần san chụp trộm vậy.
Chắc chắn cô gái này làm công việc gì đó phải xuất hiện trước công chúng. Người mẫu, diễn viên, hay phát thanh viên chẳng hạn.

...Tôi tò mò không biết Kyoujigaya-san sẽ nghĩ gì. Nếu người cướp mất người yêu mình là một người nổi tiếng... liệu cô ấy có thấy cay cú không? Hay là cô ấy sẽ bỏ cuộc vì nghĩ đối thủ như vậy thì đành chịu...?
Chào hỏi Kobayakawa-senpai vài câu rồi ngồi xuống, cô gái mới cởi mũ và khăn quàng đưa cho nhân viên. Tiếp đó, cô ta tháo kính râm đặt nhẹ lên bàn. Cơ hội đây rồi! Tôi định dốc toàn lực nhìn trộm mặt nhưng... do cô ta ngồi quay lưng về phía này nên tôi không thể nào quan sát rõ dung nhan được. Họ vừa xem thực đơn vừa bắt đầu nói chuyện gì đó.
"...Khỉ thật, không thấy mặt. Momose có thấy không?"
Vừa nhìn xuống thực đơn trên tay, tôi vừa hỏi.
"Không ạ."
"Đúng không, có vẻ không muốn người xung quanh thấy mặt. Chắc chắn là người nổi tiếng rồi... cô ta ấy."
"Người nổi tiếng ạ?"
"Ừ, chắc chắn là vậy."
Thấy tôi gật đầu, Momose cũng liếc nhìn trộm cô ta rồi vò đầu thật mạnh.
Nhưng mà... phán đoán của Momose rằng đây có thể là bữa ăn với hôn thê có vẻ trúng phóc. Trông họ thân thiết nhưng vẫn giữ khoảng cách chừng mực, mối quan hệ đó chắc chắn không đơn thuần là "bạn bè" hay "họ hàng". Một người phụ nữ trạc tuổi, không phải bạn cũng chẳng phải họ hàng. Lại còn ăn tối riêng ở một nhà hàng cao cấp thế này... thì chắc chắn phải có mối quan hệ đặc biệt nào đó.
Sau khi xem thực đơn một lúc, Kobayakawa-senpai gọi nhân viên và gọi món đặc sản của quán là suất ăn theo trình tự (course menu).
Tôi và Momose hội ý nhanh rồi cũng gọi y hệt. Giá cả đắt đến mức muốn rớt hàm nhưng chẳng biết gọi gì khác, với lại tôi cũng xác định tốn kém khi bước vào đây rồi. Momose thì có vẻ cũng muốn đến quán này từ trước.
Trong lúc chờ món, tôi quan sát hai người họ nói chuyện. Kobayakawa-senpai thi thoảng lại cười, còn cô gái kia thì điềm tĩnh đáp lời. Do họ nói nhỏ nên không nghe rõ nội dung, nhưng có vẻ cuộc trò chuyện khá rôm rả.
"Trông có vẻ... vui ghê nhỉ..."
Tôi hạ giọng, cố gắng chỉ để Momose nghe thấy.
"Mới hôm nọ còn hẹn hò với Kyoujigaya-san, còn khóc lóc bảo không muốn chia tay... Thế mà nhìn quan hệ có vẻ tốt phết."
Bạn gái cũ là Kyoujigaya-san giờ vẫn đang đau khổ nhường ấy. Vậy mà Kobayakawa-senpai lại nở nụ cười hiền hậu đó... sao nhỉ, cảm giác cứ bạc bẽo thế nào ấy.
Thế nhưng...
"Chuyện đó là đương nhiên."
Momose trả lời mà không thèm nhìn về phía tôi, giọng lạnh lùng hơn mọi khi.
"Đã là hôn thê do gia đình quyết định thì Kobayakawa-senpai không thể đối xử thô lỗ với cô ấy được. Anh ấy của hiện tại đang gánh vác thể diện của cả gia tộc mà."
"...Ra là vậy."
Tôi khoanh tay gật gù. Sinh ra trong danh gia vọng tộc cũng khổ thật, phải để ý đủ thứ chuyện...
"Cơ mà Momose, em rành mấy vụ này ghê nhỉ. Mấy cái thể diện này nọ, anh chẳng tưởng tượng nổi đâu."
"Thông tin từ truyện tranh thiếu nữ đấy ạ."
Momose vò đầu một cách thô bạo lạ thường.
"Mấy tình huống yêu đương với con nhà giàu thế này nhan nhản trong đó mà."
"À, ra là thế..."
Hiểu rồi.
Cơ mà sao nhỉ... Hôm nay Momose vò đầu có vẻ dữ dội quá. Động tác thô bạo, tần suất lại nhiều. Có chuyện gì không vừa ý chăng...?
Đúng lúc đó, nhân viên bưng đĩa thức ăn từ trong bếp đi ra. Đồ ăn tới rồi.
Thú thật, đây là lần đầu tôi ăn cái gọi là "suất ăn theo trình tự" này. Nói đúng hơn là tôi hầu như chưa từng ăn đồ Pháp bao giờ. Do đó, tôi tịt mít không biết mấy món được dọn ra lần lượt từ đây được làm từ nguyên liệu gì, nêm nếm ra sao... nhưng tôi sẽ tạm giải thích lần lượt theo những gì được dọn ra. Bằng cách tận dụng hết vốn từ nghèo nàn của mình.
Món khai vị? Một cái gì đó rưới sốt màu kem.
Theo lời nhân viên phục vụ thì là "Ravioli nhân nấm truffle xay nhuyễn".
Tôi chả hiểu Ravioli là cái quái gì, nhưng cái sốt vị như hạt dẻ ngon tuyệt.
Cũng là khai vị? Rau củ và thịt tôm đông lại thành khối.
Tên món là "Terrine".
Sốt có mùi như cầu gai, ăn rất ngon.
Gan ngỗng đặt trên rau củ.
Tên đúng như thế luôn: "Gan ngỗng áp chảo kèm củ cải".
Lần đầu tiên tôi ăn gan ngỗng, vị béo ngậy, ngon.
Món cá áp chảo gì đó.
Nghe bảo là "Cá vược áp chảo hương húng quế".
Mùi húng quế rất hợp với vị thanh của cá thịt trắng, ngon.
Món chính? Thịt bò miếng lớn sốt vang đỏ.
Là "Thịt bò phi lê kiểu Rossini".
Sốt có vị khá "người lớn", thơm mùi nấm truffle, ngon.
Tráng miệng. Chọn món bánh yêu thích trên xe đẩy.
Tôi chọn bánh socola. Ngọt vừa phải, rất hợp sau khi ăn nhiều món, ngon.
Tiện thể, Momose ăn bánh tart mâm xôi. Trông cũng ngon.
Kết luận: Tất cả đều ngon chết đi được.
Không, thật sự là ngon đến mức kinh ngạc. Dù giải thích nghe thật thảm hại, nhưng thú thật tôi đã xúc động đậy. Dù trong lòng có nghĩ "Đành chịu thôi nhưng đau ví quá..." nhưng được ăn những món chất lượng thế này thì không hề hối hận chút nào.
Làm sao đây, tôi sắp thức tỉnh tâm hồn ăn uống sành điệu mất rồi.
Dù lượng thức ăn khá nhiều nhưng Momose cũng chén sạch sành sanh.
"Ngon thật đấy."
Cô nhóc vừa lau miệng vừa nói.
Nhưng mà... Kobayakawa-senpai và cô gái kia có vẻ đã quen với những món ăn đẳng cấp này rồi hay sao mà chẳng hề tỏ ra cảm kích hay ngạc nhiên về hương vị, họ cứ thản nhiên ăn như chuyện thường ngày. Cô gái kia thậm chí còn bỏ thừa một ít món cá nữa chứ.
Không thể tin nổi... ngon thế cơ mà.
Rồi tôi nhận ra thêm một điểm nữa.
Rõ ràng là gọi cùng một suất, nhưng thực đơn mang ra cho chúng tôi và bên bàn Kobayakawa-senpai lại có chút khác biệt.
Đầu tiên là món thứ nhất, khác với món Ravioli của bên này, bên kia được phục vụ bánh mì Pháp và thứ gì đó giống kem để phết lên. Rồi đến món thịt chính. Khác với món kiểu Rossini bên này, bên kia là một loại thịt gì đó không phải bò, được bọc trong vỏ bánh pie.
"Này, cái vụ thực đơn của chúng mình với các tiền bối khác nhau là sao nhỉ..."
Vừa uống cà phê sau bữa ăn, tôi vừa để ý bàn bên kia và nói.
"Hay là kiểu khách quen thì được phục vụ thực đơn đặc biệt nhỉ... Nhìn qua thì cảm giác đồ bên đó cao cấp hơn bên mình một chút."
"Cũng có thể lắm."
Momose gật đầu.
"Đúng không. ...Hay là họ có mục đích kiểu muốn được viết lên blog chẳng hạn?"
Tôi vuốt cằm suy nghĩ.
Nếu được người nổi tiếng giới thiệu quán thì có thể kỳ vọng vào việc tăng độ nhận diện và hiệu quả quảng cáo. Nếu cô gái đó thực sự là người có tên tuổi, thì việc thay đổi thực đơn một chút cũng sẽ đem lại lợi nhuận đủ bù đắp dư sức. Nghĩ vậy thì việc nhà hàng đối xử đặc biệt với họ cũng là chuyện tự nhiên.
Ừm... đúng là vậy rồi. Mọi thứ đều logic.
Cô gái đó là người khá nổi tiếng, đến mức nhà hàng có thể kỳ vọng vào hiệu quả quảng cáo.
Sau khi ăn xong, họ trò chuyện một lúc rồi đứng dậy, cùng nhau rời khỏi quán. Tôi cứ đinh ninh đây là cơ hội duy nhất để nhìn mặt cô gái đó nhưng... cô ta che chắn kỹ hơn tôi tưởng, đến góc nghiêng cũng chẳng nhìn được. Thứ duy nhất tôi nhận biết được chỉ là mùi hương như hoa cỏ lúc nãy lại thoang thoảng bay qua.
Ra khỏi quán, tôi vừa đi bộ về nhà vừa bắt chuyện với Momose bên cạnh.
"Chà, tiến triển thế này cũng tạm ổn nhỉ. Hôn thê là một chị gái xinh đẹp nổi tiếng, tính cách có vẻ trầm tĩnh. Dáng cao, ăn mặc sành điệu, xét việc cố che giấu khuôn mặt thì chắc là người có tên tuổi lắm đây. Quan hệ với Kobayakawa-senpai thì hiện tại ở mức có thể cười nói vui vẻ... nhỉ."
"Đúng vậy."
Momose gật đầu.
"Giá mà biết được tên tuổi cụ thể, công việc hay công ty quản lý thì tốt... cơ mà cái đó để điều tra sau vậy. Nhưng mà..."
Nói đến đây, tôi khẽ thở dài.
"Thú thật anh hơi sốc."
"Về chuyện gì?"
"À thì, cái không khí của Kobayakawa-senpai ấy."
Momose vò rối mái tóc.
"Nói sao nhỉ, đúng là biết anh ấy buộc phải cư xử như vậy với hôn thê do gia đình sắp đặt... nhưng anh nghĩ, đáng lẽ phải thoáng thấy chút gì đó gọi là tình cảm hay sự lưu luyến dành cho Kyoujigaya-san chứ. Kiểu như nếu thực sự yêu thì nó phải toát ra ngoài ấy."
Ở trong quán tầm hai tiếng đồng hồ. Do vị trí ngồi nên tôi luôn nhìn thấy mặt Kobayakawa-senpai, nhưng anh ấy lúc nào cũng giữ vẻ mặt điềm tĩnh, thi thoảng chỉ cười nhẹ nhàng. Không hề cảm nhận được nỗi bi ai của một người vừa trải qua cuộc chia ly bi kịch với người yêu vài ngày trước.
"Thế nên anh thấy cứ bạc bẽo thế nào ấy."
Kyoujigaya-san giờ vẫn đang đau khổ đến thế. Đau lòng đến mức phải nhờ chúng tôi điều tra về anh ấy sau khi chia tay. Thế nên dù chỉ một chút thôi cũng được, tôi muốn thấy anh ấy cũng để lộ ra nỗi đau khổ tương tự...
Chỉ là,
"Vậy sao."
Tôi nói tràng giang đại hải thế mà Momose chỉ đáp lại vỏn vẹn hai chữ.
Cô nhóc chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, cứ đi phăm phăm về nhà nhanh hơn mọi khi. Cái gì vậy trời. Bình thường thì ít ra cũng phải đồng tình hay phản bác lịch sự hơn chút chứ...
...Quả nhiên là đang dỗi rồi.
Cái cách vò đầu thô bạo cũng thế, nghĩ lại thì từ lúc nhận ủy thác này cô nhóc trầm tính lạ thường. Phản ứng thì nhạt nhẽo, cũng ít khi chủ động bắt chuyện. Vốn dĩ đã ít nói rồi nhưng...
Sao thế nhỉ, tại tôi à...?
~*~
Đi bộ trên đường phố Sapporo được mười mấy phút. Chúng tôi đi qua công viên Odori và đến trước một cửa hàng bách hóa lâu đời.
Đối tượng theo dõi nãy giờ cứ đi một mạch bỗng giảm tốc độ, nhìn quanh những người đang đứng gần tòa nhà. Có vẻ như đang tìm ai đó.
"...Hẹn gặp ai đó chăng?"
Tôi thử hỏi Momose.
"Có vẻ định gặp ai đó ở đây."
...Vẫn không có phản ứng gì. Mà thôi, tôi cũng chẳng mong đợi câu trả lời.
Có vẻ không tìm thấy người cần gặp, đối tượng quay lưng lại với tòa nhà và đứng im tại chỗ. Trời lạnh thế này mà không vào quán nào, chứng tỏ cô ta đoán là người hẹn sẽ tới ngay thôi. Chúng tôi cũng làm theo, dừng lại bên vệ đường giả vờ như đang đợi người.
Tôi liếc nhìn Momose bên cạnh. Cô nhóc vẫn co ro vì lạnh, mắt dán chặt vào người phụ nữ kia.
...Nhỏ này liệu có đọc được đối tượng đang hẹn gặp ai không nhỉ.
Thú thật, tôi vẫn chưa hiểu lắm. Tôi không nắm bắt được Momose - người đề xuất vụ theo dõi này - đang nghĩ gì và đã tính toán đến đâu. Đến giờ phút này vẫn chưa có gì khiến tôi cảm thấy "cuộc điều tra đã tiến triển lớn" cả...
Tuy nhiên, đã cất công lôi nhau ra tận Sapporo thế này thì không thể có chuyện hoàn toàn không có manh mối hay ý tưởng gì được.
Tôi nhớ lại quá trình điều tra một lần nữa.
Liệu có chi tiết nào... có thể trở thành gợi ý không nhỉ...
~*~
Ba ngày trước.
Một ngày sau buổi theo dõi tại nhà hàng. Sau giờ học.
"Hôm qua, anh đã bám theo Kobayakawa-senpai tới một nhà hàng để thám thính đấy."
Tôi bắt chuyện với Kyoujigaya-san ở một góc lớp học, bắt đầu câu chuyện khi những học sinh xung quanh đang rục rịch chuẩn bị ra về. Tôi cố gắng hạ thấp giọng nhất có thể để đề phòng người ngoài nghe thấy.
"Anh cũng nắm được sơ sơ bầu không khí của người vị hôn thê đó rồi. Cảm giác cuộc điều tra lần này sẽ diễn ra khá suôn sẻ."
"Vậy sao... Cậu đã đi theo dõi đến mức đó rồi ư..."
Kyoujigaya-san gật đầu, trên gương mặt thoáng nét áy náy.
"Cảm ơn cậu, thật sự..."
"Không không, chuyện nhỏ ấy mà. Chỉ là anh chưa tìm ra danh tính chi tiết của cô hôn thê đó, nên sẽ cần điều tra thêm chút nữa về mảng này. Chắc sẽ không tốn nhiều thời gian đâu, cậu ráng chờ nhé."
...Đây là lần đầu tiên tôi kể về tiến độ điều tra cho thân chủ theo cách này.
Trước giờ, chúng tôi luôn đợi đến khi mọi thứ sáng tỏ hoàn toàn mới tổ chức buổi báo cáo, và bản thân Momose cũng chẳng mặn mà gì với việc tiết lộ cho khách hàng bất cứ điều gì ngoài những sự thật đã được xác định.
Chà, nghĩ cũng là lẽ đương nhiên. Nếu lỡ nói ra điều gì đó rồi sau này mọi chuyện lại đảo chiều hoàn toàn thì tệ lắm. Vốn dĩ về cơ bản thì sau khi nhận yêu cầu, chúng tôi cũng không gặp lại khách hàng cho đến lúc báo cáo kết quả.
Tuy nhiên, với yêu cầu lần này thì chắc sẽ không có mấy màn "lật kèo" đó đâu. Thân chủ lại là bạn tôi. Việc thông báo tình hình hiện tại để giúp tâm trạng cô ấy nhẹ nhõm hơn dù chỉ một chút chắc chắn không phải là điều xấu.
Thực tế, có vẻ Kyoujigaya-san cũng tò mò về chuyện đó.
"Tớ hiểu rồi. Nhân tiện, cậu đã đến nhà hàng nào thế?"
Cô ấy nghiêng đầu hỏi.
"À, ừm, là một nhà hàng Pháp ở phía Hanazono ấy mà... Cậu biết không?"
"Nếu là nhà hàng Pháp ở Hanazono, chắc chắn là 'Chez Hara' rồi. Người nhà Kobayakawa có vẻ ai cũng thích chỗ đó..."
"Đúng đúng, chính là chỗ đó."
Quả nhiên cô ấy biết nhỉ... Có khi Kyoujigaya-san cũng từng đến đó cùng Kobayakawa-senpai rồi.
Ngay khi tôi định hỏi tiếp: "Trong số người quen của Kobayakawa-senpai có cô gái nào là người nổi tiếng không?", thì...
"Nào, giờ thì tất cả cùng đi karaoke thôi!"
Từ giữa lớp học, một giọng nói vang lên.
"Sắp tới lúc mọi người bắt đầu ôn thi rồi đúng không? Thế nên trước đó phải chơi một bữa để lấy khí thế chứ!"
Nhìn sang, tôi thấy một nữ sinh tóc ngắn với dáng người thể thao, boyish đang đứng dậy khỏi chỗ ngồi và hô hào đám đông.
Đó là Nishio Rin.
Bạn thân của Kyoujigaya-san, và là một trong số ít người biết chuyện cô ấy thất tình.
Đáp lại lời kêu gọi của Nishio-san, vài nam nữ sinh giơ tay hưởng ứng: "A, đi chứ đi chứ!", "Tớ cũng muốn tham gia, được không?".
"Tất nhiên là được rồi! Này, cả Kashiwagi, Arai với Fumi cũng đi đi! Shiina lát nữa hát lại bài tủ đó nhé!"
Cô ấy tiếp tục rủ rê mọi người xung quanh không chút ngại ngần. Và theo đà đó, Nishio-san chạy lon ton về phía này.
"Cả Mao và Nonomura cũng đi luôn nhé!"
Dạo gần đây, ngày nào sau giờ học Nishio-san cũng tìm cách rủ Kyoujigaya-san đi chơi.
Hễ có dịp là cô ấy lại sán lại gần Kyoujigaya-san, bắt đầu mấy câu chuyện tào lao, rồi rủ đi uống trà hay hát karaoke. Vốn dĩ hai người họ đã thân thiết, nhưng việc thường xuyên cùng nhau ra ngoài thế này thực sự chỉ mới bắt đầu gần đây thôi, chính xác là từ sau khi Kyoujigaya-san bị đá.
Nên chắc chắn đây là... sự quan tâm theo cách riêng của cô ấy.
Một sự quan tâm hết mình để vực dậy tinh thần cho cô bạn thân vừa thất tình.
"Ừm, đi cũng được thôi... nhưng dạo này mình cứ chơi bời suốt thế này, cảm giác sao ấy."
Kyoujigaya-san nói, đôi lông mày nhíu lại vẻ bất an.
"Rin này, bài kiểm tra giữa kỳ cậu cũng suýt soát bị điểm liệt còn gì?"
"Được mà được mà! Nói thật là tớ vứt chuyện học hành sang một bên rồi!"
"Đừng có nói mấy câu như thế chứ! Mà thôi, tớ đi cũng được..."
"Chốt đơn! Vậy là Mao tham gia nhé!"
Nishio-san nở nụ cười rạng rỡ. Nhưng rồi, vẻ mặt cô ấy chợt như nhận ra điều gì, nụ cười đó pha lẫn chút tinh quái khi cô nói tiếp.
"A, nhưng mà vào quán thì đừng có gọi mấy món 'khắm' như mấy ông già nữa nhé? Mang tiếng là nữ sinh cấp ba thì gọi cái gì dễ thương chút đi!"
"...Kyoujigaya-san thích mấy món ăn kiểu ông già sao!?"
Trước thông tin đầy bất ngờ đó, tôi buột miệng hỏi lại.
"Anh không nghĩ cậu có hình tượng đó đấy..."
Nếu phải nói thì ấn tượng về Kyoujigaya-san hợp với mấy món Nhật cách tân thanh cảnh hơn. Bảo là "kiểu ông già", cụ thể là cô ấy thích món gì nhỉ...
"Đúng đúng, nhìn thế thôi chứ sở thích ăn uống của cậu ấy lạ lắm! Hôm nọ đi karaoke cũng thế, trong khi tớ gọi khoai tây chiên thì cậu ấy lại gọi mực một nắng."
"Thật á!? Hoàn toàn là mồi nhắm rượu rồi còn gì!"
"Đúng khôôông!"
Nói rồi, Nishio-san cười lớn.
"Ngoài ra còn thích mấy món như bạch quả hay wasabi ngâm nữa cơ. Tuần trước đi ăn chung, dù tớ không chịu được mấy món nặng mùi mà cậu ấy lại bắt đầu gọi bánh mì bơ tỏi... Đã thế còn đây nữa này."
Nói đoạn, cô ấy lấy điện thoại từ trong túi ra, thao tác một lúc rồi chìa màn hình về phía này. Trên đó hiển thị hình ảnh... Kyoujigaya-san đang gặm mực khô ngay trong lớp học, khiến tôi suýt phì cười.
"Cậu ấy còn mang theo mực khô thay cho đồ ăn vặt nữa chứ!"
"Biết làm sao được! Tớ thích mà!"
Kyoujigaya-san nãy giờ im lặng liền lên tiếng phản đối.
"Rồi Rin cũng sẽ hiểu thôi! Cái thú vui thưởng thức đồ ăn của người trưởng thành ấy!"
"Có hiểu thì tớ cũng không mang mực khô đến trường đâu nhé!"
Tiếng cười rộ lên từ những học sinh xung quanh. Thật tình, màn đối đáp của hai người này cứ như diễn hài Manzai ấy nhỉ.
...Và rồi, tôi chợt nhận ra.
Từ lúc nào, nỗi buồn đã tan biến khỏi gương mặt Kyoujigaya-san. Nét u sầu vương vấn mới lúc nãy thôi, giờ đã không còn thấy đâu nữa.
"Maa~ nhưng mà, biết đâu chừng hai mươi năm nữa thực sự tớ cũng sẽ thích mấy món đó không chừng..."
Nishio-san nheo mắt cười nhẹ. Rồi cô ấy...
"Nếu lúc đó đến, mong là tớ vẫn có thể đi ăn cùng Mao như thế này thì tốt biết mấy."
Nói rồi, cô ấy dành cho Kyoujigaya-san một nụ cười dịu dàng.
"...Phải ha. Chuyện đó nghe cũng vui đấy."
Hạ giọng xuống một chút, Kyoujigaya-san mỉm cười, thoáng vẻ đượm buồn.
"Tuy cũng có chuyện buồn... nhưng khi nghĩ rằng một tương lai như thế đang chờ đợi, tớ lại thấy phấn chấn lên một chút."
...Thật sự, có Nishio-san ở bên cạnh tốt quá.
Tất nhiên, dù cô ấy có cố gắng đến đâu thì nỗi buồn của Kyoujigaya-san cũng không thể hoàn toàn biến mất. Sự thật rằng cô ấy bị đá là điều không gì thay đổi được. Dẫu vậy, sự tồn tại của người bạn thân là Nishio-san, cùng những quan tâm tinh tế của cô ấy, chắc chắn đang là chỗ dựa lớn cho Kyoujigaya-san.
"Thế, Nonomura cũng đi chứ?"
Có vẻ xúc động trước lời của Kyoujigaya-san, Nishio-san nhìn về phía tôi với vẻ mặt như sắp khóc.
"Nếu cậu bận thì thôi vậy."
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía này. Tôi định ừ một tiếng, nhưng rồi...
"...À, tớ thì hơi khó rồi."
Vào phút chót, tôi lắc đầu.
"Tớ có chút việc bận sau đây ấy mà."
Thú thật thì tôi cũng muốn đi hát karaoke lắm. Tôi muốn nhìn thấy Kyoujigaya-san vui vẻ, dù chỉ một chút, và gác chuyện đó sang một bên thì chắc chắn đó sẽ là khoảng thời gian vui vẻ.
Chỉ là, việc tôi cần làm bây giờ là điều tra.
Theo một cách khác với Nishio-san, tôi muốn cứu rỗi trái tim của Kyoujigaya-san.
"Vậy à, tiếc thế."
"Xin lỗi nhé, lần sau lại rủ tớ nha!"
"Ừm! Vậy nhé!"
Nishio-san và Kyoujigaya-san vẫy tay chào rồi rời đi. Hai người họ cùng vài người bạn cùng lớp khác huyên náo bước ra khỏi phòng học.
Nào, giờ mình cũng đến phòng sinh hoạt câu lạc bộ thôi. Tôi vừa định bước đi thì...
"...Hửm?"
Tôi nhận ra có một chiếc dây đeo điện thoại nhỏ nằm dưới chân.
Nhặt lên, tôi chăm chú ngắm nghía nó. Một chiếc dây đeo có gắn charm hình bông hoa nhỏ cuộn lại như quả cầu. Cái này hình như là... của Nishio-san. Tôi từng thấy vài lần vật này treo lủng lẳng trên chiếc điện thoại màu xanh nhạt của cô ấy. Chắc lúc nãy giơ hình ra cho tôi xem nên bị tuột rơi mất rồi.
Đuổi theo trả lại nhỉ? Tôi nghĩ vậy nhưng rồi lại đút nó vào túi. Cũng không phải vật bất ly thân như chìa khóa hay điện thoại, nên chắc cũng chẳng cần vội đến thế.
Tôi xách chiếc cặp để ở chỗ ngồi lên và rời khỏi lớp.
Tại phòng sinh hoạt, vừa kể lại cho Momose nghe chuỗi sự việc ban nãy, tôi vừa lấy chiếc dây đeo từ trong túi ra ngắm nghía. Phần dây làm bằng da, và đầu dây gắn charm hình bông hoa bằng bạc... Một thằng con trai như tôi nhận xét thì hơi kỳ, nhưng thiết kế khá là dễ thương đấy chứ. Cảm giác như đường kim mũi chỉ cũng rất tinh xảo...
"Với lại ấy, cô bạn Nishio-san đó có vẻ không chịu được món ăn nặng mùi, nhưng Kyoujigaya-san thì lại chẳng bận tâm mà gọi bánh mì bơ tỏi và..."
Vừa nói đến đó, thì...
"Senpai."
Momose cắt ngang câu chuyện.
"Hửm?"
"Đó chẳng phải là dây đeo của 'Daphne' sao?"
"...A, cái này hả?"
Tôi giơ chiếc dây đeo lên cho cô xem.
"Sao thế ạ? Đâu phải đồ của anh đúng không?"
"Lúc nãy Nishio-san đánh rơi đấy mà. Mà cái này là hàng hiệu nổi tiếng lắm hả?"
"Không."
Momose lắc đầu.
"'Daphne' là một thương hiệu mới thành lập gần đây, thực sự rất nhỏ. Chắc ở mức độ mà ngay cả những người quan tâm đến thời trang cũng hầu như không biết đến. Họ dệt họa tiết hoa Thụy Hương vào tất cả các sản phẩm, nhưng ở Hokkaido không có cửa hàng, nên muốn mua thì chỉ có cách đến Tokyo thôi. Họ cũng không có cửa hàng trực tuyến nữa."
"Hê~"
Một lần nữa, tôi lại chăm chú ngắm nhìn chiếc dây đeo.
"Nishio-san, không ngờ lại cầu kỳ chuyện thời trang gớm nhỉ... Hơn nữa, nghe em nói thì có vẻ đắt tiền phết..."
Thú thật, bản thân tôi chưa từng sở hữu món đồ hiệu nào và cũng chưa bao giờ có hứng thú. Dù vậy, chiếc dây đeo này rõ ràng được chế tác rất chắc chắn đến từng chi tiết nhỏ, và về mặt thiết kế cũng cảm nhận được sự tỉ mỉ ở khắp nơi. Cất công đến tận cửa hàng ở Tokyo để mua được cái này... Nishio-san sành điệu hơn tôi nghĩ nhiều.
"Mà thôi chuyện đó cứ để đấy đã, chúng ta làm việc mình có thể làm thôi. Trước hết là phương pháp xác định danh tính người phụ nữ kia..."
Tôi cất chiếc dây đeo vào túi, đứng dậy và suy nghĩ. Cứ chìm đắm trong cảm xúc mãi cũng chẳng giải quyết được gì.
Tìm trên mạng chắc là nhanh nhất nhỉ, với điều kiện là nữ người nổi tiếng, nhà giàu, sống ở Hokkaido. Chắc cũng khoanh vùng được kha khá ứng viên, và nếu may mắn thì có thể tìm ra trúng phóc kiểu "Chính là người này!" cũng nên.
Vừa nghĩ đến đó, thì...
"Đi theo dõi thôi."
Momose đột nhiên buông một câu.
"...Hả? Lại theo dõi Kobayakawa-senpai nữa á?"
"Không."
Lắc đầu, cô ấy không hề đổi sắc mặt, bằng giọng điệu như thể đó là điều hiển nhiên, cô tuyên bố dứt khoát:
"Chúng ta sẽ theo dõi Nishio-san."
~*~
Đã mười phút trôi qua kể từ khi chúng tôi đứng lại trước cửa trung tâm thương mại.
Nhiệt độ đã giảm sâu hơn lúc nãy, trời lạnh đến mức tuyết có thể rơi bất cứ lúc nào. Nhắc mới nhớ, năm nay vẫn chưa có tuyết đầu mùa nhỉ... Hình như năm ngoái, năm kia tuyết rơi đúng vào tầm này, nên chắc năm nay cũng sắp rồi...
Chợt nhìn sang bên cạnh, Momose đang co ro tấm thân nhỏ bé, cố gắng chống chọi với cái lạnh. Mái tóc rối bù từ lúc nào, giờ trông cứ như một món đồ chống lạnh nho nhỏ vậy.
Chỉ là, vẻ mặt cô ấy vẫn cau có như mọi khi, và đến nước này thì quả thật tôi thấy lo lắng.
"...Này. Sao thế Momose... Dạo này em cứ khó ở thế nào ấy?"
Cuối cùng tôi cũng mở lời.
"Cảm giác em ít nói hơn bình thường. Có mở miệng cũng chỉ một hai câu. Rõ ràng là lạ lắm."
Momose im lặng.
"Nếu anh làm gì phật ý em thì anh xin lỗi, nhưng em không nói thì anh cũng chẳng biết được đâu..."
Cô ấy đặt tay lên cằm suy nghĩ, rồi...
"Cũng không hẳn là phật ý, nhưng mà..."
Cô nói trong khi vẫn cụp mắt xuống.
"Thái độ của Senpai đối với vụ lần này, tôi thấy có vấn đề."
"...Hả?"
...Thái độ? Đối với cuộc điều tra á?
Nghĩa là sao.
Lần này tôi đã tham gia điều tra tích cực hơn bao giờ hết. Đó chẳng phải là điều Momose mong muốn sao, và lẽ ra tôi không đáng bị chỉ trích mới phải. Vậy mà con bé này, rốt cuộc là không vừa mắt cái gì chứ?
"Việc anh có hứng thú làm tôi rất vui. Việc anh chủ động suy nghĩ để thúc đẩy cuộc điều tra cũng giúp ích rất nhiều. Nhưng..."
Nói rồi, Momose ngước nhìn về phía tôi.
"Lần này Senpai hoàn toàn nghiêng về phía thân chủ rồi."
Tim tôi giật thót một cái.
"Lúc nào tôi cũng nói là đừng đưa cảm xúc cá nhân vào, nhưng lần này anh đã vượt quá giới hạn đó rồi. Hoàn toàn là thiên vị."
"..."
"Cái hôm điều tra ở nhà hàng, anh đã nói là thái độ của Kobayakawa-senpai 'không thể chấp nhận được', đúng không? Không phải là cảm thấy kỳ lạ hay thấy có gì đó sai sai, mà là 'không chấp nhận được'. Tôi không nói là không hiểu cảm xúc đó. Khi bạn bè thất tình đau khổ, giữ lập trường trung lập là rất khó. Dù vậy, Kyoujigaya-san đã gửi yêu cầu điều tra cho thám tử. Cô ấy đến phòng CLB với tư cách là người ủy thác chứ không phải bạn của Senpai. Nếu vậy, việc có những cảm nhận như thế đối với đối tượng điều tra là rất nguy hiểm."
Momose đưa mắt nhìn về phía trước trở lại.
"Không chỉ có thế. Hôm nọ Senpai đã kể về tiến độ điều tra cho Kyoujigaya-san nhỉ? Chuyện đó cũng là vấn đề. Tiết lộ thông tin cho thân chủ trước khi sự thật được xác định chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cả. Hơn nữa, Senpai còn phản đối buổi theo dõi hôm nay, phản đối việc điều tra Nishio-san. Chỉ với lý do đơn giản cô ấy là người quen của anh."
Bị nói trúng tim đen, tôi liếc nhìn về phía đối tượng đang bị theo dõi.
Ở đó, cô ấy, Nishio Rin đang đứng co ro, đôi lông mày nhíu lại vì lạnh, nhưng trên mặt vẫn thoáng nét vui vẻ.
Quả thật, hôm Momose đề xuất theo dõi Nishio-san, tôi đã từ chối. Tôi tuyệt đối không muốn lén lút điều tra người quen chút nào, và cũng chẳng hiểu theo dõi cô ấy thì có ý nghĩa gì. Chỉ là, giọng điệu của Momose mang sắc thái không cho phép phản đối, và có cảm giác nếu tôi từ chối thì cô ấy sẽ tự mình đi, nên rốt cuộc hôm nay tôi mới có mặt ở đây.
"Tất cả những hành động đó đều xuất phát từ cảm xúc cá nhân của Senpai. Với tư cách là thám tử, đó là thái độ không thể chấp nhận được. Điều đó, tôi ghét."
...Tôi nghĩ Momose nói đúng.
Đúng là những lời nói và hành động mà cô ấy liệt kê đều do ý chí cá nhân tôi quyết định. Là những lựa chọn gạt bỏ lập trường của một thám tử. Về điểm này, tôi không có ý định phản bác.
Chỉ là... điều đó có gì xấu chứ.
Cứ cho là tôi đang thiên vị Kyoujigaya-san đi, thì cầu mong cho bạn mình hạnh phúc có gì là xấu? Cầu nguyện cho cô ấy không phải chịu đau khổ thì có gì là sai lầm?
Hơn nữa, việc tôi phản đối buổi theo dõi lần này cũng không phải chỉ vì lý do Nishio-san là người quen.
Nghĩ thế nào thì cũng là vô ích mà thôi.
Cất công đi hỏi thăm, nắm được thông tin cô ấy đi Sapporo hôm nay, rồi đuổi theo đến tận đây... nhưng cô ấy làm sao có thể liên quan đến vụ điều tra lần này được chứ.
Đúng là Nishio-san có vẻ cũng quen biết với Kobayakawa-senpai. Nhưng đó cũng chỉ là khoảng cách vi diệu kiểu "bạn thân của người yêu" hay "bạn thân của người yêu bạn thân" thôi, và vốn dĩ Nishio-san là bạn thân của Kyoujigaya-san mà.
Cô ấy quan tâm đến Kyoujigaya-san như thế, làm đủ mọi cách để an ủi cô ấy dù chỉ một chút. Làm gì có chuyện cần phải điều tra chứ.
Nên là, hành động của tôi chắc chắn không sai.
Và, ngay lúc đó.
"...Để em đợi lâu rồi."
Một giọng nam vang lên từ phía Nishio-san.
Tôi đưa mắt nhìn sang, và dáng vẻ của nhân vật vừa xuất hiện khiến tôi suýt ngừng thở.
"Đợi có lâu không?"
"Không, em cũng vừa mới tới thôi."
"Vậy à. Thế thì tốt rồi."
Người vừa gật đầu nói câu đó là một thiếu niên tuấn tú, dáng người mảnh khảnh, khoác trên mình bộ trang phục đắt tiền.
Là Kobayakawa-senpai.
"Vậy mình đi ăn nhé. Quán ăn ấy, chọn chỗ ở tầng trên tòa nhà này được không?"
"Vâng, được ạ."
Nói rồi, Nishio-san cũng gật đầu.
Trên môi cô ấy nở nụ cười y hệt như nụ cười đã dành cho Kyoujigaya-san trong lớp học hôm nọ.
Tại sao?
Tại sao hai người họ lại gặp nhau ở nơi thế này?
Tôi không hiểu. Hoàn toàn không hiểu gì cả.

"Vậy, đi thôi."
"Vâng."
"Senpai."
Momose giật gấu áo tôi khi tôi đang đứng chết trân.
"Đi thôi, hai người họ đi mất bây giờ."
Nhìn theo hướng đó, họ đang chuẩn bị bước vào trong tòa nhà. Cảm giác buồn nôn dâng lên cùng với "dự cảm tồi tệ nhất" đang nổ tung trong đầu, tôi loạng choạng bước đi khi bị Momose kéo tay.
Bữa ăn tại nhà hàng kết thúc trong khoảng một giờ. Do bị xếp vào bàn cách xa chỗ của Nishio-san nên chúng tôi không nghe được chuyện họ nói... nhưng chỉ nhìn từ xa cũng thấy hai người họ có vẻ vô cùng thân mật. Ăn xong bữa ăn mà chẳng cảm nhận được chút mùi vị nào, tôi lại được Momose nắm tay kéo đi, bám theo nhóm Nishio-san vừa rời khỏi quán.
Ra khỏi tòa nhà, địa điểm tiếp theo hai người họ hướng tới là... một quán cà phê nhìn ra đại lộ. Chúng tôi ngồi vào bàn quầy gần đó, ngay sau khi họ ngồi xuống một góc sâu trong quán, và hai người bắt đầu trò chuyện khẽ khàng.
"Nhưng mà thật sự... ban đầu anh không nghĩ chúng ta lại trở nên thân thiết thế này đâu..."
Kobayakawa-senpai khuấy ly cappuccino bằng thìa. Nishio-san có vẻ hơi hoảng hốt:
"Này... nói chuyện đó ở đây có ổn không đấy?"
Cô trách móc, nhưng Kobayakawa-senpai chỉ cười với vẻ dư dả.
"Không sao đâu, vì chuyện này mà chúng ta đã cất công đến tận Sapporo còn gì."
"...Cũng đúng nhỉ."
Nói rồi, Nishio-san thở hắt ra. Có vẻ bớt căng thẳng hơn, cô ấy chậm rãi nhấp một ngụm cà phê.
"Đúng là em cũng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này... Lúc bố mẹ dẫn Takeru đến, em thực sự đã nghĩ thế giới này tàn rồi chứ."
"Hồi đó em khóc toáng lên thật mà ha."
"Đương nhiên rồi còn gì."
"Nhưng mà, giờ thì chúng ta cũng ra dáng vị hôn phu hôn thê rồi... tốt quá..."
...Cảm giác tuyệt vọng xâm chiếm lồng ngực tôi.
Không sai vào đâu được.
Người phụ nữ tôi thấy ở nhà hàng chính là cô ấy.
Nishio-san, người bạn thân nhất của Kyoujigaya-san, chính là vị hôn thê của Kobayakawa-senpai.
Nghĩ lại thì mọi điều kiện đều khớp. Nishio-san cao và mảnh khảnh. Tôi cứ nghĩ dáng người cô ấy giống con trai, nhưng nói cách khác thì đó là "dáng người mẫu". Nếu đội tóc giả dài, đeo kính râm và quàng khăn thì hoàn toàn trở thành người phụ nữ lúc đó.
Hơn nữa, gia thế cô ấy tốt cũng không có gì lạ. Dù sao thì cô ấy cũng sở hữu món đồ hiệu chỉ mua được ở Tokyo mà.
Dẫu vậy.
Dẫu là vậy.
Đầu óc tôi không theo kịp. Tôi không thể nhận thức những gì đang diễn ra trước mắt là sự thật.
Lúc đó, Nishio-san đứng dậy nói "Em đi vệ sinh chút".
Kobayakawa-senpai lấy từ trong cặp ra một vật giống như cuốn sổ tay và bắt đầu xem.
"...Sao em biết hay vậy..."
Không thể suy nghĩ được gì, tôi hỏi Momose.
"Em... còn chưa từng gặp Nishio-san bao giờ... sao lại có thể..."
"Đầu tiên, thứ khiến tôi để ý là sự khác biệt trong thực đơn được đưa ra cho chúng ta và các senpai tại nhà hàng."
Momose trả lời.
"Lúc đó, Senpai phán đoán rằng nhà hàng kỳ vọng vào hiệu quả quảng cáo nên mới đưa ra thực đơn đặc biệt, nhưng tôi lại nghĩ khác. Chẳng phải là do họ đã 'yêu cầu thay đổi thực đơn' nên mới thế sao? Bởi lẽ, trong thực đơn đưa cho bàn chúng ta, thứ không xuất hiện ở bàn họ, tất cả đều có 'nấm truffle'. Không ít người ghét mùi hương đặc trưng đó. Thêm nữa, người phụ nữ hôm đó cũng bỏ lại món cá áp chảo phải không? Món đó cũng dùng nhiều tỏi và húng tây, mùi rất nồng. Và theo lời Senpai thì Nishio-san cũng không chịu được đồ ăn nặng mùi. Đầu tiên, tôi thấy hơi lấn cấn ở điểm chung đó."
"...Ra là vậy."
Vừa ôm cái đầu đang đau nhức, tôi vừa nói như rên rỉ.
"...Nhưng mà, đâu chỉ có thế đúng không...? Người ghét đồ ăn nặng mùi thì... thiếu gì chứ..."
"Đúng vậy."
Momose uống một ngụm cà phê.
"Đó chỉ là manh mối khởi đầu cho sự nghi ngờ thôi. Thứ khiến tôi có được sự tin chắc để đề xuất đi theo dõi chính là loại nước hoa người phụ nữ đó dùng hôm ở nhà hàng."
Nước hoa... Đúng là hôm đó, từ người phụ nữ kia tỏa ra một mùi hương ngọt ngào. Một mùi hương quyến rũ, phảng phất chút gì đó giống mùi nhang trầm.
"Thực ra mùi hương đó là mùi của một loài hoa. Ở Hokkaido ít thấy nên có thể anh không quen."
"...Hoa gì?"
"Là 'Hoa Thụy Hương'.
Câu trả lời đó giúp tôi cuối cùng cũng hiểu ra điều Momose muốn nói.
"Thụy Hương, tiếng Anh gọi là 'Daphne'. Nhân tiện, mùi hương đó rất khó tái tạo bằng hương liệu, nên trước giờ hiếm khi được dùng làm nước hoa. Tuy nhiên, gần đây trong giới làm đẹp có một chủ đề hot, đó là tin tức thương hiệu mới 'Daphne' đã thành công trong việc tái tạo hoàn hảo hương thơm hoa Thụy Hương và bắt đầu bán ra thị trường dưới dạng nước hoa. Tóm lại, khả năng cực cao loại nước hoa người phụ nữ dùng hôm đó là của 'Daphne'. Và Nishio-san cũng sở hữu một chiếc dây đeo của 'Daphne'. Tôi không nghĩ ở vùng Utaro này lại có nhiều người sở hữu món đồ của thương hiệu đó đâu. Do vậy, tôi phán đoán khả năng cao cô ấy chính là người phụ nữ hôm đó, và là vị hôn thê của Kobayakawa-senpai."
...Đầu tôi đau như búa bổ, tôi đưa tay ôm lấy thái dương theo phản xạ.
"Tất nhiên, tôi không dám chắc chắn hoàn toàn. Tôi không thể điều tra xem gia thế Nishio-san có đến mức bị ép hôn nhân chính trị hay không, và biết đâu ngoài 'Daphne' ra còn có thương hiệu nào khác làm nước hoa mùi Thụy Hương mà tôi không biết. Chính vì thế, tôi mới tổ chức buổi theo dõi này để thu thập bằng chứng."
Momose hạ mắt nhìn xuống bàn, hai tay cầm tách cà phê.
"Mục đích đã hoàn thành rồi nhỉ."
Cô khẽ ngước mắt lên xác nhận bàn của Kobayakawa-senpai.
Đúng như Momose nói. Quang cảnh trước mắt chính là "bằng chứng không thể chối cãi" cho thấy suy luận của cô ấy đã đúng.
"Tuy nhiên, cũng có phần nằm ngoài dự đoán."
Momose nói như thể bổ sung thêm.
"Thực ra, tôi đã nghĩ giả sử hai người có quan hệ hôn ước, thì cũng chỉ đơn thuần là bị cha mẹ ép buộc thôi. Rằng cả Kobayakawa-senpai lẫn Nishio-san đều chỉ đang dối lòng mình mà đóng vai vị hôn phu hôn thê. Nhưng mà..."
Đúng lúc đó, Nishio-san từ nhà vệ sinh quay lại.
Trên gương mặt cô ấy khi trở về bên Kobayakawa-senpai nở một nụ cười dịu dàng đến mức không thể nào là giả tạo.
"Có vẻ như mọi chuyện không đơn giản như vậy."
Sau đó, họ tiếp tục trò chuyện, và từ những mẩu thông tin vụn vặt đó, chúng tôi biết được ngọn ngành dẫn đến mối quan hệ hiện tại của hai người.
Vốn dĩ, từ khoảng thời gian bắt đầu hẹn hò với Kyoujigaya-san, Kobayakawa-senpai đã bị bố mẹ nói là "có người muốn cho đi xem mắt". Ban đầu anh ấy từ chối, nhưng dần dần áp lực từ gia đình lớn hơn, và vài tháng trước, anh ấy miễn cưỡng đồng ý gặp đối tượng xem mắt.
Và người được dẫn đến, chính là Nishio-san.
Hai người họ đã bối rối, hỗn loạn và đau khổ.
Kobayakawa-senpai không ngờ người bố mẹ giới thiệu lại là bạn thân của người yêu, còn Nishio-san cũng không ngờ người mình được giới thiệu lại là người yêu của bạn thân.
Tuy nhiên, ý chí của phụ huynh hai nhà rất mạnh, họ được sắp xếp cơ hội dùng bữa cùng nhau nhiều lần... và trong quá trình đó, tình cảm của cả hai dường như bắt đầu thay đổi từng chút một.
"Ban đầu anh nghĩ tuyệt đối không thể nào."
Kobayakawa-senpai nói.
"Nhưng nếu cảm thấy bình yên thế này, thì anh nghĩ cũng không tệ..."
Nghe câu nói đó, tôi cảm thấy máu nóng dồn lên não rõ rệt.
Không tệ?
Anh nói nghiêm túc đấy hả?
Đúng là họ hoàn toàn không có lỗi.
Bị gán ghép vì chuyện gia đình, bị tạo cơ hội gặp gỡ nhiều lần, bị gây áp lực... và kết quả là tình cảm thay đổi, thì cũng chẳng ai trách họ được.
Nhưng mà, còn Kyoujigaya-san thì sao? Cô ấy mất người yêu... hơn nữa khi biết người cướp mất lại là bạn thân mình, cô ấy sẽ ra sao?
Đến chuyện đó mà Kobayakawa-senpai cũng chỉ chốt lại bằng câu "không tệ" thôi sao?
Tôi bật dậy ngay tại chỗ theo phản xạ.
Phải nói chuyện với anh ta. Không thể để nỗi đau của Kyoujigaya-san bị lãng quên như thế được. Hai người họ phải gánh vác cảm xúc của cô ấy, gánh vác sự thật rằng họ đã làm tổn thương cô ấy cho đến cùng.
Nhưng ngay lúc đó, Momose vội vàng đặt tách xuống và vươn tay về phía này.
Và ngay trước khi tôi kịp bước đi...
"Đừng đi."
Cô ấy ôm chặt lấy người tôi.
"Ở lại đây đi."
Cánh tay cô ấy siết chặt hơn. Sự việc đột ngột khiến suy nghĩ của tôi đình trệ.
Mùi hương ngọt ngào tỏa ra từ mái tóc. Sự mềm mại và ấm áp của cơ thể cô ấy truyền rõ rệt qua lớp áo dày. Đôi tay vòng qua lưng đang nắm chặt lấy người tôi, nhưng cảm giác như nếu tôi thực sự muốn gạt ra thì nó sẽ tuột đi dễ dàng, khiến nhịp tim tôi tăng tốc trong chớp mắt. Vị khách bàn bên cạnh liếc nhìn sang... nhưng có vẻ nghĩ là "cặp đôi đang cãi nhau yêu", nên quay đi ngay. Nhóm Nishio-san thì đang mải nói chuyện nên chẳng buồn để mắt đến phía này.
"Senpai."
Momose thì thầm bên tai.
"Không được đâu."
Tôi cảm thấy đầu mình nguội đi nhanh chóng.
Phải rồi... tôi không được phép làm thế... không được phép trực tiếp nói chuyện với nhóm Nishio-san. Dù có bứt rứt, có cay cú đến đâu... chúng tôi rốt cuộc cũng chỉ là thám tử. Việc có thể làm chỉ là... tìm kiếm sự thật.
Chỉ có thế mà thôi.
Và, đúng lúc đó.
"Em thì..."
Tôi nghe thấy tiếng Nishio-san thốt lên.
"...Em không muốn làm Mao buồn đâu."
Tim tôi đập mạnh đến đau nhói.
"Em không muốn... có bí mật với cậu ấy... Khi có người yêu... em muốn cậu ấy là người đầu tiên chúc mừng em... Muốn được cậu ấy nói rằng... mình cũng hạnh phúc..."
Để an ủi Nishio-san đang bắt đầu rơi nước mắt, Kobayakawa-senpai đặt tay lên lưng cô ấy.
Và rồi anh nói:
"Biết làm sao được."
Không để lộ chút khổ não, khổ tâm, hối hận hay tội lỗi nào, anh nói một cách dịu dàng.
"Đương nhiên với Rin, phải nhìn thấy cô bé đó ngay trước mắt thì sẽ đau lòng lắm, nhưng mà..."
Nói rồi, anh nắm lấy tay Nishio-san.
"...Hãy cố gắng quên chuyện đó đi, và chúng ta hãy cùng nhau hạnh phúc nhé."
"Tạm thời tối nay anh cứ nghỉ ngơi cho lại sức đi. Chuyện báo cáo ngày mai tôi sẽ lo liệu."
Dù đã về đến trước cửa nhà Momose, nỗi buồn vẫn không tan biến khỏi tâm trí tôi. Tay tôi không ngừng run rẩy. Có vẻ lo lắng, Momose ghé sát mặt nhìn tôi. Không còn thấy vẻ khó ở trên gương mặt đó nữa.
"Senpai, hôm nay anh đã cố gắng nhiều rồi. Cảm ơn anh đã kìm nén. Thế nên, hãy bình tâm lại đi nhé. Dù biết là khó, nhưng hãy ngủ một giấc thật ngon để chuẩn bị cho ngày mai."
Tôi gật đầu một cách khó khăn.
"Uống sữa nóng trước khi ngủ sẽ giúp bình tĩnh hơn đấy. Đọc sách hay truyện tranh yêu thích cũng tốt. Nếu muốn nói chuyện với ai đó, hãy gọi điện cho tôi, tôi sẽ thức thêm một lúc nữa."
Nói xong, Momose nhìn mặt tôi, ngập ngừng một chút vẻ buồn bã rồi...
"Vậy hẹn mai gặp lại. Chúc anh ngủ ngon."
Cô ấy biến mất vào trong cửa như bị hút vào.
Thở hắt ra một mình, tôi ngước nhìn bầu trời không một ánh sao, và biết được rằng trên đời này, có những bất hạnh không cách nào cứu vãn được.
Đêm đó, tôi gần như không thể chợp mắt.
~*~
Sau giờ học ngày hôm sau.
Chúng tôi đang đợi Kyoujigaya-san tại phòng Câu lạc bộ Nghiên cứu Bí ẩn.
Cô ấy nhắn là sẽ đến sau khi xong việc vặt của lớp trưởng, nên chắc khoảng mười phút nữa là tới. Trong phòng đã bao trùm một bầu không khí nặng nề.
Trước đây tôi cũng từng nhiều lần thông báo những sự thật khó nói cho thân chủ. Nhưng lần này, sức nặng của nó hoàn toàn khác.
Yêu cầu của cô ấy là: "Muốn biết vị hôn thê của Kobayakawa Takeru là người như thế nào."
Một yêu cầu cực kỳ đơn giản. Kyoujigaya-san chỉ muốn giải tỏa cảm xúc của mình thôi.
Vậy mà kết quả, người "hôn thê" đó lại chính là bạn thân nhất của mình.
Và nếu biết Kobayakawa-senpai cũng đã thay lòng đổi dạ, định quên mình đi, thì cô ấy sẽ ra sao đây?
Chắc chắn sẽ tổn thương sâu sắc. Có lẽ một thời gian cũng chẳng thể đến trường, và mối quan hệ với Nishio-san sẽ hoàn toàn sụp đổ. Tệ nhất là có khả năng không còn yêu ai được nữa không chừng.
Sự thật mà chúng tôi tìm ra chứa đựng sự tàn khốc đủ để hủy hoại cuộc đời một cô gái.
Thú thật, tôi hoàn toàn không nghĩ việc biết được điều đó sẽ mang lại lợi ích gì cho cô ấy. Tôi không thấy việc biết được một sự thật vô phương cứu chữa như vậy có ý nghĩa gì.
"..."
...Nếu vậy thì.
Đương nhiên tôi đi đến một suy nghĩ.
Không nói hết toàn bộ cho cô ấy là được chứ gì.
Chỉ cần giải thích cầm chừng ở mức ranh giới để cô ấy không bị tổn thương quá mức là được chứ gì.
Giờ có giấu sự thật đi thì cũng chẳng ai biết. Cứ bảo là điều tra không suôn sẻ. Rằng không xác định được danh tính hôn thê là xong chuyện.
Tất nhiên, nếu thế thì nỗi băn khoăn trong lòng cô ấy sẽ không tan biến. Có thể cô ấy sẽ nghĩ Thám tử Thất tình điều tra chẳng ra hồn. Dẫu vậy, so với việc nói ra chuyện đó, chuyện Nishio-san là hôn thê, thì điều này tốt cho cô ấy gấp ngàn lần, vạn lần.
Tôi chốt lại suy nghĩ trong đầu, nắm chặt nắm đấm trên đầu gối.
Chỉ là...
"..."
Khi định mở lời với Momose, tôi lại thấy do dự.
Cô ấy đang nhìn xuống cuốn sổ với vẻ mặt nghiêm trọng, thi thoảng lại liếc nhìn về phía này.
Thực ra, trước đây tôi cũng từng đưa ra đề xuất tương tự, vài tháng trước, trong yêu cầu vào ngày Lễ hội Văn hóa. Hôm đó, chúng tôi đã có chút tranh luận về việc "có nên nói sự thật đã tìm ra cho thân chủ hay không". Khi cuộc điều tra hé lộ chân tướng khó nói, tôi đã đề nghị với Momose: "Thôi đừng nói hết ra", và ý kiến hai bên đối lập nhau.
Kết quả là Momose kiên quyết không nhượng bộ dù tôi thuyết phục nhiều lần, và đã báo cáo không sót chi tiết nào cho thân chủ. Và người ủy thác sau khi biết tất cả đã cảm ơn Thám tử Thất tình. Rằng thật tốt khi biết được sự thật. Rằng nhờ có hai bạn... Anh ấy cười rơm rớm nước mắt và cúi đầu thật sâu.
Hơn nữa, sau đó anh ấy bắt đầu kể cho mọi người xung quanh nghe về sự tuyệt vời của Thám tử Thất tình. Có vẻ anh ấy thuộc tuýp người khá có uy tín, nên những lời khen ngợi dành cho chúng tôi lan truyền khắp trường như một lời đồn ngầm. Trước sự thật đó, tôi của ngày ấy đã thay đổi cách nhìn về Momose một chút.
Dẫu vậy, lần này tình hình nghiêm trọng hơn vụ Lễ hội Văn hóa nhiều.
Lúc đó chân tướng sự việc cũng đau lòng cho thân chủ nhưng... lần này đẳng cấp hoàn toàn khác. Tôi không nghĩ có thể giải quyết bằng câu "Thật tốt khi biết được sự thật" đâu.
Nói thẳng ra, nếu tôi nói suy nghĩ hiện tại của mình cho Momose thì chắc chắn sẽ cãi nhau to. Thậm chí còn dữ dội hơn lần trước. Vì lần này, tôi cũng không có ý định nhượng bộ.
Tuy nhiên, dù có là vậy.
Giả sử kết quả của cuộc tranh luận đó làm rạn nứt mối quan hệ của hai đứa thì tôi cũng không thể lùi bước được. Tôi không thể để người bạn quan trọng bị tổn thương một cách vô ích.
Hít một hơi thật nhẹ, nhắm chặt mắt lại một lần, rồi...
"Này Momose."
Tôi cất tiếng gọi.
"Chuyện của Kyoujigaya-san ấy, mình đừng nói hết ra nhé."
Momose mở to mắt, từ từ quay lại nhìn tôi. Mái tóc cô ấy vốn đã rối tung lên một cách hoành tráng.
"Đâu cần thiết phải làm tổn thương cô ấy quá mức làm gì đúng không? Nếu nói hết kết quả điều tra, chắc chắn Kyoujigaya-san sẽ đau khổ lắm... Nên nội dung sắp báo cáo, em cho anh suy nghĩ một chút được không?"
Momose im lặng một lúc, đưa hai tay lên vò đầu bứt tai. Cô ấy hít một hơi như thể hít thở sâu, rồi...
"Trước đây cũng từng có chuyện như vậy rồi nhỉ. Hồi Lễ hội Văn hóa ấy."
Cô ấy thận trọng mở lời.
"Tôi không thể chấp nhận điều đó. Cho dù người ủy thác có tổn thương đến đâu, cho dù sự thật có tàn khốc thế nào, thám tử cũng phải nói ra sự thật. Nội dung báo cáo không phải là thứ Senpai hay tôi có quyền quyết định."
"...Anh hiểu suy nghĩ đó."
Cố gắng kìm nén giọng điệu hết mức có thể, tôi nói.
"Thực tế thì thân chủ hồi Lễ hội Văn hóa cũng nói là thật tốt khi biết hết mọi chuyện mà ha... Nhưng lần này anh nghĩ tình hình còn căng hơn lúc đó nhiều. Nên quả nhiên... vẫn cần phải cân nhắc chứ...?"
"Đúng là sự thật mà Kyoujigaya-san sắp biết vô cùng đau đớn."
Ngừng một nhịp thở, cô ấy đáp.
"Nghĩ đến việc mình cũng gặp chuyện tương tự, tôi thấy rùng mình từ tận đáy lòng. Dẫu vậy, sự cứu rỗi thực sự chắc chắn chỉ nằm trong sự thật mà thôi. Chúng ta nói dối, che giấu sự thật, làm thế thì đúng là Kyoujigaya-san sẽ không bị tổn thương nhiều. Nhưng như thế, liệu có thực sự là 'vượt qua thất tình' một cách đàng hoàng không? Liệu 'sợi chỉ rối' của cô ấy có được gỡ bỏ không? Đó có phải là điều cô ấy mong muốn khi gửi yêu cầu cho chúng ta, những 'thám tử' không?"
"..."
"Tôi không nghĩ vậy. Nếu mối tình đó quan trọng với cô ấy, tôi nghĩ tốt hơn là nên biết rõ sự thật. Và chắc chắn, cô ấy cũng mong muốn điều đó. Vì vậy, tôi sẽ nói rõ sự thật cho Kyoujigaya-san."
Sau khoảng lặng chừng ba nhịp thở.
"...Momose này."
Vừa ôm cái đầu đang đau, tôi vừa thở dài.
Quả nhiên là không được.
Tôi và nhỏ này có suy nghĩ hoàn toàn trái ngược nhau.
"Em thì hiểu gì về Kyoujigaya-san chứ? Điều cô ấy muốn chỉ là biết nhân phẩm vị hôn thê của Senpai thôi đúng không? Chắc chắn cô ấy không hề nghĩ đến chuyện sẽ phải nghe một điều khủng khiếp như thế đâu."
"Nói vậy thì anh định nói dối sao? Senpai, cách quan tâm kiểu đó là sai lầm."
"Vậy em tính sao? Nếu cô ấy vì chuyện đó mà không gượng dậy nổi nữa thì sao?"
"Dù vậy, tôi vẫn..."
Momose ngắt lời một chút, rồi...
"Tôi tin Kyoujigaya-san, và chỉ có thể nói ra sự thật."
Vẫn bằng giọng điệu bình tĩnh như mọi khi, cô ấy nói.
"Đó là nhiệm vụ của thám tử mà."
"...Tin tưởng cái gì, em bớt nói giọng 'biết tuốt' đi. Hầu như chưa nói chuyện với người ta bao giờ mà cứ nói năng tùy tiện... Không biết gì về Kyoujigaya-san thì đừng có mà nói là muốn tin tưởng..."
Cơn giận vốn đã kìm nén dần dần ngóc đầu dậy.
"Thôi đi giùm cái...! Cứ thế này, rốt cuộc cô chỉ muốn bảo vệ cái lý tưởng của bản thân thôi đúng không!"
Khi nhận ra thì tôi đã quát lên như thế rồi.
"Sao em không hiểu cảm xúc con người thế hả! Em đã thử nghĩ xem Kyoujigaya-san sẽ cảm thấy thế nào chưa!"
"Tôi đã nghĩ rồi."
"Vậy sao còn nói được câu đó! Còn chưa yêu bao giờ thì đừng có lên mặt dạy đời! Cô ấy không phải nhân vật trong truyện tranh đâu! Nếu cứ khăng khăng phải nói sự thật cho cô ấy, thì Thám tử Thất tình là cái gì chứ!? Tồn tại để làm gì hả!"
Cô ấy nắm chặt tay trên đầu gối.
"...May mà cô không biết yêu là gì."
Tự biết giọng mình đang run, tôi tiếp tục.
"Được loại người như cô thích thì cũng chẳng ai hạnh phúc nổi đâu. Được kẻ không hiểu cảm xúc con người thích thì chỉ tổ có thêm người bất hạnh thôi..."
"Đừng có coi thường người khác!"
Momose hét lên.
Cô trừng mắt nhìn thẳng vào tôi, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt lại đầy giận dữ.
"Senpai thì hiểu được cái gì chứ!"
Tôi bất giác nín thở. Như bị đóng băng, tôi không thể cử động dù chỉ một ngón tay. Lần đầu tiên tôi nghe thấy Momose quát lớn. Vẻ điềm tĩnh biến mất khỏi gương mặt ấy, đôi môi cô run lên bần bật.
"Tôi nói thẳng nhé. Sự dịu dàng đó của Senpai tuyệt đối không tốt cho Kyoujigaya-san đâu. Rốt cuộc Senpai làm vậy chỉ để thỏa mãn cảm giác mình đã cứu giúp cô ấy thôi. Anh chỉ đang thỏa mãn cái tôi của mình bằng cách tỏ ra dịu dàng với người thất tình... Chính Senpai mới là người hoàn toàn không tôn trọng cảm xúc của Kyoujigaya-san."
Dù âm lượng đã trở lại bình thường, nhưng trong đó thấm đẫm cảm xúc không thể che giấu của cô ấy.
"Nếu tình cảm gọi là 'Yêu' thực sự quan trọng đến thế, thì biết sự thật và chấp nhận nó một cách đàng hoàng chẳng phải mới là cách sống chân thành sao... Chẳng lẽ quay mặt làm ngơ mới là đúng đắn à...?"
"..."
"Nên tôi sẽ nói hết sự thật."
Và, ngay lúc đó.
"...Xin lỗi."
Cánh cửa mở ra với vẻ rụt rè, Kyoujigaya-san ló mặt vào đầy áy náy.
"Việc xong rồi... tớ có làm phiền hai người không...?"
"...Không, không sao đâu, xin lỗi cậu."
Nói rồi, Momose vò mạnh mái tóc.
"Tôi sẽ nói kết quả điều tra, mời chị ngồi."
Phần giải thích của Momose kết thúc trong khoảng hai mươi phút.
Cô ấy kể lại toàn bộ sự việc ngày hôm qua cho Kyoujigaya-san. Từ việc hôn thê là Nishio Rin, cho đến việc hai người họ có tình cảm với nhau.
Nghe xong câu chuyện, cô ấy nhìn Momose bằng ánh mắt vô hồn một lúc, rồi đột nhiên đưa tay che miệng.
"...!"
Nhận ra ngay ý nghĩa hành động đó, tôi vội vàng đứng dậy. Tôi lao như bay về phía tủ dụng cụ vệ sinh ở góc phòng, chộp lấy cái xô bên trong và đưa ra trước miệng Kyoujigaya-san.
Ngay lập tức, cô ấy nôn thốc nôn tháo.
Đôi vai rung lên đầy đau đớn, nước mắt trào ra, cô ấy trút sạch mọi thứ trong dạ dày ra ngoài. Tôi chỉ còn biết đứng đó, vuốt lưng cho cô ấy trong bất lực.
"..."
Momose nhìn cảnh tượng đó với gương mặt tái mét.
Nôn hết thức ăn, cô ấy bắt đầu nôn ra cả dịch vị chua loét. Gương mặt đó méo mó đến mức không thể tưởng tượng nổi từ một Kyoujigaya-san xinh đẹp thường ngày.
Không thể để cô ấy tiều tụy như vậy ra về một mình, tôi liên lạc với bố mẹ Kyoujigaya nói là cô ấy bị ốm và nhờ đến đón. Người mẹ đến đón ở cửa ra vào có vẻ vô cùng kinh ngạc khi thấy con gái mình run rẩy không ngừng.
Xe nhà Kyoujigaya rời đi, tôi đứng đó nói với Momose.
"...Này, đây là 'cách giải quyết' mà Momose mong muốn sao?"
"..."
"Gạt bỏ hoàn toàn tư tình, chỉ thông báo kết quả như một cỗ máy, đó là chân lý của Thám tử Thất tình sao?"
"...Không sai đâu."
Vẫn với mái tóc rối bời, Momose lầm bầm.
"Thế này là đúng."
"...Nếu vậy thì, tôi bỏ cuộc. Tôi sẽ nghỉ làm Thám tử Thất tình."
Theo phản xạ, câu nói đó buột ra khỏi miệng tôi.
"Cô muốn làm thì tự làm một mình đi, ở nơi nào không liên quan đến Câu lạc bộ Nghiên cứu Bí ẩn ấy."
Momose mở to mắt. Nhưng rồi...
"Chào nhé."
Nói ngắn gọn, tôi bỏ mặc cô ấy và bước đi.
Momose chỉ đứng chết trân ở đó với vẻ bàng hoàng.
Quay lại phòng bộ lấy cặp, tôi rời trường một mình. Đi được nửa con dốc trước cổng trường, tôi mới lấy lại chút bình tĩnh.
Thứ trào dâng lên là cơn run rẩy của đôi tay.
Lồng ngực đau nhói. Sống mũi cay xè và nóng ran. Hô hấp khó khăn.
Kết thúc rồi.
Tôi đã tuyên bố rõ ràng: tôi sẽ nghỉ làm Thám tử Thất tình.
0 Bình luận