Tập 1

CASE 1: Điều không thể thiếu (in abstraction)

CASE 1: Điều không thể thiếu (in abstraction)

Thân chủ: Serizawa Nemu

"Rất hân hạnh. Tôi là Chiyoda Momose. Còn đây là trợ lý Nonomura Tsukumo."

"Tôi là Nonomura. Rất mong được giúp đỡ."

Nhận lời giới thiệu từ Momose, tôi cũng khẽ cúi đầu chào.

"D-Dạ, em cũng rất mong được anh chị giúp đỡ ạ..."

Cô bạn nữ sinh ngồi đối diện thấy thế liền cúi rạp người đáp lễ, vẻ mặt đầy vẻ hoảng hốt.

"Nghe lời đồn đại nên em mới mạo muội tìm đến... Em là Serizawa Nemu, lớp 2-4 ạ..."

Hơn bốn giờ chiều ngày mùng Mười tháng Mười.

Tại một căn phòng nhỏ nằm trên tầng bốn dãy nhà phía Nam trường Cao trung Udaroji Chuo của tỉnh, tôi và Momose đang ngồi đối mặt với Serizawa-san.

Cô bé là thân chủ thứ tám của nhóm "Thám tử Thất tình" chúng tôi.

"Vậy không để mất thời gian nữa, cậu có thể cho chúng tôi biết sự tình được không?"

Momose hỏi bằng giọng điệu thuần túy công việc. Serizawa-san cụp mắt xuống một chút rồi rụt rè bắt đầu giải thích.

"Vâng... Ưm, c-cậu ấy và em quen nhau từ hồi tiểu học... Bắt đầu từ việc học cùng lớp năm lớp Ba ạ... Chỗ ngồi gần nhau nên bọn em cũng hay nói chuyện... cứ thế rồi em thích cậu ấy lúc nào không hay..."

Vừa nghe, tôi vừa quan sát điệu bộ của Serizawa-san.

Ánh mắt đảo liên hồi, đôi tay nắm chặt đặt trên đầu gối, cùng sắc mặt luôn biến đổi khi cố gắng diễn đạt câu chuyện tạo nên ấn tượng về một cô gái có phần yếu đuối. Mái tóc màu trà bồng bềnh tự nhiên ánh lên nhàn nhạt trong ráng chiều. Phía trên tai trái, cô bé kẹp một chiếc kẹp tóc to bản hình tròn, tạo điểm nhấn cho bầu không khí dịu dàng toát ra từ cô.

"À, ừm, em vốn hay ngại ngùng trước người lạ... nên chỉ cần ở bên cạnh cậu ấy thôi tim cũng đập thình thịch rồi, khổ sở lắm... Nhưng mà... khoảng nửa năm sau khi quen biết thì phải? Hình như đằng ấy cũng quý mến em... nên chẳng biết từ bao giờ, ngày nào hai đứa cũng cùng nhau đi học rồi tan trường..."

"Ra là vậy."

Momose chống tay lên cằm gật gù. Nhỏ vắt chéo chân, ngồi với tư thế trông rõ là bề trên.

Nếu là một quý ông Anh quốc đội mũ săn nai, hay một nam giới Nhật Bản mặc Hakama đội mũ phớt ngồi kiểu này thì chắc sẽ ra dáng thám tử lắm. Thế nhưng khi người làm thế lại là một nữ sinh cấp ba "nấm lùn" để tóc bob (trước đây cổ từng khai là cao 1m47) thì thú thật, trông cứ hài hước thế nào ấy.

"Khi đó, mối quan hệ giữa hai người là như thế nào? Cảm giác giống như bạn bè thân thiết? Hay là quan hệ kiểu người yêu?"

"N-Người yêu sao ạ!?"

Serizawa-san tròn mắt ngạc nhiên.

"Ơ, dạ, ừm, c-chắc là không phải kiểu đó đâu ạ...! A, nhưng mà bạn bè trong lớp hay trêu chọc là sau này hai đứa sẽ kết hôn đấy... nên c-cũng không biết chừng, trong mắt mọi người thì là như vậy chăng... Ư... em cũng không rõ nữa..."

Trông cô bé bối rối thấy rõ. Có vẻ ấn tượng ban đầu của tôi về cô bé không sai chút nào.

"Nhưng mà... hồi đó bọn em thật sự rất hạnh phúc..."

Đôi má Serizawa-san khẽ giãn ra, cô bé nói đầy thấm thía như đang hồi tưởng lại quá khứ.

"Ngoài giờ học, hai đứa cũng hay đi chơi với nhau... Sinh nhật năm nào cũng tặng quà qua lại, hoài niệm thật..."

"Trao đổi quà tặng sao?"

Momose nghiêng đầu.

"Hai người đã tặng những món quà như thế nào?"

"Ơ, dạ, ừm, cũng chẳng phải thứ gì to tát đâu ạ? Món em tặng hình như là gấu bông hay sao ấy... Giờ nghĩ lại thì tặng con trai gấu bông có hơi kỳ cục... nhưng cậu ấy đã cười tít mắt và bảo 'Tớ sẽ trân trọng chú gấu này suốt đời'. Hồi đó, em đã tin rằng mối quan hệ như vậy sẽ kéo dài mãi mãi..."

"Vậy sao."

Momose khẽ gãi đầu. Mái tóc vừa mới được sửa sang lại hơi phồng lên một chút.

"Sự thay đổi trong mối quan hệ đó diễn ra vào khoảng thời gian nào?"

"Dạ, ừm..."

Đôi lông mày vốn đã cụp xuống hình chữ bát của Serizawa-san càng trĩu xuống thảm thương hơn.

"Là từ khi lên cấp hai, cậu ấy gia nhập câu lạc bộ Mỹ thuật và bắt đầu vẽ tranh... Cậu ấy có vẻ thực sự rất vui, n-ngay lập tức say mê nó, và tự nhiên thời gian ở bên em cũng bắt đầu ít đi... A, nhưng lúc đó em cũng nghĩ là có thể làm điều mình thích là chuyện tốt. Dù cảm thấy hơi cô đơn... nhưng nếu là việc cậu ấy làm thì em muốn ủng hộ..."

"Nhưng mà," Serizawa-san rên rỉ rồi cúi gằm mặt.

"Khoảng năm lớp Tám, cảm giác như cậu ấy chỉ còn nghĩ đến mỗi vẽ tranh thôi. Những chuyện khác... như học hành hay ngoại hình, cậu ấy chẳng còn bận tâm nữa... Đã thế, lời ăn tiếng nói hằng ngày cũng dần thay đổi, nói chuyện cũng chẳng còn ăn nhập với nhau... Đến khi mới vào cấp ba, cậu ấy đạt được giải thưởng của một tạp chí nghệ thuật, và coi đó như một ranh giới, cậu ấy tuyệt nhiên chẳng còn bắt chuyện với em nữa..."

Nghe đến đó, tôi chợt nhớ đến một nhân vật.

Trong khối của tôi hình như có một "nghệ sĩ" nổi tiếng khắp trường. Ừm, tên cậu ta là gì ấy nhỉ...

"Cậu ấy tên là Sakai Haruomi..."

Phải rồi. Haruomi. Sakai Haruomi.

Nam sinh đã nhận được giải thưởng hội họa trên tạp chí nghệ thuật tên là "Geijutsu Binran" trước mùa hè năm ngoái, sau đó còn được chọn vào các giải thưởng mang tên họa sĩ danh tiếng hay "Giải thưởng Chấn hưng Văn hóa Hokkaido". Dù chưa từng nói chuyện trực tiếp, nhưng tin đồn về cậu ta thì tôi cũng nghe mòn tai rồi.

"Gần đây, thấy tên Haruomi xuất hiện trên cả tạp chí, em mới nhận ra. Rằng bản thân không thể vui mừng vì chuyện đó được nữa. Rằng bản thân nảy sinh những cảm xúc phức tạp trước thành công của cậu ấy..."

Giọng Serizawa-san chùng xuống. Nghe như thể cô bé đang tự trách móc sự hẹp hòi của chính mình.

Dẫu vậy,

"Ra là thế."

Người ngồi đối diện gật đầu, Momose từ nãy đến giờ vẫn giữ thái độ cực kỳ bình thản. Biểu cảm trông có phần vô cảm, như thể đang kiểm tra lịch trình xe buýt vậy. Nhỏ này lúc nào cũng thế. Dù thân chủ có đau khổ đến đâu, nhỏ vẫn giữ thái độ khô khan đến cùng.

"À phải rồi, ở trường anh thi thoảng cũng nhìn thấy cậu Sakai đó."

Không thể đứng nhìn thêm nữa, tôi xen vào.

"Cậu ta cao ghê nhỉ? Lúc đầu anh còn tưởng là thành viên câu lạc bộ bóng rổ hay gì đó cơ!"

Thú thật, khác với người đề xuất là Momose, tôi chẳng mấy mặn mà với công việc thám tử này. Nhưng dù sao đi nữa, tôi cũng không thể dửng dưng nhìn ai đó đang buồn bã ngay trước mắt mình như chuyện người dưng nước lã được.

"A... Anh trợ lý cũng biết chuyện của Haruomi ạ..."

"Ừ, tuy chưa nói chuyện bao giờ, nhưng tên và mặt mũi thì anh biết."

"Ra là vậy ạ... Đúng là Haruomi to lớn thật. Chắc phải cao hơn một mét chín đấy ạ..."

"Hơn mét chín cơ á, ghê thật!"

Đến mức đó sao! Vốn chỉ định bắt chuyện xã giao, nhưng thông tin vượt ngoài dự đoán khiến tôi buột miệng ngạc nhiên.

"Thế là cao hơn anh những hơn hai mươi xăng-ti-mét..."

"Vâng. Nếu đứng với em thì chênh lệch khoảng bốn mươi xăng-ti-mét lận..."

Serizawa-san nheo mắt vẻ đượm buồn. Rồi cô bé đút tay vào túi áo đồng phục, lấy điện thoại ra thao tác gì đó rồi đưa về phía chúng tôi.

"Từ hồi tiểu học Haruomi đã lớn thế rồi ạ..."

Tôi chụm đầu cùng Momose nhìn vào màn hình.

Trong đó hiện lên hình ảnh hai người họ thời tiểu học. Bức ảnh chụp Serizawa-san và Sakai Haruomi nắm tay nhau thân thiết trong một căn phòng nào đó. Quả thực, chênh lệch chiều cao giữa hai người rất đáng kể. Cách biệt khoảng một cái đầu rưỡi.

Trong màn hình, Sakai Haruomi đang nhìn về phía đầu của Serizawa-san đứng cạnh. Hướng nhìn đó là... chiếc kẹp tóc. Ở bên đầu, chiếc kẹp tóc hình tròn cài trên mái tóc bồng bềnh.

"...Hửm?"

Tôi ngẩng lên xác nhận, hình như nó giống hệt cái cô bé đang đeo bây giờ. Trên bề mặt có khắc hoa văn hình chim. Dùng từ hồi tiểu học đến giờ, chắc hẳn cô bé thích nó lắm.

Bất chợt, Momose ngẩng mặt lên hỏi Serizawa-san.

"Con gấu bông này, có phải là món quà cậu nói lúc nãy không?"

Nghe nhỏ nói mới để ý, trên giường có đặt một con gấu bông màu nâu. Bị khuất sau bóng của Sakai Haruomi nên không thấy toàn bộ, nhưng hình dáng này chắc là gấu rồi.

"Vâng, đ-đúng đấy ạ... Bức ảnh này chắc là sinh nhật Haruomi tròn một năm sau khi em tặng gấu bông chăng? Chắc khoảng lớp Năm ạ. Lúc thấy cậu ấy đặt nó ở đó, em vui lắm..."

Nói rồi, cô bé nhận lại điện thoại, thẫn thờ ngắm nhìn, khóe môi khẽ nở một nụ cười, nhưng rồi,

"...A, x-xin lỗi anh chị, chuyện bị lạc đề rồi..."

Cô bé cất ngay nó vào túi.

"Ưm, nãy em nói đến đâu rồi nhỉ...? À, đến đoạn tên cậu ấy được đăng lên tạp chí. Sau đó, khoảng đầu năm nay, cậu ấy bắt đầu mở cả triển lãm cá nhân nữa... Việc chuẩn bị thực sự rất bận rộn... Cuối cùng, chuyện cùng nhau đi học về mỗi ngày cũng không thể duy trì được nữa..."

Lời giải thích lại tiếp tục. Tôi khẽ hắng giọng, rồi lại lắng tai nghe câu chuyện.

"Dù vậy, chỉ cần Haruomi rảnh một chút là em lại cố gắng đến gặp cậu ấy... Vì là tranh thủ giữa lúc phỏng vấn hay làm việc nên thời gian thực sự rất ngắn ngủi... nhưng em tuyệt đối không muốn việc bọn em không thể gặp nhau nữa xảy ra... Vậy mà Haruomi, dù ở cùng em nhưng chẳng chịu nghe em nói chuyện tử tế, trả lời cũng chẳng ăn nhập gì... Em thực sự, thực sự rất buồn..."

Serizawa-san cúi đầu. Gương mặt nhăn lại như đang nếm trải lại cảm xúc lúc đó một lần nữa.

Tuy nhiên, cô bé chậm rãi ngẩng lên nhìn về phía này, giọng nói thấm đẫm vẻ quyết tâm.

"Thế nên... em đã nghĩ! Cứ thế này thì sẽ chỉ dần bị lãng quên, Haruomi cũng sẽ chỉ ngày càng xa cách... Nếu vậy thì, chính em phải làm gì đó thôi...!"

Serizawa-san nắm chặt tay. Và rồi,

"Em đã nghĩ là... t-tỏ tình, và xin làm bạn gái cậu ấy...!"

Cô bé nhìn thẳng vào Momose, từng lời nói ra rành rọt, tựa hồ chính câu nói đó đã là một lời tỏ tình rồi.

image12.jpg%0A

"Em nghĩ nếu được làm bạn gái cậu ấy, biết đâu bọn em sẽ lại thân thiết như xưa... có khi còn thân thiết hơn cả ngày xưa nữa...!"

Vẻ mặt đầy ý chí kiên định lần đầu tiên xuất hiện trên gương mặt vốn hay lo sợ của Serizawa-san. Chắc hẳn đó thực sự là quyết tâm cả đời mới có một lần. Tôi không ngờ được kiểu con gái như thế này lại chủ động đi tỏ tình.

Chỉ là,

"Sau đó, cậu đã thực sự tỏ tình chứ?"

"Vâng... Tuần trước, sau giờ học em đã đi gặp cậu ấy và truyền đạt tình cảm của mình, nhưng mà..."

Trả lời câu hỏi của Momose, cô bé buông thõng vai, thở hắt ra hơi thở dồn nén trong lồng ngực, và rồi,

"...E-Em bị từ chối thẳng thừng..."

Cô bé thì thầm lặng lẽ như đang độc thoại.

Dấu hiệu của sự hưng phấn trên gương mặt đó tan biến trong chớp mắt, vẻ bi thương ban đầu quay trở lại. Vì quá ái ngại, tôi đưa mắt nhìn sang Momose bên cạnh như để lảng tránh. Momose vẫn giữ nguyên vẻ mặt tỉnh bơ, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

"...C... Cậu ấy nói là... 'Tớ vẫn luôn trân trọng Nemu, nhưng không có ý đó, với lại giờ không phải lúc cho chuyện ấy'... R... Rằng cậu ấy muốn dành thời gian cho hội họa..."

Môi dưới của Serizawa-san bắt đầu run lên bần bật.

"T-Từ đó đến nay, em chưa nói chuyện với cậu ấy lần nào nữa. Cũng không liên lạc gì... Em cứ nghĩ, hóa ra mình chỉ là thứ như vậy thôi sao... Rằng quãng thời gian thân thiết, gắn bó bên nhau, đối với Haruomi lại là thứ có thể dễ dàng lãng quên đến thế sao..."

Giọng nói ấy run rẩy vượt quá giới hạn chịu đựng. Và rồi,

"C-Có phải chỉ mình em là đau khổ... còn Haruomi thì chẳng cảm thấy gì về chuyện đã thành ra thế này không..."

Cuối cùng, nước mắt trào ra từ đôi mắt ấy. Cô bé nấc lên một tiếng, vừa lấy tay lau mắt vừa nói tiếp.

"...Chuyện bị từ chối... đ-đành chịu vậy thôi ạ... Ch-Chuyện đó... dù buồn lắm, dù đến giờ ngày nào em cũng khóc... nhưng chắc phải bỏ cuộc thôi... Dù vậy...!"

Bất chợt cô bé ngẩng mặt lên. Nhìn Momose bằng đôi mắt đỏ hoe.

"Đối với Haruomi, em là sự tồn tại như thế nào, chỉ điều đó thôi em muốn biết. Em muốn biết liệu có phải với cậu ấy em thực sự chẳng là gì, trong tim cậu ấy không còn lưu lại dù chỉ một milimet nào hay không..."

Momose vẫn dán mắt xuống mặt bàn, đưa tay vò đầu rối bù. Mái tóc trông thấy rõ là đang tăng thêm sự hiện diện, trở lại thành cái đầu nổ tung như tổ quạ.

"Thế nên Thám tử Thất tình ơi, làm ơn. Xin hãy điều tra tình cảm của cậu ấy giúp em...!"

Nói rồi, Serizawa-san đứng dậy cúi gập đầu thật sâu.

Một khoảng lặng ngắn bao trùm căn phòng. Tôi liếc nhìn Serizawa-san và nhận thấy bàn tay cô bé đang nắm chặt. Sau khoảng thời gian đủ cho ba nhịp thở,

"Tôi hiểu rồi."

Momose tĩnh lặng phá vỡ bầu không khí.

"Vậy yêu cầu là 'Muốn biết tình cảm của Sakai Haruomi đối với bản thân', đúng không?"

"...Vâng..."

Ngẩng mặt lên, Serizawa-san gật đầu với khuôn mặt đầm đìa nước mắt.

"Thám tử Thất tình Momose, xác nhận đã thụ lý yêu cầu của cậu."

~*~

Tôi tiễn Serizawa-san ra hành lang sau khi cô bé đã lau khô nước mắt và lấy lại bình tĩnh phần nào.

"Xin lỗi, nhờ cả vào anh chị ạ... Em thực sự xin lỗi..."

Thấy cô bé cứ cúi đầu mãi với đôi mắt sưng húp, tôi vừa mở cửa phòng sinh hoạt vừa cười nhẹ.

"Không sao đâu, đây là công việc của bọn anh mà. Đừng sợ sệt như thế."

Như đã nói lúc nãy, tôi chẳng mặn mà gì với cái hoạt động "Thám tử Thất tình" này. Nếu được thì tôi muốn dành nhiều thời gian hơn cho "hoạt động bọn tôi vốn nên làm", và thú thật tôi cảm giác việc chọc mũi vào chuyện yêu đương của người khác cứ bao đồng thế nào ấy.

Dẫu vậy, khi nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của thân chủ ngay trước mắt thế này, tôi lại đâm ra lo lắng, muốn bù đắp cho sự khô khan của Momose.

"Với lại, xin lỗi, cuối cùng em có một chuyện muốn nhờ ạ."

"V-Vâng. Chuyện gì thế...?"

Khi bước ra hành lang và nghe tôi mở lời, Serizawa-san ngước nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.

"Là thế này, chuyện Serizawa-san gửi yêu cầu cho bọn anh cũng như nội dung điều tra, anh muốn nhờ em đừng nói với ai khác. Để lời đồn lan rộng quá cũng không tốt."

"...Ra vậy. E-Em hiểu rồi ạ!"

Serizawa-san gật đầu cái rụp.

"Em tuyệt đối sẽ không nói với ai đâu ạ...!"

"Ừ, nhờ em nhé."

"...V-Vậy thì, em xin phép."

"Về cẩn thận nhé."

Cúi chào lễ phép, Serizawa-san rời đi.

Nhìn theo bóng lưng cô bé, tôi quay người trở lại phòng. Lúc đó, tờ giấy dán trên cửa "Hội Nghiên cứu Bí ẩn, đang tuyển thành viên!" lọt vào tầm mắt tôi. Tờ giấy A4 dán suốt từ mùa xuân năm nay.

Chẳng hiểu sao, tôi lại nhớ đến ngày Momose lần đầu tiên đến căn phòng này – đến phòng Mis-Ken.

Hồi đó, Hội Nghiên cứu Bí ẩn chỉ có mỗi mình tôi. Kiệt sức vì hoạt động chiêu mộ tân sinh viên bắt đầu từ một tuần trước hoàn toàn thất bại, tôi thẫn thờ ngồi đọc lại "Vụ án biệt thự Laotow" ở đây. Đúng lúc đó thì cô nàng xuất hiện, Chiyoda Momose.

"Mis-Ken, tôi muốn vào."

Tôi chào đón cô nàng nói câu đó một cách trịnh trọng, và cuối cùng cũng thành công đảm bảo được một thành viên mới. Lúc ấy, tôi đã thở phào nhẹ nhõm vì câu lạc bộ không bị xóa sổ vào đời mình.

Tuy nhiên, thấm thoắt đã nửa năm trôi qua.

Tôi và Momose thay vì miệt mài với việc "Thưởng thức, nghiên cứu các tác phẩm trinh thám" mà thành viên Mis-Ken vốn nên làm, thì lại đâm đầu vào "hoạt động kiểu này".

Trong phòng, ngay lúc tôi vươn vai định quay về chỗ cũ,

"Ngày mai bắt đầu đi hỏi thăm luôn."

Momose vừa viết gì đó vào sổ tay vừa nói cộc lốc. Mái tóc rối tung như dây leo rừng nhiệt đới khẽ rung rinh.

"Như mọi khi, sau giờ học tập trung ở đây rồi bắt đầu hành động."

"...Biết rồi."

Ngồi xuống vị trí của mình, tôi miễn cưỡng gật đầu. Đã lỡ nhìn thấy vẻ mặt đó của Serizawa-san rồi thì cũng không thể từ chối thẳng thừng được. Chính vì cái cảm giác nghĩa vụ kỳ cục này mà từ trước đến nay, dù nói này nói nọ nhưng tôi vẫn xắn tay vào điều tra. Lần này rốt cuộc cũng lại thế này nhỉ...

Nhân tiện, chỗ tôi đang ngồi được bọn tôi gọi là "Ghế trợ lý". Bên cạnh đó, chỗ ngồi cố định của Momose trong cùng căn phòng là "Ghế thám tử", còn ghế dành cho khách đối diện là "Ghế thân chủ".

"Nhắc mới nhớ Senpai, anh biết Sakai-san đúng không?"

"À, ừ, biết một chút thôi."

"Đó là người như thế nào?"

Nói rồi, Momose nhìn về phía này.

"Để xem nào... Toàn nghe bảo là một tên lập dị thôi. Anh cũng từng thấy cậu ta làm trò lạ đời một lần rồi, hôm đó giữa lúc hiệu trưởng đang phát biểu trong buổi tập trung toàn trường, cậu ta lôi sổ tay trong túi ra, đặt xuống sàn rồi cắm cúi vẽ cái gì đấy."

Hình như là đúng tầm này năm ngoái thì phải. Tôi thực sự giật mình khi thấy một tên cao kều bò rạp xuống sàn như con ếch, học sinh xung quanh cũng xôn xao bối rối. Mấy giáo viên đến nhắc nhở nhưng cậu ta vẫn không chịu thay đổi tư thế cho đến khi vẽ xong.

"Ra là vậy, có vẻ là một người khá cá tính nhỉ."

"Ừ..."

...Thôi, tôi sẽ không nói là "Cô cũng không có tư cách nói người ta đâu" nhé.

Mà nhỏ này, vừa nghe chuyện vừa vò đầu bứt tai, tóc tai thực sự rối tinh rối mù lên rồi kìa.

"Gãi nữa là nó rối tung lên khó sửa lắm đấy. Uổng công mái tóc bob xinh đẹp."

"Không phải tóc ngắn, là bob. Mong anh nhớ cho..."

Miệng thì nói thế, nhưng Momose ngoan ngoãn để yên cho tôi vươn tay ra sửa lại tóc. Nói sao nhỉ, ngoan như con mèo được gãi cổ vậy.

"...Hôm nay sau giờ này không có lịch gì nữa đúng không?"

Nghe câu hỏi đó, vừa luồn những ngón tay vào tóc nhỏ, tôi vừa nhớ lại lịch trình sau đó.

"Ừ. Hôm nay không có lịch hẹn thân chủ nào nữa, nên sau đây cũng không có việc gì đặc biệt đâu."

"Vậy thì, thời gian tự do..."

Nói đoạn, cô nàng lục lọi trong cặp, lôi ra cuốn truyện tranh thiếu nữ (shoujo manga) và bắt đầu cắm cúi đọc.

...Tôi buột miệng thở dài.

Rõ ràng là tự nguyện gia nhập Hội Nghiên cứu Bí ẩn, trong phòng cũng có khá nhiều tác phẩm danh tiếng, thậm chí còn tự mình bắt chước làm thám tử, thế mà tôi chẳng cảm thấy Momose có ý định làm thân với trinh thám chút nào.

"Hôm nay cũng không đọc sách có trong phòng à?"

"Vâng. Nhỉ. Hôm nay. Cũng. Đọc truyện tranh. Thôi..."

Có vẻ ý thức đã bắt đầu tập trung vào diễn biến truyện tranh rồi nên câu trả lời của nhỏ nghe cứ qua loa thế nào ấy.

Từ hồi mới vào hội Momose đã có thái độ như này rồi. Ngày nào cũng đến phòng sinh hoạt đầy đủ, rồi cắm đầu đọc shoujo manga mang từ nhà đi. Tôi vốn cũng không định can thiệp quá nhiều vào hoạt động của người khác, nhưng thành viên Mis-Ken mà không đọc lấy một cuốn trinh thám thì cũng tệ quá, nên hồi đó tôi đã chọn lọc kỹ càng vài cuốn danh tác thế giới và ép nhỏ mượn đọc bằng được, với niềm tin rằng đọc xong nhất định sẽ mê trinh thám cho xem.

Chỉ là, chẳng hiểu đọc xong nhỏ cảm thụ kiểu gì mà lại thốt ra câu: "Tôi cũng muốn làm thám tử, Senpai ạ".

Không hiểu ý lắm nên tôi dùng hai từ "Ra thế" và "Vậy à vậy à" để hùa theo cho qua chuyện, ai dè ngày hôm sau nhỏ bắt đầu hành động thật, và tôi cũng bị lôi vào tham gia với tư cách trợ lý.

Đó là khởi đầu của Thám tử Thất tình.

—Thám tử Thất tình.

Nội dung nghiệp vụ đúng như tên gọi: điều tra sự thật về các vấn đề liên quan đến thất tình. Mà, nói trắng ra thì là thám tử chuyên đi điều tra đủ thứ cho những người bị đá.

Từ trước đến nay Momose (và tôi) đã giải quyết nhiều yêu cầu khác nhau, từ mấy việc đơn giản như sai vặt cho đến những vấn đề khá rắc rối. Có vẻ Momose, dù chỉ toàn đọc shoujo manga, lại khá giỏi mấy trò giải đố. Cũng có lúc tôi còn chưa nắm bắt được tình hình thì nhỏ đã hiểu đại khái sự việc rồi, là một fan trinh thám, tôi cảm thấy hơi phức tạp.

Đọc sách được khoảng một tiếng thì cửa phòng sinh hoạt mở toang.

"Chào đằng ấy nhớ! Ê Momo, lượn thôi!"

Nhìn ra thì thấy Yoinara Shiori, bạn cùng lớp và cũng là một trong số ít bạn bè của Momose.

Mái tóc ngắn, làn da rám nắng chỗ đỏ chỗ nâu. Đúng như ấn tượng thể thao, nhỏ thuộc câu lạc bộ Điền kinh. Tiện thể thì nhỏ đã có bạn trai, nghe đâu đang hẹn hò với một nam sinh tên là "Ozaki-kun" cùng câu lạc bộ.

"Ồ, Tsukumo-senpai cũng chào nhá! Trông anh vẫn có chỉ số chiến đấu thấp như mọi khi nhỉ!"

"Chỉ số chiến đấu là cái quái gì."

Biết là nhỏ không xấu, nhưng chẳng hiểu sao tôi cứ thấy ngại con nhỏ này. Tăng động thì cũng được đi, nhưng cái khoản thiếu tế nhị thì...

Và thực ra Shiori này cũng có liên quan đến việc thành lập Thám tử Thất tình.

Buổi chiều hôm sau ngày tuyên bố "Tôi muốn làm thám tử", Momose bắt đầu đi phát tờ rơi trong trường để quảng bá cho Thám tử Thất tình ngay, và người đầu tiên nhận tờ rơi rồi nghe giải thích chính là nhỏ này. Bộ dạng tôi lúc đó đang trên đường đến phòng sinh hoạt thì tình cờ đi ngang qua, vội vàng lao vào can Momose. Rõ ràng là có điềm rước thêm phiền phức rồi, mà trên tờ rơi lại còn ghi "Mis-Ken bắt đầu làm thám tử". Cảm giác như tôi cũng bị lôi vào cuộc.

Tuy nhiên, Momose tỏ ý chống đối. Và tồi tệ hơn là ngay cả Shiori mới gặp lần đầu ở đó cũng hùa vào: "Trông thú vị mà, cứ làm đi tớ ủng hộ ssu".

Rốt cuộc tôi bị hai người họ áp đảo và phải cho phép hoạt động đó (với điều kiện kèm theo là làm sao cho không nổi bật). Kể từ đó, "Thám tử Thất tình" được thêm vào hoạt động của Mis-Ken, và tiện thể Momose cũng có thêm cô bạn tên Shiori.

"Nè Shiori, ghé hiệu sách trước ga một lát được không?"

"Ồ, được chứ! Lại có manga mới ra à?"

"Ừ."

Theo sau hai cô nàng vừa đi vừa nói chuyện ra khỏi phòng, tôi cũng thở dài rời đi. Mà Shiori có ổn không đấy... Bỏ mặc Ozaki-kun để về cùng bọn tôi thế này...

~*~

"Tiểu thuyết trinh thám á?"

"Vâng, Mis-Ken bọn mình đang định viết một cuốn tiểu thuyết dài, và đang trong quá trình thu thập tài liệu cho nó."

Sau giờ học ngày hôm sau. Tôi và Momose đứng trước lớp 2-4 của Sakai Haruomi, bắt chuyện với những học sinh đi ngang qua hành lang và thành công tóm được một nam sinh. Không thấy bóng dáng Sakai Haruomi đâu. Có lẽ hôm nay cậu ta cũng đã về rồi.

"Bọn mình định lấy đề tài nghệ sĩ. Nên muốn hỏi thăm bạn bè trong lớp xem nghệ sĩ thực thụ trong trường là Sakai Haruomi-san là người như thế nào..."

Thực ra đây chính là "đi hỏi thăm" mà Momose nói hôm qua.

Để giải quyết yêu cầu, đầu tiên cần có thông tin. Do đó Thám tử Thất tình bọn tôi cũng giống như thám tử bình thường, thường bắt đầu điều tra từ việc hỏi thăm những người xung quanh như thế này. Chỉ là vì vấn đề đang xử lý là "thất tình", nên bọn tôi không thể tiết lộ mình là thám tử được. Nếu đối tượng điều tra biết được hành tung của bọn tôi thì rất có thể sẽ nảy sinh ác cảm nào đó, và có khả năng phát triển thành rắc rối bao gồm cả thân chủ nữa.

Vì lẽ đó, bọn tôi thường vừa bịa ra đủ thứ lý do vừa thu thập thông tin sao cho không bị lộ thân phận như thế này.

"À, ra thế. Ok ok. Biết gì tớ sẽ kể cho."

"Cảm ơn cậu, giúp bọn mình quá."

Tôi vuốt ngực thở phào trước cái gật đầu của nam sinh. May quá, có vẻ là người khá thân thiện. Đối phương là nam sinh thế này thì chắc sẽ không bị nghi ngờ nếu không làm gì thừa thãi.

Thế nhưng,

"Vậy vào thẳng vấn đề nhé, hiện tại Sakai-san có vẻ gì là có người quan trọng, hay người đặc biệt nào không?"

Momose đột ngột đặt câu hỏi sấn sổ.

"Hoặc là bạn khác giới thân thiết chẳng hạn, có manh mối nào không? Chuyện trong quá khứ từng có cũng được."

"Hả, ơ kìa...?"

Nam sinh trước mặt cũng có vẻ hơi chưng hửng. Cũng phải thôi. Dù là chuyện bạn cùng lớp, nhưng mới mở miệng ra đã bị người lạ hỏi chuyện riêng tư sâu kín thế này thì bối rối cũng là lẽ đương nhiên.

Thực tình, lý do mà kẻ không có hứng thú như tôi lại là người mở lời với đối tượng hỏi thăm chính là đây. Momose hoàn toàn không biết ý tứ che giấu thân phận của chúng tôi. Lúc nào cũng hỏi năng nổ những điều muốn hỏi như thế này, tự đẩy chúng tôi vào tình thế ngặt nghèo kiểu "Sắp lộ thân phận rồi sao!?".

"A, a ha ha! Xin lỗi nhé!"

Như mọi khi, tôi vội vàng chen vào cuộc hội thoại.

"Thực ra là thế này! Cuốn tiểu thuyết lần này có chủ đề là tình yêu của nghệ sĩ! Nên mình mới thắc mắc mảng đó thế nào ấy mà!"

"À ra thế, hiểu rồi."

Nam sinh gật gù. Có vẻ đã thuyết phục được cậu ta.

"Ừm... Tớ không nghĩ cậu ta có đối tượng như thế đâu... Cảm giác như không quan tâm ấy."

"Không quan tâm nghĩa là, không quan tâm đến yêu đương à?"

"Không, không chỉ yêu đương mà tớ thấy ngoài vẽ tranh ra cậu ta thực sự chẳng hứng thú với cái gì cả. Một khi đã bật công tắc rồi thì kể cả trong giờ học hay nghỉ trưa cũng mặc kệ, cứ cắm cúi vẽ gì đó vào vở."

"Hừm."

Momose gật đầu. Bên cạnh, tôi ghi chép lại lời của nam sinh vào sổ tay. Trong việc điều tra, tôi còn kiêm luôn vai trò thư ký ghi chép.

"Các thầy cô cũng kiểu bỏ cuộc rồi ấy, cậu ta được đăng lên tạp chí còn gì? Nên bầu không khí cũng kiểu không nỡ trách mắng... Tớ nghĩ cậu ta thực sự thấy ngoài nghệ thuật ra thì cái gì cũng chẳng sao cả."

"Vậy sao. Thế tiếp theo."

Nói rồi, Momose sột soạt gãi đầu.

"Có vẻ Sakai-san không còn ở quanh đây nữa, cậu ấy luôn về ngay sau khi kết thúc giờ học à?"

"Hửm, đại khái là thế. Nhưng khoảng hai tuần nay thì đặc biệt về sớm. Ngoài việc vẽ tác phẩm mới như mọi khi thì hình như đang chuẩn bị cho triển lãm cá nhân nữa. Nghe đâu sẽ tổ chức ở cái gallery nhỏ trước nhà ga ấy. Mà, tớ cũng chỉ nghe hơi nồi chõ thôi..."

Vừa trả lời, nam sinh vừa liếc nhìn lên đầu Momose.

Nghi ngờ có biến nên tôi cũng nhìn theo thì... y như rằng, mái tóc đó đã bùng nổ một cách ngoạn mục. Bảo sao người ta chẳng để ý. Tôi đến giờ vẫn thấy lấn cấn với sự lệch pha giữa khuôn mặt được trang điểm xinh xắn và cái kiểu tóc đó.

Sau đó lặp lại thêm vài câu hỏi nữa,

"Hiểu rồi. Phỏng vấn đến đây là hết. Cảm ơn cậu đã hợp tác."

Momose cúi đầu. Tôi đứng cạnh cũng làm theo.

"Cảm ơn cậu đã dành nhiều thời gian cho bọn mình."

"Không có gì đâu, chuyện nhỏ mà. Cố gắng viết tiểu thuyết nhé."

Vẻ mặt mỉm cười nói câu đó của cậu ta trông thật vô tư lự, chắc người này tốt tính lắm đây. Tự dưng thấy tội lỗi vì đã nói dối ghê. Xin lỗi nhé, thực ra bọn mình có viết tiểu thuyết gì đâu...

Bỗng nhiên, nam sinh làm vẻ mặt như nhận ra điều gì đó, quay sang Momose và nói:

"...A, hay là. Các cậu là cái đó hả. Cái đang đồn đại gần đây ấy—Thám tử Thất tình."

Tôi chết sững tại chỗ.

"Biết không? Chuyện có thám tử giải quyết các vấn đề thất tình đâu đó trong trường này ấy. Mà, có thuyết bảo thám tử là một cô gái dễ thương, các cậu cũng hỏi mấy chuyện yêu đương này nọ, thực ra đây không phải thu thập tài liệu mà là điều tra đúng không?"

Thực ra gần đây, sự tồn tại của Thám tử Thất tình bỗng nhiên bị đồn đại khắp trường.

Nguyên nhân là do một nam sinh đã nhờ cậy chúng tôi vào ngày lễ văn hóa một tháng trước. Cậu ta cảm động trước hoạt động của Thám tử Thất tình nên tích cực tuyên truyền danh tiếng ra xung quanh. Kết quả là sự tồn tại vốn vô danh của chúng tôi dần lan truyền trong trường, số lượng yêu cầu gửi đến tăng lên.

Và đồng thời, số cơ hội thân phận của chúng tôi suýt bị bại lộ trong lúc điều tra cũng tăng đột biến.

Và hiện tại.

Bị nam sinh hỏi thẳng thừng "Là Thám tử Thất tình hả?", Momose,

"..."

Hoàn toàn phớt lờ câu hỏi, cứ thế vò đầu bứt tai nhìn xuống sàn.

Lại nữa rồi.

Một khi đã mải mê suy nghĩ, Momose sẽ hoàn toàn không nhìn thấy xung quanh. Mải vận dụng đầu óc nên dù có bị bắt chuyện cũng không thể phản ứng tử tế được.

"N-Này Momose! Cậu ấy đang hỏi kìa...!"

Tôi hoảng hốt giục trả lời. Thế nhưng cô nàng,

"Hả. A. Vậy sao."

Cuối cùng cũng ngẩng mặt lên và trả lời thế này.

"Đúng thế, bọn tôi là Thám tử Thất—"

"—Này! Đúng thế nhỉ! Cả Momose lẫn tớ đều không biết gì nhỉ!"

Tôi gào lên to hết mức có thể, át cả lời Momose.

"Hoàn toàn chưa nghe thấy cái tên đó bao giờ luôn! Cái gì cơ! Có vị thám tử như vậy sao!?"

Làm cái quái gì thế Momose...! Sao lại định thừa nhận như chuyện hiển nhiên thế hả đồ ngốc! Làm ơn đi, mấy chuyện tối thiểu cần giấu thì giấu giùm cái!

"A, a, ừ, nghe nói thế."

Bị tôi đột nhiên to tiếng làm cho chưng hửng, nam sinh gật đầu.

"Hể! Lần đầu nghe thấy đấy!! Nhỉ!? Momose cũng có biết gì đâu đúng không!? Nhỉ!? Đúng là trong trường này cũng có đứa rảnh rỗi đi làm thám tử thất tình ha!"

"Hừm, sai à. Tớ đã nghĩ là khá khả nghi cơ đấy."

Nam sinh nhìn luân phiên mặt tôi và Momose với vẻ nghi hoặc. May mà hình như không nghe thấy tiếng Momose, nhưng có vẻ cậu ta vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục.

"Không không! Bọn tớ chỉ là thành viên Mis-Ken quèn thôi! Vậy thực sự cảm ơn cậu nhé! Xin phép!"

Tôi nắm tay Momose chuồn lẹ khỏi chỗ đó. Ở lại thêm nữa chắc Momose lại tự đào hố chôn mình mất...

Sau đó, kết thúc một lượt hỏi thăm (lần nào cũng phải đi theo dọn dẹp hậu quả mệt muốn chết...) và quay về phòng, tôi sắp xếp lại thông tin thu được theo yêu cầu của Momose.

"...Tổng cộng đã hỏi sáu người. Tất cả đều làm chứng là Sakai Haruomi không có vẻ gì là để ý đến ai cả. Ngược lại, câu trả lời toàn là trông không giống có loại cảm xúc đó."

"Vâng."

"Chỉ nhìn kết quả này thì thấy đúng là cậu ta chẳng nghĩ gì về Serizawa-san thật..."

"Đúng vậy."

Vừa tô son dưỡng lên đôi môi mỏng, Momose ở ghế thám tử vừa gật đầu.

"Quả nhiên là mê vẽ tranh nên hết hứng thú rồi sao..."

Vừa nói, ngực tôi hơi nhói lên một chút. Thông tin có được hôm nay toàn hướng về phía khiến Serizawa-san đau lòng. Cứ đà này, chắc sẽ phải thông báo sự thật phũ phàng cho cô bé thôi.

Nghe kết quả điều tra, liệu cô bé có lại khóc không. Sẽ lại rơi nước mắt lã chã với vẻ mặt bi thương đó chăng. Dù không phải lỗi của chúng tôi... nhưng sao nhỉ, tôi cứ thấy tội lỗi lạ lùng.

"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi."

Có lẽ nhận ra vẻ mặt của tôi, cô nàng cất thỏi son vào túi rồi điềm tĩnh mở lời. Đôi môi màu hồng nhạt ươn ướt tự nhiên, ánh lên vẻ bóng bẩy.

"Đặt quá nhiều tình cảm vào Serizawa-san thì ngược lại sẽ không tốt cho cô ấy đâu. Nếu thiên vị thân chủ, anh sẽ bước vào cuộc điều tra với định kiến. Trường hợp xấu nhất, còn có thể làm lệch lạc kết luận nữa."

"...Mà, chắc là thế thật."

Tôi gật đầu.

"Thế nên, hãy thôi đặt tình cảm vào đi và chỉ hướng đến sự thật thôi. Với lại, chẳng phải các thám tử lừng danh trong truyện trinh thám mà Senpai thích cũng làm thế sao?"

...Momose nói rất đúng.

Quả thực các thám tử tôi biết cũng theo đuổi sự thật một cách khắc kỷ, và cứu rỗi các thân chủ. Chỉ là, vẫn thấy lấn cấn. Nói sao nhỉ, cái kiểu chấp nhận dễ dàng rằng "Thân chủ có đau khổ cũng đành chịu, cứ mặc kệ đi" cảm giác cứ sai sai thế nào ấy.

Cảm thấy bứt rứt, tôi lẳng lặng đứng ra sau lưng Momose và bắt đầu sửa lại mái tóc bị rối tung trong lúc đi hỏi thăm. Như mọi khi, Momose gấp cuốn sổ đang mở lại và im lặng. Có lẽ do đang vận động trí não hết công suất hay sao mà thân nhiệt truyền tới từ phía bên kia mái tóc có vẻ cao hơn bình thường một chút. Mỗi khi những ngón tay gỡ từng lọn tóc mượt như tơ, một mùi hương ngọt ngào lại thoang thoảng bay lên. Tôi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút.

Cảm giác lệch pha với người khác, không biết ý tứ cũng chẳng biết đọc bầu không khí, Momose là thế nhưng ở những khía cạnh này thì đúng là một cô gái bình thường. Là một cô gái bằng xương bằng thịt, mười sáu tuổi, đang hít thở và sống. Sự tương phản đó gần đây cứ khiến tôi giật mình thon thót một cách kỳ lạ.

"...Ngày mai đi mai phục nhé..."

Chẳng hề hay biết tâm tư đó của tôi, cô nàng nói với giọng điệu lơ đễnh đâu đâu.

"Có hỏi thêm cũng không ra thông tin mới đâu. Từ giờ, sẽ dùng chân để kiếm thông tin..."

~*~

Thế là ngay ngày hôm sau, vừa tan học, chúng tôi đã mai phục sẵn ở cửa ra vào để thám thính hành tung của Sakai Haruomi.

Thực tình mà nói, tôi cũng khá khoái vụ "theo dõi" kiểu này. Tuy cũng giống như việc hỏi cung, chẳng ra dáng hoạt động của một Hội Nghiên cứu Bí ẩn cho lắm, nhưng được ra khỏi trường và bám theo đối tượng điều tra khiến tôi có cảm giác như đang đi dạo, cũng thú vị phết. Nhất là vào cái tiết trời này, quả là một ngày đẹp trời để hành nghề theo dõi.

...Mà, làm ăn qua loa quá thì cũng có lỗi với Serizawa-san, nên tôi vẫn định bụng sẽ hoàn thành tốt vai trò trợ lý của mình. Với lại, lơ là thì kiểu gì cũng bị Momose mắng cho xem.

Nấp sau bóng tủ giày được vài phút thì...

"Đến rồi..."

Một nam sinh cao kều xuất hiện từ phía bên kia hành lang. Tóc tai để dài luộm thuộm. Đồng phục thì chỗ này chỗ kia dính màu vẽ hay gì đó bẩn lem nhem, tạo ấn tượng tổng thể khá lôi thôi lếch thếch... Không sai vào đâu được, chính là Sakai Haruomi.

Momose nghiêng đầu nhìn về phía cậu ta, mái tóc vẫn chưa bị rối là bao rũ nhẹ xuống má.

"Cậu ta là Sakai-san đấy à?"

Hiếm khi thấy cô nàng tỏ vẻ ngạc nhiên như vậy.

"To con thật đấy."

Ừ thì cũng phải thôi, so với Momose thì cậu ta cao hơn đến hơn bốn mươi xăng-ti-mét kia mà.

"Công nhận, chắc là cao nhất khối rồi còn gì. Trông còn hộ pháp hơn cả mấy tay trong câu lạc bộ bóng rổ nữa."

"Ra vậy."

Momose nhoài người ra khỏi bóng tủ giày, ánh mắt dõi theo hướng đi của Sakai Haruomi. Phía sau lưng cô nàng, tôi buột miệng lẩm bẩm:

"...Cao ráo thích thật đấy."

"Ước gì tôi cũng được như thế. Giờ chỉ cao đúng mức trung bình, lửng lơ quá thể. Kể mà thêm được mười xăng-ti-mét nữa thì đời tôi đã sang trang rồi..."

Quả nhiên, cao ráo là một lợi thế trong rất nhiều khía cạnh của cuộc sống. Dù là thể thao hay yêu đương, chỉ riêng việc cao thôi đã là một thứ vũ khí rồi. Nếu được, tôi cũng muốn có cái chiều cao đủ để người ta có ấn tượng rằng "Nonomura-kun cao thật đấy"...

"Với lại, to con như thế thì tầm nhìn xung quanh cũng thay đổi nhỉ. Đi xem hòa nhạc này nọ chắc nhìn sân khấu dễ lắm. Cỡ như Momose mà đứng cạnh cậu ta chắc chỉ nhìn thấy mỗi cái chỏm đầu."

"Chuyện đó sao cũng được. Senpai, đi nhanh lên thôi."

Tiếng gọi của Momose kéo tôi về thực tại. Nhìn sang thì thấy Sakai Haruomi đã thay giày xong và đang bước ra ngoài.

"Xin lỗi..."

Tôi vội vàng bước đi, Momose liếc nhìn tôi một cái rồi nói:

"Mà thôi cũng được. Nhưng nếu anh tỏ ra có chút động lực hơn thì em sẽ vui lắm đấy."

Cô nàng nói bằng giọng điệu như thể đã buông xuôi một nửa. Tôi cũng sẽ vui lắm nếu Momose chịu có chút hứng thú với việc nghiên cứu trinh thám đấy.

Bóng lưng của Sakai Haruomi rất dễ nhận ra ngay cả trước cổng trường đang đông nghịt học sinh ra về. Có lẽ do chân dài nên sải bước cũng lớn, cậu ta thong dong lách qua dòng người, bắt đầu đi xuống con dốc hướng về phía nhà ga. Tôi tự nhiên cũng phải sải bước dài, còn Momose thấp bé thì gần như phải chạy lon ton để đuổi theo.

Vừa đón cơn gió thu mát mẻ, tôi vừa quan sát bóng lưng của Sakai Haruomi. Tấm lưng rộng lớn, nhưng lại toát lên vẻ gì đó mong manh, nhạy cảm.

Sao nhỉ, rõ ràng chỉ là một nam sinh to con đang đi bộ thôi, nhưng từ bóng lưng ấy dường như tỏa ra một khí chất rất riêng biệt. Cũng có thể do tôi đã biết trước thông tin cậu ta được giới hội họa đánh giá cao nên mới sinh ra cảm giác như vậy chăng.

Đang mải suy nghĩ vẩn vơ, thi thoảng lại liếc chừng Momose, thì...

"Áaa!"

Đột nhiên, tiếng hét của mấy nữ sinh vang lên từ phía bên phải. Cùng lúc đó, một luồng gió mạnh thổi thốc qua.

"──!"

Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận được một điềm báo. Ánh mắt lập tức hướng về phía tiếng hét theo phản xạ.

...Y như rằng, ở đó có ba nữ sinh bị gió tốc váy lên một cách ngoạn mục. Trong tích tắc, đồ lót của từng người đập vào mắt tôi. Trái qua phải: màu xanh nhạt, sọc ngang màu hồng, và kẻ ca-rô vàng nhạt.

Hừm, không ngờ đi theo dõi mà lại có thu nhập ngoài luồng thế này. Thôi thì, coi như đây là chút may mắn bù đắp cho việc không được hoạt động câu lạc bộ đàng hoàng vậy.

Trong khi đang âm thầm tận hưởng niềm hạnh phúc nhỏ nhoi, tôi làm ra vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì và quay nhìn về phía trước, thì...

"Senpai thích mấy thứ đó quá nhỉ."

Bất chợt, giọng nói của Momose vang lên từ bên trái.

"Đang trong lúc điều tra mà lại đi nhìn quần lót con gái rồi sướng rơn. Đồ dê xồm."

Nhìn sang thì thấy Momose đang nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo lạ thường. Chẳng biết từ lúc nào, mái tóc cô nàng đã hơi phồng lên một chút. Nếu ví với hoa anh đào nở thì chắc cỡ ba phần rồi.

"...Kh-Không có sướng rơn đâu nhé. Mà nói chứ, là con trai thì kiểu gì chả lỡ nhìn, mấy cái đó ấy."

"Đừng có tùy tiện vơ đũa cả nắm con trai như thế."

Momose thẳng thừng chém bỏ lời phản biện chính đáng của tôi.

"Sự thật là thế mà. Kiểu như... một dạng bản năng ấy..."

"Thế ạ? Ít nhất thì Sakai-san đâu có nhìn."

"...Thật á?"

Nhìn về phía trước, đám con trai đứng gần mấy nữ sinh kia ai nấy đều lộ rõ vẻ mặt thỏa mãn kiểu "được rửa mắt rồi", vừa đi vừa tủm tỉm. Bản thân tôi chắc vừa nãy cũng trưng ra cái bộ mặt y hệt thế.

Thế nhưng... trong cái bầu không khí ngập tràn hạnh phúc ấy, có một kẻ tỏa ra khí chất hoàn toàn dị biệt.

Sakai Haruomi.

Cậu ta vừa lẩm bẩm gì đó, vừa nhìn chằm chằm vào khu dân cư xung quanh như thể đang tìm kiếm đề tài vẽ tranh. Ánh mắt ấy nghiêm túc, thậm chí trông còn toát lên vẻ áp bức... Rõ ràng là cậu ta hoàn toàn không quan tâm đến màn "lộ hàng" nhân ba (mà cô nào cũng khá dễ thương) vừa diễn ra ở cự ly cực gần.

"Sakai-san vẫn giữ nguyên bộ dạng đó từ nãy đến giờ đấy."

Momose nói với vẻ mặt như muốn bồi thêm một đòn kết liễu.

"Thế mà Senpai vẫn khẳng định là con trai ai cũng muốn nhìn quần lót sao?"

"Không không, ca đó là ca hiếm đấy. Mà nói chứ, có khi cậu ta không có hứng thú với người khác giới thật ấy chứ? Nhìn cái bộ dạng đó xem."

"Em nghĩ việc lấy bản thân làm quy chuẩn cho ham muốn tình dục là không nên đâu ạ."

"Thì cứ nhìn đám con trai xung quanh mà xem! Đứa nào mặt mũi chả hớn hở!"

"Chẳng qua là do trời đẹp nên tâm trạng tốt thôi chứ?"

"Sai bét! Là do thấy quần lót đấy!"

"Anh làm ơn đừng có oang oang cái từ quần lót giữa chốn đông người được không?"

"A, xin lỗi... Nhưng mà, thật sự là con trai ai cũng──Oái!"

Trong khoảnh khắc, người tôi va phải một vật gì đó âm ấm.

Chết dở, mải nói chuyện quá nên húc vào người ta rồi. Tôi vội vàng lùi lại một bước.

"Xin lỗi, tôi không nhìn đường..."

Vừa cất lời xin lỗi, tôi cứng họng khi thấy người đứng trước mặt mình.

Là Sakai Haruomi.

Chẳng biết từ lúc nào cậu ta đã đứng lại đó và nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

...Toang rồi. Chẳng lẽ cậu ta nhận ra mình bị bám đuôi? Bị lộ là Thám tử Thất tình đang theo dõi rồi sao?

"...X-Xin lỗi cậu thực sự... Đi thôi Momose."

Nói rồi, tôi kéo tay Momose định rảo bước đi thẳng. Những lúc thế này thì cứ chuồn là thượng sách...! Mà thực ra cũng chẳng còn cách nào khác!

Nhưng mà...

"À, cái đó..."

Một giọng nói vang lên níu lấy tấm lưng đang định bỏ trốn của tôi.

"Chờ... chờ một chút..."

Một chất giọng trầm, sâu lắng, phảng phất cả nét vụng về. Tôi quay lại, Sakai Haruomi đang nhìn chúng tôi như muốn nói điều gì đó.

"Có chuyện gì không?"

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Nếu thân phận của chúng tôi bị lộ... thì sẽ gây phiền phức cho thân chủ mất. Tôi nơm nớp lo sợ chờ đợi câu nói tiếp theo của cậu ta.

"Cái đó..."

Lời tiếp theo của Sakai Haruomi lại là một điều nằm ngoài dự đoán.

"Tôi có việc... muốn nhờ hai người..."

~*~

Mấy chục phút sau.

"Xin lỗi... phiền hai người giữ nguyên tư thế đó một lát..."

Sakai Haruomi nói bằng giọng mộc mạc, rồi cầm lấy cây bút chì.

"Sẽ xong ngay thôi..."

Thấy cậu ta bắt đầu cắm cúi vẽ, tôi thở dài thườn thượt.

"...Tại sao... lại ra nông nỗi này..."

Tôi buột miệng than vãn.

"Chuyện đâu có ngờ... lại thành ra thế này..."

"Vì mục đích điều tra, anh chịu khó đi ạ."

Giọng Momose vẫn bình thản như mọi khi. Dù có cố hạ thấp âm lượng hết mức có thể, nhưng cũng chẳng nghe ra chút vẻ mệt nhọc nào.

"Đúng là tư thế này hơi khó chịu thật, nhưng chỉ còn cách chịu đựng thôi. Cố lên anh."

"Biết là thế..."

Nói rồi, tôi lại thở dài.

"Nhưng có cần thiết phải tạo dáng kiểu này không cơ chứ..."

Đây là nhà của Sakai Haruomi, cách trường khoảng hai mươi phút đi bộ. Tại căn phòng riêng trên tầng hai, chúng tôi đang làm mẫu vẽ cho cậu ta.

Có vẻ như tình cờ nhìn thấy hai đứa tôi trên dốc, cậu ta đã cảm nhận được nguồn cảm hứng nào đó. Cậu ta khẩn khoản nhờ vả với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc rằng nhất định muốn vẽ tranh về chúng tôi. Tôi chẳng hiểu cậu ta nhìn thấy cái gì ở sự kết hợp giữa một gã trai mặt mũi bình thường (tôi muốn tin là thế) với mức nhan sắc trung bình, và một cô gái nhỏ nhắn dù cũng khá dễ thương nhưng đầu tóc lại bù xù, nhưng thái độ cúi đầu nhờ vả đó quả thực rất chân thành.

"Đây là cơ hội để trực tiếp nghe chuyện."

Vì Momose khẳng định như vậy nên chúng tôi quyết định nhận lời. Cá nhân tôi cũng có chút hứng thú với việc được làm người mẫu cho một họa sĩ nổi tiếng. Chỉ là, thực tế khi đến nhà cậu ta và tạo dáng theo yêu cầu... tôi đang cảm thấy vô cùng "chua chát".

Cái tư thế mà cậu ta yêu cầu... thực sự quái đản hết chỗ nói.

Biết nói sao nhỉ, cảm giác như hai người đang tập yoga thì tông vào nhau ở tốc độ cao rồi xoắn quẩy vào nhau ấy... hay là giống như hai cái cây mọc cạnh nhau nhưng lại quấn lấy nhau mà lớn lên theo một hình thù kỳ dị...

Tôi đã kỳ vọng được vẽ một bức chân dung hai người hay gì đó đại loại thế... nhưng xem chừng, cái bức tranh vẽ lại tình cảnh này sẽ chẳng đời nào là một bức tranh mô tả tôi và Momose một cách bình thường được.

Tiện thể thì hiện tại, đầu của Momose đang thò ra từ giữa hai chân tôi và hướng về phía Sakai Haruomi. Vì thế, giọng của cô nàng cứ văng vẳng từ phía... đũng quần tôi. Cái cảm giác nói chuyện với hướng đó mà lại có giọng con gái đáp lại, quả là một tình huống bất thường hết sức. Tôi còn đang lo không biết có ổn về mặt đạo đức không đây. Chắc là không ổn rồi.

"Haizz..."

Tôi vừa thở dài vừa nhìn quanh căn phòng.

Khá là tẻ nhạt. Hầu như không có đồ đạc gì, chỉ có giá vẽ và toan vẽ nằm rải rác chỗ này chỗ kia. Nhờ có cái giường ở góc phòng mà còn nhận ra được đây là không gian có người sống, nhưng nhìn qua thì trông chẳng khác nào một cái xưởng vẽ cũ kỹ.

...Tự nhiên tôi thấy căn phòng này quen quen.

Cảm giác về cách bố trí, hay thiết kế của vài món đồ nội thất ít ỏi... Tôi suy nghĩ một chút rồi nhận ra ngay. Là bức ảnh Serizawa-san đã cho chúng tôi xem. Bức ảnh chụp họ hồi tiểu học có bối cảnh chính là căn phòng này. Dù không khí đã thay đổi khá nhiều nhưng chắc chắn là nó. Vị trí cửa sổ và cách đặt giường hoàn toàn không đổi.

Tuy nhiên... con gấu bông trong bức ảnh đó thì chẳng thấy đâu cả.

Khoảng một tiếng sau thì công việc kết thúc. Cậu ta đứng dậy, nhìn luân phiên giữa chúng tôi và cuốn sổ phác thảo như để xác nhận điều gì đó, rồi nói:

"...Xong rồi ạ... Cảm ơn hai người."

Nói rồi, cậu ta cúi đầu vẻ vụng về.

"Không có gì đâu, chuyện nhỏ ấy mà."

Tôi vừa cảm thấy đau nhức khắp các khớp xương vừa giải phóng cơ thể khỏi tư thế quái dị. Momose rút đầu ra khỏi háng tôi với vẻ không chút mệt mỏi, rồi đưa tay vò tóc sột soạt với vẻ mặt như thể đang chỉnh trang lại dung nhan.

"À ừm... trông nó thế nào vậy?"

Vừa duỗi các khớp, tôi vừa hỏi với hai phần kỳ vọng tám phần bất an.

"À, nó thế này..."

Sakai Haruomi rụt rè quay cuốn sổ phác thảo về phía chúng tôi.

...Tôi nín lặng trong vô thức.

Một bức tranh siêu thực không biết diễn tả thế nào đang hiện ra trước mắt.

Không, tôi biết là nó đẹp. Có lẽ việc vẽ được bức tranh thế này chứng tỏ kỹ thuật và khiếu thẩm mỹ của cậu ta chắc chắn rất cao. Dù là dân nghiệp dư tôi cũng hiểu được điều đó. Chỉ là... trong mắt tôi, bức tranh đó chỉ toàn là những khối cấu trúc vô nghĩa rối rắm vào nhau mà thôi. Tôi hoàn toàn không hiểu mục đích vẽ, cũng như lý do tại sao tác giả của nó lại được đánh giá cao.

Rốt cuộc cậu ta đã chắt lọc cái gì từ sự kết hợp giữa tôi và Momose để ra được kết quả này nhỉ...

Dẫu vậy, đã được xem rồi thì không thể không bình luận gì. Tôi cố vắt óc tìm lời nhận xét.

"A, n-nhưng mà quả là tuyệt thật đấy! Kiểu như... ừm, cái độ rối rắm đó... cảm giác như đang biểu hiện điều gì đó..."

...Thôi hỏng, ăn nói chẳng ra đâu vào đâu!

"Nhưng ngược lại... cái vẻ như không biểu hiện gì cả ấy... lại cảm thấy... kiểu như rất chi là... bá đạo..."

Aaa, càng cố khen thì càng chẳng hiểu mình đang nói cái quái gì nữa... Trong khi tôi đang toát mồ hôi hột tìm lời nói tiếp, thì:

"Lúc nào anh cũng gọi người mẫu là những người mình cảm thấy hứng thú như thế này sao?"

Momose ở bên cạnh bắt đầu đặt câu hỏi.

"Anh không nhờ những người cụ thể, ví dụ như người thân thiết hay người yêu sao? Em cứ có ấn tượng là họa sĩ thường hay lấy vợ hoặc người yêu làm đề tài."

...Đúng rồi ha, tôi suýt thì quên mất, mục đích chúng tôi làm mẫu vẽ là để trực tiếp nghe chuyện thế này đây. Lần này thì đúng là được cái giọng điệu hành chính của Momose cứu một bàn thua...

"Không... tôi không có người yêu, nên khi vẽ người tôi thường nhờ người quen..."

Sakai Haruomi cúi gằm mặt, trả lời lí nhí.

"Mấy phóng viên hay đến phỏng vấn, hoặc nhân viên..."

"Thế ạ. Anh không có người yêu sao. Quả nhiên là do hoạt động họa sĩ bận rộn quá nên không có thời gian để tâm đến chuyện yêu đương trai gái chăng?"

"...Ưm, không hẳn là để tâm hay không, mà là tôi chưa từng nghĩ tới... chuyện yêu đương ấy..."

Chưa từng nghĩ tới, sao.

Chất giọng mộc mạc vẫn như mọi khi của cậu ta khiến tôi cảm thấy những lời đó không hề có chút giả dối nào.

"Ra vậy. Anh nói là nhờ người quen làm mẫu, vậy anh có vẽ bạn bè không?"

"...Không, chuyện đó thì không... Ở trường tôi cũng ít nói chuyện với người khác... Chủ yếu là người trong giới hội họa..."

"Có phải vì hoạt động ở tuyến đầu như vậy nên anh không hợp tính với bạn bè cùng trang lứa không?"

"...Không, đâu có... Không phải là không hợp, mà là tôi không có ai đặc biệt thân thiết cả... Với lại, hiện giờ thực sự tôi chỉ có hứng thú với tranh thôi..."

Nghe câu đó, tôi bất giác nhìn sang Momose. Nhưng biểu cảm của cô nàng chẳng có gì thay đổi.

"Thế ạ."

"Vâng..."

"..."

"À, xin lỗi vì đã hỏi chuyện riêng tư nhé. Nhỏ này ấy mà, nó thích buôn chuyện lắm..."

Thấy cuộc đối thoại bị ngắt quãng, tôi nhảy vào "chữa cháy" như mọi khi.

"Không sao... Để tôi tiễn hai người..."

Nói rồi, cậu ta đi trước dẫn chúng tôi ra khỏi phòng.

Trên hành lang dẫn ra cửa ra vào, đột nhiên Momose dừng lại. Tôi nhìn theo xem có chuyện gì, thì thấy cô nàng đang nhìn chằm chằm vào một căn phòng kho mở cửa toang hoác. Bên trong nhét lộn xộn nào là tượng thạch cao dùng để ký họa, nào là dụng cụ vẽ, rồi cả mấy món đồ nội thất có vẻ được dọn ra từ trong phòng.

Và ở sâu trong đó──có con gấu bông mà Serizawa-san đã tặng cậu ta.

Nó bị vứt chỏng chơ, phủ đầy bụi, trông bẩn thỉu đến mức có thể thấy rõ là đã bị bỏ mặc ở đó khá lâu rồi.

"...Có chuyện gì vậy?"

Sakai Haruomi quay lại hỏi.

"Không, em chỉ tò mò về con gấu bông kia thôi."

Nói rồi, Momose chỉ tay vào sâu trong phòng kho.

"Cái đó là của Sakai-san sao? Trông dễ thương ghê."

"...À, hồi trước người quen tặng tôi ấy mà..."

Cậu ta nói với vẻ không quan tâm, rồi lại bước tiếp.

"Để trong phòng vướng víu lúc vẽ tranh nên tôi cất đi rồi."

"Thế ạ."

Gật đầu làm mái tóc hơi rối đung đưa, Momose cũng lạch bạch chạy theo sau cậu ta ra cửa. Nhận tấm vé mời dự triển lãm cá nhân của cậu ta như lời cảm ơn, chúng tôi rời khỏi nhà Sakai.

~*~

"Thế này là... chốt được rồi đấy..."

Vừa ra đến đường lớn, tôi vừa thở dài thườn thượt.

"Thấy cái thái độ đó của chính chủ thì chẳng còn khả năng nào khác nữa. Với lại con gấu bông đó... vứt lăn lóc như thế chứng tỏ Sakai Haruomi thực sự không có hứng thú với Serizawa-san..."

Ừ, nghĩ thế nào thì cũng không sai được.

Sakai Haruomi không hề bận tâm đến Serizawa-san. Cậu ta chỉ mải mê với tranh vẽ, thậm chí còn chẳng để cô ấy vào một góc trong tâm trí.

"Đúng vậy, tình hình hiện tại chỉ có thể phán đoán như thế."

Momose vừa đi vừa đá cái cặp vào đầu gối bốp bốp, cũng gật đầu đồng tình.

"Hỏi thăm xung quanh, hỏi trực tiếp đương sự, rồi cả con gấu bông. Tất cả đều cho thấy cậu ta hoàn toàn không có vẻ gì là coi trọng Serizawa-san một cách đặc biệt."

Ra là vậy... thế là suy nghĩ của cả hai đã thống nhất rồi.

Đối với thân chủ──đây là kết luận bất hạnh nhất.

Dự cảm của Serizawa-san đã trúng phóc một cách tàn nhẫn. Tưởng tượng ra vẻ mặt đau khổ của cô ấy, tôi thấy hơi chán nản. Dù đã chứng kiến những cảnh như thế này vài lần, nhưng tôi vẫn chẳng thể nào quen được, cũng chẳng thể nào lạnh lùng dứt khoát như Momose.

"...Báo cáo kết quả điều tra thôi..."

Nói rồi, tôi lấy điện thoại ra khỏi túi.

"Anh gửi mail cho Serizawa-san đây..."

Mở ứng dụng mail lên, tôi vào màn hình soạn thảo mới và nhập địa chỉ của Serizawa-san. Việc hẹn gặp khách hàng cũng là việc của tôi.

Tuy nhiên,

"Ngày mai chắc ổn nhỉ? Em cũng đâu có lịch gì đặc biệt đâu đúng không?"

Vừa hỏi vừa liếc sang bên cạnh... chẳng biết từ lúc nào Momose đã chống tay lên cằm, mắt nhìn xuống đất.

"...Momose?"

"Vâng."

"Sao thế?"

Nghe tôi hỏi, Momose rên lên một tiếng "ưm" rồi lẩm bẩm:

"Liệu như vậy đã thực sự chắc chắn chưa nhỉ?"

Câu nói nhỏ như tiếng thì thầm.

"Có thật là trong đầu Sakai-san chỉ có mỗi tranh vẽ không?"

...Nhỏ này, chưa phục với kết luận này sao?

"...Hừm. Nhưng mà, Momose cũng thấy là chỉ có thể như thế còn gì?"

"Vâng, nếu chỉ nhìn vào biểu hiện vừa rồi."

Momose gật đầu.

"Chỉ là, em vẫn chưa thấy thuyết phục để khẳng định rằng 'Sakai-san không bận tâm đến Serizawa-san'."

"...Tại sao?"

"..."

"Này..."

"..."

Momose im bặt. Có vẻ đang tập trung suy nghĩ hết công suất, cô nàng bắt đầu đưa tay phải lên vò tóc rối tung.

...Đã thế này thì chịu chết, không moi được gì từ miệng nhỏ này nữa đâu. Khó mà lôi Momose ra được khi nó đã chìm vào suy tư của chính mình. Tạm thời khoan hãy gọi Serizawa-san vậy...

Tôi cất điện thoại vào túi, hai đứa im lặng rảo bước trên đường về. Đi qua siêu thị lớn, băng qua trước nhà ga, rồi vượt qua chợ cá. Ngắm nhìn bầu trời bắt đầu nhuốm màu cam sẫm, tôi tự hỏi rốt cuộc Momose đang lấn cấn điều gì. Vừa nãy chính miệng cậu ta cũng thừa nhận, Sakai Haruomi không có hứng thú với gì ngoài tranh vẽ, điều đó là chắc chắn. Vậy thì còn chỗ nào để mà suy xét nữa chứ...

Đến đây, tôi chợt──nảy ra một ý.

"...À đúng rồi, này."

Tôi cất lời với Momose một lần nữa.

"Ngày mai ấy, đi xem triển lãm của Sakai Haruomi không? Đằng nào cũng được tặng vé rồi."

Cứ tưởng sẽ bị bơ, nhưng Momose quay sang nhìn tôi với vẻ hơi ngạc nhiên.

"Senpai, anh có hứng thú với tranh ảnh kiểu đó ạ?"

"À, không, cũng không hẳn... Anh chỉ nghĩ là nên tận mắt đi xem cái nguyên nhân khiến cậu ta rời xa Serizawa-san cho rõ ràng thôi."

Chẳng hiểu sao, tôi cảm thấy mình có nghĩa vụ phải làm thế. Nếu đằng nào cũng phải thông báo sự thật phũ phàng cho Serizawa-san, thì tôi và Momose nên biết về cái bối cảnh đó càng rõ càng tốt. Nói sao nhỉ... kiểu như một dạng thành ý ấy.

Momose im lặng một lúc, vò đầu bứt tai một hồi rồi mới gật đầu cái rụp.

"Thế ạ."

"Em cũng không hứng thú lắm, nhưng nếu Senpai đã nói vậy thì em sẽ đi."

~*~

Trên tấm bảng đặt ở lối vào có ghi: "Triển lãm Cá nhân Sakai Haruomi: Tương lai".

Ngày hôm sau khi làm mẫu vẽ cho cậu ta. Tại một phòng trưng bày gần nhà ga.

"Là đây nhỉ."

Đứng trước cửa, Momose ngó vào bên trong. Tiện thể nói luôn, hôm nay cô nàng mặc đồ thường. Áo khoác blouson kiểu quân đội, váy liền màu trắng nhăn nhúm đầy chủ ý, chân đi bốt ngắn.

"Tối qua em có tra cứu thử, triển lãm cá nhân lần này là tập hợp các tác phẩm được Sakai Haruomi-san vẽ dựa trên những hình ảnh nảy sinh từ từ khóa 'Tương lai', một dạng triển lãm theo chủ đề."

"Ra là vậy."

"Triển lãm chính thức sẽ tổ chức ở Sapporo, cái đang diễn ra ở đây chỉ như sự kiện tiền trạm thôi. Nhưng có vẻ mấy người sành sỏi trong giới hội họa đã hết lời ca ngợi trên tạp chí với mạng xã hội rồi."

"Hả."

Vậy sao... "Sự kiện tiền trạm" rồi "người sành sỏi", nghe cứ xa rời thực tế thế nào ấy. Cậu nam sinh vẽ tranh chúng tôi hôm qua quả nhiên là một người rất ghê gớm. Tôi không thực sự cảm nhận được điều đó, nhưng nghe mấy chuyện này thì một kẻ mù tịt nghệ thuật như tôi cũng lờ mờ hiểu được cậu ta xuất chúng đến mức nào.

Mà Momose này, mất công tra cứu ghê nhỉ. Nói gì thì nói chứ cũng mong chờ đấy chứ?

"Vậy, vào thôi."

"Ừ."

Nói rồi, chúng tôi chui qua lối cửa hẹp, bước chân vào phòng trưng bày.

Những bức tranh được trưng bày thoạt nhìn toàn là tranh trừu tượng chẳng có chút mạch lạc nào.

Có bức chỉ toàn những mảng màu nhạt chồng lên nhau. Có bức là những khối lập phương màu lạnh xếp chồng chất tầng tầng lớp lớp. Có bức trông như chỉ quệt vô số màu sắc lộn xộn. Đủ loại kích cỡ và thể loại tranh được treo trên những bức tường trắng toát của phòng trưng bày.

Nói thẳng ra nhé, tôi hoàn toàn không hiểu nổi giá trị của chúng. Chẳng biết các chuyên gia đánh giá ở điểm nào, cũng không tưởng tượng nổi tâm trạng của những người thích tranh này.

Cứ nghĩ đến việc Sakai Haruomi đã xa lánh Serizawa-san để vẽ những bức tranh này, tôi lại thấy bứt rứt không yên. Tất nhiên, có thể do gu thẩm mỹ của tôi kém nên không hiểu, chứ thực tế những bức tranh này chắc là tuyệt phẩm. Dẫu vậy, nhớ lại vẻ mặt buồn bã của Serizawa-san, lồng ngực tôi cứ thấy nôn nao khó tả.

Cảm thấy một luồng trách nhiệm kỳ lạ nên không nỡ bỏ về giữa chừng, tôi xem xét kỹ lưỡng tất cả các tác phẩm. Và trong lúc đang lơ đễnh ngắm nghía vài bức tranh khổ nhỏ, tôi chợt nhận ra một điều.

"...Hử?"

"A, cái này..."

"Cả bức đằng này cũng có."

Trong bất kỳ tác phẩm nào được trưng bày lần này, luôn có một mô-típ chung được vẽ vào. Một mô-típ nhỏ hình bầu dục, với những hoa văn phức tạp.

Lơ là chút là bỏ sót ngay, nhưng không sai vào đâu được. Hình bầu dục đó được vẽ trong tất cả các bức tranh. Có khi nào là một dạng chữ ký của Sakai Haruomi không nhỉ?

Ra khỏi phòng trưng bày, Momose bước ra chậm hơn tôi một chút. Trên tay cô nàng cầm cuốn pamphlet của buổi triển lãm lần này. Có vẻ cô đã mua nó ở quầy bán gần cửa ra vào.

"Thế nào?"

Tôi buột miệng hỏi bâng quơ.

"Tuyệt vời ạ."

Momose trả lời cộc lốc, rồi cũng tựa người vào lan can đối diện phòng trưng bày giống tôi.

"Lúc đầu em thấy hơi khó hiểu, nhưng chẳng biết sao, em nhận ra mình đã bị cuốn hút từ lúc nào không hay."

"À, thế hả."

Quả nhiên là do gu tôi kém thôi... Trong phòng triển lãm, có cả mấy cậu nhóc cỡ học sinh cấp hai mắt sáng rực ngắm tranh nữa mà.

"Với lại, việc luôn có cùng một mô-típ được vẽ vào cũng làm em bận tâm."

"A, cái đó hả? Cái hình bầu dục ấy. Anh cũng thắc mắc. Là chữ ký hay sao nhỉ?"

"Ai biết được ạ. Em cũng muốn biết nên mới mua cái này."

Momose giơ cuốn pamphlet lên.

"Liệu có chỗ nào đề cập đến không nhỉ?"

Nói rồi cô nàng cúi xuống, bắt đầu lật giở từng trang. Bất chợt, mái tóc cô đập vào mắt tôi. Trước khi vào phòng tranh thì vẫn còn mượt mà, giờ thì rối tung cả lên rồi. Chắc là vừa xem tranh vừa vò đầu đây mà. Tay chân tôi ngứa ngáy muốn sửa lại cho cô nàng, nhưng sờ vào tóc con gái giữa chốn đông người thì cũng ngại.

Với tâm trạng bứt rứt đó, tôi ngắm nhìn Momose đang lật giở những trang pamphlet.

"Có đây rồi."

Một lúc sau, ánh mắt cô dừng lại ở một trang.

"Ồ, đâu nào, nói gì thế?"

"Anh chờ chút."

Nói rồi, cô nàng im lặng đọc trang đó. Nhưng chỉ vài giây sau, cô đột ngột gập phắt cuốn sổ lại và quay sang nhìn tôi.

"Senpai."

"Hử? Sao thế? Quả nhiên là chữ ký à?"

"Không, không phải thế... Em nhận ra rồi."

"...Hả?"

"Em đã nhận ra rồi."

Trong đôi mắt của cô nàng khi nói câu đó──ánh lên màu của sự phấn khích.

Tôi hiểu ngay.

Nhỏ này đã nhận ra một "sự thật quan trọng liên quan đến vụ án". Cô đã phát hiện ra điều gì đó mà chúng tôi đã bỏ sót. Trước giờ vẫn thế. Mỗi khi lóe lên điều gì trong lúc làm thám tử, vẻ mặt cô lại lộ ra sự phấn khích như vậy. Một Momose vốn không hề nao núng dù khách hàng có khóc lóc ngay trước mặt, giờ lại bộc lộ rõ sự dao động của cảm xúc ra bên ngoài.

"Senpai, cảm ơn anh đã rủ em đến đây. Nhờ vậy mà em đã nhận ra một sự thật quan trọng, công lớn đấy ạ."

"V-Vậy à..."

"Có điều, vấn đề là chuẩn bị chứng cứ thế nào đây. Cứ thế này thì không có gì làm bằng chứng nên chưa thể báo cáo được. Tạm thời, em sẽ thử tự hành động một mình xem sao, em cũng không đi hỏi cung đâu nên không cần anh hỗ trợ cũng ổn, với lại đi một mình xoay sở dễ hơn."

"Ờ, ừ..."

"Xin lỗi anh, nhưng phiền anh trực ở phòng câu lạc bộ một thời gian nhé."

Chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, tôi chỉ biết gật đầu một cách gượng gạo.

~*~

Thứ Năm tuần sau đó. Sau giờ học.

Trong phòng sinh hoạt Hội Nghiên cứu Bí ẩn, chúng tôi ngồi vào vị trí quen thuộc, đối diện với Serizawa-san. Hôm trước, Momose nhắn "Đã có chứng cứ. Hãy liên lạc với Serizawa-san", nên tôi đã tức tốc sắp xếp buổi báo cáo kết quả này.

Suốt một tuần qua, Momose hầu như không ló mặt đến câu lạc bộ. Khi thì bảo về nhà tra cứu rồi về luôn, khi thì bảo phải đi gặp người này người kia rồi đi mất hút. Tôi cũng mừng vì có thời gian đọc sách, nhưng rồi lại đâm lo đủ thứ (sợ Momose làm hỏng việc một mình), thành ra cứ bồn chồn suốt cả tuần.

"...Phù."

Mở cuốn sổ tay ra, tôi liếc nhìn quanh phòng.

Dạo này trời càng lúc càng lạnh, nhưng hôm nay nắng lại ấm. Ánh nắng rọi vào căn phòng này cũng nhuốm màu đỏ, chiếu sáng không gian một cách êm đềm.

Tuy nhiên...

"...Ư..."

Trong bầu không khí ấy, vẻ mặt Serizawa-san lại lộ rõ sự căng thẳng tột độ. Lần trước nghe chuyện cũng đã căng lắm rồi, lần này còn cứng đờ hơn cả lúc đó. Sắc mặt cô nhợt nhạt, hai tay nắm chặt, trên trán lấm tấm mồ hôi. Bị nhìn bằng vẻ mặt như bị dồn vào đường cùng thế kia, tôi cũng thấy đau lòng.

Momose định nói gì với Serizawa-san đây. Việc Sakai Haruomi không yêu Serizawa-san e là không sai được. Thậm chí, nói toạc ra là "hoàn toàn không có hứng thú" cũng chẳng ngoa. Trong tình thế đó... rốt cuộc cô nàng đã nhận ra điều gì cơ chứ...

"Vậy, tôi xin phép báo cáo kết quả điều tra."

Vò tóc một cái, Momose bắt đầu nói với giọng điềm tĩnh.

"V-Vâng ạ! Nhờ cả vào hai bạn!"

Serizawa-san đứng bật dậy, cúi đầu thật sâu rồi mới ngồi lại xuống ghế.

"Đầu tiên, lần này chúng tôi đã tiến hành điều tra bằng cách hỏi thăm bạn cùng lớp của Sakai-san, và đặt câu hỏi trực tiếp cho chính đương sự."

"H-Hỏi trực tiếp đương sự ấy ạ!?"

Serizawa-san thốt lên kinh ngạc.

"Vâng, nhưng hãy yên tâm. Chỉ là tình cờ cậu ấy bắt chuyện, nên theo đà đó tôi hỏi vài câu thôi. Chúng tôi không tiết lộ mình là Thám tử Thất tình, hay việc đang hành động theo yêu cầu của Serizawa-san đâu."

"V-Vậy ạ... Xin lỗi, mình hơi bất ngờ..."

Có vẻ nhẹ nhõm hơn, Serizawa-san thở phào. Nhưng mà,

"Từ việc hỏi trực tiếp đương sự, điều chúng tôi biết được là..."

"...Vâng."

Lời nói của Momose khiến vẻ căng thẳng lập tức trở lại trên khuôn mặt Serizawa-san.

"Sakai-san thực sự chỉ có hứng thú với tranh vẽ mà thôi."

Momose buông lời phũ phàng hầu như không chút rào đón, khiến tôi bất giác nghi ngờ tai mình. Mấy chuyện đó phải nói giảm nói tránh chứ...! Nói huỵch toẹt ra thế thì sốc lắm...

Nhưng cô nàng vẫn tiếp tục bồi thêm những lời cay đắng.

"Khi tôi hỏi, cậu ấy đã nói rằng: Bản thân không có ai đặc biệt thân thiết. Chỉ đơn thuần là hứng thú với tranh vẽ. Cả tôi và trợ lý đều cảm thấy lời đó không phải là nói dối. Việc Sakai-san không coi trọng ai cả, e rằng là sự thật không thể chối cãi."

...Sự im lặng bao trùm.

Từ cửa sổ sau lưng Momose, tiếng hô hào của các câu lạc bộ thể thao văng vẳng vọng lại.

Chính vào khoảnh khắc ấy.

Nước mắt bắt đầu lã chã rơi từ đôi mắt Serizawa-san. Những giọt nước mắt to tròn lăn dài trên má, rơi lộp độp xuống bộ đồng phục của cô.

Nhưng Serizawa-san chẳng buồn lau,

"...Th... Thế ạ..."

Cô nói như vắt ra từng chữ, giọng run rẩy như sắp vỡ vụn.

"Đúng thế nhỉ... Với Haruomi, mình đã là... không là gì cả... một tồn tại có cũng được, không có cũng chẳng sao..."

Nước mắt không có dấu hiệu ngừng lại. Dù vậy, tôi không thể lau cho cô ấy, cũng chẳng thể ngăn cô ấy lại.

"Một đứa như mình mà lại... th-thích cậu ấy, là sai lầm rồi nhỉ..."

Lồng ngực tôi thắt lại.

Serizawa-san đã luôn trân trọng Sakai Haruomi. Từ tận hồi tiểu học, cô ấy vẫn luôn hướng về cậu ta. Tình cảm ấy... vậy mà lại đón nhận cái kết cục thế này sao. Kết thúc bằng một mối thất tình như thế này sao.

Tuy nhiên...

"──Chỉ là, tôi đã nhận ra một điều."

Như để cắt ngang bầu không khí ấy, Momose cất lời bằng giọng đều đều.

"Hãy xem cái này."

Thứ cô lấy ra là cuốn pamphlet đã mua ở triển lãm hôm nọ. Mở trang có in hình các tác phẩm, Momose bắt đầu giải thích.

"Có thể bạn đã biết, chủ đề triển lãm lần này của Sakai-san là 'Tương lai'. Cậu ấy hình dung về thế giới và cuộc sống của mình trong tương lai, rồi thể hiện nó qua những bức tranh trừu tượng."

Lật trang, Momose cho Serizawa-san xem vài tác phẩm.

"Như bạn thấy đấy, từ những bức tông màu sáng đến tông màu tối. Từ những bức lờ mờ đoán ra hình thù đến những bức hoàn toàn không hiểu gì, rất đa dạng, nhưng có một mô-típ xuất hiện chung trong tất cả các tác phẩm."

Cô mở trang có in hình tác phẩm lớn nhất trong cuốn sách nhỏ, ngón tay chỉ vào một điểm.

"Là cái mô-típ hình bầu dục này đây."

Serizawa-san cuối cùng cũng lau nước mắt, ghé mắt nhìn vào cuốn pamphlet.

"Trong cuốn sách này có đăng bài đối thoại giữa tổng biên tập tạp chí mỹ thuật và Sakai Haruomi-san, ở đó có đề cập đến mô-típ này. Tôi xin phép đọc: 'Hình bầu dục này là thứ thi thoảng xuất hiện trong tranh của tôi, nhưng thực tình chính tôi cũng không biết nó là gì. Chỉ là, khi hình dung về màu sắc hay bố cục muốn vẽ, nó chợt hiện lên trong đầu. Tất nhiên cũng có những tác phẩm không xuất hiện mô-típ này, nhưng lần này khi tiến hành sáng tác với hình dung về tương lai, nó đã đi vào tất cả các bức tranh. Có lẽ, nó là thứ mang ý nghĩa quan trọng nào đó trong tôi'."

Đọc xong, Momose cầm cuốn pamphlet lên và mở lại trang ảnh tác phẩm một lần nữa.

"Bạn có thấy quen không?"

Serizawa-san nhìn nó chằm chằm với vẻ mặt nghiêm túc một lúc, rồi nói:

"...Ơ, à ừm... xin lỗi... mình không biết..."

Cô cúi đầu nói với giọng tự trách.

"Với lại cái đó... mình cũng hơi không hiểu nó vẽ cái gì nữa..."

"Vậy à. Mà, không biết cũng là đương nhiên thôi. Vì Serizawa-san không nhìn thấy nó theo góc độ này."

Nói rồi, Momose vò đầu sột soạt bằng cả hai tay và đứng dậy. Hiếm khi thấy cô nàng rời ghế khi đang báo cáo với khách hàng. Momose cứ thế lạch bạch đi đến bên cạnh Serizawa-san, rồi:

"Xin thất lễ."

Nói rồi cô đưa tay lên đầu Serizawa-san──và gỡ cái kẹp tóc ra một cái tách.

Một chiếc kẹp tóc tròn, khắc hình con chim.

"Cái kẹp tóc này dễ thương nhỉ. Ngày xưa, tôi thấy diễn viên nhí mình thích đeo nó trên tivi nên cũng từng ao ước lắm."

"A, vâng... đúng thế ạ... Thực ra mình cũng vì xem cái đó mà nhờ bố mẹ mua cho..."

Serizawa-san vừa sờ lên chỗ từng cài kẹp tóc vừa gật đầu gượng gạo. Hừm, ra là vậy. Cũng là món đồ có tiếng tăm đấy nhỉ...

Bất chợt, Momose chậm rãi đưa nó lên đầu mình và──cài vào phía trên tai trái.

"!?"

Nhỏ này làm cái quái gì thế...! Sao tự tiện đeo phụ kiện của người ta... Ngồi bên cạnh cô, Serizawa-san vẫn ngồi trên ghế cũng há hốc mồm ngạc nhiên. Nhưng Momose chẳng mảy may để ý đến biểu cảm của chúng tôi.

"Xin lỗi, phiền bạn đứng lên một chút được không?"

Cô bảo Serizawa-san đứng dậy, rồi mình cũng đứng bên cạnh. Và rồi,

"Nào, khoảng bốn mươi xăng-ti-mét, thế này chắc vừa nhỉ."

Vừa nói những lời khó hiểu, cô vừa khuỵu gối, hạ thấp người xuống.

"Serizawa-san, bạn cứ đứng đó và nhìn vào đây. Làm vậy bạn sẽ hiểu được ý nghĩa của thứ mà Sakai Haruomi-san đã vẽ."

"V-Vâng..."

Serizawa-san hướng mắt về phía đó với vẻ nghi hoặc.

Và ngay khoảnh khắc tiếp theo,

"...Ơ."

Mắt mở to, cô đưa tay lên che miệng.

"K-Không thể nào..."

...Cái gì? Rốt cuộc cô ấy nhận ra cái gì?

"Tiếp theo, Senpai."

Nói rồi, Momose lần này bước về phía tôi.

"Anh đứng lên đi."

"...Ừ."

Tôi đứng dậy theo lời cô, đột nhiên cô ghé sát người vào tôi, rồi lại ngồi xổm xuống ngay tại đó.

"Anh thử nhìn vào đây xem."

Tim đập thình thịch vì cơ thể tiếp xúc gần, tôi hướng mắt nhìn xuống. Tất nhiên, đập vào mắt tôi là đầu của Momose. Bình thường khi đứng cạnh thì chủ yếu đập vào mắt là mái tóc đen của cô, nhưng giờ khi cô ngồi xổm xuống, tôi có thể nhìn bao quát cả vùng đỉnh đầu.

Bên phần thái dương là chiếc kẹp tóc kia. Nhìn chính diện thì nó hình tròn, nhưng nhìn từ góc độ thẳng đứng phía trên, nó sẽ biến thành hình bầu dục. Và cái hoa văn hình con chim nổi trên bề mặt đó...

"...Là nó!"

Tôi cuối cùng cũng nhận ra.

image14.jpg%0A

Chính là nó.

Thứ được vẽ trong các tác phẩm của Sakai Haruomi, chính là cái này. Chiếc kẹp tóc bị nhìn nghiêng, méo đi thành hình bầu dục.

Tôi vội vàng kiểm tra cuốn pamphlet, không sai vào đâu được, hoa văn bên trong mô-típ hình bầu dục và bóng đổ của chiếc kẹp tóc hoàn toàn trùng khớp. Và ngay lập tức, tôi cũng hiểu lý do tại sao Momose lại hạ thấp người xuống.

Đây là──để tái hiện sự chênh lệch chiều cao giữa cô và Sakai Haruomi.

Chiều cao của Sakai Haruomi hơn một mét chín mươi. Serizawa-san chắc chỉ hơn mét rưỡi một chút. Chênh lệch đúng khoảng bốn mươi xăng-ti-mét. Tất yếu, khoảng cách cao thấp giữa mắt của Sakai Haruomi và kẹp tóc của cô ấy cũng tương đương... Tức là mô-típ này là──chiếc kẹp tóc hình con chim nhìn từ tầm mắt của cậu ta.

"Có lẽ, trong 'Tương lai' mà Sakai-san tưởng tượng, luôn có hình ảnh bạn ở bên cạnh, ý nghĩa là như vậy đấy."

Duỗi thẳng đôi chân đang khuỵu, Momose nói với Serizawa-san. Vẫn với vẻ mặt bình tĩnh đến mức đáng ghét như mọi khi.

"Bản thân cậu ấy hoàn toàn không tự giác, nhưng có lẽ đã tìm thấy sự hiện diện của Serizawa-san trong những viễn cảnh tương lai."

"R-Ra là vậy... Nhưng mà... ưm."

Nghe vậy, Serizawa-san tỏ vẻ bán tín bán nghi.

"Cái đó, xin lỗi. Mình vẫn chưa thể tin ngay được... Mô-típ này thực sự là mình sao..."

"Đúng vậy."

Momose gật đầu, quay trở lại ghế thám tử.

"Quả thực, câu chuyện đến đây cũng chỉ là 'suy đoán tâm lý Sakai-san' từ phía tôi mà thôi. Về mặt kết quả điều tra, vẫn còn thiếu chứng cứ. Vì thế hôm trước, để tìm bằng chứng củng cố cho suy nghĩ đó, tôi đã đi gặp Sakai-san một lần nữa."

...Ra là đi làm chuyện đó sao. Người cần gặp mà cô nói, là cậu ta hả...

"Tôi đã nói với cậu ấy. Rằng tôi có thể đã hiểu ý nghĩa của mô-típ hình bầu dục vẽ trong tranh triển lãm. Tuy không dám khẳng định chắc chắn, nhưng nếu được thì tôi muốn giải thích, liệu sau giờ học có thể nói chuyện được không. Quả nhiên cậu ấy rất hứng thú với những gì liên quan đến tranh vẽ nên đã dành thời gian cho tôi. Tại đó, tôi đã cho cậu ấy xem hình ảnh này."

Nói rồi, cô thao tác điện thoại và hiển thị một hình ảnh khác.

Trên màn hình là ảnh một bé gái mặc trang phục thiết kế hơi cổ lỗ sĩ. Và trên tóc cô bé──có cài chiếc kẹp tóc hình con chim giống hệt cái của Serizawa-san. Ra là vậy, đây là diễn viên nhí mà hai người nói lúc nãy.

"Sakai-san tuy có vẻ ngạc nhiên nhưng cũng hiểu ra ngay. Cậu ấy nhận ra mô-típ hình bầu dục chính là chiếc kẹp tóc này. Cậu ấy lập tức mở sổ tay ra và bắt đầu cắm cúi vẽ gì đó."

Serizawa-san gật đầu cái rụp với vẻ mặt căng thẳng.

"Khoảng một tiếng sau, bức phác thảo hoàn thành. Chính là cái này."

Nói rồi, Momose lấy điện thoại từ trong túi ra, quay màn hình về phía Serizawa-san.

"A...!"

Serizawa-san mở to mắt, nín thở. Tôi cũng chồm người từ ghế trợ lý, ngó vào điện thoại của Momose.

Hiện lên trên đó là một bức phác thảo nguệch ngoạc với mô-típ kia được đặt ở khoảng giữa. Phía bên kia cái hình bầu dục đã bắt đầu quen mắt ấy là──góc nghiêng khuôn mặt của một cô gái. Mái tóc bồng bềnh, vẻ mặt nghiêm túc. Nhưng đôi má thiếu nữ lại giãn ra có vẻ gì đó vui tươi.

Góc nhìn từ trên xuống đã nói lên rõ ràng bức tranh này là gì.

──Là chân dung Serizawa-san đang đi bên cạnh, nhìn từ tầm mắt của Sakai Haruomi.

"Trước đây, cậu ấy kể với tôi rằng mình có một người bạn cài chiếc kẹp tóc này."

Momose tiếp tục giải thích.

"Một người rất quan trọng, thực sự rất thân thiết, nhưng gần đây lại trở nên hơi xa cách."

"Hơi cái gì chứ... Chẳng 'hơi' chút nào đâu..."

Nói rồi, nước mắt Serizawa-san lại bắt đầu tuôn rơi.

"Nhờ biết được ý nghĩa của mô-típ, cậu ấy nói rằng mình mới nhận ra bản thân trân trọng người bạn đó đến nhường nào. Và cậu ấy cũng nhận ra rằng, thâm tâm mình mong muốn được ở bên người đó trong tương lai, nếu có thể."

Serizawa-san đưa tay lên che miệng.

"Tiêu đề của bức tranh này là 'Không thể thiếu'. Nào, yêu cầu của bạn là 'Muốn biết tình cảm của Sakai Haruomi đối với mình', đúng không?"

Serizawa-san gật đầu.

"Rất tiếc, tôi cho rằng sự thất tình này không thể đảo ngược. Cậu ấy rốt cuộc vẫn chỉ nhận thức Serizawa-san là 'bạn'. Tuy nhiên, với một người vốn chỉ có hứng thú với tranh vẽ như cậu ấy, thì đó là người 'bạn' duy nhất, và là người 'bạn' không thể thay thế mà cậu ấy mong muốn được ở bên trong bất cứ tương lai nào."

Đến đó, dường như không kìm nén được nữa, Serizawa-san òa khóc nức nở.

"Tôi xin kết thúc báo cáo kết quả điều tra tại đây."

Trên bàn, Momose gõ gõ tập hợp lại cuốn pamphlet.

"Đón nhận sự thật này thế nào là tùy ở bạn. Nhưng nếu một ngày nào đó tình yêu lại kết thúc, và bạn cảm thấy lấn cấn điều gì đó, hãy quay lại đây."

Nói rồi Momose mỉm cười. Một nụ cười trông trẻ con hơn so với tuổi thật. Đó là lần đầu tiên cô cười trước mặt Serizawa-san.

"──Thám tử Thất tình sẽ giúp bạn đặt một dấu chấm hết vẹn tròn cho mối tình ấy."

~*~

"Thì ra cũng có những tình cảm mà chính bản thân mình không tự giác được ha."

Trong phòng câu lạc bộ sau khi Serizawa-san đã về, tôi vừa chống cằm lên bàn vừa lẩm bẩm vu vơ.

"Tất nhiên anh cũng không nghĩ là mình nắm bắt được hết cảm xúc của bản thân... nhưng thực tế chứng kiến chuyện như vậy cũng thấy bất ngờ phết."

"Đúng vậy. Và chắc hẳn ai cũng có những cảm xúc vô thức như thế."

Nói rồi, Momose vò tóc sột soạt.

"Cả em, và cả Senpai nữa."

"Chuẩn luôn... Thế thì, ví dụ như cũng có những mối tình mà mình không nhận ra chẳng hạn. Kiểu như không tự giác, nhưng thực ra là đang thích ai đó ấy."

"...Cũng có thể lắm chứ."

"Hừm..."

Gật gù, tôi suy nghĩ một chút.

Thực ra, tôi đã muốn hỏi Momose điều này từ trước rồi... Hay là nhân cơ hội này dò hỏi thử xem. Giờ chắc cô nàng sẽ trả lời thành thật. Hơi hồi hộp một chút, tôi hít một hơi thật khẽ rồi:

"...Thế nhỡ đâu Momose cũng có thì sao──người mà em thích trong vô thức ấy."

Tôi mở lời.

"Kiểu như bản thân không nhận ra nhưng thực ra là đang yêu, đại loại thế..."

Thực ra chúng tôi, mang tiếng là Thám tử Thất tình, nhưng chưa bao giờ nói chuyện yêu đương của nhau cả. Tôi hoàn toàn không biết trước giờ Momose đã yêu đương thế nào, thích những người ra sao. Thậm chí ngay cả những điều cơ bản như hiện tại có thích ai không, có bạn trai không, tôi cũng mù tịt.

Tất nhiên, tôi không nghĩ là bắt buộc phải biết. Với lại nhìn hành động của cô nàng thì chắc cũng không có bạn trai đâu. Nhưng nhìn cách giải quyết yêu cầu lần này, tôi lại hơi tò mò về lịch sử tình trường của cô. Hỏi thẳng thừng thì ngại, nên đành dùng cách nói vòng vo tam quốc vậy.

Tuy nhiên...

"E là không có đâu ạ."

Momose quay sang nhìn tôi, trả lời tỉnh bơ một cách kỳ lạ.

"Với lại, dù có chuyện đó đi nữa, thì cả đời này em cũng sẽ không nhận ra đâu."

"...Tại sao?"

"Em chưa từng yêu bao giờ."

Tôi bất giác nín thở.

"Và cũng giống như chưa từng yêu trong quá khứ, em cũng không cảm thấy mình sẽ yêu trong tương lai hay mãi mãi về sau. Đối với em, tình yêu là thứ chỉ xảy ra trong truyện tranh và với những người xung quanh thôi."

...Thật á?

Nói thật đấy à?

Mười sáu tuổi đầu rồi mà Momose bảo chưa từng thích ai bao giờ á?

Mà, bản thân chuyện đó chắc cũng chẳng hiếm. Trong lớp hình như cũng có mấy đứa nói thế. Nhưng Momose là... Thám tử Thất tình, người giải mã những sự thật về tình yêu cơ mà. Không thể tin được một người không có kinh nghiệm yêu đương lại có thể làm được chuyện đó.

"...Nhưng mà em này, nói thế chứ em giải quyết các vụ án ngon ơ đấy thôi. Nếu thực sự chưa từng yêu, thì khi nhận điều tra về thất tình, lẽ ra phải bó tay chứ."

"Tuy không hiểu trái tim khi yêu, nhưng em đọc nhiều truyện tranh thiếu nữ lắm."

"Không, chỉ thế thôi thì làm sao mà đủ..."

"Nhưng thực tế là em hiểu mà."

...Tôi câm nín luôn.

Thật sự chỉ cần thông tin từ truyện tranh là giải quyết được vụ án sao...? Không thích ai mà vẫn đọc vị được sự tình trong tình yêu sao...

Thú thật, tôi chỉ thấy chuyện đó là không tưởng.

Dẫu vậy, giọng điệu của Momose không có vẻ gì là nói dối, ít nhất thì đương sự có vẻ tin sái cổ là như thế... làm tôi rối hết cả lên.

"...Mà này Momose, tóc lại rối tung lên rồi kìa."

Tạm thời bình tĩnh đã. Tôi đứng dậy khỏi ghế, vòng ra sau lưng cô. Như mọi khi, tôi chỉnh lại mái tóc đã bị vò như tổ quạ bằng tay.

"Đã có kiểu tóc đẹp thế này thì phải giữ gìn cẩn thận chứ... Tôm nhỉ?"

"...Là Bob ạ."

Giọng Momose đã bắt đầu lơ mơ, cô nói.

"Anh làm ơn... nhớ giùm em cái..."

"Rồi rồi. Bob, nhớ rồi..."

Chỉnh tóc được một lúc thì đầu Momose bắt đầu gật gù buồn ngủ. Và vài phút sau, khi mái tóc cuối cùng cũng trở lại nếp cũ như mọi khi, miệng cô khẽ mở ra một cách không phòng bị, bắt đầu phát ra tiếng thở đều đều "khò khò".

──Nhìn vẻ mặt ấy, tôi chợt cảm thấy bất an lạ thường.

Trước đây cũng thế, đã vài lần tôi có cảm giác này. Bỗng nhiên, tôi thấy Momose thật mong manh. Cảm giác như cô đang thiếu hụt một điều gì đó rất lớn. Tôi không đành lòng đứng nhìn dáng vẻ ấy của cô trong im lặng, cảm thấy mình phải làm gì đó để lấp đầy, để hỗ trợ, và chính vì lẽ đó mà tôi chẳng thể nào rời mắt khỏi Momose.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!