Tập 3

Chương 295: Chỉ dẫn thông tin

Chương 295: Chỉ dẫn thông tin

Trong tình huống không có gì phải sợ hãi, Dương Gian đã nắm được điểm yếu của giấy da người, đây là lợi thế duy nhất của hắn khi giao dịch với thứ quỷ dị này cho đến thời điểm hiện tại.

Nếu đang ở trong một sự kiện linh dị, tờ giấy da người này sẽ lợi dụng tâm lý cầu sinh của con người, và thường thì nó sẽ chiếm thế thượng phong.

Đây là một ván cược nguy hiểm.

Dương Gian biết, một khi mình thua, kết cục có thể còn thê thảm hơn cả Triệu Khai Minh.

Nhưng sự kiện linh dị đang bùng phát toàn cầu, tương lai của mỗi người đều không có bất kỳ sự đảm bảo nào, hắn giữ lại thứ này cũng chỉ để tăng thêm chút vốn liếng tự bảo vệ mình mà thôi.

Lần này cuốn nhật ký Triệu Lỗi để lại đã kích động Dương Gian, khiến hắn không muốn để con quỷ kia tiếp tục lang thang bên ngoài dưới thân phận của Triệu Lỗi thêm một khắc nào nữa.

Thứ quỷ dị đó nhất định phải bị giam giữ.

Cuộc trò chuyện vẫn đang tiếp tục.

Màn đêm buông xuống, bên ngoài tầng năm dần trở nên tối tăm.

Dương Gian không sợ bóng tối, hắn một mình bật một ngọn đèn ngồi trước bàn tìm kiếm câu trả lời.

Lời đe dọa dường như đã có tác dụng, tờ giấy da người im lặng hồi lâu lại dần dần có biến hóa, một dòng chữ hiện ra:

Chuyện của Triệu Lỗi tôi cũng không biết, đợi đến khi tôi phát hiện thì đã muộn rồi. Tình trạng của cậu ấy hiện giờ rất đặc biệt, mặc dù tôi rất muốn giúp cậu ấy, nhưng với năng lực của tôi lúc đó thì không thể làm được. Tôi đã mất dấu vị trí của con quỷ đó, không thể xác định hiệu quả... Nhưng tôi tin rằng nếu cho tôi chút thời gian, có lẽ sẽ có cách tìm ra vị trí của cậu ấy.

Sau đó, bên dưới dòng chữ này hiện ra ba chữ:

Một tháng.

Dương Gian nhìn mà sầm mặt lại.

Tờ giấy da người này toàn nói lời ma quỷ, nó muốn hắn đợi một tháng. Một tháng sau có khi Triệu Lỗi đã trưởng thành đến một tầm cao chưa biết nào đó, tuyệt đối không dễ đối phó như bây giờ.

Phải biết rằng quỷ anh - nhân vật chính của sự kiện linh dị cấp S - cũng chỉ mới trưởng thành chưa đầy hai tháng.

Hơn nữa điểm quan trọng nhất là thứ đó khắc chế Mắt quỷ của hắn, trước mặt tờ giấy đỏ kia hắn không thể sử dụng Quỷ vực.

"Mày muốn câu giờ à?" Dương Gian lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tờ giấy da người màu nâu sẫm.

Dòng chữ trên giấy da người dần dần bắt đầu biến mất, rất nhanh, tất cả thông tin lại bị xóa bỏ một cách quỷ dị, lần nữa trở lại bình lặng.

"Vốn liếng đàm phán của mày bây giờ không đủ đâu. Tao hiện nay đã hoàn toàn điều khiển được Bóng quỷ không đầu, lại dùng Bóng quỷ không đầu khống chế Mắt quỷ. Trong tình huống này, thời gian lệ quỷ thức tỉnh sẽ được trì hoãn ở mức độ cực lớn. Nếu tao không gặp tai nạn gì, thì trong vài năm tới, thậm chí là mười năm tới cũng không cần lo lắng về việc lệ quỷ thức tỉnh, trừ khi giữa chừng Bóng quỷ lại tỉnh lại từ trạng thái chết máy."

Dương Gian nói tiếp: "Nói cách khác, mày hiện tại đối với tao không phải là vật phẩm thiết yếu. Nếu mày không thể hiện đủ giá trị, lời đe dọa chôn mày xuống độ sâu mười nghìn mét dưới lòng đất vừa rồi của tao không phải là nói đùa đâu."

Vượt qua được cửa ải treo cổ tự sát, hắn cảm thấy mình có đủ vốn liếng để thoát khỏi sự lệ thuộc vào giấy da người.

Tất nhiên, điều hắn không biết là, khi hắn treo cổ tự sát cũng là một cơ hội cho giấy da người, chỉ là nó đã bỏ lỡ cơ hội này, vì lúc đó Dương Gian không mang nó theo bên mình.

"Bất kể mày là thứ gì, là vật chứa thông tin từ tương lai, hay là một con quỷ chưa biết tên cũng được, cho mày mười giây để suy nghĩ. Nếu tao không nhận được thông tin mình muốn, thì mày đối với tao không còn giá trị gì nữa, tao sẽ không do dự mà chôn vùi mày vĩnh viễn." Dương Gian đứng dậy, nhìn chằm chằm vào tờ giấy da người, thể hiện sự áp đảo tuyệt đối.

Sau khi vấn đề sinh tồn được giải quyết, rất nhiều lựa chọn tưởng chừng khó khăn thực ra đều có thể giải quyết dễ dàng.

Cho nên trong cuộc đàm phán quỷ dị này, hắn chiếm thế thượng phong.

Dương Gian nhìn thời gian trên điện thoại, bắt đầu đếm ngược.

Một giây, hai giây, ba giây...

Năm giây sau, tờ giấy da người đang im lìm lại hiện lên dòng chữ:

Khi tôi không tìm được câu trả lời, có lẽ căn phòng thứ hai trong ngôi nhà cổ thời Dân quốc kia có thể cho tôi tất cả những gì tôi muốn.

Một chỉ dẫn thông tin xuất hiện trước mặt Dương Gian.

Căn phòng thứ hai trong nhà cổ?

Ánh mắt Dương Gian lập tức ngưng trọng.

Hắn không kìm được nhìn về hướng phía sau khu dân cư.

Ở đó có một ngôi nhà cổ thời Dân quốc đang được tu sửa, bên trong không có gì cả, chỉ có ba gian phòng.

Gian phòng cuối cùng, Dương Gian đã phát hiện ra Gương quỷ ở đó.

Đó là căn cơ giúp hắn sống sót qua sự kiện quỷ chết đói, cũng là vật phẩm quỷ dị có giá trị phi phàm.

Nhưng ngoài chiếc Gương quỷ ở gian phòng cuối cùng ra, gian phòng thứ nhất và gian phòng thứ hai vẫn còn tồn tại những bí mật chưa biết. Lúc đó hắn không chọn khám phá, bởi vì Dương Gian cảm thấy nơi đó rất có thể ẩn chứa nỗi kinh hoàng cực lớn, nếu bản thân đi sâu tìm hiểu trong tình huống không nắm chắc thì có lẽ sẽ bỏ mạng ở đó.

Cẩn thận là rất cần thiết.

"Lúc này lại nhắc đến căn phòng thứ hai kia, mày không phải là muốn mượn dao giết người đấy chứ?" Trong lòng Dương Gian không khỏi nảy sinh nghi ngờ như vậy.

Giấy da người không phản hồi, lần thứ ba rơi vào tĩnh lặng, mọi thông tin nhắc nhở đều biến mất, và cũng không có thông tin mới nào hiện ra nữa.

"Hay là... thông tin này là giới hạn mà mày có thể tiết lộ hiện tại?"

Đợi rất lâu vẫn không có phản hồi.

Dương Gian cảm thấy sự đe dọa kiểu này tác dụng đã không còn lớn nữa. Giấy da người không chịu tiết lộ thêm nội dung, có lẽ nó đã cảm nhận được việc tiết lộ thông tin trước không thể kiểm soát được Dương Gian, ngược lại sẽ bị Dương Gian lợi dụng thông tin đó để trở nên mạnh mẽ hơn, từ đó dần mất kiểm soát, không thể khiến Dương Gian trở nên lệ thuộc vào giấy da người như dự tính.

"Xem ra tao chỉ có thể nhận được bấy nhiêu thông tin thôi. Có điều để thêm một lớp bảo hiểm, cứ chôn mày trước đã, lỡ như tao thực sự bị mày mượn dao giết người mà chết, thì mày cứ chuẩn bị tinh thần bị chôn vùi cả đời đi."

Dương Gian nói xong, thu tờ giấy da người lại, bỏ vào trong hộp.

Từ đầu đến cuối, tờ giấy da người vẫn không có bất kỳ biến hóa nào, không biết lời đe dọa cuối cùng này có tác dụng hay không.

Bất kể có tác dụng hay không, Dương Gian đã định làm như vậy rồi.

Hắn mở Quỷ vực, đưa tờ giấy da người trực tiếp xuống độ sâu mười nghìn mét dưới lòng đất, sau đó làm một cái dấu dưới chân để tiện sau này có cơ hội thì lấy lên.

"Ngày mai đi chuyến đến nhà cổ xem sao." Dương Gian nhìn sắc trời bên ngoài.

Hắn không muốn đi vào ban đêm, cảm thấy đợi ngày mai trời sáng rồi tính, như vậy ít nhất tầm nhìn cũng tốt hơn một chút, không cần phụ thuộc vào Mắt quỷ gây lãng phí không cần thiết.

"Dương Gian, cậu đang nói chuyện với ai thế? Ăn cơm thôi, chị làm mấy món, không biết cậu có thích ăn không." Trương Lệ Cầm lúc này đi lên, mở miệng nói.

Cô ấy dường như định sống cùng Dương Gian ở đây luôn rồi.

"Được, đến ngay đây."

Dương Gian kiểm tra qua các phòng, thấy những thứ quỷ dị kia không có gì bất thường mới yên tâm xuống lầu.

Mỗi ngày đều phải tuần tra, tránh xảy ra sự cố.

"Xe chị mang đi sửa cho cậu rồi, khoảng ba ngày nữa là xong, có điều không phải sơn xe chính hãng đâu." Trương Lệ Cầm nói.

Dương Gian đáp: "Không sao, tàm tạm là được rồi."

Ngay khi hắn đi ăn cơm.

Sâu dưới lòng đất, bên trong chiếc hộp vàng bị Dương Gian đặt ở độ sâu mười nghìn mét, tờ giấy da người im lìm đã lâu lại dần dần hiện ra một dòng chữ:

Cậu ta quá cẩn thận... Sau khi mất đi một cơ hội rất tốt, cậu ta bắt đầu dần thoát khỏi sự kiểm soát của mình. Đây không phải là chuyện tốt, có lẽ mình nên cân nhắc rời khỏi cậu ta.

Ngày hôm sau.

Dương Gian ra khỏi cửa, sau một hồi suy nghĩ, hắn chuẩn bị làm theo chỉ dẫn thông tin trên giấy da người, đến căn phòng thứ hai của ngôi nhà cổ thời Dân quốc xem thử.

Với tình trạng bản thân hiện tại, hắn đã có chút vốn liếng, cho dù gặp phải nỗi kinh hoàng chưa biết cũng không đến mức không có khả năng chống đỡ.

"Trương Hàn, anh làm gì ở đây thế?"

Ra khỏi cửa chưa được bao lâu, hắn thấy Trương Hàn đang dẫn vợ đi dạo trong khu dân cư, nhưng lại gặp một nhóm người trông giống như phóng viên tin tức đang phỏng vấn.

Trương Hàn có vẻ hơi mất kiên nhẫn, nhưng lại bị nhóm phóng viên này quấn lấy.

"Đã bảo là tôi không nhận phỏng vấn rồi, thành phố Đại Xương nhiều người như vậy, các người muốn hỏi gì thì đi hỏi người khác đi, tôi không biết gì cả." Anh ta từ chối tiết lộ bất kỳ thông tin nào.

Cầm micro phụ trách phỏng vấn là một nữ phóng viên, mặc áo sơ mi trắng, trang điểm tinh tế, dáng người thướt tha, trông rất xinh đẹp.

"Anh Trương, tôi chỉ hỏi anh vài câu hỏi rất bình thường thôi, mong anh đừng né tránh được không?" Nữ phóng viên bám riết lấy, không chịu buông tha.

Phía sau còn có máy quay phim đi theo quay suốt dọc đường.

Trương Hàn không muốn trả lời bất kỳ câu hỏi nào, bởi vì phóng viên này vừa vào đã hỏi những chủ đề nhạy cảm. Hiện tại sự kiện lớn vừa kết thúc, anh ta không muốn gây ra chuyện gì trước ống kính máy quay, nên mới liên tục né tránh.

Nghe thấy tiếng Dương Gian, Trương Hàn lập tức nói: "Dương Gian cậu đến đúng lúc lắm, mấy ngày nay quanh khu dân cư liên tục có mấy tốp phóng viên đến, đây là đám phiền phức nhất, cậu có thể nghĩ cách giải quyết được không, dù sao có một số vấn đề tôi không tiện ra mặt."

"Đuổi đám phóng viên này đi là được chứ gì, cái này còn cần tôi giúp sao? Tôi đang có chút việc phải ra ngoài một chuyến." Dương Gian nói.

Trương Hàn đi tới nói nhỏ: "Mấy người này vừa vào đã hỏi những chủ đề đặc biệt, dường như biết được gì đó, nhắm vào sự kiện quỷ chết đói mà đến. Hơn nữa người phụ trách quay phim là người nước ngoài, tôi cảm thấy bọn họ có vấn đề."

"Vậy thì càng nên đuổi bọn họ đi." Dương Gian nói.

"Tôi biết, nhưng máy quay đang chĩa vào kìa, tôi mà động thủ, chẳng phải sẽ lộ chuyện mình là Ngự Quỷ Giả sao? Nếu video này bị lan truyền điên cuồng thì tệ lắm." Trương Hàn nói.

Dương Gian nói: "Hóa ra anh đang e ngại cái này à?"

Quả thực, hiện nay các sự kiện linh dị mặc dù ngày càng thường xuyên, thậm chí sự kiện quỷ chết đói đồn đại ầm ĩ trên mạng, gây ra chấn động cực lớn, nhưng thực tế đại cục vẫn đang có xu hướng ổn định.

"Chào anh, xin hỏi anh là cư dân ở đây sao? Tôi là phóng viên của đài truyền hình X, tôi xin hỏi anh trước, anh có tin sự kiện sương mù ở thành phố Đại Xương lần này thực sự là ô nhiễm hóa chất không? Hay là đúng như lời đồn trên mạng, đây là một sự kiện linh dị?" Nữ phóng viên xinh đẹp kia sán lại gần, tóm lấy Dương Gian đặt câu hỏi.

Dương Gian nhìn ống kính, ra hiệu cho người nước ngoài đang vác máy quay lại gần một chút.

"Mau zoom ống kính lại gần." Bên cạnh có nhân viên nói.

Dương Gian nói: "Đây là khu vực tư nhân, khu dân cư này tạm thời chưa mở bán, cho nên hy vọng các người rời khỏi đây, nếu không tôi có quyền đuổi các người đi."

"Thưa anh, tự do báo chí là quyền lợi của mỗi quốc gia, tôi nghĩ quần chúng nhân dân có quyền được biết bộ mặt thật của sự kiện bí ẩn này. Các anh không chấp nhận phỏng vấn của chúng tôi, điều gì khiến các anh giữ im lặng? Chẳng lẽ nơi này thực sự đã xảy ra sự kiện linh dị không thể tin nổi sao? Trên một số diễn đàn bí ẩn trên mạng đang bàn tán sự kiện này ở thành phố Đại Xương là do một nhân vật đặc biệt tên là Cảnh sát hình sự Mắt quỷ giải quyết, xin hỏi anh có biết về việc này không?"

Nữ phóng viên hùng hổ dọa người, dường như chẳng hề bận tâm việc có bị từ chối hay không.

Trương Hàn nói không sai, đám phóng viên này có vấn đề, vừa vào đã truy hỏi chủ đề nhạy cảm, hoàn toàn không giống kiểu phỏng vấn đường phố, mà là có mục đích đến khu dân cư Quan Giang để mượn cơ hội điều tra cái gì đó.

Dương Gian không nói gì, đi tới, trực tiếp giật lấy cái máy quay phim, sau đó ném thẳng ra xa mấy chục mét. "Rầm" một tiếng rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Sự dị thường của cơ thể mang lại sức mạnh khó tin này, làm được điều đó chẳng khó khăn gì.

"Oh NO." Gã đàn ông nước ngoài cao lớn vác máy quay thốt lên kinh hãi.

"Cái người này sao lại đập hỏng máy quay của chúng tôi?" Một nhân viên đi cùng kinh hãi và giận dữ nói.

Dương Gian bình tĩnh nói: "Tổn thất tôi sẽ chịu, các người báo giá đi, lát nữa tôi bảo kế toán bồi thường cho các người. Nhưng trước đó hy vọng các người rời khỏi đây, tôi sẽ không lặp lại lời này nữa đâu."

"Đối mặt với câu hỏi của phóng viên, người đàn ông này thẹn quá hóa giận đập hỏng máy quay của chúng tôi. Đây rốt cuộc là sự vặn vẹo của nhân tính, hay là sự suy đồi của đạo đức? Đằng sau sự kiện sương mù ở thành phố Đại Xương rốt cuộc ẩn chứa nội dung đáng sợ gì, tại sao mỗi người đều kín miệng không nói? Tôi là phóng viên Susan, đang tiếp tục đưa tin cho các bạn."

Nữ phóng viên này lại cầm máy ghi âm, tiếp tục đưa tin bằng giọng nói.

"Rất phiền đúng không." Trương Hàn ở bên cạnh cười bất lực.

"Đúng là rất phiền, phóng viên bây giờ đều yêu nghề thế sao? Có điều tôi vẫn có thể dùng tội danh cản trở người thi hành công vụ để cưỡng chế trục xuất các người, nếu các người còn kiên quyết phỏng vấn." Dương Gian trực tiếp rút súng lục ra, bắn một phát lên trời cảnh cáo.

"Đoàng~!"

Nữ phóng viên xinh đẹp tên Susan trước mắt giật nảy mình, ngược lại những người nước ngoài phía sau chửi thề một câu "Shit", vội vàng sờ tay về phía thắt lưng rút vũ khí.

"Ồ, từ bao giờ phóng viên cũng có tư cách được trang bị súng vậy?" Dương Gian thấy thế ngược lại bật cười.

Nếu là phóng viên thật thì hắn chỉ có thể dọa bọn họ đi, không tiện động thủ thật, dù sao cũng là người thường, mình không cần thiết lãng phí sức lực.

Nhưng đám người này trực tiếp rút súng ra thì lại khác.

Đây tuyệt đối không phải là đội tin tức bình thường.

"Nhìn tốc độ rút súng của mấy người rất nhanh, chuyên nghiệp hơn tôi nhiều, đã qua huấn luyện rồi nhỉ, trông có vẻ hơi giống mấy tay lính đánh thuê tôi từng tiếp xúc trước đây... Một đội người được huấn luyện bài bản, dẫn theo một hai phóng viên nghiệp dư, tổ hợp như vậy, tôi có lý do nghi ngờ các người là gián điệp." Dương Gian quét mắt nhìn một lượt.

Nhóm có năm người, rút súng có ba người, hai người còn lại dường như không có kinh nghiệm gì, sợ đến mức ôm đầu ngồi xổm xuống đất.

"Nguy cơ ở thành phố Đại Xương vừa mới giải trừ, tay của một số thế lực đã không chờ nổi mà vươn vào rồi sao?" Dương Gian nói, nhưng ngay sau đó lại cười khẩy: "Không, không đúng, các người nếu thực sự muốn thám thính tình báo thì không cần trang bị vũ khí trên người, sai lầm ngớ ngẩn này sẽ không phạm phải đâu. Để tôi đoán xem."

"Các người trang bị vũ khí, chắc chắn là để đề phòng nguy hiểm, mà nguy hiểm trong khu dân cư Quan Giang này dường như chỉ có một... Cảnh sát hình sự Mắt quỷ sống ở đây?"

"Cho nên, nguyên nhân thực sự là các người dùng phỏng vấn làm vỏ bọc, mục đích là để tiếp xúc với tôi? Thu thập thông tin về tôi."

Hắn đưa ra phỏng đoán táo bạo, đồng thời quan sát thần sắc của những người này.

Kết quả không làm hắn thất vọng.

Sắc mặt của ba kẻ rút súng lập tức thay đổi.

"Thưa anh, đây, là một sự hiểu lầm. Có người muốn mời anh tham gia một buổi vũ hội, chúng tôi đến để đưa thiệp mời cho anh. Không mượn thân phận phóng viên, chúng tôi không thể hoạt động trong thành phố Đại Xương được."

Gã người nước ngoài vác máy quay lúc nãy sắc mặt khó coi, dùng tiếng Trung không trôi chảy lắm nói.

"Anh tên là gì, tiếng Trung nói cũng khá đấy." Dương Gian nói.

"Terry." Gã người nước ngoài đáp.

"Đoàng~!"

Dương Gian trực tiếp nổ súng, một viên đạn bay sượt qua đũng quần gã ta.

"Xin lỗi, tôi bắn không chuẩn lắm, vốn định nhắm vào chân anh, kết quả lại bắn lệch. Tôi không hứng thú với vũ hội, vì tôi không biết nhảy, cho nên đành phải từ chối lời mời của các người rồi. Nhưng tôi phải gửi đến các người một lời mời khác, có hứng thú tìm hiểu nhà tù thành phố Đại Xương không?"

Terry sợ đến thót tim, theo bản năng muốn rút súng phản kích, nhưng lại gắng gượng kìm nén sự xung động này.

Người này dường như chẳng hề bận tâm việc bị người khác chĩa súng vào.

Quả nhiên là kẻ bị ác quỷ nhập vào người.

"Thưa anh, anh nên tìm hiểu một chút, việc này có lợi cho anh." Terry nói.

Dương Gian nói: "Nếu anh bỏ vũ khí xuống đầu hàng, có lẽ tôi sẽ tỏ thái độ thân thiện với anh hơn một chút, nếu không, viên đạn tiếp theo có thể sẽ xuất hiện trên người các anh đấy."

Mặc dù hắn hiểu suy nghĩ của một số thế lực muốn tiếp xúc với mình, nhưng tại sao không thể đưa ra một lời mời chính thức chứ? Cứ lén lút thế này rất mất thân phận, chẳng lẽ bọn họ không biết sao?

"Cứ tưởng là phóng viên thật, hóa ra là nhắm vào cậu, vậy không có việc gì của tôi nữa rồi, cậu tự giải quyết đi, tôi còn phải đi ăn sáng đây." Trương Hàn dẫn theo cô vợ đang hoảng sợ chuẩn bị rời đi.

"Anh không định giúp tôi một tay à?" Dương Gian ngoảnh lại nói.

Trương Hàn đáp: "Giúp cậu nhặt xác à? Làm ơn đi, vợ tôi còn đang đứng bên cạnh nhìn kìa, chút chuyện nhỏ này cậu tự giải quyết đi."

Nói xong, anh ta liền quay đầu bỏ đi không ngoảnh lại.

Đối phó với mấy người thường, đừng nói là Dương Gian, e rằng bất kỳ một Ngự Quỷ Giả nào cũng không để bọn họ vào mắt. Những người này tiếp xúc với Dương Gian, rõ ràng là đã chuẩn bị sẵn tinh thần bỏ mạng ở đây, nếu không cũng sẽ chẳng phái mấy kẻ râu ria này tới.

"Hết cách thật, tôi báo cảnh sát đây." Dương Gian quyết định vẫn là báo cảnh sát.

Có việc thì tìm 113.

Hắn cho rằng trên người đám này có giá trị tình báo nhất định, để đội trưởng Lưu thẩm vấn một chút.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!