Đây là một nhà vệ sinh trong phòng bệnh.
Tuy không lớn nhưng lại chen chúc mấy người.
Trên trần nhà vệ sinh sáng ánh đèn trắng bệch, mang lại một tia sáng cho thế giới bị sương mù bao phủ này.
Trương Hàn ngồi bệt xuống đất quay lưng ra cửa nhà vệ sinh, sắc mặt gã rất tệ.
Sau lưng đang tí tách rỉ máu.
Một cái xác máu me be bét đang nằm rạp trên lưng gã và không ngừng giãy giụa muốn thoát ra, thậm chí mấy lần muốn tấn công gã, nhưng lại bị thứ gì đó hạn chế, mãi vẫn không thể thoát khỏi cơ thể gã.
Triệu Khai Minh sa sầm mặt đứng đó.
Phía sau gã lờ mờ có một người quay lưng lại với mọi người, hướng mặt về phía bóng tối ngoài bức tường.
Tôn Nghĩa lúc này nằm trên mặt đất, toàn thân đầy máu, sắc mặt trắng bệch lạ thường, nửa thân dưới của gã đã hoàn toàn biến mất. Mặc dù đã được băng bó bằng gạc, xử lý khẩn cấp, nhưng nếu không được cứu chữa thì tình trạng của gã sẽ trở nên cực kỳ tồi tệ, trực tiếp chết do mất máu quá nhiều cũng không phải là không thể.
"Cậu ta không sống được bao lâu nữa đâu, bị thứ đó cắn một cái mất luôn nửa người, ngay cả con quỷ gã ngự chế trong người cũng bị bóc tách rồi. Không có sức mạnh lệ quỷ duy trì, dựa vào thể chất người thường không trụ nổi đâu." Triệu Khai Minh lạnh lùng mở miệng, đồng thời mang theo vài phần giễu cợt.
"Thứ đó quá hung dữ, con quỷ trong người các cậu và thứ đó hoàn toàn không cùng đẳng cấp, liều mạng chịu rủi ro lệ quỷ thức tỉnh cũng chỉ có thể miễn cưỡng duy trì sự sống, cho dù có vượt qua đợt tấn công đầu tiên, cũng vô dụng thôi."
Khóe miệng Trương Hàn giật giật, không phải vì sợ hãi, cũng không phải vì lời Triệu Khai Minh nói, mà là vì sự giày vò và đau đớn do con quỷ sau lưng mang lại.
Triệu Khai Minh lại nói: "Nhưng so với mấy tên kia thì tình trạng của cậu ta còn tốt chán, mấy tên kia bị giết trực tiếp luôn, ngay cả cơ hội để lệ quỷ thức tỉnh cũng không có. Cũng không biết con quỷ trong người bọn họ rơi vào tay đám quỷ anh này sẽ biến thành cái dạng gì, đây là một mối nguy hiểm tiềm tàng cực lớn."
"Chúng ta đã không còn cơ hội lật ngược tình thế nữa rồi, chỉ có thể chờ chết thôi. Thành phố Đại Xương tiêu tùng rồi, chúng ta chết đi, không ai có thể ngăn cản những thứ này, chúng sẽ lộng hành trong thành phố này."
"Anh nói nhiều như vậy rốt cuộc muốn nói gì?" Trương Hàn nhìn gã hỏi.
Triệu Khai Minh nở nụ cười lạnh: "Tôi có một cách có thể giúp cậu sống sót, tuy rất nguy hiểm, nhưng còn hơn là chờ chết, không biết cậu có muốn hợp tác với tôi không."
Trương Hàn ngẩn ra.
Tình huống này rồi mà gã bảo còn cách sống sót?
"Cách của anh là gì? Nói ra tôi cân nhắc xem." Trương Hàn nói.
"Cách của tôi là... khoan đã, có người đến." Triệu Khai Minh chưa nói hết, đột nhiên nhìn thấy bên ngoài cửa nhà vệ sinh sáng lên ánh nến âm u.
Đó là ánh nến của Nến quỷ.
"Dương Gian à? Thằng nhóc này vẫn chưa chết cơ đấy, thế mà còn dám đến chi viện." Gã lập tức nhíu mày.
Đợi cửa được đẩy ra.
Quả nhiên.
Dương Gian giơ Nến quỷ cùng Vương Tiểu Minh bước vào nhà vệ sinh.
"Nhân vật nguy hiểm nhất vẫn còn sống." Khi hắn nhìn thấy Triệu Khai Minh bình an vô sự, trong lòng cũng trầm xuống.
Trước đó hắn đã đoán có một con quỷ vô hình luôn đi theo Triệu Khai Minh.
Giờ xem ra suy đoán này gần như đã thành sự thật.
"Phù ~!"
Ngọn lửa Nến quỷ lúc này cháy càng dữ dội hơn.
Phía sau Triệu Khai Minh, một cái bóng đen là nơi ánh nến mãi mãi không thể soi sáng, trong cái bóng đó dường như ẩn chứa một đại khủng bố chưa biết.
"Giờ cậu đến thì có ích gì, đã chết gần hết rồi, những người còn lại cũng chẳng có tác dụng gì, hành động lần này thất bại rồi." Triệu Khai Minh cười lạnh nói.
Dương Gian đáp: "Tôi không tách ra hành động thì càng không có chút cơ hội thắng nào, giờ ít nhất chúng ta còn có vốn để liều một phen."
"Với mấy người này mà cậu còn muốn liều thế nào?"
Vương Tiểu Minh lại nói: "Chung quy vẫn có cách, Dương Gian nói đúng, chúng ta giờ có vốn để liều rồi, hiện tại chỉ cần một chút cơ hội và may mắn thôi. Nhưng mà... Tôn Nghĩa sắp không xong rồi, tuy đây là bệnh viện, nhưng rất xin lỗi, tôi thiếu thiết bị y tế và huyết tương, không cứu được cậu."
Tôn Nghĩa lúc này nằm trên mặt đất thở hổn hển từng hơi lớn, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, có lẽ đã đến ranh giới sinh tử rồi nên gã ngược lại không còn sợ hãi lệ quỷ nữa.
Dương Gian đi tới, ngồi xổm xuống nhìn gã, xung quanh toàn là máu chảy ra từ vết thương của gã, tình hình quả thực vô cùng tồi tệ.
"Anh sắp chết rồi, có lời gì muốn nói không? Hoặc là có tâm nguyện gì chưa hoàn thành có thể nói cho tôi, nếu tôi sống sót được thì có thể giúp anh."
"Dương, Dương Gian."
Tôn Nghĩa không biết lấy đâu ra sức lực đột nhiên nắm lấy tay hắn, cười thảm nói: "Tôi sớm biết mình sẽ chết rồi, loại người như tôi chẳng có bản lĩnh gì, cho dù trở thành Ngự Quỷ Giả cũng không sống được bao lâu, cho nên di chúc tôi đã viết sẵn rồi, để ở nhà. Nếu nói có tâm nguyện gì, thì đúng là có một cái."
"Là gì?"
Tôn Nghĩa ho sù sụ, trong miệng trào máu, gã nói: "Đó là sau khi tôi chết thì không được lĩnh lương nữa, cậu biết đấy, tiền nhà tôi còn chưa..."
Chưa nói hết câu, giọng gã đột ngột im bặt, đôi mắt cũng nhanh chóng mất đi thần sắc.
Vết thương quá nặng khiến gã trút hơi thở cuối cùng.
Dương Gian nhìn gã chết ngay trước mặt, lập tức im lặng.
"Tôn Nghĩa chết rồi?" Trương Hàn hỏi.
"Ừ, chết rồi."
Trương Hàn nói: "Chúng ta có phải cũng sắp rồi không? Lần này có lẽ chúng ta không may mắn như lần trước nữa."
"Chúng ta không cần may mắn, chỉ cần thực lực, anh còn trụ được bao lâu?" Dương Gian hỏi.
"Không rõ, có lẽ đợt tấn công tiếp theo người chết sẽ là tôi." Trương Hàn nói.
Dương Gian nói: "Vậy sao? Đã thế thì tôi chỉ đành chủ động tiến hành để lệ quỷ thức tỉnh thôi, xem xem hai con quỷ trong người tôi có chặn được đám quỷ anh này không, và cả con quỷ đầu nguồn kia nữa. Cơ hội chỉ có một, đó là đâm ngón tay tôi đang giữ này vào cơ thể con quỷ đó, ghim nó lại, rồi nhốt nó."
"Cậu nắm chắc bao nhiêu phần." Sắc mặt Triệu Khai Minh biến đổi liên tục.
"Cái đó phải xem con quỷ này có cho tôi cơ hội không đã. Nếu nó không xuất hiện, chỉ định dùng đám quỷ anh này để bào mòn chúng ta đến chết, thì chúng ta sẽ chẳng có cơ hội nào. Triệu Khai Minh, tôi biết quỷ của anh rất đặc biệt, nhưng lúc này tôi hy vọng anh đừng giở trò, nếu không trước khi chết vì lệ quỷ thức tỉnh, tôi nhất định sẽ giết chết anh."
Dương Gian quay đầu nhìn chằm chằm gã.
Triệu Khai Minh nói: "Cậu hiểu lầm tôi rồi, tôi có làm gì đâu, tôi sống được đến giờ đã miễn cưỡng lắm rồi. Quỷ của tôi đúng là đặc biệt, nhưng chủ yếu là để tự bảo vệ mình, đến lúc đó tôi không giúp được gì cho cậu đâu."
"Không cần anh giúp gì cả." Dương Gian nói.
"Vậy thì tốt." Triệu Khai Minh nói.
Vương Tiểu Minh nói: "Nến quỷ còn lại không nhiều đâu, mau bắt đầu đi, nếu không một khi Nến quỷ tắt, lũ quỷ anh sẽ bắt đầu tấn công cậu, cậu muốn thành công lại càng không thể nào."
0 Bình luận