Tập 11

Chương 1521: Vấn đề của Dương Gian

Chương 1521: Vấn đề của Dương Gian

Sau khi tiến vào thế giới Quỷ Mộng, tất cả người ngự quỷ đều mất đi sức mạnh linh dị. Trong tình huống này, cục diện giữa Hà Nguyệt Liên với Đồng Thiến và Lý Dương lập tức đảo chiều.

Hà Nguyệt Liên không còn là kẻ ngự quỷ Bức Họa Quỷ đáng sợ ngoài hiện thực nữa. Cô chỉ là một người phụ nữ bình thường, bất kỳ người đàn ông trưởng thành nào trong thế giới này cũng có thể dễ dàng đánh gục, thậm chí giết chết cô.

"Sao có thể như vậy?"

Lúc này Hà Nguyệt Liên vẫn chưa dám tin, mình đang yên đang lành sao lại bị kéo vào thế giới Quỷ Mộng. Dù linh dị của Quỷ Mộng nhắm vào ý thức người sống, nhưng bản thân cô vẫn có thủ đoạn đối kháng, ít nhiều cũng có khả năng tự bảo vệ.

Nhưng thủ đoạn của cô dường như đã vô hiệu.

"Nhân cơ hội này, dứt khoát làm tới cùng, giết cô ta ở đây luôn. Cô ta không còn là Đội trưởng nữa, chúng ta không cần thiết phải để lại một kẻ địch như vậy bên ngoài. Nếu hôm nay để cô ta thoát khỏi thế giới Quỷ Mộng, sau này trả thù lại, giới linh dị hiện tại không ai cản nổi đâu." Lý Dương lúc này mặt đầy sát khí, sải bước đi tới.

Cậu liên tục áp sát Hà Nguyệt Liên, vì cậu biết cơ hội như thế này chỉ có một lần, bỏ lỡ rồi có thể cả đời sẽ không gặp lại.

"Nói có lý. Chỉ là nếu giết cô ta ở đây, cô ta ngoài hiện thực chắc chắn sẽ bị linh dị hồi phục. Đến lúc đó e rằng sẽ hóa thành một con lệ quỷ cực kỳ kinh khủng, chỉ dựa vào chúng ta thì khó mà xử lý được." Đồng Thiến cau mày. Không phải anh không dám ra tay tàn độc, mà là có điều kiêng kỵ.

"Không lo được nhiều thế đâu, cứ giết trước đã, chuyện dọn dẹp hậu quả để sau hãy tính." Lý Dương nghiêm túc nói.

Hà Nguyệt Liên lúc này mặt lộ vẻ kinh hoàng. Nhìn hai người kia không ngừng tiến lại gần, cô bất giác lùi lại phía sau. Trái tim vốn đã băng giá tê liệt của cô một lần nữa bị nỗi sợ hãi lấp đầy.

"Các... các người lại muốn giết tôi? Trước đây tôi từng cống hiến cho Tổng bộ mà."

Lý Dương cười lạnh: "Đó là chuyện quá khứ rồi. Từ lúc cô từ chức, công lao trước kia của cô đã bị xóa bỏ. Nếu hiện tại cô vẫn là Đội trưởng, tôi thật sự không dám hạ quyết định này, dù sao giết một Đội trưởng ảnh hưởng quá lớn đến cục diện hiện tại. Nhưng giết một kẻ phản bội thì lại khác."

Hà Nguyệt Liên cũng nhận ra tình cảnh nguy hiểm của mình, cô nhìn dáo dác, muốn tìm đường thoát thân.

Rất nhanh.

Cô nhìn thấy một con đường dẫn vào trong làng.

Không chút do dự, cô lập tức quay đầu bỏ chạy.

Ở đây tuy Hà Nguyệt Liên không đánh lại Đồng Thiến và Lý Dương, nhưng không có nghĩa cô chịu bó tay chịu trói. Bản năng sinh tồn mãnh liệt thôi thúc cô tránh xa nguy hiểm.

"Đây là thế giới Quỷ Mộng, mọi thứ đều bị linh dị thao túng, cô chạy đi đâu được?" Lý Dương vừa nói vừa lập tức đuổi theo.

Cậu không muốn đêm dài lắm mộng, tốt nhất là giết Hà Nguyệt Liên càng sớm càng tốt.

"Đã đến nước này rồi thì đành phải ra tay thôi. Cô ta quá nguy hiểm, giờ lại mất đi sự kiềm chế của Dương Gian, giữ lại đúng là một tai họa lớn."

Đồng Thiến thấy vậy cũng lập tức truy sát theo. Anh cũng rõ, nếu hôm nay không kết liễu Hà Nguyệt Liên, sau khi ra ngoài, thành phố Đại Xương sẽ bị cô ta quậy cho long trời lở đất, lúc đó không chỉ đơn giản là chết vài người đâu.

Hai người đã hạ quyết tâm, hành động càng nhanh hơn.

Hà Nguyệt Liên cắm đầu chạy, cô cố gắng cắt đuôi hai người phía sau rồi trốn vào trong ngôi làng này, lợi dụng địa hình phức tạp để ẩn nấp.

Ở đây có nhiều nhà cửa như vậy, chỉ cần chui đại vào một căn rồi trốn kỹ không lên tiếng, muốn tìm ra là chuyện vô cùng khó khăn.

Suy nghĩ không sai, hành động cũng không sai.

Nhưng Hà Nguyệt Liên căn bản không cắt đuôi được hai người phía sau. Thể lực của cô không tốt, chạy nhanh một lúc đã thở hồng hộc, hai chân nặng trĩu, tốc độ bất giác chậm lại. Ngược lại, Đồng Thiến và Lý Dương truy sát tới nơi mà hơi cũng chẳng thèm thở gấp, rõ ràng về mặt thể lực, Hà Nguyệt Liên thua xa hai người này.

"Cô ta chạy không nổi nữa rồi." Giọng Lý Dương lạnh lùng vang lên.

Câu nói ấy lọt vào tai Hà Nguyệt Liên chẳng khác nào tiếng gọi của lệ quỷ đòi mạng, khiến người ta rợn tóc gáy.

"Hà Nguyệt Liên, rất xin lỗi, lần này ngay cả tôi cũng không muốn tha cho cô." Đồng Thiến cũng nói.

Hà Nguyệt Liên lúc này nghiến răng, vắt kiệt từng chút sức lực trong cơ thể, liều mạng chạy về phía trước, nhất định phải cắt đuôi hai người này để giành lấy cơ hội.

Chỉ cần rời khỏi đây, ý thức quay về hiện thực, cô vẫn có thể nắm quyền chủ động.

Nhưng ngay khi Hà Nguyệt Liên đang chạy trốn thục mạng qua một khúc cua, đồng tử cô bất chợt co rút mạnh. Cảnh tượng trước mắt khiến cô mất sạch dũng khí để chạy tiếp, thân hình như bị đóng đinh tại chỗ.

Trước mặt cô là một căn nhà dân hai tầng. Tại khoảng đất trống trước nhà, có một người đang ngồi trên ghế, vừa uống trà vừa đọc báo, hệt như đang tận hưởng cuộc sống của một ông già về hưu.

Mặc dù tờ báo cũ kỹ che khuất khuôn mặt người ngồi trên ghế, nhưng Hà Nguyệt Liên vẫn liếc mắt nhận ra ngay, người này là... Dương Gian.

"Dương... Dương Gian? Anh chưa chết?" Giọng Hà Nguyệt Liên run rẩy, biểu cảm vô cùng kinh hãi.

Đồng Thiến và Lý Dương đuổi tới nơi cũng khựng lại, họ nhìn thấy người trước mặt thì vô cùng chấn động.

"Đội trưởng."

"Dương Gian."

Hai người sau thoáng chốc sững sờ, không hẹn mà cùng thốt lên.

Dương Gian lúc này từ từ hạ tờ báo trên tay xuống, đôi mắt bình thản quét qua ba người một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Hà Nguyệt Liên.

"Gặp tôi, cô có vẻ rất ngạc nhiên?" Giọng nói quen thuộc vang lên, xác nhận người ngồi đây đích thực là Dương Gian chứ không phải một con lệ quỷ có ngoại hình giống hắn.

Hà Nguyệt Liên lập tức run rẩy cả người. Sự kính sợ và nỗi khiếp đảm đối với Dương Gian đã khắc sâu vào xương tủy cô. Ở ngoài hiện thực, do bị linh dị ảnh hưởng nên cảm xúc đơ cứng, không bộc lộ rõ ràng. Giờ ở trong thế giới Quỷ Mộng, cô có cảm xúc của người bình thường nên biểu hiện cực kỳ rõ rệt.

"Đội trưởng, Hà Nguyệt Liên trong thời gian anh ngự quỷ huyết đã từ chức Đội trưởng của Tổng bộ..." Lý Dương lập tức báo cáo, nhưng nói được một nửa thì bị Dương Gian giơ tay ngắt lời.

"Tuy ý thức của tôi ở trong thế giới Quỷ Mộng, nhưng chuyện bên ngoài tôi đại khái đều biết. Tôi cũng rõ mục đích chuyến này của Hà Nguyệt Liên." Dương Gian nói.

Lý Dương nói: "Đội trưởng, cô ta đã không an phận, chi bằng giết luôn ở đây, nếu không thả hổ về rừng sớm muộn cũng thành đại họa."

"Đề nghị không tồi. Hà Nguyệt Liên, cô thấy sao?" Dương Gian hỏi.

"Tôi... tôi chỉ đến thám thính tình hình, chưa làm gì cả." Hà Nguyệt Liên muốn giải thích, nhưng lời ra đến miệng lại thấy lý do của mình quá nhạt nhẽo vô lực.

Dương Gian rõ ràng không phải loại người có thể bị lừa gạt qua loa.

Lúc này cô rất tuyệt vọng.

Cứ tưởng ba tháng trôi qua, Dương Gian đa phần đã chết, nào ngờ hắn vẫn còn sống, lại còn giữ lại chiêu bài Quỷ Mộng này.

Mình đã quá sơ suất.

Nhưng giờ hối hận cũng vô ích. Nếu trước đó, lúc chưa xung đột với Lý Dương mà chọn dừng tay rời đi thì có lẽ sự việc đã không đến nông nỗi này.

Ngay khi Hà Nguyệt Liên đang suy nghĩ, những lời tiếp theo của Dương Gian lại khiến cô kinh ngạc.

"Yên tâm, tôi sẽ không giết cô, ít nhất là bây giờ." Dương Gian mở miệng nói.

"Cái gì?"

Lời này vừa thốt ra, ba người kia đều sững sờ.

Chuyện này hoàn toàn không giống phong cách làm việc của Dương Gian.

Là vì lý do nào đó mà không thể ra tay sao?

Không, không đúng.

Hà Nguyệt Liên hiện đang ở trong Quỷ Mộng, giết cô ta dễ như trở bàn tay, không tồn tại bất cứ sự khó khăn nào.

Dương Gian tiếp tục: "Hà Nguyệt Liên, trong lòng cô hẳn đang rất thắc mắc vì sao tôi lại bỏ ý định giết cô. Thật ra rất đơn giản, một khi tôi giết cô, linh dị của Bức Họa Quỷ bên ngoài sẽ mất kiểm soát. Nhưng nếu chỉ có vậy, tôi nghĩ cái giá đó vẫn có thể chấp nhận được. Điều thực sự khiến tôi để tâm là sự tồn tại của một người khác."

"Trương Tiễn Quang?" Hà Nguyệt Liên lẩm bẩm, trong đầu chợt lóe lên cái tên này.

"Xem ra cô vẫn chưa ngu đến mức hết thuốc chữa." Dương Gian lúc này đứng dậy khỏi ghế, rồi nói: "Khi tôi giao chiến với tổ chức Quốc Vương, tôi đã thả Trương Tiễn Quang ra khỏi thế giới Quỷ Mộng. Sau đó ông ta giết vài tên Quốc Vương rồi rời khỏi thành phố Đại Hải, từ đó đến nay bặt vô âm tín."

"Cô nghĩ một nhân vật như vậy, quãng đời còn lại sẽ toan tính điều gì?"

"Kế hoạch Đào Nguyên của ông ta vẫn luôn còn đó, hơn nữa điều kiện hiện tại đã đủ, chỉ thiếu một bước cuối cùng. Giờ nếu tôi xóa sổ ý thức của cô, chẳng khác nào trao cho Trương Tiễn Quang cơ hội tuyệt vời để thực hiện kế hoạch. Dù sao thì linh dị Bức Họa Quỷ đã đạt trạng thái cân bằng, đối với ông ta mà nói là một món quà hiếm có."

"Còn cô, Hà Nguyệt Liên, chẳng qua chỉ là kẻ bảo quản sức mạnh linh dị này mà thôi. Chìa khóa thực sự để kiểm soát nó vẫn luôn nằm trong tay ông ta. Tất nhiên, tôi cũng đã sao lưu trước một chiếc chìa khóa."

Dương Gian chỉ tay vào Hà Nguyệt Liên, nở một nụ cười mỉm.

Hà Nguyệt Liên nghe vậy lại càng khiếp sợ nhìn Dương Gian.

"Xem ra cô đã nhận ra rồi. Nhớ lại lần đầu chúng ta gặp nhau, biết tại sao lúc đó nhìn thấy khuôn mặt này tôi lại không ra tay giết cô không? Nếu cô không biết, tôi nhắc lại cho cô một câu: Một cộng một bằng mấy?"

"Bằng ba." Hà Nguyệt Liên gần như theo phản xạ trả lời đáp án này.

Nhưng rất nhanh cô kinh hoàng phát hiện, đáp án này sai.

Bởi vì trong ký ức, từ nhỏ đến lớn, thông tin mọi người xung quanh đưa cho cô đều là một cộng một bằng hai, tuyệt đối không phải bằng ba.

Chỉ có mình cô mặc nhiên cho rằng một cộng một bằng ba là đúng.

"Cô sớm đã biết ký ức của mình bị tôi sửa đổi, nhưng dựa vào đâu cô cho rằng tôi chỉ sửa mỗi ký ức này? Những ký ức khác của cô không có vấn đề gì sao?" Dương Gian hỏi.

"Không, không thể nào. Tôi biết anh từng sửa ký ức của tôi, nhưng tôi đã kiểm tra rồi, lần nào cũng không có vấn đề gì." Hà Nguyệt Liên hoảng loạn nói.

Dương Gian cười: "Tôi mới là chủ nhân của chiếc chìa khóa, cô nghĩ tôi sẽ để lại lỗ hổng lớn thế sao? Nếu người khác hỏi cô một cộng một, cô trả lời là hai, đương nhiên không vấn đề gì. Nhưng tôi hỏi thì lại khác. Trong lòng cô có lẽ cũng đoán được sự tồn tại của mối nguy này, nên cô mới khao khát nhìn thấy xác tôi, mong tôi chết đi, muốn thoát khỏi ảnh hưởng của tôi."

"Nhưng sức mạnh linh dị đều có cái giá của nó. Cô dựa vào đâu mà cho rằng một người thường như mình có thể một bước lên trời, đạt được sức mạnh linh dị vượt qua phần lớn các Đội trưởng? Dựa vào đâu mà nghĩ mình là kẻ đặc biệt, được tôi tận tâm bồi dưỡng? Và tại sao lại ngây thơ nghĩ rằng mình có thể thoát khỏi sự trói buộc này?"

"Đừng coi thường những Đội trưởng bò lên từ đống xác chết như chúng tôi. Loại người như chúng tôi chỉ cần sai một bước là chết từ lâu rồi, sống được đến giờ toàn nhờ vào sự cẩn trọng."

"Hơn nữa, cho dù cô thoát khỏi sự trói buộc của tôi, thì cô định đối mặt với Trương Tiễn Quang thế nào? Ông ta vẫn luôn cầm vòng cổ đứng ở phía bên kia đợi cô. Nếu tôi buông dây thừng ra, chờ đợi cô chẳng qua chỉ là bị một sợi dây thừng khác tròng vào cổ mà thôi."

"Tự do? Nực cười. Người trong giới linh dị không ai có tự do cả, huống chi là cô."

Từng lời của Dương Gian như những nhát búa tạ, đập tan nát vẻ ngoài kiên cường của Hà Nguyệt Liên, chỉ còn lại sự hèn mọn và kinh hãi.

"Ra là vậy, tôi hiểu rồi. Đội trưởng, lần họp trước anh đề nghị thả Trương Tiễn Quang là để đề phòng Hà Nguyệt Liên này?" Lý Dương lúc này đã vỡ lẽ.

"Chỉ là một sự kiềm chế thôi. Khi tôi còn sống, cô ta do tôi quản thúc. Nếu tôi chết, cô ta sẽ do Trương Tiễn Quang quản thúc. Ít nhất linh dị của Bức Họa Quỷ không thể mất kiểm soát thêm lần nữa." Dương Gian nói.

Đồng Thiến hỏi: "Ngộ nhỡ Trương Tiễn Quang thực sự tái khởi động kế hoạch Đào Nguyên thì sao?"

"Đến nước đó rồi, ông ta thực hiện kế hoạch Đào Nguyên có khi cũng chẳng phải chuyện xấu. Ít nhất ông ta là người có lý tưởng, lại tàn nhẫn với chính mình, biết tầm quan trọng của sự cân bằng, nên trong thời gian ngắn sẽ không gây ra rắc rối lớn. Còn về sau này... thì không phải điều tôi có thể dự liệu được nữa." Dương Gian nói.

"Vậy ra, từ đầu đến cuối tôi chỉ là một quân cờ?" Hà Nguyệt Liên cười thảm đạm, cảm thấy bản thân thật bi ai.

"Nếu tôi không vạch trần, cô sống chẳng đau khổ chút nào, ngược lại còn rất sung sướng, không phải sao?" Dương Gian hỏi ngược lại.

"Sự thật đôi khi không quan trọng. Hơn nữa, không phải ai cũng có tư cách làm quân cờ. Thực tế nếu cô cứ an phận gia nhập Tổng bộ làm việc, hậu chiêu tôi để lại trên người cô có lẽ vĩnh viễn sẽ không kích hoạt. Tôi cũng chẳng muốn tùy tiện thay đổi tư tưởng của một người, lỡ chơi quá tay thì hỏng bét."

"Dù sao tôi đối với linh dị luôn rất cẩn trọng, chưa bao giờ ngây thơ cho rằng cô của hiện tại chắc chắn nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Vì thế tôi muốn để cô tự mình lựa chọn. Tất nhiên, nếu cô không chọn, tôi có thể chọn thay cô, chỉ là đến lúc đó cô không còn đường hối hận nữa đâu."

"Biết đâu lúc đó cô sẽ trực tiếp bị một ý thức mới thay thế."

Hà Nguyệt Liên lúc này ngồi bệt xuống đất, im lặng, không biết phải làm sao.

Vì lời Dương Gian nói vừa thực tế lại vừa tàn khốc.

Cô không có bất kỳ đường nào để phản kháng.

"Hôm nay nói hơi nhiều, thời gian cũng không còn sớm, lát nữa tôi còn phải đi dắt chó, nên nếu không còn chuyện gì khác tôi sẽ tiễn các người rời khỏi thế giới Quỷ Mộng."

Dương Gian nói xong lại bồi thêm: "Nhưng trước đó tôi còn phải hỏi cô một câu. Hà Nguyệt Liên, một cộng một bằng mấy?"

Hà Nguyệt Liên run bắn người, trên mặt lộ ra vẻ đau khổ và giằng xé.

Câu hỏi này chính là bắt cô phải đưa ra quyết định.

Sau khi hiểu rõ ký ức mình bị sửa đổi, Hà Nguyệt Liên đương nhiên biết một cộng một bằng hai.

Nhưng có thể chọn cái đó sao?

Nếu muốn tự do, hôm nay cô chắc chắn sẽ chết ở đây, hoặc như Dương Gian nói, cô sẽ bị một ý thức mới thay thế, trở thành một Hà Nguyệt Liên mãi mãi nghe lời.

Chết một cách tỉnh táo, hay sống một cách hồ đồ, thật sự quá đau khổ.

Nhưng cuối cùng Hà Nguyệt Liên vẫn đưa ra lựa chọn. Cô cắn môi, cúi đầu, trả lời: "Một cộng một bằng ba."

"To lên." Dương Gian bình thản nói.

"Một cộng một bằng ba. Vĩnh viễn bằng ba." Hà Nguyệt Liên cúi đầu thấp hơn, như đang quỳ rạp trước mặt Dương Gian.

"Rất tốt. Nhớ kỹ những lời cô nói hôm nay." Dương Gian nói.

Lý Dương chứng kiến cảnh này, trong lòng nhận ra, Hà Nguyệt Liên này đã bị Đội trưởng thuần phục rồi.

Bởi vì từ đầu đến cuối, Đội trưởng không hề dùng bất kỳ thủ đoạn nào, chỉ nói vài câu đơn giản, Hà Nguyệt Liên thậm chí còn không nghi ngờ tính chân thực của những lời đó.

Trong lòng cô ta rốt cuộc sợ Đội trưởng đến mức nào chứ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!