Tập 11

Chương 1414: Người thứ mười sáu

Chương 1414: Người thứ mười sáu

Trong mộng cảnh, Dương Gian không có cách nào tiêu diệt vị Vua này. Dù ác khuyển có thể chiến thắng gã nghệ sĩ, nhưng lại không thể giết chết hắn hoàn toàn. Tiếp tục dây dưa ở đây chỉ tổ bất lợi cho bản thân.

Vì vậy, anh không nghĩ đến việc giết gã nghệ sĩ nữa, mà định kéo ý thức của những nhân viên tình báo khác vào thế giới Quỷ Mộng, khiến đối phương giảm quân số càng nhiều càng tốt.

Với năng lực của anh, việc đối phó đám nhân viên tình báo này dễ như trở bàn tay.

Dương Gian dẫn theo ác khuyển lang thang trong đại sảnh trống trải. Dù anh không thể để ác khuyển xâm lấn hoàn toàn nơi này, nhưng nơi nào ác khuyển đi qua đều để lại dấu vết xâm lấn. Thông qua những dấu vết đó, việc bắt giữ các ý thức kia là chuyện cực kỳ đơn giản.

Gã nghệ sĩ thấy cảnh này nhưng lực bất tòng tâm, chỉ đành trơ mắt nhìn Dương Gian lộng hành ngay trên địa bàn của mình.

Tuy nhiên, hắn không muốn để Dương Gian đi lại thoải mái như vậy. Gã nghệ sĩ lại ngồi xuống trước chiếc dương cầm màu đen, tấu lên một bản nhạc quỷ dị.

Tiếng nhạc vừa vang lên, Dương Gian nhận thấy giai điệu đã thay đổi. Dù rất giống lúc trước, nhưng rõ ràng có sự biến tấu, dường như vài nốt nhạc đã được sửa đổi, khiến bản nhạc vốn không linh, quỷ dị bỗng trở nên êm dịu hơn nhiều, tựa như một khúc hát ru.

Cùng với sự xuất hiện của bản dương cầm êm dịu này, đại sảnh vàng son lộng lẫy bắt đầu trở nên mờ ảo, cả vùng đất linh dị dường như sắp biến mất.

"Vì sự tồn tại của mình nên đối phương không muốn duy trì vùng đất linh dị này nữa, hắn muốn dùng cách làm biến mất vùng đất linh dị để đuổi mình đi." Dương Gian thấy vậy lập tức hiểu ý đồ của gã nghệ sĩ.

Chỉ cần anh còn ở đây, gã nghệ sĩ vĩnh viễn không thể yên tâm, cách duy nhất là ngừng duy trì nơi này.

Dương Gian dừng bước, không đi dạo nữa. Tuy nhiên, vòng đi dạo vừa rồi không phải là không có thu hoạch, anh đã tóm được ý thức của vài kẻ xui xẻo, thành công kéo chúng vào thế giới Quỷ Mộng.

"Hy vọng lần gặp sau anh vẫn có thể tham gia buổi hòa nhạc của tôi." Giọng nói của gã nghệ sĩ vang lên cùng tiếng nhạc êm dịu.

Lúc này, đại sảnh huy hoàng đã hoàn toàn biến mất, thứ duy nhất còn lại chỉ là một ngôi làng u ám, chết chóc.

Dương Gian dẫn theo ác khuyển đứng trên một con đường mòn quanh co, xung quanh tối đen như mực, chẳng còn lại gì.

"Lại là một đối thủ phiền phức. May mà lâu đài ác mộng của đối phương đã bị ác khuyển chiếm được, nếu không lâu đài ác mộng cộng với buổi diễn của gã nghệ sĩ này hoàn toàn có thể giết người trong mơ. Nếu có cơ hội vẫn phải nghĩ cách xử lý tên này, không thể để hắn sống mãi được."

Anh nảy sinh vài phần kiêng kỵ với gã nghệ sĩ, dù sao đây cũng là tồn tại mà ác khuyển không xử lý được.

"Nhưng giao đấu một chút cũng tốt, ít nhất biết được thông tin về một vị Vua của đối phương. Giờ gã nghệ sĩ đã rời đi, mình cũng không cần nán lại nữa, phải xem tình hình bên Liễu Tam thế nào."

Dương Gian thầm nghĩ, lập tức thoát khỏi thế giới Quỷ Mộng, trở về hiện thực.

Trong hiện thực, anh mở mắt tỉnh lại, sau đó nhìn thấy Liễu Tam đang ngồi bất động bên cạnh cũng từ từ tỉnh lại.

Gã nghệ sĩ không tiếp tục duy trì không gian linh dị kia nữa, ý thức của tất cả người sống ở đó sẽ tự động thoát ra, Liễu Tam đương nhiên không ngoại lệ.

"Tình hình thế nào rồi?" Thấy Liễu Tam tỉnh, Dương Gian hỏi ngay.

Liễu Tam tuy đã tỉnh nhưng vẫn ngồi đó không nhúc nhích, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, bởi hắn đang tiếp nhận ký ức từ người giấy, tìm hiểu mọi chuyện xảy ra trong một ngày qua.

"Tình hình không tệ lắm. Dù ý thức của tôi cứ lảng vảng ở vùng đất linh dị đó, nhưng tôi cũng dùng vài cách thâm nhập thành công vào một căn phòng đặc biệt. Căn phòng đó có lẽ là nơi gã nghệ sĩ lưu trữ hồ sơ, tôi đã lấy được một lượng lớn tình báo."

"Có thông tin về các vị Vua không?" Dương Gian hỏi tiếp.

Liễu Tam gật đầu, nhưng vẻ mặt lại rất nghiêm trọng: "Có thông tin về các Vua, nhưng tìm hiểu xong tôi mới phát hiện nước của tổ chức Quốc Vương rất sâu."

"Nói rõ xem nào?" Dương Gian nhíu mày.

Liễu Tam nói: "Theo tình báo, tổ chức Quốc Vương ngoài mặt có mười lăm vị Vua, nhưng thực tế số người có tư cách trở thành Vua ít nhất là hai mươi lăm người. Chỉ là mười người kia vì nhiều lý do khác nhau mà không tham gia vào chuyện của tổ chức, tạm thời có thể không cần để ý. Điều thực sự làm tôi bất an là người sáng lập tổ chức Quốc Vương, hay nói cách khác là người thứ mười sáu ẩn giấu của tổ chức."

"Ý cậu là ngoài mười lăm vị Vua trên bàn cờ, tổ chức Quốc Vương còn một tồn tại ẩn mình nữa?" Dương Gian hỏi.

"Đúng vậy, hơn nữa nguồn gốc của rất nhiều sự việc đều chỉ về người này. Dù là kế hoạch Noah hay con tàu U Linh, đều có liên quan đến người này." Liễu Tam nghiêm túc nói: "Dương Gian, cậu cũng rõ mà, một con tàu có thể chở vô số Lệ quỷ kinh khủng đặc biệt đến mức nào. Xe buýt linh dị chở đầy cũng chỉ ba mươi lăm con quỷ, hơn nữa còn cần một người ngự quỷ đủ năng lực làm tài xế."

"Tàu U Linh lại có thể chở cả một thuyền quỷ, vật phẩm linh dị đáng sợ như vậy, người thế nào mới có tư cách điều khiển? Vua sao? Tôi cảm thấy bất kỳ vị Vua nào cũng không đủ tư cách ngự trị tàu U Linh, nên tôi nghi ngờ chuyện này liên quan đến người thứ mười sáu của tổ chức Quốc Vương."

Dương Gian trầm ngâm: "Vấn đề này trước đây tôi chưa từng nghĩ tới. Tôi chỉ nghĩ đối phương dùng phương pháp đặc biệt nào đó dẫn đường cho tàu U Linh, chứ không nghĩ sẽ có người có thể điều khiển nó. Con tàu đó hung hiểm như vậy, trong giới linh dị hiện nay e rằng chẳng ai đủ tư cách điều khiển, họa chăng những người ngự quỷ hàng đầu sống sót từ thời Dân Quốc mới có bản lĩnh đó."

"Nhưng tôi xem hồ sơ của tổ chức Quốc Vương, người thứ mười sáu bí ẩn kia không giống như người ngự quỷ hàng đầu thời Dân Quốc còn sống sót. Nếu phải, chắc chắn sẽ có ghi chép, giống như Tần lão vậy, kiểu gì cũng có dấu vết để lần theo. Còn người thứ mười sáu kia lại như từ trên trời rơi xuống." Liễu Tam nói.

Dương Gian nói: "Vấn đề cậu nói quả thực rất nghiêm trọng, nhưng trước mắt dường như không phải lúc nghĩ đến chuyện đó. Việc cấp bách bây giờ là nghĩ cách tiêu diệt các vị Vua của đối phương, còn kẻ thứ mười sáu ẩn giấu kia tôi nghĩ sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện thôi."

"Tôi biết, nhưng tôi thấy cần thiết phải báo trước tin tức quan trọng này cho cậu, để cậu có sự đề phòng trong lòng." Liễu Tam trầm giọng.

"Tôi hiểu." Dương Gian gật đầu.

Liễu Tam nói: "Thông tin về mười lăm vị Vua kia lát nữa tôi sẽ tổng hợp lại rồi gửi đi, nhưng thông tin trên hồ sơ không đầy đủ, hy vọng đến lúc đó cậu đừng chê trách."

"Biết đại khái là được rồi, thông tin chi tiết đương nhiên không điều tra được đâu, điểm này tôi hiểu. Dù sao chẳng có người ngự quỷ hàng đầu nào ngu đến mức ghi chép lại toàn bộ thông tin của mình, có những thông tin linh dị chỉ mình mình biết, không thể nói ra." Dương Gian nói.

"Nhưng cậu đã làm đủ tốt rồi, tìm được thông tin tình báo của đối phương, lại còn khiến gã nghệ sĩ kia lộ diện. Giờ tổ chức Quốc Vương buộc phải từ bỏ đám nhân viên tình báo đang nằm vùng trong nước. Không có tình báo hỗ trợ, các hành động tiếp theo của chúng ta sẽ an toàn hơn nhiều, cũng sẽ không còn chuyện người phụ trách bị tập kích nữa." Dương Gian nói.

"Coi như không uổng công một chuyến, giờ cũng không còn sớm, tôi đi tổng hợp thông tin đây."

Liễu Tam đứng dậy, sau đó sực nhớ ra điều gì liền nói tiếp: "Đúng rồi Dương Gian, mấy ngày tới phải đặc biệt cẩn thận, tàu U Linh của đối phương dường như đã vào vùng biển của chúng ta, hơn nữa rất gần cảng, có thể cập bến bất cứ lúc nào. Tôi lo đối phương sẽ câu giờ, rồi đánh úp chúng ta một trận trở tay không kịp."

"Cho tàu U Linh cập bến sớm sao? Tôi biết rồi." Sắc mặt Dương Gian lập tức trở nên ngưng trọng.

Không ngờ tổ chức Quốc Vương cũng đủ tàn nhẫn, bên này vừa đàm phán xong, định hoãn binh ba ngày, ai ngờ quay lưng đi đã tính chuyện cho tàu U Linh cập bến sớm để đánh lén.

Nếu không có Liễu Tam nhắc nhở, bọn họ có khi trúng chiêu thật.

Đến lúc đó đối phương tiên hạ thủ vi cường, mình lại thành bị động.

"Chẳng lẽ đối phương thực sự không màng đến kế hoạch Đại Hồng Thủy sao?" Dương Gian thầm thắc mắc.

Theo lý mà nói, người của tổ chức Quốc Vương biết mình có thủ đoạn cá chết lưới rách thì không nên cưỡng ép thực hiện kế hoạch Noah mới phải.

Làm thế này, cứ có cảm giác có kẻ mong muốn sự kiện linh dị hoàn toàn mất kiểm soát, không muốn chuyện này được giải quyết trong hòa bình.

Nhưng sự kiện linh dị mất kiểm soát hoàn toàn thì chẳng có lợi cho ai cả.

Ngay cả các Vua và Đội trưởng cũng không muốn sống trong một thành phố tràn ngập các sự kiện linh dị, dù sao người ngự quỷ có mạnh đến đâu khi đối mặt với Lệ quỷ vẫn có khả năng bị giết chết.

"Giờ nghe Liễu Tam nói vậy, tôi thực sự cảm thấy nội bộ tổ chức Quốc Vương có chút không bình thường. Sự bất thường này làm tôi nhớ đến Trừ Linh Xã của đảo quốc. Trừ Linh Xã xảy ra vấn đề là do nội bộ bị một con quỷ trà trộn vào, hơn nữa thân phận con quỷ chưa được xác định, Lệ quỷ đó nghi ngờ có trí tuệ, gần như đã nắm giữ cả Trừ Linh Xã. Chẳng lẽ tổ chức Quốc Vương cũng gặp tình trạng tương tự?"

"Khả năng này rất nhỏ, tổ chức Quốc Vương là liên minh do từng thế lực hợp lại, cho dù một vị Vua xảy ra vấn đề cũng không đến mức tất cả các Vua đều có vấn đề."

Dương Gian tiếp tục suy tư, nhưng trước mắt thiếu hiểu biết sâu hơn, anh không thể đưa ra phán đoán gì.

Liễu Tam lúc này đã tạm thời rời đi, hắn đang sắp xếp tài liệu tình báo, chuẩn bị thông tin của mười lăm vị Vua.

Cùng lúc đó, phía Vương Quốc Cường cũng truyền đến tin tức mới nhất.

Các ứng cử viên Đội trưởng do Tổng bộ điều động đã đến Đại Đông thị, hiện đang đợi Dương Gian sắp xếp.

"Không ngờ điều ứng cử viên Đội trưởng đến nhanh thế, xem ra Tổng bộ cũng thực sự rất sốt ruột." Dương Gian hoàn hồn, cũng đứng dậy chuẩn bị xuất phát.

Anh phải đi xem những ứng cử viên Đội trưởng này, đồng thời giao nhiệm vụ cho họ, chuẩn bị ứng phó với trận chiến sắp tới cùng tổ chức Quốc Vương.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!