Dương Gian không dám đi sâu vào tòa nhà dân cư bị chính mình châm lửa, mức độ hỏa hoạn này rất có thể sẽ thiêu sống hắn.
Nhưng ba thi thể quỷ dị đi ra từ Hồ Quỷ kia thì khác.
Ba thi thể đó tuy giống như quỷ nô bị Dương Gian điều khiển, nhưng thực tế lại sở hữu đặc tính của Lệ Quỷ thực sự, không thể bị giết chết, bởi vì bản thân ba thi thể này chính là một phần của Hồ Quỷ.
Chỉ là không chắc chắn, ba thi thể này sau khi tiến vào biển lửa liệu có bị kẹt lại bên trong hay không.
Trước mắt thời gian còn sớm, Dương Gian cũng không vội.
Hắn lẳng lặng chờ đợi kết quả xuất hiện.
Một phút, hai phút... mười phút.
Ánh lửa trong tòa nhà vẫn chói mắt, Dương Gian vẫn không thể đến gần, mà ba thi thể đi vào trước đó cũng không có động tĩnh gì truyền lại. Người vừa đập vỡ cửa sổ thò đầu ra kia dường như cũng bị thứ gì đó lôi ngược trở lại.
Tiếng kêu thảm, tiếng kêu cứu đã hoàn toàn lắng xuống.
Mọi thứ lại chìm vào sự tĩnh lặng quỷ dị.
Tuy nhiên đúng mười lăm phút sau, sự tĩnh lặng này cuối cùng cũng bị phá vỡ.
Ba thi thể âm lạnh bước ra từ hành lang, trên người ba thi thể này cháy rực ánh lửa, làn da trắng bệch bị nung đỏ rực, toàn thân tỏa ra mùi khét lẹt.
Nhưng dù vậy thi thể vẫn có thể cử động, không bị kẹt trong lửa.
Điều khiến Dương Gian chú ý không phải là ba thi thể này bình an trở về, mà là phía sau ba thi thể đều cõng theo một người, hai nam một nữ, toàn thân bẩn thỉu hôi hám, nhếch nhác thảm hại, dường như đã bị kẹt ở đây mấy ngày rồi.
"Đúng là người thường thật." Ánh mắt Dương Gian khẽ động.
Ba thi thể ném ba người này xuống đất, sau đó liền đi về phía vũng nước bên cạnh, thi thể giẫm lên vũng nước bắt đầu chìm xuống nhanh chóng, trong nháy mắt đã chìm vào trong đó, biến mất trước mắt, ánh lửa cháy trên người cũng bị nước Hồ Quỷ dập tắt nhanh chóng.
Ba người bị ném mạnh như vậy, lập tức tỉnh táo lại.
Thần tình bọn họ kinh hoàng lại mờ mịt, quay đầu nhìn xung quanh, sau đó sự kinh hoàng và mờ mịt này lại biến thành một loại vui mừng khôn xiết, trong mắt cũng dần dần hiện lên thần thái.
"Đây là bị dọa cho ngốc rồi."
Dương Gian thấy bộ dạng này của bọn họ thầm nghĩ trong lòng.
Đợi một lúc sau, ba người này cũng dần bình ổn tâm trạng, lúc này hắn mới bước lên hỏi: "Các người là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây."
Ba người không trả lời, mà nhìn Dương Gian với vẻ hơi kinh sợ.
Dường như nhìn thấy bất kỳ người lạ nào ở đây cũng khiến họ hoảng loạn và bất an.
Dương Gian không hỏi tiếp, mà đưa mắt đánh giá mấy người này, cuối cùng nhìn thấy trước ngực người phụ nữ tóc tai bù xù kia có đeo một cái thẻ.
"Hóa ra là phóng viên, thảo nào lại chạy đến nơi này, đoán chừng là muốn điều tra sự kiện linh dị ở đây, kết quả bị quỷ nhắm trúng, nên mới trốn trong tòa nhà dân cư này."
Trong lòng hắn phỏng đoán.
"Thôi, mặc kệ bọn họ, đi nơi thứ hai xem sao."
Dương Gian mất hứng thú, hắn định đến nơi thứ hai trong thị trấn mà Mắt Quỷ không thể nhìn trộm để thám thính, không muốn lãng phí thời gian với ba người thường này.
"Dọc theo con đường này đi thẳng về phía trước, các người có thể rời khỏi đây."
Trước khi đi, Dương Gian chỉ tay về phía một con đường cái, chỉ cho họ đường rời đi.
"Anh, anh là ai?"
Thấy Dương Gian giúp đỡ mình, nữ phóng viên tóc tai bù xù kia mới lấy hết can đảm cẩn thận hỏi.
Nhưng cô ta vừa mở miệng, hai nam đồng nghiệp bên cạnh liền run bắn người, bất an nhìn xung quanh, dường như lo sợ âm thanh như vậy sẽ thu hút Lệ Quỷ xung quanh tới.
Nhưng xung quanh lại không có dị thường xuất hiện.
"Đây không phải là điều cô nên hỏi."
Dương Gian chỉ lạnh lùng đáp lại một câu rồi xoay người rời đi, chỉ là hắn chưa đi được hai bước người đã biến mất trước mắt.
Cảnh tượng này lọt vào mắt bọn họ khiến họ lập tức trưng ra vẻ mặt như gặp ma.
Hồi lâu mới hoàn hồn lại.
"Đây, đây còn là người sao?" Một người đàn ông trong đó lẩm bẩm.
Người đàn ông còn lại bên cạnh lập tức bịt miệng anh ta: "Đừng nói nữa, cậu còn muốn dẫn dụ mấy thứ quỷ quái kia tới sao?"
Người đàn ông kia giật mình, lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Hai người lại nhìn trái nhìn phải, xác định gần đó thực sự không có thứ bẩn thỉu nào xuất hiện, mới vội vàng đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi đây.
Nhưng vừa định đi bọn họ lại do dự.
Nên đi về hướng nào đây?
Đường rời khỏi thị trấn nhỏ này có rất nhiều, con đường nào cũng có thể rời khỏi đây, nhưng con đường nào cũng đầy rẫy hung hiểm, một khi trên đường gặp phải quỷ thì bọn họ thực sự sẽ chết ở đây, tuyệt đối sẽ không có vận may tốt như vừa rồi, bị kẹt bao nhiêu ngày đột nhiên được một người bí ẩn cứu.
Nữ phóng viên kia cũng đứng dậy, cô ta lúc này không do dự, đi về hướng Dương Gian vừa chỉ.
Cô ta cảm thấy người kia đã cứu mình thì không có lý do gì lại chỉ một con đường sai, con đường này chắc chắn an toàn.
Hai đồng nghiệp nam khác phản ứng lại cũng vội vàng đi theo.
Quả nhiên.
Dọc đường rất yên bình, mặc dù ba người nghi thần nghi quỷ, nhìn đông nhìn tây, nhưng thực tế không nhìn thấy thứ gì quỷ dị, cũng không gặp phải nguy hiểm gì, chỉ là trên đường vắng lặng đến lạ thường.
"Phía trước có đèn, chúng ta đi ra rồi."
Đi được một lúc, bọn họ lập tức vui mừng khôn xiết, nhìn thấy đèn đường cách thị trấn không xa.
Ba người chết đi sống lại, vui mừng vô cùng, cuối cùng cũng rời khỏi cái nơi quỷ quái đó rồi.
Mặc dù đây là đường lớn, cũng vắng tanh không một bóng người, nhưng ánh đèn đường trên đầu lại mang đến cho họ cảm giác an toàn, bởi vì trong lòng họ biết rõ đến đây thì nguy hiểm chắc chắn không còn nữa.
"Người kia nói quả nhiên không sai, đi dọc theo con đường này thực sự có thể an toàn rời đi."
Nữ phóng viên thở phào nhẹ nhõm, lộ ra vẻ vui mừng.
Một nam đồng nghiệp bên cạnh trầm mặc một chút rồi nói: "Mọi người cảm thấy người vừa xuất hiện trước mặt chúng ta rốt cuộc là người, hay là quỷ?"
"Chắc là người chứ, nếu không sao lại cứu chúng ta."
"Nói đúng, chắc chắn là người, tiếc là không phỏng vấn được, nếu không tuyệt đối là một tin tức chấn động."
"Nhưng chuyến đi này cũng thu hoạch rất lớn, ít nhất có thể xác định, lời đồn không sai, nguyên nhân thị trấn này bị phong tỏa là vì ở đây thực sự có quỷ..."
"Chúng ta mau chóng rời khỏi đây về công ty, đưa tin tức này lên."
Ba người sau khi nỗi sợ hãi trong lòng dần tan biến bắt đầu trò chuyện, nói chuyện một lúc họ quyết định lập tức chạy trốn khỏi đây, không muốn chậm trễ.
Tuy nhiên khi bọn họ vừa chuẩn bị xuất phát lại nhìn thấy một ngọn đèn đường phía trước xèo xèo nhấp nháy hai cái rồi tắt ngấm.
Dưới ngọn đèn đường tắt ngấm hình thành một mảng bóng tối không tan đi được.
Trong bóng tối, một bóng người nhỏ bé âm lạnh dần dần hiện ra.
Đó là một bé gái không có mắt, chỉ còn lại đôi hốc mắt đen ngòm, bé gái này toàn thân bẩn thỉu, đầy vết bầm tím, giống như một xác chết.
Lúc này.
Bé gái quỷ dị này đang nhìn về phía ba người vừa chết đi sống lại.
Mà bọn họ cũng bị ánh đèn đường nhấp nháy thu hút, lúc này cũng nhìn thấy bé gái quỷ dị dưới ngọn đèn đường kia.
Rất nhanh, dưới bầu trời đêm trống trải, tĩnh mịch, vang lên những tiếng kêu thảm thiết tuyệt vọng.
Cùng lúc đó.
Dương Gian đã đi tới nơi thứ hai mà Mắt Quỷ không thể nhìn trộm.
Đây là một cửa hàng ven đường, trong cửa hàng có ánh sáng yếu ớt hắt ra, nhưng đó không phải là đèn điện, mà là ánh lửa.
Thị trấn này đã cắt điện, không có nguồn điện cung cấp, chỉ có ánh lửa mới có thể mang lại ánh sáng cho nơi này vào ban đêm.
Trong cửa hàng có một đống lửa, đó là đống lửa được đốt từ đồ nội thất bằng gỗ thịt bị tháo dỡ làm củi.
Và bên cạnh đống lửa có một người đang ngồi.
Người đó không phải ai khác, chính là Tào Dương.
Tào Dương lúc này nhắm mắt, giống như đang ngủ, bất động, ngay cả hơi thở cũng không còn, như thể đã chết rồi.
"Trốn ở đây?"
Dương Gian nhíu mày, hắn định đến gần, kết quả lại dừng bước.
Ở ngay cửa ra vào của cửa hàng này lại đặt một đoạn dây thừng cỏ, dây thừng cỏ đứt thành hai đoạn, mất đi tác dụng linh dị nào đó.
Nhưng hắn nhận ra thứ này.
Đây là đạo cụ linh dị của Tổng bộ, vòng dây thừng cỏ có thể dùng để vây khốn Lệ Quỷ.
"Tào Dương, anh trốn ở đây làm gì? Xảy ra chuyện gì rồi." Dương Gian chần chừ một chút, vẫn đẩy cửa bước vào.
Vừa đẩy cửa ra.
Một trận cuồng phong âm lạnh gào thét ập tới, khiến người ta lạnh toát sống lưng, hơn nữa trong trận cuồng phong âm lạnh này còn kèm theo một mùi hôi thối nồng nặc của xác chết, phảng phất như nơi phát ra luồng gió này có đặt một cái xác thối rữa.
Tào Dương ngồi bên đống lửa vẫn chưa tỉnh lại.
Nhưng cuồng phong xung quanh lại đang cuốn ngược, tụ tập về phía Tào Dương.
Đống lửa chập chờn, tro bụi bay tứ tung.
Hiện tượng quỷ dị liên tục xuất hiện.
Tào Dương như xác chết lúc này mới từ từ mở mắt, hắn đưa ngón tay lên miệng suỵt một tiếng: "Im lặng một chút, ở đây rất nguy hiểm, cẩn thận bị tập kích."
"Nếu phát ra âm thanh mà chết thì tôi đã chết từ lâu rồi, rốt cuộc anh ở đây làm cái gì?" Dương Gian sải bước đi vào truy hỏi.
Tào Dương hạ thấp giọng nói: "Nó đang tìm tôi, tôi chỉ có thể tạm thời trốn đi, nhưng tôi không thể ra ngoài, vừa ra ngoài sẽ bị nhắm tới, đến lúc đó tôi chết chắc."
Dương Gian nhíu mày, có chút không hiểu lời của Tào Dương.
"Anh tới đây xử lý sự kiện linh dị, dường như không thành công? Nếu không thành công thì tạm thời gác lại, Tổng bộ bên kia triệu tập hội nghị Đội trưởng, anh đã mất tích hơn mười ngày rồi, ngày mai phải đi tham gia hội nghị, lần này tôi đặc biệt tới tìm anh, đừng để tôi khó xử."
"Dương Gian, không phải tôi không muốn tham gia hội nghị, mà là tôi không có cách nào rời khỏi đây. Trong thị trấn có một thứ kinh khủng đang tìm tôi, thứ đó nhắm vào tôi. Sự kiện linh dị ở đây vốn dĩ tôi đã xử lý xong rồi, kết quả xảy ra chút sự cố, lại để xổng mất, dẫn đến việc bây giờ tôi hơi đâm lao phải theo lao. Nhưng không sao, tôi cầm cự thêm vài ngày nữa nó sẽ rời đi, đến lúc đó tôi sẽ không sao." Tào Dương nói.
Dương Gian nghe hiểu ý của Tào Dương: "Ý anh là, trong thị trấn này tồn tại con quỷ thứ hai? Con quỷ đó nhắm vào anh."
"Nhiều nhất ba ngày nó sẽ rời đi, đến lúc đó tôi sẽ an toàn. Dương Gian, cậu nể mặt tôi một chút, trước tiên đừng quan tâm đến chuyện này, tôi sẽ xử lý ổn thỏa, đến lúc đó tôi sẽ tới Tổng bộ tham gia hội nghị."
Tào Dương hạ thấp giọng nghiêm túc nói.
Ba ngày?
Dương Gian từ chối: "Không được, quá lâu, ngày mai anh phải có mặt. Bây giờ anh đi ngay, con quỷ ở đây tạm thời gác lại, nếu nó dám đuổi theo thật thì tôi sẽ giúp anh cắt đuôi, tôi có Kéo Quỷ, có thể ra tay giúp anh cắt đứt quy luật giết người của Lệ Quỷ một lần."
"Tôi cũng từng sở hữu Kéo Quỷ, con quỷ đó không phải nguyền rủa, cũng không phải quy luật giết người, chỉ đơn thuần là nhắm vào tôi. Cho nên Kéo Quỷ vô dụng, nếu không tôi đã sớm dùng Kéo Quỷ giải quyết chuyện này rồi."
Tào Dương nói: "Nhưng tình huống cụ thể tôi không thể nói với cậu quá nhiều."
"Việc này liên quan đến một số bí mật của tôi, mong Dương Gian cậu có thể thông cảm."
Tào Dương dường như có một số bí mật khó nói, không muốn tiết lộ.
0 Bình luận