Sau khi quyết định, Dương Gian không chần chừ nữa, hắn lập tức hành động. Tranh thủ lúc lửa trong lò chưa bùng cháy trở lại, hắn phải nhanh chóng đến tầng ba của khách sạn Caesar.
Vì lý do an toàn, hắn không thể đi cầu thang bộ xuống tầng ba mà bắt buộc phải dùng thang máy.
Mặc dù trong thang máy có quỷ, nhưng đây lại là một tuyến đường an toàn, bởi vì khi cần thiết có thể thông qua thang máy để kịp thời rút lui khỏi tầng ba.
Còn nếu đi cầu thang bộ xuống tầng ba, rất có thể sẽ bị kẹt lại ở đó.
Rất nhanh.
Ba người dừng bước, một lần nữa đứng trước cửa thang máy.
Bấm nút gọi thang máy.
Ở một nơi quỷ dị thế này, thang máy vẫn hoạt động, kèm theo những tiếng "kẽo kẹt" hỏng hóc vang lên, Dương Gian nghe thấy trong giếng thang máy có tiếng buồng thang đang đi xuống.
Cùng lúc đó.
Vương Căn Toàn và Đổng Ngọc Lan cũng không dám tiếp tục ở lại trong căn phòng kia nữa.
Bởi vì lúc này, căn phòng đó đã bị bóng tối nuốt chửng, và trong bóng tối đó, cả Đổng Ngọc Lan và Vương Căn Toàn đều nghe thấy tiếng bước chân không thuộc về bọn họ đang nhanh chóng đi tới từ trong bóng tối.
"Chúng ta cũng phải rời khỏi đây, chỗ này không thể ở được nữa." Đổng Ngọc Lan tim đập chân run chạy ra khỏi phòng, cô ta nhìn trái nhìn phải, nhất thời không biết nên đi về đâu.
Vương Căn Toàn nói: "Bây giờ A Nam đã chết, Chu Kiến đã chết, khả năng hành động của chúng ta thiếu hụt nghiêm trọng. Trước mắt chỉ có hai cách, hoặc là mặt dày bám theo nhóm Dương Gian, nếu bọn họ thành công, chúng ta có lẽ còn được hưởng sái chút ít, tất nhiên đi theo bọn họ chúng ta cũng có khả năng bị giết lần nữa."
"Cách còn lại thì sao?" Đổng Ngọc Lan im lặng một chút.
Cô ta thực sự không dám tiếp tục ở cùng tên Dương Gian kia nữa, gã này nói ra tay là ra tay, nói giết người là giết người, chẳng nể nang gì cả.
Quan trọng là bản lĩnh của Dương Gian quá lớn, ngay cả Lệ Quỷ cũng không thể dễ dàng giết chết hắn, bản thân cô ta hoàn toàn không thể chống lại sự tồn tại như vậy.
"Người chết có thể sống lại, chúng ta có thể nghĩ cách tìm lại A Nam, Chu Kiến, sau đó cùng nhau hành động. Chỉ là sau khi sống lại bọn họ không có kinh nghiệm, không có năng lực, đa phần chỉ là người mới, có thể chẳng giúp được gì mà ngược lại còn trở thành gánh nặng." Vương Căn Toàn nói.
Hai cách đều có lợi và hại, quan trọng là chọn cái nào.
"Cái này..." Đổng Ngọc Lan nhất thời không biết nên chọn thế nào.
Vương Căn Toàn nói: "Chưa quyết định được cũng không sao, bây giờ chúng ta phải đảm bảo an toàn cho bản thân trước đã, mau chóng rời khỏi khu vực này. Chỗ này không thể ở được nữa, mấy người Dương Gian đều chọn rút lui rồi, chúng ta không có năng lực như hắn, tiếp tục nán lại sẽ bị quỷ giết chết."
Nói rồi, hai người cũng nhanh chóng chạy trốn khỏi khu vực này.
Nhưng bọn họ không dám xuống tầng ba, chỉ có thể tiếp tục lảng vảng ở tầng bốn.
"Vương Căn Toàn, Đổng Ngọc Lan, tại sao các người không ra tay? Là các người hại chết tôi, tôi muốn báo thù các người..."
Tuy nhiên đúng lúc này, trong căn phòng tối tăm phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc.
Đó là giọng của Chu Kiến.
Dường như Chu Kiến vẫn còn sống, lúc này đang oán trách đồng đội cũ tại sao không ra tay đối phó Dương Gian, hại hắn bị giết chết.
"Chết rồi cũng bị Lệ Quỷ điều khiển sao?" Vương Căn Toàn không nhịn được quay đầu lại nhìn một cái.
Chỉ thấy trong căn phòng đen kịt kia lờ mờ có một người bước ra. Người đó có phải Chu Kiến hay không anh ta cũng không biết, vì môi trường quá tối không nhìn rõ, chỉ có thể xác định đó là một người đàn ông, hơn nữa dáng người có chút quen thuộc.
"Mau chạy đi, cắt đuôi thứ đó." Đổng Ngọc Lan nghe thấy giọng nói này thì cảm thấy rợn tóc gáy, hận không thể lập tức bay khỏi đây.
Hai người cuối cùng không chọn đi hội họp với Dương Gian, bọn họ cảm thấy Dương Gian cũng rất nguy hiểm, có nguy cơ bị giết, cho nên chỉ muốn tìm một nơi an toàn trốn trước đã.
Khi dần dần rời xa khu vực nguy hiểm kia, thần kinh căng thẳng của hai người mới hơi thả lỏng một chút.
Mặc dù biết mình chết đi có thể sống lại.
Nhưng sau khi sống lại bọn họ sẽ mất đi ký ức sau đó, về cơ bản chẳng khác gì chết một lần cả.
Vì vậy lần nào bọn họ cũng không muốn chết, đều muốn sống tiếp.
"Đến đây." Đột nhiên.
Giọng một người phụ nữ vang lên, chỉ thấy giữa hành lang có một người phụ nữ mặc sườn xám, vẻ mặt lạnh lùng đang đứng đó.
"Hương Lan."
Đổng Ngọc Lan thấy vậy lập tức trợn to mắt, vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Cùng là những người bị kẹt ở đây, bọn họ đều đã từng gặp nhau, biết sự tồn tại của nhau, điểm khác biệt duy nhất nằm ở chỗ mỗi lần gặp lại có bị mất ký ức trước đó hay không.
Thật tình cờ.
Đổng Ngọc Lan lần này không mất ký ức, Hương Lan được Dương Gian cứu sống cũng không mất ký ức, cho nên giảm bớt được rất nhiều phiền phức khi giao tiếp.
Hai người lập tức chạy về phía Hương Lan.
Mấy người hội họp, dường như lại tăng thêm một phần cảm giác an toàn.
"Đi theo tôi." Hương Lan rất dứt khoát, dẫn bọn họ tiến về phía trước, tránh né nguy hiểm, đi đến nơi an toàn.
"Sao cô lại xuất hiện ở đây, là lại sống lại một lần nữa sao?" Đổng Ngọc Lan hỏi.
Hương Lan nói: "Tôi vẫn chưa chết, là Dương Gian đã giúp tôi hồi phục."
"Dương Gian sao?"
Nghe thấy cái tên này, Đổng Ngọc Lan rõ ràng sững sờ, cô ta không ngờ Dương Gian lại cứu Hương Lan, còn tưởng người này chỉ biết giết người.
Hương Lan tiếp tục nói: "Bây giờ thời gian không còn nhiều nữa, mọi thứ ở đây đang mất kiểm soát. Có người muốn xóa sổ nhóm Dương Gian nên đã gây ra hàng loạt phản ứng dây chuyền, tạo thành rất nhiều sự việc không thể lường trước, đây đối với chúng ta là một cơ hội."
"Sao có thể chứ? Mọi thứ ở đây đều có người đang điều khiển sao?" Đổng Ngọc Lan kinh ngạc nói.
"Dựa theo thông tin tôi ghi chép trước đây, tôi có thể khẳng định, tổng cộng có mười người chịu lời nguyền bị kẹt ở đây. Trong mười người này, ngoại trừ tôi, A Nam, cô, Vương Căn Toàn và Chu Kiến ra thì còn năm người nữa chưa từng chạm mặt."
Hương Lan vừa đi vừa nói.
"Trong năm người còn lại, có vài người vì tình huống đặc biệt, sau khi bị quỷ giết chết thì không sống lại nữa, nhưng cụ thể số người chết ngoài ý muốn là bao nhiêu tôi không biết, tôi chỉ biết trong số chúng ta có một người đã thành công."
"Thành công cái gì?" Vương Căn Toàn nãy giờ im lặng không nhịn được hỏi.
Hương Lan nói: "Thành công ngự được một con Lệ Quỷ đặc biệt nào đó, sau đó có thể thông qua linh dị điều khiển, ảnh hưởng đến mọi thứ ở đây. Dấu vết tồn tại của người đó đã bị xóa sạch hoàn toàn, cho nên cụ thể là ai tôi không biết, nhưng nếu hắn đã muốn giết Dương Gian thì nhất định sẽ lộ diện."
"Chúng ta có lẽ có thể thông qua người đó để giải trừ lời nguyền, thoát khỏi nơi này."
"Vậy chúng ta phải làm gì?"
Đổng Ngọc Lan nói: "Bất kể là đối đầu với người đó hay đối đầu với Dương Gian, chúng ta đều không có phần thắng."
"Tôi biết, nhưng chúng ta bị kẹt ở đây quá lâu, quá lâu rồi, thời gian lâu đến mức đủ để chúng ta để lại một vài hậu thủ."
Hương Lan nói: "Trong một lần nào đó ở quá khứ, chúng ta cũng từng tụ họp như hôm nay, cũng từng ngự năng lực linh dị, thậm chí thành công hơn, mạnh mẽ hơn bất kỳ lần nào trước đó."
"Nhưng chúng ta vẫn thất bại. Tuy nhiên trước khi thất bại, chúng ta đã để lại hậu thủ, nằm ngay trong một căn phòng nào đó. Chúng ta phải đến căn phòng đó lấy lại năng lực linh dị từng ngự, mặc dù không biết kết quả sẽ biến thành thế nào, nhưng nghĩ chắc cũng không thể tồi tệ hơn được nữa."
"Hơn nữa tôi cũng phải tìm lại A Nam và Chu Kiến sau khi sống lại, tập hợp sức mạnh của năm người chúng ta mới có khả năng thay đổi tất cả."
"Hóa ra là vậy."
Đổng Ngọc Lan và Vương Căn Toàn lập tức vỡ lẽ.
Hóa ra trong một lần tụ họp nào đó ở quá khứ, bọn họ đã chuẩn bị nhiều thứ như vậy, chỉ để chờ một cơ hội thích hợp lật ngược tình thế trong tuyệt vọng.
"Vậy bây giờ chúng ta lại phải quay lại nơi nguy hiểm đó sao?"
Đổng Ngọc Lan vẫn còn sợ hãi nói.
Hương Lan nói: "Đừng lo, tôi đưa các người đến căn phòng đó trước, để các người ngự năng lực linh dị, sau đó chúng ta mới đi tìm những người khác."
"Như vậy thì an toàn hơn nhiều." Đổng Ngọc Lan khẽ gật đầu.
Trong khi bọn họ hành động, Dương Gian cũng đang hành động.
Chiếc thang máy đầy vết tích tàn phá chở ba người bọn họ không ngừng đi xuống.
Đèn trong thang máy thỉnh thoảng chớp tắt, tạm thời chưa có dấu hiệu tắt ngấm.
Điều này chứng tỏ thang máy hoạt động bình thường, không có linh dị khác cản trở.
Mà ở giữa thang máy, một cái lò lửa lại đặc biệt bắt mắt.
Lửa trong lò này đã yếu ớt đến mức gần như tắt ngấm.
Nhưng theo thời gian trôi qua, lửa trong lò lại có xu hướng dần dần bùng cháy trở lại, bởi vì con Lệ Quỷ bị Dương Gian dùng dao chặt củi phân xác trước đó đang hồi phục.
Lệ Quỷ trong lò lửa có chút đặc biệt, tốc độ hồi phục rất nhanh.
Nếu là Lệ Quỷ khác bị phân xác hai lần liên tiếp thì không có vài ngày căn bản không thể hồi phục được.
"Hy vọng thời gian còn kịp, nếu không sẽ rất phiền phức."
Dương Gian sắc mặt khẽ động, nhìn chằm chằm cái lò lửa đang dần cháy lại kia.
Thang máy sẽ mở cửa ở tầng ba, nếu lúc đó lửa trong lò chưa bùng cháy lại thì bọn họ sẽ phải chịu sự tấn công của Lệ Quỷ ở tầng ba, nhưng nếu bùng cháy lại sớm quá thì thang máy sẽ bị ảnh hưởng, Dương Gian lại buộc phải chém thêm một nhát để ngăn cản lò lửa bùng cháy.
Cho nên phải căn thời gian thật chuẩn mới được.
Tuy nhiên linh dị là thứ chứa đầy sự bất định, muốn căn thời gian hoàn hảo, Dương Gian tự nhận mình không có vận may tốt đến thế.
Cho nên hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để điều chỉnh.
0 Bình luận